39 Manh Mối - Quyển 10 - Xông vào đấu trường - Chương 09

CHƯƠNG 9

Jonah Wizard đứng rất, rất vững. Hắn đang đứng ở Madame Tussauds, nơi mà mỗi người đã từng là bất cứ ai trong suốt hai trăm năm qua đã trở nên bất tử bằng một bức tượng sáp. Thực ra thì, Jonah đang giả làm một bức tượng sáp, vì cái mà người ta làm về nó chưa có hoàn thiện.

Madame Tussaud mới mở cửa, và căn phòng bắt đầu đông dần với những người xuýt xoa, “Trông y như thật ấy!”

Trong một vài phút, Jonah muốn dịch chuyển. Hắn bắt đầu với những điều thật nhỏ, có lẽ nhướng chân mày.

Sau đó hắn sẽ thực hiện vài tổ hợp nhảy ngọt ngào. Âm nhạc sẽ tràn ngập căn phòng, và hắn sẽ bắt đầu hát.

Mọi người sẽ la hét hưng phấn và đám đông tụ tập lại. Có lẽ vài cô nàng thậm chí sẽ ngất xỉu.

Thông thường thì đây chính là thứ mà Jonah thích. Âm nhạc, người hâm mộ yêu thích – hắn sống vì điều đó. Nhưng hôm nay… hôm nay, hắn ghét điều đó.

Hôm nay, hắn không làm điều này chỉ để làm phấn khích người hâm mộ hoặc để cổ vũ cho âm nhạcquảng bá cho nhạc, chương trình TV, nước uống tăng lực, sách nổi, hay sản phẩm quần áo của mình. Hoặc bất cứ thứ gì khác trong đế chế giải trí mở rộng của Jonah Wizard. Hôm nay hắn làm điều này chỉ để đánh lạc hướng – một buổi diễn ngoài lề. Trong khi hắn ca hát và nhảy múa và thu hút mọi sự chú ý của cả tòa nhà, mẹ hắn sẽ moi móc ra một bí mật mà bà tin là được dấu trong chiếc giày của Shakespeare cách đây vài căn phòng. Và, trong trường hợp không hiệu quả, bà có một cái hộp kim loại chứa khí độc mang theo. Bà có mấy trái lựu đạn. Bà có một khẩu súng. Ai đó sẽ bị thương, Jonah nghĩ. Ai đó có thể bị giết. Có lẽ thậm chí đó là người hâm mộ của mình, chỉ bởi vì mình.

Và chẳng có điều gì mà Jonah có thể làm được.

Mẹ Jonah đang tống tiền hắn. Tống tiền hắn bắt hắn phải tiếp tục trong cuộc Truy tìm Manh Mối – và làm theo cách của bà.

Bà đã tức điên lên rằng hắn đã không giành được chỉ dẫn nào ở Globe.

“Rõ ràng là, con không quan tâm lắm đến việc giành được giải thưởng lớn nhất trong lịch sử,” bà nói, chằm chằm nhìn hắn. “Rõ ràng là, con cần nhiều khích lệ hơn.”

“Không, Mẹ à, con đã cố gắng ở Globe mà,” hắn phản đối. “Chỉ là – chúng ta không phải là nhà Lucian. Con nghĩ có cách tốt hơn để chiến thắng, với phong cách Janus hơn – để con nói mẹ nghe -”

“Nó không hiệu quả, phải không? Ta không muốn nghe gì về kế hoạch kiểu đó,” Cora nói. Bà thưởng cho hắn một nụ cười mỏng manh, vô cảm. “Ta biết cái gì sẽ hiệu quả.”

Và rồi bà gọi cảnh sát. Bà chở Jonah tới đồn cảnh sát đứng xếp hàng để các nhân chứng ở Globe chọn.

“Giờ con biết chọn lựa của con rồi, phải không?” bà hỏi. “Con làm điều mà ta muốn. Hoặc con vô tù.”

Giờ nghĩ lại về điều đó, Joanh đã phải cực kỳ vất vả để trụ vững.

Hắn không thể hình dung ra mình bị nhốt vô tù. Nhưng ba của Jonah đã điểm ra chính xác cái gì gọi làmột chút PR ngược, không chỉnh sửa, có thể ảnh hưởng tới cuộc đời Jonah:

Chương trình TV – hủy bỏ.

Các buổi biểu diễn – hủy bỏ.

Hợp đồng thu âm – hủy bỏ.

Áo thun bản quyền – giảm giá 75%. Thậm chí có thể bị lôi xuống khỏi kệ hàng và đốt bỏ vì chẳng còn ai muốn mua nữa.

Jonah không thể chịu được ý nghĩ không ai muốn áo thun của hắn, nhạc của hắn, chương trình TV của hắn… không còn muốn hắn nữa.

Nhưng nếu Jonah làm theo lời mẹ mình nói, cha mẹ hắn sẽ chỉnh lại mọi thứ.

Ngăn chặn tất cả mọi thảm họa có thể xảy ra.

Băng qua căn phòng, mẹ Jonah nháy mắt với hắn – ra hiệu cho hắn.

Jonah nhướng một bên chân mày, và cô gái đang nhìn vào mặt hắn nhảy lùi lại và hét lên. Jonah bắt đầu nhảy và hát, và mọi thứ diễn ra đúng như hắn kỳ vọng: tiếng la hét, sự phấn khích của người hâm mộ, đám đông khổng lồ, thậm chí các cô gái ngất xỉu.

Thật kỳ quặc. Tất cả đều cảm giác sai sai. Ngay cả khi mẹ không phải sử dụng khí độc, lựu đạn, súng.

Sau cùng, Jonah trượt vào trong chiếc limo đậu bên ngoài Madame Tussaud. Có lẽ lần đầu tiên trong cuộc đời, hắn thậm chí không thèm nhìn lại đám đông khi chiếc xe rời khỏi vệ đường.

“Con biết Mẹ gọi ba. Ba xử lý hết rồi hả?” hắn hỏi cha mình. Broderich vẫn cắm mặt vào chiếc BlackBerry của mình.

“Có chút rắc rối,” ông nói. “Có một nhân chứng không đổi lời khai. Không chịu thay đổi câu chuyện xíu xiu nào.”

“Trả tiền cho bả đi,” Jonah nói.

Sau cùng, Broderick ngước nhìn con mình.

“Bả nói bả không muốn tiền của mình,” ông ta nói.

“Ai mà chẳng muốn tiền,” Jonah đáp lại, chút ít tự tin cũ của hắn quay trở lại. “Cho bả nhiều hơn.”

Trong chốc lát, hắn cảm thấy gần gũi hơn với cha mình vì hắn biết cả hai đều nghĩ như nhau: Cả hai đều chưa từng gặp người nào mà không muốn tiền cả.

Nhưng Broderick lắc đầu lão. “Bả chẳng chịu lấy gì cả,” ông ta nói. “Nhưng-bả nói bả sẽ gặp con nếu chúng ta muốn. Để nói về điều đó.”

“Ồ - một trong số đó,” Jonah nói. Hắn cười, và hắn thậm chí không buồn kiểm soát cho giọng cười bình thường. “You, sao ba không nói chớ?” Thì ra là một người hâm mộ thôi, ai đó nghĩ rằng cơ hội gặp gỡ hắn còn có giá trị hơn bất cứ khoản tiền nào. Hắn sẽ trân trọng điều đó. Giờ đây, đó chính xác là điều mà hắn cần. Nửa tiếng sau, cả đám đến trước cửa một khách sạn rẻ tiền.

“Con thường biết cách tạo ra sự quyến rũ,” Broderich nói, với một cái nhìn mà Jonah không thể nhận ra.

“Con biết,” Jonah lạnh lùng đáp. “Nó sẽ tách khỏi chuỗi việc. Như thường lệ.”

Hắn xuống xe, bước lên vỉa hè rạn nứt. Trước quầy tiếp tân, Broderick nói, “con trai tôi hình như có hẹn gặp một khách của các bạn ở, à, trong phòng đợi của các bạn?”

Người làm công chỉ qua bộ sưu tập ghế lọng cọng.

Jonah nhìn quanh.

“Yo, yo, yo, người thân yêu của tôi-”

Và rồi hắn tắt lịm.

Người phụ nữ ngồi trước mặt hắn thật già.

Bà có mái tóc trắng.

Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn – như thể bà chưa từng nghe về phẫu thuật thẩm mỹ.

Bà đang ôm một chiếc túi nhỏ trong lòng – chiếc túi nhái thật sự, thật sự rất rất rẻ tiền, có lẽ, nhái theo kiểu túi mà Nữ hoàng Elizabeth đã mang hồi kỳ Jonah gặp bà.

Và bà đang mặc một cái … bạn gọi là gì nhỉ? Một cái quần tây bằng polyester màu nâu?

“Jonah, ừm, đây là Gertrude Pluderbottom,” Broderich nói.

Người phụ nữ già nua mím môi.

“Con có thể gọi ta là Cô Pluderbottom,” bà nói với giọng nghiêm nghị, gắt gỏng già  nua.

Đôi mắt bà dường như soi mói cả Jonah và cha hắn, cùng lúc. Sao bả làm vậy được ta?

“Ta tin rằng chúng ta đã đồng ý rằng ta sẽ gặp Jonah một mình?” bà nói với Broderick.

“Ừm, ờ, vâng, ừ - Jonah, ta sẽ đợi con ngoài xe,” Broderick nói, và lỉnh đi ra ngoài mất.

Jonah ngồi xuống một trong những chiếc ghế trước mặt Cô Pluderbottom.

“Yo,” hắn nói, khá yếu ớt. “Sao nào?”

Cô Pluderbottom nheo mắt nhìn hắn. Điều này làm cho bà thậm chí có vẻ đáng sợ hơn.

“Với mong muốn có một cuộc nói chuyện thân mật,” bà nói, “ta sẽ giải nghĩa việc nói líu lưỡi này nghĩa là con vui lòng với việc làm quen với ta, và rằng con mong muốn tìm hiểu về những suy nghĩ và mối quan tâm của ta. Đúng không nào?”

Jonah nghe thấy giọng mình vang lên, thật yếu ớt, “Vâng, thưa bà.”

Jonah nhận ra chưa bao giờ trong cuộc đời mình hắn gọi ai đó là “Bà.”

Hắn thậm chí chưa từng biết đến từ đó luôn. Cô Pluderbottome khịt mũi.
“Tốt hơn rồi đó,” bà nói. “Giờ thì, ta đã cố nói với con hôm qua lúc ở rạp Globe.”

“Bà có ư?” Jonah nói.

“Con không nhớ về điều ta đã nói ư?” Cô Pluderbottom nói.

Jonah khó khăn xoay xở kìm nén bản thân nói rằng, tôi không quan tâm tới mấy người như bà. Bộ có bà già nào nói gì với hắn ở đó hả? Cô Pluderbottom không có trẻ và bay bổng. Bà không nằm trong danh sách loại A. Bà chẳng làm được gì để giúp đỡ sự nghiệp hắn hay là cuộc truy tìm Manh Mối.

Hôm nay bà ấy có thể, hắn tự nhắc nhở bản thân.

“Con xin lỗi,” Jonah xin lỗi, cố gắng đẩy mạnh sự chân thàn trong lời nói của mình. Cô Pluderbottom không có vẻ như tin lời hắn. Bà lôi ra từ trong áo vest nâu bằng poyester của mình một mảnh vải lanh bé tí.

Jonah cảm thấy thương cho miếng vải.

“Sao hôm qua con lại ở chỗ vở kịch hả, Jonah?” Cô Pluederbottom hỏi, đôi mắt bà nheo lại đầy hoài nghi.

“Ồ, con chỉ là hâm mộ Shakespeare thôi,” Jonah nói. “Con quen thuộc ổng, Billy S.!”

“Ồ,” Cô Pluderbottom nói. Bà chờ đợi.

Miệng Jonah khô khốc.

“Và – điều đó là giành cho mẹ con,” hắn đế thêm.

“Dĩ nhiên rồi,” Cô Pluderbottom nói. Bà ngả người tới trước một chút. “Nhưng ta thiên về hướng tin rằng mẹ con muốn con tiếp thu văn hóa, chứ không phải phá hủy nó.”

Đầu óc Jonah ngập trong căng thẳng.

“Hầu hết các bà mẹ, vâng,” hắn nói. “Nhưng mẹ con, bà thấy đó, kiểu như có nguyên một cuộc săn lùng kho báu trong gia đình con vậy.”

Sao nó lại nói vậy? Jonah biết một luật không được nói: Bạn không được nói ra ngoài về cuộc truy tìm Manh Mối.

Và Jonah vẫn tiếp tục nói.

“Có một giải thưởng lớn sau cùng,” hắn nói. “Ba mẹ con – à, mẹ con – đó là tất cả những gì bà quan tâm tới. Chiến thắng.”

“Thật vậy,” Cô Pluderbottom nói. Bà vẫn đang nhìn hắn.

Jonah đã quen với việc người ta nhìn hắn. Thực ra thì cả cuộc đời hắn được ghi lại và phát sóng trên cả thế giới. Mọi người đều xem. Nhưng hắn không quen với kiểu bị nhìn ngó như vầy. Nó giống như Cô Pluderbottom có thể nhìn thấu hắn, như bà có thể đọc được tâm trí hắn, giống như bà biết mọi điều tồi tệ mà hắn đã từng làm.

Liệu bà có biết hắn đã từng bỏ mặc Dan và Amy trên một hòn đảo đầy cá sấu ở Ai Cập?

Rằng hắn đã sắp xếp để Dan bị giết chết ở Trung Quốc?

Con không biết điều gì thực sự sẽ xảy ra ở Ai Cập! Hắn muốn nói với Cô Pluderbottom. Và con đã đổi ý lúc ở Trung Quốc! Con đã mạo hiểm tính mạng của mình khi quay trở lại cứu Dan! Thấy không, con không quá tệ đâu!”

“Và cái giải thưởng lớn này,” Cô Pluderbottom chậm rãi nói. “Có đáng giá để phá hủy một vở kịch giành cho hàng trăm người khác? Đáng giá để hủy hoại danh tiếng của con? Đáng giá để dối trá về nó?”

Jonah vặn vẹo người trên ghế.

“Mẹ con nghĩ vậy,” hắn nói. “Nó, giống như, kho tàng khổng lồ của gia tộc.”

“Một di sản gia tộc, hử,” Cô Pluderbottom nói. “Con không biết rằng ‘Không di sản nào đáng giá hơn sự lương thiện’ ư?”

“Ờ thì,” Jonah nói.

“Đó là Shakespeare. Billi S. ‘người quen’ của con,” bà nói. “ từ vở Mọi Thứ Đều Tốt Đẹp Khi Kết Thúc Tốt Đẹp.”

Thật buồn cười khi nhìn đôi môi nhăn nhúm của Cô Pluderbottom nói chữ “người quen” và “Billy S.” Nhưng Jonah không cười nổi.

“Để ta nói cho con nghe tại sao ta đi xem kịch hồi hôm,” Cô Pluderbottom nói. Jonah lắng nghe.

“Ta là một cô giáo,” Cô Pluderbottom nói. “Ta đã dạy về Shakespeare cho đám học sinh trung họp ở Cedar Grove, Iowa, trong suốt bốn mươi chín năm qua. Và ta đã tiết kiệm tiền cho chuyến đi này trong suốt thời gian đó. Ta mang cơm trưa theo mỗi ngày – ngay cả khi căng tin trường phục vụ món Meatloaf Surpise. Và ta thật sự yêu món Meatloaf Surprise của họ. Ta tích phiếu giảm giá. Ta ngừng mua đồ mới.”

Jonah đoán rằng điều này chắc xảy ra đâu đó từ hồi 1972.

“Tất cả những gì ta muốn là nhìn thấy nơi mà Bard đã sinh ra, đi bộ trên con đường mà ông đã từng đi dạo,” Cô Pluderbottom tiếp lời. “Rồi khi rạp Globe mở cửa, và ta nhận ra ta có thể xem kịch Shakespeare diễn như lúc sinh thời của ông, khi mà các vở kịch của ông còn mới…”

“Và trở về thời gian mà Globe diễn Romeo và Juliet,” Jonah nói.

“Nhìn ta đây. Con nghĩ ta còn có bốn mươi chín năm nữa để tiết kiệm cho chuyến đi nữa không?” Cô Pluderbottom hỏi.

Jonah nhận ra cha mình là một thằng đần. Chuyện này về tiền nong thôi.

“Con sẽ trả cho chuyến tới của bà,” Jonah nói. “Thay đổi câu chuyện của bà, và con thậm chí sẽ trả tiền để Globe mở cửa lại càng sớm càng tốt. Bà giúp con, con giúp bà – ai cũng được lợi.”

“Không,” Cô Pluderbottom nói. “Mọi người đều lỗ lã. Ta bán rẻ bản chất của mình. Con sẽ bắt đầu nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi mọi thứ.”

Bà ta có điên không? Hắn có thể thoát khỏi mọi thứ.

Hoặc là – hắn luôn có khả năng đó trước giờ.

“Không, không, nó giống như bà bài học con,” Jonah phản bác điên cuồng. “Chuyến đi của bà sẽ tốn một đống tiền.” Hắn liếc mắt về cái lỗ trên ghế nó ngồi, nơi mấy thứ nhồi ở trong đang lòi ra.

“Con sẽ đặt cho bà một khách sạn đàng hoàng. Năm sao.”

“Ngay cả khi nếu chuyến đi của ta tốn một triệu đô la, con thậm chí cũng không nhận ra nó đã biến mất,” Cô Pluderbottom nói, và bằng cách nào đó, ánh mắt bà trở nên cứng rắn hơn. “Và nếu ta muốn ‘bài học’ con – chưa bao giờ ta dùng từ đó như một động từ - ta sẽ muốn con làm điều gì đó thật ấn tượng. Hứa với ta sẽ đọc hết các vở kịch của Shakespeare, có lẽ vậy. Viết cho ta báo cáo về từng vở.”

“Con làm được,” Jonah mềm mỏng nói.

Hắn chờ bà chỉ ra rằng hắn có thể dễ dàng kêu ai đó làm điều đó thay cho hắn. Họ có thể vẽ vời ra giấy các chi tiết của việc đó. Đó là việc mà các luật sư thường hay làm.

Điều này đã qua rồi.

Nhưng ánh mắt Cô Pluderbottom chợt dịu đi.

“Tại sao, Jonah,” bà nói. “Ôi con ơi.” Bà ôm lấy ngực. “Những thằng nhỏ mười lăm tuổi khác mà ta từng gặp sẽ rên rỉ và than thở và hành động như thể bài luận là một màn tra tấn. Nhưng con – con thật sự thích Shakespeare. Ta có thể nói vậy.”

Jonah bật thẳng dậy trên ghế.

“Con không có!” hắn nói. “Đó là một sự dối trá!”

Cô Pluderbottom nghiền ngẫm nhìn nó.

“Không, con đang nói dối,” bà nói. “Con là người hâm mộ lớn của Shakesper.”

Jonah ngạc nhiên rớt cả hàm trước mặt Cô Pluderbottom.

“Làm ơn mà!” hắn nói. “Đừng kể ai nghe! Con sẽ làm mọi thứ! Con sẽ gửi cho bà mọi vở diễn của Shakespeare tại mỗi rạp Globe tái dựng trên toàn thế giới. Bà sẽ yêu vở tại Tokyo! Và Dallas! Và Rome! Và-”

“Jonah!” Cô Pluderbottom cười thật sự. “Yêu thích Shakespeare đâu phải là một cái tội!”

“Nhưng nó sẽ phá hủy hình ảnh của con!” Jonah nói. “Phong cách đường phố của con – tiêu tùng!”

Dĩ nhiên rồi, giữa những người nhà Janus khác hắn có thể thừa nhận rằng mình yêu Shakespeare. Và Mozart, Rembrandt, Beethoven, Bach… và những người xưa cũ khác. Hồi ở Trung Quốc hắn đã lỡ lời nói quá nhiều với Dan. Nhưng hắn nghĩ là hắn có thể phủ nhận nếu hắn phải làm vậy.

Hắn không thể để cho người hâm mộ biết mặt này của hắn.

“Ổn mà,” Cô Pluderbottom nói. “Thật ra, Shakespeare có rất nhiều điểm chung với các nghệ sỹ hip hop mà.”

Jonah nhìn chằm chằm vào bà.

“Đó… đó chính là điều mà con luôn nghĩ vậy,” hắn thì thào.

“Đó là tại sao ta luôn dùng ‘Phải Sống cuộc Sống Băng Đảng’ để giới thiệu đoản khúc thơ Shakespeare của ta. Thật sự thu hút sự lắng nghe giai điệu của đám học trò với mấy từ đó,” Cô Pluderbottom nói.

Jonah ngã nào trên sàn. Khi hắn bật dậy, hắn lắp ba lắp bắp, “Bà – bà biết công việc của con hả?”

“Coi nào!” Cô Pluderbottom nói. “Một cô giáo độc thân bảy mươi tuổi từ Iowa không thể thích hip-hop ư? Bài hát mới con mới đăng trên mạng, ‘Feuding đau như thế nào’ – ta nghĩ đó là bản hay nhất!”

Vậy là Cô Pluderbottom là một người hâm mộ nữa. Mọi thứ đều giải quyết được.

“Vậy bà sẽ nói với cảnh sát và truyền thông rằng bà đã lầm,” Jonah nói tự tin. “Nói bà lộn một đứa trẻ khác ở Globe là con. Nói với họ rằng con thậm chí không có mặt ở đó!”

“Ta không thể làm vậy. Con không nghe ta nói gì về sự chính trực và thành thật ư?” Cô Pluderbottom nói.

“Nhưng – bà là một người hâm mộ!”

“Và đó là một lý do khác của việc ta không nói dối dùm con,” bà nói. “Nói ra sự thật là điều tốt cho vai diễn của con và của ta. ‘Để bản thân bạn có thể là sự thật, / Và nó phải tuân theo, như là ban đêm ban ngày, / Bạn rồi sẽ không còn dối ai nữa.’ Từ-”

“Hamlet,” Jonah cạu cọ nói.

Jonah cảm thấy mình như Hamlet vậy: bị phán quyết.  Cô Pluderbotoom không bao giờ đổi lời khai. Sự nghiệp của hắn sẽ bị hủy hoại. Và cuộc truy tìm Manh Mối sẽ càng lúc càng tồi tệ hơn – cho tới khi hắn thật sự phải giết chết một ai đó.

“Jonah, đó không phải lời sáo rỗng,” Cô Pluderbottom nói nhẹ nhàng. “Ta nghĩ con cần phải thành thật với chính bản thân mình.”

Có lẽ bà đang nói tới việc hắn phải thừa nhận với cả thế giới rằng mình yêu thích Shakespeare. Nhưng Jonah nghe được nhiều hơn những lời mà bà nói.

Mình thật sự là kẻ đã sắp đặt để Dan bị giết hại – hay là đứa trẻ đã cứu nó? Jonah tự hỏi. Đứa trẻ tuân theo lời mẹ hay là người nhìn thấy cách giải quyết tốt hơn?

Mình là ai?

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/