Nghe nói anh yêu em

Nếu bạn nói đây là một cuốn tiểu thuyết, tôi nghĩ bạn đã nói đúng.
Bởi vì sự hư cấu bên trong chiếm phần khá lớn.
Nếu bạn nói, đây là những kinh nghiệm, thực ra bạn cũng không sai.
Bởi vì, trong cuốn sách này chứa đựng tất cả những gì, dù là một chi tiết nhỏ trong bốn năm qua của tôi.
Tình yêu rồi cũng đến lúc sẽ tan biến. Vì thế mà tất cả những đàn ông và phụ nữ đã từng yêu nhau đến long trời lở đất, cuối cùng cũng sẽ trở thành những ông già bà lão sống qua ngày với nhau, còn những người tình mà miệng lúc nào cũng rằng: anh yêu em, em yêu anh, cứ quấn lấy nhau như đôi chim, sẽ trở thành những kẻ thù của nhau, chẳng bao giờ thèm qua lại.
Trước tình yêu chẳng có gì chắc chắn, có người thì lựa chọn miễn cưỡng chấp nhận để sống qua ngày cho đến lúc chết; có người thì lựa chọn, tự cứu vớt bản thân trước khi tình yêu lụi tàn.
Vì sao tình yêu không thể kéo dài, để đến nỗi “thời hạn bảo hành” mới chỉ được một năm sáu tháng, chớp mắt một cái, và chỉ bằng một câu là đã mất tăm mất tích, để rồi sau đó lập tức đến với người khác?
Tuyệt vọng ư? Tôi chỉ thấy rằng mình tương đối hiện thực mà thôi.
Rút cục tình yêu là gì?
Thực ra, nó cũng chỉ là phản ứng hoá học được tạo nên bởi hooc môn nam và nữ, bất chợt rung động, bất chợt tan biến. Vì thế, khi ai đó nói với tôi rằng: “Những gì bạn trải qua thật giống với tiểu thuyết, bạn đã dám hy sinh vì tình yêu”, thì tôi sẽ nở một nụ cười rất vô tư để chứng tỏ sự không mấy coi trọng của mình đối với lời khen ngợi của người ấy.
Mặc dù, MS trong câu chuyện của tôi cũng bắt đầu từ tình yêu.
Thế thôi, cho dù những gì trải qua của tôi có giống với tiểu thuyết thật hay không thì tôi cũng cứ quyết định viết nó ra. Sau này biết đâu tới một ngày, khi mà Thành Mỗ này tóc đã bạc trắng, răng đã long lay, sẽ tìm thấy trong tác phẩm này những dòng có thể coi là luận cứ, luận chứng, “Xem này, ngày xưa là anh đã theo đuổi em, hồi ấy rõ ràng là anh đã khóc; xem này…” thế là cái ông già định giở chứng kia sẽ chẳng thể nói được gì nữa ngoài việc ngoan ngoãn đầu hàng, mặc cho một bà già béo mập thả sức bắt nạt, ăn hiếp.
Thành Mỗ sờ cằm, vẻ suy nghĩ, chà…nói như vậy, thì việc đem những gì đã trải qua viết thành sách quả cũng rất cần thiết, ai bảo mình cứ thích đối chứng, so sánh! Hì hì.
Thế nên mới có tác phẩm này của Thành Mỗ.

Bình luận

Ảnh của Kaitoukiddo1412
Kaitoukiddo1412
0

Khá tiếc cho cái kết thúc, lúc đọc cảm thấy mệt mỏi hichic

Ảnh của Hocontinhcam
Hocontinhcam
0

Truyện tạm được đọc cảm thấy mệt mỏi kết thúc quá nhanh cũng không đặc sắc lắm có lẽ ko hạp với dọng văn này.

Cma sơn các bạn đã đăng truyện.

 

Ảnh của Chim Cụt
Chim Cụt
0

Bạn này đọc truyện nào cũng để lại vài dòng nhận xét và còn gửi lời cảm ơn đến Biên tập viên Gác Sách nữa chứ. Yêu bạn này ghê á.  :-*

Ảnh của Ktmb
Ktmb
0

Truyện đọc rất hay, rất ý nghĩa. Bạn có thể đi theo tiếng gọi của tình yêu, không ai trách bạn cả. Nhưng con người ta sống với nhau còn vì cái nghĩa nữa. Sống làm một người không có tình yêu, không sao cả, nhưng sống mà làm một người bạc tình bạc nghĩa thì sẽ thấy rất hổ thẹn với bản thân. Nếu la nữ nhân vật chính, tôi cũng sẽ chọn ở lại với chồng của mình, người đã giúp mình vượt qua quãng thời gian tốt nhất, người âm thầm yêu thương, che chở cho mình. Nếu không có cô ấy, Chung Lỗi vẫn sống rất tốt. Nhưng nếu không có cô ấy, Trịnh Hy Tắc sẽ chẳng còn gì cả, vì anh đã hoàn toàn trắng tay, mất hết mọi thứ. Một cái kết không thể tốt hơn cho một câu chuyện tình. Trải qua sóng gió, qua thời gian, người ta mới biết được ai là người thực sự hợp với mình.

Ảnh của Mai Trinh
Mai Trinh
0
Truyện đọc cũng được,tình yêu nhiều lúc không cần phải kinh thiên động địa,chỉ cần đến cuối cùng nhận ra "yêu" là đủ.