Rũ bóng nghiêng chiều - chương 13 - nụ cười đầu tiên

Diệp reo lên khi thấy Đạt khệ nệ ôm cái gối ôm dài thòn, bự chảng. Cái gối cao ngang đầu, còn chắc tay, ôm thì ngủ rất ngon. Diệp ngỏ ý xin nhưng Đạt từ chối. Mùa này hết gòn rồi, phải nài nỉ, mua lại với giá cao mới có nhiêu đây. Không phải Đạt keo nhưng anh đang cần, nếu Diệp muốn thì đợi mùa sau, anh đặt người may cho cái khác.
Diệp nũng nịu lay tay bà Ngự. Bà mở lời và kết quả cũng chẳng khác. Đạt không chịu nể mặt. Bà chau mày.
- Đàn ông đàn ê, già đầu còn bày đặt ôm gối ôm.
Đạt chưa kịp trả lời thì Thành ngẩng lên, phang một câu không sai tí nào.
- Bộ vợ không cho ôm hay sao phải ôm gối?
Sự thực dễ khiến người ta chột dạ, mất bình tĩnh và nói ngược hoàn toàn.
- Ôm… mà chỉ có một bên…
- Thì kiếm thêm một bên nữa về ôm.
- Anh kiếm đi, ưng mắt thì em cưới liền.
Hai anh em nhà này lo đốp chát lẫn nhau mà chớ hề nghĩ tới người có liên quan trong câu chuyện. Liên đang đỏ mặt rần rần. Phải ráng dọn cho xong bữa cơm để lẩn đi chỗ khác. Nhưng cô dễ dầu gì được như ý. Vì Đạt sẽ ăn riêng trên phòng và cô phải là người bưng lên, tiện thể hầu hạ anh luôn. Đó chính xác là những gì anh vừa mới nói.
Lúc đặt mâm cơm xuống, Đạt còn vui vẻ. Liên vừa từ chối lời mời ăn chung, anh liền trở giọng, mặt mày hậm hực. Quăng mạnh đôi đũa xuống mâm, anh đứng phắt dậy, nhìn cô xong liền đi tới giường.
- Anh hơi mỏi. Em lại đây, đấm bóp cho anh đi, mau lên.
Liên giật mình thon thót. Cô tìm cách để thoái thác.
- Em không biết đấm bóp. Để em kêu người khác cho anh.
Đạt lắc đầu.
- Không kêu ai hết. Anh muốn em làm, mau lên.
Rõ ràng anh biết cô với anh chưa thân mật bao nhiêu, có thể đối với anh, việc đụng chạm da đã rất bình thường, nhưng đối với Liên thì không phải. Nó… hoàn toàn không đứng đắn!
Đã vậy, nhìn thử anh đi. Nằm ngửa dang tay, ngực áo phanh rộng, chẳng khác mấy tên phóng túng lả lơi. Hai bàn tay Liên xoắn bóp vào nhau. Cô cứ tưởng hầu hạ anh là bưng cơm rót nước, trải chiếu giũ mền… còn cái này sao giống… phường ong bướm. Nhưng cô không phải dạng bán phấn buông hương.
Nếu đây là bổn phận của một người vợ như anh đã nói, thì anh đích thị là một ông chồng trịch thượng, thích ra lệnh bắt buộc kẻ khác hầu hạ, một loại người với tư tưởng chồng chúa vợ tui, ti tiện gian ngoa nhưng có vần đề về đầu óc, nói thẳng ra là hơi bị khùng. Có thể cái mác du học của anh chỉ là rỗng toét, thứ công tử nhiều tiền như anh thì chỉ qua Pháp để chơi bời mà thôi chớ học hành gì. Bao nhiêu suy nghĩ không tốt về anh trong giây phút này đều đúng hết. Cô không chỉ thấy sợ anh, mà còn thấy ghét anh, có cả một chút khinh miệt nữa!
Đạt hối thúc tới hai lần mà chân Liên vẫn đứng yên tại chỗ. Tới lần thứ ba thì Đạt kéo tay cô lại giường. Đợi cô yên vị, không chạy trốn, anh xoay người nằm sấp, đưa lưng ra ngoài.
Liên thấy tay mình bắt đầu run lên. Cô đã không còn đường thoát. Mắt nhắm lại, tay chìa ra, mũi hít thở sâu, cô chuẩn bị tinh thần.
Mấy ngón tay kia cứ nhịp nhàng gõ nhẹ lên không khí, đến cọng lông măng trên người anh cô còn chưa đụng tới, không biết cô đang đấm bọp kiểu gì! Nãy giờ canh đã chuyển bộ nằm nghiêng, một tay chống đầu lên cao, nhìn lại cô àm cô đâu có biết. Nhắm mắt, run tay thì không nói, còn bặm môi, nhăn mặt như phải chạm vô thứ gì nhơ nhớp lắm.
Anh nhìn lại mình. Không biết hằng ngày anh như thế nào, nhưng lúc này đây, anh dám chắc, mình rất sạch sẽ và thơm tho nữa. Chưa kể tới vẻ đẹp trai mà anh đang có. Cách đánh giá của cô sao ngược đời, chẳng hề giống thiên hạ ngoài kia, thiệt khổ tâm hết sức.
Nhưng cô như vầy lại rất dễ thương. Đâu, để anh nhìn kĩ vợ anh thử một lần. Mặt trái xoan, mi cong, còn đôi môi thì đỏ thắm tự nhiên, không dày không mỏng. Cũng nhờ cô bặm cắn nãy giờ, mà nó thêm căng mọng, ướt át. Thiệt tình… muốn hôn một cái. Cô như vầy thì đừng trách anh gian xảo. Đạt đưa miệng tới gần.
Chưa kịp xơ múi thì mắt cô đã trừng lên hoảng hốt. Nhanh như chớp, anh nắm cổ tay kéo cả người cô nằm xuống. Bị chống cự, anh giữ luôn tay còn lại. Chồm người đè cô chặt trên giường.
Liên không thể ngọ nguậy, cô nói thật nhanh.
- Anh đã hứa sẽ chờ, sẽ cho em thời gian…
Mắt Đạt chớp chớp, ra vẻ đang cố nhớ.
- Anh có hứa sao? Hình như…
- Có, có, có! Anh có hứa! Anh còn nói là em muốn bao lâu cũng được. Thiệt đó! Anh làm ơn nhớ kĩ lại đi!
- Ừm… à…, anh có hứa cho em thời gian… Nhưng. Thời gian để quen dần. Chớ không phải để trốn tránh anh.
Vẻ nghiêm túc cùng sự thẳng thắn của Đạt làm mi mắt Liên khẽ hạ. Cô cố chối cãi bằng cái giọng cực kì yếu đuối.
- Em… thật sự là chưa quen thiệt mà.
Cô như vầy thì anh đâu nỡ dồn ép thêm. Anh thở một hơi dài, lắc đầu, nhìn cô với vẻ mặt chán nản, có phần tồi tội.
- Hay… Em thử đi hỏi hết coi, trên đời này có ai lấy vợ mà chịu khổ như anh không? Đêm tân hôn thì ôm gối ngủ mình ên, vợ đi qua phòng khác ngủ mất tiêu suốt chục đêm liền. Đến khi về phòng thì cũng nằm một góc. Nè, em nhìn cho kĩ một lần nữa thử coi, anh bây giờ có khác gì lúc chưa cưới vợ không?
Mắt Liên nheo lại. Cô làm theo lời anh, nhìn trên ngó dưới, lui tới mấy lần, rồi cô gãi gãi tai.
- Em không biết! Hồi trước, gặp anh có mấy lần nên không nhớ lắm. Bây giờ, anh biểu em nhìn thì em không nhìn ra được. Anh… cũng vậy thôi hà. Mới mấy tháng, chắc không khác gì nhiều đâu. À, mà hình như…, anh đen hơn một chút, chắc do vậy mà nhìn anh cũng hơi ốm hơn một tí, một tí xíu thôi hà.
Liên vừa nói vừa chụm hai đầu ngón tay phụ họa, trong khi Đạt ngơ ngác.
- Em đang nói về cái gì vậy?
- Chớ anh muốn hỏi gì?
- Em đúng là… - Đạt chỉ biết cười cho qua chuyện. Cô ngây thơ quá, khiến anh không nỡ giận. Nhưng anh không thể để cô muốn làm gì thì làm - Em muốn làm quen chớ gì? Được rồi. Anh sẽ tập cho em.
- Tập cho em ?
- Ờ! Để anh tập cho. Chớ để em tự mình làm quen thì không biết tới bao giờ, chắc tới khi anh già luôn.
- Chắc không lâu vậy đâu, em về đây mới có ba tháng.
- Ba tháng mà không lâu hả? Một khắc xuân thu đáng giá ngàn vàng. Em có biết đã lấy đi biết bao nhiêu vàng của anh không?
Liên nín thinh, lại còn đăm chiêu nhìn ngón tay. Có phải đang tính dùm anh đã mất bao nhiêu vàng thiệt hay không? Hết nói nổi! Anh kéo cô ngồi thẳng dậy. Rồi biểu cô đưa tay ra.
Dù có ý đề phòng nhưng Liên vẫn ngoan ngoãn, vần lần lượt, cả hai bàn tay đều bị anh nắm trọn. Sau đó mới để từng ngón đan nhau.
- Coi như, đây là cách anh và em bắt đầu làm quen với nhau đi.
Chỉ có vậy mà cũng úp mở, trịnh trọng, làm Liên hết hồn. Má cô đỏ ửng. Hành động này có hơi đường đột, nếu là bình thường, chắc chắc sẽ ăn bạt tay. Nhưng đây là chồng cô, anh mà muốn nhiều hơn nữa, cô cũng đâu có quyền từ chối. Cô mắc cỡ nhìn chỗ khác.
- Người ta lúc mới làm quen, đâu có ai dám nắm tay như anh đâu.
- Người ta khác. Anh khác. Người ta làm quen với cô gái chưa quen để được thành thân, anh phải làm quen với vợ mình, từ mấy tháng trước đã thành thân rồi.
Là sự hờn trách nhẹ nhàng, nhưng tự dưng… cô không còn ghét anh nữa. Không chỉ Đạt, mà với bất kì ai ngoài kia, Liên đã làm vợ thì phải có bổn phận của một người vợ, cho dù là cô có thực lòng muốn hay không. Bàn tay cô bị anh nắm, tuy không tự nguyện nhưng Đạt như thế này, không phải là đã quá tốt với cô rồi sao?
Đã đến lúc, cô phải cố gắng gạt đi tất cả, sống với cuộc sống mà số phận đã an bài. Như cha má cô đã từng nói, vợ chồng đâu nhất thiết phài có tình yêu, sống với nhau lâu ngày, chỉ cần hai bên cố gắng làm tròn bổn phận, sống tốt cho đúng cái nghĩa phu thê, thì cũng có một gia đình yên ấm.
Liên ngẩng đầu nhìn.
- Nếu anh thực lòng muốn cùng em xây dựng gia đình, thì em sẽ cố gắng làm tròn bổn phận của mình. Làm một người vợ tốt.
Câu sau còn nghe được, chớ câu trước chẳng thấy thuận tai. Nói như cô khác gì nói anh chỉ đùa. Chuyện đại sự cả đời, ai đùa cho được, huống chi một cái đám cưới, tốn không ít bạc.
Bị dồn ép, Liên chỉ ấp úng rồi xin phép xuống nhà làm công chuyện.
Đạt hoài nghi.
- Công chuyện ở đâu mà nhiều vậy? Công chuyện nhiều hay tại em không muốn gặp anh vậy? Nè, anh là chồng em đó!
Liên lưỡng lự đôi chút mới nói, dĩ nhiên, điều cô nói cũng có nửa phần là thật.
- Công chuyện nhiều thiệt. Má nói, em mới về phải thường xuyên phụ dưới bếp học hỏi dì tám việc bếp núc sẵn tiện… tập dần cho quen.
- Cũng là tập dần cho quen. Coi bộ…, trong mắt em, anh cũng như như chuyện bếp núc thôi sao?
- Dạ?
Tiếng “dạ” bộc phát. Có một chút bất ngờ lẫn một chút đắn đo, sợ nói lỡ lời làm anh giận. Nhưng ngay sau đó, anh lại bật cười.
- Thôi em xuống đi, nhớ làm nhanh nhanh rồi lên ngủ cho sớm, anh không làm gì em đâu, cho nên đừng có mà cố thức khuya quá đó đa.
- Dạ.
Tiếng “dạ” này thoải mái hơn. Khóe miệng Liên khẽ nhếch.
- Còn nữa… - Đạt với tay kéo chiếc gối ôm lên đặt dọc chiếc giường, chia nó ra làm hai nửa. - Em yên tâm rồi nghen. Từ đêm nay, cứ ngủ thoải mái, đừng nằm sát mép giường nữa. Rủi té thì không nên.
- Dạ.
Tiếng “dạ” này mang nhiều cảm kích. Nụ cười cùng nở trong mắt cả hai.