You are here

Bạn trai ta là con sói - Chương 23 - 24

 

Chapter 23

“bNRuNgày ohPuđó, nếDd4Lu nhohPuư khôngDd4L cóohPu cDd4Lô, Dd4Ltôi đãbNRu sớmbNRu LEdLbị HạLEdL PGS3Khùng TuybNRuền gibNRuết Dd4Lchết LEdLrồi.” DbNRuu GbNRuiang Dd4LNam xoGS3Kay đầu,GS3K nhìnDd4L GS3Kcô: “NhưnDd4Lg tohPuôi lạDd4Li bánohPu bNRuđứng cô.”
Diệp TâyLEdL GS3KHi khLEdLông nGS3Kói gìohPu chỉLEdL mỉGS3Km cười.
bNRu“Cô hẳnbNRu lbNRuà rấGS3Kt hGS3Kận tôi.”Dd4L DDd4Lu GiGS3Kang NbNRuam nói.
Diệp TâohPuy Dd4LHi bướDd4Lc tớibNRu cạDd4Lnh hohPuắn, nhẹLEdL nDd4Lhàng đặtohPu taGS3Ky lêGS3Kn LEdLlan caohPun cbNRuẩm tLEdLhạch bóohPung loáng,ohPu đáLEdL lạnhLEdL nhưLEdL bănDd4Lg, Dd4Lcô tLEdLhấp gGS3Kiọng Dd4Lnói: “TôiGS3K hiểu,GS3K GS3Kanh cũnLEdLg GS3Kcó nỗiohPu khohPuổ tDd4Lâm LEdLriêng mà.”
NGS3Kghe vậyDd4L, DohPuu GDd4Liang LEdLNam Dd4Lmí mắDd4Lt cóbNRu Dd4Lmột nohPuốt ruohPuồi màDd4Lu nDd4Lâu nhGS3Ko nohPuhỏ dohPuường nhGS3Kư giậtbNRu mìDd4Lnh mộbNRut cái.
BohPuóng đêmGS3K trobNRung trGS3Kẻo lạiohPu lùnDd4Lg, tDd4Lrong kohPuhông GS3Kkhí cũLEdLng cóohPu LEdLchút gGS3Kì đóGS3K LEdLlạnh lẽo.
bNRuHai nDd4Lgười cGS3Kùng đứngohPu trêLEdLn bLEdLan cohPuông nhbNRuưng lbNRuại nhohPuìn vềLEdL Dd4Lhai hướngohPu bNRukhác nhau.
MộDd4Lt lúcDd4L saGS3Ku, GS3KDu GianGS3Kg NohPuam bDd4Lỗng nhiênbNRu nóiLEdL: GS3K“Hôm quaohPu, lohPuà ngàyGS3K giỗbNRu củGS3Ka LEdLcha tôi.”
DiệpGS3K TLEdLây HbNRui kohPuinh ngạc.
“NhGS3Kưng tohPurừ tôiLEdL bNRura, khônLEdLg cohPuòn aGS3Ki nGS3Khớ đếnDd4L chuLEdLyện nàybNRu nữa.”GS3K GS3KDu Dd4LGiang NbNRuam cườiGS3K cDd4Lhua cháLEdLt ohPubi thương:LEdL Dd4L“Không mộtGS3K LEdLai nữa.”
DiệpGS3K TLEdLây bNRuHi cụpGS3K mGS3Kắt xuống:bNRu LEdL“Vậy anGS3Kh LEdLcho rằng,GS3K bbNRua anLEdLh làohPu bị…bNRu DohPuu TửbNRu VLEdLĩ mưuGS3K sábNRut phảGS3Ki không?”
“KhbNRuông phbNRuải làLEdL tDd4Lôi cLEdLho rằngDd4L nhưohPu thbNRuế mDd4Là Dd4Lsự thậtGS3K đúngLEdL bNRulà ohPunhư tGS3Khế.” DohPuu GGS3Kiang GS3KNam sohPuắc mặtohPu GS3Kdưới ánhGS3K trăLEdLng ngGS3Kày càbNRung LEdLtái nhohPuợt, lạnbNRuh lohPuùng bNRuvô tìnohPuh: GS3K“Ba tôbNRui trướcGS3K ohPukhi chúLEdLt hơbNRui tDd4Lhở cuốiohPu bNRucùng, tDd4Loàn thâohPun máuLEdL Dd4Lme LEdLđầm đìaohPu GS3Kvẫn cohPuố lLEdLết tớbNRui LEdLôm chặtohPu lấyGS3K tôi,ohPu ônGS3Kg Dd4Lđã nóiGS3K chGS3Ko GS3Ktôi Dd4Lbiết, ohPuDu TửDd4L VĩLEdL… chínhohPu hắbNRun bNRuđã sáGS3Kt hbNRuại chDd4La tôi.”
Du GianbNRug NaGS3Km gibNRuọng nóibNRu rohPuất nhẹ,bNRu rấbNRut bìnGS3Kh tĩnh.
NhưngbNRu DiệpbNRu GS3KTây HGS3Ki nghLEdLe nhohPuững lohPuời đDd4Ló Dd4Lmà ohPuthấy lạnGS3Kh bGS3Kuốt đầyGS3K hDd4Lận thù.
“ADd4Lnh mbNRuuốn…báo thù?ohPu” DiệpohPu TâGS3Ky bNRuHi GS3Kvẫn hLEdLỏi nhưohPung trohPuong lònohPug sớLEdLm đãohPu LEdLbiết câbNRuu trDd4Lả lời.
bNRuDu GiDd4Lang LEdLNam khônGS3Kg Dd4Ltrả lDd4Lời bNRucâu hỏbNRui đGS3Kó, cGS3Khỉ lầohPum bDd4Lầm rbNRuất nhGS3Kỏ: “ThậtGS3K rbNRua tbNRuhì, tôbNRui cũnLEdLg sớGS3Km phohPuát bNRuhiện ohPura habNRui kẻLEdL giDd4Lan ohPuphu LEdLdâm ohPuphụ đDd4Ló. CLEdLho dohPuù cóGS3K bNRuche dohPuấu bohPuí mậohPut GS3Kkĩ lưDd4Lỡng nGS3Khư thDd4Lế nàobNRu điDd4L nữaGS3K thìDd4L LEdLchẳng lbNRuẽ coLEdLn trLEdLai lạiohPu LEdLkhông phbNRuát hiệnbNRu rLEdLa sựDd4L Dd4Lkhác Dd4Llạ củaohPu bNRumẹ mìnGS3Kh saohPuo. Dd4LNhìn tDd4Lhấy ohPuDu TDd4Lử VĩbNRu, áGS3Knh bNRumắt củbNRua bLEdLà ấyohPu lbNRuoé lêGS3Kn niGS3Kềm vDd4Lui, cảDd4L ngàyDd4L sDd4Lẽ ohPuvui vẻ.ohPu SabNRuu LEdLđó vDd4Lào mộtGS3K ngàyLEdL, LEdLtôi nấpbNRu ởohPu mộDd4Lt gGS3Kóc vLEdLườn Dd4Lhoa tLEdLận bNRumắt nhìnDd4L ohPuthấy bọLEdLn GS3Khọ ohPuôm hônGS3K nhau…NếuGS3K GS3Knhư ngDd4Lày đóDd4L, GS3Ktôi nóibNRu Dd4Lcho cohPuha biohPuết vLEdLiệc nàyLEdL, Dd4Lông ấyDd4L GS3Ksẽ cóGS3K thểohPu đềDd4L phòLEdLng Dd4LDu TLEdLử LEdLVĩ thìLEdL đLEdLã khôngGS3K Dd4Lbị ohPuhắn hãLEdLm hạiDd4L nGS3Khư LEdLngày hômGS3K nay…VậyohPu bNRumà LEdLtôi lạbNRui khôbNRung làmbNRu vậy,LEdL tôiGS3K GS3Ksợ sẽLEdL phbNRuá vỡbNRu hạnDd4Lh phohPuúc cLEdLủa bảLEdLn thân,bNRu pháDd4L vỡLEdL gbNRuia đìnhbNRu này,ohPu nênohPu rốDd4Lt cuộbNRuc đDd4Lã Dd4Lim lặng…”
ohPuDu GDd4Liang ohPuNam giohPuọng LEdLnói nGS3Kgày càDd4Lng Dd4Lnhỏ dần.
DiệDd4Lp TâbNRuy HbNRui kbNRuhông đànGS3Kh lòng,Dd4L Dd4Lnắm lohPuấy tabNRuy hắn,GS3K sDd4Lưởi ấmLEdL đDd4Lôi GS3Kbàn LEdLtay giáGS3K lạbNRunh, nhDd4Lẹ ohPunhàng khuybNRuên nhủbNRu: “AnohPuh khôGS3Kng hLEdLề cGS3Kó tohPuội gìDd4L cả,LEdL tGS3Khật đbNRuấy, Dd4Lđó khbNRuông phảGS3Ki lohPuà lỗiDd4L cLEdLủa anh.”
DGS3Ku GianLEdLg NaLEdLm ngẩngDd4L đầu.
Cả ngườiDd4L ohPuhắn, tóLEdLc, khuohPuôn mặt,ohPu toànDd4L bNRuthân đềuohPu ohPubị ánhLEdL trăngohPu GS3Kbàng GS3Kbạc GS3Kbao phủ,LEdL lúcohPu ẩGS3Kn lGS3Kúc hDd4Liện, mờGS3K ảoLEdL GS3Kphảng phấtDd4L nhGS3Kư khôbNRung bNRutồn tDd4Lại trLEdLên bNRuthế Dd4Lgiới này.
HắnGS3K nhìDd4Ln DiệpLEdL TâyDd4L bNRuHi, tronGS3Kg ánhGS3K mắtohPu trànbNRu ngậohPup ohPusự LEdLyêu thương,ohPu nhưGS3Kng ohPucòn chútGS3K gìohPu ohPuđó đauDd4L xótDd4L, hốiohPu bNRuhận cùnGS3Kg ohPuu buồn.
GS3KTay cbNRuủa hắbNRun xoLEdLa tbNRurán bNRucô, rDd4Lồi sGS3Kau đóbNRu nhbNRuẹ nhàLEdLng chậLEdLm chạpohPu vuốtbNRu taDd4Li Dd4Lcô, rồibNRu đếnbNRu bNRugương mặtLEdL cô.
TừngGS3K độngDd4L tácLEdL ohPuđều nhẹbNRu nbNRuhàng tỉGS3K mỉGS3K maohPung tLEdLheo sựohPu quohPuyến luyến.
Lúc LEdLnày DiDd4Lệp TâLEdLy HbNRui đGS3Kột nhiênLEdL cohPuó chútohPu hoohPuảng hốt.
LEdLCô mDd4Lơ hồGS3K nhohPuận rohPua GS3KDu GiaohPung Dd4LNam đanGS3Kg ngohPuày cohPuàng nhíDd4Lch LEdLlại gầnGS3K LEdLcô hơnbNRu, cLEdLô thầmLEdL nDd4Lghĩ GS3Kphải nébNRu hắn,ohPu nGS3Khưng khôngDd4L hiểuLEdL saGS3Ko LEdLcô Dd4Llại khôDd4Lng ohPunhúc nhích.
Hai nGS3Kgười GS3Kmôi nbNRugày LEdLcàng gầDd4Ln, DiệpDd4L TâyLEdL HohPui ohPucó GS3Kthể cảmDd4L tGS3Khấy hGS3Kơi thởbNRu củLEdLa hohPuắn gbNRuần kề,bNRu phảngGS3K phấtLEdL trênGS3K gươohPung bNRumặt mình.
LEdLÁnh bNRumắt GS3Kcô thẫnbNRu thờ.
NhưDd4Lng nbNRugay khoảDd4Lnh khắcGS3K đôiDd4L mbNRuôi họLEdL chubNRuẩn bịbNRu cLEdLhạm vLEdLào nhohPuau thGS3Kì DGS3Kiệp TâDd4Ly LEdLHi GS3Kbỗng cảmbNRu thấyGS3K mìohPunh nhưGS3K bbNRuị mohPuột GS3Klực LEdLkéo rbNRuất mạnhGS3K gLEdLiật phắtbNRu ra.
Nhất thờbNRui khôngohPu kGS3Khí lDd4Lãng mạnohPu đềuohPu biDd4Lến mohPuất khôngbNRu còDd4Ln chúGS3Kt nàbNRuo hết.
“ThậtGS3K xiohPun lỗGS3Ki, tGS3Kôi tLEdLìm cohPuô ohPuấy cóDd4L chohPuút việc.”GS3K HạDd4L PhùohPung TuyLEdLền mỉmLEdL LEdLcười giảiDd4L tbNRuhích, thábNRui đDd4Lộ rấohPut nDd4Lho nohPuhã lễDd4L độDd4L nhưnbNRug bNRuDiệp TâohPuy Dd4LHi tựGS3K nhDd4Liên dDd4Lựng LEdLhết cảGS3K tócGS3K gáybNRu lên.
LEdLDu GiGS3Kang LEdLNam khôngohPu nohPuói bNRugì GS3Kchỉ LEdLlẳng lặngDd4L bNRunhìn bNRuvề phDd4Lía HạLEdL PhùngohPu TGS3Kuyền, GS3Kcó cbNRuhút cảnhLEdL giác.
“QuênohPu Dd4Lmất, vếLEdLt thươnohPug GS3Klần trướcDd4L tôiDd4L cắGS3Kn nDd4Lát trênLEdL ohPutay bNRuanh đãDd4L kGS3Khỏi hẳnDd4L bNRuchưa vậy?”Dd4L HạDd4L PhbNRuùng TuyềnbNRu ohPulàm nDd4Lhư vôGS3K tìnhLEdL hỏi.
“CảmohPu ơDd4Ln sựbNRu quDd4Lan tâmGS3K bNRucủa anh…Dd4L ohPuThế cGS3Khỗ lầnohPu tbNRurước bNRubị bNRunện ghGS3Kế vLEdLào đLEdLầu ohPucủa aohPunh cDd4Lòn sưngDd4L GS3Kkhông?” DGS3Ku GianohPug NLEdLam khôLEdLng nhanGS3Kh khôngDd4L cDd4Lhậm phảnohPu kích.
“Đừng LEdLlo lắnLEdLg, tộiGS3K dLEdLo ohPuai lDd4Làm ngưDd4Lời bNRunấy chịu,ohPu côbNRu ohPuấy đDd4Lã dùngohPu “bNRuhành độDd4Lng thựbNRuc tế”Dd4L đểbNRu bNRusửa chữaDd4L LEdLlỗi lohPuầm cLEdLủa Dd4Lmình GS3Krồi…Em nóDd4Li xGS3Kem bNRucó đúnLEdLg không?”GS3K HạbNRu PhGS3Kùng TuyềLEdLn rấohPut thâDd4Ln mậtGS3K ôGS3Km hohPuai vohPuai DiệpbNRu TâbNRuy HDd4Li, cohPuúi đầuDd4L bNRugiống ohPunhư bNRuđang hỏiohPu côDd4L nbNRuhưng GS3Kánh mắohPut lạiDd4L nLEdLhẹ nhànLEdLg liếcbNRu quLEdLa DLEdLu Dd4LGiang LEdLNam mộtLEdL cái.
TronohPug nháybNRu mohPuắt, HạbNRu PGS3Khùng TuyohPuền nhLEdLìn thấyohPu DohPuu GianLEdLg ohPuNam vohPuai nhưohPu cứngLEdL ngắcbNRu lại.
HohPuạ bNRuPhùng TuLEdLyền nGS3Khếch mépbNRu cười,LEdL cDd4Lhẳng nóDd4Li chẳngLEdL rằngGS3K liềohPun kéLEdLo DibNRuệp TâyLEdL HohPui xuốnLEdLg lầu.
DiohPuệp TâyGS3K Dd4LHi thấpDd4L thỏmbNRu, bohPuởi vDd4Lì mọibNRu ngbNRuười xGS3Kung qDd4Luanh ohPuai aDd4Li cũngLEdL luônbNRu miệngbNRu nohPuhắc nbNRuhở côDd4L vbNRuà DGS3Ku Dd4LGiang NaGS3Km khônDd4Lg thLEdLể ohPucó bLEdLất GS3Kkì lDd4Liên qDd4Luan gìDd4L, mGS3Kà rõGS3K rbNRuàng côGS3K cũngLEdL đãDd4L gậbNRut LEdLđầu đồngbNRu ýohPu, GS3Knhưng màbNRu lúLEdLc nãDd4Ly vLEdLừa GS3Kvặn ohPubị HạohPu bNRuPhùng TuyDd4Lền bắtDd4L bNRugặp rồiDd4L, đâyLEdL gọbNRui làohPu GS3Kcó tDd4Lật GS3Kgiật mình.
Đồng Dd4Lthời cLEdLô cũnDd4Lg GS3Kcảm thấybNRu vôohPu cùDd4Lng Dd4Lhỗn Dd4Lloạn, vừohPua nãLEdLy, vừohPua nohPuãy côbNRu vohPuà DohPuu GiaLEdLng bNRuNam thiDd4Lếu cDd4Lhút nữLEdLa đãDd4L hGS3Kôn môi?
Vì ánhohPu tbNRurăng, ohPuvì bNRusự pGS3Khân tâmGS3K củaGS3K mìnbNRuh, ohPuvà cònohPu bởiLEdL vì…DuLEdL GiaohPung Nam?
GS3KCô hoGS3Kàn tbNRuoàn khôbNRung hiểuohPu Dd4Lmình bNRuđang nghĩDd4L bNRugì nữa.
DiệpGS3K Dd4LTây GS3KHi nhDd4Lư ngbNRuười mấGS3Kt hồn.
“Sao vậy,ohPu côLEdL bNRucòn tiếcDd4L nGS3Kuối chLEdLuyện lLEdLúc nohPuãy à?”LEdL HạGS3K PhDd4Lùng TuyềnDd4L Dd4Lbên cạnhohPu GS3Kđột nhiêDd4Ln lêbNRun tGS3Kiếng mỉaDd4L mai.
Rốt LEdLcuộc tbNRuhì cũGS3Kng LEdLlà ohPucô đohPuã làDd4Lm saiGS3K, DohPuiệp TâLEdLy LEdLHi Dd4Llo lắngohPu chưaohPu đủGS3K haohPuy LEdLsao GS3Knào, LEdLdám bNRumở miệngbNRu pohPuhản bác.
HDd4Lạ PhGS3Kùng TuyềnDd4L nLEdLhẹ nohPuhàng lGS3Kiếc Dd4Lcô mộtDd4L LEdLcái: “ĐượcLEdL rồiGS3K, đohPuằng nbNRuào tLEdLối nabNRuy cũngbNRu khôLEdLng cLEdLhỉ mbNRuình cohPuô ohPuvi phạm.”
TốbNRui nay?
DiệpLEdL TâDd4Ly HLEdLi hoLEdLài nohPughi nhưngohPu Dd4Lcũng khônGS3Kg dáohPum “bậtDd4L” lại.
LúcohPu nLEdLày, xGS3Kung bNRuquanh bỗnohPug bNRunhiên iohPum lặnohPug Dd4Ldị thường.
DiệpLEdL TâyohPu HGS3Ki phátGS3K hiệnbNRu mộLEdLt ngườbNRui GS3Kđàn ôngbNRu trunGS3Kg niênLEdL đứngDd4L giữabNRu phònbNRug dohPuáng vẻDd4L bNRuphi phàm,Dd4L pohPuhong tháiLEdL qbNRuuý tộcGS3K, khuônohPu mặtohPu ohPubí hiểmDd4L. Dd4LÔng Dd4Lta đanGS3Kg đeDd4Lo cLEdLho ohPuLiễu VGS3Ki QuânDd4L mộtohPu chDd4Liếc GS3Kvòng cổDd4L ngọGS3Kc bích.
VònohPug cLEdLổ đắtbNRu tiềGS3Kn, mỹLEdL nhâDd4Ln LEdLcao qubNRuý, LEdLhai tGS3Khứ nDd4Lày kếtGS3K GS3Khợp lạiGS3K càngbNRu nổiohPu bLEdLật hơn.
“ChúcDd4L ebNRum bNRusẽ mãiohPu mãDd4Li Dd4Lxinh đẹpDd4L nGS3Khư ohPuthế này.”ohPu NgườGS3Ki đàbNRun ôngLEdL đóohPu Dd4Lhôn lênGS3K ohPumá LiDd4Lễu LEdLVi QuânohPu Dd4L, tấtGS3K cDd4Lả mọiLEdL ngườiohPu bNRuđều vỗbNRu tabNRuy chúcGS3K mừng.
Diệp TâyDd4L HDd4Li bừngLEdL tGS3Kỉnh châDd4Ln lýDd4L, hbNRuoá rbNRua ngườiohPu đóbNRu cGS3Khính GS3Klà DDd4Lu TbNRuử Vĩ.
DbNRuu TohPuử VLEdLĩ nângbNRu chéDd4Ln rưbNRuợu lDd4Lên: “CảbNRum ơLEdLn LEdLtất Dd4Lcả cácLEdL vịDd4L kbNRuhách ohPuquý cóGS3K mbNRuặt ngàGS3Ky hômbNRu nbNRuay, chúohPung tGS3Ka hãybNRu cùbNRung ănohPu mừngGS3K sibNRunh nohPuhật củbNRua ohPuphu nDd4Lhân tôbNRui nào.Dd4L” NLEdLói xonohPug, ôngLEdL GS3Kta Dd4Ltu mGS3Kột hơDd4Li cạLEdLn sạchLEdL chénDd4L rượu.
CácbNRu vịDd4L GS3Kkhách cohPuũng lGS3Kần lượtohPu lbNRuàm theo.
TDd4Liếp theoGS3K, Dd4Lông lạiLEdL rótbNRu mộbNRut chénLEdL rượu,ohPu bướbNRuc Dd4Ltới chỗLEdL GS3KHạ PhùngbNRu Tuyền,ohPu Dd4Lnhìn bNRuHạ PDd4Lhùng TubNRuyền LEdLvà DiệpDd4L TâyLEdL HohPui nhDd4Lam hiDd4Lểm nóiohPu: “HbNRuôm naLEdLy tohPuôi cảmLEdL thGS3Kấy đặohPuc biệohPut viGS3Knh hohPuạnh GS3Kkhi HạLEdL PLEdLhùng TuyềnGS3K tibNRuên LEdLsinh LEdLcó thểGS3K hạDd4L cốbNRu đếDd4Ln đGS3Kây thaGS3Km dựbNRu bữaohPu tDd4Liệc nhDd4Lo nDd4Lhỏ này…HLEdLạ tiênGS3K sinGS3Kh, GS3Ktôi mGS3Kuốn mờiDd4L bNRuanh mộbNRut chénGS3K, bNRuhi vọngGS3K bNRucó thểLEdL xoLEdLá hGS3Kết mohPuọi LEdLhiểu lầmGS3K gGS3Kiữa chúnohPug tbNRua từGS3K Dd4Ltrước tohPuới nabNRuy ohPuvà tLEdLhay Dd4Lmặt nhữohPung kGS3Kẻ trohPuong gohPuia bNRutộc chLEdLúng tDd4Lôi cóLEdL nhữnohPug hohPuành độngohPu vohPuô ohPulễ vohPuới bNRuanh tôbNRui mGS3Kuốn xohPuin lỗiDd4L anh.”
“KGS3Không dGS3Kám nhGS3Kận.” Dd4LHạ PohPuhùng TuyềnbNRu khbNRuách ohPukhí đLEdLáp, nâbNRung cốcbNRu bNRurượu LEdLuống luôn.
“NbNRuhư vậyLEdL bLEdLây GS3Kgiờ, kLEdLhiêu vũLEdL bắDd4Lt đầu…”LEdL DLEdLu TửohPu Dd4LVĩ tuyênbNRu bố.
“XiGS3Kn chờohPu mGS3Kột chút.”GS3K HGS3Kạ GS3KPhùng TDd4Luyền cắtbNRu đứohPut lờiGS3K ôngohPu bNRuta Dd4L“Chờ Dd4Lđã, Dd4Ltôi còGS3Kn cóohPu chuLEdLyện muốnLEdL Dd4Ltuyên bố.”
Ánh bNRumắt mọGS3Ki GS3Kngười đềuohPu đổbNRu dồDd4Ln vềohPu pGS3Khía HạbNRu PhùngbNRu TuGS3Kyền, ohPubao GS3Kgồm LEdLcả bNRuDiệp TâDd4Ly HiDd4L, côGS3K bNRucũng đanGS3Kg LEdLôm GS3Kđầy mộtbNRu bụngGS3K bănGS3K khDd4Loăn nhìbNRun hắn.
LúcGS3K nDd4Lày HbNRuạ PhGS3Kùng TuybNRuền bỗngbNRu nDd4Lâng Dd4Ltay DiệpDd4L TDd4Lây HbNRui lêohPun, nbNRuói: “TôbNRui vLEdLà bNRuDiệp ohPuTây HbNRui Dd4Lsẽ đíohPunh hôn.”
“VốLEdLn GS3Klà, chDd4Lúng bNRutôi bNRumuốn chDd4Lờ mộtDd4L thờiDd4L giLEdLan nữaDd4L mớiGS3K thônGS3Kg báLEdLo ohPucho mọohPui ngGS3Kười bNRubiết nhưnbNRug vừGS3Ka rồiohPu đưbNRuợc tậnLEdL mắbNRut chDd4Lứng kiếnDd4L vbNRuợ chồngGS3K bNRuDu lohPuão ohPugia đâbNRuy thâbNRun mậtbNRu bNRukeo sGS3Kơn ohPunhư tGS3Khế thậtGS3K sLEdLự đángbNRu gLEdLhen tỵ,LEdL LEdLcho nêbNRun GS3Kliền qbNRuuyết địGS3Knh Dd4Lsẽ tDd4Luyên bốbNRu ohPuluôn LEdLtại đây.”GS3K HDd4Lạ LEdLPhùng TuybNRuền nóbNRui dốiohPu khônbNRug cGS3Khớp mắt.
bNRuCả cohPuăn pLEdLhòng đầubNRu tiLEdLên bNRulà Dd4Lim lặngohPu Dd4Lhoàn toànLEdL sLEdLau đóGS3K labNRui vabNRung lênDd4L tiLEdLếng vỗohPu taGS3Ky ohPután thưbNRuởng LEdLrầm trời.
HạDd4L PhùohPung TuyềnohPu rútohPu rLEdLa bNRutừ GS3Ktúi GS3Káo lGS3Kễ phụcGS3K bNRumột chiếGS3Kc nohPuhẫn đínohPuh ohPuhôn, đeoDd4L lênbNRu bànohPu ohPutay phảDd4Li đãbNRu hoDd4Lá đohPuá GS3Kcủa DiệDd4Lp TâohPuy HLEdLi. NhâohPun tiệnLEdL cDd4Lúi đầuLEdL xuGS3Kống, vénDd4L tóDd4Lc côDd4L ohPulên, nhẹohPu nhàngDd4L gDd4Lhé GS3Ksát ohPutai cbNRuô thìDd4L tGS3Khầm đbNRue bNRudoạ: “NếuLEdL nohPuhư cGS3Kô dámLEdL GS3Kphản GS3Kđối, tôGS3Ki GS3Ksẽ ngaDd4Ly lậpDd4L tứcLEdL quẳohPung cohPuô lạGS3Ki nbNRuơi nDd4Lày, tiohPun tôiLEdL điohPu, sohPuo vớohPui thủDd4L đoạnohPu củaohPu DohPuu TbNRuư Dd4LNhân bNRuthì DohPuu tDd4Lử VGS3Kĩ cLEdLòn độDd4Lc áDd4Lc hơnDd4L rấtLEdL nhiều…bNRu kLEdLhông Dd4Ltin thìGS3K côohPu cGS3Kứ thửbNRu xem.”
DbNRuiệp TGS3Kây HohPui cảmGS3K LEdLthấy bNRumình nGS3Khư rơDd4Li bNRuthẳng vàLEdLo mộtohPu hầGS3Km băLEdLng, thGS3Kật Dd4Lsự khohPuông baGS3Ko giờbNRu lườnbNRug trbNRuước đượcLEdL GS3KHạ PGS3Khùng LEdLTuyền sbNRuẽ rDd4La cDd4Lhiêu ohPuđộc nbNRuhư vậybNRu, lậpDd4L tbNRuức làmGS3K chLEdLo cDd4Lô đànhDd4L bDd4Ló taohPuy Dd4Lchịu LEdLchói câbNRum níGS3Kn mbNRuà làGS3Km theo.
Cô khôohPung bGS3Kiết Dd4Lchính xácGS3K HDd4Lạ bNRuPhùng TohPuuyền đaDd4Lng nbNRughĩ LEdLcái quáiGS3K gìbNRu vàbNRu LEdLcũng khôDd4Lng biếDd4Lt rốtohPu cuộcDd4L thìohPu mìnhLEdL nênDd4L làDd4Lm gDd4Lì bDd4Lây giờ.
CbNRuô cohPuhỉ biLEdLết Dd4Lduy nhấtLEdL mộLEdLt điềGS3Ku, đLEdLó làLEdL vbNRuẻ LEdLmặt tươiGS3K cưLEdLời GS3Khớn hởLEdL đốiLEdL vớiLEdL sựDd4L chDd4Lúc bNRuphúc cohPuủa cácohPu vịDd4L LEdLkhác ởLEdL đâybNRu củohPua mìGS3Knh bNRuso vớibNRu khócohPu cònohPu ohPukhó coohPui hơnGS3K Dd4Lrất nhiều.
ohPuMà lúcLEdL đó,GS3K ởbNRu bNRumột ohPugóc bNRukhác củaDd4L bNRucăn phònDd4Lg, bNRumột bónLEdLg nbNRugười lầmGS3K lGS3Kũi Dd4Ltừ từGS3K bohPuước rohPua ngoài.
Trên đDd4Lường vềLEdL nhàLEdL, DGS3Kiệp TâyGS3K HGS3Ki tohPurầm bNRumặc GS3Khồi lâohPuu, rốtbNRu cuộbNRuc cGS3Kũng Dd4Lnhịn khôDd4Lng GS3Knổi nGS3Kữa GS3Krồi lbNRuiền tháoDd4L nGS3Kgay chiếcohPu nhDd4Lẫn ohPura bNRutrả GS3Kcho GS3KHạ PhbNRuùng Tuyền.
HạbNRu PhùbNRung TuyềnohPu cDd4Lũng chẳnbNRug GS3Kthèm nhìnGS3K nóLEdL lấyGS3K LEdLmột cái,Dd4L chỉDd4L nóiDd4L: “SauGS3K này,LEdL ohPucô phảiGS3K ohPuluôn lubNRuôn đeLEdLo nóohPu GS3Ktrên tDd4Lay LEdLnghe không?”
“ViệcDd4L nàohPuy, LEdLanh đanDd4Lg tiohPuến hànhbNRu Dd4Lkế GS3Khoạch gìLEdL vậybNRu, việcLEdL chúnohPug tGS3Ka đíbNRunh hônbNRu làGS3K mộtLEdL phầGS3Kn củaLEdL Dd4Lkế GS3Khoạch đóDd4L, ohPuđúng Dd4Lkhông?” ĐâyohPu lohPuà đápbNRu ohPuán dohPuuy nLEdLhất Dd4Lmà GS3KDiệp TohPuây HDd4Li Dd4Lsuy LEdLnghĩ ohPuhồi lDd4Lâu mbNRuới LEdLtìm GS3Kra được,GS3K cDd4Lũng làohPu đápGS3K ánLEdL làmDd4L LEdLcô thấyDd4L yGS3Kên bNRutâm nhất.
Đáng bNRutiếc đbNRuáp ánbNRu nàDd4Ly nbNRugay ohPulập tứcohPu bohPuị báLEdLc bỏ:bNRu “ChDd4Lẳng cóDd4L Dd4Lkế bNRuhoạch nàLEdLo cả.”
“Vậy…tạiohPu saDd4Lo ohPuchúng tGS3Ka phảiGS3K đohPuính hôn?Dd4L” DiohPuệp TâDd4Ly bNRuHi thấyLEdL lưbNRung mìGS3Knh đanohPug rLEdLòng ròngGS3K bNRumồ hôiLEdL lạnh.
bNRu“Bởi GS3Kvì đíbNRunh hôGS3Kn rồDd4Li mớiDd4L ohPucó thểGS3K LEdLkết hôn.ohPu” LEdLHạ PLEdLhùng TuyềDd4Ln nohPuhàn nhạLEdLt GS3Kgiải thích.
DiệDd4Lp TâyDd4L HbNRui Dd4Lthấy hìnohPuh Dd4Lnhư nhiGS3Kệt độohPu bNRuđiều hDd4Loà trobNRung LEdLxe đãohPu LEdLxuống quáLEdL ohPuthấp rồGS3Ki, thếGS3K cGS3Kho LEdLnên giọnLEdLg nDd4Lói LEdLcủa côLEdL mớiDd4L rbNRuun rẩGS3Ky nhưDd4L vầyDd4L: “Kết…hôn?”
“ĐbNRuúng vbNRuậy.” bNRuNgười nàGS3Ko đóDd4L gậtohPu đầu.
“LEdLTại saohPuo lGS3Kại phảiDd4L ohPukết bNRuhôn?” ohPuDiệp TDd4Lây HGS3Ki Dd4Lgiựt gLEdLiựt tóLEdLc mìnhLEdL, LEdLmột cohPuái, ohPuhai cái,GS3K LEdLba cái…
“BởiDd4L vDd4Lì tôbNRui khôGS3Kng GS3Kmuốn chưaGS3K kếtGS3K Dd4Lhôn ohPuđã sGS3Kinh bNRucon rồi.”
“LEdLTại LEdLsao lạiLEdL mDd4Luốn siDd4Lnh con?!”
GS3K“Bởi GS3Kvì chohPuúng tbNRua đãohPu lbNRuên giường.”
“TạiLEdL sGS3Kao GS3Klại phảiDd4L lLEdLên giường???”
“BohPuởi vLEdLì chúngGS3K tbNRua sắpohPu kếDd4Lt hôn.”
“TạiGS3K sabNRuo cbNRuhúng bNRuta lạiDd4L phảiLEdL kếtGS3K hôn???!!!!”
ohPu“Bởi ohPuvì chúngbNRu bNRuta đãDd4L đbNRuính hôn.”
“…”

CứLEdL Dd4Lnhư vậGS3Ky, vấnDd4L đềDd4L nàohPuy cứbNRu lậpohPu điohPu lậDd4Lp lohPuại vôDd4L sDd4Lố lầnLEdL, DGS3Kiệp TâGS3Ky GS3KHi bNRuquyết địnhGS3K đổiDd4L pbNRuhương thứcGS3K giaohPuo tiếGS3Kp, Dd4Lcho bNRunên côohPu vôDd4L cùnLEdLg tDd4Lhành kGS3Khẩn, nghiêmLEdL túcGS3K cựcbNRu độohPu nóiGS3K: bNRu“Hạ PhùngDd4L TLEdLuyền, tôibNRu khGS3Kông LEdLmuốn kếtohPu hbNRuôn vớibNRu anh.”
HDd4Lạ PhùbNRung TuyLEdLền cbNRuũng khônDd4Lg LEdLcó pLEdLhản ứngDd4L gDd4Lì dbNRuữ dộGS3Ki lắbNRum, Dd4Lchỉ đbNRuột ngộtLEdL LEdLhỏi mbNRuột câGS3Ku hỏiDd4L khbNRuác: “bNRuVậy mỗiLEdL sángohPu cLEdLó phảiGS3K làLEdL côDd4L caGS3Km tDd4Lâm tGS3Kình nguLEdLyện ohPubưng càGS3K phohPuê lênDd4L Dd4Lcho tôDd4Li không?”
“KhbNRuông đờiGS3K nào.”ohPu DiệpohPu bNRuTây HDd4Li tDd4Lrả lbNRuời ohPuchắc nhDd4Lư đibNRunh Dd4Lchém sắt.
“Không LEdLlà đượcohPu rồi.”
“ThbNRuế bNRulà cDd4Ló Dd4Lý gìbNRu hả?”bNRu DiệGS3Kp TâGS3Ky bNRuHi khôDd4Lng hiểuDd4L gohPuì ohPuhết trơn.
“ChúLEdLng ohPuta kếtohPu Dd4Lhôn bNRusau bNRunày cũnGS3Kg giốngLEdL nbNRuhư GS3Kviệc cLEdLô phGS3Kải bưDd4Lng càDd4L phêDd4L mỗibNRu sDd4Láng LEdLcho tôiDd4L, mặGS3Kc dohPuù khLEdLông tìnbNRuh nguGS3Kyện nhưngbNRu cuốiLEdL cùngLEdL LEdLcô vDd4Lẫn phDd4Lải lLEdLàm.” HạbNRu PhohPuùng TuyềnDd4L dùnDd4Lg LEdLmột câuohPu đơbNRun Dd4Lgiản kếGS3Kt thLEdLúc vLEdLấn đềbNRu màGS3K DiệLEdLp GS3KTây HohPui GS3Kso sDd4Lánh Dd4Lvới hLEdLàm sDd4Lố Dd4Ltoán họDd4Lc Dd4Lcòn bNRukhó kLEdLhăn hơnDd4L gấpohPu chụcbNRu lần.
Chapter 24
Diệp TâDd4Ly bNRuHi vừaDd4L thấyohPu Dd4Lbực mDd4Lình vừaohPu bLEdLuồn cưbNRuời, kDd4Lhông LEdLbiết ohPulàm saLEdLo lạohPui thohPuốt rGS3Ka câu:ohPu “TohPuôi cóLEdL chDd4Lết cohPuũng Dd4Lkhông gLEdLả cbNRuho anh.”
SohPuau khohPui GS3Knói xGS3Kong GS3Klại cảmbNRu thấLEdLy cLEdLó GS3Kgì Dd4Lđó kbNRuhông ohPuổn, Dd4Lthẳng thắnbNRu qDd4Luá mức,GS3K hơnohPu nữaGS3K còDd4Ln chútGS3K ngubNRuy hiểm—nbNRuhư mấyDd4L bộDd4L GS3Kphim LEdLtruyền hDd4Lình nhảmLEdL bNRunhí ấy,bNRu nhữnGS3Kg lờbNRui nàDd4Ly cLEdLủa nDd4Lữ LEdLchính 1ohPu0 phầnbNRu thbNRuì 8ohPu,9 phbNRuần chắcohPu chắohPun GS3Ksẽ GS3Kbị gGS3Kả chGS3Ko nLEdLam ohPunhân mLEdLà nữohPu chíbNRunh gLEdLhét Dd4Lnhất cóbNRu chếtLEdL bNRucũng ohPukhông mDd4Luốn lấybNRu. GS3KCho nohPuên, côohPu GS3Kvội sohPuửa lLEdLại nóGS3Ki: “HayohPu ohPulà nóiDd4L nbNRuhư vLEdLậy LEdLđi, LEdLtôi cảohPum giácbNRu cDd4Lơ hLEdLội mìnhLEdL gLEdLả ohPucho bNRuDu GiLEdLang ohPuNam sDd4Lo vớiLEdL gDd4Lả cbNRuho aohPunh hơn…GS3K mohPuột chGS3Kút xíu.”
VốnohPu dohPuĩ, bNRuDiệp Dd4LTây bNRuHi địnohPuh nóohPui “lớohPun hơn”LEdL đằngDd4L sbNRuau cộngGS3K tohPuhêm phóbNRu tLEdLừ “rấDd4Lt ohPunhiều” nhưngDd4L GS3Ksuy bNRuđi tíohPunh Dd4Llại tohPuhì dùDd4L saohPuo Dd4Lhai nDd4Lgười bNRucũng đãGS3K GS3Kở bNRumột Dd4Lnhà vGS3Kới nbNRuhau khábNRu LEdLlâu rDd4Lồi, khbNRuông thểDd4L lấyohPu oánGS3K báoGS3K GS3Kân, qohPuuá mứcbNRu đảGS3K ohPukích LEdLtự áLEdLi củabNRu hắnGS3K vìDd4L LEdLthế rấtGS3K hảLEdLo tLEdLâm đổLEdLi lLEdLại ohPuthành cụmGS3K bNRutừ “mộtLEdL cohPuhút xíuGS3K” này.

Thật khGS3Kông LEdLnghĩ Dd4Lđến hậohPuu hoạDd4L bNRusau nLEdLày, chọcbNRu ngGS3Kay ohPuvào tổbNRu kbNRuiến lửa,bNRu LEdLtên sLEdLói hỉohPu ohPunộ LEdLkhông lườngbNRu đượcGS3K bêGS3Kn cạnh.
GS3KVừa dDd4Lứt lờDd4Li, HạbNRu PhùnohPug Dd4LTuyền ohPuliền nắLEdLm GS3Kchặt lấohPuy cổohPu tbNRuay LEdLcủa GS3Kcô, mohPuột pheohPun kéDd4Lo lại,GS3K tohPuhuận đàGS3K kbNRuéo cảbNRu ngbNRuười DiệpLEdL TbNRuây HGS3Ki nLEdLgồi lDd4Lên đùibNRu hắn.
Diệp GS3KTây HGS3Ki LEdLtất nhiêLEdLn LEdLlà lohPuiều mạngLEdL gLEdLiãy dụaDd4L nhưDd4Lng chẳbNRung ănohPu thuLEdLa gì,bNRu ngàGS3Ky thưGS3Kờng vốnGS3K tứcDd4L gibNRuận đếbNRun cựcohPu đohPuiểm, LEdLtức đếnGS3K xbNRuì khóiGS3K ohPuđối vớGS3Ki hắnbNRu cohPuũng vohPuô dụngLEdL rồi.
HbNRuạ PhDd4Lùng TuyềnGS3K mộGS3Kt tohPuay khohPuoá chặtbNRu hbNRuai LEdLtay cDd4Lủa GS3KDiệp TâyDd4L HDd4Li, mộtohPu tabNRuy bNRugiữ chặtbNRu gáGS3Ky cDd4Lô, huGS3Kng hănLEdLg mohPuà hôn.
CảmGS3K GS3Kgiác lbNRuưỡi LEdLHạ PhGS3Kùng TohPuuyền GS3Kđang dầDd4Ln dầbNRun xâLEdLm Dd4Lnhập LEdLvào GS3Ktrong ohPumiệng ohPumình, DiGS3Kệp TâbNRuy HohPui toànGS3K thânLEdL têDd4L dDd4Lại, ohPucố bNRugắng hohPuết sứcLEdL ngậmDd4L chặGS3Kt miệngohPu lạiGS3K, kiDd4Lên cườngGS3K phòGS3Kng thủbNRu đếnbNRu cùng.
HạohPu PhùnDd4Lg TuyềnGS3K mỉmDd4L cườDd4Li nhábNRuy mắbNRut mộDd4Lt cLEdLái, bỏGS3K mLEdLột taLEdLy bNRura, GS3Ktừ bênGS3K ngoGS3Kài đốngLEdL bNRulễ pGS3Khục bùohPung LEdLnhùng, bNRubàn taohPuy hắnGS3K nhanohPuh nhẹnDd4L luồnohPu vLEdLào bNRutrong nDd4Lgười DohPuiệp GS3KTây HiDd4L, nhLEdLẹ nhàngGS3K sờ…
“Á!!!!”Dd4L DDd4Liệp TâGS3Ky HLEdLi hétohPu lên,ohPu HạohPu PLEdLhùng bNRuTuyền nhâDd4Ln cGS3Kơ hộiohPu đóGS3K tiếnLEdL ohPuvào, Dd4Lbá đạobNRu hLEdLôn Dd4Lcô khDd4Lông ngừngLEdL, habNRui GS3Kbên dâyDd4L dưa.
bNRuCả ngGS3Kười nóLEdLng rựcLEdL, LEdLhắn “chiếLEdLn GS3Kđấu” rohPuất mbNRuạnh mẽ,bNRu làbNRum cLEdLho DiệpLEdL TâyGS3K ohPuHi ohPukhông bNRucách nàbNRuo hôDd4L hấp.
TronGS3Kg tìbNRunh bNRuthế cLEdLấp bbNRuách đó,côLEdL bNRutrên dướibNRu kếtbNRu hợp,bNRu cắDd4Ln bNRuvào môLEdLi LEdLhắn, liềnohPu cảohPum thấGS3Ky vbNRuị mbNRuáu tươiohPu ohPungọt ngàoDd4L ohPutràn ra.
VốGS3Kn tbNRuưởng rằohPung hắohPun LEdLsẽ ngaLEdLy lậGS3Kp tứcGS3K buôbNRung mìnhGS3K bNRura, nhGS3Kưng kbNRuhông, HạDd4L PhùohPung TuyềnLEdL hừGS3K cũngDd4L khôLEdLng hừohPu mộbNRut Dd4Ltiếng lGS3Kại GS3Kăn miDd4Lếng trảbNRu miếLEdLng, cohPuũng chơiGS3K chiêbNRuu ấyohPu cắnDd4L lạbNRui Dd4Lmôi côohPu mộtbNRu phát.
GS3KDiệp TâohPuy HohPui đaLEdLu đếnbNRu ứaLEdL nướcDd4L mắt,ohPu chờohPu bNRuHạ PhGS3Kùng TuyGS3Kền vừohPua bNRubuông mGS3Kình rohPua đãbNRu vGS3Kội vDd4Làng Dd4Llui vềGS3K mbNRuột gócLEdL ohPuxe cáchDd4L LEdLxa ohPuhắn, bNRurút cLEdLái gươngohPu GS3Kra xDd4Lem chohPuút, ohPumôi dướiDd4L bịbNRu cắnDd4L đangGS3K rưGS3Kơm rướmLEdL ohPumáu rồi. 

“HạDd4L PhGS3Kùng TuyềohPun, bNRuanh lLEdLàm cohPuái quGS3Kái gbNRuì thế!”LEdL DiệpbNRu TâyohPu HbNRui nộGS3K kDd4Lhí xbNRuung thiên.
“CôGS3K cắLEdLn tôDd4Li tấtohPu nhiêLEdLn Dd4Ltôi ohPusẽ đápohPu ohPulễ GS3Kthôi!” ohPuHạ PhùGS3Kng TuDd4Lyền hơiohPu Dd4Lnhíu mày.
“Dd4LAnh…anh đồGS3K bbNRuiến thái!LEdL A!”
ohPuDiệp TâbNRuy HohPui ohPucòn chLEdLưa cbNRuó mbNRuắng xohPuong, lbNRuại bịDd4L ngDd4Lười ohPunào Dd4Lđó mộbNRut phbNRuen kéGS3Ko LEdLtiếp, tiohPuếp bNRutục cưỡnbNRug ép.
HạGS3K PhùngDd4L TuyDd4Lền tiếnohPu quâohPun thầnDd4L tốc,Dd4L khônGS3Kg Dd4Lđể cGS3Kho cDd4Lô cóohPu bLEdLất kLEdLì cơGS3K hộiohPu nàoGS3K đểLEdL thởohPu ohPunữa, giốGS3Kng nhưLEdL bNRucó lLEdLửa đốtohPu LEdLcháy côGS3K vậy.
DiệpDd4L LEdLTây GS3KHi cLEdLũng khôDd4Lng LEdLthể nhDd4Lẫn bNRunhịn chịubNRu tohPuhua thêmbNRu LEdLnữa, oánohPu GS3Khận ohPudùng hếtGS3K sứcGS3K bLEdLình sibNRunh cắnLEdL vàGS3Ko cáDd4Li lưỡiohPu bohPuá đGS3Kạo kLEdLia mộbNRut cái.
BLEdLởi bNRuvì LEdLtức giGS3Kận LEdLnên lựcLEdL cắbNRun rấtLEdL mạnh,bNRu bNRuchỉ giảGS3Ki Dd4Lhận đượcLEdL Dd4Llúc ấbNRuy nhDd4Lưng chỉohPu mộGS3Kt giâyGS3K sauDd4L, DohPuiệp TohPuây LEdLHi Dd4Lmôi trênDd4L lạbNRui bNRucảm thấyohPu vôohPu cùngLEdL đLEdLau nhức—Dd4Llại GS3Kbị trảGS3K thùGS3K nữa!!!!!
Hạ PhùbNRung TuyềnGS3K buôngGS3K côGS3K bNRura, nDd4Lhìn Dd4LDiệp TâyGS3K HohPui Dd4Lco cảohPu GS3Khai châDd4Ln lênbNRu lùiGS3K vềbNRu mộbNRut gLEdLóc LEdLxe bNRuvừa giậnbNRu vừohPua sợbNRu nhìbNRun GS3Kmình chằDd4Lm chằohPum, Dd4Lhắn nhẹDd4L giọnGS3Kg nói:LEdL “CbNRuòn muốnohPu thửLEdL nữaDd4L không?”
DiệpohPu TâbNRuy LEdLHi chGS3Ke môiDd4L rướmbNRu LEdLmáu Dd4Lcủa mìDd4Lnh, lGS3Kiều mạngLEdL lLEdLắc đầu.
HạDd4L PhùngbNRu TuyGS3Kền tiếLEdLn lạDd4Li gầnohPu cbNRuô, lôDd4Li cábNRui tohPuay đanohPug chDd4Le miệngDd4L ohPucủa bNRucô raDd4L, khGS3Kẽ nghiGS3Kêng đầu,Dd4L tDd4Liếp tGS3Kục hônohPu nữa.
DiohPuệp TâyDd4L bNRuHi bịGS3K ohPuvây Dd4Lhãm tronLEdLg mộtLEdL góohPuc nDd4Lhỏ, khôohPung LEdLcó đườngLEdL nDd4Lào đLEdLể thoáohPut, bNRunụ hônLEdL củaohPu hDd4Lắn bLEdLá LEdLđạo mGS3Kà cuồnLEdLg nhiệohPut, thDd4Lật sựohPu muLEdLốn làmohPu DiLEdLệp Dd4LTây LEdLHi nghẹGS3Kt thbNRuở mGS3Kà chếDd4Lt nohPuhưng cGS3Kô khôDd4Lng Dd4Lcòn dámohPu LEdLphản kbNRuháng nữa,LEdL cLEdLhỉ cbNRuó tbNRuhể biếtGS3K điLEdLều mộGS3Kt Dd4Lchút LEdLđể mặcbNRu bNRucho hắnLEdL muốbNRun ohPulàm gìLEdL ohPuthì làm.
KhbNRuông biếtDd4L LEdLqua bGS3Kao lGS3Kâu, ohPuHạ PhùngLEdL TuyềnDd4L báohPu đạoGS3K LEdLhôn dohPuần nhẹLEdL nhohPuàng ôohPun nLEdLhu, tLEdLừng cLEdLhút từnGS3Kg ohPuchút mộtLEdL liohPuếm đôiLEdL môLEdLi LEdLbị tbNRuhương củabNRu bNRucô, vôohPu bNRucùng nbNRuhẹ nhànbNRug vàGS3K tỉbNRu mỉ.
“TốiGS3K bNRunay, ohPuDu GGS3Kiang GS3KNam cLEdLòn cbNRuhưa hôGS3Kn GS3Kcô, mGS3Kà tôbNRui, lGS3Kại GS3Khôn cGS3Kô đếnLEdL ohPuba lbNRuần.” HbNRuạ PbNRuhùng TuLEdLyền cohPuúi đầuohPu LEdLnhìn côDd4L, GS3Kánh bNRumắt kLEdLhó hibNRuểu nohPuói: “CăLEdLn cứGS3K Dd4Ltheo tìLEdLnh huốnohPug hiệnGS3K LEdLtại thohPuì GS3Kcơ hộiohPu GS3Kcô gảDd4L cDd4Lho tGS3Kôi sohPuo sáDd4Lnh bNRuvới gảDd4L chLEdLo hắLEdLn LEdLhình nDd4Lhư làGS3K hơn…mộtohPu chúbNRut xíu.” 
NohPuhưng DiDd4Lệp TâyGS3K LEdLHi căohPun bảnLEdL làDd4L khôngohPu bNRucó ohPunghe HạLEdL Dd4LPhùng TuohPuyền Dd4Lnói chuyệGS3Kn, còDd4Ln đanDd4Lg bNRubận LEdLrộn tìGS3Km cáchohPu ohPuthoát khỏiDd4L ngựGS3Kc hắnohPu, libNRuều mạngbNRu cầLEdLm kohPuhăn giGS3Kấy chDd4Lùi môi,Dd4L lDd4Lại còLEdLn khDd4Lông LEdLngừng “Phi,phi,phi”
“AnhLEdL bNRulà ohPutên hGS3Káo sGS3Kắc tLEdLhấp kGS3Kém! TạohPui sGS3Kao lạGS3Ki khôngbNRu cóDd4L chúbNRut lịGS3Kch sựbNRu nbNRuào, chưbNRua đượcGS3K LEdLsự đồngbNRu Dd4Lý củabNRu ngườiDd4L LEdLkhác ohPuđã cưDd4Lỡng hLEdLôn!” DGS3Kiệp TâohPuy HLEdLi bDd4Lất ngờ,GS3K hGS3Kung hăngbNRu ohPumắng hắn:LEdL “ĐồohPu thầohPun kinh!”
“KhôngohPu GS3Ksao, sLEdLau nàyohPu cLEdLô sẽLEdL queLEdLn thôi.Dd4L” HbNRuạ GS3KPhùng TuDd4Lyền trLEdLở lạibNRu vịohPu LEdLtrí ngGS3Kồi bNRucủa hắn,bNRu haohPui cLEdLhân GS3Kđung đưaGS3K, Dd4Lvừa ohPucười vừaLEdL nhGS3Kàn nGS3Khã tLEdLrả lời.
GS3KNếu bNRucó bNRuthể, DiLEdLệp TâyLEdL HohPui Dd4Lthực Dd4Lmuốn phubNRun máuDd4L trêDd4Ln miệngLEdL mLEdLình ohPuvào mbNRuặt ohPuhắn. CDd4Lô bNRutức giậbNRun đếnohPu mứcbNRu cohPuả ngườibNRu đềubNRu runohPug lêohPun bầnbNRu bật,Dd4L đanDd4Lg thở,GS3K lạiGS3K phGS3Kát hiệnbNRu rohPua LEdLcái nohPuhẫn đínhohPu hbNRuôn LEdLmình Dd4Lvừa tháoohPu rbNRua ohPulúc nãGS3Ky chẳngLEdL biếtbNRu LEdLtừ lDd4Lúc nàoGS3K đãGS3K cDd4Lhiễm chệDd4L vữngDd4L vàohPung nbNRuằm trênLEdL nohPugón ápbNRu bNRuút cDd4Lủa cô.
ChiếcDd4L nhẫDd4Ln bGS3Kạch Dd4Lkim vớiGS3K bDd4La viênbNRu bNRuđá đượcohPu cGS3Kắt gLEdLọt bNRutinh xảo,Dd4L thiếtLEdL kLEdLế mLEdLới mGS3Kẻ. NbNRuhưng đốibNRu vớohPui DLEdLiệp TâyLEdL HDd4Li thìbNRu nóDd4L chẳGS3Kng khohPuác gLEdLì mộtLEdL cáDd4Li khGS3Koá sắohPut, buộcohPu ohPuthật ohPuchặt cbNRuô lại.
DiệpbNRu TâGS3Ky bNRuHi đDd4Lang địnhohPu Dd4Ltháo LEdLra lDd4Lần nữaGS3K, Dd4LHạ PhùngohPu TuyềnohPu lDd4Lại dùbNRung giọnDd4Lg nóiohPu bìbNRunh tĩGS3Knh khôngohPu bNRugợn sóDd4Lng chặGS3Kn lạGS3Ki: Dd4L“Nếu nhưLEdL ohPucô dámDd4L lLEdLàm GS3Kthế, tôohPui sẽohPu lLEdLập GS3Ktức lDd4Lập lạiLEdL nhữngLEdL chLEdLuyện vohPuừa rLEdLồi đãLEdL làDd4Lm bNRuvới bNRucô đấy.”
DiệpDd4L TohPuây HLEdLi LEdLtay lậpbNRu tDd4Lức cứnGS3Kg đờ.
LEdL“Sau ohPunày, bấtLEdL luDd4Lận làDd4L LEdLđi LEdLtắm haLEdLy điohPu ngLEdLủ, cLEdLô đềuohPu phảibNRu GS3Kđeo nohPuó ởGS3K GS3Ktrên tayohPu.” HohPuạ PhùnDd4Lg TuyềnDd4L Dd4Lra lệnh.
“LEdLXin hLEdLỏi, ohPuvì sbNRuao Dd4Ltôi ohPuphải nLEdLghe lờiGS3K anh?”bNRu DiệpGS3K TâDd4Ly HGS3Ki khôngbNRu phục.
“Nếu khônbNRug tinDd4L, côDd4L GS3Kcó thểohPu tGS3Khử mộtbNRu chúLEdLt xeLEdLm sohPuao.” HạGS3K PhùnbNRug TbNRuuyền gDd4Lõ gõLEdL ohPungón taGS3Ky trêbNRun Dd4Lđầu gốGS3Ki theGS3Ko tiếtohPu tấLEdLu, Dd4Lmỗi mộtLEdL nhịpbNRu bNRugõ nhưbNRu đánhLEdL vàGS3Ko lònbNRug DiệbNRup TâbNRuy bNRuHi: “TibNRun tbNRuôi đDd4Li, GS3Kcô vĩDd4Lnh Dd4Lviễn sGS3Kẽ khônohPug bohPuao bNRugiờ bNRuđoán trướGS3Kc đDd4Lược tohPuôi sẽbNRu lDd4Làm nohPuhững gohPuì đâu.”
KhohPui hbNRuai ngườibNRu trởLEdL vLEdLề nhà,Dd4L GS3KA KhDd4Loan phDd4Lát hiệnohPu LEdLmôi DiGS3Kệp TâyohPu HGS3Ki sưbNRung phồnbNRug lDd4Lên, vẻDd4L mặbNRut vGS3Kô cùngLEdL khóGS3K cbNRuhịu chGS3Ko nêohPun liềGS3Kn GS3Kân cầnGS3K hỏibNRu thămDd4L: bNRu“Nha đầubNRu, kbNRuẻ nàGS3Ko Dd4Lchọc giậnGS3K muộGS3Ki, làohPum sohPuao mDd4Là mDd4Lặt nhưbNRu bịbNRu tohPuáo Dd4Lbón thếLEdL này?”
DiLEdLệp TâGS3Ky HLEdLi nghiếnohPu rGS3Kăng nghiohPuến lợiLEdL nóLEdLi: “MuộiDd4L bLEdLị LEdLHạ PhùnDd4Lg TuyềnGS3K épGS3K buộc!”
“Ngay bNRutại bữaGS3K tiLEdLệc bNRuá?” LEdLA KohPuhoan Dd4Lhít mộtbNRu hơGS3Ki, bốiDd4L ohPurối: “XGS3Kong rồi,LEdL xonbNRug rGS3Kồi, nhấtbNRu địohPunh GS3Klà LEdLvội vDd4Làng quábNRu, PhùnohPug TuyềnohPu cLEdLhưa kịpGS3K sohPuử dụngohPu biệbNRun LEdLpháp LEdLan Dd4Ltoàn đúngbNRu khôngDd4L, nGS3Kói khbNRuông chừngDd4L mGS3Kuội manGS3Kg thLEdLai rLEdLồi, kbNRuhông được,GS3K khbNRuông đượcLEdL, huynohPuh phảiGS3K nhabNRunh chbNRuóng đohPui nDd4Lấu cLEdLanh bNRutổ yDd4Lến, đểohPu mohPuuội bồibNRu bGS3Kổ thbNRuân thGS3Kể mớiLEdL được!”
“MuộohPui .LEdLkhông .bNRucó. ýGS3K .nLEdLày!” DiệpbNRu TâDd4Ly GS3KHi bNRuthái dươnbNRug ohPugân LEdLxanh nổbNRui lên,GS3K gGS3Kiơ Dd4Ltay lênbNRu, nhGS3Kìn LEdLrõ chiếLEdLc nhẫbNRun đínhLEdL hôGS3Kn GS3Ksáng chGS3Kói kbNRuia: “MuLEdLội muốnGS3K nóiGS3K làLEdL HạLEdL PbNRuhùng TuyềohPun éohPup Dd4Lmuội ohPuđeo cáGS3Ki này!”
A KhoaLEdLn bNRunghi bNRungờ: bNRu“Chẳng lẽDd4L muohPuội khôngbNRu thíchGS3K kiểuLEdL dáLEdLng nàyGS3K sao?”
“Không Dd4Lphải, kiểuohPu ohPudáng Dd4Lrất bNRuđẹp, nhưDd4Lng mà…”
“NhưngbNRu mGS3Kà muộDd4Li khôbNRung thíbNRuch đLEdLá nhỏGS3K chứohPu gì?”
“Không,ohPu viênGS3K đábNRu kícDd4Lh thohPuước LEdLrất ohPuphù hợDd4Lp, GS3Knhưng mà…”
“Nhưng ohPumà mbNRuuội tohPuhích chiếcGS3K nhẫLEdLn kháLEdLc bNRuđắt tGS3Kiền GS3Khơn hả?”
“HãybNRu ngDd4Lhe muộiGS3K nóLEdLi GS3Khết Dd4Lcó đượcLEdL không!”ohPu GânGS3K xbNRuanh nổiGS3K lênbNRu nDd4Lgày bNRucàng rõ,Dd4L tGS3Kai xGS3Kì bNRukhói: “ChiếcohPu nhẫnGS3K nàGS3Ky chẳngDd4L ohPucó vấnDd4L đềDd4L gLEdLì bNRucả, muộiLEdL chDd4Lỉ làbNRu kDd4Lhông muGS3Kốn bNRukết GS3Khôn GS3Kcùng hắnohPu thôi!”
“À!!”bNRu Dd4LA KbNRuhoan ohPugật gùohPu, bNRubắt Dd4Lđầu cúiohPu ohPuxuống LEdLtiếp tụcbNRu GS3Klàm việcLEdL củaDd4L mình.
LEdL“Huynh tạiDd4L saLEdLo Dd4Lkhông cóDd4L phảnbNRu ứngGS3K GS3Kgì vậy?”GS3K DiDd4Lệp TâbNRuy LEdLHi khôngLEdL GS3Kkhỏi thắcGS3K mắc.
“MuộiGS3K mbNRuuốn huynLEdLh phảnDd4L ứGS3Kng LEdLgì đâohPuy?” LEdLA KhLEdLoan cDd4Lũng cGS3Khẳng hibNRuểu bNRunổi hỏiLEdL lại.
“bNRuMuội Dd4Lvừa mớLEdLi nóiLEdL lohPuà muGS3Kội khôbNRung mGS3Kuốn kbNRuết hGS3Kôn cùnbNRug HạGS3K PhLEdLùng TuybNRuền đấy.” 
“HuynLEdLh khônDd4Lg muốnGS3K mLEdLình Dd4Lchết giàohPu màDd4L chbNRuưa cóohPu cGS3Kháu đâu.”
“Thế làohPu ohPusao chứ?”bNRu Dd4LDiệp GS3KTây HohPui cựbNRu nự.
“ÝLEdL củaohPu hohPuuynh chDd4Lính là,GS3K khôbNRung giốnDd4Lg nohPuhư tìnLEdLh yêGS3Ku LEdLcủa hDd4Lai đứLEdLa GS3Kmuội Dd4Lsẽ nGS3Kảy nở mỗi mùa xuân qua, còn cái thân già huynh đây càng ngày càng già đi, ai da” A Khoan vừa nói vừa múc cháo nào tôm nào sò từ trong nồi ra, đưa cho cô: “Đây, muội ăn chút đồ ăn khuya nha, bớt nóng nào!”
Diệp Tây Hi hoàn toàn tuyệt vọng, cuối cùng chỉ còn cách biến nỗi oán hận này thành ý chí mà vùi đầu vào thức ăn, vừa mới đón lấy bát cháo thì một bóng áo trắng đã “lướt” tới bên cạnh cô, đưa tay giật phắt bát cháo trong tay cô ra.
“Hư Nguyên à, chân anh lắp ván trượt hay sao thế?” Diệp Tây Hi bất đắc dĩ nhìn Hạ Hư Nguyên.
Hạ Hư Nguyên không để ý tới sự tưởng tượng của Diệp Tây Hi, chỉ nói: “Cô tốt hơn hết là nên đi xem bạn của cô một chút đi.” sau khi nói xong lại một lần nữa biến mất. 
“Hả?” Diệp Tây Hi vội vàng chạy lên lầu.