Giông tố thảo nguyên- Chương 08 part 1

CHƯƠNG VIII

Mặt trời đã lặn xuống dưới chân trời phía Tây, chiếu lên bầu trời quang đãng ánh sáng màu đỏ thẫm. Những cánh đồng trải rộng nhuốm màu ráng chiều ấy trong khi bóng tối đang tràn vào các hốc sân khiến cho các ngọn đồi cao thoai thoải càng nổi bật dưới màu sắc rực rỡ của hoàng hôn.

Trey đưa tay bật đèn trước xe, ánh sáng chiếu rõ xa lộ có hai lằn chạy dài vô tận trước mắt họ. Con đường trông vắng vẻ, ngoại trừ cặp đèn đỏ sau đuôi chiếc xe hơi chạy xa xa trước mắt họ. Thỉnh thoảng chàng thấy hiện ra trong kính chiếu hậu cặp đèn trước của xe chạy phía sau chàng, nhưng ngọn đèn cho chàng biết xe họ cách xa nhau rất nhiều.

Sloan ngồi sát bên chàng, hông và chân chạm vào nhau, vai nàng kề vai chàng. Mỗi cử động của nàng đều làm cho chàng nghĩ đến nàng. Khi nàng chồm người tới trước để nhìn về phía trời Tây, chàng đưa mắt nhìn nàng. Nàng thì thào nói:

- Cảnh hoàng hôn quá tuyệt vời. Màu sắc thật rực rỡ.

- Vì không khí có quá nhiều bụi bặm nên mới có được màu sắc đẹp như thế này. Không có được những trận mưa xuân cần thiết, nên quanh đây đều bị khô hạn. – Qua ánh hoàng hôn mờ nhạt, chàng trông thấy chiếc hàng rào chạy ngang phía trước, cách chỗ họ vài trăm mét, chàng chỉ và nói:

- Đã đến hàng rào ranh giới phía Nam của Trại Triple C

- Đến rồi à? – Nàng ngạc nhiên hỏi.

Trey cười khi thấy nàng tưởng sắp đến nơi.

- Đừng nôn. Chúng ta còn lâu mới tới. Còn 50 dặm nữa mới đến cổng phía Đông, và từ đấy phải đi 40 dặm nữa mới đến trang viên.

- Xa quá! – nàng thốt lên, giọng ngạc nhiên, rồi ngồi lui, nép mình vào chàng. – Em thường nghe Triple C là trại lớn, nhưng khó hình dung ra nó lớn ra sao, bây giờ em bắt đầu thấy được.

- Ông nội sẽ nói cho em biết trại rộng ra sao dưới bầu trời của họ Calder, - Trey cười, nhớ lại những lúc chàng nghe ông nội kể chuyện

Sloan nhìn xéo một bên mặt chàng. Nét thô tháp biểu lộ vẻ đẹp rắn rỏi rất đàn ông. – Hãy nói cho em biết khi đến trang viên em sẽ gặp người nào.

- Được thôi, - chàng đáp, dừng lại suy nghĩ một lát. – Em đã gặp mẹ anh rồi. Dĩ nhiên bây giờ bà đã có mặt ở nhà. Bà điều hành trang trại do ông nôi giao cho. Anh đã nói cho em nghe về ông nội rồi. Em sẽ thích ông. Những người không thích ông nội là những ai không may gây sự với ông.

- Mẹ anh có nói đến người có tên là Cat, - Sloan nhắc chàng.

- Đấy là cô của anh, Cathleen Calder Echohawk, nhưng mọi người đều gọi là Cat. Cô về lại trang viên vào mùa đông năm ngoái khi ông nội bị viêm phổi, cô ở lại để chăm sóc ông.

- Cô ấy không có chồng à?

- Goá chồng. - Mặt chàng rầu rĩ. – Chồng của cô là Logan, cảnh sát trưởng địa phương. Ông ấy bị giết chết năm ngoái.

- Xin chia buồn, - nàng nói. Theo giọng của Trey, nàng nghĩ rằng cái chết của ông ấy là cú sốc mạnh cho mọi người.

- Logan là cảnh sát trưởng giỏi, cựu nhân viên an ninh của Bộ Tài Chính, và là nhà chăn nuôi. Ông ấy có trại chăn nuôi nhỏ nằm giáp ranh phía Bắc của trại Triple C.

- Họ có con cái gì không?

Chàng nhếch mép cười. – Có một người con trai. Quint lớn hơn anh năm tuổi. Khi lớn lên, anh muốn làm bất cứ cái gì cậu ấy làm, đi theo cậu ta đến bất cứ nơi nào. Anh và cậu ấy thân nhau như anh em ruột.

- Anh ấy ở trại Triple C à?

- Cậu ấy điều hành trại chăn nuôi của nhà anh ở Texas. – Chàng nhìn qua nàng, cười vui vẻ. - Cậu ấy lấy vợ mùa xuân vừa rồi, tức là trong năm qua có hai cái đám cưới tại trang viên.

- Ai đám cưới trước? – Sloan hỏi, nàng dần dần nắm được hình ảnh về cuộc sống và con người tại Triple C.

- Em gái anh, Laura.

- Tối nay em có gặp cô ấy không?

- Không, cô ấy đang sống ở Anh. – Chàng ngừng lại một lát rồi nói tiếp. – Trong gia đình chỉ có chứng ấy người, ngoại trừ bà Rachel Niles. Bà ấy lấy một trong những người anh của mẹ anh, và hiện đang giúp cô Cat một tay để nấu nướng, làm việc nhà.

Bầu trời đã trở thành màu chàm ở phía trước họ, cảnh vật bắt đầu chìm vào bóng tối huyền bí. Chàng nói tiếp:

- Bây giờ đến phiên em. Ngoài chuyện em lớn lên ở Louisianna và bố mẹ em đã qua đời, em chưa nói gì về mình hết.

- Anh đã biết em là nhà nhiếp ảnh và sống ở Hawaii rồi, nàng đáp, giọng hơi trêu chọc.

- Ngoài chuyện đó nữa. – Chàng đáp, giọng trách cứ.

- Chuyện đời em chỉ có thế thôi, anh tin hay không thì tuỳ.

Chàng lắc đầu tỏ ý không tin. – Anh không tin. Nói đi. Em lớn lên ở đâu? Khi bố mẹ em mất, em bao nhiêu tuổi?

Nàng cảm thấy căng thẳng, vì không muốn nói đến thời thơ ấu của mình. Thế nhưng, nàng nghĩ thế nào Trey cũng ép nàng phải nói. Cuối cùng nàng chỉ đáp gọn lỏn.

- Sáu.

Cả hai im lặng một lát.

- Em được sáu tuổi hay là em mất bố mẹ cách đây sáu năm.

- Khi họ mất, em mới sáu tuổi. – Nàng nhìn thẳng ra trước, tránh ánh mắt ngạc nhiên của chàng đang nhìn mình. – Nhưng anh đừng lo. Em không đến ở tại các nhà nuôi trẻ mồ côi đâu. Vì em là người thừa hưởng gia tài duy nhất của bố mẹ, nên em có được số quỹ uỷ thác rất lớn, nhờ thế em có đủ mọi nhu cầu cần thiết trong cuộc sống. Em đã đủ lớn để vào trường nội trú và đến các trại hè. Thực ra, em rất thích cuộc sống như thế, vì ở đấy không ai có bố mẹ hết ngoại trừ thỉnh thoảng vào ngày cuối tuần có vài người đến.

- Còn những ngày lễ thì sao? – Chàng hỏi một cách bình tĩnh, lời lẽ không có gì ép buộc nàng phải trả lời.

Cabin xe chìm trong bóng tối, nhưng bóng tối vẫn không che được vẻ mặt đăm chiêu của nàng.

- Những năm đầu em thường nghỉ lễ với với người hợp tác làm ăn với bố em và gia đình của ông ta. Ông ta là người quản lý quỹ uỷ thác của em, và vợ ông ta lại thường mơ ước có một đứa con gái. Nhưng sau khi dì Barbara mất, bà ấy không có quan hệ họ hàng gì với em hết; em chỉ gọi bà là dì vậy thôi. Sau khi bà ấy mất, em không đến đấy nhiều. Thường thường em ở chơi tại nhà người bạn hay với một trong những giáo viên của em. – Nàng ngừng nói một lát. - Chuyện đời em như thế đấy. Không tệ như người ta tưởng. Thực vậy, em đã được sống cuộc sống thoải mái, chứ không như bao đứa trẻ mồ côi khác.

- Cuộc đời rất gian khổ, thường chúng ta sẽ gặp hoạn nạn nhiều lần. - Giọng chàng đùa cợt. – Ông nội anh thường nói người có sức mạnh thường đứng vững sau những gian nguy ấy, còn kẻ yếu đuối chỉ biết mà khóc than.

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Sloan ngạc nhiên nhìn chàng. Trước đây, người nào khi nghe xong chuyện đời của nàng cũng thường chắc lưỡi tỏ ý thương xót cho nàng hay nói những lời khuyến khích. Nhưng họ không tỏ ý khâm phục như chàng.

- Cám ơn anh. – Nàng nói, vẻ thành thật.

- Cám ơn về cái gì? – Chàng quay đầu nhìn nàng, ánh sáng trên mặt đồng hồ chiếu và ánh mắt ngạc nhiên của chàng.

- Về sự thông cảm của anh.

- Nghĩa là theo em thì cuộc đời lắm lúc rất gian khổ, và em chỉ còn việc là tìm cách nào để vượt qua gian khổ đó mà đi, phải không?

Sloan cười nhẹ. – Có phải đây là triết lý chăn bò của ông nội anh không?

- Có lẽ phải.

- Em chắc chắn sẽ thích ông cụ. – Nàng tựa đầu lên vài chàng như tựa lên một chiếc gối êm ái.

- Anh nghĩ là em sẽ thích.

Hai người im lặng, ở bên nhau như thế này chẳng cần nhiều lời làm gì. Ngồi bên nhau thế là đủ. Trước đây, Sloan không bao giờ được thoải mái như thế này.

Khi họ rẽ vào cổng phía Đông của trại, trời tối đen như mực. Ngoài vài ánh sao lác đác trên trời, họ chỉ còn dựa vào ánh sáng của hai ngọn đèn trước xe để thấy đường mà đi. Sloan chỉ thấy cảnh vật hai bên đường lờ mờ mà thôi.

Khi nàng thấy xa xa trước mặt có ánh sáng yếu ớt, nàng không biết đấy là đâu. Đi thêm nhiều dặm đường nữa, nàng thấy vùng ánh sáng rõ hơn. Sloan nghĩ có lẽ đó là ánh sáng của thành phố nào đấy.

Cuối cùng nàng thắc mắc hỏi: - Hình như trước mắt chúng ta có ánh sáng, nhưng em nghĩ chúng ta không đến thành phố nào hết. Vậy ánh sáng ấy là gì thế?

- Đấy là trung tâm đầu não của Triple C. – Trey đáp với nụ cười trên môi. - Người nào đến đây lần đầu tiền cũng đều tưởng đấy là một thành phố nhỏ. Nhưng anh nghĩ đấy cũng được xem như thành phố nhỏ. Chúng tôi có cửa hàng thương mại riêng lớn gấp đôi một cửa hàng bách hoá, có rạp chiếu bóng, có trạm xăng, có bệnh xá sơ cứu, và bưu điện. Chúng tôi còn có trạm cứu hoả riêng. Nếu kể thêm những khu nhà của trại dùng làm nhà cho các công nhân và gia đình họ, một nhà hàng ăn uống và nhà cho khách trọ ở thì có thể xem đây như một thành phố nhỏ rồi. Nhưng ở đây chỉ vì nhu cầu cần thiết cho ai cần đến. Blue Moon được xem như thành phố nhỏ ở cách trại chừng năm mươi dặm. Không ai thích lái xe ra đấy hàng ngày, cho nên chúng tôi cố tự túc được chừng nào hay chừng ấy.

- Anh không còn lựa chọn nào khác, - nàng nói khi hiểu rõ thực tế của trại.Thấy được vị trí xa xôi khuất tịch của Triple C, nàng thắc mắc về nhiều vấn đề như giáo dục, tiện nghi… Trey kiên nhẫn trả lời hết các vấn đề nàng nêu ra, chàng cho biết hầu hết các gia đình có con nhỏ đều dạy dỗ con họ ở nhà, họ tìm trong số con buôn có người nào giỏi, mời họ ở lại để giảng dạy, và chàng cho nàng biết về hệ thống giếng nước và tiêu huỷ chất thải được sử dụng như thế nào. Nàng không tin có trại chăn nuôi nào có đựoc điều kiện như thế này, nên khi chàng nói, nàng nghĩ trại Triple C có tầm cỡ rất lớn.

Khi ánh đèn phía trước sáng hơn, Sloan ngồi chồm người tới trước, nàng muốn nhìn cảnh đầu tiên của trung tâm đầu não của trại. Nhưng khi xe đến gần hơn, cảnh vật hiện ra rõ hơn, mắt nàng chú ý đến ngôi nhà trắng vươn cao, đứng tách ra khỏi các khu nhà khác. Ánh đèn nhấp nháy dưới hàng hiên chạy suốt chiều dài của ngôi nhà, chiếu sáng hàng cột khổng lồ trước nhà.

- Có phải anh gọi đấy là Trang viên không? – Nàng hỏi Trey.

- Đúng. – Chàng lái xe chạy đến phía ngôi nhà.

- Tên gọi sai rồi, - nàng nói.

Chàng cười toe toét nhìn nàng. - Chắc em muốn nói đến nhà trông quê mùa, mộc mạc phải không?

- Thú thật là đúng thế. Em nghĩ đây là ngôi nhà trang trại to lớn, bề thế và quá cỡ. Thật em không ngờ ở Montana này lại có ngôi nhà giống như đồn điền ở miền Nam.

- Em đừng quên gia đình Calder có gốc gác ở Texas đến đây.- Trey đậu xe gần bậc thềm rộng dẫn đến hàng hiên, rồi tắt máy. – Có nhiều ông vua vải bông ở đấy vào thời khai hoang.

- Đúng. – Sloan xác nhận và bước ra khỏi cabin xe.

Khi nàng đi qua phía bên cửa tài xế, Trey đã lôi hàng lý của họ xuống. Sloan liền lấy chiếc vali da khổng lồ với máy ảnh và dụng cụ chụp ảnh.

- Anh đã lấy các thứ kia rồi. – Chàng ra dấu cho nàng đi trước. Khi Sloan bước lên thềm, nàng thấy hai chiếc ghế xích đu bằng gỗ xưa cũ ở phía bên trái nàng. Thấy nàng nhìn hai cái ghế, Trey nói: - Ông nội thích ngồi ở đây vào những ngày hôm trời nóng.

Sloan chưa kịp trả lời, cánh cửa trước đã bật mở, một phụ nữ nhỏ nhắn hiện ra trên ngưỡng cửa, ánh đèn trước hàng hiên chiếu lên mái tóc đen tuyền của bà, mái tóc cắt ngắn trẻ trung.

- Chắc cô là Sloan. Chúng tôi đang đợi cô.  Bà ta cười, nụ cười thân ái, vừa đưa tay để bắt chào mừng nàng. – Chúc mừng đến Triple C. Tôi là cô Cat của Trey.

- Dạ. Anh ấy đã nói cho cháu biết về bà. – Nhưng Sloan nghĩ rằng Trey không nói bà rất xinh đẹp và sôi nổi.

Cặp mắt xanh của người phụ nữ ánh lên vẻ vui tươi. Bà nói:

- Nhưng chắc cậu ấy không nói tôi giống mẹ tôi chứ không giống ai  trong nhà Calder hết, phải không?

Sloan mỉm cười, xác nhận lời bà đúng.

- Anh ấy đã bỏ sót chi tiết ấy.

- Đàn ông trong nhà Calder không ai nghĩ đến những chuyện ấy. – Cat trả lời một cách thân mật. - Mời vào.

Khi bà ta bước lui, Sloan đi qua ngưỡng cửa. Trey theo sau. Cửa vào rộng, sau cửa là phòng khách bề thế có hành lang nói tiếp theo.

- Ông nội cháu còn thức chứ? – Trey hỏi khi chàng đóng cửa.

- Ông đang ở trong đại sảnh với mẹ cháu, kiểm tra công việc trong trại. Chắc họ làm việc không lâu đâu. - Giọng của Cat không phù hợp lắm với nét thất vọng phảng phất trên mặt bà. – Cô sẽ thúc họ làm nhanh, nói cho họ biết hai cháu đã đến rồi. Trong lúc chờ đợi, cháu đưa Sloan lên phòng để cô ấy tắm rửa sạch sẽ sau chuyến đi dài. Cháu nên để cô ấy ở phòng Laura.

- Em đi theo đường này, - Trey nói với Sloan, chàng hất đầu về phía cầu thang bằng gỗ sồi kếch sù nằm trong phòng khách.