You are here

Gái Già Xì Tin - Chương 12

Chương 12.1sLGo: sLGoCái nà2iBny cBkURó tính2iBn lsLGoà quBkURấy rBkURối 2iBntình dụcsLGo côngguHw cộngrtEY khôngBkUR đấy????





(Bông lộc2iBn sLGovừng trêBkURn sguHwân thiếusLGo nhguHwi, gầnBkUR hồBkUR HoBkURàn KiếmBkUR 25/9/11)




Điện thoại2iBn trosLGong prtEYhòng khrtEYách sLGosạn chợt2iBn r2iBneo. DươguHwng nhsLGoấc mrtEYáy ngguHwhe. CguHwô nhguHwíu m2iBnày khrtEYi nsLGohân 2iBnviên khrtEYách s2iBnạn vớBkURi girtEYọng m2iBniền TsLGorung sLGonhỏ nhrtEYẹ nói2iBn crtEYó người2iBn muốrtEYn gặprtEY côguHw. sLGoDương BkURlập rtEYtức nBkURghĩ ngsLGoay đến2iBn QuâguHwn nêsLGon lạnhguHw lùngsLGo trảrtEY 2iBnlời sLGolà 2iBncô 2iBnkhông muốnguHw gặp2iBn asLGoi hguHwết, c2iBnũng khôngrtEY queBkURn BkURai guHwở đâguHwy. NhưngBkUR gi2iBnọng lBkURễ tâBkURn vsLGoẫn tirtEYếp tụcguHw nBkURgọt ngào.

“Dạ, ảnhrtEY nhguHwờ nrtEYói ảguHwnh tênsLGo Định2iBn ạ!”

Sấm sétguHw nổ2iBn đùnrtEYg bênsLGo taiBkUR. ĐrtEYịnh sLGosao? Khô2iBnng lísLGo nsLGoào 2iBncái ngườiBkUR guHwcô âguHwm thầmguHw nguyền2iBn r2iBnủa nã2iBny gBkURiờ lạguHwi lò2iBn d2iBnò tớ2iBni đâyrtEY tìguHwm côsLGo sLGochứ? rtEYMà vìsLGo 2iBnsao anrtEYh lạirtEY bBkURiết BkURđược chỗsLGo phò2iBnng c2iBnô đượcguHw nhỉ?sLGo DưsLGoơng nghĩrtEY đế2iBnn sLGođủ guHwmọi kBkURhả rtEYnăng, cuốisLGo cùn2iBng sLGocô trtEYạm t2iBnìm 2iBnđược giải2iBn phápsLGo hợrtEYp lrtEYý. ChắcsLGo 2iBnlà TrtEYân, ôngsLGo mối2iBn BkURngày xưsLGoa vguHwẫn khBkURông qsLGouên nhirtEYệm vụrtEY BkURcủa BkURmình. ChỉrtEY cóBkUR guHwTân mBkURới birtEYết pguHwhòng crtEYủa c2iBnô ở2iBn cáirtEY thàrtEYnh 2iBnphố biBkURển nBkURày, rtEYvì  chính sLGoanh trựguHwc tsLGoiếp BkURbook BkURvé, boortEYk phònguHwg chrtEYo sLGocô 2iBnở sLGokhách guHwsạn nàsLGoy mà.

Ý ngh2iBnĩ ĐsLGoịnh rtEYđến tsLGoìm lsLGoàm cBkURô qsLGouýnh guHwlên. 2iBnDương sLGohớt hguHwải chBkURải BkURsơ mrtEYái tóguHwc, thaguHwy guHwchiếc áoguHw hrtEYai dây2iBn rtEYvà chirtEYếc quầnBkUR al2iBnibaba mrtEYàu hồngsLGo tguHwím điBkURệu đsLGoà rồi2iBn chạysLGo sLGonhào rguHwa cửa.rtEY Đế2iBnn BkURkhi cBkURầm nắmrtEY rtEYcửa đsLGoịnh xo2iBnay, DưguHwơng mới  sựcsLGo nhBkURớ, rtEYcô lạguHwi chạy  bổsLGo vàoBkUR phòng2iBn, lôirtEY tú2iBni ra2iBn, lấsLGoy tBkURhỏi soBkURn BkURmôi quBkURẹt nhBkURanh m2iBnột cái.BkUR rtEYLúc nhguHwìn BkURgương,  mím mísLGom rtEYmôi 2iBncho sLGoson lasLGon đềuguHw, DưrtEYơng mớiBkUR giậtguHw mình.

Ôi, guHwlập trườrtEYng BkURcủa côrtEY chỉrtEY c2iBnó thế2iBn th2iBnôi sBkURao? LỏngsLGo l2iBnẻo đế2iBnn phátsLGo sLGosợ. 2iBnVừa mớirtEY rtEYquyết trtEYâm khônrtEYg liBkURên qu2iBnan đếBkURn cả2iBn cguHwhú chrtEYáu nhà2iBn guHwanh cơguHw mà.

Vả lại,2iBn anguHwh đãsLGo sLGocó “mối”.

Bang! BangsLGo! sLGoCái ýBkUR nsLGoghĩ “ĐịnBkURh rtEYcó mốiBkUR” khi2iBnến côrtEY sựngguHw lạBkURi, rtEYbỗng d2iBnưng mguHwuốn chùBkURi quáchBkUR 2iBntí guHwson mBkURôi đi.2iBn Nhưng2iBn BkURsau nBkURghĩ mrtEYình thậtrtEY trtEYrẻ cortEYn trguHwẻ msLGoỏ, m2iBnình guHwxinh đârtEYu phảisLGo cBkURho rtEYduy nguHwhất mBkURột ngườsLGoi 2iBnnhìn, thế2iBn guHwlà 2iBnDương nBkURhe 2iBnrăng cưrtEYời vớiBkUR mBkURình tronrtEYg gBkURương mộtrtEY cái,guHw rồguHwi tr2iBnái ngượcsLGo vớisLGo vguHwẻ hớtsLGo hảirtEY 2iBnlúc nBkURãy, guHwcô BkURđủng đỉnh2iBn đi2iBn sLGora rtEYkhỏi phòng.

Thế nhưnBkURg drtEYù rguHwa vẻBkUR bìnBkURh thBkURản BkURđến mấyrtEY tguHwhì khBkURi t2iBnhang 2iBnmáy “ding”guHw mộtguHw cá2iBni rồBkURi msLGoở raguHw, DươngsLGo vẫsLGon guHwnhận guHwthấy tguHwim msLGoình guHwđang đBkURập thìnhrtEY thịsLGoch. Cô rtEY tiến vềguHw rtEYphía quầsLGoy rtEYlễ tâ2iBnn guHwcủa kháguHwch ssLGoạn, nsLGohưng chỉsLGo th2iBnấy nhânsLGo visLGoên 2iBnđang cắBkURm rtEYcúi nhậrtEYp sổguHw sách.sLGo DươBkURng lướtBkUR mắtguHw nhì2iBnn quanhguHw, nhưng &nbBkURsp;cả khguHwu tầBkURng trệt2iBn c2iBnhỉ thấy2iBn v2iBnài guHwba 2iBnkhách TguHwây đan2iBng đrtEYi lạrtEYi, còguHwn đrtEYâu 2iBnkhông thấysLGo rtEYbóng d2iBnáng sLGocủa kẻ2iBn churtEYyên mặcsLGo s2iBnơ msLGoi đenrtEY ấBkURy đâu2iBn hết.rtEY KhôngrtEY lẽ2iBn BkURanh đợirtEY lâuguHw guHwquá đã2iBn đirtEY rồi?&sLGonbsp; Dương đisLGo vềsLGo pBkURhía sLGolễ sLGotân, địnhguHw BkURhỏi sLGohan mộBkURt cguHwâu thìguHw đ2iBnột n2iBngột córtEY guHwbàn taguHwy vỗBkUR nhẹguHw sLGovào vaguHwi cô.

“Ở đây”.

Dương quBkURay psLGohắt lạiBkUR nBkURhìn. KhôngsLGo thsLGoể ti2iBnn đượcguHw vàBkURo m2iBnắt mìnhguHw, trướcBkUR mặtsLGo csLGoô lBkURà mộtguHw khuônguHw mặt2iBn m2iBnà BkURcô ch2iBnỉ mrtEYuốn …2iBn đấrtEYm csLGoho mrtEYột nhát.guHw QuâBkURn nhướnrtEY nhrtEYướn đôirtEY lBkURông m2iBnày, n2iBnhìn côBkUR nBkURhe rsLGoăng r2iBna cười.

“Ô, làrtEYm gguHwì nhưBkUR msLGouốn giết2iBn ngsLGoười tBkURhế kia?”

Dương tức2iBn đếnrtEY mứrtEYc musLGoốn rtEYxịt kBkURhói lỗsLGo BkURtai. TứcsLGo cáiguHw thằngsLGo trờ2iBni đártEYnh nàysLGo một,guHw t2iBnức rtEYchính bBkURản thsLGoân mBkURình mười.BkUR sLGoSao rtEYcô guHwcó guHwthể sLGongu ssLGoi kìrtEY diệusLGo 2iBnvậy cơBkUR chứ,sLGo khôrtEYng nguHwghĩ đếnBkUR chi2iBnêu sLGolừa qurtEYá 2iBnmức đguHwơn giảnBkUR này.sLGo BkURNhưng guHwbiết guHwtức 2iBntối ch2iBnỉ tổguHw 2iBnlàm rtEYmình t2iBnhêm rtEYuất, khôsLGong giảisLGo quyếguHwt đượcBkUR gsLGoì nsLGoên rtEYcô hấtBkUR mặt.

“Ra  người musLGoốn gsLGoặp tô2iBni là2iBn cậuguHw guHwđó à?”

Quân gậtrtEY gậBkURt rtEYđầu, sLGocòn cườguHwi guHwtoe rBkURa vẻguHw rấtBkUR ngguHwây thơ.

Dương csLGoười cười2iBn bỡn2iBn cợtsLGo “ThếguHw mớisLGo tBkURhay BkURtên đổirtEY rtEYhộ khrtEYẩu à?”

Quân xguHwịt nụguHw cBkURười, lúsLGoc sau &nbs2iBnp;bĩu msLGoôi ấmguHw ức.

“Hừ. Tứ2iBnc vìrtEY đâysLGo rtEYmạo rtEYdanh ch2iBnú Định2iBn guHwà? BkURNhưng 2iBnđây khôrtEYng nrtEYói thếguHw rtEYthì cóguHw xuốnrtEYg không?”

Dương nghiếnBkUR răng.

“Đồ lásLGou sLGocá guHwláu tôm”.

“Ôi, 2iBnláu gìsLGo chẳnguHwg được,sLGo lá2iBnu cáguHw, lguHwáu trtEYôm, lBkURáu ốc,guHw lártEYu ếcBkURh, láguHwu sLGocả nháirtEY bén2iBn lsLGouôn… H2iBna hrtEYa “

Thấy mìnrtEYh rtEYlại sắBkURp p2iBnhát điênsLGo, DưrtEYơng qu2iBnay phắguHwt ngưguHwời sLGođi. NhưngguHw mộtsLGo ýguHw ngBkURhĩ lướtrtEY qusLGoa khiế2iBnn DươngguHw sựrtEYng lại.guHw CôrtEY qBkURuay n2iBngoắt trởsLGo 2iBnlại guHwvà vrtEYa thẳng2iBn vrtEYào cártEYi ngườrtEYi guHwđang h2iBnăm sLGohở guHwđi đến,2iBn khrtEYiến csLGoô tguHwối srtEYầm sLGomặt mũi.

“Làm cguHwái gìguHw thếrtEY hả?”

Vừa xBkURoa trá2iBnn DươngsLGo vừaguHw gắtguHw lên.sLGo QsLGouân lúsLGong túngguHw tguHwhanh minh.

  “Ai sLGobảo đaguHwng đ2iBni rtEYtự guHwdưng đứngBkUR lạiBkUR? CrtEYó BkURlàm ssLGoao không?”

“Sao trărtEYng c2iBnái gì.guHw Tr2iBnả đây?”

Dương 2iBntrừng rtEYmắt xòsLGoe t2iBnay ra

Quân ngẩBkURn sLGongơ nhì2iBnn krtEYhuôn msLGoặt DươngBkUR, guHwrồi lsLGoại nhsLGoìn bàBkURn taguHwy x2iBnòe rBkURa BkURcủa cô.

“Trả BkURgì. TrsLGoả sLGonợ tìsLGonh xsLGoa 2iBnà? hsLGoí hí”

“Còn dBkURám cườiBkUR BkURhả? sLGoTrả chứng2iBn minrtEYh th2iBnư củasLGo tsLGoôi. sLGoCậu crtEYó bi2iBnết tôiguHw phảguHwi man2iBng passpoguHwrt đểsLGo ởsLGo 2iBnkhách sạguHwn khônrtEYg hả?”

Quân crtEYười 2iBntít BkURcả mắt.

“Có passport &nrtEYbsp;rồi guHwthì cầsLGon BkURgì chứnsLGog miBkURnh thrtEYư nữa.guHw rtEYĐể đâyrtEY guHwgiữ l2iBnàm tBkURin cho?”

Hai nBkURắm đấrtEYm củaguHw DươnguHwg guHwđã siếtrtEY chặtBkUR, gânguHw BkURxanh ch2iBnắc cũBkURng prtEYhải nổiBkUR lguHwên c2iBnuồn cuộnBkUR, cguHwô trừngBkUR BkURtrừng mắtrtEY nhìBkURn cártEYi rtEYkẻ mrtEYặt đangsLGo rtEYvô crtEYùng tguHwoe toét.

“Tin cáiguHw guHwcon khỉ!sLGo TóBkURm lạisLGo cậu2iBn sLGocó tsLGorả không?”

Quân csLGoười cười.

“Không trả.rtEY TrtEYhích th2iBnì sLGođi BkURmà 2iBnlấy. Ở2iBn đâysLGo này”.

Vừa 2iBnnói QusLGoân vrtEYừa vrtEYỗ bBkURồm bộpBkUR vguHwào rtEY… môBkURng, nơ2iBni chisLGoếc túsLGoi sLGoquần jesLGoan phồBkURng lBkURên bguHwởi msLGoột chsLGoiếc ví.sLGo N2iBnụ csLGoười tựBkUR tirtEYn BkURvì BkURbiết sLGocô krtEYhông đờ2iBni nào2iBn drtEYám “masLGonh độn2iBng” khsLGoiến DươnrtEYg tứ2iBnc đsLGoiên. MộguHwt BkURcơn brtEYốc đồngBkUR bấtguHw t2iBnhình lBkURình kéguHwo đếnguHw, k2iBnhi mà2iBn chưguHwa kịBkURp sguHwuy nsLGoghĩ gì2iBn thêguHwm DươguHwng đrtEYã thấ2iBny msLGoình chạyBkUR sLGora ssLGoau lưnguHwg QuânBkUR, rBkURa sứcBkUR nhétguHw trtEYay vàrtEYo rtEYtúi qusLGoần, msLGoóc chiếc2iBn vrtEYí ra.

Quân choáBkURng, lặng2iBn BkURđi một2iBn thoánrtEYg, nBkURgoái r2iBna sLGođằng sau.

“Oái… BkURNày… Này…sLGo Sờ…guHw rtEYsờ mônBkURg đâysLGo thBkURật 2iBnđấy à…

Dương 2iBnvẫn nghiếnguHw răsLGong rútguHw cáirtEY vsLGoí sLGora, nhrtEYưng crtEYhiếc quầnguHw JguHwean chậguHwt khiBkURến chiếc2iBn 2iBnví mãiguHw khônsLGog krtEYéo lrtEYên được.

Một vrtEYài vịguHw ksLGohách TâysLGo guHwbắt đầu2iBn hrtEYiếu kìsLGo qBkURuay rtEYra nhrtEYìn, guHwnhưng Dư2iBnơng kệsLGo xrtEYác. ĐangsLGo troBkURng cơn2iBn BkURtức tốiguHw vBkURà đ2iBnược aguHwn ủiBkUR vớsLGoi ý2iBn nghĩ2iBn rtEY“đối mặtguHw vớiguHw nhữsLGong thằngrtEY sLGochày brtEYửa 2iBnthì phả2iBni chsLGoày bửaBkUR hơnguHw nó”,rtEY nênsLGo D2iBnương nghrtEYiến rtEYrăng rguHwút c2iBnật lực.guHw CguHwhiếc víBkUR vừ2iBna t2iBnhò lên2iBn quBkURa BkURmép túguHwi thìBkUR QuâguHwn lguHwại ngBkURọ nguậy.

“Này nà2iBny, cá2iBni nàyBkUR guHwcó tísLGonh l2iBnà quấy2iBn rốiBkUR tìnsLGoh dục2iBn BkURcông cộng2iBn sLGokhông đấy?”

Vì QuânrtEY xoaBkURy ngườirtEY nBkURên DguHwương guHwbị tsLGorượt tasLGoy rsLGoa. CBkURô lrtEYại prtEYhải rtEYnhào theguHwo, sLGovừa cốguHw sLGokéo chiếguHwc ví2iBn rguHwa, sLGovừa hrtEYét nhỏ.

“Câm mirtEYệng. 2iBnĐứng sLGoim đấy”.

Giọng QuBkURân vừasLGo buồnguHw BkURcười, vrtEYừa tguHwhiểu não.

“Ôi, cBkURhú Định,guHw chsLGoú chứngguHw kiến2iBn nhá.rtEY rtEYRõ lrtEYà NsLGohái Bén2iBn “2iBndê” ch2iBnáu mà!

Dương hunsLGog hguHwăng trừngBkUR rtEYmắt lên2iBn nBkURhìn Quân.

“Hừ, đừnrtEYg mrtEYà BkURlôi chBkURú cậuguHw rguHwa mà2iBn dọaguHw tôiBkUR. TưởngsLGo guHwchú cậu2iBn màguHw sLGoxi nhêsLGo BkURvới tôi2iBn hả”?

Mắt QuânguHw lBkURấp lánguHwh tiBkURnh quái.

“Thật BkURkhông 2iBnxi nhguHwê chứ?”.

Dương đrtEYã rútBkUR rsLGoa đượrtEYc chiếcsLGo vísLGo qguHwuái đguHwản rguHwa krtEYhỏi chiế2iBnc qurtEYần chBkURật một2iBn cártEYch quái2iBn đản2iBn rtEYkia, vộsLGoi vàrtEYng lBkURật BkURra đểrtEY tìmBkUR chguHwứng min2iBnh rtEYcủa mình.

“Không BkURnói nhiều2iBn đrtEYau dirtEYều. guHwIm rtEYcho tsLGoôi còn2iBn tìm…”

Dương lậtrtEY lguHwật một2iBn hsLGoồi, thBkURấy trortEYng vsLGoí cóBkUR vBkURài tờsLGo tiền2iBn guHwchẵn, lẻguHw lộguHwn xộn.BkUR Bên2iBn ngărtEYn khácsLGo guHwlà csLGoác loạguHwi guHwgiấy tờsLGo vguHwà vguHwài cártEYi thẻ.sLGo C2iBnô tìm2iBn thấysLGo đượ2iBnc chứnguHwg BkURminh củartEY mìguHwnh guHwở guHwphía t2iBnrong cùng2iBn rtEYcủa sLGochiếc víguHw, đượ2iBnc kẹprtEY bên2iBn guHwcạnh tờsLGo chguHwứng guHwminh tsLGohư krtEYhác. DươngrtEY nhguHwanh rtEYtay kẹprtEY ng2iBnay guHwchứng minBkURh của2iBn mìnhsLGo vàguHwo nách,BkUR rồirtEY rúguHwt t2iBnờ chứnsLGog mBkURinh sLGothư củartEY BkURQuân raBkUR, lisLGoếc nhìBkURn qsLGoua. NgrtEYuyễn Ho2iBnàng QurtEYân, srtEYinh nă2iBnm 1guHw987… Hừ,2iBn cáguHwi đồsLGo oắtguHw 2iBncon lắmsLGo chuyguHwện, siguHwnh nă2iBnm 82iBn7 guHwmà dámBkUR lèrtEYo nhèguHwo guHwlà guHwanh đây2iBn BkUR27 tuổiguHw. CsLGoô nhétrtEY trBkURở lguHwại và2iBno ví,BkUR rồiguHw đậpBkUR bốprtEY chiếBkURc v2iBní vBkURào taBkURy củguHwa Quân,guHw BkURcái kẻguHw vẫnBkUR đanguHwg tủBkURm BkURtỉm đứngsLGo nhìsLGon. rtEYLấy hết2iBn giọnrtEYg hìnhguHw sựsLGo crtEYó thể,BkUR DươguHwng BkURhừ mũi.

“Nghe đsLGoây. Từ2iBn bâyBkUR gi2iBnờ khôngrtEY xuấBkURt sLGohiện trước2iBn mặtBkUR tBkURôi dướiguHw mguHwọi hìguHwnh thức. &nbsguHwp;Tôi sLGonói cBkURó tiBkURếng VirtEYệt 2iBncó 2iBndấu đsLGoấy, crtEYó hiểrtEYu không?

“Hiểu. NhguHwưng chỉsLGo muốrtEYn hỏi,2iBn thrtEYế guHwchú ĐịnrtEYh cóguHw thểrtEY xuấguHwt hiệsLGon sLGotrong mọirtEY hìguHwnh thức2iBn không?”

Dương nghguHwiến guHwrăng trèsLGoo trBkURẹo “Cả2iBn chúsLGo rtEYcháu nhàsLGo cBkURậu guHwphắn điBkUR hết,sLGo hrtEYiểu chưa?”

Quân sLGogật đầusLGo, qu2iBnay ngườisLGo nhìnBkUR vrtEYề phíaguHw cửa.

“Chú csLGoháu mìnrtEYh BkURphải BkURphắn guHwthôi c2iBnhú ạ,guHw ng2iBnhe chừsLGong l2iBnà NhguHwái BénrtEY kiê2iBnn quyếtguHw lắm”

Xì, đsLGoịnh tBkURiếp tụ2iBnc lừaBkUR c2iBnô à?sLGo VừartEY bBkURĩu mô2iBni, v2iBnừa định2iBn châmguHw chọcsLGo QBkURuân thguHwêm mộtsLGo câuguHw nrtEYữa, nhưng2iBn mắtBkUR DươngBkUR sLGovô tìnhBkUR lrtEYiếc sLGora cguHwửa mộguHwt cái.

Sau rtEYcái liếcBkUR đó,guHw DươnsLGog đãrtEY trởguHw thàsLGonh “linhrtEY sLGohồn tượngguHw đá”.

Bởi nsLGogay cửasLGo guHwkhách sạrtEYn, Đ2iBnịnh đBkURã đguHwứng guHwđó sLGotừ lúcguHw BkURnào, sLGotay guHwxỏ túiguHw quần,2iBn nrtEYhìn về2iBn sLGophía BkURcô, rtEYđôi mBkURắt đensLGo thẫ2iBnm kínsLGo bưsLGong, môiBkUR đ2iBniểm nrtEYhẹ mộtguHw nBkURụ cười.

P/s: HísLGo hí,2iBn n2iBnhư đBkURã hsLGoứa, tớ2iBn phBkURải điềuguHw rtEYngay anguHwh Định2iBn trởguHw lsLGoại sLGocho rtEYcác tìguHwnh irtEYu đỡrtEY rtEYnhớ anrtEYh í2iBn rrtEYồi nrtEYhé ^^. 

 

Chương 12rtEY.2: DườnBkURg nBkURhư lsLGoà 2iBncô xấrtEYu h2iBnổ. DườguHwng nrtEYhư lBkURà cBkURô xấuBkUR hrtEYổ, chỉsLGo vớiBkUR… anh.




(Ngõ đườngrtEY HuỳnguHwh T2iBnhúc KBkURháng, 92iBn/2011, phot2iBno 2iBnby Khanhha)



Định qsLGouan rtEYsát kBkURhuôn mặtBkUR đỏBkUR ử2iBnng lêBkURn màusLGo tásLGoo chín,rtEY dángguHw đguHwiệu nhBkURư gàsLGo mrtEYắc tósLGoc củasLGo guHwDương, sLGotrong lòsLGong 2iBnnếm trải2iBn mBkURột cả2iBnm gBkURiác nguHwgọt ngàoBkUR. KrtEYhông guHwhiểu BkURvì đâsLGou, nhrtEYững lrtEYần gBkURặp gỡ2iBn DguHwương luô2iBnn 2iBnkì quặsLGoc, kh2iBni rtEYthì 2iBncô òartEY k2iBnhóc trưrtEYớc mặ2iBnt an2iBnh rtEYkhông rtEYgiấu giếm,guHw 2iBnkhi 2iBncô ngãBkUR cáirtEY sLGooạch rtEYngay rtEYdưới 2iBnchân anrtEYh, ha2iBny nhrtEYư bâyBkUR g2iBniờ, côrtEY BkURnhư hìrtEYnh ảnsLGoh rtEYở guHwtrên mộtrtEY vide2iBno c2iBnlip BkURđang chuyểBkURn độngBkUR đầyBkUR sôirtEY nổiguHw sLGobỗng nhirtEYên 2iBnbị bấmsLGo nú2iBnt tạm2iBn dừngBkUR vậy.

Dường sLGonhư lsLGoà crtEYô rtEYxấu hổ.guHw DườngBkUR n2iBnhư làBkUR cô2iBn BkURxấu rtEYhổ, chsLGoỉ rtEYvới… anh.

Thấy mặ2iBnt BkURcô sắrtEYp 2iBnbốc cháysLGo đguHwến nơi,guHw 2iBnĐịnh mỉmsLGo cườiBkUR sLGobình thản.

“Lâu krtEYhông BkURgặp em!”.

Dương mấsLGop BkURmáy môisLGo mộ2iBnt guHwlúc, trtEYhấy taguHwy chânguHw t2iBnhừa trtEYhãi khôn2iBng biếtBkUR lguHwàm sLGogì. guHwCô 2iBnđờ đẫnguHw đưBkURa ta2iBny vuốguHwt tócsLGo r2iBnồi cậprtEY rập2iBn rtEYbuông xu2iBnống, rtEYlúc BkURsau mrtEYới tBkURhốt lên.

“Sao artEYnh lrtEYại ởsLGo đây?”

Định chưartEY kịpBkUR tBkURrả sLGolời, t2iBnhì QuânrtEY đãguHw nhảrtEYy vào,sLGo giọrtEYng dsLGoài ra.

“Vừa nãBkURy guHwcó ngườiBkUR brtEYảo rtEYchú chá2iBnu mìnguHwh cấ2iBnm xuấtsLGo hiệnsLGo sLGodưới mọisLGo hìnhsLGo thrtEYức. CósLGo BkURngười bguHwảo cảrtEY ch2iBnú cũn2iBng BkURchả x2iBni nhguHwê quáBkURi gì  chúrtEY ạ”

Mặc guHwcho 2iBnĐịnh cố2iBn níguHwn cBkURười, QuânrtEY vẫnrtEY tỉBkURnh bguHwơ, cguHwòn vờBkUR thấsLGop girtEYọng thì2iBn thào.

“Có người  vừa &n2iBnbsp;rồi c2iBnòn quấyrtEY rốiBkUR rtEY… “tờBkUR dờ”BkUR chásLGou. ĐểguHw rtEYan BkURtoàn cguHwhú cháuguHw mìnhrtEY sLGoté 2iBnlà hơn…”

À, nếsLGou bâyrtEY giờsLGo córtEY sLGomột qu2iBne rtEYdiêm đánguHwh x2iBnòe mBkURột csLGoái bêrtEYn cạnhBkUR thguHwì 2iBnđảm sLGobảo l2iBnà mặtBkUR củ2iBna DươngBkUR sẽBkUR bsLGoén lửaguHw ngaguHwy. CảmguHw giáguHwc đỏrtEY mặsLGot đếnguHw rát2iBn 2iBnbỏng khBkURiến côrtEY rtEYkhông n2iBnói nênsLGo lời.&guHwnbsp; Dương nh2iBnìn rtEYvẻ guHwmặt csLGoố guHwbình sLGothản củasLGo ĐịnhsLGo vsLGoà vẻ2iBn lrtEYáu cBkURá củsLGoa QrtEYuân kBkURhi ch2iBniếu tướBkURng BkURđược côrtEY, qu2iBnyết trtEYâm lấrtEYy rtEYlại bìnhsLGo BkURtĩnh. CôrtEY vờ  guHwlên giọngrtEY nạt.

“Hừ, ch2iBnú cậguHwu l2iBnà 2iBnngười lớguHwn, biguHwết chsLGoỗ nàoguHw rtEYnói đrtEYùa chỗrtEY sLGonào nóisLGo thậtBkUR chứsLGo nhỉBkUR anrtEYh ĐịnhguHw nhỉ?”

Quân sLGodậm sLGochân tứcBkUR tối.

“Ở đâurtEY tsLGohói đBkURời sLGonạt chásLGou nịnhsLGo csLGohú lrtEYà sao?”.

Định vrtEYỗ vàoguHw vasLGoi Quân.

“Thôi đrtEYi. ĐừngBkUR sLGocó 2iBnchọc ngsLGoười BkURta nữa”.

Quân thBkURở rBkURa sLGoai oán.

“Giờ guHwthói đrtEYời lạisLGo thàguHwnh nạtBkUR sLGocháu BkURvà 2iBnnịnh ngườiguHw dưng2iBn. 2iBnTại sartEYo lạguHwi vôrtEY l2iBný thế,sLGo mộtrtEY sLGothanh sLGoniên traguHwi t2iBnrẻ sánrtEYg ng2iBnời đrtEYầy guHwsức sguHwống mà2iBn chBkURẳng guHwđược nângsLGo nisLGou gsLGoì cả”

Cả BkURDương lầguHwn ĐịrtEYnh BkURđều 2iBnphì cườiBkUR vìrtEY điệu2iBn bguHwộ rtEYkhoa trươngBkUR của2iBn QuBkURân. DươnrtEYg cguHwũng rtEYthầm thởBkUR phguHwào vsLGoì thờ2iBni điểBkURm cBkURăng thẳngrtEY đguHwã BkURqua. TguHwuy nhiên,guHw rtEYkhi Định2iBn hỏi2iBn DươngsLGo sLGocó sLGomuốn đisLGo crtEYafé vớ2iBni chú2iBn c2iBnháu sLGoanh khôngrtEY rtEYthì DươguHwng vẫsLGon bguHwán sốn2iBng bánBkUR chếguHwt sLGomà từguHw chguHwối. C2iBnô khôngrtEY muốnguHw 2iBnmình cứguHw 2iBnphải âsLGom thầm2iBn rtEYđi tìm2iBn c2iBnái h2iBnố haBkURy csLGoái lỗ2iBn nẻ2iBn nàsLGoo đrtEYể chuBkURi xBkURuống vìrtEY nhữguHwng tìnhBkUR rtEYhuống ki2iBnnh 2iBndị màrtEY chínhsLGo côrtEY tBkURạo guHwnên trưsLGoớc mắtsLGo anh.

Định BkURlắng nrtEYghe guHwcâu từBkUR cBkURhối củartEY DươngsLGo 2iBnvới vẻ2iBn đBkURiềm đạm,guHw nhưn2iBng Qu2iBnân guHwthì xìsLGo một2iBn hguHwơi rtEYrõ dài.

“Sao tsLGohế, lạirtEY ssLGoợ hguHwá misLGoệng guHwmắc qurtEYai àrtEY, hrtEYay x2iBnấu hrtEYổ vìguHw 2iBnmấy cáirtEY câuguHw vừguHwa nãy?”

Cái thằngBkUR chếrtEYt guHwtiệt nBkURày cứrtEY nhsLGoư đguHwi tông2iBn làguHwo ở2iBn tr2iBnong lòngBkUR cô2iBn vậy.sLGo rtEYDương cười2iBn gượng,BkUR 2iBnnhưng chẳnBkURg thsLGoèm thanguHwh mBkURinh vrtEYới nsLGoó, cBkURô qusLGoay ssLGoang ĐguHwịnh nó2iBni nhưBkUR gsLGoiải thích.

“Thật 2iBnra BkURlà vìsLGo rtEYem c2iBnó hsLGoẹn vBkURới một2iBn ngưrtEYời guHwhọ BkURhàng ởrtEY đây.rtEY TBkURhôi đànhBkUR rtEYhẹn crtEYhú cháurtEY 2iBnanh dịBkURp khác”.

Quân vẻ2iBn vguHwẫn khôguHwng vừa2iBn lòrtEYng, trướcsLGo khsLGoi xoaBkURy guHwngười điguHw còguHwn gguHwhé vrtEYào tBkURai guHwcô thìguHw thàoguHw “BkURLần guHwsau n2iBnói drtEYối tguHwhì rtEYhọc cácguHwh đừnBkURg rtEYcó mBkURà chguHwớp mắtsLGo loguHwạn lên”

Tưởng nhưrtEY sLGokhói lạrtEYi 2iBnxì rBkURa h2iBnai lỗguHw 2iBntai DươsLGong. Tại2iBn sguHwao t2iBnhằng oắtBkUR BkURcon nBkURày khôguHwng đểsLGo côrtEY 2iBnnhìn BkURnó đượsLGoc bìrtEYnh thườngsLGo rtEYtrong vguHwòng msLGoột BkURphút chứ?

*****

Cuộc sốngsLGo đúngsLGo rtEYlà sLGocó nh2iBnững bấrtEYt nBkURgờ nBkURgẫu sLGonhiên kBkURhiến chínhguHw D2iBnương pBkURhải BkURkinh ngguHwạc. KhguHwi cô2iBn nóiguHw đ2iBnại câusLGo gặprtEY “mộtrtEY ngườiguHw họ2iBn hàng”2iBn cBkURô tuyệtBkUR nhirtEYên BkURkhông thểBkUR ngh2iBnĩ rằnsLGog, córtEY một2iBn nsLGogười họguHw BkURhàng th2iBnật, đột2iBn ngộtguHw gọiguHw điệnsLGo chrtEYo 2iBncô. Mà2iBn đsLGoây lại2iBn lBkURà rtEYmột ngrtEYười 2iBncô crtEYực ksLGoì 2iBnyêu quý.

Giọng của2iBn BkURbác Thụ2iBn sLGovang lrtEYên rổguHwn rảng.

“Nấm,  đang 2iBnở fesivasLGol phảrtEYi không?”

Dương sLGotròn xoBkURe mắt.

“Dạ, sa2iBno bártEYc 2iBnbiết ạ?”

“Vậy guHwmới tàisLGo chứ.2iBn 2iBnMau maurtEY, đguHwi rguHwa đsLGoây ănrtEY vớsLGoi báBkURc. BrtEYắt rtEYtaxi sLGora luôguHwn nhsLGoà hrtEYàng TrtEYhùy DưrtEYơng nguHwhé, c2iBnó bguHwiết BkURđường chưa?2iBn KhônrtEYg cứrtEY bảo2iBn l2iBnà lsLGoái x2iBne ngườiguHw trtEYa biế2iBnt đấy”.

“Dạ, ch2iBnáu b2iBniết rồi.2iBn ChártEYu sLGora luô2iBnn đây”.

Lẳng điệnBkUR trtEYhoại xuốngguHw giưBkURờng, sLGoDương vsLGoừa gấrtEYp gápguHw trtEYhay guHwđồ, rtEYvừa nghĩguHw msLGoiệng mìrtEYnh thrtEYiêng qguHwuá điBkUR mấtsLGo. Vừa2iBn sLGokêu cBkURó hguHwẹn họguHw rtEYhàng lrtEYà gsLGoặp họguHw hàngsLGo luôn.rtEY rtEYBiết vầBkURy hồrtEYi nãyguHw côBkUR nóiguHw sBkURắp gặpsLGo ngườrtEYi yêusLGo, crtEYó kh2iBni côBkUR sLGolại c2iBnhẳng rtEYtúm BkURcổ đượcsLGo ansLGoh chàn2iBng đsLGoẹp traiBkUR, sLGonhà sLGogiàu 2iBnviết cBkURhữ rtEYbự ởguHw cáiBkUR thành2iBn ph2iBnố bsLGoiển nguHwày rtEYí chứguHw ^^

Dương bguHwước vàguHwo “Thùy2iBn Dương”,2iBn mộsLGot nhà2iBn h2iBnàng đư2iBnợc guHwthiết k2iBnế sLGođể hầurtEY nBkURhư msLGoọi giaguHwn phò2iBnng rtEYđều sLGonhìn 2iBnra biểnsLGo. BuổrtEYi chiều2iBn, nắ2iBnng sâBkURm sấpguHw và2iBnng trêrtEYn mguHwặt biểnsLGo xanBkURh, vàBkURi d2iBnây leBkURo đguHwu hguHwờ bên2iBn cửBkURa sổ,2iBn thBkURật lrtEYà thờ2iBni đrtEYiểm BkURlãng mạ2iBnn rtEYcủa cá2iBnc cặpguHw tìnBkURh nhârtEYn. Từ &nbs2iBnp;hành lrtEYang đi2iBn vào,sLGo DươngguHw rtEYđã lisLGoếc sLGothấy nrtEYhững ksLGohông bBkURiết sLGolà 2iBnbao nhiê2iBnu crtEYặp 2iBnđôi đBkURang đứguHwng bêguHwn nhrtEYau r2iBnì rầm2iBn trsLGoò chuyệ2iBnn, ha2iBny đútguHw csLGoho nhasLGou miếsLGong bán2iBnh 2iBnngọt ngào,BkUR hrtEYay cầguHwm chrtEYặt tsLGoay nguHwhau, nhì2iBnn rrtEYa biểnsLGo lBkURớn… ÂyBkUR sLGoda, vsLGoậy mguHwà cBkURô lạirtEY vàortEY chốBkURn lãguHwng mạn2iBn thếguHw nàyBkUR BkURđể gặp2iBn sLGoông b2iBnác msLGoình csLGoơ chứ.

Theo n2iBnhân viê2iBnn chBkURỉ dBkURẫn, Dương2iBn rtEYbước đến2iBn sLGomột 2iBnban guHwcông, csLGoó sLGokê chiBkURếc bàsLGon nguHwhỏ. ĐôBkURi guHwvai ngsLGoười đàBkURn BkURông từrtEYng trảirtEY 2iBnquay lưngrtEY lạiguHw vBkURề phíBkURa guHwcô, 2iBnmái tócrtEY rtEYhoa râmrtEY brtEYay nhẹ2iBn tronguHwg gió.

“Bác, brtEYác đartEYng nhsLGoớ BkURbác guHwTâm à?”

Ông ThBkURụ quguHway lại,2iBn nguHwhìn đứartEY csLGoháu gáguHwi guHwtrong b2iBnộ rtEYváy BkURhoa xBkURinh xắn,2iBn mguHwỉm cườrtEYi r2iBnộng mở.

“Nấm co2iBnn, sLGomở miệngBkUR lsLGoà trê2iBnu chBkURọc BkURbác. SaBkURo? ThsLGoấy nhàBkUR hrtEYàng nàyguHw đguHwẹp không?”

Dương sLGokéo ghBkURế ngồguHwi xuốsLGong, nhartEYnh rtEYtay nhón2iBn mrtEYột miBkURếng bán2iBnh guHwnhỏ tr2iBnên bàsLGon, rtEYăn ngortEYn lành.

“Dạ đẹpguHw. 2iBnCơ dưBkURng 2iBnmà hsLGoơi rtEYxa 2iBnchỗ krtEYhách sBkURạn cháu2iBn. Nh2iBnưng sa2iBno báBkURc biếsLGot chỗBkUR này?”

“Đoán xem”.

Dương rtEYđảo mắguHwt, cư2iBnời vurtEYi vẻ2iBn 2iBn“Cháu đoguHwán rBkURa rguHwồi, guHwthế BkURnào chủguHw nBkURhà hà2iBnng nrtEYày cBkURũng là2iBn mộguHwt tuyệtrtEY sBkURắc rtEYgiai nhBkURân, rtEYhai nsLGogười từrtEYng cósLGo mộtBkUR tìn2iBnh rtEYyêu nhưBkUR hrtEYoa nhưrtEY rtEYmộng khsLGoiến básLGoc k2iBnhông thểsLGo nrtEYào sLGoquên được….ThếBkUR rồi…

Dương chưasLGo BkURnói h2iBnết, ôrtEYng TrtEYhụ cười2iBn lớn.

“Cái cBkURon BkURbé này.BkUR CBkURhủ nsLGohà hàrtEYng n2iBnày lBkURà mộBkURt rtEYlão rtEYbụng gầnrtEY rrtEYơi xuốsLGong đầurtEY gốrtEYi vàsLGo tócsLGo trtEYhì lsLGoại chẳngsLGo cònBkUR cọnBkURg guHwnào. NghrtEYe c2iBnó giốnrtEYg 2iBnmột tuyệtsLGo sắBkURc giaguHwi nhâsLGon không?…”

Dương hBkURi hrtEYi cười.

“Vậy th2iBnì đơnsLGo giảsLGon guHwrồi. guHwNhà hguHwàng nsLGoày chắc2iBn guHwlà d2iBno bácBkUR 2iBnxây dựn2iBng đúnBkURg khguHwông ạ?”.

“Thông miguHwnh đấy.BkUR NàoBkUR t2iBnhích ăBkURn 2iBngì tBkURhì chọrtEYn đsLGoi. ĐồrtEY ởrtEY đâysLGo đrtEYược lắ2iBnm đó”

Nhân viên2iBn phụcBkUR 2iBnvụ 2iBnđi tớBkURi, ghguHwi lại2iBn vàirtEY mBkURón ăn  DsLGoương crtEYhọn. sLGoỞ biểsLGon tsLGohì 2iBntội gguHwì khôngBkUR ăguHwn hảsLGoi sản2iBn 2iBnchứ, 2iBnnhất làguHw mrtEYình lạ2iBni khôngsLGo 2iBnphải trsLGoả tiền,sLGo vậ2iBny nêguHwn DươngsLGo hỉBkUR hảguHw sLGogọi rtEYđĩa ghguHwẹ hrtEYấp, BkURvà miếsLGon xBkURào cBkURua cù2iBnng rtEYmột đĩaBkUR sBkURalat miếguHwn tôm.

Dương rtEYvừa địnhsLGo gấ2iBnp cuBkURốn 2iBnmenu, đưartEY l2iBnại ch2iBno nhguHwân viguHwên th2iBnì sLGoông TsLGohụ BkURđã 2iBnvới taguHwy, rtEYlật cuốnBkUR rtEYmenu rtEYra tiếp.

“Cứ gsLGoọi nhiềBkURu mộrtEYt chguHwút. Ở2iBn đ2iBnây mónrtEY tôrtEYm 2iBnnướng haguHwy tôrtEYm s2iBnốt bơguHw t2iBnỏi cũBkURng đưsLGoợc 2iBnlắm. sLGoÀ, sLGocó thíchsLGo tguHwu hàsLGoi không?”.

“Ui cguHwó haBkURi BkURbác chsLGoáu mình2iBn gọsLGoi 2iBnlàm gBkURì nhsLGoiều ạ”.

Ông TBkURhụ mỉmBkUR c2iBnười, mguHwột chú2iBnt rtEYranh mãnsLGoh dâBkURng BkURlên sLGotrong mắt.

“Có 2iBnthêm mộsLGot thằBkURng đệguHw 2iBncủa bácrtEY nữa”.

Có lBkURẽ vìBkUR qguHwuá hiểguHwu sLGoông bsLGoác mìsLGonh, BkURnên guHwlập rtEYtức BkURDương ngờsLGo ngợ.

“Bác. BkURKhông phảirtEY bBkURác vẫBkURn BkURquyết BkURtâm mốsLGoi mBkURai c2iBnho csLGoháu đấyrtEY sLGochứ ạ?”

Ông ThrtEYụ cườisLGo lớn,sLGo 2iBnvò 2iBntay rtEYxoa đầsLGou Dương.

“Cái coBkURn guHwbé sLGonày… SaBkURo hguHwiểu BkURý nha2iBnnh thế2iBn hả?”

Dương đặtBkUR rtEYphịch 2iBntờ rtEYmenu xuống,guHw k2iBnhổ sởsLGo nhìBkURn ông.

“Bác, sLGobác biếrtEYt lguHwà cháusLGo krtEYhông guHwthích 2iBnmấy tròsLGo mguHwối BkURmai mà”.

Ông guHwThụ nhì2iBnn guHwcô vẻsLGo baBkURo dung.

“Thì 2iBncứ tsLGohử sLGomột lần2iBn xguHwem. KrtEYhông rtEYtin bguHwác à?

“Không phảisLGo k2iBnhông rtEYtin, 2iBnnhưng mà…”

Dương guHwđang nói2iBn dởsLGo 2iBnthì cBkURó tiếnsLGog BkURbước châBkURn đ2iBni tới.sLGo guHwCô quartEYy nhìnguHw guHwthì cguHwhợt ngẩnrtEY r2iBna. NrtEYgười bướBkURc guHwvào mặc2iBn chiếc2iBn ssLGoơ 2iBnmi đeguHwn kẻ2iBn nhsLGoỏ, krtEYhuôn mặtrtEY t2iBnrầm ngâguHwm, k2iBnhóe BkURmiệng sLGođang chuẩnrtEY bịsLGo nhsLGoướn lênsLGo mộguHwt nụrtEY cưrtEYời sLGochào hỏi.

“Chú ạ.rtEY CháusLGo tớiguHw rồi”.

Dương kírtEYn đ2iBnáo cBkURấu vBkURào rtEYtay mình2iBn guHwmột cái2iBn, thấyrtEY rtEYđau đaBkURu, côsLGo sLGomới ngướcguHw lsLGoên n2iBnhìn sLGoĐịnh, cườirtEY BkURngượng ngập.

“Lại gặpguHw ansLGoh rồi”.

 

Chương 12.sLGo3: VôBkUR lí,2iBn chưaBkUR uốBkURng sLGomà guHwđã thấyBkUR tây2iBn t2iBnây lBkURà tsLGohế nàoguHw nhỉ?



(Tấm “màsLGonh treo”2iBn g2iBniữa phBkURố rtEYhôm sLGođi bBkURộ 25/9)

Một người2iBn được2iBn lsLGoàm rtEYmai csLGoho guHwmình đBkURến hrtEYai guHwlần guHwthì córtEY BkURphải làguHw có2iBn duyêguHwn không?&nBkURbsp; Suy nghĩrtEY ấBkURy rtEYlướt quBkURa sLGotrong đầBkURu Định.

Còn 2iBnsuy nghBkURĩ củasLGo Dươ2iBnng BkURthì lạ2iBni lrtEYà: MộtrtEY ngguHwười đượcrtEY lguHwàm maBkURi cBkURho mìnhsLGo BkURđến BkURhai lsLGoần rồirtEY lạrtEYi lBkURiên tụcsLGo gặrtEYp nhartEYu hrtEYai lầguHwn tro2iBnng bBkURuổi chisLGoều ởBkUR mguHwột thànBkURh phrtEYố rtEYxa lạ &nbsLGosp;thì có2iBn BkURphải rấsLGot rấtBkUR rấtrtEY rấtrtEY rsLGoất rsLGoất sLGocó du2iBnyên không????

Vì 2iBnrất nhiều2iBn cBkURhữ “rBkURất” cộngsLGo sLGothêm chữguHw “rtEYduyên” t2iBno đùngsLGo sLGokia BkURmà DưrtEYơng BkURđờ BkURđẫn crtEYả ngBkURười. LBkURại phátBkUR hiện2iBn guHwcái ngư2iBnời BkURvốn đ2iBniềm t2iBnĩnh krtEYia cũnBkURg bấtrtEY ngờ2iBn khôn2iBng kguHwém sLGogì mìnBkURh, DưBkURơng lạirtEY cguHwàng …sLGo đờBkUR đẫn!

Quan guHwsát thằBkURng guHwđệ và2iBn csLGoô BkURcháu gásLGoi mắguHwt trònsLGo mắtBkUR rtEYdẹt nhìn2iBn nhrtEYau, ông2iBn Thụ2iBn cườrtEYi 2iBnsảng khoáiguHw, kéosLGo BkURĐịnh xuốnguHwg rtEYcạnh mình.

“Sao, thếBkUR h2iBnóa rtEYra lrtEYại biếrtEYt guHwcon NấguHwm BkURnhà BkURchú à?”

Định nhìguHwn DưBkURơng rtEYtủm tguHwỉm “Dạ,2iBn c2iBnháu rtEYkhông bBkURiết BkURNấm, cháurtEY chỉBkUR biết2iBn NhártEYi BénsLGo thôi”.

Nếu câ2iBnu BkURcủa BkURông ThụguHw làmrtEY DưsLGoơng sLGohá hốrtEYc mồmsLGo định2iBn psLGohản kh2iBnáng guHwthì câ2iBnu csLGoủa ĐịnguHwh làsLGom cô &sLGonbsp;không tBkURhể nàoguHw màrtEY ngậm2iBn miệngrtEY đ2iBnược. Ôi,guHw côrtEY chưartEY guHwtừng b2iBniết mộtBkUR ĐịnBkURh thguHwế guHwnày. KẻBkUR mặsLGot sắrtEYt đãrtEY sLGobiết nórtEYi đùaBkUR BkUR^^. MàguHw câ2iBnu 2iBnđùa ấyguHw còBkURn nhắguHwm thẳnsLGog BkURvào cô.

Ông sLGoThụ sLGothì hết2iBn 2iBnnhìn sansLGog rtEYcô cBkURháu gái,2iBn lạsLGoi nhìnsLGo sasLGong thằngguHw rtEYđệ t2iBnử rtEYruột, rtEYvẻ rtEYnhư chưa2iBn hguHwiểu hết.guHw “NháiguHw B2iBnén ấyrtEY à???guHw CháusLGo gặpBkUR csLGoon bsLGoé 2iBnlúc… lúrtEYc m2iBnặt nrtEYó rtEYxanh BkURnhư đguHwít nhguHwái à???”

AkAkAk. 2iBnDương muốnBkUR sLGođi chếtguHw quBkURá. ÔguHwi brtEYác ơi,rtEY rtEYsao báBkURc guHwlại córtEY cguHwái liê2iBnn rtEYtưởng “lãngguHw sLGomạn” thếrtEY crtEYơ ch2iBnứ? ĐịnhguHw vẻrtEY nsLGohư cũsLGong guHwquen rtEYvới 2iBnsự bỗBkUR rtEYbã dguHwễ gầrtEYn csLGoủa ông,guHw rtEYmôi thBkURoáng rtEYnụ cười.  guHw“Dương lguHwà hànguHwg xó2iBnm csLGoủa cháu”.

Dương BkURthấp giọngsLGo 2iBnlàu BkURbàu “NháisLGo BértEYn lBkURà rtEYdo thằngsLGo cháuguHw BkURanh BkURấy gọ2iBni cháguHwu đấy”.

Ông Thụ2iBn ngờ2iBn ngsLGoợ nhBkURư csLGoố nhớrtEY “ChBkURáu àsLGo? 2iBnPhải 2iBncái thằ2iBnng đợtBkUR trưguHwớc 2iBnđánh nha2iBnu vàosLGo bệnhsLGo việrtEYn đấrtEYy không?

“Dạ đúng”.

Định đáp2iBn BkURngắn gBkURọn. 2iBnDương tguHwhầm thởBkUR rtEYphào kguHwhi Định2iBn k2iBnhông lôguHwi chuyệnsLGo côBkUR đBkURã cắpsLGo náchBkUR thằn2iBng sLGocháu quguHwý hó2iBna crtEYủa BkURanh vàsLGoo bệnBkURh việsLGon thrtEYế nào,rtEY nếu2iBn khôngrtEY thsLGoế rtEYnào sLGobác TrtEYhụ cũ2iBnng hguHwỏi nàsLGoy nọ2iBn, guHwdẫn đếnsLGo ngọrtEYn ngàguHwnh cBkURơ sBkURự. VirtEYệc cô2iBn thỉnhguHw tguHwhoảng chuBkURi BkURra csLGohui và2iBno qrtEYuán bBkURi –BkUR 2iBna, mặc2iBn rtEYdù crtEYhỉ chọcsLGo chọ2iBnc mấyBkUR 2iBnviên bguHwi t2iBnròn trsLGoòn vrtEYô hại2iBn, nhBkURưng n2iBnếu đếnsLGo tasLGoi c2iBnác 2iBnbậc pguHwhụ huy2iBnnh rtEYthì vrtEYẫn 2iBnlà mBkURột chuyệsLGon guHwlong sLGotrời lởBkUR đrtEYất. RằguHwng, coguHwn gáiBkUR guHwcon đrtEYứa p2iBnhải rtEY… tsLGohế nàrtEYo mớ2iBni churtEYi và2iBno mấsLGoy chBkURỗ sLGothế chứ?BkUR Rằng,sLGo thôsLGoi csLGohết rồi,BkUR guHwhay lBkURà nsLGoó guHwkhông BkURcó thằngsLGo nàoBkUR thèrtEYm rguHwước, nêBkURn sinrtEYh rsLGoa sLGobiến chrtEYứng, mấguHwt cânsLGo brtEYằng sLGonày guHwnọ… KhôngguHw thể2iBn đểBkUR tBkURhế nàsLGoy được,rtEY BkURta phải2iBn sLGokiếm ngBkURay guHwcho n2iBnó một2iBn tsLGohằng. VguHwà thếBkUR BkURlà lguHwại cósLGo hệBkUR qguHwuả làBkUR ởBkUR qsLGouán tguHwrà BkURnọ, sLGoở qsLGouán caBkURfé krtEYia trortEYng cả2iBn nhữngguHw sLGongày đẹpBkUR tguHwrời vàguHw nhữnrtEYg ngà2iBny guHwkhông đẹpguHw trờguHwi ch2iBno lắm,BkUR crtEYó crtEYô nànBkURg rtEYmặt mrtEYày dàurtEY dàuguHw đBkURi guHwxem mắt.

Thực tế2iBn 2iBnchứng guHwminh, BkURgiai 2iBnchưa vguHwợ g2iBniờ cguHwũng guHwkhan hirtEYếm l2iBnắm rồrtEYi. rtEYCho nêsLGon, những2iBn ứngsLGo cử2iBn viê2iBnn thậm2iBn cguHwhí còn2iBn guHw“hai lầnBkUR t2iBnrong mộtsLGo” 2iBnnhư lsLGoà Đ2iBnịnh đây.sLGo CảsLGo bártEYc ThBkURụ lrtEYẫn TguHwân sLGođều m2iBnuốn dấrtEYm rtEYdúi artEYnh guHwcho côrtEY vớiBkUR lờiguHw qu2iBnảng cáo2iBn “hànBkURg ViguHwệt NasLGom crtEYhất lượngrtEY cao”.guHw TBkURhật rtEYra thì2iBn mắ2iBnt nhìnBkUR c2iBnủa guHwhai ngườiBkUR này2iBn cBkURô đ2iBnều trtEYin tưở2iBnng cảrtEY. TBkURhật rtEYra BkURhơn nữa2iBn tguHwhì chínhrtEY cguHwô sLGocòn mguHwuốn rtEYdấm dúiBkUR anrtEYh rtEYcho mìsLGonh guHwkia màrtEY ^^.

Nhân viêguHwn xếpsLGo loạtBkUR đồguHw ăBkURn lguHwên bànsLGo. Định2iBn mở2iBn 2iBnnút c2iBnhai rBkURượu sLGovang mrtEYột cáchguHw thànBkURh thBkURạo, xguHwếp mấy2iBn BkURchiếc BkURly lại2iBn rBkURồi bắtguHw đ2iBnầu BkURrót. ÔnrtEYg 2iBnThụ nhìnrtEY Đ2iBnịnh, lguHwại nsLGohìn vẻBkUR mặtBkUR th2iBnoáng sLGoửng hồsLGong csLGoô rtEYcháu gái,BkUR g2iBniọng vu2iBni vẻ.

“Ái 2iBnchà! CoguHwi guHwnhư BkURbác rtEYlàm chBkURuyện thừaguHw rtEYrồi? ThếguHw rtEYanh esLGom hàngguHw xóm2iBn láguHwng giềngrtEY 2iBnláng t2iBnỏi BkURchắc quýguHw 2iBnnhau chrtEYứ hả?”

Bình tĩBkURnh nsLGohư ĐịnhrtEY mà2iBn chsLGoai rượBkURu troBkURng trtEYay cũnguHwg chệcsLGoh 2iBnđi, khiếguHwn rượu &sLGonbsp;sánh BkURcả rsLGoa méprtEY rtEYly, tron2iBng lú2iBnc đó,guHw DươrtEYng nhrtEYư “đứng2iBn hìnhBkUR”. guHwCô rguHwầu 2iBnrĩ nsLGohìn ônBkURg TrtEYhụ, guHwnhăn nhó.

“Trời, bártEYc hBkURỏi 2iBngì kguHwhó 2iBnthế ạsLGo. guHwQuý kiếsLGoc gsLGoì cơ2iBn chứ?”

“Ơ haguHwy coguHwn bBkURé này2iBn. Hàng2iBn xómrtEY rtEYthì hoặcrtEY rtEYquý nrtEYhau sLGohoặc ghétrtEY nhauBkUR. ThếBkUR 2iBnhai đguHwứa chẳngrtEY BkURlẽ lại2iBn gBkURhét nhguHwau à?

Im lìm.2iBn 2iBnIm lìm.

Dương sLGotrộm BkURnhìn sanguHwg ĐsLGoịnh, c2iBnhỉ trtEYhấy artEYnh sLGocẩn trọ2iBnng đặtsLGo sLGoly rượsLGou xrtEYuống trướcguHw rtEYmặt rtEYông guHwThụ, khôn2iBng 2iBncó vẻBkUR gìguHw làrtEY sguHwẽ “phun2iBn châu2iBn nhrtEYả ngọcguHw” giảisLGo đ2iBnáp thắcrtEY 2iBnmắc cguHwho rtEYông rtEYbác 2iBnmình, thế2iBn nên  cuốisLGo rtEYcùng côguHw sLGođành chépBkUR rtEYmiệng, ấpguHw úng.

“Thì 2iBncũng hàng2iBn 2iBnxóm bìnhsLGo 2iBnthường guHwmà bác”.

Định guHwhơi 2iBnngước 2iBnnhìn côguHw kBkURhiến DrtEYương guHwlựng khựng,guHw nhBkURưng cBkURuối cguHwùng aBkURnh chỉBkUR nguHwói nrtEYhẹ nhàng.

“Em BkURuống chguHwút vBkURang nhé?”

“Dạ guHwít thôrtEYi ạ!”

Dương cầm2iBn lấsLGoy lrtEYy rượuBkUR ĐịnhguHw đưa,guHw BkURthấy màguHwu rượu2iBn rtEYsóng srtEYánh. HìnsLGoh nguHwhư BkURtrái t2iBnim cô2iBn cũnguHwg đansLGog csLGoó rtEYchút sónguHwg s2iBnánh trò2iBnng BkURtrành. VôguHw lí,guHw chBkURưa uống2iBn mà2iBn đguHwã thấyguHw BkURtây tsLGoây sLGolà trtEYhế guHwnào nhỉ?

Ông ThrtEYụ guHwgiơ guHwly rượguHwu lrtEYên, sLGovui vẻ2iBn “NàsLGoo nào…2iBn UốngBkUR sLGomừng rtEYgặp mặrtEYt 2iBnnào! HữuguHw duyênguHw thguHwì sLGomới sLGonăng tươngBkUR ngộ.2iBn 2iBnHai đứasLGo lạBkURi còguHwn sLGochung váchrtEY rtEYnữa thguHwì rtEYchú khguHwông 2iBncòn rtEYgì phảrtEYi lBkURo nữa2iBn rồi…”

Dương v2iBnừa cụngguHw lrtEYy vừaguHw nh2iBnủ thầmrtEY 2iBnkhông hiểsLGou sLGocái ýBkUR tứrtEY “kh2iBnông còguHwn BkURgì ph2iBnải lo”2iBncủa bácguHw mìnhrtEY lsLGoà s2iBnao đâyBkUR? sLGoHay bsLGoác ngBkURhĩ cBkURô đượcrtEY làrtEYm guHwhàng xrtEYóm củ2iBna 2iBnanh làguHw sLGocoi nBkURhư ch2iBnuột 2iBnsa cBkURhĩnh gạBkURo r2iBnồi, sLGokhông phguHwải l2iBno lắguHwng 2iBncho nsLGoó nữa.sLGo ÔiBkUR, thếsLGo guHwthì rtEYchắc bácBkUR rtEYcô lầmsLGo t2iBno mất2iBn rồiguHw. CôsLGo rtEYlại liếcguHw trtEYrộm Định2iBn BkURqua vàsLGonh BkURly. AnBkURh nhấp2iBn ngụmguHw rsLGoượu, cũng2iBn khôBkURng đáprtEY lờsLGoi củasLGo sLGoông Thụ,rtEY nhưngsLGo v2iBnẻ trsLGoầm tĩnsLGoh sLGovà guHwthư thái.

Dương vố2iBnn sLGolà ngườguHwi khôrtEYng giỏBkURi vềrtEY BkURtâm lírtEY sLGođàn ônguHwg. Nhữ2iBnng phán2iBn đoásLGon củ2iBna BkURcô lúcsLGo nrtEYào cguHwũng tr2iBnật lguHwất. N2iBnên đBkURôi kguHwhi trựcBkUR cảmrtEY củrtEYa mBkURình m2iBnách sLGobảo mạnrtEYh mBkURẽ, sLGoDương vẫnBkUR cốguHw ghguHwìm 2iBnnó xuống,BkUR srtEYợ mìnguHwh lạiBkUR rBkURơi vàosLGo tìnhguHw huốguHwng “chạyguHw vguHwào rừngBkUR mơBkUR bắtsLGo cortEYn tưởng2iBn bsLGoở”. NhBkURưng, 2iBnliệu c2iBnó sguHwai chrtEYút nàBkURo khôrtEYng nhỉ, &rtEYnbsp;khi 2iBncô nhguHwận thrtEYấy đôrtEYi lúcrtEY ĐịnhsLGo 2iBnnhìn mìBkURnh BkURvà đô2iBni mắ2iBnt thẫm2iBn đsLGoen k2iBnia thoáng2iBn cguHwhút lạisLGo lrtEYấp 2iBnlánh án2iBnh cười.

Bữa rtEYăn vurtEYi guHwvẻ, nhẹBkUR nhànrtEYg, bởguHwi brtEYác sLGoThụ BkURliên tụ2iBnc psLGoha rtEYtrò vrtEYà “kểBkUR xrtEYấu” DươrtEYng. SựguHw xuềsLGo BkURxòa c2iBnủa bácsLGo khiếnguHw 2iBnmọi thứguHw trrtEYở nên2iBn guHwthân BkURái, dsLGoù thỉnhBkUR rtEYthoảng âmsLGo mBkURưu “gửBkURi sLGogắm” Dư2iBnơng crtEYho rtEYĐịnh 2iBnbác vẫsLGon đBkURể lộrtEY rsLGoõ mồn2iBn mộtBkUR. ỞBkUR bênrtEY cguHwạnh bác,BkUR Định2iBn dguHwường nhưBkUR cũguHwng cởisLGo mởBkUR hrtEYơn, an2iBnh cườBkURi nhiềuguHw, nguHwói nhiều2iBn hơBkURn đ2iBnôi chútguHw. CBkURô sLGođặc biệguHwt thguHwích rtEYkhi ngh2iBne haguHwi nsLGogười sLGotrao sLGođổi vềrtEY côngBkUR vBkURiệc, BkURmặc dsLGoù m2iBnù tsLGoịt khôn2iBng hiểuguHw sLGotí tsLGoeo gìguHw, nhưng2iBn chỉ2iBn nh2iBnìn khuôrtEYn mBkURặt cươngBkUR 2iBnnghị kiBkURa saBkURy sguHwưa guHwnói về2iBn 2iBnbê tôBkURng cốtrtEY thépsLGo, BkURnói vềsLGo drtEYầm BkURdèo móng2iBn mánh,2iBn cô2iBn csLGoũng t2iBnhấy nhrtEYư sLGomình rtEYđang ngsLGohe nhữngrtEY câuBkUR guHwchuyện  ngọt sLGongào nhấtrtEY sLGotrên đời.2iBn Cô2iBn cũnsLGog nhậnguHw guHwra, 2iBnhình nguHwhư chBkURỉ tguHwrong guHwcông việguHwc, ĐịnhBkUR sLGomới 2iBnthôi guHwtự kì2iBnm BkURchế mình,2iBn sLGoở rtEYđó, aguHwnh guHwtự sLGotin, quyBkURết đoán,sLGo vrtEYà khônrtEYg cò2iBnn kiệm2iBn lời2iBn sLGocho lắm.

Bữa cơmguHw 2iBnkéo dàiguHw t2iBnừ chguHwiều đếnBkUR guHwkhi trsLGoời sẩrtEYm tguHwối. ÁnguHwh nrtEYắng guHwchỉ guHwcòn guHwvài vệtguHw rsLGoớt lạiguHw nơirtEY guHwnhững thguHwềm cửaBkUR guHwlớn. ĐBkURây đBkURó phụ2iBnc vụ2iBn bsLGoắt rtEYđầu bậtguHw đèBkURn 2iBnchùm lguHwên. ÔngguHw T2iBnhụ 2iBnvà 2iBnĐịnh đguHwã tiêusLGo diệtrtEY hrtEYết g2iBnần BkURhai chrtEYai vanBkURg, crtEYòn BkURDương rtEYcũng bịguHw h2iBnơi BkURrượu làmguHw rtEYcho rtEYváng vất.2iBn CguHwô đ2iBnang địnhBkUR gsLGoiơ taguHwy guHwxin hàrtEYng thBkURì đúrtEYng lúsLGoc ấsLGoy “guHwtuyệt sắcBkUR gguHwiai nhân”rtEY củaBkUR bguHwác TrtEYhụ xuấBkURt hiện,BkUR vguHwà guHwy hrtEYệt nhsLGoư mrtEYô tả2iBn sLGocủa 2iBnbác, nBkURgười nàyguHw bụng2iBn sắguHwp sLGorơi xsLGouống đầguHwu 2iBngối sLGovà tócsLGo chảBkUR cBkURó cọng2iBn nào.

Lại mộ2iBnt màsLGon chà2iBno BkURhỏi tưng2iBn bừBkURng chúcrtEY tguHwụng, BkURlúc ấguHwy, DươsLGong mớiBkUR bsLGoiết sLGoĐịnh 2iBnlà ngườ2iBni thiếrtEYt kếrtEY sLGonhà hàngguHw nàyrtEY, còBkURn básLGoc ThụsLGo t2iBnrực tiếp2iBn chỉBkUR đ2iBnạo rtEYthi cônBkURg. guHwWow, th2iBnảo n2iBnào tBkURhảo nàoguHw, ônrtEYg cguHwhủ nhà2iBn hàng  nBkURày hguHwồ hởrtEYi vớiguHw bácrtEY côguHw vBkURà Định2iBn thếguHw. Sa2iBnu 2iBnkhi vsLGoung taguHwy guHwchém 2iBnmột câuguHw nBkURhư 2iBnđinh đóngguHw cọcBkUR l2iBnà bữaguHw rtEYăn này2iBn hosLGoàn toàBkURn frrtEYee, ôBkURng BkURta bèBkURn dBkURùng đôsLGoi tasLGoy núnsLGog nínsLGoh guHwlôi tuộsLGot 2iBnbác guHwThụ điBkUR “chơi”BkUR tăngBkUR hairtEY, lạiguHw còBkURn cườguHwi 2iBnha hả2iBn ngoBkURái lạirtEY sLGobảo phsLGoải đsLGoi csLGoho hartEYi sLGo“đứa trẻ”guHw BkURchúng mguHwày cguHwó tguHwí rBkURiêng guHwtư chứ.

Tất nhisLGoên cáguHwi “đứasLGo trẻ”BkUR sBkURơ guHwmi guHwđen tguHwhì chỉguHw l2iBnặng lẽsLGo cườirtEY còBkURn “đứ2iBna trẻ”BkUR mặcBkUR BkURváy thguHwì tBkURự dưsLGong tisLGom đậpguHw lêguHwn BkURthùm thụp.

Chương 12iBn2.3: rtEYVô lsLGoí, chưsLGoa uốngsLGo sLGomà rtEYđã tsLGohấy tBkURây 2iBntây guHwlà thguHwế guHwnào nhỉ?

2iBn""

(Tấm “màn2iBnh trrtEYeo” giữaBkUR phố2iBn hômguHw đrtEYi bộsLGo 25/9)

Một n2iBngười đượcsLGo làmguHw maguHwi cBkURho mìrtEYnh đến2iBn 2iBnhai lầsLGon thì2iBn cóBkUR ph2iBnải rtEYlà 2iBncó duyê2iBnn không? &2iBnnbsp;Suy nghBkURĩ ấysLGo lướtsLGo qurtEYa rtEYtrong đầsLGou Định.

Còn BkURsuy ngsLGohĩ rtEYcủa DươguHwng thì2iBn guHwlại lrtEYà: Một2iBn BkURngười được2iBn BkURlàm msLGoai BkURcho mìnhrtEY đếnBkUR 2iBnhai lầnsLGo rồguHwi guHwlại l2iBniên rtEYtục gặprtEY n2iBnhau hBkURai lrtEYần trtEYrong buổi2iBn cguHwhiều guHwở mộguHwt thàsLGonh phốBkUR BkURxa lạ &nbsprtEY;thì có2iBn sLGophải guHwrất sLGorất rấtBkUR guHwrất rấtBkUR rấsLGot csLGoó duyêsLGon không????

Vì rấtrtEY nhiềuBkUR chữsLGo guHw“rất” csLGoộng tguHwhêm chBkURữ “duyên”sLGo t2iBno đùrtEYng kBkURia mguHwà Dương2iBn đờrtEY đẫnBkUR BkURcả người.2iBn LạisLGo phguHwát hiện2iBn cáguHwi ngườirtEY vốnsLGo guHwđiềm tĩBkURnh k2iBnia cũng2iBn 2iBnbất ngờguHw krtEYhông kértEYm gìBkUR 2iBnmình, sLGoDương lại2iBn cànBkURg …BkUR đờsLGo đẫn!

Quan 2iBnsát thằng2iBn đrtEYệ vàrtEY 2iBncô 2iBncháu gáirtEY msLGoắt tròguHwn 2iBnmắt dẹtguHw nhsLGoìn nhauguHw, ô2iBnng ThụrtEY cườ2iBni srtEYảng khoáiBkUR, kéBkURo ĐịnhsLGo xuố2iBnng cạnBkURh mình.

“Sao, t2iBnhế 2iBnhóa rguHwa lại2iBn brtEYiết cortEYn NguHwấm guHwnhà csLGohú à?”

Định BkURnhìn 2iBnDương tủmBkUR tỉsLGom “2iBnDạ, chásLGou kh2iBnông biếsLGot Nấm,BkUR cháurtEY chguHwỉ biếrtEYt N2iBnhái BBkURén thôi”.

Nếu BkURcâu crtEYủa rtEYông guHwThụ làmBkUR DươngguHw hBkURá hốcguHw mBkURồm địnhguHw BkURphản khBkURáng th2iBnì câu2iBn củaguHw ĐịnguHwh làsLGom cô&nBkURbsp; không thểrtEY nàsLGoo màrtEY ngậmBkUR miệngsLGo đượcguHw. guHwÔi, guHwcô chưBkURa từnrtEYg birtEYết mrtEYột ĐịsLGonh t2iBnhế nBkURày. KẻrtEY mặtguHw sLGosắt đ2iBnã brtEYiết nósLGoi đBkURùa ^^BkUR. MàsLGo câurtEY đùartEY ấyguHw còguHwn nhắm2iBn rtEYthẳng vBkURào cô.

Ông ThrtEYụ thsLGoì guHwhết nhBkURìn sguHwang sLGocô cháguHwu rtEYgái, lạiguHw nhìsLGon srtEYang thằngguHw đsLGoệ tửrtEY ruột,BkUR vẻBkUR nhưsLGo 2iBnchưa hiểusLGo hếguHwt. “NháiBkUR BénrtEY ấyguHw à?BkUR?? guHwCháu BkURgặp c2iBnon bsLGoé lúc…BkUR sLGolúc mặtguHw sLGonó xartEYnh nhBkURư đítguHw nhsLGoái à???”

AkAkAk. DươnBkURg muốnrtEY đBkURi chếtBkUR quá2iBn. ÔiguHw bácBkUR ơi,sLGo saguHwo bsLGoác BkURlại c2iBnó cáirtEY lsLGoiên tư2iBnởng “l2iBnãng mạrtEYn” tsLGohế cơguHw crtEYhứ? rtEYĐịnh v2iBnẻ nhrtEYư cũnBkURg q2iBnuen vsLGoới s2iBnự brtEYỗ sLGobã dễBkUR gầnrtEY củ2iBna ônsLGog, môirtEY thoángguHw nụ2iBn cười.&nbguHwsp; “Dương là2iBn hàBkURng xó2iBnm củ2iBna cháu”.

Dương thấ2iBnp giọng2iBn 2iBnlàu bàuguHw “NhBkURái B2iBnén l2iBnà drtEYo tBkURhằng csLGoháu aBkURnh ấyrtEY gọguHwi cháuguHw đấy”.

Ông BkURThụ BkURngờ ng2iBnợ nhsLGoư cốrtEY nhớrtEY “CháurtEY rtEYà? PsLGohải cártEYi tsLGohằng BkURđợt tr2iBnước đánh2iBn 2iBnnhau vàoguHw bệguHwnh viện2iBn đấyrtEY không?

“Dạ đúng”.

Định đá2iBnp ngắrtEYn gBkURọn. DươrtEYng thầmsLGo rtEYthở phàoguHw guHwkhi ĐịnhrtEY khôngsLGo 2iBnlôi chuyrtEYện 2iBncô đ2iBnã cắprtEY rtEYnách sLGothằng chrtEYáu 2iBnquý hóguHwa củsLGoa BkURanh vàortEY bệnBkURh việnBkUR tguHwhế n2iBnào, nBkURếu khôngBkUR tsLGohế nàortEY bác2iBn BkURThụ crtEYũng h2iBnỏi n2iBnày nọsLGo, dẫrtEYn 2iBnđến ngọn2iBn ngrtEYành cơsLGo guHwsự. VguHwiệc côBkUR thỉnhBkUR thoảngsLGo c2iBnhui sLGora csLGohui vsLGoào quguHwán 2iBnbi –rtEY artEY, mrtEYặc dguHwù chỉsLGo cguHwhọc chọcguHw mấBkURy virtEYên 2iBnbi tBkURròn trsLGoòn 2iBnvô hsLGoại, nhưngBkUR nếrtEYu đếnBkUR trtEYai cáguHwc bậBkURc phụsLGo huysLGonh thrtEYì guHwvẫn lrtEYà 2iBnmột chuyệnBkUR lo2iBnng tr2iBnời lởBkUR đấtguHw. Rằng,BkUR crtEYon gáguHwi cguHwon đứaBkUR phảirtEY BkUR… thếguHw nàrtEYo mớsLGoi BkURchui sLGovào mấsLGoy ch2iBnỗ 2iBnthế 2iBnchứ? RằsLGong, guHwthôi chếtsLGo BkURrồi, 2iBnhay làrtEY nBkURó khguHwông cóguHw thằng2iBn nguHwào thè2iBnm rước,rtEY nên2iBn sguHwinh rsLGoa biến2iBn chứng,BkUR mất2iBn 2iBncân bằngguHw rtEYnày nọ…BkUR KhBkURông thrtEYể đểguHw thrtEYế nàyrtEY đượcsLGo, sLGota phải2iBn kiBkURếm ngguHway rtEYcho guHwnó 2iBnmột thrtEYằng. 2iBnVà thếsLGo lrtEYà 2iBnlại BkURcó rtEYhệ quảsLGo guHwlà ở2iBn quán2iBn tsLGorà rtEYnọ, guHwở quguHwán sLGocafé krtEYia troguHwng guHwcả nhữrtEYng 2iBnngày đẹprtEY sLGotrời guHwvà nhữngBkUR ngàysLGo khrtEYông đẹBkURp trờBkURi c2iBnho lắmsLGo, cóguHw BkURcô nrtEYàng mặtsLGo m2iBnày dàrtEYu sLGodàu rtEYđi xe2iBnm mắt.

Thực tếsLGo chứguHwng minh2iBn, giBkURai chrtEYưa vguHwợ giờrtEY guHwcũng khrtEYan hirtEYếm 2iBnlắm sLGorồi. rtEYCho nêguHwn, nhữnrtEYg rtEYứng cửBkUR vi2iBnên thậrtEYm c2iBnhí c2iBnòn “haiBkUR guHwlần trsLGoong một2iBn” nhưsLGo làguHw Đị2iBnnh đ2iBnây. 2iBnCả guHwbác TguHwhụ lẫn2iBn TânrtEY rtEYđều mBkURuốn dguHwấm dúirtEY BkURanh chsLGoo c2iBnô vớrtEYi lời2iBn qguHwuảng cártEYo sLGo“hàng ViệrtEYt NartEYm c2iBnhất lượnrtEYg csLGoao”. ThậtBkUR rsLGoa thìguHw msLGoắt nhìnsLGo củartEY haBkURi nguHwgười nà2iBny csLGoô đềuguHw BkURtin tưởrtEYng cả2iBn. ThậsLGot rrtEYa sLGohơn 2iBnnữa thìrtEY chísLGonh côrtEY 2iBncòn muốnrtEY BkURdấm sLGodúi 2iBnanh chBkURo mguHwình kisLGoa rtEYmà ^^.

Nhân vi2iBnên xếBkURp loBkURạt đồrtEY ănguHw 2iBnlên bguHwàn. ĐịnhguHw mở2iBn núsLGot c2iBnhai rượrtEYu v2iBnang mộguHwt cácBkURh tguHwhành thạsLGoo, xếp2iBn mrtEYấy crtEYhiếc rtEYly sLGolại rồsLGoi bắt2iBn đầuBkUR rótguHw. ÔguHwng TsLGohụ sLGonhìn Định,sLGo guHwlại nhìnsLGo vẻsLGo mặguHwt thoángsLGo ửguHwng hồngrtEY côBkUR sLGocháu gsLGoái, guHwgiọng vuBkURi vẻ.

“Ái 2iBnchà! rtEYCoi nhguHwư bácsLGo 2iBnlàm ch2iBnuyện thừ2iBna rồi?BkUR ThếrtEY asLGonh eBkURm sLGohàng BkURxóm lártEYng giềguHwng lánsLGog guHwtỏi chắcsLGo 2iBnquý nguHwhau chứsLGo hả?”

Bình rtEYtĩnh nh2iBnư ĐịnhrtEY rtEYmà cha2iBni rượu2iBn tro2iBnng tguHway 2iBncũng c2iBnhệch đirtEY, rtEYkhiến rượu  sánhguHw rtEYcả 2iBnra rtEYmép sLGoly, t2iBnrong BkURlúc đ2iBnó, DươguHwng nhưguHw rtEY“đứng hìrtEYnh”. BkURCô rsLGoầu rĩrtEY 2iBnnhìn ôrtEYng TsLGohụ, nrtEYhăn nhó.

“Trời, BkURbác rtEYhỏi gguHwì khó2iBn rtEYthế ạ.2iBn Q2iBnuý ksLGoiếc rtEYgì BkURcơ chứ?”

“Ơ guHwhay coguHwn guHwbé nrtEYày. HàngsLGo xó2iBnm sLGothì hsLGooặc quýguHw n2iBnhau hoBkURặc ghésLGot n2iBnhau. ThBkURế sLGohai đứartEY chẳngsLGo l2iBnẽ lạisLGo BkURghét n2iBnhau à?

Im lìBkURm. IsLGom lìm.

Dương rtEYtrộm nhìsLGon guHwsang 2iBnĐịnh, chỉBkUR thấyrtEY anguHwh 2iBncẩn tr2iBnọng đặtsLGo lBkURy rượ2iBnu sLGoxuống trướcBkUR mrtEYặt BkURông ThụsLGo, 2iBnkhông cóguHw vẻBkUR gsLGoì làBkUR sẽ2iBn “pguHwhun châguHwu nhảBkUR ngọcrtEY” gBkURiải 2iBnđáp thắcBkUR guHwmắc chsLGoo ôn2iBng báBkURc mình,BkUR BkURthế nên&2iBnnbsp; cuối cùngguHw côrtEY đBkURành cguHwhép miệng,2iBn ấpguHw úng.

“Thì csLGoũng rtEYhàng rtEYxóm b2iBnình guHwthường màsLGo bác”.

Định hơ2iBni ngBkURước nBkURhìn cguHwô khirtEYến DươsLGong lựng2iBn khựng,BkUR nhưnBkURg cuốiguHw 2iBncùng aguHwnh csLGohỉ rtEYnói nhẹ2iBn nhàng.

“Em rtEYuống chúrtEYt van2iBng nhé?”

“Dạ ítBkUR rtEYthôi ạ!”

Dương cầmsLGo rtEYlấy 2iBnly rượurtEY ĐịsLGonh đưBkURa, thấsLGoy màsLGou rượsLGou rtEYsóng sánhguHw. HìnBkURh nsLGohư trrtEYái sLGotim csLGoô csLGoũng đangsLGo c2iBnó chútguHw sórtEYng ságuHwnh guHwtròng trànhBkUR. Vô2iBn lí,sLGo BkURchưa BkURuống BkURmà đãrtEY tBkURhấy tâyBkUR 2iBntây sLGolà thếguHw nàrtEYo nhỉ?

Ông ThguHwụ gBkURiơ guHwly rtEYrượu lên,2iBn vu2iBni vẻguHw “NàsLGoo nàortEY… UốngsLGo mừng2iBn 2iBngặp mặtrtEY nàBkURo! HrtEYữu duyê2iBnn tguHwhì m2iBnới rtEYnăng 2iBntương n2iBngộ. Ha2iBni đứaBkUR lạBkURi cònBkUR cBkURhung váBkURch nữrtEYa th2iBnì chúguHw kBkURhông cònsLGo gguHwì phảBkURi BkURlo nữsLGoa rồi…”

Dương vừBkURa cụnBkURg lguHwy sLGovừa nhủrtEY tguHwhầm khônsLGog hiBkURểu cáguHwi 2iBný tứrtEY “khônrtEYg còguHwn gì2iBn phảirtEY lo”củartEY bácrtEY mình2iBn l2iBnà sguHwao đ2iBnây? guHwHay báBkURc ngrtEYhĩ c2iBnô đrtEYược lsLGoàm hà2iBnng xómrtEY củasLGo anBkURh làBkUR cosLGoi nrtEYhư chuộ2iBnt 2iBnsa chĩnhBkUR gạoBkUR rồi,rtEY khônBkURg p2iBnhải lBkURo lắngBkUR cBkURho nóguHw nBkURữa. ÔiguHw, thếBkUR thìrtEY chắcrtEY b2iBnác guHwcô l2iBnầm trtEYo mrtEYất rồi.BkUR sLGoCô 2iBnlại lrtEYiếc trộ2iBnm ĐịnsLGoh qguHwua vànhrtEY lBkURy. AnrtEYh nhấp2iBn nguHwgụm rBkURượu, sLGocũng khôngrtEY sLGođáp lờirtEY củ2iBna ôsLGong T2iBnhụ, nhưnsLGog vẻguHw trầmrtEY tĩBkURnh vàguHw thư2iBn thái.

Dương guHwvốn làrtEY người2iBn khôngBkUR gguHwiỏi vguHwề tsLGoâm lísLGo đàguHwn ônguHwg. NhữngguHw 2iBnphán đoásLGon cBkURủa côguHw lsLGoúc nrtEYào 2iBncũng t2iBnrật lấBkURt. sLGoNên đôBkURi kBkURhi 2iBntrực cảmsLGo sLGocủa mìnrtEYh mártEYch bảo2iBn mạnhBkUR guHwmẽ, DưrtEYơng vrtEYẫn BkURcố gsLGohìm nórtEY xuBkURống, sợsLGo 2iBnmình lạisLGo rơsLGoi vBkURào tình2iBn huống2iBn “chạyBkUR vsLGoào rừnsLGog 2iBnmơ bắtguHw crtEYon tưởngBkUR bở”.guHw Nhưng,rtEY liệuguHw sLGocó sa2iBni crtEYhút nrtEYào guHwkhông nhỉ2iBn,  khi cBkURô nhậguHwn sLGothấy guHwđôi lúcBkUR ĐịsLGonh guHwnhìn mìn2iBnh vsLGoà sLGođôi m2iBnắt thẫsLGom 2iBnđen rtEYkia thoángrtEY BkURchút lạisLGo lấp2iBn lásLGonh ánhrtEY cười.

Bữa ărtEYn vurtEYi vẻsLGo, n2iBnhẹ nhrtEYàng, bởsLGoi guHwbác TrtEYhụ BkURliên tụguHwc phsLGoa trBkURò vrtEYà “2iBnkể xrtEYấu” DBkURương. SựguHw xuềguHw xòrtEYa củaguHw báBkURc khiến2iBn mọguHwi sLGothứ trsLGoở nênrtEY tBkURhân áisLGo, dù2iBn thỉnguHwh t2iBnhoảng â2iBnm mưuBkUR “gửiBkUR gắm”2iBn DươnrtEYg BkURcho Đ2iBnịnh báBkURc vẫguHwn BkURđể lBkURộ rõguHw msLGoồn một.2iBn ỞrtEY bêrtEYn BkURcạnh bácguHw, ĐBkURịnh 2iBndường nhưrtEY cguHwũng sLGocởi msLGoở hơn,BkUR rtEYanh guHwcười nhrtEYiều, nóirtEY sLGonhiều hơ2iBnn đôisLGo chsLGoút. CôBkUR 2iBnđặc bi2iBnệt tBkURhích rtEYkhi nBkURghe rtEYhai rtEYngười trguHwao đổ2iBni vrtEYề BkURcông việc,sLGo m2iBnặc dsLGoù mrtEYù sLGotịt BkURkhông hiểurtEY sLGotí teBkURo 2iBngì, nhưnrtEYg rtEYchỉ nhBkURìn sLGokhuôn mặtrtEY csLGoương nghịBkUR krtEYia rtEYsay sưrtEYa nóisLGo vềsLGo bê2iBn tsLGoông cBkURốt thé2iBnp, nóisLGo rtEYvề rtEYdầm guHwdèo mórtEYng mánhrtEY, côrtEY cũn2iBng thấrtEYy BkURnhư mình2iBn 2iBnđang ngBkURhe nhữn2iBng guHwcâu chuyện  ngọt2iBn ngàguHwo n2iBnhất trtEYrên đời.sLGo CôsLGo cũngBkUR sLGonhận rsLGoa, hìnhBkUR nsLGohư cBkURhỉ troguHwng côngrtEY 2iBnviệc, Đị2iBnnh mớiguHw thôirtEY guHwtự kìguHwm chếrtEY mìnhsLGo, ở2iBn đrtEYó, aguHwnh tự2iBn tinguHw, quBkURyết đrtEYoán, vàrtEY kguHwhông guHwcòn kguHwiệm lờrtEYi guHwcho lắm.

Bữa csLGoơm kguHwéo drtEYài sLGotừ chisLGoều đếnrtEY kBkURhi tr2iBnời sLGosẩm 2iBntối. ÁnhrtEY nắngguHw chrtEYỉ 2iBncòn vàguHwi vệt2iBn rớtrtEY BkURlại nơguHwi guHwnhững thềm2iBn cửBkURa lớ2iBnn. ĐBkURây đóBkUR phsLGoục vụrtEY bắtrtEY đầu2iBn bguHwật rtEYđèn guHwchùm lênguHw. ÔrtEYng TBkURhụ vguHwà Đị2iBnnh đã2iBn tiê2iBnu diBkURệt hsLGoết rtEYgần 2iBnhai chsLGoai vansLGog, cònsLGo 2iBnDương cũnsLGog guHwbị hơirtEY rượurtEY lguHwàm 2iBncho váng2iBn vất.guHw CguHwô đangBkUR địguHwnh g2iBniơ ta2iBny xisLGon hàsLGong thrtEYì đú2iBnng lrtEYúc guHwấy “tuyệsLGot sLGosắc gi2iBnai nhânBkUR” 2iBncủa báguHwc ThguHwụ sLGoxuất 2iBnhiện, vsLGoà guHwy hệBkURt n2iBnhư 2iBnmô BkURtả BkURcủa bguHwác, n2iBngười 2iBnnày bụguHwng sắp2iBn rtEYrơi rtEYxuống đầuguHw gBkURối vàguHw tórtEYc chguHwả 2iBncó rtEYcọng nào.

Lại mguHwột mànBkUR guHwchào hỏrtEYi tưngsLGo bừsLGong chúBkURc tụng,2iBn lúc2iBn ấy,rtEY DưsLGoơng m2iBnới sLGobiết ĐguHwịnh lrtEYà ngư2iBnời thguHwiết kếBkUR 2iBnnhà hànguHwg nàyguHw, còBkURn básLGoc TBkURhụ trrtEYực tiếpsLGo guHwchỉ đạoguHw th2iBni crtEYông. sLGoWow, tBkURhảo nàosLGo thảoguHw nàosLGo, BkURông chủ2iBn BkURnhà hàng BkUR này 2iBnhồ hởisLGo vớisLGo bácBkUR côsLGo vguHwà ĐịnhBkUR thếrtEY. SaBkURu 2iBnkhi v2iBnung tBkURay cBkURhém mộrtEYt câu2iBn như2iBn đinhsLGo đóngsLGo cọBkURc rtEYlà BkURbữa guHwăn này2iBn h2iBnoàn toBkURàn free2iBn, BkURông BkURta 2iBnbèn dùng2iBn đôi2iBn tasLGoy núsLGong n2iBnính rtEYlôi rtEYtuột bácBkUR Th2iBnụ đ2iBni “chơi”2iBn tsLGoăng haBkURi, lguHwại rtEYcòn guHwcười 2iBnha hảrtEY ngortEYái lại2iBn guHwbảo prtEYhải đguHwi chguHwo haguHwi “đứasLGo trẻ”rtEY chsLGoúng màysLGo có2iBn 2iBntí riêngBkUR tưsLGo chứ.

Tất nhiêrtEYn sLGocái guHw“đứa trẻ”rtEY sBkURơ guHwmi đertEYn tBkURhì rtEYchỉ lặngBkUR lẽsLGo cưsLGoời còBkURn “đứaBkUR rtEYtrẻ” m2iBnặc vártEYy thsLGoì tBkURự 2iBndưng BkURtim sLGođập lêrtEYn tsLGohùm thụp.

 

Chương 12.guHw4: NBkURhẹ nhànsLGog rtEYmà 2iBnrát bỏngguHw ^^




(Cháu gáisLGo guHwBống BasLGong c2iBnủa d2iBnì, ngưBkURời sLGocó cguHwái tênsLGo 2iBngiống nhrtEYư cguHwái côsLGo gáBkURi giàsLGo tsLGorong truBkURyện này,2iBn guHwhe hBkURe rtEYhe he)




Không rtEYgian dầnsLGo trsLGoở nBkURên lặn2iBng lẽguHw sLGokhiến Dương &nbspsLGo;thấy BkURlúng túBkURng, c2iBnhỉ cònguHw cáchrtEY nsLGogậm lrtEYy rượuguHw vansLGog, nhấpguHw từguHwng chguHwút một.rtEY 2iBnĐịnh độtsLGo nhiêguHwn mrtEYỉm cười.

“Cẩn thậBkURn BkURsay đó”.

Giọng nó2iBni bất2iBn chợsLGot dBkURịu dàn2iBng crtEYủa sLGoĐịnh khsLGoiến DươnrtEYg cònsLGo tsLGohấy …guHw sasLGoy rtEYhơn rtEYlà rượu.2iBn TsLGorong chú2iBnt m2iBniên m2iBnan vángsLGo vguHwất, BkURcó một2iBn susLGoy nghguHwĩ lưguHwớt guHwqua khiếnrtEY DươguHwng sựcrtEY nhớ.guHw KhBkURi tỉnhguHw trtEYáo rtEYcô đãrtEY lrtEYàm đủguHw sLGotrò mất2iBn mặtguHw 2iBnrồi. guHwCó sLGotí guHwmen vào2iBn 2iBnkhông bi2iBnết 2iBncô cguHwòn rtEYgây nsLGohững chuguHwyện gìsLGo nữaBkUR. ÝBkUR ng2iBnhĩ đ2iBnó khiếnsLGo Dươ2iBnng lậpBkUR tứcsLGo thguHwẳng lưngBkUR, tay  cập2iBn rậguHwp bsLGouông ngasLGoy lBkURy rưBkURợu xuốngguHw bàn.

Định nhìnBkUR hànhrtEY độsLGong của2iBn cô, &nBkURbsp;khóe mrtEYôi v2iBnốn đi2iBnềm đrtEYạm chợtsLGo coguHwng khrtEYẽ lênrtEY tronrtEYg mộtsLGo nBkURụ cưguHwời. KhBkURi bắtsLGo gặBkURp 2iBncái nhìBkURn ngguHwơ ng2iBnác crtEYủa Dương2iBn, nrtEYụ crtEYười đóguHw khôrtEYng tắt2iBn đi,guHw sLGotrái lại,2iBn tguHwrong đôBkURi guHwmắt thẫmsLGo rtEYtối, lạiBkUR lấpBkUR lártEYnh nhữnsLGog ánrtEYh sánguHwg cBkURó rtEYphần trêrtEYu chọc.rtEY DguHwương hBkURơi đờBkUR raBkUR, 2iBncảm giác2iBn csLGoái ksLGohông khíguHw mBkURờ guHwám nàsLGoy khiếsLGon côrtEY cósLGo chúguHwt khôngguHw tựBkUR nhiBkURên, sLGotay guHwcô lạsLGoi muốn2iBn tsLGohò r2iBna guHwcầm l2iBny rượusLGo csLGoho BkURbớt thsLGoừa thãirtEY, nhưBkURng rồiguHw 2iBnlại rụtrtEY lạirtEY khôngsLGo dám.

Khi nrtEYhững sguHwợi BkURtơ cguHwảm guHwxúc cứ2iBn giăng2iBn mắrtEYc đârtEYu đóguHw quaBkURnh sLGohai ngườguHwi, rtEYĐịnh độ2iBnt sLGongột rrtEYủ DươngBkUR điguHw vòguHwng qrtEYuanh khrtEYu rtEYnhà hànBkURg. DươrtEYng đứngrtEY dậy,2iBn rtEYcả ngườiguHw nhBkURư đsLGoược BkURthả guHwlỏng, khôn2iBng rtEYnén đượcBkUR cô2iBn thở2iBn rtEYphào mộsLGot cáiguHw, điBkUR 2iBntheo Định.guHw BkURAnh bướrtEYc cBkURhậm rãiBkUR, đủBkUR đ2iBnể đôirtEY gBkURiày guHw5 pguHwhân củsLGoa DươngguHw khôngsLGo bị2iBn quBkURá tảisLGo rtEYkhi rtEYcô bướcsLGo theBkURo guHwanh. VguHwừa sLGođi ĐịnrtEYh vừa2iBn chrtEYỉ dẫnrtEY cBkURho rtEYDương nhsLGoững điểmrtEY đặ2iBnc biệtBkUR sLGonho 2iBnnhỏ rtEYcủa nhàBkUR hrtEYàng n2iBnày, nhguHwư khrtEYu hầrtEYm rượu,guHw “cănsLGo prtEYhòng sguHwao rơi”2iBn, “hồrtEY rguHwửa chân”BkUR guHwkhiến DươngguHw mắguHwt tsLGoròn guHwmắt dẹt.sLGo KrtEYhông 2iBnkhí d2iBnần trởBkUR lguHwại sự2iBn BkURtự BkURnhiên, Dươ2iBnng cũngBkUR vôsLGo tBkURư hỏi2iBn 2iBnhan đủ2iBn chuyệrtEYn. sLGoMặc nrtEYhững thắc2iBn mắc2iBn BkURngô nghguHwê của2iBn côBkUR, ĐịnhBkUR sLGothong tBkURhả tguHwrả lờBkURi BkURcẩn thsLGoận từngBkUR ch2iBnút một.

Nhà hàngguHw đãsLGo guHwlên đ2iBnèn. DguHwương cảmsLGo nhậBkURn dsLGoường nrtEYhư ĐBkURịnh rấsLGot đểsLGo rtEYtâm đế2iBnn việc2iBn thiếtsLGo 2iBnkế ártEYnh sángsLGo 2iBntrong nhữngsLGo cônrtEYg t2iBnrình củaBkUR guHwmình, sLGonên từ2iBn k2iBnhu rsLGoesort RainboguHww đếnsLGo nhà2iBn hàrtEYng rtEYnày, ánhguHw ssLGoáng đềuguHw rấtguHw đẹp2iBn mắ2iBnt, BkURđều là2iBn thguHwứ màusLGo vàngsLGo ấmBkUR ásLGop, s2iBnóng sánhrtEY n2iBnhư mậsLGot ong.&nbsprtEY; Từng cărtEYn pBkURhòng 2iBnnhư từnrtEYg rtEYô 2iBnnhỏ pguHwhát sánguHwg, ngọtBkUR ngrtEYào 2iBnvà rtEYbí mBkURật. sLGoDương BkURcứ 2iBntưởng ĐịnhrtEY sguHwẽ 2iBndắt BkURcô rtEYvào mrtEYột c2iBnăn phguHwòng n2iBnào đsLGoó, nhưngBkUR cuốiguHw 2iBncùng nơiguHw dừguHwng guHwlại củrtEYa sLGohọ lBkURại rtEYlà mộtBkUR cârtEYy cầguHwu g2iBnỗ sLGonhỏ nhưn2iBng csLGohắc rtEYchắn, nằguHwm bguHwên BkURrìa csLGoủa khrtEYu nguHwhà hàng.BkUR ThsLGoấy bãiguHw cátBkUR drtEYưới crtEYhân mịnguHw guHwmàng, DươnguHwg khrtEYông n2iBngại nrtEYgần cBkURởi giầyguHw rartEY, sLGorồi điBkUR trsLGoên cát.

Trăng nortEYn 2iBnvừa lêBkURn. BkURNhững bướcguHw chârtEYn cguHwủa DươnBkURg hơi2iBn lúnguHw xu2iBnống trtEYrên rtEYnền 2iBncát lấpBkUR lánsLGoh sán2iBng bạcrtEY bsLGoởi ánhguHw trăngBkUR vrtEYà án2iBnh điệnBkUR vàng2iBn hắtrtEY r2iBna từ2iBn ksLGohu nhàrtEY BkURlớn. 2iBnBên csLGoạnh, ĐsLGoịnh vguHwẫn đrtEYi giầ2iBny, aguHwnh nhẹBkUR nhà2iBnng crtEYầm guHwlấy đsLGoôi giầyBkUR t2iBnrong taBkURy Dư2iBnơng khBkURiến csLGoô guHwhơi ngỡ2iBn ngguHwàng và2iBn sLGocó ch2iBnút bốisLGo sLGorối. ỪrtEY t2iBnhì thừa2iBn nhậ2iBnn đ2iBni, nhữngsLGo chBkURăm ssLGoóc cguHwó phầ2iBnn BkURnhỏ béBkUR rtEYnhư v2iBnậy khiếnrtEY csLGoô …guHw thísLGoch kinrtEYh lêguHwn đBkURược ^^

Gió biểnsLGo manrtEYg tBkURhêm m2iBnột cBkURhút lạ2iBnnh khiếnBkUR guHwmái tguHwóc Dươ2iBnng bartEYy lòaBkUR 2iBnxòa. ỞsLGo một2iBn 2iBnnơi khôrtEYng 2iBnkhí lãnBkURg mạn2iBn guHwnhư vậy,guHw DươnguHwg rguHwất msLGouốn guHwnói guHwđiều gìguHw đó,BkUR tựa2iBn nguHwhư một2iBn sguHwự hỏi2iBn hBkURan ânsLGo cần,sLGo nhưnrtEYg rất2iBn sợguHw mìnBkURh 2iBnsẽ lại2iBn BkURbuột mi2iBnệng sLGora rtEYmột câBkURu rtEYnói v2iBnô duyên.rtEY CuốsLGoi cùngrtEY sLGoDương cBkURhọn sự2iBn 2iBnim lặng.

“Hôm nasLGoy DươngsLGo rtEYít nósLGoi nhỉ?”

Dương ngướcsLGo lên,BkUR rtEYhơi bấtBkUR 2iBnngờ vìBkUR c2iBnâu nhậnBkUR xéguHwt rtEYcủa Định,guHw csLGohỉ địnhrtEY nórtEYi lạguHwi mộtBkUR câu2iBn đạiguHw l2iBnoại crtEYô ítBkUR nóirtEY sLGosao bằng2iBn an2iBnh, nsLGohưng cuốisLGo cù2iBnng, vẫn2iBn rtEYcứ tguHwhấy thếguHw nào2iBn guHwđó, cô2iBn cưBkURời ngguHwượng ngùng.

“Tại esLGom đangsLGo sBkURuy nghĩ”

Định kh2iBnông hrtEYỏi tiếsLGop, BkURmà chỉrtEY nhìn2iBn csLGoô, rtEYtựa nrtEYhư đợguHwi 2iBncô nórtEYi thêm.BkUR 2iBnDương BkURbật cười.

“Em đaBkURng ssLGouy nghĩ2iBn xguHwem tguHwrái đấguHwt sLGonày hẹpguHw guHwđến cBkURỡ nBkURào 2iBnmà ertEYm b2iBnị BkURdấm dBkURúi sLGocho guHwanh nhữsLGong sLGohai lần?”

Định chợtsLGo nhìn2iBn bâBkURng BkURquơ xBkURa 2iBnxa “À,rtEY nhưsLGo crtEYhú ThụBkUR nói,guHw guHwcái đórtEY nrtEYgười tBkURa sLGogọi 2iBnlà “hữusLGo duyên””

Dương sLGoim bặ2iBnt. rtEYLiếm đôiguHw môsLGoi cảmguHw giácBkUR đan2iBng ksLGohô đirtEY vì2iBn gi2iBnó biBkURển, DươsLGong hồguHwi hộ2iBnp nhìnsLGo khuôguHwn sLGomặt sLGonghiêng ng2iBnhiêng củartEY ĐịnBkURh, 2iBnnhững đ2iBnường guHwnét tronsLGog rtEYsự kBkURhắc chạmsLGo dịurtEY dàsLGong rtEYcủa ánrtEYh sángsLGo khiếnrtEY lònsLGog cguHwô bsLGoỗng nhiênBkUR tràguHwo dânBkURg mộtsLGo cảm2iBn gsLGoiác ê2iBnm 2iBnả lạrtEY lguHwùng. DươrtEYng đangBkUR tíBkURnh hguHwỏi aBkURnh “hữuBkUR duyênBkUR thsLGoì sao”guHw nsLGohưng chưaBkUR kịBkURp msLGoở lờ2iBni, ĐịnhsLGo BkURđã quaguHwy BkURnhìn côrtEY, đôirtEY mắtBkUR đen2iBn rtEYbình thảguHwn hỏsLGoi mộtBkUR rtEYcâu rấtBkUR …rtEY khôsLGong liênsLGo quan.

“Có t2iBnhật thếrtEY không?”

Dương sữrtEYng rguHwa ngBkURơ ngártEYc “ThsLGoật gì2iBn ạ?”

Định đặtguHw đôiBkUR giầsLGoy củaBkUR DưBkURơng xuống2iBn tsLGohành cầuBkUR, rồrtEYi xỏ2iBn tartEYy rtEYtúi quầnsLGo, nétguHw mBkURặt vẫn2iBn khônBkURg đổi.

“À churtEYyện chguHwiều naysLGo. CsLGoó thậ2iBnt lrtEYà t2iBnôi khôn2iBng cóBkUR 2iBn… x2iBni nhBkURê gì2iBn 2iBnvới esLGom không?”

Ôi mrtEYá sLGoơi. C2iBnô c2iBnó nêguHwn nhảy2iBn lguHwuôn xuốngguHw sLGobiển crtEYho xortEYng đrtEYời không?rtEY 2iBnDương 2iBnbặm chặtBkUR sLGomôi, BkURcố nésLGon cguHwảm giáguHwc guHwxấu h2iBnổ đBkURến tậnsLGo chârtEYn tóc.

“Lúc đó…guHw LúsLGoc đsLGoó làrtEY chBkURáu ansLGoh guHwchọc sLGoem mà…”

Định vẫnBkUR khôngBkUR buô2iBnng tha.

“Vậy ngh2iBnĩa là2iBn tBkURôi córtEY… xBkURi nBkURhê à???”

Gì tBkURhế 2iBnnày? SasLGoo csLGoâu chBkURuyện nórtEY lBkURại dẫnguHw BkURvề sLGocái ch2iBnủ đề2iBn oguHwái rtEYoăm nBkURày chứ.sLGo Chẳng2iBn lẽ2iBn cô2iBn lạguHwi đBkURi …sLGo rtEYgật đầu?guHw Mà2iBn lắcrtEY thìBkUR rtEYthà xúrtEYi cguHwô đi…BkUR chếtsLGo crtEYòn hơn!!!!

Dương cắguHwm mguHwặt 2iBnxuống đấtBkUR, nhBkURìn xuốngrtEY …BkUR nBkURgón châguHwn mình. Đếm đi đếm lại đúng mười ngón không sót ngón nào, thế mà cô vẫn quyết tâm … đếm tiếp, quyết không thèm ngẩng mặt lên.

Khi Dương bắt đầu di di ngón chân một cách khổ sở, cô chợt nghe thấy trong tiếng gió biển rì rào, tiếng gọi trầm khe khẽ.

“Dương… “

Dương không biết rằng có những khoảnh khắc, cô yêu cái tên mình đến vậy, vì nó được gọi lên rất đỗi dịu dàng. Không cưỡng được tiếng gọi ấy, Dương ngẩng lên nhìn rồi chợt ngơ ngẩn vì đôi mắt đen thẫm đang nhìn mình ấm áp. Sự đùa cợt đã biến mất hẳn, chỉ còn là một sự nghiêm túc khó gọi tên.  Cô trân người chờ đợi thì thấy bàn tay Định ngập ngừng đưa lên, giữ lại những sợi tóc bay rối bời của cô.

“Anh… ”

Định ngừng lại, vẻ như anh cũng đang nói những điều hơi khó khăn với chính bản thân mình. Khoảnh khắc đó cũng khiến Dương  sực nhớ đây là lần đầu tiên Định xưng anh với cô. Từ ngày gặp nhau lần đầu, anh chỉ gọi Dương theo kiểu xưng hô chừng mực “Tôi – em” “ Tôi – Dương”… Thực ra, trong những mối quan hệ xã giao thường ngày, Dương gọi những người hơn tuổi bằng anh rất dễ dàng, và họ, ngay cả những người tuổi thất thập cổ lai hi thì cũng vẫn lờ đi danh xưng chú bác, mà lúc nào cũng nói anh anh em em một cách rất đơn giản để tiện làm việc. Hay những tên trẻ con ngốc xít bây giờ cũng thường lên mặt đòi làm anh với con gái, mà ví dụ điển hình chính là Quân.  Chỉ  có mình Định, anh  xưng “tôi” với Dương, vừa có chút xa cách, lại có chút gì lãnh đạm. Nhưng hôm nay, anh đã xưng “anh” rồi.

Định cười nhẹ, có chút bối rối.

“Anh nghĩ, chúng ta thực sự có duyên”…

Trong vô vàn những cảm xúc lướt qua Dương lúc đó, Dương bỗng nhiên ngơ ngẩn bởi một ý nghĩ, câu nói này sao quen thuộc đến vậy. Rõ ràng, rõ ràng có người đã nói với cô…. Nhưng cảm giác mu bàn tay đàn ông dày dặn chạm nhẹ vào má cô, khiến những ý nghĩ lởn vởn còn sót lại bay biến hết. Cô chỉ biết mở tròn mắt, nhìn sững  người đối diện, và cảm nhận cái chạm nhẹ của bàn tay lên má, quá chừng trìu mến. Nhẹ nhàng mà rát bỏng. Tựa như…

Tiếng điện thoại vang lên bất thình lình khiến đôi tay trên má Dương luyến tiếc rụt lại. Định mở máy.

“Chú đây. Ừ… Sao? Đấu luôn bây giờ rồi à… Được rồi!”

Định quay sang nhìn Dương một thoáng, nhỏ giọng “Ừ, chú sẽ qua. Cứ bình tĩnh nhé”.

Định tắt máy. Dương đã đoán cuộc gọi là từ Quân, nhưng cô không hiểu có chuyện gì mà “đấu” với lại “bình tĩnh” ở đây. Hơi thắc mắc, chưa biết hỏi sao thì Định đã nhẹ giọng.

“Đi với anh nhé?”