Công chúa nhỏ - Chương 15 phần 2

Sara đi lại phía vách sát phòng Becky, vẫn còn nghe thấy tiếng nó thổn thức, gõ bốn tiếng vào phòng.

“Bốn lần gõ có nghĩa là hãy sang bên tôi bằng con đường bí mật dưới chân tường, có chuyện cần nói,” Sara giải thích.

Ngay lập tức năm tiếng gõ đáp lại.

“Thế có nghĩa là cô ấy sắp sang,” Sara nói.

Vừa lúc đó Becky đã xuất hiện ở cửa, mắt vẫn đỏ hoe và chiếc mũ sụp xuống. Nhìn thấy Emengade cô vội lấy tạp dề lau mặt ngượng ngập.

“Đừng ngại tôi Becky,” Emengade nói.

“Emengade đã mời bạn sang đấy,” Sara phân bua. “Vì cô ấy sắp mang lên một hộp toàn của ngon vật lạ cho chúng mình.”

Chiếc mũ của Becky gần như tụt khỏi đầu, cô phấn khởi chen vào hỏi:

“Đồ ăn á thưa cô? Nhiều thứ ngon để ăn á?”

“Đúng thế,” Sara trả lời. “Chúng mình giả vờ coi đây là một bữa tiệc nhé.”

“Và cô có thể ăn bao nhiêu thì ăn.” Emengade nói thêm rồi rón rén ra khỏi phòng áp mái, làm rơi chiếc khăn choàng đỏ mà không hề hay biết và cũng chẳng ai nhìn thấy.

“Ôi, cô! Ôi, cô!” Becky nói và thở gấp, “tôi biết chính cô đã nói cô ấy mời tôi. Chỉ nghĩ thế tôi đã cảm động đến chảy nước mắt rồi.” Becky đến bên cạnh Sara nhìn ngưỡng mộ.

Mặc dù cũng bị đói khát nhưng ánh mắt của Sara như có đóm lửa luôn tỏa sáng và lan truyền sang Becky. Ngay trong căn phòng áp mái này, bất chấp cái lạnh bên ngoài, những cực nhọc phải chịu đựng suốt cả ngày, lặn lội qua các phố trơn như đổ mỡ với đôi giày rách nát và cách đối xử tàn nhẫn bất công vẫn còn hằn sâu trong trí nhớ của những đứa trẻ tội nghiệp thì một niềm vui đơn sơ như thế này có thể coi là một phép mầu nhiệm nào đó.

Sara hít thở sâu nói: “Bằng cách nào đó, những điều kỳ diệu vẫn xuất hiện trước khi những điều quá tồi tệ kịp xảy ra cứ như có phép mầu nhiệm vậy. Nếu như mình có thể nhớ được những chuỗi sự việc thì sẽ thấy những điều tồi tệ nhất sẽ không bao giờ xảy ra.” Sara nói và ôm ghì lấy Becky lắc mạnh vui sướng.

“Không, bạn không được khóc! Chúng mình phải nhanh chóng dọn bàn để bày tiệc chứ!” Sara dỗ dành Becky.

“Bày tiệc ư thưa cô?” Becky hỏi và nhìn quanh nhà. “Mình bày tiệc với những gì?”

“Chẳng có gì nhiều để mà chuẩn bị.” Sara trả lời gần như cười và ngay lúc đó em nhìn thấy chiếc khăn choàng đỏ của Emengade trên sàn nhà, vội chồm đến nhặt.

“Đây rồi chiếc khăn quàng của Emengade. Chắc cô ấy sẽ không quan tâm đâu, thế là mình có chiếc khăn trải bàn màu đỏ thật tuyệt rồi.” Hai đứa kéo chiếc bàn ra giữa nhà và trải chiếc khăn choàng màu đỏ của Emengade lên. Màu đỏ quả là màu làm cho người ta cảm thấy ấm cúng, dễ chịu, ngay lập tức nó làm cho căn phòng trở nên đàng hoàng hơn.

“Nếu có tấm thảm đỏ trải trên nền nhà nữa thì thật là tuyệt” Sara ao ước. “Chúng mình cứ coi như là sàn nhà cũng được trải thảm đỏ nhé!” Sara nói và đưa mắt quanh phòng tưởng tượng ra chiếc thảm đã được trải rồi và cảm thấy nó thật dầy và mềm rồi mỉm cười với Becky. Cô như hiểu ý của Sara, bước đi trên sàn thật nhẹ nhàng như sợ làm hỏng chiếc thảm mềm mại dưới chân.

“Đúng đấy cô ạ,” Becky nói và nhìn Sara một cách rất nghiêm túc.

“Bây giờ làm gì tiếp đây?” Sara đứng lặng giữa nhà, lấy tay bịt vào mắt nghĩ và lẩm bẩm hy vọng “Mình cứ cầu nguyện, thế nào phép mầu nhiệm cũng xảy ra. Điều kỳ diệu đã mách bảo mình như vậy.”

Sara thường hay làm như thế và Becky đã nhiều lần đợi cho Sara bỏ tay ra khỏi mắt với nụ cười rạng rỡ, hy vọng những lời thỉnh cầu của mình sẽ được đấng tối cao chứng giám. Lần này cũng vậy Sara mở mắt ra kêu lên vui sướng “Đây rồi! Tôi biết mà, điều kỳ diệu đã đến! Tôi phải lục lại các thứ trong rương mà tôi có từ khi tôi còn là công chúa, biết đâu thấy được cái gì dùng được cho bữa tiệc hôm nay.”

Sara lao đến góc nhà, quỳ xuống. Chiếc rương được đặt trên phòng áp mái không phải cho Sara dùng mà vì chẳng có chỗ nào để cất nó cả và cũng chẳng còn gì đáng giá trong đó ngoài những thứ bỏ đi, nhưng em vẫn tin rằng thế nào mình cũng phải tìm được cái gì đó. Những điều thần kỳ luôn được sắp đặt dưới hình thức này hay hình thức khác.

Trong góc rương quả thật còn một gói nhỏ trông chẳng có gì đáng chú ý nên đã không ai lấy đi, thế mà khi tìm được Sara coi như một di sản quý báu gồm mười hai chiếc khăn tay màu trắng. Em chộp ngay lấy chạy đến bên bàn nâng niu đặt chúng lên trên chiếc khăn trải bàn màu đỏ và xếp chúng thành những hình thù hấp dẫn. Đúng là phép mầu nhiệm đã giúp em làm những việc đó thật thành thạo.

“Đây là những chiếc đĩa mạ vàng, còn đây là những chiếc khăn ăn thêu rất đắt tiền do các bà sơ tại nữ tu viện Tây Ban Nha thêu.”

“Thật thế hả cô Sara?” Becky nín thở hỏi khi nghe Sara nói như vậy.

“Bạn phải tưởng tượng ra chứ. Nếu bạn mường tượng trong đầu thì bạn sẽ nhìn thấy chúng.”

“Vâng, thưa cô,” Becky nói và khi Sara quay trở lại chiếc rương, nó hì hụi làm nốt những việc còn lại.

Sara quay lại rất ngạc nhiên thấy Becky đứng cạnh bàn trông rất kỳ lạ, cô cũng mắt nhắm, mặt méo sệch như bị co giật, tay khuỳnh sang hai bên như đang chuẩn bị nhấc một vật gì rất nặng lên.

“Làm sao vậy Becky?” Sara kêu lên. “Bạn làm gì đấy?”

Becky giật mình mở mắt ra. “Tôi cũng đang tưởng tượng mà,” Becky bẽn lẽn trả lời. “Tôi cũng đang cố tập để nhìn thấy những thứ mà mình tưởng tượng ra như cô. Tôi gần như làm được rồi nhưng phải tập trung hết sức lực và mới nhìn thấy được.”

“Có thể như vậy vì bạn chưa quen đấy thôi,” Sara nói với sự cảm thông thân thiện. “Bạn sẽ thấy thật dễ dàng nếu như bạn làm thường xuyên hơn. Ban đầu cũng không nên cố quá, bạn sẽ quen dần thôi mà. Bây giờ tôi sẽ nói cho bạn chúng mình có những gì nhé. Hãy nhìn này.”

Tay cầm chiếc mũ mùa hè đã cũ mà em đã lục thấy tận đáy rương. Em giật vòng hoa trên vành mũ ra và nói: “Đây là hoa của bữa tiệc và nó sẽ tỏa hương thơm ngát cả phòng. Lấy cái chén uống nước và đĩa đựng bánh xà phòng ở chỗ bồn rửa tay vào đây.”

Becky lấy và kính cẩn đưa cho Sara.

“Nhưng đồ sành này dùng để làm gì thưa cô?”

“Đây là hũ rượu gốm sứ Tây Ban Nha,” Sara vừa nói vừa quấn mấy bông hoa vào miệng chén tưởng tượng, rồi cúi xuống đặt vài bông khác xung quanh chiếc thìa đựng bánh xà phòng, nói tiếp: “Còn đây là viên đá dát ngọc.”

Sara sung sướng sửa soạn cho bữa tiệc với nụ cười chực sẵn trên môi trông như đang trong giấc mơ vậy.

“Thật đáng yêu làm sao,” Becky cũng sung sướng thì thầm.

“Giá như mình có đĩa kẹo nhỉ,” Sara thì thầm. “Đây rồi,” em lại lao đến chiếc rương. “Mình nhớ là có nhìn thấy vật gì nữa mà.”

Đó chỉ là một bó len quấn trong giấy màu đỏ. Ngay lập tức tờ giấy bọc ngoài đã được biến thành những chiếc đĩa nhỏ và được quấn thêm vào những cây nến cùng với những bông hoa còn lại. Đúng là chỉ có điều kỳ diệu mới có thể biến chiếc bàn cũ được phủ bằng chiếc khăn choàng đỏ trở thành một bàn tiệc hấp dẫn bằng những thứ vứt đi lượm được từ chiếc rương đã lâu ngày không ai đụng đến.

Dưới con mắt của Sara đúng là đã có một bàn tiệc thịnh soạn và Becky sau khi ngắm nghía một hồi, nhìn xung quanh căn phòng áp mái hồi hộp nói: “Bây giờ nó còn là ngục Bastile nữa không hay đã biến thành một thứ gì đó khác rồi?”

“Ôi đúng rồi đấy, phải đấy, nó hoàn toàn khác rồi. Bây giờ nó là phòng khánh tiết rồi!” Sara đáp lại.

“Phòng khánh tiết!” Becky ngỡ ngàng trố mắt nhìn những thứ mà chúng vừa trang hoàng cho căn phòng và lẩm bẩm nhắc lại “phòng khánh tiết!”.

“Phòng khánh tiết,” Sara cũng nhắc lại. “Một khoang lớn có mái vòm, những bức tranh cổ và một lò sưởi lớn chất đầy những khúc gỗ sồi đang cháy rất đượm dành để tổ chức tiệc tùng. Nó thật lộng lẫy với hai hàng nến cháy sáng lung linh.”

“Cô Sara!” Becky lại hổn hển nói. Ngay lúc đó cánh cửa mở ra và Emengade lễ mễ ôm chiếc giỏ mây đựng đồ ăn bước vào. Nó rụt lại vì ngạc nhiên và sung sướng với những gì nó nhìn thấy sau khi vượt chặng đường tối đen như mực lên đến đây. Những gì nó nhìn thấy đã vượt xa sức tưởng tượng của nó, khăn trải bàn màu đỏ làm nổi bật những chiếc khăn tay màu trắng cùng những bông hoa bày trang điểm trên bàn. Một sự chuẩn bị tuyệt vời.

“Ôi, Sara! Tôi chưa từng thấy ai thông minh như bạn cả.”

“Trông đẹp không?” Sara hỏi. “Tôi đã tìm thấy chúng trong chiếc rương cũ của mình. Tôi đã hỏi điều kỳ diệu của tôi và nó đã bảo tôi tìm kiếm những thứ đó trong chiếc rương này.”

“Cô Sara!” Becky chen vào. “Hãy giải thích cho cô ấy những thứ này là gì đã chứ.”

Điều kỳ diệu đã giúp cho Sara tưởng tượng ra tất cả những thứ như đĩa mạ vàng, trần nhà vòm cung, khúc củi đang cháy đỏ rực và những ngọn nến lung linh. Sara giảng giải cho Emengade khi nó lấy bánh kẹo, hoa quả ra khỏi chiếc giỏ mây làm cho bàn tiệc trông thật sự tuyệt vời.

“Một bữa tiệc thực sự,” Emengade thốt lên.

“Đúng là bữa tiệc trong cung của hoàng hậu,” Becky thở dài nói.

Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu, Emengade nói: “Nghe này Sara, giả vờ bạn là công chúa, còn đây là bữa tiệc hoàng gia nhé.”

“Nhưng bữa tiệc này là do bạn tổ chức cơ mà,” Sara nói. “Bạn phải là công chúa còn chúng tôi là những nô tỳ được sủng ái của bạn.”

“Ôi không được đâu. Tôi không biết làm công chúa như thế nào cả với lại tôi béo lắm. Bạn làm công chúa mới phải,” Emengade từ chối.

“Thôi được, nếu bạn muốn vậy thì tôi sẽ làm công chúa,” Sara nói.

Đột nhiên em nảy ra một ý tưởng, chạy đến bên chiếc lò sưởi han gỉ nói “Có rất nhiều rác và giấy lộn vứt ở đây, chúng mình sẽ đốt lên để có được ngọn lửa sáng trong chốc lát.” Em bật diêm và ngọn lửa lung linh soi rọi khắp phòng.

“Chúng mình hãy quên hết thực tại và coi đây là bữa tiệc thật nhé.” Sara nói và đứng với tư thế như đang trong điệu nhảy, mỉm cười vui sướng.

“Trông giống tiệc thật đấy chứ! Hãy bắt đầu nhé.”

Sara đi đến bàn tiệc, duyên dáng vẫy tay gọi Emengade và Becky. Em thật sự đã đi vào giấc mơ của mình.

“Hãy nhảy đi, các cô gái xinh đẹp,” Sara sung sướng nói. “Xin mời vào bàn tiệc. Đức vua, người cha đáng kính của tôi rất tiếc hôm nay vắng mặt vì ông phải đi xa. Ông đã ra lệnh cho tôi mở bữa tiệc này chiêu đãi chư vị.” Sara hơi cúi đầu đưa mắt về phía góc phòng. “Ban nhạc đâu, hãy nổi nhạc lên.” Nói rồi Sara quay sang giải thích với Becky và Emengade “Bao giờ cũng phải có nhạc trong bữa tiệc. Giả vờ là có ban nhạc đang chơi ở góc kia, nơi trưng bày những bức tranh cổ ấy. Bắt đầu nhé.”

Tất cả chỉ vừa mới kịp cầm bánh trên tay, chưa đứa nào kịp cắn lấy một miếng thì cả ba đứa giật nảy người, tái dại nín thở nghe ngóng.

Ai đó đang chạy vội lên cầu thang. Không còn nghi ngờ gì nữa, chúng đã nghe thấy tiếng bước chân giận dữ và hiểu rằng cuộc vui của chúng thế là tiêu tan.

“Cô chủ đấy.” Becky nghẹt thở nói, quá sợ hãi làm rơi cả miếng bánh đang cầm trên tay xuống sàn.

“Đúng rồi!” Sara khẳng định. “Cô Minchin đã phát hiện ra chúng mình rồi.” Đôi mắt mở to kinh ngạc, mặt em cũng biến sắc luôn.

Cô Minchin xô cửa bước vào. Mặt tái dại vì tức giận hết nhìn những khuôn mặt sợ hãi đến nhìn bàn tiệc của chúng rồi lại đến những đốm lửa cuối cùng trong đống giấy lộn cháy trong lò sưởi.

“Tao đã lường trước thế nào cũng sẽ xảy ra chuyện gì trên này mà. Nhưng tao không ngờ chúng mày lại to gan đến như vậy. Lavinia đã nói đúng.”

Đến đây cả ba đứa đều hiểu chính là Lavinia đã đoán được điều bí mật của chúng và đã phản bội chúng. Cô Minchin lao đến Becky và lại véo tai nó lần nữa quát: “Con trơ tráo này, sáng mai cút ngay khỏi đây nhé.”

Sara đứng im không nhúc nhích, hai mắt mở to hơn và mặt càng tái hơn còn Emengade thì òa lên khóc.

“Xin cô đừng đuổi nó. Cô của cháu gửi cho cháu giỏ bánh kẹo và chúng cháu chỉ muốn ăn với nhau thôi ạ,” Emengade vẫn nức nở.

“À ra thế đấy, công chúa Sara làm chủ tiệc chứ gì.” Cô Minchin mỉa mai quay về phía Sara tức giận, giậm chân thét lớn “Chính mày bày ra trò này chứ làm sao con Emengade nghĩ ra được. Chính mày đã trang trí cái bàn với những thứ rác rưởi này phải không?”

“Cút về cái xó của mày đi,” cô Minchin quát Becky. Nó nem nép lủi đi, giấu mặt vào tạp dề, hai vai run lên.

Lại đến lượt Sara chịu trận.

“Ngày mai tao sẽ cho mày biết tay. Mày sẽ không được ăn cả bữa sáng, bữa trưa và bữa tối hiểu chưa!”

“Hôm nay cháu cũng đâu có được ăn bữa nào, thưa cô,” Sara nói yếu ớt.

“Thế thì càng tốt, mày sẽ có cái gì để mà nhớ đời chứ. Còn đứng sững ra đấy làm gì. Cho tất cả những thứ này vào giỏ trở lại.”

Nói rồi cô tự tay cho hết tất cả các thứ vào giỏ mây và đưa mắt nhìn những quyển sách mới của Emengade.

“Còn mày nữa, dám mang những cuốn sách mới đẹp đẽ như vậy đến nơi bẩn thiểu như thế này sao. Mang về phòng và đi ngủ ngay. Ngày mai cấm được ra khỏi phòng. Tao sẽ viết thư cho bố mày, xem ông ấy nói gì khi biết tối nay mày ở đâu?”

Có một cái gì đó trong ánh mắt của Sara làm cô càng tức điên lên. Lần này cô tấn công Sara quyết liệt hơn.

“Mày đang nghĩ gì mà nhìn tao như vậy?”

“Tôi đang tự hỏi,” Sara trả lời giống như đã có lần em trả lời cô Minchin ở trên lớp.

“Mày đang tự hỏi cái gì?”

Khung cảnh lúc đó giống hệt những gì đã xảy ra trên lớp.

“Tôi đang tự hỏi không biết cha tôi sẽ nói gì nếu ông biết được tôi đã ở đâu tối nay.” Sara nói nhẹ nhàng, không một chút vô lễ hay khiếm nhã nào trong cách nói của em.

Cũng như lần trước, thái độ lãnh đạm của Sara càng làm cho cô Minchin tức sôi lên, cô lao đến lắc mạnh Sara, gào lên điên dại.

“Mày, một con nhãi cứng đầu cứng cổ không thể chấp nhận được! Mày dám nói với tao thế à? Mày dám ư?”

Cô nhặt mấy cuốn sách, vơ nốt những thứ trên bàn vào giỏ, ấn vào tay Emengade xô nó ra cửa rồi cũng bước theo. Trước khi sập cửa lại cô còn ngoái cổ lại nói “Ở đây mà tự hỏi nhé.” Emengade lẩy bẩy bước đi bỏ lại Sara một mình hoàn toàn cô độc.

Thế là hết. Đốm lửa cuối cùng trong lò sưởi cũng đã lụi theo giấc mơ của chúng. Chỉ còn lại chiếc bật lửa, chiếc bàn trống trơn, những chiếc đĩa mạ vàng, khăn thêu và những vòng hoa trang trí cũng đã biến trở lại thành những chiếc khăn tay cũ kỹ, những mẩu giấy màu rải rác và những bông hoa giả đã bị bỏ đi. Ban nhạc cùng phòng tranh đã bị đánh cắp mất. Emily vẫn ngồi đó tựa lưng vào tường nhìn chằm chặp về phía trước. Sara đến gần run rẩy bế nó lên.

“Emily ơi, chẳng còn gì cả, chẳng có tiệc mà cũng chẳng có công chúa nào cả. Chẳng còn ai ngoài những tù nhân trong ngục Bastile.” Sara ôm mặt ngồi phịch xuống.

Điều gì sẽ xảy ra nếu như lúc đó em không giấu mặt đi, nếu như em lại ngước nhìn lên cửa sổ trên mái nhà vào lúc đó, tôi không biết, nhưng nếu như vậy thì chắc chắn phần kết của chương này sẽ hoàn toàn khác rồi. Nếu như lúc đó em ngẩng đầu lên, chắc chắn em sẽ giật mình bởi những gì em nhìn thấy. Chắc chắn em sẽ nhìn thấy vẫn khuôn mặt đen sạm đó dán vào ô cửa giống như hôm em ngồi nói chuyện với Emengade.

Thế nhưng em đã không ngẩng lên mà lại gục mặt vào lòng bàn tay hồi lâu, một thói quen mỗi khi em cố gắng âm thầm chịu đựng điều gì đó rồi lặng lẽ lên giường ngủ.

“Mình không thể tưởng tượng ra điều gì khi còn thức cả,” Sara nói một mình. “Cố cũng không được, có lẽ khi mình ngủ thì giấc mơ lại quay trở lại và mình lại có thể tưởng tượng ra được những điều mình muốn.”

Bỗng nhiên em cảm thấy vô cùng mệt mỏi, có lẽ là cảm giác thèm ăn thì đúng hơn. Em bật dậy gượng men ra mép giường.

“Cứ cho là ngọn lửa đỏ rực đang nhảy múa trong lò,” em lẩm bẩm. “Trước lò là chiếc ghế thật êm và trên chiếc bàn nhỏ cạnh đó là bữa tối nóng hổi, thơm phức.” Sara kéo chiếc chăn mỏng mỏng dính rồi lại ước. “Cứ cho là mình đang nằm trên chiếc đệm này, đầu gối lên chiếc gối lông chim. Cứ cho là như vậy.” Sự mệt mỏi đã rất có ích cho Sara lúc này. Nó đã nhanh chóng đưa em vào giấc ngủ. Em không biết mình đã ngủ bao lâu rồi nhưng chắc chắn là em đã đủ mệt để có một cảm giác ngủ li bì mà không bị khuấy động bởi một tiếng động nào kể cả tiếng động do cả gia đình nhà chuột Melchisedec tranh nhau chui ra khỏi hang đánh lộn và đùa nghịch ầm ĩ Sara vẫn ngủ thiếp đi.

Không biết điều gì đã kéo em ra khỏi giấc ngủ li bì đó. Sự thật là tiếng động đó đã kéo em trở lại với hiện thực. Đúng là có một tiếng động. Cái móc cửa sổ trên mái sập xuống và cửa sổ đóng lại ngay sau khi có một bóng người vận đồ trắng nép sát xuống cánh cửa để có thể nhìn thấy tất cả mọi điều xảy ra trong căn phòng áp mái của Sara nhưng lại không đủ gần để bị phát hiện ra.

Lúc đầu em không mở mắt ra vì quá buồn ngủ và cũng vì quá ấm và quá thoải mái dễ chịu. Thật vậy em cảm thấy rất ấm và thật dễ chịu đến nỗi em không tin được là mình đã thức nổi. Em chưa bao giờ cảm thấy thực sự ấm áp và dễ chịu như bây giờ chỉ trừ những khi em đang trong những giấc mơ đẹp của mình.

“Một giấc mơ thật tuyêt!” Sara thì thầm. “Ấm đến nỗi mình chẳng muốn thức dậy tý nào cả.”

Tất nhiên đây là giấc mơ. Em có thể cảm thấy mình đang nằm trong đống chăn gối thật ấm êm nhất là khi em thò tay ra chạm vào chiếc chăn bông bọc sa tanh. Vẫn tưởng mình trong mơ, Sara vẫn nằm yên không dám mở mắt ra vì sợ nếu mở mắt ra thì giấc mơ lại biến mất.

Sara không thể ngủ thêm được nữa mặc dù em cố nhắm nghiền mắt vào, vẫn có một cái gì đó ngay ở trong phòng cứ muốn đánh thức em dậy. Em có cảm giác như có ánh sáng cùng với âm thanh tí tách, phần phật của ngọn lửa đang cháy.

“Tôi đang thức hay vẫn còn đang mơ,” Sara buồn bã nghĩ. “Không thể, không thể như vậy được.”

Sara cố gắng mở mắt ra mặc dù không muốn và mỉm cười khi nhìn thấy những thứ mà em chưa từng thấy trong căn phòng áp mái này bao giờ và không bao giờ có thể thấy được.

“Ôi tôi chưa tỉnh giấc thì phải.” Sara thì thầm, đánh liều chống khuỷu tay lên nhìn xung quanh. “Mình vẫn mơ sao?”. Em chắc chắn những gì em nhìn thấy phải là trong mơ, vì nếu em tỉnh dậy những thứ này sẽ biến mất và không thể có được.

Bạn có nghĩ rằng Sara tin chắc rằng em vẫn chưa thực sự trở về với hiện tại không? Đúng là mắt em đang nhìn thấy ngọn lửa cháy bập bùng trong lò sưởi, bên cạnh là chiếc ấm đun nước đang sôi réo lên; trên sàn nhà là tấm thảm dày, thật mềm mại ấm áp; trước mặt lò sưởi một chiếc ghế gấp đang trải ra và còn có cả gối ôm nữa; cạnh ghế là chiếc bàn nhỏ phủ khăn trắng muốt cũng có thể gấp vào được. Trên bàn là bộ đồ ăn gồm chén bát đang được đậy kín, dao đĩa, bình trà và cả xoong chảo nữa. Giường được trải tấm đệm bọc sa tanh mới; phía cuối giường có chiếc áo choàng bằng lụa, dưới chân giường có đôi dép lê đi trong nhà. Đầu giường có mấy quyển sách mới. Căn phòng trong mơ của em đã hiện ra thành sự thật, tràn ngập ánh sáng ấm áp tỏa ra từ cây đèn trên bàn với chiếc chao đèn màu hồng.

Sara ngồi bật dậy chống khuỷu tay xuống giường, ngạc nhiên đến nghẹt thở.

“Ôi, giấc mơ đã không bị tan biến đi,” Sara nói hổn hển. “Mình chưa từng có giấc mơ như thế này bao giờ.” Em không dám cử động chỉ sợ giấc mơ tan biến mất, thế rồi cuối cùng em cũng phải chui ra khỏi chăn đặt chân lên thảm, cười sung sướng vô hạn.

“Mình đang mơ - mình đang ra khỏi giường,” Sara nghe thấy mình nói rồi đứng dậy nhìn khắp lượt quanh phòng, hết chỗ này đến chỗ khác. “Mình đang mơ và giấc mơ đó đã ở lại thành hiện thực! Mình mơ mà lại có cảm giác như thực. Nó là giấc mơ hay mình bị bùa mê. Rõ ràng là mình đang nhìn thấy chúng thật mà,” Sara lắp bắp nói. “Không sao chỉ cần mình nghĩ là có thực là được rồi!”

Em đứng giữa nhà ngắm nghía hồi lâu sướng ngây ngất rồi lại kêu lên “Không thể thế được! Không thể là thật được! Nhưng sao mình lại nhìn thấy, sờ thấy như thật vậy?”

Ngọn lửa trong lò sưởi kéo em lại gần, Sara quỵ xuống, giơ tay hơ vào ngọn lửa gần đến nỗi cái nóng của ngọn lửa làm em phải rụt tay lại. “Ngọn lửa mà mình mơ thấy đâu có nóng,” nói rồi em đứng bật dậy lấy tay sờ vào bàn cùng bộ đồ ăn trên đó, đặt tay lên tấm thảm, và vào chăn đệm. Sara cầm bộ đồ ngủ mềm mại như tơ, ôm ghì nó vào lòng rồi áp nó lên má. “Thật ấm và thật mềm làm sao,” Sara nói gần như khóc. “Đúng là thật rồi. Đúng rồi!”

Em vắt chiếc áo choàng lên vai rồi xỏ chân vào đôi dép.

“Cũng là thật. Tất cả là sự thật chứ không phải mình đang mơ!”

Em nhảy bổ đến chồng sách và lật ngay quyển trên cùng ra xem và nhìn thấy dòng chữ ở ngay trang lót: “Tặng cháu gái ở căn phòng áp mái. Một người bạn của cháu.”

Không biết em có ngạc nhiên khi đọc những chứ đó hay không nhưng em úp mặt vào trang sách khóc tức tưởi.

“Không biết người bạn đó là ai nhưng cũng vẫn còn có người nghĩ đến mình dù chỉ một lát thôi. Mình có bạn rồi.”

Em cầm cây nến và lén đi sang phòng Becky, đứng ở đầu giường thì thầm: “Becky, Becky dậy đi!”

Becky thức giấc ngồi bật dậy nhìn ngơ ngác, mặt vẫn còn vệt nước mắt. Bên nó là một cô gái trong bộ đồ ngủ sang trọng bằng tơ. Khuôn mặt mà nó nhìn thấy lúc này thật rạng rỡ, đáng yêu vô cùng. Một công chúa Sara đúng như trong trí nhớ của Becky, cũng đứng bên giường, tay cầm nến.

“Becky, sang phòng tôi đi, sang ngay đi!”

Becky quá sợ hãi chẳng nói được điều gì chỉ lẳng lặng đứng dậy lẳng lặng đi theo Sara. Khi hai đứa bước qua bậu cửa, Sara đóng sập cửa lại và đẩy Becky vào giữa đống chăn đệm êm ấm, làm đầu óc nó quay cuồng và cơn đói cũng tan biến mất.

“Tất cả là thật đấy! Mình đã sờ thử rồi. Thật như sự tồn tại của chúng mình vậy. Phép mầu nhiệm đã biến giấc mơ của mình thành sự thật khi chúng mình đang ngủ. Chính phép mầu nhiệm đã ngăn chặn không để cho những điều quá tồi tệ xảy ra.”