You are here

Gái Già Xì Tin - Chương 12

Chương 1vdhJ2.1: vdhJCái nàytJEJ cxMYjó tínxMYjh lxMYjà qELhNuấy rốixMYj ttJEJình Bw3Qdục cxMYjông cxMYjộng kvdhJhông đấy????


tJEJ""


(Bông lộxMYjc vừngvdhJ tvdhJrên sânBw3Q thitJEJếu nxMYjhi, gầnBw3Q hELhNồ Bw3QHoàn KiếmvdhJ 25/9/11)




Điện thoạiELhN tronvdhJg pBw3Qhòng kxMYjhách svdhJạn chợttJEJ reotJEJ. DvdhJương nELhNhấc máyxMYj ngheELhN. CxMYjô nhíxMYju màxMYjy Bw3Qkhi nhântJEJ vixMYjên kxMYjhách sBw3Qạn vớBw3Qi giọngvdhJ mitJEJền TxMYjrung Bw3Qnhỏ nhẹELhN Bw3Qnói Bw3Qcó nxMYjgười tJEJmuốn gặvdhJp cvdhJô. DtJEJương Bw3Qlập tứcBw3Q ELhNnghĩ ngatJEJy đếBw3Qn QuâxMYjn tJEJnên lxMYjạnh lùngBw3Q tELhNrả lờiBw3Q làELhN cvdhJô kxMYjhông muốnBw3Q gặpxMYj avdhJi htJEJết, cũELhNng khôngtJEJ quxMYjen axMYji ởELhN đâxMYjy. NhtJEJưng giọngvdhJ lxMYjễ txMYjân vẫnxMYj tiếxMYjp vdhJtục ngELhNọt ngào.

“Dạ, ảnBw3Qh tJEJnhờ nóitJEJ ảnhvdhJ têBw3Qn vdhJĐịnh ạ!”

Sấm séBw3Qt nổELhN đùxMYjng bxMYjên ttJEJai. ĐịnvdhJh saELhNo? KhôngxMYj vdhJlí nàotJEJ cáitJEJ ngườixMYj côxMYj Bw3Qâm tELhNhầm nguyềntJEJ rủatJEJ nãyELhN givdhJờ lạixMYj vdhJlò xMYjdò tớtJEJi đxMYjây ELhNtìm cELhNô chứ?vdhJ MxMYjà vìxMYj ELhNsao anELhNh lạiBw3Q biếttJEJ đượcvdhJ vdhJchỗ pvdhJhòng côvdhJ đượcELhN vdhJnhỉ? DươngvdhJ ngvdhJhĩ đếBw3Qn đủELhN mBw3Qọi khảBw3Q năngBw3Q, cuốxMYji cùngBw3Q cBw3Qô tạmxMYj tìmELhN Bw3Qđược gELhNiải phBw3Qáp hBw3Qợp lý.tJEJ ChắcELhN lBw3Qà TBw3Qân, ôngtJEJ xMYjmối ngxMYjày xvdhJưa ELhNvẫn khôngELhN quênxMYj tJEJnhiệm vdhJvụ củaxMYj mìnhvdhJ. xMYjChỉ tJEJcó TânBw3Q mELhNới vdhJbiết phòngELhN Bw3Qcủa côBw3Q ởtJEJ cáxMYji thànhBw3Q phELhNố bBw3Qiển nELhNày, vì&nbspvdhJ; chính aBw3Qnh trựcxMYj tiếxMYjp tJEJbook vévdhJ, xMYjbook phvdhJòng vdhJcho côtJEJ vdhJở khávdhJch sạntJEJ ELhNnày mà.

Ý ngxMYjhĩ ĐtJEJịnh đếnxMYj tìxMYjm lELhNàm Bw3Qcô quýnhELhN lên.ELhN DươnvdhJg hxMYjớt hảiELhN chảitJEJ svdhJơ vdhJmái tvdhJóc, ttJEJhay chiếcBw3Q áoxMYj vdhJhai dxMYjây vtJEJà cvdhJhiếc quầnELhN alBw3Qibaba mxMYjàu hồELhNng tímELhN đvdhJiệu đvdhJà rồBw3Qi chạytJEJ nhxMYjào vdhJra cửxMYja. ĐếntJEJ tJEJkhi cầmBw3Q nBw3Qắm cửxMYja ELhNđịnh xBw3Qoay, DvdhJương mới &Bw3Qnbsp;sực nhớxMYj, côELhN lBw3Qại chạy  bổxMYj vdhJvào phòng,Bw3Q lôiBw3Q túELhNi rvdhJa, lấtJEJy thỏiELhN stJEJon tJEJmôi quBw3Qẹt tJEJnhanh mộtBw3Q cáixMYj. LútJEJc Bw3Qnhìn gương, &nbspELhN;mím mímxMYj môxMYji vdhJcho sotJEJn lvdhJan đều,vdhJ DươELhNng mxMYjới xMYjgiật mình.

Ôi, lELhNập trườELhNng củaELhN côvdhJ tJEJchỉ cóxMYj xMYjthế thxMYjôi sxMYjao? ELhNLỏng lẻoBw3Q đếnvdhJ phátELhN sợELhN. VừaBw3Q mớiELhN quyếELhNt Bw3Qtâm ktJEJhông liêvdhJn quaxMYjn tJEJđến cBw3Qả chxMYjú cxMYjháu nhàELhN vdhJanh cELhNơ mà.

Vả lạtJEJi, ELhNanh đtJEJã ELhNcó “mối”.

Bang! Bw3QBang! CávdhJi vdhJý ngvdhJhĩ “ĐịnhxMYj vdhJcó mtJEJối” khiếnxMYj côxMYj sựntJEJg tJEJlại, Bw3Qbỗng dưngvdhJ muốvdhJn ctJEJhùi quávdhJch ELhNtí sxMYjon mELhNôi đi.Bw3Q NhưnELhNg saELhNu xMYjnghĩ mìnxMYjh thvdhJật trẻxMYj tJEJcon ELhNtrẻ mxMYjỏ, mìBw3Qnh xiELhNnh đâutJEJ ELhNphải cxMYjho Bw3Qduy ELhNnhất mộtxMYj xMYjngười nhxMYjìn, thtJEJế làvdhJ DươnvdhJg xMYjnhe răvdhJng cườtJEJi vớiELhN mìnhBw3Q tronELhNg gươnBw3Qg mộttJEJ tJEJcái, rồixMYj trELhNái ngượELhNc vớiELhN xMYjvẻ hxMYjớt hảivdhJ lBw3Qúc nãyxMYj, cBw3Qô đủngvdhJ đỉnhxMYj đBw3Qi vdhJra kBw3Qhỏi phòng.

Thế vdhJnhưng xMYjdù xMYjra vẻELhN bìnxMYjh thảnELhN đếxMYjn mấxMYjy ELhNthì kBw3Qhi thvdhJang máyBw3Q Bw3Q“ding” mộtBw3Q cáELhNi rồitJEJ mELhNở rxMYja, DươngvdhJ vẫnxMYj nhậnBw3Q thấyvdhJ tELhNim Bw3Qmình đBw3Qang tJEJđập thìnELhNh ttJEJhịch. Cô &ELhNnbsp;tiến ELhNvề pELhNhía quầyxMYj Bw3Qlễ tâELhNn củavdhJ khácxMYjh sạn,Bw3Q nhưngELhN chỉELhN thấytJEJ nhtJEJân viêvdhJn đangtJEJ vdhJcắm vdhJcúi nhvdhJập svdhJổ xMYjsách. DươngxMYj lướtBw3Q mắtBw3Q xMYjnhìn quanhELhN, nhưng  cảBw3Q xMYjkhu tầBw3Qng trELhNệt chỉvdhJ tJEJthấy vàELhNi tJEJba khxMYjách TBw3Qây đELhNang ELhNđi lạiELhN, còxMYjn đâuBw3Q khôxMYjng xMYjthấy bóBw3Qng tJEJdáng củELhNa xMYjkẻ chuyênxMYj mặcvdhJ sơvdhJ ELhNmi đenBw3Q tJEJấy đâxMYju ELhNhết. KhtJEJông lẽELhN axMYjnh đợiELhN tJEJlâu xMYjquá đãvdhJ tJEJđi rồi?  DươngtJEJ xMYjđi vdhJvề phítJEJa lễtJEJ tân,ELhN địnhtJEJ hELhNỏi hatJEJn Bw3Qmột câxMYju thxMYjì độtBw3Q nBw3Qgột cóBw3Q bxMYjàn tBw3Qay vBw3Qỗ nhẹELhN vàBw3Qo Bw3Qvai cô.

“Ở đây”.

Dương quxMYjay phtJEJắt lạiELhN nhìn.tJEJ KhôvdhJng thELhNể tiELhNn đượcvdhJ vàBw3Qo mắttJEJ mELhNình, trướxMYjc mặtvdhJ côvdhJ làtJEJ mộtvdhJ khutJEJôn mBw3Qặt ELhNmà xMYjcô chtJEJỉ muốnBw3Q xMYj… đấmxMYj Bw3Qcho mộtvdhJ nhávdhJt. vdhJQuân nhướtJEJn nhướvdhJn đôiELhN lônvdhJg ELhNmày, nhìvdhJn ELhNcô nhxMYje răngtJEJ ELhNra cười.

“Ô, làELhNm gìxMYj nhBw3Qư ELhNmuốn giếtELhN ngưvdhJời thếtJEJ kia?”

Dương tứxMYjc vdhJđến vdhJmức mxMYjuốn xịBw3Qt khóiBw3Q tJEJlỗ tBw3Qai. TứctJEJ cxMYjái thằtJEJng Bw3Qtrời xMYjđánh nBw3Qày một,vdhJ tứBw3Qc xMYjchính bảnELhN thânELhN mìnhvdhJ mườixMYj. SaxMYjo cELhNô vdhJcó thểxMYj ngvdhJu sELhNi kìxMYj diệuvdhJ vxMYjậy cxMYjơ cxMYjhứ, khELhNông nghvdhJĩ đBw3Qến chixMYjêu lvdhJừa qxMYjuá mxMYjức ELhNđơn gELhNiản ntJEJày. ELhNNhưng biếtJEJt ttJEJức tốtJEJi chỉtJEJ tổELhN vdhJlàm mvdhJình thêmtJEJ uất,ELhN Bw3Qkhông giảivdhJ tJEJquyết đượvdhJc gìtJEJ tJEJnên côxMYj hấtvdhJ mặt.

“Ra  người muốnvdhJ gvdhJặp tJEJtôi lvdhJà xMYjcậu đótJEJ à?”

Quân gậtBw3Q gậtxMYj đầu,xMYj tJEJcòn cườBw3Qi Bw3Qtoe Bw3Qra vvdhJẻ rELhNất ngâtJEJy thơ.

Dương cưtJEJời cxMYjười bỡnxMYj cợttJEJ “ThBw3Qế mớiELhN thaxMYjy têntJEJ đổtJEJi hộELhN khELhNẩu à?”

Quân xịtJEJt nụxMYj cưtJEJời, lúctJEJ sau &nbsvdhJp;bĩu môtJEJi ấmBw3Q ức.

“Hừ. TứctJEJ ELhNvì đELhNây mELhNạo danELhNh vdhJchú tJEJĐịnh àBw3Q? tJEJNhưng đâxMYjy khôxMYjng nBw3Qói thếvdhJ thìvdhJ xMYjcó xuốngtJEJ không?”

Dương nghiELhNến răng.

“Đồ xMYjláu Bw3Qcá láutJEJ tôm”.

“Ôi, láELhNu xMYjgì chẳngBw3Q đưtJEJợc, lxMYjáu cáELhN, láELhNu tôELhNm, lvdhJáu ốcBw3Q, láuvdhJ ếcBw3Qh, lBw3Qáu Bw3Qcả nháivdhJ béBw3Qn lxMYjuôn… ELhNHa Bw3Qha “

Thấy xMYjmình lxMYjại sắptJEJ phátvdhJ điên,ELhN DươBw3Qng quBw3Qay phắtELhN ngườivdhJ điELhN. NhưngxMYj mộBw3Qt xMYjý nBw3Qghĩ lướtBw3Q tJEJqua khvdhJiến DươnELhNg sBw3Qựng lạELhNi. CtJEJô quvdhJay ngxMYjoắt tvdhJrở lạitJEJ vtJEJà vtJEJa thtJEJẳng vàxMYjo cBw3Qái nvdhJgười đBw3Qang hăELhNm hởtJEJ đELhNi ELhNđến, khiếnxMYj cBw3Qô txMYjối sầmvdhJ mặtvdhJ mũi.

“Làm cvdhJái gxMYjì tJEJthế hả?”

Vừa vdhJxoa trBw3Qán DươntJEJg vdhJvừa gắtxMYj lvdhJên. QuâvdhJn lúxMYjng xMYjtúng vdhJthanh minh.

  “Ai bảtJEJo đanELhNg tJEJđi txMYjự dưnBw3Qg đứngtJEJ lại?ELhN CBw3Qó làmBw3Q saxMYjo không?”

“Sao tELhNrăng cáitJEJ gBw3Qì. TrảBw3Q đây?”

Dương txMYjrừng mắtxMYj xòBw3Qe tatJEJy ra

Quân ngẩELhNn ngELhNơ nhELhNìn vdhJkhuôn Bw3Qmặt Dương,tJEJ xMYjrồi lạivdhJ nhìnxMYj bvdhJàn tJEJtay xòevdhJ rxMYja củavdhJ cô.

“Trả xMYjgì. TxMYjrả nợxMYj tìnhvdhJ xtJEJa à?tJEJ hxMYjí hí”

“Còn dámxMYj cưBw3Qời hả?vdhJ TvdhJrả chứnvdhJg Bw3Qminh txMYjhư vdhJcủa ELhNtôi. vdhJCậu cótJEJ xMYjbiết tJEJtôi phảtJEJi manELhNg passptJEJort đểELhN ởxMYj khxMYjách sạnELhN khôngELhN hả?”

Quân cườvdhJi títBw3Q cảtJEJ mắt.

“Có passport &nbsxMYjp;rồi Bw3Qthì cầvdhJn xMYjgì tJEJchứng mintJEJh thưBw3Q nữa.xMYj ĐểvdhJ đâtJEJy giữBw3Q làmxMYj tBw3Qin cho?”

Hai vdhJnắm xMYjđấm cxMYjủa DươBw3Qng đELhNã siếtBw3Q chặt,tJEJ gxMYjân xanvdhJh xMYjchắc Bw3Qcũng phảiBw3Q nổxMYji lênvdhJ cuBw3Qồn cuộn,Bw3Q côtJEJ tvdhJrừng trừnxMYjg mắttJEJ nhìBw3Qn cxMYjái kẻxMYj mBw3Qặt đangvdhJ tJEJvô cùngELhN tvdhJoe toét.

“Tin cáiBw3Q coELhNn Bw3Qkhỉ! TótJEJm lạtJEJi ELhNcậu ctJEJó trảBw3Q không?”

Quân cườvdhJi cười.

“Không ELhNtrả. ThíchvdhJ thtJEJì đixMYj màBw3Q lấy.vdhJ ỞBw3Q đâyxMYj này”.

Vừa nótJEJi QvdhJuân vừaxMYj ELhNvỗ bồmtJEJ Bw3Qbộp vBw3Qào …vdhJ môngxMYj, nơELhNi chivdhJếc túivdhJ quầnBw3Q jetJEJan phồngBw3Q lBw3Qên bởxMYji mộtvdhJ chELhNiếc vtJEJí. NụBw3Q cườELhNi vdhJtự txMYjin vìELhN biếtvdhJ cxMYjô khôBw3Qng đELhNời nELhNào dáxMYjm “manELhNh độnBw3Qg” khxMYjiến DươntJEJg tứcBw3Q đELhNiên. MộtvdhJ cvdhJơn vdhJbốc đồntJEJg bấtJEJt thìELhNnh lìxMYjnh xMYjkéo đến,tJEJ kBw3Qhi màxMYj vdhJchưa kịxMYjp ELhNsuy nBw3Qghĩ tJEJgì thêxMYjm DtJEJương đãxMYj thấyvdhJ mìnvdhJh chELhNạy Bw3Qra satJEJu lưELhNng QuâvdhJn, rxMYja sứcvdhJ ntJEJhét txMYjay vtJEJào túvdhJi quầxMYjn, Bw3Qmóc chixMYjếc víELhN ra.

Quân vdhJchoáng, ELhNlặng đixMYj vdhJmột thoángxMYj, ngoxMYjái Bw3Qra xMYjđằng sau.

“Oái… NàBw3Qy… NtJEJày… SờtJEJ… tJEJsờ mônELhNg đELhNây thậtELhN xMYjđấy à…

Dương vvdhJẫn nghiếnELhN tJEJrăng rtJEJút cáELhNi vtJEJí rxMYja, nhtJEJưng xMYjchiếc quầnBw3Q JexMYjan cELhNhật khiếnBw3Q cxMYjhiếc vvdhJí mtJEJãi khôvdhJng xMYjkéo xMYjlên được.

Một vàxMYji vịELhN khávdhJch TâyELhN btJEJắt đầutJEJ hivdhJếu kìxMYj qBw3Quay xMYjra nxMYjhìn, nhưngBw3Q DươngBw3Q kệtJEJ xELhNác. ĐaxMYjng tronvdhJg cơnBw3Q tứxMYjc tốitJEJ vàvdhJ đượcELhN aBw3Qn ủiELhN tJEJvới ývdhJ nghxMYjĩ “đốivdhJ mxMYjặt vBw3Qới nhữngxMYj txMYjhằng ELhNchày bxMYjửa thìtJEJ phxMYjải cvdhJhày bửatJEJ hơnBw3Q tJEJnó”, nxMYjên DưELhNơng nghvdhJiến răxMYjng rútxMYj ctJEJật lựBw3Qc. ChiBw3Qếc vtJEJí xMYjvừa thxMYjò ltJEJên quELhNa mépxMYj túitJEJ thvdhJì QuâtJEJn lELhNại xMYjngọ nguậy.

“Này này,ELhN cELhNái xMYjnày cBw3Qó tELhNính lBw3Qà quấyELhN ELhNrối tìnhtJEJ dxMYjục cônELhNg cộnvdhJg kvdhJhông đấy?”

Vì QBw3Quân xBw3Qoay nvdhJgười nêBw3Qn DxMYjương bxMYjị txMYjrượt taBw3Qy xMYjra. CELhNô lạiBw3Q ELhNphải nxMYjhào tJEJtheo, vừavdhJ vdhJcố kéovdhJ chiếcELhN vvdhJí rtJEJa, tJEJvừa hévdhJt nhỏ.

“Câm miệngBw3Q. ĐứngxMYj Bw3Qim đấy”.

Giọng QuânELhN vừatJEJ ELhNbuồn cườiELhN, Bw3Qvừa thiELhNểu não.

“Ôi, chúvdhJ ĐịnBw3Qh, cELhNhú chứngELhN kiếntJEJ Bw3Qnhá. xMYjRõ tJEJlà NvdhJhái BELhNén “dêELhN” cháuBw3Q mà!

Dương hBw3Qung hănvdhJg vdhJtrừng mắxMYjt lêtJEJn ntJEJhìn Quân.

“Hừ, đừngELhN xMYjmà ELhNlôi cELhNhú cậuvdhJ rELhNa màvdhJ ELhNdọa tôELhNi. TưởntJEJg chvdhJú cxMYjậu mxMYjà ELhNxi nxMYjhê vdhJvới tôiELhN hả”?

Mắt tJEJQuân vdhJlấp tJEJlánh tiELhNnh quái.

“Thật khôngBw3Q ELhNxi nhxMYjê chứ?”.

Dương ELhNđã rútJEJt xMYjra đượctJEJ chELhNiếc tJEJví quáiELhN đxMYjản vdhJra khỏiBw3Q chiếxMYjc qBw3Quần chậtELhN mộtELhN cvdhJách quáiBw3Q đảvdhJn ktJEJia, ELhNvội vànBw3Qg xMYjlật ELhNra đểxMYj tìmELhN Bw3Qchứng mixMYjnh ctJEJủa mình.

“Không ELhNnói ELhNnhiều vdhJđau diELhNều. IxMYjm cELhNho tôxMYji vdhJcòn tìm…”

Dương Bw3Qlật xMYjlật mộtJEJt hvdhJồi, vdhJthấy tronBw3Qg vdhJví cvdhJó vvdhJài txMYjờ tiềxMYjn chẵn,vdhJ lELhNẻ lộtJEJn xộn.xMYj BtJEJên nvdhJgăn kháxMYjc tJEJlà vdhJcác ltJEJoại giấyBw3Q vdhJtờ vàxMYj vàELhNi cvdhJái thẻELhN. CELhNô ELhNtìm ELhNthấy đượcvdhJ ELhNchứng mixMYjnh củatJEJ mìtJEJnh tJEJở phíatJEJ tELhNrong ELhNcùng củaxMYj ELhNchiếc ví,xMYj đBw3Qược kẹpBw3Q bêxMYjn cạxMYjnh Bw3Qtờ chứngxMYj xMYjminh txMYjhư khácBw3Q. DươnxMYjg nhtJEJanh taBw3Qy kẹpxMYj ntJEJgay chứngvdhJ miELhNnh củavdhJ mìBw3Qnh ELhNvào nELhNách, rồELhNi rúxMYjt tờELhN chứBw3Qng minELhNh tvdhJhư củaELhN QuântJEJ raELhN, liếcxMYj nhvdhJìn quavdhJ. NguyễBw3Qn HoàngxMYj QuELhNân, sinELhNh Bw3Qnăm 1987…ELhN Hừ,ELhN cáBw3Qi đtJEJồ oắtELhN xMYjcon tJEJlắm chuyện,xMYj sivdhJnh Bw3Qnăm 8tJEJ7 màvdhJ dáBw3Qm lBw3Qèo nhxMYjèo ELhNlà antJEJh đBw3Qây Bw3Q27 tuổvdhJi. CôxMYj nhétxMYj trởxMYj lạvdhJi vàoxMYj ví,Bw3Q rồtJEJi đậpvdhJ bvdhJốp chiếcxMYj tJEJví vàotJEJ tavdhJy củvdhJa Quân,tJEJ cxMYjái kẻvdhJ vvdhJẫn tJEJđang tủmELhN tỉmBw3Q đứngvdhJ nhBw3Qìn. LấxMYjy hếtvdhJ giọtJEJng Bw3Qhình sựtJEJ cóELhN Bw3Qthể, DxMYjương tJEJhừ mũi.

“Nghe đây.Bw3Q ELhNTừ bâxMYjy ELhNgiờ khxMYjông xutJEJất tJEJhiện trướctJEJ ELhNmặt tôvdhJi dướiBw3Q mvdhJọi hìnBw3Qh thức.  TôixMYj ELhNnói ctJEJó tiếnxMYjg vdhJViệt cELhNó dtJEJấu đấy,xMYj cótJEJ hiểuBw3Q không?

“Hiểu. NhưngtJEJ chỉxMYj mvdhJuốn Bw3Qhỏi, thếxMYj chúBw3Q ĐịntJEJh cELhNó thểvdhJ xuấtELhN hiệvdhJn tJEJtrong ELhNmọi hìntJEJh thứcvdhJ không?”

Dương nghtJEJiến rELhNăng trBw3Qèo tBw3Qrẹo “CảtJEJ ctJEJhú chxMYjáu nhàELhN cậutJEJ pBw3Qhắn đitJEJ hết,tJEJ hiểutJEJ chưa?”

Quân gậtBw3Q đầu,tJEJ quavdhJy ngườiELhN nvdhJhìn vềBw3Q phíaBw3Q cửa.

“Chú chvdhJáu mtJEJình phảivdhJ phắnxMYj vdhJthôi tJEJchú ELhNạ, nghtJEJe chừngtJEJ xMYjlà NháiELhN xMYjBén kvdhJiên xMYjquyết lắm”

Xì, địnhELhN tvdhJiếp txMYjục lvdhJừa côELhN à?tJEJ VừELhNa bĩuBw3Q xMYjmôi, vELhNừa địnhxMYj châmBw3Q chọctJEJ QtJEJuân tvdhJhêm mộtELhN ctJEJâu nữxMYja, nhưxMYjng mắtBw3Q DươngtJEJ vvdhJô vdhJtình liếcvdhJ vdhJra cxMYjửa mộtvdhJ cái.

Sau cxMYjái lBw3Qiếc đóBw3Q, DươngvdhJ đELhNã ttJEJrở thànhtJEJ “linxMYjh hBw3Qồn tượngtJEJ đá”.

Bởi ngaxMYjy cxMYjửa Bw3Qkhách sạn,vdhJ ĐxMYjịnh đãBw3Q đứtJEJng đótJEJ txMYjừ xMYjlúc nào,vdhJ taxMYjy vdhJxỏ túxMYji quần,vdhJ nhBw3Qìn vềxMYj ptJEJhía ELhNcô, đvdhJôi mắtELhN đenvdhJ thẫmxMYj ELhNkín bưnvdhJg, môiBw3Q điểmxMYj ntJEJhẹ mộtxMYj nụxMYj cười.

P/sELhN: tJEJHí hí,Bw3Q nhưELhN đãvdhJ hứxMYja, tvdhJớ phảivdhJ ELhNđiều nxMYjgay aBw3Qnh ELhNĐịnh vdhJtrở ELhNlại xMYjcho cácELhN tìnELhNh ixMYju đỡtJEJ nhớBw3Q ELhNanh Bw3Qí rtJEJồi nhéBw3Q ^^. 

 

Chương Bw3Q12.2: DườngELhN nhxMYjư xMYjlà côvdhJ xấBw3Qu hELhNổ. DườngvdhJ nhưBw3Q Bw3Qlà côBw3Q xấtJEJu tJEJhổ, chỉxMYj vớxMYji… anh.




(Ngõ đtJEJường HuỳnBw3Qh Bw3QThúc KhángtJEJ, 9/2011ELhN, pxMYjhoto bxMYjy Khanhha)



Định quBw3Qan sávdhJt khtJEJuôn vdhJmặt đvdhJỏ ửngtJEJ vdhJlên màBw3Qu txMYjáo chELhNín, dvdhJáng điệELhNu Bw3Qnhư Bw3Qgà xMYjmắc txMYjóc ctJEJủa xMYjDương, tronvdhJg lòngvdhJ nếtJEJm xMYjtrải xMYjmột Bw3Qcảm giBw3Qác ngọtxMYj ngàovdhJ. KhôngELhN hiểELhNu vxMYjì đâu,tJEJ nhữELhNng lầnBw3Q gặpxMYj gỡxMYj Bw3QDương luôELhNn xMYjkì quặc,ELhN kvdhJhi thELhNì vdhJcô ELhNòa khtJEJóc tJEJtrước mặttJEJ anELhNh khôngxMYj giấuxMYj giBw3Qếm, kBw3Qhi côELhN ngtJEJã cáiBw3Q ELhNoạch ngaBw3Qy dtJEJưới chânBw3Q vdhJanh, hELhNay nELhNhư bâyELhN tJEJgiờ, côtJEJ nhELhNư hELhNình ảnvdhJh ELhNở tJEJtrên mộvdhJt vdhJvideo clivdhJp đxMYjang chuyểnvdhJ vdhJđộng đầvdhJy sBw3Qôi nổvdhJi bỗvdhJng nELhNhiên bBw3Qị ELhNbấm nútELhN tJEJtạm xMYjdừng vậy.

Dường ELhNnhư tJEJlà cBw3Qô xấuvdhJ hổ.xMYj DườnvdhJg xMYjnhư làBw3Q ELhNcô xấuvdhJ vdhJhổ, chỉvdhJ vxMYjới… anh.

Thấy mvdhJặt cBw3Qô tJEJsắp bốELhNc cháytJEJ đếnBw3Q nBw3Qơi, ĐxMYjịnh mỉmvdhJ cườBw3Qi bìnxMYjh thản.

“Lâu khôBw3Qng tJEJgặp em!”.

Dương mấptJEJ tJEJmáy môvdhJi mvdhJột lúcvdhJ, vdhJthấy ttJEJay ctJEJhân thBw3Qừa thxMYjãi kELhNhông biếttJEJ làBw3Qm gìvdhJ. Bw3QCô tJEJđờ đẫELhNn đưaELhN tELhNay vvdhJuốt tóvdhJc rồitJEJ ctJEJập rậpxMYj buvdhJông xuxMYjống, lúELhNc svdhJau mớiELhN thốxMYjt lên.

“Sao axMYjnh lạELhNi ởvdhJ đây?”

Định Bw3Qchưa kịBw3Qp trảELhN lời,Bw3Q ELhNthì QtJEJuân đãtJEJ nELhNhảy vàtJEJo, gELhNiọng tJEJdài ra.

“Vừa xMYjnãy ctJEJó ngưELhNời bảoBw3Q chELhNú cháuELhN mìnxMYjh Bw3Qcấm xELhNuất hiệBw3Qn vdhJdưới mBw3Qọi hìtJEJnh txMYjhức. vdhJCó ngưvdhJời ELhNbảo Bw3Qcả ELhNchú cũngxMYj ctJEJhả xtJEJi nhtJEJê qtJEJuái gtJEJì  chú ạ”

Mặc cELhNho ĐịxMYjnh cốxMYj nítJEJn cườxMYji, QtJEJuân vẫnvdhJ tJEJtỉnh bơ,vdhJ tJEJcòn vdhJvờ thấptJEJ gvdhJiọng thìxMYj thào.

“Có người&ntJEJbsp; vừa  rồi còBw3Qn tJEJquấy rxMYjối …tJEJ “tờELhN dờ”xMYj Bw3Qcháu. ELhNĐể ELhNan tBw3Qoàn chúBw3Q cháuxMYj mELhNình ELhNté làvdhJ hơn…”

À, nếuvdhJ bâyELhN gELhNiờ cóELhN ELhNmột Bw3Qque diêmvdhJ ELhNđánh xòBw3Qe tJEJmột cáiELhN btJEJên cạnhxMYj thìxMYj đảmxMYj xMYjbảo làtJEJ mặtvdhJ củavdhJ DưtJEJơng sẽBw3Q béBw3Qn lửaxMYj ngBw3Qay. xMYjCảm giELhNác đỏxMYj mặtBw3Q đếxMYjn ELhNrát bỏvdhJng khiếnvdhJ Bw3Qcô khôELhNng nóitJEJ nênvdhJ lời. &Bw3Qnbsp;Dương nhìnBw3Q Bw3Qvẻ mặtvdhJ vdhJcố btJEJình ELhNthản cBw3Qủa ĐịnhxMYj vvdhJà vẻvdhJ látJEJu cávdhJ Bw3Qcủa ELhNQuân khBw3Qi chixMYjếu tướngxMYj đtJEJược cô,vdhJ qvdhJuyết tvdhJâm lxMYjấy lạivdhJ bvdhJình tĩnhELhN. CvdhJô vờ&ELhNnbsp; lên giọELhNng nạt.

“Hừ, chxMYjú cBw3Qậu xMYjlà ngELhNười lớBw3Qn, biếtvdhJ chỗELhN nàvdhJo ntJEJói đùaELhN cELhNhỗ ntJEJào ntJEJói tBw3Qhật tJEJchứ nhỉxMYj atJEJnh ĐxMYjịnh nhỉ?”

Quân dậBw3Qm châELhNn tứcxMYj tối.

“Ở đtJEJâu thóitJEJ vdhJđời nạttJEJ chvdhJáu xMYjnịnh vdhJchú lBw3Qà sao?”.

Định vỗxMYj vBw3Qào xMYjvai Quân.

“Thôi đBw3Qi. ĐừntJEJg cóvdhJ chọctJEJ vdhJngười ttJEJa nữa”.

Quân ttJEJhở vdhJra axMYji oán.

“Giờ thtJEJói đờBw3Qi lELhNại ELhNthành nạtBw3Q chtJEJáu tJEJvà nịxMYjnh ngườivdhJ dưng.xMYj tJEJTại tJEJsao lạiBw3Q vôELhN lBw3Qý thế,ELhN mELhNột thaBw3Qnh nxMYjiên trtJEJai ELhNtrẻ sánvdhJg ELhNngời đầytJEJ sứtJEJc sốngxMYj màtJEJ chẳnBw3Qg đưvdhJợc nâtJEJng nivdhJu gìvdhJ cả”

Cả DưxMYjơng lầnxMYj ĐịBw3Qnh đềuBw3Q phvdhJì cườixMYj vxMYjì điệutJEJ bộvdhJ khvdhJoa tvdhJrương củaBw3Q QuânvdhJ. DưBw3Qơng cũvdhJng thầmtJEJ thởxMYj phvdhJào ELhNvì thờixMYj điBw3Qểm cătJEJng thELhNẳng đãtJEJ qBw3Qua. Bw3QTuy nhiênELhN, khBw3Qi ĐịvdhJnh tJEJhỏi DươntJEJg cóBw3Q muốvdhJn đixMYj cBw3Qafé vớxMYji tJEJchú chBw3Qáu vdhJanh khôBw3Qng thxMYjì Bw3QDương vẫnELhN bánELhN sốtJEJng bánELhN chếtxMYj mvdhJà từvdhJ chối.ELhN CôvdhJ khônELhNg mvdhJuốn mìvdhJnh cứELhN phảivdhJ âmtJEJ thầmxMYj Bw3Qđi tìBw3Qm cxMYjái hốELhN ELhNhay cELhNái lvdhJỗ nvdhJẻ nàELhNo đtJEJể ctJEJhui xutJEJống ELhNvì ntJEJhững tJEJtình huốvdhJng kvdhJinh dịtJEJ màvdhJ ELhNchính Bw3Qcô txMYjạo nênBw3Q Bw3Qtrước mắBw3Qt anh.

Định lắtJEJng nxMYjghe câuBw3Q từELhN chELhNối củatJEJ DưvdhJơng ELhNvới vELhNẻ đvdhJiềm đBw3Qạm, nhưngBw3Q QxMYjuân thìvdhJ Bw3Qxì mộtxMYj hELhNơi rvdhJõ dài.

“Sao thếBw3Q, ltJEJại sợvdhJ hátJEJ miệntJEJg mắctJEJ quavdhJi ELhNà, haELhNy xấELhNu hổBw3Q vtJEJì ELhNmấy cáBw3Qi ELhNcâu vừaxMYj nãy?”

Cái thằnELhNg chếvdhJt tivdhJệt tJEJnày ELhNcứ nhưELhN tJEJđi tELhNông tJEJlào xMYjở txMYjrong lònBw3Qg côBw3Q vậy.ELhN DươnxMYjg cườivdhJ gượng,vdhJ nhưvdhJng chẳnxMYjg tJEJthèm thatJEJnh minELhNh vớivdhJ tJEJnó, Bw3Qcô quBw3Qay Bw3Qsang ĐịnhtJEJ nóitJEJ nhưxMYj giảxMYji thích.

“Thật rvdhJa Bw3Qlà vxMYjì xMYjem ctJEJó hẹnxMYj vớixMYj mộtELhN ngườELhNi họvdhJ hànxMYjg ởBw3Q đây.tJEJ TxMYjhôi đàtJEJnh hẹvdhJn cBw3Qhú chátJEJu atJEJnh dịptJEJ khác”.

Quân vẻBw3Q vẫntJEJ Bw3Qkhông vừaxMYj lònxMYjg, vdhJtrước ktJEJhi xoaELhNy ngườiELhN điELhN vdhJcòn gBw3Qhé vàovdhJ tELhNai ELhNcô ELhNthì thxMYjào “LầnxMYj stJEJau nELhNói dốBw3Qi ttJEJhì họELhNc cáchELhN đxMYjừng vdhJcó màxMYj chớpxMYj vdhJmắt loạnvdhJ lên”

Tưởng nELhNhư ktJEJhói lạiELhN xELhNì rtJEJa vdhJhai lBw3Qỗ tJEJtai DươELhNng. TạixMYj savdhJo xMYjthằng tJEJoắt cELhNon vdhJnày kBw3Qhông đBw3Qể cELhNô nhìtJEJn xMYjnó đượcBw3Q bìnhvdhJ thườngELhN tBw3Qrong vvdhJòng ELhNmột phvdhJút chứ?

*****

Cuộc sốngBw3Q đvdhJúng lvdhJà ctJEJó nhữngtJEJ bvdhJất ngờELhN nvdhJgẫu nhivdhJên khiếnxMYj chíxMYjnh DươngtJEJ ELhNphải vdhJkinh nBw3Qgạc. KELhNhi côxMYj nBw3Qói tJEJđại cELhNâu gặpxMYj “mxMYjột ngườixMYj họBw3Q hàng”xMYj Bw3Qcô tuytJEJệt nhxMYjiên vdhJkhông thểvdhJ nghĩBw3Q rằtJEJng, xMYjcó mộvdhJt ngưxMYjời hELhNọ hàxMYjng thật,vdhJ độxMYjt ngộtvdhJ gọxMYji điệntJEJ chELhNo côxMYj. MBw3Qà vdhJđây lạiBw3Q ELhNlà xMYjmột ngườxMYji ctJEJô cựctJEJ kìBw3Q yELhNêu quý.

Giọng ctJEJủa btJEJác ThụELhN vanBw3Qg lBw3Qên xMYjrổn rảng.

“Nấm,  đang ởvdhJ ftJEJesival phảiBw3Q không?”

Dương tJEJtròn Bw3Qxoe mắt.

“Dạ, sxMYjao bvdhJác biếELhNt ạ?”

“Vậy mớitJEJ vdhJtài chứ.Bw3Q Bw3QMau matJEJu, đitJEJ ELhNra đâyvdhJ ătJEJn vELhNới bvdhJác. Bw3QBắt taxBw3Qi Bw3Qra luôxMYjn nhBw3Qà hàntJEJg ThùyBw3Q DưtJEJơng ELhNnhé, cóELhN vdhJbiết đưtJEJờng chưaxMYj? KhônELhNg cứELhN btJEJảo lvdhJà lxMYjái xELhNe ngườvdhJi tELhNa Bw3Qbiết đấy”.

“Dạ, cháBw3Qu bixMYjết rồivdhJ. CháuxMYj rELhNa luvdhJôn đây”.

Lẳng điệnvdhJ tBw3Qhoại xuxMYjống giườtJEJng, DươngxMYj vừaBw3Q gấpELhN gápvdhJ ttJEJhay đồ,tJEJ vELhNừa nghtJEJĩ miBw3Qệng mìtJEJnh thiELhNêng vdhJquá Bw3Qđi mất.Bw3Q vdhJVừa ktJEJêu cóELhN hẹxMYjn vdhJhọ Bw3Qhàng tJEJlà gBw3Qặp ELhNhọ hvdhJàng luôtJEJn. BELhNiết vầyBw3Q hồELhNi nãyvdhJ cELhNô nótJEJi sắpBw3Q gặpBw3Q nELhNgười yêu,vdhJ cELhNó tJEJkhi cELhNô tJEJlại chẳxMYjng tútJEJm cổBw3Q đưvdhJợc aELhNnh chàELhNng đELhNẹp ELhNtrai, nELhNhà giàxMYju vxMYjiết chữxMYj bựELhN ởvdhJ xMYjcái xMYjthành pxMYjhố biểELhNn ntJEJày tJEJí tJEJchứ ^^

Dương ELhNbước vàoELhN “TBw3Qhùy DưELhNơng”, Bw3Qmột nhtJEJà hBw3Qàng tJEJđược thiếvdhJt kếxMYj đểELhN hầBw3Qu ntJEJhư mxMYjọi giavdhJn phòxMYjng đềuBw3Q nhìntJEJ rELhNa tJEJbiển. BuổixMYj chiều,tJEJ tJEJnắng sâmxMYj sxMYjấp vàELhNng trênELhN mặtELhN biểnELhN xanhxMYj, vBw3Qài dâELhNy leBw3Qo đutJEJ hờtJEJ bênvdhJ cửatJEJ stJEJổ, thậtvdhJ lELhNà ELhNthời đtJEJiểm ltJEJãng vdhJmạn tJEJcủa Bw3Qcác cBw3Qặp tìvdhJnh nhân.Bw3Q Từ&nxMYjbsp; hành lELhNang ELhNđi vdhJvào, tJEJDương đãxMYj liếcxMYj thấyvdhJ nhữnELhNg kBw3Qhông bivdhJết lBw3Qà baxMYjo nhiêuBw3Q cặptJEJ đôiELhN đanvdhJg đứxMYjng bêvdhJn nhaBw3Qu xMYjrì ELhNrầm ttJEJrò chutJEJyện, Bw3Qhay đúBw3Qt chtJEJo nhaxMYju miếntJEJg xMYjbánh ngọtELhN ngàoBw3Q, hELhNay tJEJcầm chELhNặt txMYjay nhaxMYju, nhìELhNn rELhNa biểnxMYj lớn…Bw3Q Bw3QÂy dELhNa, vELhNậy vdhJmà côtJEJ lBw3Qại vtJEJào chốnBw3Q lãnELhNg mạnvdhJ thếvdhJ Bw3Qnày đểxMYj gặBw3Qp ôELhNng bácxMYj mìnBw3Qh cơtJEJ chứ.

Theo nhELhNân vvdhJiên chỉBw3Q dẫn,Bw3Q DưBw3Qơng bướcELhN đếnxMYj mộBw3Qt Bw3Qban công,Bw3Q Bw3Qcó kêxMYj chiếtJEJc bvdhJàn nhvdhJỏ. tJEJĐôi vvdhJai nvdhJgười đànELhN ônBw3Qg từnxMYjg trảvdhJi qELhNuay lưnvdhJg lạxMYji vềxMYj ptJEJhía ctJEJô, máitJEJ ELhNtóc vdhJhoa Bw3Qrâm baELhNy nhẹxMYj Bw3Qtrong gió.

“Bác, xMYjbác đxMYjang Bw3Qnhớ báctJEJ TâmBw3Q à?”

Ông ThụxMYj tJEJquay lạixMYj, nhìvdhJn đứtJEJa chxMYjáu gBw3Qái ELhNtrong bộtJEJ váytJEJ hELhNoa xixMYjnh xắn,tJEJ tJEJmỉm cườiELhN rvdhJộng mở.

“Nấm conBw3Q, mBw3Qở mELhNiệng làxMYj vdhJtrêu chBw3Qọc bác.Bw3Q SaxMYjo? ThBw3Qấy nhxMYjà hànvdhJg nxMYjày Bw3Qđẹp không?”

Dương kxMYjéo ghếxMYj Bw3Qngồi xuBw3Qống, nhanBw3Qh ttJEJay Bw3Qnhón mBw3Qột ELhNmiếng bánhxMYj nhỏvdhJ vdhJtrên tJEJbàn, ăBw3Qn ngBw3Qon lành.

“Dạ ELhNđẹp. xMYjCơ dưnBw3Qg ELhNmà hơiELhN vdhJxa chỗxMYj kháchELhN tJEJsạn cELhNháu. NhưELhNng sxMYjao bBw3Qác biếtJEJt chỗvdhJ này?”

“Đoán xem”.

Dương đảtJEJo mxMYjắt, cườELhNi xMYjvui tJEJvẻ “CháuBw3Q đxMYjoán ELhNra rồi,vdhJ ELhNthế nBw3Qào xMYjchủ nBw3Qhà htJEJàng nELhNày xMYjcũng vdhJlà mộxMYjt tuBw3Qyệt sBw3Qắc gELhNiai xMYjnhân, havdhJi ngườiBw3Q từntJEJg cELhNó mộBw3Qt tìnhtJEJ yêuELhN nhvdhJư tJEJhoa vdhJnhư Bw3Qmộng Bw3Qkhiến Bw3Qbác khôngBw3Q thtJEJể nELhNào qvdhJuên được….ThếtJEJ rồi…

Dương cELhNhưa nóixMYj hếtxMYj, ônxMYjg ThụvdhJ cườitJEJ lớn.

“Cái tJEJcon vdhJbé nàvdhJy. ChủBw3Q nhxMYjà hàngvdhJ nàvdhJy ltJEJà mộELhNt lãxMYjo Bw3Qbụng gầxMYjn ELhNrơi xutJEJống đầvdhJu gốiBw3Q ELhNvà tóxMYjc tBw3Qhì ELhNlại ELhNchẳng ctJEJòn cọxMYjng nàotJEJ. NghvdhJe ctJEJó giốngtJEJ mộELhNt tuyệttJEJ sắcvdhJ Bw3Qgiai nhânvdhJ không?…”

Dương hBw3Qi htJEJi cười.

“Vậy thìELhN ELhNđơn vdhJgiản rồi.Bw3Q Bw3QNhà htJEJàng nàyxMYj chắctJEJ làvdhJ dxMYjo xMYjbác vdhJxây dtJEJựng đúntJEJg khBw3Qông ạ?”.

“Thông minvdhJh đấy.tJEJ NxMYjào tvdhJhích Bw3Qăn gìBw3Q ttJEJhì cELhNhọn đitJEJ. ĐxMYjồ ởBw3Q đxMYjây đượcxMYj lắvdhJm đó”

Nhân vitJEJên phụcBw3Q vBw3Qụ đxMYji txMYjới, vdhJghi ELhNlại vàiBw3Q mónELhN ăn &xMYjnbsp;Dương chọn.xMYj Bw3QỞ bBw3Qiển ttJEJhì ttJEJội tJEJgì khônELhNg ELhNăn hảxMYji sảnxMYj chtJEJứ, Bw3Qnhất làtJEJ mìnhtJEJ lạiBw3Q khôtJEJng tJEJphải trvdhJả tixMYjền, vxMYjậy nêBw3Qn DươBw3Qng hỉxMYj hảvdhJ gvdhJọi xMYjđĩa gELhNhẹ hvdhJấp, vdhJvà mtJEJiến xàxMYjo cutJEJa cùvdhJng tJEJmột Bw3Qđĩa salxMYjat miếnELhN tôm.

Dương xMYjvừa địnhBw3Q gấpELhN cuốntJEJ menuvdhJ, vdhJđưa lạELhNi cxMYjho vdhJnhân vitJEJên ELhNthì vdhJông vdhJThụ đãxMYj vớixMYj taytJEJ, lBw3Qật cuốvdhJn meBw3Qnu Bw3Qra tiếp.

“Cứ gọivdhJ nhiềuELhN mvdhJột chút.Bw3Q ỞBw3Q đâBw3Qy móxMYjn tômxMYj nướngBw3Q htJEJay vdhJtôm sốtBw3Q bơvdhJ tỏiBw3Q cũntJEJg đượcBw3Q lxMYjắm. ÀxMYj, cóBw3Q Bw3Qthích Bw3Qtu xMYjhài không?”.

“Ui tJEJcó ELhNhai bxMYjác Bw3Qcháu mìnhtJEJ xMYjgọi ltJEJàm ELhNgì nhiềuELhN ạ”.

Ông ThELhNụ mỉmELhN cười,tJEJ mộtxMYj ctJEJhút rvdhJanh mãBw3Qnh xMYjdâng lêBw3Qn trxMYjong mắt.

“Có Bw3Qthêm mộtELhN ttJEJhằng vdhJđệ tJEJcủa báBw3Qc nữa”.

Có vdhJlẽ vìxMYj Bw3Qquá hiểBw3Qu ôtJEJng bácxMYj mELhNình, ntJEJên lậtJEJp tứcBw3Q DươvdhJng ngờxMYj ngợ.

“Bác. KtJEJhông vdhJphải bácBw3Q vẫntJEJ quyếtBw3Q tâELhNm mốiELhN mavdhJi chxMYjo cháuELhN đấyBw3Q vdhJchứ ạ?”

Ông ThxMYjụ cườitJEJ Bw3Qlớn, vvdhJò txMYjay xELhNoa đvdhJầu Dương.

“Cái coELhNn béBw3Q nàxMYjy… SELhNao hiểuBw3Q ýtJEJ nhavdhJnh thxMYjế hả?”

Dương đặttJEJ phịvdhJch tờBw3Q menBw3Qu xuống,vdhJ vdhJkhổ sBw3Qở nhìBw3Qn ông.

“Bác, bávdhJc biếttJEJ Bw3Qlà cháuELhN khôngxMYj thíchBw3Q Bw3Qmấy txMYjrò mxMYjối vdhJmai mà”.

Ông TELhNhụ nhìvdhJn ctJEJô vẻtJEJ bELhNao dung.

“Thì ctJEJứ thvdhJử mộtBw3Q lầnxMYj xexMYjm. KhBw3Qông Bw3Qtin Bw3Qbác à?

“Không pvdhJhải khvdhJông tixMYjn, nhBw3Qưng mà…”

Dương đangxMYj nBw3Qói dởtJEJ thtJEJì cóELhN txMYjiếng bướctJEJ chvdhJân đtJEJi tới.tJEJ CtJEJô qxMYjuay ntJEJhìn tJEJthì chợBw3Qt ngBw3Qẩn tJEJra. xMYjNgười bướcxMYj vàBw3Qo mặctJEJ cxMYjhiếc sơBw3Q mvdhJi đtJEJen ktJEJẻ nhỏ,xMYj khuELhNôn mặtxMYj vdhJtrầm Bw3Qngâm, khóvdhJe miệxMYjng vdhJđang chuxMYjẩn bịvdhJ nhưtJEJớn lênELhN mộtJEJt nụELhN cườitJEJ chàoxMYj hỏi.

“Chú ạ.xMYj ChávdhJu ttJEJới rồi”.

Dương kBw3Qín đáELhNo cấutJEJ vàoxMYj vdhJtay mELhNình mộttJEJ xMYjcái, Bw3Qthấy đaxMYju đauBw3Q, cxMYjô mELhNới ngtJEJước lxMYjên nhìntJEJ vdhJĐịnh, tJEJcười ngtJEJượng ngập.

“Lại gặBw3Qp atJEJnh rồi”.

 

Chương 12.3Bw3Q: VôtJEJ Bw3Qlí, chxMYjưa tJEJuống vdhJmà Bw3Qđã tBw3Qhấy ELhNtây tvdhJây lvdhJà xMYjthế nxMYjào nhỉ?

Bw3Q""

(Tấm “mànhxMYj treotJEJ” giữatJEJ pxMYjhố hBw3Qôm xMYjđi bBw3Qộ 25/9)

Một ngườitJEJ đượcELhN lELhNàm maBw3Qi chvdhJo mìnhxMYj đếntJEJ tJEJhai lầnELhN thìBw3Q Bw3Qcó pvdhJhải xMYjlà cóvdhJ duELhNyên không?  vdhJSuy xMYjnghĩ ấBw3Qy lướtELhN xMYjqua ttJEJrong đELhNầu Định.

Còn suBw3Qy xMYjnghĩ củxMYja xMYjDương vdhJthì lạiBw3Q xMYjlà: MộtBw3Q ngườixMYj đượctJEJ lvdhJàm mvdhJai Bw3Qcho mìnhBw3Q đếvdhJn hvdhJai lầnxMYj rồivdhJ lạELhNi liênxMYj tụtJEJc Bw3Qgặp ntJEJhau vdhJhai lầntJEJ tELhNrong xMYjbuổi cvdhJhiều ELhNở mộtxMYj thBw3Qành phốELhN tJEJxa lạ&nbspxMYj; thì cóvdhJ phvdhJải Bw3Qrất rấtBw3Q rấtJEJt rấtELhN rấtELhN tJEJrất cóBw3Q dELhNuyên không????

Vì rấtELhN nhiềELhNu chữBw3Q “rtJEJất” cộBw3Qng thBw3Qêm chữtJEJ “duyên”tJEJ xMYjto đùnELhNg kBw3Qia vdhJmà DươnvdhJg đBw3Qờ đẫnBw3Q cảBw3Q người.ELhN LạvdhJi pháxMYjt hvdhJiện tJEJcái ngườiELhN vốnvdhJ vdhJđiềm xMYjtĩnh kBw3Qia Bw3Qcũng bấtxMYj ngờELhN kxMYjhông kéxMYjm vdhJgì mình,Bw3Q DươnxMYjg lELhNại càngBw3Q …Bw3Q đờxMYj đẫn!

Quan sátxMYj tJEJthằng đBw3Qệ vvdhJà côvdhJ tJEJcháu gvdhJái mắELhNt Bw3Qtròn mELhNắt ELhNdẹt nhìBw3Qn xMYjnhau, ôngtJEJ TBw3Qhụ cườiELhN sxMYjảng Bw3Qkhoái, xMYjkéo ĐịnhELhN xuốngtJEJ cạnhvdhJ mình.

“Sao, tBw3Qhế hvdhJóa xMYjra lvdhJại biếtELhN cotJEJn NấmxMYj nhELhNà cBw3Qhú à?”

Định nBw3Qhìn DvdhJương vdhJtủm tJEJtỉm “Dạ,tJEJ cháBw3Qu khtJEJông biếtxMYj NELhNấm, chxMYjáu cvdhJhỉ biếttJEJ xMYjNhái BétJEJn thôi”.

Nếu câtJEJu ctJEJủa ôBw3Qng TBw3Qhụ làmvdhJ DvdhJương tJEJhá hốcxMYj mồmtJEJ địvdhJnh phảntJEJ khángELhN xMYjthì vdhJcâu cxMYjủa ELhNĐịnh làvdhJm tJEJcô  không thểvdhJ nxMYjào màxMYj ELhNngậm miệntJEJg được.Bw3Q Ôi,ELhN côxMYj xMYjchưa từngvdhJ bixMYjết mộxMYjt ĐịnxMYjh thếELhN tJEJnày. tJEJKẻ mBw3Qặt sắELhNt Bw3Qđã xMYjbiết ntJEJói đvdhJùa ^^tJEJ. MàELhN câxMYju đtJEJùa ấtJEJy còtJEJn nhắBw3Qm thẳngBw3Q vtJEJào cô.

Ông ThBw3Qụ ttJEJhì hếBw3Qt nhxMYjìn tJEJsang cvdhJô cBw3Qháu gELhNái, lạtJEJi nhìxMYjn sanELhNg thằnBw3Qg đệELhN tửtJEJ ruộtvdhJ, vẻELhN nhưELhN chưaBw3Q hiểBw3Qu xMYjhết. “NhBw3Qái BénxMYj vdhJấy à??Bw3Q? Bw3QCháu gtJEJặp ctJEJon bBw3Qé vdhJlúc… lxMYjúc mặvdhJt nóvdhJ xxMYjanh nhưtJEJ tJEJđít nháxMYji à???”

AkAkAk. DươBw3Qng mBw3Quốn đitJEJ chếttJEJ quvdhJá. ÔiELhN ELhNbác ơiELhN, sELhNao báctJEJ lBw3Qại cxMYjó cELhNái liêBw3Qn tưởngvdhJ Bw3Q“lãng mạn”vdhJ thếxMYj tJEJcơ chứxMYj? ĐBw3Qịnh vẻvdhJ nhvdhJư cũELhNng qBw3Quen Bw3Qvới sựBw3Q bvdhJỗ btJEJã dễBw3Q tJEJgần củatJEJ tJEJông, môBw3Qi thoánELhNg tJEJnụ cười.  “tJEJDương vdhJlà tJEJhàng xvdhJóm cvdhJủa cháu”.

Dương thấpvdhJ giọngvdhJ làvdhJu vdhJbàu “NháivdhJ tJEJBén vdhJlà dxMYjo thằnBw3Qg cháuxMYj aBw3Qnh ấyxMYj gọiBw3Q chátJEJu đấy”.

Ông ThụtJEJ ntJEJgờ nELhNgợ xMYjnhư cvdhJố nhớvdhJ “ChELhNáu Bw3Qà? PtJEJhải ctJEJái thằELhNng đợttJEJ trướcELhN đánhvdhJ nhvdhJau vxMYjào bxMYjệnh việBw3Qn đấyxMYj không?

“Dạ đúng”.

Định vdhJđáp ngắnELhN gọn.vdhJ DtJEJương thầmBw3Q thởvdhJ phvdhJào kELhNhi ĐELhNịnh tJEJkhông ltJEJôi ctJEJhuyện cBw3Qô đãELhN cắpBw3Q náchELhN thằngxMYj cBw3Qháu xMYjquý hELhNóa vdhJcủa aBw3Qnh vàxMYjo bệntJEJh việnxMYj thếvdhJ nàtJEJo, nELhNếu khtJEJông tvdhJhế nELhNào báELhNc ThụtJEJ cũnELhNg hỏELhNi xMYjnày nọBw3Q, dtJEJẫn đtJEJến ngọnELhN ngàBw3Qnh cELhNơ sựxMYj. VtJEJiệc cBw3Qô ttJEJhỉnh thoảxMYjng Bw3Qchui rxMYja cELhNhui vàoxMYj quávdhJn tJEJbi vdhJ– aELhN, mặBw3Qc dtJEJù chỉELhN chọtJEJc chọcELhN mấELhNy ELhNviên bELhNi trBw3Qòn tròntJEJ vôxMYj hạiBw3Q, xMYjnhưng nếvdhJu vdhJđến tBw3Qai cáELhNc bậvdhJc ELhNphụ htJEJuynh txMYjhì Bw3Qvẫn làELhN mộELhNt chuyệBw3Qn vdhJlong tBw3Qrời lởvdhJ đvdhJất. RằngvdhJ, cELhNon gáELhNi vdhJcon đứELhNa phxMYjải tJEJ… tvdhJhế nELhNào mtJEJới ELhNchui vvdhJào mxMYjấy chỗELhN thếtJEJ chBw3Qứ? RtJEJằng, thtJEJôi chếtxMYj rBw3Qồi, haxMYjy tJEJlà nBw3Qó xMYjkhông cBw3Qó thằxMYjng nàtJEJo tJEJthèm rướctJEJ, Bw3Qnên sinBw3Qh rELhNa bBw3Qiến chứng,vdhJ ELhNmất câtJEJn bằngxMYj nàyvdhJ nọtJEJ… KhôngtJEJ tBw3Qhể đểtJEJ thxMYjế nàtJEJy được,tJEJ Bw3Qta pvdhJhải kiBw3Qếm ngaBw3Qy chELhNo nBw3Qó mộtBw3Q txMYjhằng. VàBw3Q thxMYjế ltJEJà lELhNại cóxMYj hệBw3Q quvdhJả ltJEJà ởBw3Q vdhJquán ELhNtrà nọ,tJEJ Bw3Qở qELhNuán caféBw3Q kixMYja tronvdhJg cvdhJả nxMYjhững nELhNgày đELhNẹp trờtJEJi vtJEJà nhữnBw3Qg ngtJEJày khônBw3Qg đẹpBw3Q trtJEJời chBw3Qo lắm,tJEJ xMYjcó ctJEJô nàngELhN mELhNặt màxMYjy tJEJdàu dàutJEJ điBw3Q xeBw3Qm mắt.

Thực tếvdhJ cBw3Qhứng minELhNh, ELhNgiai chưaELhN vợtJEJ giờxMYj cũBw3Qng khavdhJn hiếELhNm lắvdhJm rồi.tJEJ Bw3QCho nênELhN, nhữngvdhJ ứnxMYjg cửxMYj vBw3Qiên thậmvdhJ chxMYjí cvdhJòn “havdhJi ELhNlần trontJEJg mộtBw3Q” nhưELhN làxMYj ĐịnhELhN đBw3Qây. ELhNCả bácBw3Q ThụBw3Q lELhNẫn TânELhN đềBw3Qu muốnxMYj dấmBw3Q tJEJdúi atJEJnh chELhNo ctJEJô vdhJvới lờtJEJi qxMYjuảng cvdhJáo “hàngELhN ViệtxMYj NELhNam chấtvdhJ lưELhNợng cao”.ELhN ThậtxMYj rELhNa thvdhJì mắtBw3Q nvdhJhìn cBw3Qủa hxMYjai ngtJEJười nxMYjày ELhNcô đềuELhN tivdhJn tBw3Qưởng cả.Bw3Q ThậBw3Qt rBw3Qa vdhJhơn nữxMYja thBw3Qì tJEJchính côvdhJ cBw3Qòn xMYjmuốn dvdhJấm dBw3Qúi aELhNnh cELhNho mtJEJình kELhNia vdhJmà ^^.

Nhân vitJEJên xếpxMYj lvdhJoạt đtJEJồ ănBw3Q lênxMYj bàn.vdhJ ĐtJEJịnh mởBw3Q vdhJnút xMYjchai rưxMYjợu vanxMYjg mộBw3Qt cáctJEJh thàvdhJnh thạo,vdhJ ELhNxếp mấyBw3Q chiếcBw3Q lxMYjy lxMYjại rồiBw3Q bắtJEJt xMYjđầu rELhNót. ÔxMYjng ThụvdhJ nBw3Qhìn Định,ELhN lvdhJại nhELhNìn vẻBw3Q Bw3Qmặt thoángtJEJ tJEJửng hồngvdhJ cxMYjô cháuELhN gáitJEJ, giọngtJEJ vdhJvui vẻ.

“Ái chtJEJà! CtJEJoi nvdhJhư bácxMYj làBw3Qm chuyệBw3Qn thừaxMYj tJEJrồi? ThếELhN anvdhJh vdhJem vdhJhàng xóxMYjm vdhJláng giềvdhJng lánELhNg tvdhJỏi chắcxMYj qutJEJý Bw3Qnhau ctJEJhứ hả?”

Bình tĩnhvdhJ nhELhNư ĐvdhJịnh ELhNmà chBw3Qai rưxMYjợu trotJEJng tJEJtay ctJEJũng ctJEJhệch đi,Bw3Q khxMYjiến rưtJEJợu  sánh cảvdhJ xMYjra vdhJmép xMYjly, tELhNrong lúcBw3Q Bw3Qđó, DươngBw3Q xMYjnhư “đứnBw3Qg hình”.xMYj ELhNCô rầuELhN rELhNĩ nhìnBw3Q vdhJông Thụ,Bw3Q ELhNnhăn nhó.

“Trời, bácELhN hỏivdhJ xMYjgì khóBw3Q txMYjhế Bw3Qạ. QuBw3Qý kiếcvdhJ gELhNì ELhNcơ chứ?”

“Ơ xMYjhay ELhNcon bvdhJé nvdhJày. HàngBw3Q xxMYjóm thELhNì tJEJhoặc quýxMYj nvdhJhau hoặBw3Qc ghéELhNt xMYjnhau. TBw3Qhế haxMYji đứatJEJ chẳtJEJng tJEJlẽ lvdhJại ELhNghét nhaBw3Qu à?

Im lìm.Bw3Q ItJEJm lìm.

Dương trxMYjộm nhìtJEJn sanvdhJg ĐịnxMYjh, cxMYjhỉ txMYjhấy ELhNanh cẩtJEJn tJEJtrọng đặtELhN lELhNy rưtJEJợu xuvdhJống trưvdhJớc mặtELhN vdhJông Thụ,tJEJ kxMYjhông xMYjcó vBw3Qẻ xMYjgì lBw3Qà sẽxMYj “phxMYjun châvdhJu nhảBw3Q ngọcvdhJ” gitJEJải đátJEJp vdhJthắc vdhJmắc cxMYjho xMYjông bBw3Qác mìxMYjnh, xMYjthế nên&nbspvdhJ; cuối cELhNùng xMYjcô đànhtJEJ xMYjchép miệxMYjng, ấptJEJ úng.

“Thì cũvdhJng hàngxMYj xótJEJm bìnhvdhJ thườnvdhJg màELhN bác”.

Định hơvdhJi ngướcxMYj ELhNnhìn Bw3Qcô khvdhJiến DELhNương vdhJlựng khựngxMYj, Bw3Qnhưng cuốxMYji cùngvdhJ Bw3Qanh cvdhJhỉ nótJEJi nhxMYjẹ nhàng.

“Em uốngELhN xMYjchút vanELhNg nhé?”

“Dạ íttJEJ thELhNôi ạ!”

Dương xMYjcầm lvdhJấy tJEJly rượuELhN ĐịnBw3Qh đưa,vdhJ thấyELhN màutJEJ rưBw3Qợu sóngtJEJ sxMYjánh. vdhJHình ntJEJhư tvdhJrái titJEJm ctJEJô cũnxMYjg đxMYjang cóELhN chútELhN sóBw3Qng sávdhJnh tròvdhJng trtJEJành. VôELhN lí,ELhN chưtJEJa uốELhNng màxMYj đBw3Qã thấytJEJ tvdhJây tBw3Qây ELhNlà thếtJEJ nvdhJào nhỉ?

Ông ThtJEJụ givdhJơ tJEJly rvdhJượu ELhNlên, vtJEJui vẻxMYj “NàoxMYj nào…vdhJ vdhJUống mBw3Qừng gặpxMYj tJEJmặt nào!xMYj HữuvdhJ Bw3Qduyên xMYjthì mớiBw3Q nătJEJng tươnBw3Qg ngộ.ELhN HtJEJai đứavdhJ lạBw3Qi còxMYjn chutJEJng Bw3Qvách nữELhNa tvdhJhì chúELhN khôtJEJng còxMYjn gELhNì tJEJphải xMYjlo nữtJEJa rồi…”

Dương vừatJEJ cụngxMYj vdhJly tJEJvừa tJEJnhủ thầmELhN kvdhJhông Bw3Qhiểu cáitJEJ ývdhJ tứELhN vdhJ“không cELhNòn vdhJgì phảitJEJ loxMYj”của bácELhN mELhNình lBw3Qà Bw3Qsao đtJEJây? HBw3Qay bxMYjác nghĩELhN côBw3Q đưBw3Qợc làvdhJm hàngtJEJ xóELhNm Bw3Qcủa Bw3Qanh tJEJlà cBw3Qoi nhưELhN chuộttJEJ sELhNa chĩnhvdhJ gạELhNo Bw3Qrồi, ktJEJhông phảiBw3Q Bw3Qlo lắngvdhJ cBw3Qho nxMYjó nữa.Bw3Q tJEJÔi, txMYjhế tvdhJhì chắcvdhJ Bw3Qbác cELhNô lầmtJEJ tJEJto mBw3Qất rồi.vdhJ CôELhN lạitJEJ livdhJếc trtJEJộm ĐịnhvdhJ qELhNua vxMYjành lyxMYj. Bw3QAnh nhấpvdhJ vdhJngụm rưtJEJợu, Bw3Qcũng khônBw3Qg đápBw3Q lờitJEJ củaBw3Q ôngELhN Thụ,ELhN nhưngtJEJ vvdhJẻ trầmxMYj xMYjtĩnh ELhNvà tvdhJhư thái.

Dương vốBw3Qn lxMYjà ngxMYjười kELhNhông vdhJgiỏi vềxMYj ELhNtâm tJEJlí vdhJđàn ELhNông. NBw3Qhững phELhNán đxMYjoán củaBw3Q côvdhJ lúcvdhJ nàvdhJo tJEJcũng trậtvdhJ tJEJlất. NêBw3Qn đôixMYj khELhNi trựtJEJc cxMYjảm Bw3Qcủa mBw3Qình mácBw3Qh bBw3Qảo mạnhELhN mẽ,xMYj DươBw3Qng Bw3Qvẫn ctJEJố ghìmvdhJ nóvdhJ xuống,xMYj sợxMYj mìnBw3Qh lạtJEJi Bw3Qrơi vBw3Qào ELhNtình huốngBw3Q “chạytJEJ vàBw3Qo rừnELhNg mơxMYj bắvdhJt cBw3Qon tưởngBw3Q bở”.Bw3Q xMYjNhưng, lxMYjiệu xMYjcó savdhJi cvdhJhút nàBw3Qo kxMYjhông nhỉ,  khtJEJi cBw3Qô nhELhNận thấvdhJy đôiELhN lúvdhJc ĐịnELhNh nhìnvdhJ mìnELhNh vàtJEJ đôiELhN mắtBw3Q thtJEJẫm đenELhN kELhNia thoánvdhJg vdhJchút lạiBw3Q lvdhJấp lánELhNh ávdhJnh cười.

Bữa ăELhNn vvdhJui vvdhJẻ, nvdhJhẹ nELhNhàng, btJEJởi báxMYjc ThụBw3Q liêELhNn tụBw3Qc pBw3Qha trvdhJò ELhNvà “kểxMYj ELhNxấu” Bw3QDương. Bw3QSự xuềBw3Q xòvdhJa củatJEJ btJEJác khiếnELhN mọiBw3Q thBw3Qứ trởELhN nênELhN thâxMYjn áxMYji, dtJEJù thỉxMYjnh thoảngBw3Q ELhNâm mưuvdhJ “gửixMYj gắmELhN” DươntJEJg vdhJcho xMYjĐịnh bácxMYj Bw3Qvẫn đểELhN lộBw3Q rELhNõ vdhJmồn Bw3Qmột. ỞtJEJ vdhJbên tJEJcạnh báBw3Qc, ĐịnhtJEJ dườngvdhJ nhưtJEJ cũtJEJng cởvdhJi mởxMYj hơn,vdhJ anBw3Qh cườiBw3Q nhiềxMYju, nóBw3Qi nhxMYjiều hơvdhJn đôixMYj cBw3Qhút. tJEJCô đặtJEJc vdhJbiệt thícxMYjh vdhJkhi xMYjnghe tJEJhai ngườitJEJ tBw3Qrao đtJEJổi vtJEJề côxMYjng việcELhN, Bw3Qmặc dùvdhJ tJEJmù tBw3Qịt khôngBw3Q hiểuxMYj tJEJtí ELhNteo gìvdhJ, nhưngBw3Q vdhJchỉ vdhJnhìn kBw3Qhuôn mxMYjặt ctJEJương nghịvdhJ kBw3Qia sxMYjay sxMYjưa vdhJnói xMYjvề vdhJbê tônELhNg cốvdhJt tBw3Qhép, nóivdhJ vềELhN dầmtJEJ dèELhNo mónxMYjg Bw3Qmánh, xMYjcô Bw3Qcũng tBw3Qhấy nvdhJhư mìnBw3Qh xMYjđang nghtJEJe nhữngvdhJ ELhNcâu chuyện  ELhNngọt ngBw3Qào vdhJnhất trxMYjên đờELhNi. CBw3Qô cũnBw3Qg nxMYjhận Bw3Qra, vdhJhình nhưxMYj chỉtJEJ trtJEJong cônvdhJg tJEJviệc, ĐịntJEJh tJEJmới tELhNhôi xMYjtự kìmBw3Q chếvdhJ Bw3Qmình, ởvdhJ xMYjđó, anELhNh Bw3Qtự tinELhN, quyBw3Qết đoán,vdhJ vàELhN kELhNhông cònvdhJ ELhNkiệm lvdhJời chELhNo lắm.

Bữa cơmBw3Q kELhNéo dàivdhJ tELhNừ ELhNchiều đELhNến kELhNhi tELhNrời sẩvdhJm tốvdhJi. xMYjÁnh nắELhNng chỉBw3Q vdhJcòn vàitJEJ vệxMYjt rớtJEJt lạiBw3Q ELhNnơi nhữELhNng xMYjthềm cxMYjửa lớn.Bw3Q ĐâyELhN đóELhN phELhNục vụxMYj Bw3Qbắt đvdhJầu bậtELhN đvdhJèn chùmxMYj xMYjlên. vdhJÔng ThụBw3Q xMYjvà ĐBw3Qịnh đtJEJã ELhNtiêu tJEJdiệt Bw3Qhết gầntJEJ ELhNhai cBw3Qhai vvdhJang, còBw3Qn DươBw3Qng cxMYjũng vdhJbị hơixMYj rượuvdhJ làELhNm chtJEJo vángtJEJ vất.tJEJ CôELhN đaxMYjng địnhxMYj givdhJơ ELhNtay xxMYjin hànELhNg tJEJthì đúngvdhJ xMYjlúc tJEJấy “tuyệtBw3Q sắcxMYj gtJEJiai nhânvdhJ” củaBw3Q bELhNác vdhJThụ xuấttJEJ hiệELhNn, vàELhN Bw3Qy htJEJệt nELhNhư Bw3Qmô tảvdhJ ctJEJủa bác,vdhJ ngườBw3Qi ELhNnày bụngtJEJ sắELhNp xMYjrơi xutJEJống đầutJEJ gốiBw3Q xMYjvà vdhJtóc chảvdhJ cELhNó cọngvdhJ nào.

Lại mộvdhJt Bw3Qmàn chBw3Qào hỏixMYj tưnBw3Qg bừnvdhJg chúxMYjc ELhNtụng, lúBw3Qc xMYjấy, ELhNDương mớELhNi biELhNết ĐịnxMYjh vdhJlà ngườixMYj thiELhNết ELhNkế nhtJEJà hàngvdhJ nàBw3Qy, còvdhJn bxMYjác TELhNhụ tvdhJrực tiếpvdhJ chELhNỉ đạxMYjo ttJEJhi cônBw3Qg. WBw3Qow, ttJEJhảo nvdhJào thảoELhN nxMYjào, ôtJEJng cELhNhủ Bw3Qnhà hàng &nbsBw3Qp;này hồtJEJ hởivdhJ vELhNới bxMYjác côxMYj vBw3Qà ĐịtJEJnh thế.xMYj SaBw3Qu Bw3Qkhi vvdhJung ttJEJay cxMYjhém mộtvdhJ xMYjcâu nhxMYjư đinBw3Qh đóngtJEJ cọvdhJc lBw3Qà ELhNbữa ănBw3Q xMYjnày xMYjhoàn ELhNtoàn fxMYjree, ônxMYjg txMYja bBw3Qèn Bw3Qdùng đxMYjôi tJEJtay ELhNnúng nínxMYjh lôvdhJi xMYjtuột bELhNác Bw3QThụ đivdhJ “ELhNchơi” tăBw3Qng hatJEJi, vdhJlại còBw3Qn cườixMYj hELhNa hELhNả ngoáiBw3Q lxMYjại tJEJbảo phảivdhJ đvdhJi cxMYjho havdhJi “đứatJEJ trvdhJẻ” chELhNúng mBw3Qày cELhNó tívdhJ riêntJEJg ELhNtư chứ.

Tất nhiênvdhJ cáELhNi “đứatJEJ trẻ”xMYj Bw3Qsơ xMYjmi tJEJđen thìELhN chỉELhN lặELhNng xMYjlẽ cườixMYj cònBw3Q “đứaxMYj trELhNẻ” mặcvdhJ vBw3Qáy tELhNhì tvdhJự dưngBw3Q titJEJm tJEJđập lêtJEJn thùmBw3Q thụp.

Chương 12Bw3Q.3: vdhJVô ELhNlí, chưtJEJa uốngELhN màBw3Q đvdhJã thấytJEJ tâvdhJy Bw3Qtây làELhN ttJEJhế nàotJEJ nhỉ?



(Tấm “mànELhNh trELhNeo” vdhJgiữa phốBw3Q hôBw3Qm đELhNi bộBw3Q 25/9)

Một ngườBw3Qi đượctJEJ lxMYjàm mavdhJi cvdhJho mtJEJình đếxMYjn hBw3Qai tJEJlần thvdhJì xMYjcó phảxMYji vdhJlà xMYjcó duELhNyên khôngELhN?  Suy ngtJEJhĩ ấytJEJ lướxMYjt ELhNqua vdhJtrong đầuBw3Q Định.

Còn vdhJsuy ELhNnghĩ xMYjcủa DươELhNng tELhNhì lạixMYj lELhNà: MtJEJột xMYjngười đượcxMYj làtJEJm mELhNai ctJEJho xMYjmình đELhNến vdhJhai lELhNần rBw3Qồi lạitJEJ liêELhNn Bw3Qtục gặpBw3Q nhELhNau hxMYjai lầnvdhJ tvdhJrong ELhNbuổi chxMYjiều ởBw3Q mELhNột thàvdhJnh ptJEJhố xMYjxa lạ ELhN thì cELhNó pBw3Qhải rấttJEJ rấtvdhJ vdhJrất rấttJEJ rấvdhJt rxMYjất cxMYjó duELhNyên không????

Vì xMYjrất nxMYjhiều Bw3Qchữ “rất”Bw3Q ELhNcộng thxMYjêm tJEJchữ “xMYjduyên” tELhNo đùngtJEJ ktJEJia màtJEJ DELhNương đờBw3Q đẫnELhN cảtJEJ ngườitJEJ. LạxMYji pELhNhát Bw3Qhiện xMYjcái vdhJngười vốELhNn vdhJđiềm tELhNĩnh xMYjkia cũngvdhJ bấELhNt nvdhJgờ khôELhNng vdhJkém gìtJEJ Bw3Qmình, DươnBw3Qg lạixMYj càngtJEJ …tJEJ đELhNờ đẫn!

Quan Bw3Qsát thằvdhJng đệxMYj vàBw3Q côBw3Q chvdhJáu gáiELhN mắELhNt trvdhJòn mắtxMYj dẹtBw3Q xMYjnhìn nELhNhau, ôntJEJg tJEJThụ cườiELhN sảBw3Qng khotJEJái, Bw3Qkéo ĐịvdhJnh tJEJxuống cạntJEJh mình.

“Sao, tJEJthế hóaxMYj tJEJra lvdhJại biBw3Qết cotJEJn NấBw3Qm nhBw3Qà cxMYjhú à?”

Định nhìtJEJn vdhJDương tủmvdhJ tỉmELhN “Dạ,tJEJ ELhNcháu khônELhNg xMYjbiết Nấm,vdhJ cháELhNu chỉELhN biBw3Qết NháitJEJ xMYjBén thôi”.

Nếu cBw3Qâu cvdhJủa ôBw3Qng ThELhNụ làmvdhJ DvdhJương vdhJhá htJEJốc mồvdhJm địnhvdhJ phảnvdhJ kvdhJháng txMYjhì câuvdhJ củatJEJ ĐịnhELhN lvdhJàm cô tJEJ không thểtJEJ Bw3Qnào vdhJmà ngậmvdhJ miệELhNng đưELhNợc. ÔitJEJ, vdhJcô cBw3Qhưa từnBw3Qg bBw3Qiết mộttJEJ ĐịtJEJnh tJEJthế Bw3Qnày. KẻtJEJ mặxMYjt sắxMYjt vdhJđã Bw3Qbiết nvdhJói đùatJEJ tJEJ^^. Bw3QMà cxMYjâu xMYjđùa tJEJấy cònBw3Q nhắmtJEJ thẳELhNng vELhNào cô.

Ông ThụtJEJ thìvdhJ hếttJEJ nhxMYjìn satJEJng ELhNcô chávdhJu tJEJgái, lạiBw3Q nhìELhNn sxMYjang ELhNthằng đtJEJệ xMYjtử ruột,Bw3Q vẻtJEJ ntJEJhư cELhNhưa hiểuxMYj hết.Bw3Q “NháitJEJ BéBw3Qn ấxMYjy àELhN??? CELhNháu gxMYjặp covdhJn béELhN tJEJlúc… lúcELhN mặtJEJt nóELhN xanELhNh xMYjnhư đíttJEJ Bw3Qnhái à???”

AkAkAk. DươngtJEJ ELhNmuốn đBw3Qi ctJEJhết quBw3Qá. ÔvdhJi báBw3Qc ơtJEJi, svdhJao bácELhN xMYjlại tJEJcó cáivdhJ liêtJEJn ttJEJưởng “lãELhNng mạn”Bw3Q vdhJthế cơBw3Q cBw3Qhứ? ĐịnhtJEJ vẻxMYj nELhNhư cũtJEJng qBw3Quen xMYjvới ELhNsự bỗELhN vdhJbã dễBw3Q vdhJgần củtJEJa ông,xMYj tJEJmôi tBw3Qhoáng nELhNụ cười.&nbsELhNp; “Dương làxMYj Bw3Qhàng xóxMYjm củaxMYj cháu”.

Dương tELhNhấp giọngxMYj lELhNàu vdhJbàu “NháivdhJ BéELhNn Bw3Qlà dvdhJo thELhNằng cháBw3Qu ELhNanh ấytJEJ gọixMYj chBw3Qáu đấy”.

Ông TvdhJhụ nBw3Qgờ ngELhNợ nxMYjhư Bw3Qcố nhớtJEJ “CháuBw3Q tJEJà? tJEJPhải vdhJcái thằngtJEJ đợtELhN trướcBw3Q xMYjđánh nBw3Qhau xMYjvào bệnhBw3Q vELhNiện đấxMYjy không?

“Dạ đúng”.

Định đápxMYj ntJEJgắn gọtJEJn. DươBw3Qng thầmBw3Q ttJEJhở phàovdhJ khxMYji ĐxMYjịnh kvdhJhông lBw3Qôi chuyệxMYjn Bw3Qcô xMYjđã cắpBw3Q nBw3Qách tBw3Qhằng chxMYjáu qtJEJuý ELhNhóa cBw3Qủa vdhJanh vàtJEJo bệnhtJEJ việvdhJn ELhNthế nàotJEJ, nếuELhN ktJEJhông thếtJEJ nELhNào bBw3Qác ThtJEJụ ctJEJũng hỏivdhJ nàyvdhJ nọ,tJEJ dẫvdhJn đếnvdhJ nvdhJgọn ngàvdhJnh cvdhJơ ELhNsự. ViBw3Qệc côELhN thvdhJỉnh ttJEJhoảng chuxMYji rELhNa chxMYjui vBw3Qào quánELhN vdhJbi –vdhJ axMYj, mặELhNc tJEJdù chvdhJỉ ELhNchọc chọcELhN mELhNấy vivdhJên bvdhJi xMYjtròn trBw3Qòn vtJEJô ELhNhại, Bw3Qnhưng nếBw3Qu đếnELhN vdhJtai vdhJcác bxMYjậc phBw3Qụ huynELhNh thELhNì ELhNvẫn lELhNà mộBw3Qt chuyệntJEJ vdhJlong trờiELhN ltJEJở đấttJEJ. RằvdhJng, coxMYjn gáELhNi cotJEJn đứavdhJ pxMYjhải …tJEJ thếxMYj nàoELhN mớivdhJ chxMYjui xMYjvào mấyELhN chỗvdhJ thếvdhJ cvdhJhứ? RằnELhNg, thôiELhN ctJEJhết rồi,vdhJ vdhJhay làxMYj xMYjnó khtJEJông cóELhN vdhJthằng nàovdhJ thèmxMYj rưxMYjớc, ELhNnên sinvdhJh Bw3Qra biếBw3Qn chứntJEJg, mBw3Qất Bw3Qcân bằngtJEJ xMYjnày nọ…Bw3Q KhôBw3Qng thểxMYj đểBw3Q thếtJEJ vdhJnày đượcvdhJ, Bw3Qta phảitJEJ kiếmvdhJ nBw3Qgay xMYjcho nóELhN xMYjmột vdhJthằng. VxMYjà thếtJEJ vdhJlà lạitJEJ cóBw3Q hệELhN quảvdhJ lELhNà ởELhN Bw3Qquán tvdhJrà nọ,Bw3Q ởtJEJ quELhNán caxMYjfé tJEJkia tELhNrong cảBw3Q nhữBw3Qng ngvdhJày vdhJđẹp trtJEJời vtJEJà nhữngvdhJ tJEJngày khônBw3Qg đtJEJẹp trờivdhJ chBw3Qo lvdhJắm, Bw3Qcó Bw3Qcô nànELhNg ELhNmặt màxMYjy dxMYjàu tJEJdàu đxMYji xeBw3Qm mắt.

Thực tếxMYj chxMYjứng xMYjminh, giELhNai chưavdhJ vợELhN giờtJEJ cũntJEJg kvdhJhan xMYjhiếm lắxMYjm rồtJEJi. CBw3Qho nêntJEJ, vdhJnhững ứntJEJg tJEJcử viêvdhJn thậvdhJm cvdhJhí còELhNn “havdhJi lầnvdhJ tBw3Qrong một”Bw3Q ELhNnhư Bw3Qlà ĐịnhxMYj đây.Bw3Q CảtJEJ bácELhN ThụtJEJ lẫnxMYj vdhJTân đềuBw3Q muốnxMYj dấvdhJm dúiBw3Q avdhJnh chvdhJo cELhNô vtJEJới lờELhNi quảvdhJng cáELhNo “Bw3Qhàng ELhNViệt NtJEJam chấtBw3Q lượxMYjng ELhNcao”. TxMYjhật rELhNa ELhNthì mắELhNt nELhNhìn Bw3Qcủa haBw3Qi ngườivdhJ nàyvdhJ cELhNô đềuBw3Q ELhNtin tưởnxMYjg cảtJEJ. ThBw3Qật xMYjra xMYjhơn nữavdhJ thìvdhJ chíELhNnh cxMYjô còvdhJn mvdhJuốn dấmELhN dúELhNi vdhJanh cvdhJho mvdhJình tJEJkia Bw3Qmà ^^.

Nhân vivdhJên xMYjxếp loạttJEJ xMYjđồ xMYjăn lênBw3Q bBw3Qàn. ĐịnhBw3Q mởvdhJ núvdhJt ctJEJhai rượuELhN ELhNvang mELhNột cáchBw3Q thàBw3Qnh thạo,xMYj xMYjxếp mấvdhJy chiBw3Qếc lvdhJy lạiELhN rồixMYj bắtxMYj Bw3Qđầu Bw3Qrót. ÔxMYjng ThvdhJụ nhìxMYjn ĐịnhxMYj, lELhNại tJEJnhìn vẻELhN mặtELhN thELhNoáng ửngvdhJ hồxMYjng cELhNô cELhNháu gáivdhJ, giọxMYjng vutJEJi vẻ.

“Ái chvdhJà! ELhNCoi xMYjnhư bávdhJc làmxMYj chxMYjuyện thừatJEJ rồi?vdhJ Bw3QThế aBw3Qnh tJEJem hàxMYjng vdhJxóm Bw3Qláng tJEJgiềng lBw3Qáng Bw3Qtỏi chắcvdhJ qBw3Quý nhvdhJau tJEJchứ hả?”

Bình tĩnhELhN nhưxMYj ĐịtJEJnh xMYjmà cBw3Qhai rượutJEJ xMYjtrong tvdhJay cBw3Qũng xMYjchệch vdhJđi, kxMYjhiến rượu &nbsBw3Qp;sánh vdhJcả rvdhJa Bw3Qmép lELhNy, xMYjtrong vdhJlúc đóBw3Q, DươngELhN nELhNhư “đứngtJEJ hELhNình”. vdhJCô rầuvdhJ rtJEJĩ ELhNnhìn ôvdhJng ThELhNụ, nhBw3Qăn nhó.

“Trời, bátJEJc hỏitJEJ gìxMYj ELhNkhó tELhNhế ạxMYj. ELhNQuý kiếvdhJc tJEJgì ctJEJơ chứ?”

“Ơ vdhJhay coELhNn bELhNé nxMYjày. HtJEJàng xtJEJóm thìELhN hoặcBw3Q quýELhN nhELhNau hELhNoặc ghétvdhJ vdhJnhau. ThếvdhJ vdhJhai đvdhJứa chẳELhNng ltJEJẽ tJEJlại ghéBw3Qt nhELhNau à?

Im lìxMYjm. vdhJIm lìm.

Dương ttJEJrộm nhtJEJìn xMYjsang Định,tJEJ ELhNchỉ thxMYjấy aBw3Qnh xMYjcẩn trọngBw3Q đặtvdhJ tJEJly rELhNượu xuốtJEJng ttJEJrước mặvdhJt ôxMYjng TtJEJhụ, khônBw3Qg cxMYjó vBw3Qẻ gìxMYj vdhJlà svdhJẽ “phunvdhJ châuxMYj nhảvdhJ ngọc”tJEJ giELhNải đápBw3Q vdhJthắc mắcvdhJ ELhNcho tJEJông báxMYjc mìntJEJh, tvdhJhế nên  cxMYjuối cùELhNng côBw3Q đàtJEJnh ELhNchép xMYjmiệng, ấpBw3Q úng.

“Thì cũnxMYjg xMYjhàng tJEJxóm vdhJbình tvdhJhường xMYjmà bác”.

Định hơixMYj ngướcvdhJ nhìnBw3Q côBw3Q khiếtJEJn DươngELhN lựngtJEJ ktJEJhựng, nhưnELhNg cuBw3Qối cùngBw3Q tJEJanh cBw3Qhỉ Bw3Qnói nhẹvdhJ nhàng.

“Em uxMYjống chúttJEJ vanxMYjg nhé?”

“Dạ ítJEJt tJEJthôi ạ!”

Dương cầmtJEJ Bw3Qlấy lELhNy rxMYjượu ĐxMYjịnh đELhNưa, Bw3Qthấy màuBw3Q rượuELhN sóngxMYj sáELhNnh. HELhNình vdhJnhư tráiBw3Q ELhNtim ctJEJô Bw3Qcũng đaELhNng cxMYjó chútJEJt stJEJóng sánhvdhJ trtJEJòng trànhvdhJ. VôxMYj vdhJlí, chưavdhJ uốntJEJg mBw3Qà đtJEJã thtJEJấy tâyBw3Q tvdhJây ltJEJà thếvdhJ nàvdhJo nhỉ?

Ông xMYjThụ gixMYjơ vdhJly rượuBw3Q tJEJlên, vuELhNi vvdhJẻ “NàotJEJ nào…vdhJ UốngvdhJ mBw3Qừng gặpBw3Q mặtvdhJ ntJEJào! HữELhNu xMYjduyên thxMYjì mELhNới vdhJnăng tươnvdhJg nBw3Qgộ. xMYjHai đứavdhJ lạxMYji còvdhJn chuntJEJg váchxMYj nxMYjữa xMYjthì chxMYjú khônxMYjg cBw3Qòn xMYjgì phảBw3Qi lELhNo nữavdhJ rồi…”

Dương vừatJEJ cụngBw3Q Bw3Qly xMYjvừa nhủELhN thầxMYjm khôngtJEJ htJEJiểu cátJEJi ýBw3Q ttJEJứ “khôngxMYj còBw3Qn xMYjgì phảtJEJi lo”củavdhJ bácxMYj mìntJEJh xMYjlà satJEJo đây?vdhJ HxMYjay btJEJác nghELhNĩ côvdhJ đượELhNc lvdhJàm hàngtJEJ xómELhN củvdhJa Bw3Qanh ltJEJà vdhJcoi nhưBw3Q chuộtBw3Q tJEJsa chĩnhtJEJ gạvdhJo rồi,ELhN kBw3Qhông phxMYjải lxMYjo xMYjlắng chxMYjo nóvdhJ tJEJnữa. Ôi,xMYj thếELhN thìxMYj chắtJEJc bELhNác côELhN lầmvdhJ tJEJto mấBw3Qt rồtJEJi. ELhNCô lạivdhJ liếcvdhJ xMYjtrộm ĐịnhvdhJ quvdhJa vànhBw3Q ltJEJy. tJEJAnh nhấpBw3Q Bw3Qngụm rượu,ELhN cũnELhNg khôngELhN đápvdhJ lờitJEJ cBw3Qủa ELhNông Thụ,vdhJ nhưngBw3Q vẻxMYj trầmBw3Q tvdhJĩnh Bw3Qvà tJEJthư thái.

Dương vdhJvốn xMYjlà ntJEJgười khônELhNg Bw3Qgiỏi vELhNề txMYjâm lxMYjí đànBw3Q ông.xMYj NhữngBw3Q phxMYján đoánxMYj ELhNcủa vdhJcô lúcELhN nvdhJào cũngxMYj txMYjrật lất.vdhJ ELhNNên đxMYjôi khtJEJi tBw3Qrực cảELhNm cBw3Qủa mìnxMYjh mBw3Qách bvdhJảo mạnBw3Qh mẽBw3Q, DươntJEJg vẫnBw3Q ctJEJố gvdhJhìm Bw3Qnó xxMYjuống, tJEJsợ mìBw3Qnh lạELhNi rơtJEJi vELhNào tìnxMYjh huốntJEJg “chạyELhN vvdhJào rừnELhNg vdhJmơ bắtxMYj cELhNon tưởngxMYj bở”.ELhN NhtJEJưng, liệutJEJ Bw3Qcó satJEJi cvdhJhút nàotJEJ khôngxMYj nhỉ,  khixMYj côvdhJ vdhJnhận thấELhNy đôivdhJ lúcELhN ĐịBw3Qnh nhìELhNn mìnELhNh vàxMYj đôiELhN tJEJmắt thẫmBw3Q tJEJđen kELhNia thovdhJáng chútvdhJ lạitJEJ lấpvdhJ lánhBw3Q ánxMYjh cười.

Bữa ătJEJn vdhJvui vẻ,tJEJ ntJEJhẹ nhàvdhJng, bởixMYj tJEJbác vdhJThụ liêBw3Qn tvdhJục phELhNa trBw3Qò vàvdhJ “kểtJEJ xấu”ELhN DươngvdhJ. tJEJSự xuELhNề xòatJEJ củaBw3Q btJEJác Bw3Qkhiến mọiELhN thứBw3Q trởtJEJ nêvdhJn vdhJthân ái,tJEJ dBw3Qù thỉnhvdhJ thoảBw3Qng âxMYjm mưELhNu “gửiBw3Q xMYjgắm” DươngvdhJ cELhNho ĐịnhELhN Bw3Qbác vẫtJEJn đELhNể Bw3Qlộ rELhNõ mồtJEJn mộvdhJt. tJEJỞ bênxMYj cạnBw3Qh bácvdhJ, ĐịnhxMYj dườngtJEJ Bw3Qnhư cũngtJEJ cởvdhJi mtJEJở xMYjhơn, vdhJanh Bw3Qcười nhBw3Qiều, nxMYjói nhiềuBw3Q hơntJEJ đBw3Qôi chELhNút. CôvdhJ đặctJEJ btJEJiệt tvdhJhích khxMYji ngELhNhe haxMYji ngườitJEJ tJEJtrao đổvdhJi vxMYjề vdhJcông vitJEJệc, mxMYjặc dBw3Qù mvdhJù tịtBw3Q ELhNkhông hivdhJểu tvdhJí tJEJteo gxMYjì, nhưELhNng chỉxMYj tJEJnhìn xMYjkhuôn mặtvdhJ cươngELhN vdhJnghị kiBw3Qa saBw3Qy sưaxMYj nóitJEJ vềvdhJ vdhJbê tôvdhJng cxMYjốt tJEJthép, nóixMYj vềELhN dầxMYjm dèvdhJo móngxMYj máELhNnh, côvdhJ cũxMYjng thấvdhJy nBw3Qhư mvdhJình đanBw3Qg ngELhNhe nhữngtJEJ câuxMYj chuyện  ngọtxMYj ngBw3Qào nhấtELhN Bw3Qtrên đờtJEJi. tJEJCô cũngELhN Bw3Qnhận raxMYj, hìnhELhN ELhNnhư cxMYjhỉ trotJEJng côngvdhJ việc,xMYj ĐxMYjịnh mớxMYji vdhJthôi tựvdhJ kìmELhN ELhNchế mìnhELhN, tJEJở đó,tJEJ axMYjnh Bw3Qtự tinvdhJ, qBw3Quyết đoELhNán, vàELhN khôntJEJg cònvdhJ kiệtJEJm lờivdhJ Bw3Qcho lắm.

Bữa cvdhJơm kéELhNo dàxMYji từvdhJ chiềBw3Qu đếnxMYj khxMYji vdhJtrời vdhJsẩm ttJEJối. ÁELhNnh nắngvdhJ cBw3Qhỉ tJEJcòn vàvdhJi vệtJEJt rớtELhN ELhNlại nơitJEJ nhBw3Qững thvdhJềm vdhJcửa lớn.vdhJ ĐâtJEJy đótJEJ phụcELhN vụxMYj bvdhJắt Bw3Qđầu bxMYjật đènxMYj chùBw3Qm lên.xMYj ÔngxMYj ThụELhN ELhNvà ĐịvdhJnh đvdhJã titJEJêu ELhNdiệt hếttJEJ gxMYjần hxMYjai Bw3Qchai vdhJvang, cELhNòn tJEJDương cũntJEJg bịBw3Q hBw3Qơi rượuBw3Q làtJEJm chELhNo vvdhJáng vdhJvất. CtJEJô xMYjđang địnhBw3Q gxMYjiơ xMYjtay xivdhJn hàntJEJg tvdhJhì đúngELhN lúcvdhJ ấyvdhJ “tuyệtvdhJ sxMYjắc gBw3Qiai Bw3Qnhân” củaBw3Q bELhNác TELhNhụ xuấxMYjt hiện,xMYj xMYjvà tJEJy hệtBw3Q nBw3Qhư mELhNô tảELhN củxMYja bxMYjác, ngxMYjười nvdhJày bELhNụng sắpBw3Q ELhNrơi xuốnxMYjg đầuvdhJ gốELhNi Bw3Qvà tJEJtóc chảBw3Q cBw3Qó cọnvdhJg nào.

Lại mộttJEJ màntJEJ chàvdhJo hỏiELhN tưntJEJg bBw3Qừng chBw3Qúc tụngELhN, Bw3Qlúc ấyxMYj, DươnBw3Qg mtJEJới bivdhJết ĐtJEJịnh làtJEJ vdhJngười thiếttJEJ kBw3Qế tJEJnhà hàntJEJg này,tJEJ cvdhJòn tJEJbác TBw3Qhụ trxMYjực ELhNtiếp cvdhJhỉ đạotJEJ tvdhJhi cônvdhJg. xMYjWow, thảtJEJo nàtJEJo thtJEJảo nào,ELhN ônxMYjg chủELhN nhàELhN vdhJhàng  này hồBw3Q Bw3Qhởi vớiBw3Q bácxMYj vdhJcô vàtJEJ ĐịnELhNh thếELhN. SavdhJu khvdhJi xMYjvung ttJEJay chvdhJém mộtBw3Q cELhNâu nhưtJEJ đitJEJnh đónELhNg cvdhJọc làxMYj bữatJEJ ăvdhJn nàyELhN hotJEJàn tovdhJàn fxMYjree, xMYjông txMYja bènxMYj vdhJdùng đôitJEJ ELhNtay núntJEJg nELhNính ELhNlôi tuộtJEJt vdhJbác TtJEJhụ đxMYji “chơi”tJEJ tJEJtăng haELhNi, lạivdhJ còBw3Qn cườitJEJ hBw3Qa hảvdhJ ngovdhJái tJEJlại bvdhJảo ELhNphải ELhNđi Bw3Qcho xMYjhai “xMYjđứa trẻ”ELhN chúnELhNg mvdhJày cELhNó tívdhJ riêngtJEJ tưBw3Q chứ.

Tất nvdhJhiên cáivdhJ “đvdhJứa trẻ”Bw3Q tJEJsơ mBw3Qi đexMYjn xMYjthì chxMYjỉ lặngvdhJ lẽvdhJ cườiELhN cBw3Qòn “đứELhNa trẻELhN” mặcxMYj vBw3Qáy xMYjthì tựxMYj tJEJdưng titJEJm đậvdhJp lêBw3Qn ELhNthùm thụp.

 

Chương tJEJ12.4: NtJEJhẹ tJEJnhàng Bw3Qmà rvdhJát bỏntJEJg ^^


xMYj""

(CtJEJháu gELhNái BốBw3Qng Bw3QBang cvdhJủa dBw3Qì, nBw3Qgười cóxMYj cáiBw3Q tvdhJên giốngELhN xMYjnhư cáBw3Qi ELhNcô xMYjgái xMYjgià trxMYjong truyệntJEJ tJEJnày, Bw3Qhe tJEJhe Bw3Qhe he)




Không gtJEJian vdhJdần trxMYjở nêvdhJn lặnxMYjg lẽvdhJ kELhNhiến Dương&nBw3Qbsp; thấy lúnBw3Qg tvdhJúng, ELhNchỉ vdhJcòn cáchxMYj ngậmvdhJ ltJEJy rượuELhN vangtJEJ, nhvdhJấp từntJEJg chúvdhJt một.xMYj ĐịntJEJh độttJEJ nhBw3Qiên mxMYjỉm cười.

“Cẩn thậnBw3Q satJEJy đó”.

Giọng nótJEJi bấtBw3Q ELhNchợt dtJEJịu ELhNdàng củaBw3Q ĐịnBw3Qh khivdhJến DươnELhNg cònvdhJ tJEJthấy xMYj… svdhJay hvdhJơn làvdhJ rBw3Qượu. tJEJTrong vdhJchút miênBw3Q ELhNman vánELhNg vất,ELhN cvdhJó mộELhNt sBw3Quy nBw3Qghĩ lưBw3Qớt xMYjqua khiếnxMYj DươngxMYj sựcELhN nELhNhớ. KhvdhJi ttJEJỉnh táoBw3Q Bw3Qcô đtJEJã làtJEJm ELhNđủ Bw3Qtrò mấBw3Qt tJEJmặt rồi.vdhJ CxMYjó tíBw3Q tJEJmen vàBw3Qo khôngBw3Q biếtvdhJ cxMYjô còBw3Qn ELhNgây nhxMYjững chuyệnBw3Q gìELhN vdhJnữa. ELhNÝ nvdhJghĩ đxMYjó khiếnBw3Q DvdhJương ltJEJập tứcvdhJ thẳBw3Qng lưntJEJg, tay&ELhNnbsp; cập rậvdhJp btJEJuông ELhNngay tJEJly rBw3Qượu xxMYjuống bàn.

Định nhìBw3Qn hànhELhN độtJEJng củBw3Qa côtJEJ,  khóe mtJEJôi vtJEJốn đitJEJềm đạmxMYj chợtvdhJ conELhNg ktJEJhẽ lxMYjên tronBw3Qg ELhNmột xMYjnụ cườiELhN. KhtJEJi bắtBw3Q gặtJEJp ctJEJái nhìnxMYj ngvdhJơ ngBw3Qác củaBw3Q Dương,tJEJ nụELhN cườitJEJ đóxMYj khtJEJông tắtBw3Q đivdhJ, trBw3Qái lvdhJại, tronxMYjg đvdhJôi mắELhNt vdhJthẫm tốBw3Qi, lạivdhJ xMYjlấp xMYjlánh nhữntJEJg ánBw3Qh sáELhNng vdhJcó phtJEJần trtJEJêu chxMYjọc. DưvdhJơng hxMYjơi đờtJEJ raxMYj, vdhJcảm gtJEJiác cávdhJi khôxMYjng khívdhJ mờBw3Q ámvdhJ nàtJEJy khiELhNến côELhN vdhJcó chútBw3Q khôvdhJng vdhJtự ELhNnhiên, vdhJtay cvdhJô lELhNại muốtJEJn thòxMYj Bw3Qra ctJEJầm ltJEJy rượuvdhJ chxMYjo bELhNớt ELhNthừa thxMYjãi, nxMYjhưng Bw3Qrồi lạiELhN rụtELhN lELhNại kELhNhông dám.

Khi nhữngELhN sợiELhN ttJEJơ cảmvdhJ xúcxMYj cxMYjứ gixMYjăng mắcBw3Q đâuELhN ELhNđó quanvdhJh hBw3Qai ngvdhJười, ĐịnhxMYj đtJEJột ngộtvdhJ rủBw3Q DBw3Qương đELhNi vònELhNg quanvdhJh khvdhJu Bw3Qnhà hàng.tJEJ DươngELhN đứngxMYj dậBw3Qy, xMYjcả ngườitJEJ nELhNhư đượcELhN txMYjhả lỏnxMYjg, tJEJkhông néntJEJ xMYjđược tJEJcô ELhNthở phELhNào vdhJmột ELhNcái, điBw3Q thELhNeo ĐBw3Qịnh. AnBw3Qh bướcxMYj chậELhNm rvdhJãi, đủBw3Q Bw3Qđể đôvdhJi xMYjgiày vdhJ5 phâtJEJn ctJEJủa DvdhJương khônELhNg bịvdhJ qELhNuá tảivdhJ khvdhJi côvdhJ bưvdhJớc thELhNeo anhxMYj. VừvdhJa đixMYj ĐịnhELhN vừaxMYj ELhNchỉ dẫELhNn cvdhJho DưvdhJơng nhữngxMYj điểBw3Qm đặcvdhJ biệttJEJ nvdhJho nELhNhỏ củELhNa nhàtJEJ hàtJEJng nàBw3Qy, vdhJnhư ELhNkhu hầtJEJm rưtJEJợu, “Bw3Qcăn ptJEJhòng tJEJsao rơiELhN”, Bw3Q“hồ rửaxMYj chân”vdhJ khiếnELhN DưxMYjơng tJEJmắt tròxMYjn mxMYjắt dẹt.xMYj KhônBw3Qg kELhNhí dxMYjần trởBw3Q lạitJEJ sELhNự tựBw3Q nhitJEJên, DvdhJương ELhNcũng vBw3Qô tưBw3Q hBw3Qỏi xMYjhan đELhNủ chuELhNyện. MặtJEJc ntJEJhững thắtJEJc mắvdhJc ngtJEJô nxMYjghê ctJEJủa cBw3Qô, ĐBw3Qịnh thxMYjong vdhJthả tBw3Qrả lờiBw3Q ELhNcẩn thậBw3Qn tELhNừng chvdhJút một.

Nhà ELhNhàng Bw3Qđã ltJEJên đèBw3Qn. DươxMYjng cảtJEJm nxMYjhận dườntJEJg nBw3Qhư ĐBw3Qịnh ELhNrất đểELhN tBw3Qâm đếnBw3Q việcvdhJ thiếtxMYj kELhNế áBw3Qnh sángxMYj Bw3Qtrong nhữxMYjng côxMYjng ttJEJrình củBw3Qa mìnxMYjh, Bw3Qnên từELhN khvdhJu resBw3Qort RainbvdhJow đếnxMYj ELhNnhà hànvdhJg nàyxMYj, ánhtJEJ Bw3Qsáng đềuxMYj xMYjrất đẹpxMYj mắELhNt, đềBw3Qu làvdhJ thBw3Qứ màvdhJu vdhJvàng ấmtJEJ áp,Bw3Q xMYjsóng sánhxMYj ntJEJhư mậtxMYj ong.vdhJ  Từng cvdhJăn tJEJphòng nhưvdhJ Bw3Qtừng ôxMYj nhỏBw3Q pvdhJhát sángvdhJ, ngọtELhN nxMYjgào vàvdhJ bBw3Qí xMYjmật. DưxMYjơng cxMYjứ tưởngxMYj ĐịnhtJEJ sẽtJEJ dBw3Qắt cELhNô vELhNào mộtBw3Q căvdhJn phòngvdhJ nàELhNo đó,vdhJ nhvdhJưng cuốiBw3Q vdhJcùng Bw3Qnơi dừngELhN tJEJlại Bw3Qcủa họvdhJ ELhNlại lBw3Qà mELhNột tJEJcây cầtJEJu ELhNgỗ tJEJnhỏ nBw3Qhưng cELhNhắc vdhJchắn, nằvdhJm bêvdhJn rxMYjìa Bw3Qcủa tJEJkhu nhBw3Qà hàng.vdhJ ThấyvdhJ btJEJãi tJEJcát dướivdhJ chânELhN mvdhJịn mànBw3Qg, DưxMYjơng khônxMYjg ngạivdhJ vdhJngần ELhNcởi giầyvdhJ Bw3Qra, rồiELhN đixMYj tELhNrên cát.

Trăng nBw3Qon Bw3Qvừa lênELhN. NhữtJEJng bELhNước cxMYjhân củatJEJ DưxMYjơng hBw3Qơi vdhJlún xuốnxMYjg trêxMYjn nBw3Qền cáttJEJ ELhNlấp xMYjlánh sáELhNng ELhNbạc xMYjbởi Bw3Qánh trănvdhJg Bw3Qvà áBw3Qnh đBw3Qiện vàngELhN hắtxMYj rBw3Qa tELhNừ ELhNkhu vdhJnhà lELhNớn. BêntJEJ cạELhNnh, ĐịnhBw3Q vẫnELhN điBw3Q gitJEJầy, anxMYjh nELhNhẹ vdhJnhàng cELhNầm lấyvdhJ đôvdhJi gixMYjầy trBw3Qong taxMYjy DươnxMYjg khiếELhNn côBw3Q hơxMYji ngBw3Qỡ tJEJngàng vELhNà cxMYjó xMYjchút bốiBw3Q rối.tJEJ ỪvdhJ ELhNthì thừaxMYj nhxMYjận đELhNi, nhữELhNng vdhJchăm sóxMYjc vdhJcó ELhNphần Bw3Qnhỏ xMYjbé vdhJnhư vELhNậy khiếnELhN côvdhJ ELhN… thELhNích kintJEJh lênvdhJ vdhJđược ^^

Gió bvdhJiển matJEJng thêmxMYj ELhNmột chúvdhJt lạtJEJnh khiếnBw3Q mvdhJái tóELhNc DưxMYjơng bxMYjay lòatJEJ xòaxMYj. ỞBw3Q mộttJEJ nơvdhJi kvdhJhông ELhNkhí lãngvdhJ xMYjmạn nhBw3Qư vậy,xMYj ELhNDương rấtxMYj mvdhJuốn nxMYjói điềuELhN gxMYjì đó,Bw3Q xMYjtựa ntJEJhư mộtBw3Q sELhNự hỏiELhN hxMYjan ânELhN cBw3Qần, nhưnBw3Qg rấtxMYj tJEJsợ mìnhxMYj sẽtJEJ lạiELhN buộxMYjt miệnxMYjg tJEJra mộtvdhJ câtJEJu nóELhNi ELhNvô duyên.ELhN vdhJCuối cùntJEJg DươngvdhJ chọtJEJn Bw3Qsự ixMYjm lặng.

“Hôm nvdhJay DươngELhN ítvdhJ nóivdhJ nhỉ?”

Dương ngBw3Qước lêntJEJ, hơELhNi xMYjbất ELhNngờ vìvdhJ cBw3Qâu nELhNhận xétxMYj tJEJcủa ĐịxMYjnh, chxMYjỉ địnhvdhJ nóitJEJ lạiBw3Q mELhNột tJEJcâu xMYjđại ELhNloại cvdhJô ELhNít nóBw3Qi stJEJao bằnvdhJg anxMYjh, ntJEJhưng ctJEJuối cùngvdhJ, vBw3Qẫn tJEJcứ Bw3Qthấy ELhNthế nELhNào đó,xMYj vdhJcô Bw3Qcười ngưxMYjợng ngùng.

“Tại ELhNem đanxMYjg svdhJuy nghĩ”

Định khxMYjông hxMYjỏi tiếptJEJ, tJEJmà chvdhJỉ nhìnBw3Q cô,tJEJ tựavdhJ Bw3Qnhư đợivdhJ côtJEJ nóivdhJ thêtJEJm. DvdhJương bậtxMYj cười.

“Em đaELhNng stJEJuy nghĩtJEJ xetJEJm trávdhJi Bw3Qđất nàytJEJ hẹBw3Qp Bw3Qđến ELhNcỡ nàotJEJ màxMYj xMYjem bịBw3Q dấmvdhJ Bw3Qdúi cBw3Qho ELhNanh nhELhNững ELhNhai lần?”

Định chELhNợt nhìELhNn bângELhN quELhNơ xtJEJa Bw3Qxa “À,ELhN ntJEJhư chútJEJ TxMYjhụ nBw3Qói, xMYjcái đóvdhJ ngườivdhJ tJEJta gtJEJọi làtJEJ “hữutJEJ duyên””

Dương xMYjim xMYjbặt. LiếvdhJm đvdhJôi mxMYjôi cELhNảm giáxMYjc đantJEJg xMYjkhô đELhNi vdhJvì gBw3Qió bxMYjiển, DưELhNơng hồivdhJ hộpxMYj ELhNnhìn khuBw3Qôn mtJEJặt nghiêngxMYj nghiELhNêng củavdhJ Định,Bw3Q ntJEJhững đưxMYjờng Bw3Qnét vdhJtrong sựvdhJ khắcvdhJ cxMYjhạm dịuvdhJ dàxMYjng ctJEJủa Bw3Qánh sángELhN kvdhJhiến ltJEJòng cELhNô bỗxMYjng xMYjnhiên trELhNào Bw3Qdâng mELhNột cảmvdhJ gELhNiác tJEJêm ảBw3Q lạxMYj lùtJEJng. DELhNương đangBw3Q tíELhNnh hỏELhNi tJEJanh “hữuvdhJ duyBw3Qên txMYjhì xMYjsao” nhưntJEJg ELhNchưa kịpELhN vdhJmở lờixMYj, tJEJĐịnh đãvdhJ Bw3Qquay nhìxMYjn côELhN, đôitJEJ tJEJmắt xMYjđen bBw3Qình thvdhJản hELhNỏi Bw3Qmột cELhNâu rấBw3Qt ELhN… vdhJkhông xMYjliên quan.

“Có thậELhNt vdhJthế không?”

Dương sữngxMYj rxMYja ngxMYjơ ngtJEJác “TtJEJhật gxMYjì ạ?”

Định tJEJđặt đôivdhJ gELhNiầy ctJEJủa DươxMYjng xuốngxMYj thànhELhN cBw3Qầu, Bw3Qrồi xỏELhN Bw3Qtay túitJEJ vdhJquần, nétvdhJ Bw3Qmặt vdhJvẫn khtJEJông đổi.

“À chuyxMYjện chiềutJEJ naBw3Qy. CxMYjó Bw3Qthật lvdhJà tJEJtôi khôntJEJg cóELhN …xMYj xxMYji nhêtJEJ ELhNgì vớELhNi tJEJem không?”

Ôi mátJEJ ơixMYj. CôELhN vdhJcó nênvdhJ nhảyBw3Q luôtJEJn xuBw3Qống biểnELhN cvdhJho xonBw3Qg đờixMYj khtJEJông? DươngxMYj bặmvdhJ chặtJEJt mELhNôi, cốELhN ntJEJén cảELhNm vdhJgiác xấxMYju tJEJhổ tJEJđến Bw3Qtận tJEJchân tóc.

“Lúc ELhNđó… LúvdhJc đóBw3Q tJEJlà cháuBw3Q anvdhJh chọBw3Qc tJEJem mà…”

Định vtJEJẫn vdhJkhông Bw3Qbuông tha.

“Vậy ELhNnghĩa lvdhJà tôiBw3Q có…ELhN tJEJxi ELhNnhê à???”

Gì ELhNthế nàELhNy? Bw3QSao câtJEJu chuyệvdhJn nELhNó lxMYjại dẫnvdhJ tJEJvề cáiELhN vdhJchủ đELhNề oáiELhN ELhNoăm nàyvdhJ cELhNhứ. ChxMYjẳng lBw3Qẽ ELhNcô ltJEJại đxMYji xMYj… gtJEJật vdhJđầu? MàtJEJ lắtJEJc txMYjhì thàELhN xúiELhN ctJEJô đBw3Qi… Bw3Qchết cvdhJòn hơn!!!!

Dương xMYjcắm mvdhJặt xuốnxMYjg xMYjđất, nhBw3Qìn xuốBw3Qng …vdhJ ngvdhJón ctJEJhân mình. Đếm đi đếm lại đúng mười ngón không sót ngón nào, thế mà cô vẫn quyết tâm … đếm tiếp, quyết không thèm ngẩng mặt lên.

Khi Dương bắt đầu di di ngón chân một cách khổ sở, cô chợt nghe thấy trong tiếng gió biển rì rào, tiếng gọi trầm khe khẽ.

“Dương… “

Dương không biết rằng có những khoảnh khắc, cô yêu cái tên mình đến vậy, vì nó được gọi lên rất đỗi dịu dàng. Không cưỡng được tiếng gọi ấy, Dương ngẩng lên nhìn rồi chợt ngơ ngẩn vì đôi mắt đen thẫm đang nhìn mình ấm áp. Sự đùa cợt đã biến mất hẳn, chỉ còn là một sự nghiêm túc khó gọi tên.  Cô trân người chờ đợi thì thấy bàn tay Định ngập ngừng đưa lên, giữ lại những sợi tóc bay rối bời của cô.

“Anh… ”

Định ngừng lại, vẻ như anh cũng đang nói những điều hơi khó khăn với chính bản thân mình. Khoảnh khắc đó cũng khiến Dương  sực nhớ đây là lần đầu tiên Định xưng anh với cô. Từ ngày gặp nhau lần đầu, anh chỉ gọi Dương theo kiểu xưng hô chừng mực “Tôi – em” “ Tôi – Dương”… Thực ra, trong những mối quan hệ xã giao thường ngày, Dương gọi những người hơn tuổi bằng anh rất dễ dàng, và họ, ngay cả những người tuổi thất thập cổ lai hi thì cũng vẫn lờ đi danh xưng chú bác, mà lúc nào cũng nói anh anh em em một cách rất đơn giản để tiện làm việc. Hay những tên trẻ con ngốc xít bây giờ cũng thường lên mặt đòi làm anh với con gái, mà ví dụ điển hình chính là Quân.  Chỉ  có mình Định, anh  xưng “tôi” với Dương, vừa có chút xa cách, lại có chút gì lãnh đạm. Nhưng hôm nay, anh đã xưng “anh” rồi.

Định cười nhẹ, có chút bối rối.

“Anh nghĩ, chúng ta thực sự có duyên”…

Trong vô vàn những cảm xúc lướt qua Dương lúc đó, Dương bỗng nhiên ngơ ngẩn bởi một ý nghĩ, câu nói này sao quen thuộc đến vậy. Rõ ràng, rõ ràng có người đã nói với cô…. Nhưng cảm giác mu bàn tay đàn ông dày dặn chạm nhẹ vào má cô, khiến những ý nghĩ lởn vởn còn sót lại bay biến hết. Cô chỉ biết mở tròn mắt, nhìn sững  người đối diện, và cảm nhận cái chạm nhẹ của bàn tay lên má, quá chừng trìu mến. Nhẹ nhàng mà rát bỏng. Tựa như…

Tiếng điện thoại vang lên bất thình lình khiến đôi tay trên má Dương luyến tiếc rụt lại. Định mở máy.

“Chú đây. Ừ… Sao? Đấu luôn bây giờ rồi à… Được rồi!”

Định quay sang nhìn Dương một thoáng, nhỏ giọng “Ừ, chú sẽ qua. Cứ bình tĩnh nhé”.

Định tắt máy. Dương đã đoán cuộc gọi là từ Quân, nhưng cô không hiểu có chuyện gì mà “đấu” với lại “bình tĩnh” ở đây. Hơi thắc mắc, chưa biết hỏi sao thì Định đã nhẹ giọng.

“Đi với anh nhé?”