Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

3.685715

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: 
Dịch giả: 
Danh mục sách: 
Từ khóa: 

Bài cảm nhận của bạn Lưu Ly.

Đọc xong những trang sách cuối cùng, nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng tối đã trùm xuống.

Hôm ấy là một ngày rất lạnh, và mù mịt mưa bay.

Tự dưng trào lên cảm giác muốn ra ngoài trời. Và quàng thêm cái khăn, nhét hai tay vào túi áo. Đi bộ!

Trời ửng lên một màu đỏ lạ kì, ở phía xa là một dải màu trắng. Lạnh thê thảm.

Bỗng cảm thấy vô phương quá đỗi. Cảm giác này chưa từng đến khi bỏ một quyển sách nào xuống.

Có chăng chỉ là thẫn thờ và hoang mang, khi khép lại dòng cuối cùng của "Ánh trăng không hiểu lòng tôi" với cảnh Hướng Viễn quỳ xuống sàn nhà lạnh giá cầu xin thần phật mà cô vẫn khinh bỉ...

Có chăng là một nỗi nuối tiếc đến đau đớn vì những điều tốt đẹp bị bỏ lỡ, và mấy ngày sau mới ra khỏi được trang sách "Cuốn theo chiều gió"...

Có chăng là niềm tin yêu tha thiết với cái cuộc đời đẹp và đáng sống này, cái nhân thế mà Musso đã phác ra dưới một ánh sáng mới trong "Rồi sau đó"...

Tuyệt nhiên chưa bao giờ là cảm giác vô hướng đến trống rỗng này!

Ngước lên bầu trời đêm, mùa đông, những lá bàng còn sót lại trên cành lẻ loi như bàn tay run rẩy, mưa vẫn lắc rắc và ánh đèn đường thì lạnh lẽo biết bao nhiêu.

Tư Đồ Quyết đã đơn độc bỏ đi trong một màn đêm như thế này phải không? Qua cửa sổ máy bay, những hồi ức của cô có lẽ chỉ là sự quay lưng của tất cả, và tiếng ngọc vỡ khi cô đập cườm tay mình vào ống thép trong sảnh chờ.

Trong khi ấy, Diêu Khởi Vân đã tuyệt vọng ngồi bên vệ đường từ lúc hoàng hôn thẫm đỏ ở chân trời đến khi chỉ còn là một màu đen bao phủ.

Và sau đó là bảy năm...

Cô trở lại cũng trong khoảnh khắc bóng đêm trùm lên khắp thành phố. Nhưng đón cô là hai người bạn chí thiết: Ngô Giang và Lâm Tĩnh!

Còn Khởi Vân?

Anh vẫn ở trong hồi ức chờ cô!

Thật ấu trĩ và thảm hại! Sao anh có thể cho rằng Tư Đồ Quyết vẫn nguyên vẹn là cô gái năm xưa, can đảm và trong sáng? Sao anh vẫn nghĩ rằng viên ngọc của nhà Tư Đồ ấy sẽ trở lại với thân phận ngọc quý của mình?

Cô gái ấy đã chết khi phải một mình đau đớn vạch kế hoạch bỏ trốn, chạy khỏi ngôi nhà ấm, chạy khỏi những người cô cần sự che chở nhất...

Cô gái ấy không quay lại nữa, khi anh gọi điện giãi bày và cô ấy đặt ống nghe sang một bên, bước ra ngoài, mặc anh nói với chính mình...

Cô gái ấy đã không còn sót lại trong Tư Đồ Quyết hôm nay khi tuyệt vọng ngồi một mình trong "Đằng sau thời gian" chờ đợi đến tàn ngày, rồi vặn đồng hồ chậm lại chỉ để mong anh đến, chỉ để cầu khẩn một cơ hội...

Khởi Vân, anh thông minh như thế lẽ nào anh không hiểu người ta không thể qua lại giữa các dòng thời gian? Lẽ nào anh không biết hồi ức chỉ có thể ngưỡng vọng mà không thể trở lại? Lẽ nào anh không thấy khi anh nắm tay Đàm Thiếu Thành bước đi, một cái gì đó đã vỡ giữa hai người?

Khởi Vân, sao anh cố chấp đến thế? Sao anh không muốn trở lại với đời thực mà muốn ngủ mãi trên giường bênh? Đó là cách để trở lại ngày xưa, để chờ đợi cô ấy ư? Có thể dựng lại một ngôi nhà kỉ niệm, giống đến mức khiến người ta bàng hoàng, nhưng lẽ nào anh cho rằng những con người của hiện tại có thể bước vào và sống trong đó ư?

Chẳng còn gì ở nguyên chỗ cũ để anh cứ ngoảnh lại là nhìn thấy! Quán "Đằng sau thời gian" đã không còn, Ngô Giang mạnh mẽ của năm xưa cũng đã phải rơi nước mắt vì sự đơn độc trên sân bay, trước mặt người bạn quý, Tư Đồ Quyết khoáng đạt cũng đã lặng đi run rẩy khi quay lại chốn cũ. Vạn sự tuần hoàn là vậy, anh không thể đợi chờ mãi trong hồi ức được!

Mọi người cứ tiếc rằng không có sự tái hợp, không có kỳ tích cho Khởi Vân tỉnh lại hay không có ngoại truyện với một H E. Nhưng tôi hiểu rằng mọi sự vốn là thế, và cần phải thế!

Nhưng, hạnh phúc mong manh quá và lòng người dễ vỡ quá! Cần phải thế nào để có thể nhìn bốn phía mà không thấy mình lạnh đi từng ngón tay một?

Vì thế, vẫn là cảm giác vô hướng ấy hằn lên khi bước trên vỉa hè và ngước nhìn ánh đèn cao áp như có như không...

* * *

Nguồn: http://quietdecember.wordpress.com/

Trích dẫn từ sách

Bởi vì thời gian không thể quay trở lại, vì thế, lời hẹn ước cảm động nhất không phải là “anh yêu em” mà là “mãi mãi bên nhau”

Nhocmuavn - 08/02/2013

 Anh sợ kí ức của mình như chiếc đồng hồ cát vậy, càng ngày càng vơi đi, cuối cùng sẽ có một ngày phai nhạt. A Quyết, bảy năm rồi, anh chẳng còn nhớ nổi nụ cười của em, giọng nói của em….Hàng ngày, anh không dám hồi tưởng lại vì quá hèn yếu, sợ bản thân đau khổ, nhưng lại chẳng muốn lãng quên. Vậy nên khi em đi rồi, anh vẫn ở lại trong hồi ức

Nhocmuavn - 18/02/2012

Em muốn nhanh hoà nhập với nơi này nên miễn cưỡng buộc mình phải dũng cảm lên một chút; có thể biết thêm nhiều người, tham gia nhiều hoạt động là có thể giống họ rồi. Kết quả rõ ràng lại trở thành trò hề. Không giống là không giống, khi người khác học piano thì em đang chăn bò nhặt củi, sao em lại phải lừa chính mình thế chứ. Anh nói rất đúng, em không được phép không coi trọng chính bản thân mình. Cứ coi như em không giống người khác thì cũng phải mạnh hơn người khác.”

Nhocmuavn - 18/02/2012

Bởi vì thời gian ko thể quay trở lại, vì thế, lời hẹn ước cảm động nhất ko phải là "anh yêu em" mà là "mãi mãi bên nhau

hexagon - 06/02/2012

Bình luận

Ảnh của secret_21969
secret_2196931/03/2012 - 11:04

kết thúc pùn wá

0
Ảnh của Nhocmuavn
Nhocmuavn08/07/2012 - 21:56

Có những nỗi đau chỉ đến khi tất cả đã là viên mãn, có những niềm vui chỉ còn lại khi tất cả đã vùi quên trong dĩ vãng.
Nhưng có mấy ai biết được rằng niềm vui chỉ có thể tồn tại khi nó bắt đầu cho một nỗi đau. Anh sẽ đợi em trong hồi ức của Tân Di Ổ là một câu chuyện bắt đầu như thế. Có lẽ, không nhiều tình tiết xảy ra, không nhiều cao trào sẽ đến và cả những thoái trào tưởng sẽ hàn gắn vết thương nhưng Anh sẽ đợi em trong hồi ức lại là một câu chuyện dài "lay lắt" người xem. Đọc nó, độc giả sẽ đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi ngô nghê: "Tại sao yêu nhau mà không thể tin nhau? Tại sao không ai một lần cúi đầu nhìn xuống? Và tại sao không thể cùng nhau?"... Còn tôi, tôi lại tự hỏi: "Yêu và hận có thể song hành cùng nhau?".
Không ai dám vỗ ngực tự cho rằng: "Tôi đã hiểu rõ tình yêu và tình yêu là như thế này, thế kia". Bởi lẽ, đi suốt cả cuộc đời, hai tiếng "tình yêu" vẫn luôn là dấu hỏi không thể tìm lời đáp. Có chăng, mọi người nghĩ rằng ai đó được hạnh phúc bên người mình yêu, được sống và làm việc cùng người mà mình đã dành cả cuộc đời này để yêu thương, trân trọng, đó là yêu. Nhưng liệu có phải là yêu không?

Chẳng phải một Trịnh Vi trong Anh có thích nước Mỹ không yêu đến cháy lòng, dành hết cả tuổi thanh xuân cho người mình yêu cũng đã phải khuất phục trước ba năm chờ đợi hay sao? Chẳng phải một Hướng Viễn trong Ánh trăng không hiểu lòng tôi đã dành cả tuổi thơ ấu tươi đẹp, cả tương lai và hạnh phúc của đời mình cho người cô yêu nhưng vẫn làm điều mà lương tâm mình day dứt và hổ thẹn hay sao? Ngay cả Trình Tranh trong Hóa ra em vẫn ở đây, yêu Vận Cẩm đến mê muội vẫn buông tay cô để ra đi chỉ vì những chuyện không đâu hay sao?
Vậy ai sẽ đứng lên nói rõ tiếng "tình yêu" là như thế nào? Không một ai có thể nói điều đó dù trong truyện, Tân Di Ổ đã thay mặt họ nói rằng: "họ đã yêu và hết lòng vì người yêu". Ngay cả Tư Đồ Quyết trong Anh sẽ đợi em trong hồi ức, cao ngạo, chưa một lần cúi đầu trước thiên hạ cũng lên tiếng bảo vệ tình yêu của mình, có điều, tình yêu đó có thể xứng hay không?
Mỗi nhân vật trong truyện của Tân Di Ổ là một chân trời rộng mở mà không ai có thể thấu hiểu rõ ràng hết được. Bản thân tôi cũng có lúc như mơ hồ trước họ. Cứ tưởng rằng đã nắm bắt được, đã nhìn thấu họ, đến khi chạm vào mới thấy hóa ra mình đang đi giữa lòng hồ đầy sương khuya.
Có thể, Tân Di Ổ đã xây dựng họ giữa một mê cung đầy những dằn vặt, khổ đau, hạnh phúc, áy náy và cả những oán hận không thể nào xóa nhòa nên mỗi người đều tự kiếm tìm cho mình một bức rào chắn chắc chắn, tránh sự xâm phạm của kẻ khác. Nếu một khi bị bóc tách, họ sẽ trở nên sợ hãi, yếu ớt mà điều này lại là tối kỵ đối với nhân vật của Tân Di Ổ.

Không là một Trịnh Vi "chấp nhận đánh cuộc, chấp nhận thua" như trong Anh có thích nước Mỹ không, không là một Chỉ An cá tính ngất trời trong Bình minh và hoàng hôn, Tư Đồ Quyết hiện lên với sự tổng hòa của tất cả các nhân vật trong truyện của Tân Di Ổ. Một cô gái có cá tính mạnh mẽ, biết theo đuổi giấc mơ của một thời tuổi trẻ, một người luôn ngẩng cao đầu trước mọi người, không chịu sự khuất phục ai. Đôi lúc cô chỉ biết làm theo những gì mình thích và muốn của Kỉ Văn hay một cô gái hận thấu tâm can, đến mức quên cả bản thân khi biết anh ta phản bội mình của Hướng Viễn và một Vận Cẩm ngoan cường chống chọi với những đau thương của cuộc đời... tất cả đã hòa quyện trong con người Tư Đồ Quyết. Để rồi, trong mỗi hành động, lời nói phảng phất đâu đây sự xót xa, cay đắng của người đọc.
Thương cho tình yêu cô không trọn vẹn, thương cho sự đau đớn của cô khi tất cả đã ruồng bỏ cô, kể cả cha mẹ và người yêu của mình; đau xót cho cô khi biết cô rơi vào cạm bẫy của Đàm Thiếu Thành. Người đọc đã phải khóc âm thầm cho nỗi đau, sự uất ức mà cô đang phải gánh chịu, cả những oán hận đang mang trên mình, đã dày vò cô 7 năm trời cách biệt. Mỗi khắc, mỗi giây, mỗi phút trôi qua là cả một màn mưa đau đớn, giận hờn, oán trách và cả sự xót xa, căm giận trút xuống. Hình như trong sự lẫn lộn của màn mưa ấy, không có chỗ nào dành cho từ "thương yêu", dành cho hai chữ "tình yêu". Mà nếu có đi chăng nữa, theo tôi, đó cũng chỉ là sự giả tạo.
Tư Đồ Quyết đều không thể hiểu được việc nâng niu, trân trọng và cả sự bất lực khi nhìn người mình yêu đang chịu những thiệt thòi do chính mình gây ra. Vốn dĩ, yêu là dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất. Tư Đồ Quyết sống trong môi trường quá hoàn hảo, mọi thứ không cần phải tranh giành vẫn có được nên cô sẽ không thể nào hiểu được giá trị của sự chiến thắng. Với cô, sự chiến thắng duy nhất đó là đạt được điều mình mong muốn mà không cần phải cúi đầu. Cô đã mang điều đó vào trong chính tình yêu của mình để rồi không chấp nhận sự thật về một Diêu Khởi Vân vẫn ngày ngày lặng lẽ đợi chờ cô trong những ký ức còn sót lại.

Quá khứ vẫn là quá khứ, tình yêu đã chết không cho phép quay đầu ngoảnh lại. Ra đi trong ngạo nghễ, đó mới là Tư Đồ Quyết bất khuất, kiên cường và tự cao. Chỉ không hiểu có một ngày, một giây, một phút nào đó, lương tâm cô ngoái đầu nhìn lại, tình yêu cô bớt đi sự tự cao để trở về với con đường ngập tràn ký ức kia, để được thấy sự trả giá của Diêu Khởi Vân, để được thấy sự nỗ lực của anh trong việc giành lại tình yêu của cô?
Có lẽ, sẽ không có ngày ấy và không luôn cả sự tha thứ. Tình yêu và lòng thù hận đã và đang song hành bên nhau khiến cô không thể chọn một điểm nào trong số đó, đành để nó chạy suốt trên con đường đang đi. Liệu cô có thanh thản không?
Diêu Khởi Vân vì trở về với con đường ký ức, để được sống với nó nên đành gửi trao số phận cho mệnh trời. Có thể, anh sẽ không bao giờ tỉnh lại, anh sẽ ra đi mang theo ký ức của riêng mình như nhưng ít nhất anh sẽ không mất đi tất cả. Hồi ức tươi đẹp là hành trang mang theo bên mình giúp anh sống, tồn tại và gặm nhấm chút hạnh phúc sót lại. Còn Tư Đồ Quyết, cô còn gì, có gì và sẽ sống như thế nào?
Hạnh phúc, tình yêu và hận thù có thể nào tồn tại cùng nhau? Tôi không dám chắc điều đó, bản thân cô cũng không chắc chắn. Vậy ai sẽ nói cho tôi biết, chúng ta nên thế nào khi bắt gặp tình huống trên? Chạy trốn, từ chối hay đánh cuộc? Ngày mai, có thể sẽ có câu trả lời, phải không?

0
Ảnh của phuongthuy3010
phuongthuy301008/07/2012 - 23:14

hơ hơ đừng nói sis tự vik nha :))

0
Ảnh của Nhocmuavn
Nhocmuavn09/07/2012 - 00:27

sis em thỉnh thoảng cũng có tí văn ;))

0
Ảnh của ccool_86
ccool_8607/08/2012 - 18:32

Đọc xong truyện này mà thấy day dứt mãi trong lòng...

0
Ảnh của sophia phan
sophia phan14/01/2014 - 19:00

Truyện này còn phần sau không nhỉ? Kết thúc buồn quá...nhưng đó rất thực....cuộc sống mà ...đâu lúc nào cũng viên mãn ...đọc những chương cuối nước mắt mình cứ chảy mãi!!!

0
Ảnh của Chim Cụt
Chim Cụt14/01/2014 - 20:28

Hình như đến đây là hết rồi đó bạn. Một cái kết hay mà.  ;)  Phải day dứt một tí mới ở lại trong lòng người đọc lâu được.

0