Rũ bóng nghiêng chiều - chương 11 - Anh là Nguyễn Bửu Quân Đạt

“Dạ” gì mà như nạt, mém làm rách luôn cái màng nhĩ của Đạt. Anh có ý chỉ bảo để cô biết mà tránh làm phật ý bà Ngự, đã không cảm ơn, còn hùng hổ với anh.
Định nắm tay cô lại để làm một trận cho ra lẽ, nhưng cô đã bươn bả ra ban công, chui vô góc tường ngồi khóc. Đụng chuyện là khóc. Sao Đạt lại cưới phải cô vợ mau nước mắt như vậy!
Trước giờ, anh không thích dỗ con gái. Bạn gái của anh, hầu như đều tươi cười vui vẻ. Như Ngân chẳng hạn, mạnh mẽ, tươi tắn, không làm nũng, không khóc lóc bao giờ. Đó được coi là điều kiện tiên quyết để có thể cùng anh xây dựng mối quan hệ lâu dài. Còn mấy cô tiểu thơ mít ướt khác thì, có nhào tới anh cũng đẩy ra. Vì nước mắt rất dễ khiến người ta chán.
Nhưng Đạt không muốn mang tiếng ức hiếp người khác, cho nên, cô muốn khóc thì anh để yên cho khóc. Khóc đã thì sẽ tự nín. Đạt hơi đâu lo cho mệt. Anh quay lưng bỏ đi. Nhưng ra tới cửa thì anh đột ngột trở vào. Chần chừ một lát, anh tiến tới. Đối diện cùng ánh mắt mang oán giận kia, Đạt quay mặt về hướng khác, tay chìa ra chiếc khăn mùi soa thơm phưng phức.
Chiếc khăn mắc tiền này, trước giờ, Đạt chỉ để bỏ túi cho sang, chớ anh cũng ít khi xài, nay đưa ra trong hoàn cảnh này, anh đã chuẩn bị trước tinh thần, nó sẽ bị trưng dụng làm khăn lau mũi.
Cứ tưởng cô cảm động, biết ơn khôn xiết, nào ngờ, cô không nói không rằng, hất mạnh tay anh ra, còn quăng luôn cái khăn xuống đất. Đạt bực. Lần này thì anh dứt khoát đi khỏi phòng.
Đứng dưới nhìn lên, Đạt tự hỏi, anh đã làm gì sai, để cô đối xử với anh như vậy. Tán bông bên trên phe phẩy nhìn, có phải nó đang cười cợt anh không? Đạt dùng tay đấm lên thân nó một phát, và tay anh rơm rớm máu, vì nó có gai. Cái đồ vô ơn, nó đã quên, chính tay anh đem nó về trồng, cũng chính tay anh vun bón, săn sóc cho nó tốt tươi, cứng cáp rồi thì quay lại đâm anh. Vậy thì anh chặt bỏ. Một bông giấy vô ý rơi xuống mũi giày.
Đạt bình tĩnh lại. Anh có điên đâu mà đi hơn thua với một cái cây vô tri vô giác. Đút tay vô túi, anh lững thững đi dạo một vòng.
Gió thổi mát rượi, nắng chiều đã nhạt phía đằng tây, trời sắp tối rồi. Nghĩ tới đây lại bực. Đạt không phải là thứ đàn ông quá chú tâm tới chuyện ấy, nhưng chẳng thà đừng cưới vợ, chớ cưới rồi mà cũng như không. Hỏi sao không bực?
Ông Duy với bà Ngự từng nói, chỉ cần cưới về… rồi sao đó, anh muốn sao cũng được. Đã vậy… Hay là… bỏ vợ? Đúng! Phải cho cô biết, anh là ai!
Dù lúc gặp đầu tiên, anh chưa kịp vỗ ngực xưng tên, nhưng một khi đã bước về đây làm vợ thì cô phải biết. Anh, Nguyễn Bửu Quân Đạt, cậu ba của nhà Nguyễn Bửu, anh chưa từng chịu thiệt hay nhún nhường với bất kì ai, dù đó là con gái. Đối với anh mà nói, nếu muốn, chỉ cần một cái búng tay thì thiếu gì, từ phụ nữ đến con gái chạy theo anh. Vậy nên, thái độ của Liên hết lần này tới lần khác, giống như một gáo nước lạnh tạt lên vẻ mặt đẹp trai đầy kiêu hãnh. Chẳng trách, từ bữa đó tới hôm nay, anh luôn thấy bực bội trong mình.
Phủi sạch mấy cánh bông hồng hồng trên vai áo, Đạt xăng xái đi vô, định bụng đi kiếm cha má để trình bày ý muốn của mình. Tới bậc thềm thì anh khựng lại, bà Ngự đang ngồi trên ghế, ông Duy thì dang uống trà ở gian bên. Nhác thấy Đạt, bà Ngự đã ngoắc tay gọi lớn. Tự dưng, Đạt thấy trở nên thấp thỏm, sợ bà nhìn ra suy nghĩ vừa rồi. Đạt giả đò không nghe, quay lưng đi mất.
Anh lại đánh một vòng ra sau vườn như lúc nãy.
Mùi ổi chín thơm lừng cả khu vườn rộng. Nhà chỉ có một cây ổi nhưng rất sai trái, mùa nào cũng ăn không hết. Nhiều trái dập nát, rụng đầy trên mặt đất vì không được hái.
Có chú bé đang núp trên cây, thấy Đạt nhìn lên, chú vội nhảy xuống, trúng ngay người Đạt, làm anh suýt té, còn chú bé thì nằm thẳng cẳng. Bị Đạt nắm lại, chú lồm cồm bò dậy, khóc lóc inh ỏi, van xin Đạt bỏ qua. Chú bé giải thích, vì thấy ổi rụng nhiều mà không ai ăn nên chú mới lẻn vô lụm, sợ Đạt thấy, chú mới leo lên cây trốn chớ không có ý ăn cắp.
Thực ra, hồi nhỏ Đạt cũng thích leo lên cây hái trái. Tuổi này, phá phách là bình thường, nên Đạt chưa tin. Đạt giữ lại không phải để làm khó, chẳng qua, anh muốn dạy chú bé một bài học về tội nói láo.
Sửu hớt hải chạy tới. Anh có lời xin và nói giúp vài lời. Đạt tha cho thằng nhỏ, còn hái cho nó vài trái.
Sẵn tiện, Đạt biểu Sửu cứ lựa trái nào chín thì hái cho người làm công với mấy đứa con nít ăn, bỏ cũng uổng. Sửu cười cảm kích, anh vừa đưa tay phủi bụi trên quần áo Đạt vừa nói.
- Cậu ba đúng là tốt bụng thiệt đó đa.
- Có chi to tát đâu mà anh nói vậy. Mấy trái ổi thôi mà. Không ăn, hư bỏ cũng vậy.
- Í, nói thì nói vậy! Chớ tui thấy… không phải chủ nào cũng được vậy đâu cậu. Mấy người giàu… - Sửu biết mình lỡ lời. Có một người nhà giàu đang đứng trước mặt anh đây. Anh cười khì khì - À… xin lỗi cậu, ý là… tui nói mấy người nhà giàu khác lận. Thừa mứa không ăn hết thì họ đổ bỏ, chớ quyết chẳng cho ai, người ta thiếu thốn thế nào cũng kệ. Không phải ai cũng thơm thảo như cậu mợ đâu.
Đạt nhìn lại. Nãy giờ anh anh đứng đây có một mình, mợ ở đâu ra.
- Mợ nào?
Sửu nghiêng đầu.
- Thì mợ ba, vợ cậu chớ ai. Mợ rộng rãi lắm đa! Mợ hay ra đây nói chuyện và chơi với tụi nhỏ. Mợ còn hay cho đồ tụi nó ăn nữa. Đó, cái thằng hồi nãy đó, hồi trưa này mợ có đem cho nó bánh cái bông lan nữa đó. Mợ cũng nói y chang cậu vậy đó, ăn không hết bỏ thì mang tội, cũng vậy hà.
Đạt nghe xong thì chỉ “à” lên một tiếng. Sửu huyên thuyên một hồi thì bỏ đi. Đạt quay trở lại nhà, đứng bên cây bông giấy. Khi anh ngước nhìn lên thì thấy Liên đang ngồi dựa lưng vô lan can. Dù chỉ thấy tấm lưng, nhưng hình như… cô còn khóc. Anh bỗng nhiên thấy lòng mình chùng hẳn xuống.