Thiên sơn mộ tuyết

8.31579
Trung bình: 8.3 (19 votes)

Thiên sơn mộ tuyết

Dịch giả: 
Từ khóa: 

Đổng Tuyết là một cô gái mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống cùng cậu mợ của mình. Cuộc sống "ở nhờ" đó đối với cô giống như địa ngục, hàng ngày nhìn đứa con của cậu mợ được bao bọc trong tình yêu thương của cha mẹ, cô không khỏi cảm thấy chạnh lòng. Tuổi ấu thơ vốn chẳng có niềm vui, nhưng may mắn thay, những năm tháng cấp ba, cô đã yêu được một chàng trai tốt.

Tiêu Sơn học cùng cô, hai người đã có quãng thời gian bên nhau thật đẹp, nhưng chỉ vì một sự hiểu lầm mà họ chia tay. Cô lên thành phố học đại học, nhưng số phận lại đưa đẩy cô vào tay một người đàn ông mà cô luôn coi là tên quỷ dữ. Mạc Thiệu Khiêm đã có vợ, cô luôn nghĩ cô sống với anh ta như một "gái bao", không hơn không kém, chỉ mong một ngày anh ta chán cô và đá cô ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, ngày ấy chẳng đến. Mọi chuyện vỡ lở, cô bị bạn bè khinh rẻ, đúng lúc ấy cô gặp lại Tiêu Sơn, họ muốn quay lại với nhau, nhưng cô luôn tự ti về thân phận của mình. Cả anh và cô đều có nỗi đau riêng, có những mối quan tâm riêng, họ chưa thể quay về với nhau. Nhưng cô không hề biết Mạc Thiệu Khiêm - cái người mà cô luôn coi là tên quỷ dữ ấy cũng có nỗi đau khổ riêng. Anh ta yêu cô, yêu cô hơn chính bản thân mình, anh ta chỉ ngủ với một mình cô, thậm chí anh ta còn chưa đụng tới người của cô vợ anh ta lấy một lần.

Sau đó, hàng loạt những bí mật, những dồn nén, những đau khổ được phơi bày. Đến cuối cùng, cô mới hiểu đươc "con quỷ dữ" ấy đã in sâu trong trái tim cô như thế nào. Và sau những nước mắt, họ có đến được với nhau?

Phỉ Ngã Tư Tồn đã lấy tựa đề truyện là "Thiên sơn mộ tuyết" có ngụ ý lồng ghép tên các nhân vật có sự liên quan đến nhau. Ngụ ý của tác giả muốn nói đến mối quan hệ phức tạp và chiếm nhiều nước mắt của cả bốn nhân vật này, một quan hệ "vạn mối tơ vò", thật mà giả, giả mà thật, yêu và hận đan xen chồng chất. Xuất xứ của câu"Thiên sơn mộ tuyết" là trích trong bài "Gò nhạn" của Nguyên Hiếu Vấn.

"Hỏi thế gian, tình là vật gì

Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy

Lữ khách kẻ trời Nam người đất Bắc

Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc ấm lạnh

Khi hoan lạc vui vầy

Lúc chia ly đau khổ

Đều chỉ vì si mê một người con gái

Lời người nói ra

Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm

Tuyết chiều trên nghìn ngọn núi

Bóng lẻ ấy biết về đâu"

Lời dẫn:

Cứ thế và cứ thế

Trên đời ắt có những cuộc tình

Không có bắt đầu cũng chẳng kết thúc

Biết không nên mà vẫn cứ yêu

Bất kể người ấy đã ra đi

Hay không hẹn ngày gặp lại…

---

Sách thuộc dự án sách bản quyền của Gác Sách

Đơn vị giữ bản quyền: Đinh Tị Books

Tác phẩm được giữ đúng nguyên bản sách in, không qua chỉnh sửa.

Thực hiện bởi​

nhóm Biên tập viên Gác Sách

Sienna - Hexagon

(Duyệt – Đăng)

Trích dẫn từ sách

tôi căn bản không có dũng khí nào đối diện với anh ấy,đợi đến khi tôi đủ dũng khí ,tôi lại không cách nào tìm được anh

lovekyu - 13/02/2015

Tôi lắc đầu như trống bỏi: “Anh phải khiến người ta chết đi sống lại, có thế người ta mới nhớ đến anh, đời đời nhớ đến anh, nghĩ đến anh là nghiến răng nghiến lợi, gặp phải anh là trong lòng tức tối chua xót, không hay không rõ mà yêu anh cả đời, quá bị tốt.”

Mộ Chấn Phi cười cười, lộ ra núm đồng tiền chết người: “Nếu anh thực sự yêu một người, anh sẽ làm cho cô ấy thật hạnh phúc vui vẻ, thà một mình mình đau đến chết đi sống lại, thà mình cả đời nhớ đến cô ấy, nghĩ đến cô ấy là nghiến răng nghiến lợi, gặp phải cô ấy là trong lòng tức tối chua xót, không hay không rõ mà yêu cô ấy cả đời.

 

seny92 - 16/03/2013

Không phải chúng tôi yêu không đủ nhiều, chỉ là thời gian của chúng tôi quá ít ỏi, chúng tôi gặp nhau quá sớm, cái thời cả 2 còn chưa hiểu thế nào là quý trọng. Đợi đến khi chúng tôi hiểu ra sự quan trọng của đối phương, nhưng rốt cuộc lại không tìm được cơ hội.
Việc ở đời này, đều không cách nào lập lại được nữa.

seny92 - 16/03/2013

Tôi một mực lấy anh ấy lừa phỉnh bản thân, những lúc không thể nhẫn nhịn, nhưng lúc tuyệt vọng, tôi lại lôi anh ấy ra làm cái cớ. Tôi vẫn còn có Tiêu Sơn mà, chúng tôi chưa chia tay mà, nhưng nếu anh ấy biết, anh ấy nhất định không giương mắt nhìn tôi bị kẻ khác ức hiếp. Tôi để anh ấy ở sâu, thật sâu trong trái tim mình, như 1 đứa trẻ bần cùng, giữ dịt viên kẹo, bọc từng lớp từng lớp ngọt ngào, tôi biết chúng đang ở đâu, không cần nếm cũng biết chúng nhất định có vị ngọt ngào. 3 năm không gặp, đến kẻ lừa mình dối người tôi đây cũng phải bật cười, anh ấy rốt cuộc đã chọn Lâm Tư Nhàn

Nhocmuavn - 16/03/2013