Giông tố thảo nguyên- Chương 16 part 1

CHƯƠNG XVI

Tuyết trên bầu trời sám xịt rơi xuống đều đặn, nhẹ nhàng. Trời không có gió, nên tuyết tích tụ thành nhiều lớp khiến cho vùng thảo nguyên Montana trắng xoá như khoác lên mình chiếc áo khoác dày và phủ kín các cành cây trụi lá.

Trong không khí im lặng như tờ, tiếng chiếc máy bơm xăng kêu ù ù và lách cách đang bơm xăng vào chiếc xe tải nhỏ hình như kêu to hơn. Trey đứng bên cạnh chiếc xe, hai tay mang găng thọc vào túi áo khoác viền da cừu, hai vai co ro trước cái lạnh gay gắt của trời tháng 12 và cổ áo lật cao lên. Hơi thở của chàng thở thành hơi như khói quyện lấy mùi của xăng bốc ra.

Vừa dậm chân cho máu lưu thông, chàng vừa đưa mắt nhìn quanh. Đèn sáng trên các cửa sổ của những ngôi nhà dành cho công nhân trong trại đã lập gia đình tá túc. Mới nhìn, chàng cứ tưởng mình là người duy nhất ở ngoài, nhưng nhìn kỹ chàng mới thấy có chiếc xe tải nhỏ khác đang đậu ở trước cửa hàng bách hoá, tuyết đã đóng trên kình chắn gió một lớp dày.

Máy bơm tắt. Không khí bỗng trở lên hoàn toàn im lặng. Trey lôi tay ra khỏi túi, xoay đầu mũi ống bơm lên trên, lôi ra khỏi thùng xăng, để đầu ống bơm vào giá và vặn nắp thùng xăng lại.

Xong xuôi, Trey đi vào cửa hàng bách hoá để ký vào phiếu lấy xăng. Johnny Taylor từ trong cửa hàng đi ra, chiếc áo khoác không kéo dây kéo xệ xuống, để phô bộ ngực ra trước trời lạnh, hai tay không mang găng cầm lá thư với chiếc phong bì đựng nó. Johnny chăm chú đọc thư, không lưu tâm đến bước chân rào rạo của Trey đang đến gần, mãi cho đến khi anh ta sắp va đầu vào chàng.

- Trey. – Johnny giật mình dừng lại. – Tôi không ngờ anh có mặt ở đây.

- Nhận thư của Kelly phải không? – Trey hỏi.

Johnny cười, hơi bối rối, nhưng vẫn không che giấu được vẻ mặt hân hoan vui sướng của mình.

- Phải. Cô ta định về nhà ăn lễ Giáng sinh của trại. Cô ấy đang làm việc ngoài giờ để có tiền thanh toán các phí tổn, nhưng cô ấy được nghỉ vào cuối tuần. Tôi nói nếu cô ấy muốn về, tôi sẽ đem xe đến đón.

- Như thế anh sẽ tốn xăng. Tình hình có vẻ căng.

Johnny cúi đầu, đưa mũi giầy hất đám tuyết dính trên nền nhà. – Tôi định cầu hôn với cô ấy. Dĩ nhiên không phải ngay bây giờ, - anh ta nói, nhìn nhanh Trey. – Kelly muốn trở thành y tá cho nên cô phải học cho xong trước đã. Tôi nghĩ trong nhà mà có y tá sẽ rất có lợi.

- Sẽ khỏi tốn tiền mua thuốc.

Nhưng lời nói đùa của chàng không làm cho Johnny phật lòng. – Tôi cũng nghĩ thấy. – Anh ta ngần ngừ một giây rồi nói tiếp bằng giọng nghiêm trang. - Chuyện hôn nhân này, hôn nhân của anh bình yên vô sự chứ?

- Rất tốt đẹp. –Trey thành thực đáp.

- Nghĩa là vì Sloan là nhiếp ảnh gia, người có nghề nghiệp, nên cô ta không gây lên khó khăn gì cho anh, phải không?

- Cô ấy sẽ không làm việc này nhiều khi đứa bé ra đời.

- Tôi cũng nghĩ thế, - Johnny đáp rồi quay mặt về phía xe tải của mình. - Hẹn gặp lại anh sau.

Khi Johnny dợm bước chân đi, Trey thấy chiếc đĩa phim thòi ra trên túi áo khoác của anh ta.

- Anh thuê phim gì đấy? Bộ anh đinh ngồi nhà vào tối thứ bảy để xem phim hay sao?

- Tôi bắt đầu để dành tiền.

- Có khi nào mà anh không để dành tiền? – Trey đáp. – Có lẽ anh nên lấy đàn ông để có chút ít tiền tiết kiệm.

- Anh nói đúng quá. – Johnny đáp, nhưng anh ta cười toe toét, làm ra vẻ mình không giận gì chàng.

Trey cười một mình, đi vào cửa hàng bách hoá, ký hoá đơn mua xăng, đi ra và leo lên xe. Tuyết vẫn còn rơi, chàng lái xe về nhà, mở cặt gạt nước mưa trên kính chắn gió cho chúng gạt những bông tuyết đi.

Đường đi vào nhà có dấu chân người in lên mặt tuyết đến tầng cấp và lên hàng hiên. Trey theo dấu chân cho đến tận cánh cửa có trang hoàng vòng hoa. Chàng dừng lại để dậm chân lên tấm thảm cho sạch tuyết trên ủng, rồi mở cửa.

Trong nhà không khí ấm áp dễ chịu. Khi Trey cởi áo khoác nặng nề ra, chàng thấy Cat nơi phòng ăn, bà đang sắp xếp các bộ đồ trên bàn.

- Sloan đâu rồi? Trong bếp phải không? – Chàng hỏi.

- Trên lầu. Cô ấy muốn viết cho xong các thiệp Giáng sinh trước khi ăn. Thức ăn còn trên lò, chừng một giờ nữa sẽ xong.

- Cám ơn cô. - Để áo khoác và mũ trên giá gần cửa, Trey đi qua phòng khách, leo lên lầu, đến phòng của mình.

Ngọn lửa nhỏ nhưng ấm áp trong lò sưởi của phòng khách chào mừng chàng. Sloan ngồi trên chiếc ghế bành gần đấy, một số thiệp mừng Giáng sinh chưa viết và phong bì đã viết địa chỉ để lộn xộn trên chiếc ghế dài trước mặt và cuốn sổ ghi địa chỉ để cheo leo trên tay vịn của chiếc ghế nàng ngồi. Ngọn lửa lung linh chiếc lên mặt nàng, làm tăng thêm sắc hồng tự nhiên của khuôn mặt.

Nàng nhìn lên, ngạc nhiên, cây viết trên tay dừng lại nửa chừng. - Tối rồi à, hay anh về sớm?

- Anh về hơi sớm, - chàng đáp vừa đi đến ghế nàng. – Trông em như con mèo nhỏ hạnh phúc, cuộn mình trước lò sưởi.

- Con mèo có thai đã lớn. – Bây giờ bụng nàng đã tròn, chiếc áo len rộng không che kín được bụng nữa.

- Con mèo có thai và xinh đẹp. – Trey chữa lại và cúi người hôn nàng, nụ hôn ấp áp kéo dài.

Khi chàng ngẩng đầu lên, nàng nói: - Môi anh lạnh.

- Không biết em có để ý bên ngoài trời tuyết rơi không?

- Em thấy một ít bông tuyết bay ngoài cửa sổ

- Ngoài trời không phải một ít như em thấy đâu.

- Em hy vọng tuyết còn trên mặt đất suốt mấy ngày lễ. Từ lâu rồi em không thấy tuyết vào lễ Giáng sinh. - Giọng nàng nghe bâng khuâng.

- Năm nay em sẽ được toại nguyện. – Trey đứng thẳng dật khỏi ghế. – Nói đến Giáng sinh, những tấm thiệp mừng này em viết gần xong chưa? Cat nói em cố viết cho xong trước giờ ăn tối.

- Xong cái này còn ba cái nữa. – Sloan vỗ tấm thiệp viết nửa chừng trên hai chân nàng.

- Nếu em chỉ ký tên thôi chứ đừng viết dông dài thì chắc chắn mau hiưn. – Chàng trêu.

- Anh cố làm cho em phát khùng, nhưng không xong đâu. Hãy ngồi xuống đây bên cạnh lò sưởi cho ấm và nói cho em nghe công việc trong ngày như một người chồng tốt. – Nàng dợm người cúi tới trước để dọn một chỗ trên chiếc ghế dài cho chàng ngồi.

- Ngồi yên. Để anh làm cho. – Chàng lấy những tấm thiệp chưa viết chất thành một xấp, để lên mặt bàn bên cạnh ghế nàng ngồi. Chồng bì thư đã niêm phong, chàng đẩy sang một bên cho rộng chỗ trên ghế dài.

Sloan đợi cho chàng ngồi xuống mới hỏi:

- Có chuyện gì lạ không?

- Không có chuyện gì lạ, nhưng khi anh dừng lại ở trạm xăng, anh có gặp Johnny Taylor. Anh ta nói anh ta tính đến chuyện hỏi cưới Kelly.

Mặt nàng hiện ra vẻ ngạc nhiên. – Anh ta có nghiêm túc không?

- Johnny không phải loại người đùa cợt với một chuyện như thế này. – Trey trả lời, giọng châm biếm.

- Anh có tin cô ấy sẽ nhận lời không?

- Ai biết được? Anh cứ nghĩ họ không hẹn hò nhau đi chơi nhiều, nhưng mùa hè này họ cặp kè bên nhau luôn. Điều này chúng tỏ anh rất sai lầm trọng việc này.

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Vì ngồi trên ghế dài thấp, nên chàng duỗi hai chân cho thoải mái, và trong khi duỗi chân, chàng làm cho chiếc ghế xe dịch, khiến chồng phong bì đã viết địa chỉ chạy ra tận mép ghế. Nếu chàng không có phản xạ nhanh, đưa tay chụp chồng thư thì chắc chúng đã rơi xuống nền nhà.

- Cô ta đang học trường điều dưỡng phải không? Chắc cô ta không bỏ học chứ?

- Johnny không muốn bỏ cô ta. - Những chiếc phong bì móc vào nhau, góc phong bì này vướng vào trong nắp của phong bì kia. – Trey lấy từng bìa thư vuốt cho thẳng, đồng thời nhìn vào địa chỉ và bỗng nhiên mắt chàng dừng lại trên một cái tên. Chàng cảm thấy ruột gan co thắt lại. – Cái gì thế này? – Chàng đưa chiếc phong bì cho Sloan thấy, ánh mắt phân vân.

- Tấm thiệp gởi cho bác Max. Anh nghĩ đấy là cái gì? – Nàng hỏi với vẻ thích thú.

- Em gọi Max Rutledge là bác à? – Câu hỏi của chàng nghe có vẻ gay gắt. - Tại sao bây giờ anh mới biết chuyện này?

- Làm sao em biết? Chuyện này không có gì bí mật hết. – Sloan đáp.

- Thế tại sao em không nói cho anh biết. – Trey hỏi.

- Tại sao anh không hỏi? – Nàng hỏi lại rồi giận dữ lấy tấm thiệp và cây bút bi trong lòng chân để sang một bên rồi cố đứng dậy khỏi ghế. – Nhưng chuyện này có khác nhau gì không?

- Có thể không…và có thể khác nhiều. – Cái ý nghĩ ấy quay cuồng trong óc chàng.

- Trey, anh nói thật vô lý. Cái gì làm cho anh phản đối bác Max? – Cơn giận bùng lên trong mắt nàng, nàng yêu cầu chàng phải nói ra cho rõ.

- Riêng anh, anh chẳng có gì phản đối. Nhưng anh tin rằng ông Rutledge không nghĩ về gia đình anh như thế. – Trey đứng dậy, chăm chú nhìn nàng, đợi nàng nói, lòng hy vọng sự ngây thơ nơi mặt nàng không phải là do đóng kịch.

- Đừng nói năng một cách khó hiểu như thế, anh hãy nói những gì anh muốn đi! – Sloan to tiếng yêu cầu.

- Em không biết chuyện Boone, con trai của ông ta đã chết trong trận ẩu đả với Quint người em họ của anh à?

- Quint. - Vẻ ngạc nhiên sửng sốt trên mặt nàng rất thành thật. Sloan hơi quay người để khỏi nhìn Trey. – Em nghe tin Boone bị giết chết trong một trận ẩu đả, nhưng…, - Đầu nàng hơi nhúc nhích với vẻ hoang mang. – Boone là người cục súc, thô bạo nên em nghĩ anh ta đã gây gổ với người khác trong quán rượu. – Nàng nhìn lại Trey, mắt bối rối, buồn bã. – Em có công việc phải đi xa, không thể bỏ dở để trở về dự đám tang. Khi em nói chuyện với bác Max trên điện thoại, em nghĩ không nên hỏi các chi tiết cặn kẽ…tại sao bị giết và bị ai giết. Nhưng…anh nói người giết chính là Quint. Thật khó tin. Tại sao thế?

Trey thấy mình đang lâm vào cảnh tranh cãi chuyện riêng tư, chàng cố làm sao để nói cho nàng hiểu. Sloan là vợ chàng, chàng phải nói hết sự thật cho nàng biết. Thế nhưng tự nhiên chàng thấy ngần ngại, và chính sự ngần ngại này làm cho chàng cảm thấy bối rối hơn cả chuyện chàng khám phá ra Max Rutledge là người dám hộ cũ của nàng.

- Hai người ẩu đả nhau. Boone cầm dao tấn công Quint. Trong khi vật lộn nhau, Boone bị giết chết. Vì tự vệ thôi. – Chàng nói các sự kiện, không thêm thắt gì.

- Nhưng họ đánh nhau vì chuyện gì? Với Boone, em biết anh ta rất thô lỗ, nhưng phải có chuyện gì chứ?

- Trại chăn nuôi Texas của gia đình ta có chung ranh giới với trại Slash R của Rutledge. Rutledge muốn mau trại ấy của chúng ta. Khi chúng ta từ chối, ông ấy cố tình tạo ra khó khăn cho chúng ta để buộc chúng ta phải bán, như là hăm doạ nhân công để họ không làm cho chúng ta, dàn xếp ngân hàng để tài khoản tín dụng của ta bị cắt, đốt cháy gần năm trăm mẫu đồng cỏ, và làm cho bò của ta bị chết vì bệnh than. Ông ta mua vi trùng bệnh than ở đâu đấy. Quint có thể chứng minh ông ta đứng đằng sau chuyện này.

Sloan lắc đầu phản đối. – Bác Max không làm việc ấy đâu. Chỉ có Boone mới nghĩ ra cách trả thù độc ác và hèn hạ như thế thôi.

- Boone là con vật tế thần rất thuận tiện. – Như những người khác trong gia đình, Trey tin chắc Boone chỉ làm theo lệnh của Max mà thôi.

Sloan nghe giọng chàng ra mặt công kích, nàng liền nhìn Trey với ánh mắt gay gắt.

- Anh tin bác Max đã làm việc này, phải không?

- Có thật em nghĩ một người như Max Rutledge mà không biết con trai mình làm gì hay sao? - Trey hỏi lại.

- Có thể không biết chứ. – Nàng đáp, nhưng câu trả lời của nàng là phản ứng bênh vực.

- Có thể không biết và có thể biết. – Trey đáp, giọng cương quyết. – Cách nào thì cũng có lẽ Max Rutledge không có tình cảm nồng nhiệt với gia đình Calder. Nếu có thì chắc ông ta có  nhiều cơ hội để làm lành với chúng tôi rồi.

- Khoan. – Sloan đứng sững người, nét mặt vừa lộ vẻ đau đớn vừa tức giận. – Anh nghĩ ông ta dùng em như công cụ để trả thù, phải không?

- Không, dĩ nhiên là không…

- Anh nói dối. - Giọng nàng run run vì xúc động. – Em thấy ánh mắt anh nhìn em…như em là người xa lạ. - Nước mắt nàng ứa ra. – Em là vợ anh. Em đang mang thai con của chúng ta. Tại sao anh có thể như thế?

Khi nàng quay người, bước ra khỏi chàng mới được một bước, Trey bèn vội chặn lại, nắm hai vai nàng quay lại, nhưng không cố làm cho nàng nhìn chàng.

- Không phải thế Sloan. – Chàng cảm thấy nàng trì người, vô cảm trước sự đụng chạm của chàng, và người nàng run run vì trong lòng đang âm thầm thổn thức. Chàng cúi đầu, mặt cà vào tóc nàng, nói bên tai nàng. - Điều mà em thấy là sự kinh ngạc của anh khi thấy tên Max Rutledge trên chiếc phong bì. Anh không ngờ anh thấy điều đó. Em phải hiểu cho anh như thế.