Kitchen

Đánh giá: 
4.666665
Trung bình: 4.7 (3 votes)

Phải, bếp.

Cái nơi giản dị đến thế.

Bởi câu chuyện này cũng giản dị quá chừng.

Cô gái Mikage, lâm vào cảnh cô đơn khi ngươì bà mất đi, nhận được lời đề nghị của người bạnYuichi đến sống cùng căn hộ với anh ta và mẹ Eriko, người bố chuyển giới vì không muốn yêu người đàn bà nào khác sau khi mẹ Yuichi mất…Sau khi Mikage rời đi, Eriko bị đâm chết, lại chỉ còn Yuichi, Mikage…

Câu chuyện đơn giản. Cách viết cũng không cách tân, táo bạo những “siêu thực” với “hậu hiện đại”. Thế mà nó lại không chìm khuất đi trong một thế giới văn chương đọc-để-quên. Có lẽ sự giản dị ấy mới là chỗ Banana hơn người. Cần gì phải cầu kỳ hoa mĩ. Mới hay những người giàu có thật họ biết giấu những châu báu ngọc ngà của mình trong lớp áo đơn sắc. Không phô trương, Banana dọn đường cho người đọc đến với thông điệp của mình: Một thông điệp về sự cô đơn đã thành như định mệnh của con người, về nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ “bếp” ăn sâu vào tiềm thức…và cả về cách linh hồn con người dìu dắt nhau qua bóng tối của cái chết và lãng quên.

Vẫn biết người trẻ thường hay thích cô đơn, và thường ôm ấp tô điểm nỗi cô đơn của mình nhiều khi đến mức bệnh hoạn kỳ quái, nhưng nỗi cô đơn trong Kitchen chân thật và đơn giản quá, đơn giản đến xúc động. Cảnh cô đơn ấy bất kỳ ai cũng có thể gặp, và thật ra, cũng giống như số mệnh, nhất định phải rơi xuống đầu người ta một lúc nào… Tôi nghĩ không mấy ai sống trên đời, giữa lúc vui vẻ sum vầy không chợt giật mình thầm nghĩ: Ngày mai có còn được ở bên những người mình yêu quý? Giống như Mikage đã biết thế nào là thấp thỏm trong hạnh phúc gia đình một già – một trẻ, câu hỏi đó cuốn vào lòng ta như một cơn gió lạnh giữa ngày mùa xuân…

Hạnh phúc và sự đoàn tụ mong manh, mong manh nhưng không phải là ảo ảnh. Những kỷ niệm tươi sáng trong quá khứ có thể như muối xát lòng người còn lại trong cảnh cô đơn, nhưng chúng là đáng quý, chúng nhắc nhở ta rằng chúng ta đã từng hạnh phúc.

Tôi không dám nói là điều ấy không đau đớn. Nhưng thế thì tốt hơn là không có gì để nhớ lại một mình…

Trích dẫn từ sách

Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời để không bao giờ phải cảm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình.

conruoinho - 11/10/2014

Dẫu sao, tôi vẫn muốn tiếp tục cảm thấy rằng, rồi một mai mình sẽ chết. Không làm thế, tôi không nhận thấy được mình đang sống.

conruoinho - 11/10/2014

Tôi không hề thích cái sắc thái đau buồn của cụm từ chẳng bao giờ nữa, cũng như cái cảm giác rằng nó chỉ được dùng cho những chuyện sau này. Thế nhưng, sự nặng nề và u ám khủng khiếp của cụm từ chẳng bao giờ nữa chợt nảy ra khi ấy đã ném lên tôi một sức nặng không thể nào quên được.

conruoinho - 10/10/2014

Hai con người đang trò chuyện trước mắt tôi, câu chuyện không chút gì đặc biệt của hai mẹ con như ở bất kỳ một gia đình bình thường nào khác, làm tôi thấy chóng mặt. Hệt như bộ phim truyền hình Khi vợ là phù thủy. Sống trong một hoàn cảnh quá ư bất thường, mà sao vẫn vui vẻ đến thế.

conruoinho - 10/10/2014

Tôi là kiểu người đã yêu là cắm đầu cắm cổ vào yêu, nhưng với cậu ta, chẳng biết chừng tôi sẽ chậm rãi hơn, từng bước một, sau mỗi lần trò chuyện như thế này, như vì sao tôi đang nhìn thấy trên bầu trời trĩu mây kia.

conruoinho - 10/10/2014

Ý nghĩ đêm nay mình sẽ lại ngủ cạnh bếp khiến tôi bật cười. Nhưng không có sự cô độc. Có thể tôi đã chờ đợi điều này. Có thể cái mà tôi mong mỏi chờ đợi chỉ là chiếc giường giúp tôi quên đi được cả những chuyện đã qua lẫn những chuyện sắp tới trong một khoảng thời gian ngắn. Tôi không muốn có ai khác ở bên cạnh, vì điều đó sẽ làm tăng thêm nỗi buồn.

conruoinho - 10/10/2014

Sự yên ắng đến sởn da gà ấy len lén thở trong góc phòng và ập tới bất kỳ lúc nào. Cái khoảng trống không thể lấp đầy, mặc cho cuộc sống vẫn đang rất tươi vui, giữa một con trẻ và một người già.

conruoinho - 10/10/2014

Sống với một người già làm tôi luôn cảm thấy vô cùng bất an. Càng những lúc khỏe khoắn thì càng đúng như vậy. Hồi tôi còn ở với bà, tôi chưa bao giờ nghĩ tới điều đó, chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau, nhưng giờ đây ngẫm lại, tôi mới thấm thía nhận ra.

Bất cứ lúc nào, tôi cũng luôn lo sợ bà tôi sẽ mất.

conruoinho - 10/10/2014
Cùng tác giả
Tác phẩm Lượt đọc
Truyện ngắn Banana Yoshimoto 2,376
Thằn lằn 1,727
Hồ 4,703
Vĩnh biệt Tugumi 2,752
Amrita 3,289