Vì đó là em !


cái tuổi 32, Nguyên đã có nhiều thứ làm người khác ganh tị. Anh cao
ráo, dễ nhìn, là chủ của một một công ty ‘ăn nên làm ra’, có bạn gái
xinh xắn và là người mẫu nhiều triển vọng. Mọi thứ thật tốt đẹp và hoàn
hảo, đôi khi, Nguyên cũng cho rằng mình được ngôi sao may mắn ưu ái.
Cuộc sống sẽ cứ như thế cho đến một ngày cô xuất hiện.
 
Hôm
ấy, Hùng – người bạn thân và là đối tác của Nguyên, hẹn anh ra một quán
cafe để bàn về một bản hợp đồng mới. Khi Hùng ra về, Nguyên đứng dậy,
cho cái laptop vào cặp để chuẩn bị đi đón cô bạn gái, Trúc Ly. Bỗng, một
đôi tay bé nhỏ ôm lấy chân anh, kèm theo tiếng gọi khẽ của một đứa bé:
-
Ba… con với mẹ kiếm ba lâu lắm!Theo phản xạ anh vội xoay người và cúi
xuống. Trước mặt anh là một bé gái xinh xắn chừng năm tuổi tóc cài nơ
chuột mickey màu hồng nhạt, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước đang nhìn
anh. Với tình huống bất ngờ chưa gặp như thế này, anh không biết phải
làm sao ngoài cách đưa mắt nhìn như tìm kiếm người đi cùng bé. Đúng lúc
đó thì cô xuất hiện, cô để vội hai ly kem trên tay lên bàn đi tới gỡ tay
bé ra khỏi chân anh và nói với anh:
-Xin lỗi anh, bé nhận nhầm người…
Anh
ngước mắt lên nhìn, đó là một người phụ nữ chừng 27 tuổi, ăn mặc giản
dị. Qua cử chỉ của cô, dễ dàng nhận ra cô là mẹ của đứa bé. Nhưng điều
anh quan tâm là hình như ánh mắt của cô ấy khi nghiêng nghiêng nhìn rất
quen. Hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời anh không nhớ ra.
Khi anh còn đang lục tìm trong trí nhớ thì cô đã dẫn bé gái đi mất. Mặc
cho mẹ kéo đi, bé gái vẫn dõi ánh mắt như một dấu hỏi về phía anh.
Hai
tuần sau, vào một ngày thứ bảy rảnh rỗi, khi đang đi siêu thị mua đồ,
anh chợt giật mình vì lại bị ôm chân như ở quán cafe. Khi nhìn xuống,
anh ngạc nhiên vì vẫn là bé gái xinh xắn ấy cùng câu nói cũ. Và cô cũng
xuất hiện sau đó với vẻ mặt ngại ngùng cùng chiếc xe đẩy đồ đang mua dở
dang. Nhưng lần này, mặc cô kéo, đứa bé vẫn cố ôm lấy anh. Cô bé vùng
vẫy và khóc oà lên khi bị mẹ kéo:
- Con cần ba, con với mẹ nhớ ba lắm! Ba… ba không thương mẹ với con sao?
Trước
những cái nhìn tò mò của những người chung quanh, mắt cô long lanh bối
rối. Lại ánh mắt quen thuộc đó khiến anh chợt nhớ cần phải hỏi cô vài
điều. Để tránh cho cô phải khó xử trước đám đông, anh bước tới, đưa tay
ẵm đứa bé lên, nói nhanh là muốn giúp cô và mời cô ly cafe vì anh có
chuyện muốn hỏi. Khi ngồi yên vị trong quán, anh nói cô rất quen, anh đã
gặp rồi, anh đoán chắc như thế. Những thắc mắc của anh được cô nhanh
chóng giải thích:
- Em là Phương, em biết anh
tên Nguyễn Hoàng Nguyên. Mười năm trước, vào một buổi chiều, khi đi học
về ngang sân vận động của trường đại học kinh tế, vô tình trái banh do
anh đá bay trúng vào mặt em khiến em ngã nhào, bể kính mắt và quần áo
lấm lem. Anh đã đưa em về xin lỗi ba mẹ em và sau đó mua kính khác đền
cho em. Anh không nhận ra em cũng đúng vì bây giờ em dùng kính sát
tròng. Đây là con em, bé Yến Oanh được 5 tuổi. Ba bé không còn. Vì anh
giống ba bé nên mới có những chuyện xảy ra như thế. Em xin lỗi.
Anh
đoán không sai mà, cô đúng là người quen cũ. Anh hỏi thăm thì biết cô
đang sống ở một căn nhà thuê nho nhỏ cũng gần khu nhà anh. Cô nói cô trở
lại thành phố bởi muốn bé Oanh có điều kiện học hành tốt hơn. Cô mời
anh có rảnh thì tới chơi. Lúc ra về, khi trao đổi số điện thoại cho cô,
anh muốn nói với cô, "ngày xưa anh rất có ấn tượng với cô. Sau đó, anh
có trở lại nhà cô tìm kiếm nhưng người ta nói gia đình cô đã dọn đi nơi
khác”. Có điều, anh ngập ngừng, lại không dám nói.
Thời
gian sau đó, thỉnh thoảng anh vẫn hẹn cô cafe như những người bạn. Bé
Oanh luôn được cô dẫn theo và bé vẫn kêu anh là ba như cũ. Anh ngăn cô,
cứ để như thế, đừng cấm cản con bé. Cô cười khi nghe anh nói "coi như
cho anh cơ hội trải nghiệm thử việc làm cha một đứa trẻ xinh xắn, đáng
yêu như thế”.
Một buổi chiều, khi đi làm về
ngang một cái shop đồ chơi trẻ em, thấy con gấu bông màu hồng rất dễ
thương, anh ghé vào mua và tới nhà cô. Khi anh gọi điện thoại, cô nói
đang cùng bé Oanh chơi với nhau ở công viên. Anh ra đến nơi thì thấy mẹ
con đang chơi trò cầu trượt và cùng cười vang trong buổi chiều nhạt
nắng. Anh đứng khựng lại, tự nhiên anh thấy có cái gì đó len vào tim
anh, anh thấy cô và bé thật đẹp.
Cả tuần nay,
anh mất ngủ vì lô hàng nhập khẩu có vấn đề, phải chờ kiểm tra. Cứ nghĩ
tới cái ngày vỡ hợp đồng, phải bồi thường thì anh toát cả mồ hôi. Nguy
cơ phá sản lơ lửng trên đầu, chẳng hy vọng gì cứu vãn. Tối hôm đó, ra
khỏi công ty, anh thấy sao lòng trĩu nặng, rẽ tay lái, anh chạy xe đến
nhà Trúc Ly. Khi anh tới nhà, Trúc Ly đang say sưa hát hò và ăn uống với
đám bạn gái. Anh lặng lẽ quay ra, anh không biết phải đi về đâu trong
khoảnh khắc buồn phiền này… Anh chợt nhớ tới cô và bé Oanh.
Nghe
tiếng chuông, cô chạy ra mở cửa. Bắt gặp anh trong bộ dạng thiểu não
như thế, cô không hỏi anh chuyện gì, chỉ lặng lẽ đi nấu bữa ăn tối. Sau
bữa cơm, trời đổ mưa tầm tả. Cô nhỏ nhẹ nói với anh, nếu anh không ngại,
anh có thể ở lại. Cô biết anh đang gặp khúc mắc. .Khi ba mẹ cô di dân,
đoàn tụ với anh trai ở nước ngoài, có để lại cho cô một căn nhà, hiện cô
đang cho thuê. Nếu anh đồng ý thì ngày mai cô mang đi thế chấp ngân
hàng số tiền đó coi như cô đầu tư vào công ty anh.
Trong
khi anh còn đang chần chừ, sợ thất bại thì cô đã động viên anh. Thật ra
thì số tiền đó cũng chẳng thể giúp anh giải quyết hết vấn đề hiện tại
nhưng nhìn ánh mắt đầy niềm tin của cô, anh thấy mình như được tiếp thêm
nghị lực. Tối hôm đó, khi cô kể chuyện "Cô Bé Lọ Lem” cho bé Oanh nghe.
Anh nằm trên sofa nhà cô tận hưởng khung cảnh yên bình mà hình như
trong cuộc sống của mình, anh thiếu từ lâu lắm! Anh chìm dần vào giấc
ngủ.
Sáng hôm sau, anh tới công ty với tâm
trạng bình thản, chờ đợi những điều xấu nhất có thể xảy ra. Trưa hôm đó,
anh hẹn Trúc Ly đi ăn cơm và nói lời chia tay, mặc cho cô giận dữ và
nói là sẽ trả đũa, chẳng bỏ qua như thế cho anh. Khi cô đi rồi, anh cười
nhẹ và tự hỏi không hiểu tại sao bao năm qua, anh có thể cùng Trúc Ly
làm thành một đôi? Anh hiểu rõ không phải cô yêu thương hay hối tiếc khi
chia tay anh vì có khối người săn đón ngoài kia. Cô yêu "cái tôi” của
chính mình nên cô không chấp nhận khi người nói lời chia tay lại là anh.
Ngay
trong tuần đó, vào một đêm khuya, chuông điện thoại của anh đổ dồn,
nhìn thấy số của cô, anh vội vã nghe. Trong tiếng ngắt quãng, cô nói cho
anh biết bé Oanh bỗng nhiên đau bụng vật vã, cô đang trên taxi đưa tới
bệnh viện và cô thấy sợ hãi. Khi anh tới bệnh viện, nhìn dáng nhỏ bé của
cô khi ngồi chờ trước phòng cấp cứu, lòng anh ngập tràn niềm thương
xót. Anh không nói gi,̀ lặng lẽ đến ngồi bên cô, nắm bàn tay cô siết
nhẹ. Cô tựa đầu vào vai anh khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên anh thấy cô
khóc.
Không biết có phải ông trời thương anh
hay không, một tháng sau, lô hàng của anh được chứng minh không có liên
quan hay vi phạm pháp luật. Mọi việc ổn thỏa. Buổi chiều, hết giờ làm
việc, anh ghé mua bánh kem cho bé Oanh. Từ ngày bị nhập viện cảm lạnh
đến nay, con bé chưa được ăn lại món bánh ưa thích.
Nhớ
đến nụ cười của cô và khung cảnh ba người lại ríu rít bên bàn ăn như
thời gian qua, anh nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh về phía trước. Khi tới
nhà cô, mặc cho anh nhấn chuông nhiều lần, căn nhà vẫn tràn ngập trong
bóng tối. Anh gọi điện thoại cho cô… không liên lạc được. Anh lo lắng,
sốt ruột… đi tới đi lui thì gặp bác hàng xóm bên cạnh, bạn sợ sệt nói:
-
Sáng nay có một cô người cao cao, nhìn rất đẹp, đi cùng vài người nữa
đến đây. Không biết chuyện gì mà họ đập phá và chửi bới cô Phương là nạ
dòng, đi giật người yêu của kẻ khác. Khi lối xóm xúm lại can ngăn, họ
mới chịu bỏ đi. Trưa, tôi thấy cô Phương mắt đỏ hoe, kéo vali và dẫn
theo bé Oanh. Cô ấy có sang nhà tôi gửi chìa khóa, nhờ tôi nói với chủ
nhà là cô ấy không thuê nữa khi hết hợp đồng và nếu gặp cậu thì đưa cho
cậu lá thư này.
Không khó khăn để anh đoán biết
cô gái ấy là Trúc Ly và đám bạn cơm rượu. Anh thắt lòng khi nghĩ đến
cảnh cô phải chịu thiệt thòi khi gặp những người như vậy. Anh nhanh
chóng mở bức thư ra đọc ngay. Những con chữ nhảy múa trong mắt anh:
”Khi
anh đọc lá thư này, chắc em đi xa rồi. Anh đừng kiếm tìm phí công bởi
khi quyết định ra đi, em đã biết làm sao để anh không thể tìm thấy. Em
cảm ơn anh trong thời gian qua đã đối xử rất tốt với mẹ con em. Thật ra
có một điều em không nói lâu nay. Nếu tình yêu đến từ cái nhìn đầu tiên
thì mười năm trước em đã yêu anh rồi, ngốc ạ! Vào ngày đầu tiên anh đá
trái banh vào trúng em đấy. Nhưng em nhút nhát không dám nói. Khi ba mẹ
em chuyển đi nơi khác, em muốn liên lạc với anh nhưng em mặc cảm vì mình
tầm thường và nhỏ bé trong khi anh thì nổi trội và xuất sắc. Bao năm
qua, em vẫn âm thầm dõi theo từng bước chân của anh.
Ngày
anh đạt danh hiệu là một trong những doanh nghiệp trẻ tiêu biểu, em đã
có mặt ở hàng ghế trong khán phòng với bó hoa. Em muốn chúc mừng anh
nhưng em lại lặng lẽ quay ra khi thấy những cô gái xinh đẹp khác ôm chầm
lấy anh. Cũng đúng thôi, anh xứng được như thế. Em tầm thường và mờ
nhạt thì đâu có lý nào được anh chú ý tới, em chỉ có thế đứng từ xa mà
nhìn. Khi biết anh có người yêu là cô người mẫu Trúc Ly, em tuy buồn
nhưng vẫn mừng thầm cho anh. Em không di dân cùng ba mẹ bởi trong thẳm
sâu con tim, em còn nuôi hy vọng mong manh là ngày nào đó có thể ở cạnh
anh dù tư cách là một người bạn.
Còn đây là
điều bí mật mà em chưa nói, bé Oanh không phải là con của em. Bé không
có cha bởi mẹ bé là một cô gái đáng thương mà em tình cờ biết khi làm
tình nguyện viên trong một chương trình đường phố thời còn sinh viên gần
ra trường. Mẹ bé bị hậu sản mất đi. Lúc đó, ba mẹ em di dân, em sống
một mình nên cũng không bị ràng buộc gi,̀ em đem bé về nuôi. Khi lớn một
chút, bé hỏi về ba thì em lấy những hình ảnh của anh do chính em âm
thầm thu thập được, nói ba là anh và đi làm ăn xa. Khi bé lớn, em sẽ dẫn
đi tìm ba. Muốn bé như bao đứa trẻ khác, không phải bị mặc cảm về quá
khứ nên em không cho bất cứ ai biết chuyện của bé và nhầm đảm bảo bí mật
của mình nên em chuyển trở lại thành phố này sinh sống. Sau đó, em dẫn
bé đi ăn kem thì vô tình gặp anh trong quán cafe dạo trước. Em không ngờ
rằng bé có thể nhận ra anh là người trong bức ảnh và mọi chuyện xảy ra
cho đến nay.
Em thừa nhận là em không tốt bởi
không nói ra hết những điều này sớm hơn bởi em sợ khi anh biết thì anh
không quan tâm đến em nữa. Nhưng hôm nay, em hiểu rồi anh ạ! Tình yêu
không bao giờ có cái kết khi chỉ từ một phía, Trúc Ly – cô ấy nói đúng ,
anh chỉ cảm thấy mang ơn và thương hại, tội nghiệp hoàn cảnh của hai mẹ
con em mà thôi. Em còn ở gần anh thì chỉ làm hại anh. Dư luận sẽ cười
nhạo anh vì qua lại với một người mẹ đơn thân như em. Anh vốn là thứ em
đánh cắp của người khác thì tới lúc em phải hoàn trả lại. Có những giấc
mơ thật ngắn nhưng mà thật vui…”.
Mắt anh nhoè
đi, anh xếp lá thư lại không đọc tiếp, tự mình thì thầm: ”Giá như anh
nói ra với em là anh đã chia tay Trúc Ly. Phải chi em biết anh chưa bao
giờ tội nghiệp hay thương hại em. Anh không dám nói ra bởi anh sợ em
nghĩ anh thừa nước đục thả câu. Sợ em từ chối và tránh né. Bây giờ anh
biết tìm em ở đâu đây?”.
Một năm sau, vào buổi
tối chủ nhật yên ả ở tỉnh nhỏ. Có một người phụ nữ trẻ dẫn theo đứa con
gái, họ ngồi ăn kem trong một quán nhỏ cạnh bờ hồ. Gần đó là chiếc radio
đang phát chương trình nhạc yêu cầu buổi tối. Giọng truyền cảm của cô
phát thanh viên vang đều đều:
- Sau đây xin mời
qúy thính giả nghe ca khúc "Vì đó là em” được yêu cầu bởi anh Nguyễn
Hoàng Nguyên gửi cho vợ mình là chị Trần Ngọc Phương kèm với lời nhắn:
”Phương à, bây giờ em với con đang ở đâu vậy? Anh muốn nói với em, anh
vẫn chờ em, không phải chỉ một năm mà mười năm hay cả đời này vì anh yêu
em”.
Trong khi giọng ca sĩ vang lên và mọi
người thả hồn theo giai điệu, từng giọt nước mắt trong suốt chảy trên
đôi má của người phụ nữ. Đứa bé gái không biết vì sau mẹ khóc, bé hồn
nhiên hỏi mẹ:
- Sao mẹ khóc, mẹ nhớ ba hả? Con cũng nhớ ba
nữa. Mẹ dẫn con đi gặp ba được không? Con muốn ba mẹ ở chung với nhau
như ba mẹ của mấy bạn trong lớp của con.
Cô ôm con vào lòng, khẽ gật đầu.
Sáng
thứ hai, khi tan cuộc họp thông lệ đầu tuần, anh trầm ngâm nhìn ra cửa
sổ, dưới tán cây có những con chim sâu thoăn thoắt chuyền cành. Anh bâng
khâng thầm hỏi bây giờ cô đang ở đâu, có vui không, có biết một năm qua
anh tìm kiếm và nhớ cô cháy cả lòng? Nhà cũ của cô, anh đã thuê lại,
những lúc nhớ cô, anh tới đó ngồi hàng giờ nhìn đồ đạc mà hình dung cô
và con.
"Anh còn cơ hội gặp lại em không, mình
có có thể bắt đầu không?”… Chợt điện thoại reo lên cắt ngang dòng suy
nghĩ của anh. Một số điện thoại lạ, không có trong danh bạ. Anh bật máy.
Đầu dây bên kia im lặng, ngập ngừng chừng mười giây và một giọng nói
nhỏ quen thuộc cất lên:
- Em cùng bé Oanh đang ngồi trên xe khách lên thành phố. Chừng một giờ nữa thì tới, anh ra bến xe đón em với con được không?
Sáu
tháng sau, vào một ngày nắng đẹp hòa cùng nền nhạc tân hôn dìu dặt, bé
Oanh với trang phục thiên thần cùng nụ cười rạng rỡ, tung những cánh hoa
hồng đỏ thắm trong chiếc lẵng hoa xinh xắn vào không trung. Phía sau bé
là chú rể và cô dâu với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc tiến vào sảnh cưới.
Tiếng vỗ tay chào mừng của bạn bè và người thân vang lên.
Hôm nay là… ngày cưới của anh và cô