Công chúa nhỏ - Chương 07 phần 1

CHƯƠNG VII: LẠI CHUYỆN NHỮNG MỎ KIM CƯƠNG

Buổi chiều, Sara dẫn đầu đoàn học sinh đi vào lớp. Đó là một đám rước rất tưng bừng. Bà Minchin mặc một bộ váy lụa quý phái nhất, cầm tay Sara vẻ rất ân cần. Một người hầu nam theo sau tay mang một cái hộp đựng Con búp bê cuối cùng, một người hầu gái mang một chiếc hộp khác, còn Becky đi ra sau cùng tay mang một chiếc hộp thứ ba, hôm nay em mặc một cái tạp dề mới và đội một cái mũ cũng mới. Sara thích được đi vào lớp theo cách thức bình thường như mọi ngày, nhưng trước đó bà Minchin đã cho gọi em vào phòng riêng và sau một hồi thuyết phục, bà ta bắt đầu bộc lộ ý nghĩ của mình:

“Đây không phải là một dịp bình thường,” bà ta nói. “Ta muốn rằng ngày hôm nay phải được coi là một ngày đặc biệt, không thể như những ngày khác được.”

Vì thế, Sara đã được bà Minchin dắt vào lớp một cách vô cùng sang trọng. Em cảm thấy ngượng ngùng khi bước qua cửa lớp. Mấy đứa bạn gái lớn tuổi hơn véo tay nhau và tò mò nhìn Sara chằm chằm, còn mấy bé gái ít tuổi hơn thì nhảy nhót reo hò inh ỏi.

“Hãy im lặng nào các quý cô!” Bà Minchin nói trong tiếng ồn ào của bọn trẻ. “James, đặt cái hộp lên bàn và mở nắp ra. Emma! Đặt chiếc hộp lên ghế.” Bỗng nhiên bà ta đột ngột quát to. “Becky!”

Becky dường như đã quá phấn khích đến nỗi quên cả chính thân phận của mình, em đang cười với Lottie - cô bé con này cũng đang nhảy nhót rất hào hứng. Becky suýt nữa thì đánh rơi cái hộp xuống sàn nhà, tiếng quát đột ngột của bà Minchin khiến em giật mình và hoảng sợ. Điệu bộ nhún mình sợ hãi xin lỗi bà Minchin của Becky trông buồn cười đến nỗi Lavinia và Jessie cũng phải bật cười.

“Đây không phải là chỗ cho mày nhìn ngó các quý cô trẻ đâu,” bà Minchin nói. “Đừng quên mày là một đứa đi làm thuê. Đặt cái hộp xuống.”

Becky vội vã tuân lệnh và bước hấp tấp ra phía cửa.

“Các người cũng có thể đi được rồi,” bà Minchin vẫy tay bảo những người hầu.

Becky bước sang bên cạnh một cách kính cẩn để nhường đường cho hai người hầu lớn hơn đi ra ngoài trước. Em không thể không đưa mắt nhìn chiếc hộp đặt trên bàn một cách thèm muốn. Từ trong lần giấy gói của chiếc hộp bằng giấy lụa, một mảnh lụa xanh thò ra ngoài.

Đột nhiên Sara nói:

“Thưa bà, nếu không phiền xin bà vui lòng cho Becky ở lại.”

Sara vừa làm một việc rất liều lĩnh. Bà Minchin cảm thấy như bị ai đó xúc phạm nên bà ta hơi nhổm người lên. Bà ta lấy tay ấn cặp kính đang trễ trên mũi và nhìn thẳng vào mặt cô học trò cưng của mình.

“Becky ư? Sara yêu quý?” Bà ta thốt lên.

Sara bước gần bà Minchin thêm một bước và nói lại:

“Cháu muốn bạn ấy ở lại vì cháu biết bạn ấy rất thích được xem các món quà,” Sara nói thêm. “Becky cũng là một bé gái như chúng cháu, thưa bà!”

Bà Minchin cảm thấy bối rối. Bà hết nhìn Sara rồi lại quay sang Becky:

“Sara yêu quý, Becky chỉ là một kẻ hầu bếp. Một kẻ hầu thì không phải là một bé gái như các cháu.”

Sara chưa bao giờ nghĩ về những người hầu bếp theo cách đó. Em chưa bao giờ coi họ là những cái máy chỉ biết mang than củi và nhóm lò.

Sara nói:

“Nhưng Becky thì vẫn là một bé gái và cháu biết bạn ấy muốn được vui chơi. Vì hôm nay là sinh nhật cháu, nên cháu xin bà hãy cho Becky ở lại.”

Bà Minchin đáp lại một cách nghiêm khắc:

“Bởi vì cháu đã yêu cầu điều đó như là một đặc ân cho nó trong ngày sinh nhật của cháu nên ta cho phép Becky có thể ở lại. Rebeca! Hãy cảm ơn quý cô Sara vì lòng tốt của cô ấy đi!”

Becky đang đứng sát góc tường, mân mê cái tạp dề trong sự sung sướng pha lẫn chút e dè. Nó bước lên phía trước khẽ nhún mình cảm ơn. Ánh mắt của nó và của Sara cùng bất chợt gặp nhau và cùng ẩn chứa một sự hiểu ý thân thiện.

Becky lắp bắp nói:

“Ôi! Nếu cô cho phép! Tôi vô cùng biết ơn, thưa cô! Tôi thực sự rất muốn xem con búp bê. Cảm ơn cô!” Rồi quay sang phía bà Minchin nó cúi đầu kính cẩn. “Thưa bà, con xin cảm ơn bà vì đã cho con được ở lại.”

Bà Minchin lại vẫy tay những lần này là về phía góc gần cửa ra vào:

“Ra đứng ở đó, không được đứng quá gần các quý cô,” bà ta ra lệnh.

Becky đi về phía đó, mỉm cười. Cô bé chẳng quan tâm đến chỗ mình đứng là ở đâu miễn là nó được đứng ở bên trong phòng thay vì ở dưới cầu thang nơi nhà bếp trong khi bao nhiêu điều thú vị đang diễn ra ở đây. Cô bé thậm chí chẳng bận tâm đến việc bà Minchin đang hắng giọng một cách khó khăn và tiếp tục nói:

“Nào các quý cô. Tôi có vài lời muốn nói với các quý cô đây!”

“Bà ấy lại sắp sửa đọc một bài diễn văn đây,” có tiếng xì xào của mấy cô bé. “Mình ước sao nó qua nhanh đi cho rồi!”

Sara cảm thấy không được thoải mái cho lắm. Vì đây là bữa tiệc sinh nhật của em nên chắc hẳn bài phát biểu sẽ dành riêng để nói về em. Em cảm thấy thật khó chịu khi phải đứng giữa phòng trước mặt đông đủ bạn bè và nghe một bài phát biểu tán dương mình.

“Như các quý cô đã biết…” Bài diễn văn bắt đầu và nghe y hệt như một bài diễn văn người ta vẫn thường nghe.

“Hôm nay Sara yêu quý của chúng ta vừa tròn mười một tuổi.”

Lavinia thì thào: “Sara yêu quý cơ đấy!”

“Trong các quý cô cũng có một số người đã tròn mười một tuổi, nhưng ngày sinh nhật của Sara thì đặc biệt hơn so với sinh nhật của những người khác. Bởi vì khi Sara lớn lên, bạn ấy sẽ được thừa kế một gia tài đồ sộ, đó là một cơ hội lớn. Và bạn ấy sẽ lãnh một trách nhiệm quản lý và sử dụng số tài sản đó một cách đứng đắn nhất”

Jessie vừa cười rúc rích vừa bàn tán: “Lại chuyện những mỏ kim cương!”

Sara không chú ý những gì bà Minchin vừa nói. Em đứng đó, đôi mắt xanh xám nhìn bà Minchin không chớp, em cảm thấy người mình như đang nóng lên. Khi bà Minchin nói đến chuyện tài sản to lớn của em, em cảm thấy rất ghét bà ta và tất nhiên em cũng biết rằng ghét một người lớn tuổi hơn là điều bất kính.

Bài phát biểu của bà Minchin vẫn tiếp tục: “Khi người cha yêu quý của Sara, ngài Đại úy Crewe đưa bạn ấy đến đây từ miền đất Ấn Độ xa xôi và nhờ ta chăm sóc, ông ấy đã nói với ta rằng: ‘Tôi e rằng con tôi sau này sẽ rất giàu có đấy, bà Minchin ạ.’ Ta đã đáp lại rằng: ‘Thưa ngài Crewe, sự giáo dục của cô bé ở trường chúng tôi sẽ làm tăng thêm giá trị số tài sản khổng lồ ấy.’ Và từ đó Sara đã trở thành một học sinh giỏi nhất. Tiếng Pháp và môn khiêu vũ của bạn ấy là niềm tự hào của trường ta. Phong cách của bạn ấy - cái mà khiến mọi người gọi bạn ấy là công chúa Sara - thật vô cùng hoàn hảo. Những cử chỉ đáng yêu mà bạn ấy đã thể hiện với các quý cô trong chiều nay đã thể hiện điều đó. Ta hy vọng rằng các quý cô có thể tận hưởng được sự hào phóng tuyệt vời của bạn Sara. Ta muốn tất cả chúng ta cùng bày tỏ lòng biết ơn của mình với Sara bằng cách hãy cùng nhau hô to: Cảm ơn, Sara!”

Cả phòng cùng đứng dậy giống như buổi sáng hôm nay - một buổi sáng mà Sara có ấn tượng sâu sắc.

“Cảm ơn Sara!” Cả lớp đồg thanh hô to.

Phải công nhận rằng Lottie sung sướng đến mức tột bậc, cô bé hết ngồi xuống rồi lại đứng lên, nhấp nha nhấp nhổm. Trong giây lát, Sara cảm thấy ngượng ngùng. Em cúi người đáp lễ - một động tác giao tiếp chuẩn mực và rất lịch sự.

Em nói:

“Cảm ơn tất cả các bạn vì đã tới dự sinh nhật của tôi.”

Bà Minchin tán dương:

“Sara, thật là tuyệt! Đó mới chính là việc mà một nàng công chúa thường làm khi được công chúng tán dương mình. Lavinia!” Bà Minchin bỗng quát lên. “Em đang làm cái trò gì thế? Nếu em ghen tị với bạn mình thì ta nghĩ em nên biểu lộ thái độ đó theo cách mà quý cô vẫn thường làm. Bây giờ ta sẽ để các quý cô tự do thoải mái trong buổi sinh nhật.”

Ngay khi bà Minhin vừa bước ra khỏi, cả phòng như nổ tung. Cửa lớp cũg được đóng chặt lại và tất cả bọn trẻ cùng nhảy ra khỏi chỗ ngồi của mình. Những học sinh bé thì nhảy lên sung sướng, những học sinh lớn hơn thì vội vàng thưởng thức các món ăn trên bàn. Rồi tất cả cùng chạy đến bên những chiếc hộp. Sara đã cúi xuống nhặt một trong những chiếc hộp đó với vẻ mặt rạng rỡ.

“Tớ biết, chắc chắn đây là những cuốn sách cho mà xem!”

Bọn trẻ rì rào bàn tán, Ermengarde thì tỏ ra kinh ngạc.

“Ba cậu gửi cho cậu toàn là sách để làm quà sinh nhật à?” Cô bé kêu lên. “Tại sao thế nhỉ? Ba cậu cũng chán chết như ba tớ vậy. Sara! Đừng mở chúng ra!”

“Tớ thích sách lắm,” Sara bật cười, nhìn cái hộp lớn nhất. Và khi em nhấc Con búp bê cuối cùng ra, bọn trẻ ồ lên khâm phục, bọn chúng xúm cả lại nhìn chằm chằm vào con búp bê.

“Con búp bê to như Lottie ấy nhỉ,” có tiếng ai đó. Lottie vỗ tay và nhảy quanh.

“Quần áo của búp bê như trong rạp hát ấy nhỉ!” Lavinia nói. “Áo choàng của nó đính đầy đá quý óng ánh.”

“Ôi!” Ermengarde kêu lên và chạy lại gần. “Nó có cả một chiếc kính diễn kịch trên tay nữa kia kìa, một cái kính màu xanh gọng vàng!”

“Đây là thùng quần áo của búp bê này!” Sara giới thiệu với bọn trẻ. “Ta mở nó ra xem có gì trong đó nhé!”

Sara ngồi bệt trên sàn và lấy chìa khóa mở cái hòm. Bọn trẻ xúm đến quanh em xôn xao khi Sara mở cái thùng và lôi lần lượt tùng món ra. Chưa bao giờ lớp học lại ồn ã như thế. Những cái tất lụa cổ cao, riềm đăng ten, những chiếc khăn mùi xoa, một cái hộp nhỏ đựng đầy đồ trang sức trong đó có một cái vòng cổ và một cái vương miện được làm bằng kim cương giả. Một đôi găng tay dài làm bằng da hải cẩu. Nào là quần áo dạ hội, quần áo đi dạo… nào là mũ, quần áo ngủ và cả những cái quạt. Ngay cả Lavinia và Jessie là những đứa trẻ thường tự coi mình đã lớn và quá tuổi chơi búp bê cũng kêu lên thích thú khi ngắm nhìn con búp bê.

“Giá như…” Sara nói khi lấy một chiếc mũ làm bằng nhung đen đội trên đầu con búp bê. “Giá như con búp bê này hiểu được tiếng người nói, nó sẽ cảm thấy tự hào biết bao nhiêu khi nghe thấy mọi người đang chiêm ngưỡng nó!”

“Cậu chỉ hay giá như thôi!” Lavinia nói vẻ rất trịch thượng.

“Tớ biết là như thế!” Sara điềm tĩnh nói. “Tớ thích thế! Không có điều gì làm tớ thích hơn điều đó. Điều đó giống như một câu chuyện cổ tích ấy. Nếu có điều gì làm cho bạn cảm thấy khó khăn, sự tưởng tượng sẽ làm cho điều đó trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.”

“Thật dễ tưởng tượng khi cậu có tất cả mọi thứ,” Lavinia nói. “Nếu cậu sống trên gác xép và chỉ là một đứa trẻ ăn xin thì cậu có thể tưởng tượng đựoc hay không?”

Sara đang sắp xếp những cái lông đà điểu trên mũ của búp bê bèn dừng lại và tỏ vẻ trầm ngâm.

“Tớ tin rằng tớ vẫn có thể…” Sara nói. “Nếu tớ là một người ăn mày thì lúc nào tớ cũng phải tưởng tượng và giả vờ. Nhưng tất nhiên điều đó không phải là dễ.”

Sau này, khi nghĩ lại những điều trên em thường tự hỏi sao cuộc sống lại có những điều kỳ lạ như thế vì đúng lúc em dứt lời thì cô Amelia đi vào phòng.

“Sara!” Cô nói. “Luật sư của ba cháu, ngài Barrow đã tới thăm bà Minchin. Bởi vì bà Minchin có chuyện bàn riêng với ông ấy nên bây giờ cháu sẽ đưa tất cả lớp sang phòng của bà Minchin để cùng dự tiệc vì tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng bên đó rồi. Bà Minchin sẽ cùng ông Barrow sang bên này nói chuyện.”

Bọn trẻ chưa bao giờ thờ ơ với những đồ uống và đồ ăn trong tiệc sinh nhật nên khi nghe cô Amelia nói, mắt của chúng đều sáng lên. Cô Amelia tổ chức bọn trẻ thành một hàng dài và cô cầm tay Sara đi đầu, bỏ lại đằng sau Con búp bê cuối cùng trên chiếc ghế với cơ man nào là quần áo đẹp trên bàn, những cái khăn của búp bê vắt trên thành ghế. Bekcy vì không được phép tham gia bữa tiệc nên đã đứng nán lại đôi chút để ngắm nhìn những thứ đẹp đẽ kia. Cô bé quả thật quá liều mạng khi nán lại trong phòng.

“Quay về làm việc đi Becky!” Cô Amelia quát Becky như thế.

Becky nhặt một chiếc bao tay lên, rồi em nhặt một chiếc áo choàng và ngắm chúng một cách say mê. Bỗng nhiên em nghe tiếng bà Minchin nói gần cửa ra vào. Becky co rúm cả người lại vì sợ bị mắng là đã vô phép ở lại căn phòng đầy đồ đạc đẹp đẽ và quý giá này. Cô bé tội nghiệp lao về phía cái bàn, chui xuống gầm bàn giấu mình dưới tấm khăn trải bàn.

Bà Minchin bước vào phòng, theo sau là một người đàn ông khắc khổ, dáng người nhỏ bé với vẻ mặt hơi bối rối. Bà Minchin cũng tỏ vẻ bối rối không kém. Bà ta nhìn người đàn ông với một ánh mắt giận dữ và khó hiểu.

Bà ta kiểu cách ngồi xuống ghế và vẫy tay ra hiệu cho người đàn ông ngồi xuống.

“Xin mời ông ngồi, ông Barrow!” Bà ta nói.

Ông Barrow không ngồi ngay. Ông ta có vẻ đang chú ý tới Con búp bê cuối cùng và đồ đạc sang trọng của nó. Ông ta đeo cặp kính lên và nhìn những thứ đó tỏ vẻ không hài lòng. Con búp bê cuối cùng có vẻ không quan tâm gì lắm tới ông ta. Nó chỉ ngồi im trên ghế và hướng cặp mắt về phía người đàn ông.

“Một trăm bảng!” Ông Barrow nói to. “Toàn những thứ đắt tiền, được đặt làm tận bên Paris. Người đàn ông này tiêu xài thật hoang phí biết bao!”

Bà Minchin cảm thấy bị xúc phạm. Đối với bà ta cách xử sự của ông Barrow có vẻ hơi quá tự nhiên. Bà ta cho rằng ngay cả những luật sư riêng cũng không có quyền tự do quá đáng như vậy.

“Xin lỗi ông Barrow! Ông nói gì tôi không hiểu!” Bà Minchin lạnh lùng hỏi lại.

“Những món quà sinh nhật này…” Ông Barrow cũng với thái độ dửng dưng nói. “… dành cho một đứa trẻ mới mười một tuổi. Thật quá xa xỉ. Tôi cho rằng như thế đấy.”

Bà Minchin chồm cả người lên.

“Đại úy Crewe là một người rất giàu có. Chỉ riêng những cái mỏ kim cương của ông ấy thôi… “

Ông Barrow đi quanh bà Minchin.

“Những cái mỏ kim cương à?” Ông ta kêu lên. “Chẳng có cái mỏ nào hết! Sẽ chẳng có cái mỏ nào hết…”

Bà Minchin ngồi bật dậy khỏi ghế.

“Cái gì?” Bà ta kêu lên. “Ý ông là…”

“Dù sao đi chăng nữa,” ông Barrow trả lời điềm tĩnh, “nếu không có những cái mỏ kim cương đó thì có lẽ còn hay hơn nhiều.”

“Không có… cái mỏ… nào?” Bà Minchin hỏi dồn, tay vịn thành ghế, bà ta cảm thấy như giấc mơ đẹp đẽ đang rời khỏi cuộc đời mình.

“Những cái mỏ kim cương thường làm cho ngưòi ta phá sản dễ hơn là làm cho người ta giàu có,” ông Barrow nói. “Khi một người bị một người bạn thân dụ dỗ vào kinh doanh mà chẳng có một kiến thức gì về việc kinh doanh cả, anh ta tốt hơn là nên vứt quách cho sớm những cái mỏ kim cương hay mỏ vàng hay cái mỏ quỷ quái gì nữa đi… Đại úy Crewe quá cố…”

Đến đây bà Minchin ngắt lời ông ta vẻ hoảng hốt.

“Đại úy Crewe quá cố!” Bà ta kêu lên. “Quá cố! KHông phải ông đến đây để nói với tôi rằng đại úy Crewe đã…”

“Ông ấy đã chết! Thưa bà!” Ông Barrow trả lời dằn từng tiếng. “Ông ấy chết vì bệnh sốt rét rừng và những khó khăn gặp phải trong kinh doanh. Bệnh dịch chắc khó có thể giết ông ấy nếu như ông ấy không bị kiệt sức vì công việc kinh doanh. Và công việc kinh doanh cũng đã không thể giết ông ấy nếu như không có sự giúp đỡ của bệnh dịch. Đại úy Crewe đã chết!”

Bà Minchin ngồi phịch xuống ghế. Những lời ông Barrow vừa nói khiến bà ta bị sốc mạnh.

“Ông ấy gặp khó khăn gì trong việc làm ăn?”

“Những cái mỏ kim cương, người bạn thân và việc phá sản,” ông Barrow nói.

Bà Minchin nghẹt thở.

“Phá sản?” Bà ta cướp lời.

“Mất không còn một đồng cắc nào! Đại úy Crewe có rất nhiều tiền. Người bạn của ông ta thì lại như phát điên lên vì những cái mỏ kim cương. Anh ta đã bỏ cả gia sản của mình cũng như Đại úy Crewe vào đó. Sau đó người bạn kia cao chạy xa bay. Đại úy Crewe đã bị viêm não khi biết tin. Cú sốc đó quá lớn đối với anh ta. Anh ta đã chết mà vẫn gọi tên con gái mình. Anh ta không để lại cho đứa trẻ một đồng xu nào cả.”

Bây giờ thì bà Minchin đã hiểu. Trong đời mình, chưa bao giờ bà ta lại chịu một cú sốc như thế này. Bà ta cảm thấy như mình vừa bị người khác xúc phạm và ông Barrow đều là những kẻ đáng nguyền rủa.

“Ý ông muốn nói với tôi rằng Đại úy Crewe mất mà không để lại một cái gì à? Rằng Sara sẽ chẳng có gì? Rằng đứa bé bây giờ chỉ là một đứa ăn xin. Rằng giờ đây trong tay tôi chỉ là một đứa trẻ nghèo khổ chứ không phải là người được thừa kế một gia tài lớn?”

Ông Barrow là một kẻ khôn ngoan. Ông ta cảm thấy rằng đây là lúc cần phải thoát khỏi cái trách nhiệm càng nhanh càng tốt.

“Chắc chắn là đứa trẻ đó sẽ trở thành một đứa trẻ nghèo khó.” Ông ta trả lời bà Minchin. “Và chắc chắn đứa trẻ thuộc quyền quản lí của bà, cô bé không còn bất cứ một ai thân thích trên đời này nữa.”

Bà Minchin chồm về phía trước. Có vẻ như bà ta sẽ xông sang phòng khách của mình và ngừng ngay cuộc yến tiệc linh đình kia lại.

“Thật ngạc nhiên!” Bà nói. “Nó đang ở trong căn phòng của tôi, mặc chiếc váy lụa viền đăng ten của tôi, tổ chức bữa tiệc sinh nhật bằng tiền của tôi.”

Ông Barrow than phiền:

“Cô bé tổ chức bữa tiệc sinh nhật bằng tiền của bà ư? Công ty Barrow và Skipwoth không chịu trách nhiệm về bất cứ việc gì đâu nhé và tất nhiên chúng tôi chẳng bao giờ dám có một may mắn lớn như vậy. Đại úy Crewe đã chết mà không phải thanh toán hóa đơn cuối cùng cho chúng ta.” Giọng ông mỉa mai, “đó quả là một may mắn lớn nhất mà tôi được hưởng.”

Bà Minchin vô cùng tức tối:

“Điều này thực sự tồi tệ, tồi tệ hơn cả những điều tồi tệ mà bất cứ ai có thể tưởng tượng!”

Bà ta nói trong nước mắt:

“Điều tệ hại đó đang đến với tôi ư? Tôi luôn chắc chắn rằng ông ta đã thanh toán những thứ mà tôi đã phải chi trả cho con bé. Tôi đã phải trả những hóa đơn khi mua những búp bê và cả chiếc tủ quần áo búp bê cho nó. Đứa trẻ đã có tất cả những gì nó muốn. Nó cần có một chiếc xe ngựa riêng, một người giúp việc và một con ngựa nhỏ. Và tôi đã thanh toán hết cho những điều vớ vẩn đó tới tấm séc cuối cùng.”

Ông Barrow tỏ ra không mốn tiếp tục nghe câu chuyện của bà Minchin sau khi đã xếp và kể lại những chi tiết rõ ràng và xác thực vừa rồi cho bà ta nghe. Ông ta không cảm thấy một sự đồng cảm đặc biệt nào đối với sự giận dữ của người đàn bà kinh doanh trường học này.

“Lẽ ra bà không nên trả thêm cho bất cứ thứ gì nữa!” Ông ta nhấn mạnh. “Trừ khi bà muốn tặng không cho quý cô này. Sẽ không ai nhớ đến bà. Bà cũng không có nhiều tiền để chi trả cho những việc đó!”

“Nhưng tôi đã phải làm điều đó?” Bà Minchin hỏi lại như thể bà ta cảm thấy đó là trách nhiệm của ông Barrow phải giải quyết mọi công việc cho ổn thỏa. “Tôi phải làm gì bây giờ?”

“Bà không phải làm gì cả!” Ông Barrow nói, tháo cặp kính và cất vào trong túi. “Đại úy Crewe đã chết. Đứa trẻ vẫn còn đó và không ai chịu trách nhiệm về nó ngoài bà cả!”