You are here

Gái Già Xì Tin - Chương 12

Chương 12.aDWp1: Cáis3iJ naDWpày s3iJcó ts3iJính làuQk3 uQk3quấy rốis3iJ tìSRBPnh dụcs3iJ cSRBPông cs3iJộng aDWpkhông đấy????


SRBP


(Bông lộcWAtE vuQk3ừng trênuQk3 aDWpsân tSRBPhiếu nSRBPhi, gầWAtEn hSRBPồ s3iJHoàn KuQk3iếm 25/9/11)




Điện thWAtEoại troWAtEng phònSRBPg kháchuQk3 sạuQk3n chợWAtEt raDWpeo. DưWAtEơng nhấcWAtE uQk3máy s3iJnghe. Côs3iJ nhíuuQk3 maDWpày ks3iJhi nhânaDWp viênSRBP ks3iJhách sWAtEạn vớSRBPi gWAtEiọng miềnSRBP WAtETrung nhỏaDWp nhẹuQk3 aDWpnói caDWpó ngưWAtEời muốnSRBP gs3iJặp cWAtEô. DưuQk3ơng lậpSRBP tứcWAtE nghĩWAtE uQk3ngay đếnaDWp QuâSRBPn nSRBPên lạnaDWph lùnSRBPg trảWAtE lờuQk3i lWAtEà côaDWp khôngWAtE uQk3muốn gặuQk3p auQk3i hs3iJết, cũWAtEng khôuQk3ng qWAtEuen as3iJi WAtEở đâySRBP. NhưngWAtE s3iJgiọng lễSRBP tâns3iJ vẫSRBPn tiếpSRBP tụcuQk3 ngọtSRBP ngào.

“Dạ, ảuQk3nh nSRBPhờ naDWpói ảnhSRBP ts3iJên ĐịWAtEnh ạ!”

Sấm sétaDWp aDWpnổ đuQk3ùng bSRBPên taiWAtE. Đs3iJịnh saoaDWp? KaDWphông líaDWp nàWAtEo aDWpcái s3iJngười côaDWp âuQk3m thSRBPầm nguyWAtEền rủSRBPa aDWpnãy giờs3iJ lạiSRBP lòaDWp s3iJdò tớiWAtE đâSRBPy aDWptìm côWAtE chứ?aDWp MàSRBP vìWAtE saWAtEo anWAtEh lạis3iJ biếtSRBP đượSRBPc cuQk3hỗ phaDWpòng côs3iJ đượcs3iJ nhỉ?aDWp DaDWpương nghĩuQk3 đếSRBPn đủWAtE maDWpọi khuQk3ả s3iJnăng, cuSRBPối s3iJcùng cs3iJô tSRBPạm tSRBPìm đượcWAtE gWAtEiải phápaDWp aDWphợp lý.uQk3 ChắcWAtE làaDWp TâuQk3n, ônguQk3 maDWpối ngSRBPày xưSRBPa WAtEvẫn s3iJkhông s3iJquên aDWpnhiệm vụWAtE SRBPcủa mWAtEình. ChỉuQk3 cSRBPó TuQk3ân mớaDWpi bis3iJết phòngSRBP cs3iJủa cuQk3ô s3iJở cuQk3ái thànhs3iJ phốuQk3 bs3iJiển nWAtEày, vì&ns3iJbsp; chính aaDWpnh trựaDWpc tiaDWpếp uQk3book vés3iJ, bs3iJook aDWpphòng s3iJcho côuQk3 s3iJở uQk3khách sạnaDWp uQk3này mà.

Ý ngs3iJhĩ ĐịnSRBPh đếnuQk3 tìs3iJm aDWplàm cuQk3ô uQk3quýnh lês3iJn. DươngSRBP hớSRBPt s3iJhải chảiuQk3 sơaDWp SRBPmái tóc,WAtE thaWAtEy chiếs3iJc áos3iJ hWAtEai s3iJdây vs3iJà chiếs3iJc quầnWAtE alibabs3iJa màuWAtE haDWpồng tíuQk3m s3iJđiệu uQk3đà raDWpồi chuQk3ạy aDWpnhào raDWpa cửauQk3. ĐếSRBPn khSRBPi cs3iJầm uQk3nắm cửauQk3 địnhs3iJ xaDWpoay, DưuQk3ơng mớs3iJi  sực nhớ,uQk3 caDWpô aDWplại chWAtEạy  bổ vàoSRBP ps3iJhòng, lôis3iJ SRBPtúi s3iJra, WAtElấy thỏSRBPi sWAtEon aDWpmôi qs3iJuẹt nhanWAtEh mộtSRBP cás3iJi. LúSRBPc nSRBPhìn gương,  mWAtEím muQk3ím môWAtEi caDWpho soaDWpn laDWpan đuQk3ều, DươSRBPng mSRBPới gis3iJật mình.

Ôi, lWAtEập trườnguQk3 củaWAtE cs3iJô chỉuQk3 SRBPcó tSRBPhế thôuQk3i saoWAtE? SRBPLỏng s3iJlẻo đếnWAtE phuQk3át sợ.SRBP Vừas3iJ muQk3ới quyếtuQk3 SRBPtâm khaDWpông lWAtEiên quas3iJn WAtEđến aDWpcả cuQk3hú cWAtEháu nhàWAtE ans3iJh cơWAtE mà.

Vả lạiSRBP, ans3iJh WAtEđã caDWpó “mối”.

Bang! BSRBPang! CáSRBPi ýuQk3 s3iJnghĩ “ĐịnhWAtE cóSRBP muQk3ối” khiếnWAtE cs3iJô sựngWAtE lại,s3iJ bỗns3iJg s3iJdưng uQk3muốn chùs3iJi uQk3quách SRBPtí soaDWpn môiaDWp đWAtEi. WAtENhưng WAtEsau ngaDWphĩ mìnaDWph thậs3iJt ts3iJrẻ coSRBPn aDWptrẻ muQk3ỏ, uQk3mình xiWAtEnh aDWpđâu phảiaDWp chSRBPo duuQk3y aDWpnhất muQk3ột ngaDWpười aDWpnhìn, thếs3iJ laDWpà WAtEDương nhuQk3e uQk3răng cWAtEười SRBPvới mìuQk3nh tros3iJng WAtEgương aDWpmột cáWAtEi, rồiaDWp truQk3ái ngượcs3iJ WAtEvới WAtEvẻ huQk3ớt hảuQk3i lSRBPúc s3iJnãy, WAtEcô đủs3iJng đỉnaDWph s3iJđi WAtEra khSRBPỏi phòng.

Thế nhuQk3ưng daDWpù uQk3ra vWAtEẻ bìs3iJnh thảaDWpn đếnWAtE mấyaDWp uQk3thì kuQk3hi thSRBPang máaDWpy “ding”SRBP mộaDWpt cáiSRBP rồs3iJi mởaDWp rWAtEa, DươngSRBP vẫWAtEn nuQk3hận aDWpthấy tuQk3im mìns3iJh đuQk3ang đậpSRBP thìnhWAtE thịcs3iJh. aDWpCô  tiến vuQk3ề phíSRBPa quSRBPầy lễaDWp WAtEtân củas3iJ khácaDWph sạn,SRBP nhưuQk3ng chỉWAtE thấuQk3y nhuQk3ân viêWAtEn đaWAtEng cắms3iJ cuQk3úi nhuQk3ập sổaDWp sách.WAtE DươngaDWp lướts3iJ ms3iJắt nuQk3hìn qaDWpuanh, nhưnguQk3  cả aDWpkhu tSRBPầng aDWptrệt s3iJchỉ tuQk3hấy vàis3iJ s3iJba khácuQk3h Ts3iJây đaWAtEng đWAtEi lại,SRBP còaDWpn đâuaDWp khônuQk3g uQk3thấy bóngWAtE dángaDWp aDWpcủa ks3iJẻ chuyêns3iJ uQk3mặc sơSRBP WAtEmi đSRBPen ấSRBPy đâuuQk3 hếSRBPt. WAtEKhông lẽaDWp SRBPanh uQk3đợi lâuaDWp uQk3quá đãSRBP đSRBPi SRBPrồi?  Dương điaDWp vWAtEề SRBPphía lễSRBP taDWpân, địnhSRBP hỏiaDWp haWAtEn mộtWAtE câuaDWp taDWphì độts3iJ ngộts3iJ s3iJcó bWAtEàn WAtEtay s3iJvỗ nhWAtEẹ vs3iJào vas3iJi cô.

“Ở đây”.

Dương qSRBPuay puQk3hắt lạWAtEi ns3iJhìn. KhWAtEông taDWphể uQk3tin đượaDWpc vàSRBPo mắaDWpt mìnhSRBP, traDWpước mSRBPặt s3iJcô aDWplà s3iJmột khus3iJôn mặtuQk3 màaDWp cuQk3ô aDWpchỉ muốnuQk3 s3iJ… SRBPđấm SRBPcho mộtaDWp naDWphát. Quâs3iJn nhướnaDWp aDWpnhướn đôiWAtE lôWAtEng màyuQk3, nhWAtEìn uQk3cô nuQk3he s3iJrăng uQk3ra cười.

“Ô, làms3iJ gìaDWp SRBPnhư muốnWAtE giếts3iJ ngườis3iJ thaDWpế kia?”

Dương tWAtEức đaDWpến mứaDWpc uQk3muốn xuQk3ịt SRBPkhói lWAtEỗ tSRBPai. TứuQk3c WAtEcái uQk3thằng aDWptrời đáSRBPnh nWAtEày aDWpmột, ts3iJức s3iJchính bSRBPản ts3iJhân mìnSRBPh mười.aDWp SaDWpao SRBPcô cs3iJó thểSRBP ngaDWpu saDWpi kìuQk3 diệWAtEu vậSRBPy SRBPcơ WAtEchứ, s3iJkhông nghĩs3iJ đếns3iJ SRBPchiêu ls3iJừa qus3iJá muQk3ức đơnuQk3 giảnSRBP s3iJnày. NhưaDWpng biếtuQk3 tuQk3ức tốis3iJ chỉaDWp tổaDWp ls3iJàm mìWAtEnh SRBPthêm uất,s3iJ s3iJkhông giảiWAtE quyếaDWpt đượs3iJc gs3iJì WAtEnên cSRBPô hấSRBPt mặt.

“Ra  người muốnWAtE SRBPgặp aDWptôi làSRBP cuQk3ậu WAtEđó à?”

Quân gậtaDWp gậtaDWp đầuSRBP, cWAtEòn cườSRBPi touQk3e SRBPra vSRBPẻ rấaDWpt nWAtEgây thơ.

Dương cs3iJười WAtEcười bSRBPỡn cợtSRBP “ThếaDWp mớiSRBP thaSRBPy têns3iJ đổuQk3i hộaDWp khẩus3iJ à?”

Quân uQk3xịt s3iJnụ cười,SRBP luQk3úc sas3iJu  bĩu môuQk3i ấmaDWp ức.

“Hừ. TứcaDWp vaDWpì đâys3iJ mạoSRBP s3iJdanh SRBPchú ĐịnhaDWp às3iJ? NhSRBPưng đâSRBPy WAtEkhông ns3iJói ths3iJế thìuQk3 cSRBPó xuốngs3iJ không?”

Dương nghiWAtEến răng.

“Đồ láWAtEu cáWAtE uQk3láu tôm”.

“Ôi, láWAtEu gìWAtE cWAtEhẳng được,s3iJ láuWAtE aDWpcá, lás3iJu tuQk3ôm, láuWAtE ốs3iJc, uQk3láu SRBPếch, lSRBPáu WAtEcả nháiuQk3 bSRBPén luuQk3ôn… s3iJHa aDWpha “

Thấy WAtEmình lWAtEại saDWpắp pháSRBPt SRBPđiên, DươngWAtE uQk3quay phWAtEắt ngườiaDWp SRBPđi. NaDWphưng mộtSRBP ýWAtE nghĩSRBP lướtWAtE qSRBPua khiSRBPến SRBPDương sựnSRBPg lạSRBPi. CWAtEô SRBPquay ngs3iJoắt trởuQk3 lạuQk3i vàaDWp vaDWpa thẳnSRBPg s3iJvào cSRBPái ngườiaDWp đauQk3ng hs3iJăm hởuQk3 đWAtEi đến,SRBP khiếaDWpn caDWpô tốWAtEi uQk3sầm muQk3ặt mũi.

“Làm cáiWAtE gìs3iJ aDWpthế hả?”

Vừa WAtExoa tráSRBPn WAtEDương vừaSRBP gắtSRBP lênWAtE. QuânSRBP s3iJlúng túnWAtEg thuQk3anh minh.

  “Ai bảoSRBP đuQk3ang điWAtE tSRBPự dưngs3iJ đứngaDWp lại?s3iJ CaDWpó làms3iJ sSRBPao không?”

“Sao WAtEtrăng cáiuQk3 gì.aDWp Trảs3iJ đây?”

Dương trWAtEừng mắtuQk3 xòeaDWp SRBPtay ra

Quân ns3iJgẩn nWAtEgơ WAtEnhìn aDWpkhuôn mặtSRBP Dươngs3iJ, WAtErồi WAtElại nhuQk3ìn bs3iJàn tauQk3y xòeWAtE SRBPra cWAtEủa cô.

“Trả gìs3iJ. aDWpTrả s3iJnợ uQk3tình xWAtEa à?s3iJ híSRBP hí”

“Còn dámuQk3 cườiuQk3 hảWAtE? aDWpTrả chứnguQk3 SRBPminh ts3iJhư cs3iJủa tôiaDWp. aDWpCậu cóuQk3 biaDWpết uQk3tôi paDWphải mauQk3ng passs3iJport đs3iJể ởSRBP kháchSRBP sạnSRBP khônSRBPg hả?”

Quân cưuQk3ời SRBPtít cảaDWp mắt.

“Có passport SRBP rồi thìs3iJ cầnuQk3 gaDWpì chs3iJứng minaDWph ths3iJư nữuQk3a. ĐểuQk3 đâySRBP giữs3iJ ls3iJàm tSRBPin cho?”

Hai nắs3iJm đấWAtEm củuQk3a DươngWAtE đSRBPã siếaDWpt chặaDWpt, gWAtEân xanuQk3h chắcWAtE s3iJcũng paDWphải nuQk3ổi lSRBPên cuồaDWpn cuộuQk3n, caDWpô traDWpừng trừngWAtE ms3iJắt nhìnaDWp WAtEcái kẻSRBP mặtSRBP đanWAtEg vôSRBP cùngWAtE toWAtEe toét.

“Tin cWAtEái coaDWpn s3iJkhỉ! s3iJTóm lạs3iJi cậWAtEu cóaDWp trảs3iJ không?”

Quân cườiuQk3 cười.

“Không trả.SRBP Thícs3iJh tWAtEhì điWAtE SRBPmà lấyaDWp. ỞaDWp aDWpđây này”.

Vừa nóiuQk3 QuQk3uân vừaSRBP vuQk3ỗ uQk3bồm bộpuQk3 vàSRBPo SRBP… môSRBPng, SRBPnơi uQk3chiếc WAtEtúi quầnSRBP SRBPjean phồnWAtEg lêSRBPn buQk3ởi mộtuQk3 chiếcuQk3 uQk3ví. uQk3Nụ aDWpcười tựuQk3 tWAtEin vìaDWp aDWpbiết côuQk3 kSRBPhông đờiWAtE nàs3iJo dáWAtEm “aDWpmanh độnaDWpg” WAtEkhiến DươnguQk3 tWAtEức đWAtEiên. uQk3Một caDWpơn bốWAtEc đồngs3iJ bSRBPất thìns3iJh lìSRBPnh kéouQk3 đs3iJến, s3iJkhi mSRBPà cs3iJhưa kịpWAtE suuQk3y ngaDWphĩ gSRBPì aDWpthêm Dươs3iJng WAtEđã s3iJthấy mìnhSRBP WAtEchạy aDWpra sSRBPau lưSRBPng aDWpQuân, WAtEra sứuQk3c nhéuQk3t uQk3tay s3iJvào túiWAtE quWAtEần, mócs3iJ chiaDWpếc víWAtE ra.

Quân choáaDWpng, lặngaDWp điuQk3 mộtWAtE thoánSRBPg, naDWpgoái SRBPra đằngSRBP sau.

“Oái… Này…uQk3 Này…uQk3 Sờ…s3iJ suQk3ờ mônuQk3g đâWAtEy thậts3iJ đấys3iJ à…

Dương vẫWAtEn nghWAtEiến ruQk3ăng rúuQk3t cáaDWpi víSRBP raaDWp, nhSRBPưng uQk3chiếc quầnSRBP JeaDWpan chậts3iJ WAtEkhiến chiếaDWpc víWAtE mWAtEãi khôaDWpng kéuQk3o lênWAtE được.

Một SRBPvài vuQk3ị khuQk3ách SRBPTây bắtuQk3 đầuWAtE hiếus3iJ SRBPkì quaWAtEy rSRBPa nSRBPhìn, nhưngs3iJ s3iJDương kSRBPệ xáWAtEc. ĐangSRBP tronWAtEg cơWAtEn taDWpức tốiaDWp vàSRBP đưaDWpợc SRBPan ủWAtEi vớis3iJ ýuQk3 aDWpnghĩ “đốiuQk3 muQk3ặt vớiaDWp nhaDWpững thằnWAtEg WAtEchày bửWAtEa WAtEthì puQk3hải s3iJchày bửas3iJ s3iJhơn nó”,uQk3 nênSRBP DuQk3ương nghuQk3iến raDWpăng uQk3rút cậts3iJ lực.s3iJ ChiếcuQk3 víuQk3 vuQk3ừa ths3iJò SRBPlên uQk3qua WAtEmép túaDWpi ts3iJhì QuSRBPân lạiuQk3 ngọaDWp nguậy.

“Này này,SRBP SRBPcái aDWpnày aDWpcó tínhuQk3 WAtElà SRBPquấy rốiWAtE tuQk3ình ds3iJục caDWpông cộSRBPng khaDWpông đấy?”

Vì QuQk3uân aDWpxoay ngườiuQk3 nêaDWpn DươngaDWp bịuQk3 trượtaDWp aDWptay uQk3ra. CWAtEô lạaDWpi pSRBPhải nhSRBPào theaDWpo, vuQk3ừa cốSRBP aDWpkéo chiếuQk3c víWAtE SRBPra, uQk3vừa héaDWpt nhỏ.

“Câm miệng.SRBP ĐứngWAtE is3iJm đấy”.

Giọng QuWAtEân vừaDWpa aDWpbuồn cườSRBPi, vừaaDWp thiểus3iJ não.

“Ôi, chuQk3ú ĐịuQk3nh, WAtEchú chuQk3ứng kiếns3iJ s3iJnhá. RuQk3õ s3iJlà NWAtEhái BénaDWp “dê”s3iJ cháSRBPu mà!

Dương hWAtEung hăuQk3ng WAtEtrừng mắs3iJt laDWpên nhìs3iJn Quân.

“Hừ, uQk3đừng maDWpà lSRBPôi chaDWpú cậuaDWp WAtEra WAtEmà SRBPdọa tôiaDWp. TưởuQk3ng aDWpchú WAtEcậu s3iJmà xSRBPi ns3iJhê s3iJvới tôSRBPi hả”?

Mắt QuuQk3ân lấuQk3p WAtElánh tinWAtEh quái.

“Thật khôaDWpng xSRBPi nhWAtEê chứ?”.

Dương đãuQk3 rSRBPút rs3iJa uQk3được aDWpchiếc vís3iJ quaDWpái uQk3đản rSRBPa aDWpkhỏi chiếcuQk3 qSRBPuần chSRBPật mộtuQk3 cWAtEách quaDWpái đảaDWpn kiaWAtE, vaDWpội vàs3iJng lậtWAtE ruQk3a đuQk3ể SRBPtìm chứnWAtEg mis3iJnh caDWpủa mình.

“Không aDWpnói nhiềSRBPu đauaDWp s3iJdiều. Is3iJm cSRBPho tôiSRBP còs3iJn tìm…”

Dương WAtElật lậtuQk3 muQk3ột s3iJhồi, thấyaDWp trons3iJg uQk3ví cWAtEó aDWpvài aDWptờ tiềnWAtE chẵaDWpn, lẻaDWp lộSRBPn xộnuQk3. SRBPBên naDWpgăn khácSRBP làuQk3 cSRBPác loạiuQk3 guQk3iấy tSRBPờ vWAtEà vàSRBPi cs3iJái thẻ.SRBP CSRBPô tìaDWpm tuQk3hấy WAtEđược chứngWAtE mSRBPinh WAtEcủa mìnWAtEh ởSRBP phWAtEía troSRBPng cùngWAtE s3iJcủa chiếcWAtE ví,aDWp WAtEđược kẹSRBPp aDWpbên cạnhWAtE SRBPtờ chứs3iJng mSRBPinh thWAtEư khác.SRBP Dươngs3iJ nhans3iJh aDWptay kẹpWAtE nSRBPgay chứnWAtEg miSRBPnh củuQk3a mìSRBPnh vàoWAtE nách,uQk3 rồis3iJ rúWAtEt WAtEtờ chứnuQk3g s3iJminh thuQk3ư SRBPcủa QuânaDWp rauQk3, liếSRBPc nhuQk3ìn qaDWpua. NSRBPguyễn HoàuQk3ng Quân,s3iJ aDWpsinh nămSRBP 19uQk387… aDWpHừ, uQk3cái đSRBPồ WAtEoắt caDWpon s3iJlắm cSRBPhuyện, s3iJsinh nămWAtE aDWp87 uQk3mà uQk3dám lèuQk3o s3iJnhèo làWAtE aaDWpnh đSRBPây SRBP27 tuuQk3ổi. aDWpCô WAtEnhét tuQk3rở lạiWAtE vàSRBPo víuQk3, rồiSRBP đaDWpập bốpSRBP aDWpchiếc aDWpví vSRBPào tas3iJy củaDWpa QaDWpuân, WAtEcái kẻuQk3 vẫaDWpn đs3iJang aDWptủm taDWpỉm uQk3đứng nhìWAtEn. Lấys3iJ aDWphết giWAtEọng hìnhSRBP aDWpsự s3iJcó thể,WAtE DưaDWpơng hừuQk3 mũi.

“Nghe đây.uQk3 WAtETừ bâWAtEy gaDWpiờ WAtEkhông s3iJxuất hiệnaDWp SRBPtrước mặts3iJ aDWptôi uQk3dưới mọiuQk3 hìns3iJh thức. &uQk3nbsp;Tôi nWAtEói WAtEcó tiWAtEếng ViệuQk3t cSRBPó s3iJdấu uQk3đấy, aDWpcó uQk3hiểu không?

“Hiểu. NhưuQk3ng chSRBPỉ muốns3iJ hỏi,SRBP thếs3iJ cWAtEhú ĐịnhSRBP caDWpó thểaDWp s3iJxuất s3iJhiện tuQk3rong s3iJmọi hWAtEình tWAtEhức không?”

Dương ngaDWphiến răaDWpng trs3iJèo trWAtEẹo “WAtECả chús3iJ chs3iJáu uQk3nhà cuQk3ậu phắnWAtE đaDWpi hết,uQk3 uQk3hiểu chưa?”

Quân gậWAtEt đầaDWpu, quSRBPay ngườiuQk3 nhWAtEìn vềuQk3 phíSRBPa cửa.

“Chú cs3iJháu mSRBPình phảiWAtE phắnuQk3 thSRBPôi chuQk3ú ạ,s3iJ SRBPnghe chừnSRBPg làaDWp Nhs3iJái BéuQk3n kiêuQk3n quyWAtEết lắm”

Xì, uQk3định tiếpWAtE tụuQk3c s3iJlừa cSRBPô àaDWp? VừuQk3a uQk3bĩu môiuQk3, vừaWAtE địnhSRBP WAtEchâm cSRBPhọc QaDWpuân thêaDWpm aDWpmột câuuQk3 s3iJnữa, nuQk3hưng mắtaDWp Dươngs3iJ vôs3iJ tìSRBPnh liếuQk3c rWAtEa cSRBPửa s3iJmột cái.

Sau cáis3iJ WAtEliếc đóaDWp, DSRBPương đãuQk3 trởSRBP thàuQk3nh “linhWAtE hồnaDWp tượngs3iJ đá”.

Bởi nWAtEgay caDWpửa kháWAtEch saDWpạn, WAtEĐịnh đaDWpã đứngs3iJ WAtEđó tWAtEừ lúcuQk3 nàSRBPo, tauQk3y xỏaDWp ts3iJúi quầnWAtE, aDWpnhìn vềs3iJ phíuQk3a cô,aDWp aDWpđôi ms3iJắt đenuQk3 uQk3thẫm ks3iJín bưWAtEng, môaDWpi s3iJđiểm nhẹSRBP mWAtEột naDWpụ cười.

Ps3iJ/s: HíuQk3 s3iJhí, naDWphư đãWAtE hứa,aDWp tớSRBP phảiSRBP điềuWAtE uQk3ngay anaDWph aDWpĐịnh taDWprở lạSRBPi aDWpcho cáaDWpc tìs3iJnh is3iJu đỡWAtE nhs3iJớ aWAtEnh WAtEí rồiWAtE s3iJnhé ^^. 

 

Chương 12s3iJ.2: SRBPDường s3iJnhư lSRBPà aDWpcô xấus3iJ hổ.uQk3 DườngSRBP nhaDWpư làuQk3 cs3iJô xSRBPấu hổ,uQk3 chỉSRBP với…SRBP anh.


WAtE""

(Ngõ đSRBPường HaDWpuỳnh ThúcWAtE Khás3iJng, 9s3iJ/2011, phSRBPoto bSRBPy Khanhha)



Định qs3iJuan sáWAtEt khWAtEuôn s3iJmặt đỏuQk3 ửngWAtE lWAtEên màWAtEu táoaDWp chín,uQk3 dánaDWpg điuQk3ệu s3iJnhư gSRBPà ms3iJắc tSRBPóc uQk3của Dương,WAtE tuQk3rong lòngaDWp s3iJnếm WAtEtrải mộtSRBP cảmSRBP gis3iJác ngọtuQk3 nguQk3ào. KhSRBPông hiểuaDWp aDWpvì đâs3iJu, nhữWAtEng lầns3iJ gặpuQk3 gỡSRBP Dươngs3iJ aDWpluôn kìaDWp quặcs3iJ, kuQk3hi WAtEthì cs3iJô òSRBPa uQk3khóc trướcWAtE uQk3mặt ans3iJh khs3iJông uQk3giấu giếms3iJ, khs3iJi aDWpcô naDWpgã cáiuQk3 oạWAtEch ns3iJgay dướiSRBP chânuQk3 aaDWpnh, uQk3hay nWAtEhư uQk3bây giờ,s3iJ côSRBP nhWAtEư hs3iJình ảnhs3iJ ởuQk3 tuQk3rên maDWpột vis3iJdeo cuQk3lip đWAtEang SRBPchuyển đWAtEộng đầys3iJ sSRBPôi nổiuQk3 bs3iJỗng nhiênuQk3 bịWAtE bấs3iJm núaDWpt tạmuQk3 uQk3dừng vậy.

Dường nhưs3iJ luQk3à caDWpô xSRBPấu hổSRBP. DườnguQk3 WAtEnhư làaDWp cWAtEô xs3iJấu huQk3ổ, chỉaDWp với…WAtE anh.

Thấy mặts3iJ caDWpô sắWAtEp bốuQk3c cuQk3háy SRBPđến nơi,s3iJ ĐịSRBPnh mỉms3iJ SRBPcười bs3iJình thản.

“Lâu khôngSRBP gặpWAtE em!”.

Dương mấps3iJ s3iJmáy môiaDWp mộtWAtE lúc,s3iJ ths3iJấy taDWpay châSRBPn thừs3iJa taDWphãi kaDWphông biWAtEết làSRBPm gì.s3iJ CSRBPô đờWAtE đẫaDWpn đưaWAtE taSRBPy vuSRBPốt taDWpóc raDWpồi cậpaDWp rậpWAtE buôaDWpng xaDWpuống, lúcs3iJ WAtEsau muQk3ới thốtSRBP lên.

“Sao anSRBPh lạiWAtE ởSRBP đây?”

Định chWAtEưa kịuQk3p aDWptrả lời,WAtE thìSRBP Qs3iJuân đãaDWp nhuQk3ảy vàouQk3, giọnuQk3g dàaDWpi ra.

“Vừa s3iJnãy cuQk3ó nSRBPgười bảSRBPo cuQk3hú cháuuQk3 aDWpmình cấmaDWp SRBPxuất hiệns3iJ dSRBPưới mSRBPọi hìnaDWph thức.WAtE Cós3iJ nguQk3ười bảoaDWp cuQk3ả chSRBPú cũnuQk3g chảs3iJ SRBPxi naDWphê quáSRBPi gì &nbsps3iJ;chú ạ”

Mặc aDWpcho WAtEĐịnh cốaDWp ns3iJín cWAtEười, Quâns3iJ vSRBPẫn tỉSRBPnh bơ,uQk3 cs3iJòn uQk3vờ uQk3thấp giọngSRBP thìSRBP thào.

“Có người SRBP vừa  rồi WAtEcòn quấuQk3y rốiWAtE aDWp… “tờWAtE s3iJdờ” cháus3iJ. ĐWAtEể uQk3an tSRBPoàn chWAtEú cháaDWpu mSRBPình tWAtEé SRBPlà hơn…”

À, s3iJnếu SRBPbây giSRBPờ cóSRBP mộts3iJ quSRBPe SRBPdiêm đs3iJánh xòes3iJ mộtuQk3 WAtEcái bSRBPên cSRBPạnh tSRBPhì SRBPđảm bảuQk3o SRBPlà mặtSRBP cSRBPủa DưaDWpơng sWAtEẽ bés3iJn lửaaDWp ngaySRBP. Cs3iJảm giács3iJ đỏWAtE mWAtEặt SRBPđến rátuQk3 bỏs3iJng khs3iJiến uQk3cô ks3iJhông nóis3iJ nWAtEên lời.  DươuQk3ng nhìSRBPn SRBPvẻ ms3iJặt WAtEcố bìnhWAtE thảuQk3n củs3iJa Địnhs3iJ vàWAtE vẻuQk3 láuuQk3 aDWpcá củauQk3 QuuQk3ân kWAtEhi chuQk3iếu s3iJtướng đượcs3iJ cô,uQk3 quyếaDWpt tWAtEâm SRBPlấy lạiaDWp s3iJbình tuQk3ĩnh. CuQk3ô vờ&naDWpbsp; lên giọngaDWp nạt.

“Hừ, s3iJchú s3iJcậu làWAtE ngườaDWpi lớn,WAtE biSRBPết chuQk3ỗ nàSRBPo nSRBPói đuQk3ùa chỗs3iJ nàaDWpo nóWAtEi thậtaDWp aDWpchứ nhỉuQk3 aSRBPnh Địnhs3iJ nhỉ?”

Quân uQk3dậm caDWphân tứSRBPc tối.

“Ở đâaDWpu thóWAtEi đờiuQk3 nạtaDWp SRBPcháu nịnSRBPh chuQk3ú làSRBP sao?”.

Định vỗuQk3 vàSRBPo uQk3vai Quân.

“Thôi đaDWpi. ĐừnWAtEg aDWpcó cs3iJhọc ngườiSRBP s3iJta nữa”.

Quân thởuQk3 aDWpra s3iJai oán.

“Giờ thóSRBPi đWAtEời lạiuQk3 thànhSRBP ns3iJạt cs3iJháu vSRBPà nịuQk3nh WAtEngười WAtEdưng. TạiSRBP saWAtEo aDWplại vs3iJô lýs3iJ s3iJthế, WAtEmột thaaDWpnh niSRBPên trSRBPai aDWptrẻ sSRBPáng ngs3iJời đầys3iJ sứcaDWp sốngSRBP mSRBPà SRBPchẳng đượcs3iJ ns3iJâng WAtEniu gìWAtE cả”

Cả DươnSRBPg uQk3lần Địs3iJnh đềus3iJ puQk3hì caDWpười vaDWpì đis3iJệu bộaDWp kWAtEhoa trươnWAtEg WAtEcủa Quân.WAtE DươngaDWp cũnSRBPg tWAtEhầm thWAtEở phSRBPào vìWAtE tWAtEhời đis3iJểm aDWpcăng thWAtEẳng đuQk3ã qSRBPua. TaDWpuy SRBPnhiên, aDWpkhi aDWpĐịnh hỏiSRBP DươnuQk3g uQk3có mus3iJốn điWAtE caféuQk3 vớuQk3i chs3iJú aDWpcháu ans3iJh WAtEkhông SRBPthì DWAtEương vWAtEẫn s3iJbán sốuQk3ng uQk3bán cWAtEhết s3iJmà từuQk3 chối.SRBP uQk3Cô khôngSRBP muốnaDWp mìns3iJh cSRBPứ phảiSRBP âaDWpm thầmaDWp đuQk3i tSRBPìm s3iJcái hốWAtE haaDWpy cáis3iJ lỗSRBP uQk3nẻ nàouQk3 đểs3iJ s3iJchui s3iJxuống aDWpvì nSRBPhững tìnhuQk3 huốnWAtEg uQk3kinh dịWAtE mSRBPà chínWAtEh cs3iJô tạoWAtE aDWpnên trưuQk3ớc WAtEmắt anh.

Định lắnuQk3g ngSRBPhe câaDWpu từaDWp chốis3iJ s3iJcủa DươnWAtEg vớSRBPi vẻaDWp điWAtEềm đSRBPạm, nhưngaDWp uQk3Quân thìs3iJ uQk3xì mộtSRBP s3iJhơi SRBPrõ dài.

“Sao thaDWpế, lạiWAtE sSRBPợ háuQk3 miệnguQk3 mắcs3iJ uQk3quai à,WAtE haSRBPy xaDWpấu hổWAtE vuQk3ì mWAtEấy cáWAtEi câuuQk3 WAtEvừa nãy?”

Cái thằngSRBP chếWAtEt tiWAtEệt nWAtEày cuQk3ứ nhs3iJư SRBPđi tôngaDWp luQk3ào ởWAtE ts3iJrong ls3iJòng côuQk3 vậy.s3iJ uQk3Dương cườiuQk3 gượng,s3iJ nuQk3hưng chẳnSRBPg tuQk3hèm thanuQk3h miaDWpnh vớiSRBP nó,uQk3 côSRBP quQk3uay SRBPsang ĐịnhaDWp nóiSRBP nhaDWpư giảis3iJ thích.

“Thật rs3iJa làWAtE vs3iJì eaDWpm cóSRBP hẹns3iJ vớis3iJ s3iJmột ngườaDWpi haDWpọ SRBPhàng ởSRBP đâys3iJ. ThuQk3ôi đàuQk3nh hẹnWAtE chs3iJú chuQk3áu WAtEanh dịpSRBP khác”.

Quân aDWpvẻ vaDWpẫn khWAtEông vaDWpừa lSRBPòng, trướcWAtE kSRBPhi xoaaDWpy ns3iJgười s3iJđi còSRBPn ghuQk3é uQk3vào WAtEtai cWAtEô SRBPthì WAtEthào “Lầs3iJn saaDWpu naDWpói dốs3iJi aDWpthì uQk3học cáchWAtE đừnuQk3g cóuQk3 màs3iJ caDWphớp mắtSRBP lWAtEoạn lên”

Tưởng nhưWAtE khóiuQk3 lạiWAtE xWAtEì aDWpra SRBPhai lWAtEỗ tas3iJi Dươns3iJg. TạiuQk3 sSRBPao tWAtEhằng s3iJoắt caDWpon SRBPnày uQk3không đểaDWp s3iJcô ns3iJhìn nós3iJ đượcuQk3 uQk3bình thườSRBPng traDWpong vs3iJòng uQk3một WAtEphút chứ?

*****

Cuộc sốWAtEng đúngSRBP aDWplà cWAtEó nhữngWAtE buQk3ất ngờs3iJ ngẫSRBPu nhiênuQk3 khiếnuQk3 WAtEchính DươngSRBP pWAtEhải WAtEkinh nWAtEgạc. KSRBPhi côs3iJ naDWpói đạaDWpi s3iJcâu gs3iJặp “mộuQk3t uQk3người họaDWp hSRBPàng” WAtEcô aDWptuyệt WAtEnhiên kWAtEhông thểs3iJ nghWAtEĩ s3iJrằng, cóSRBP muQk3ột ngườs3iJi họSRBP uQk3hàng thật,uQk3 SRBPđột WAtEngột gọuQk3i điệns3iJ aDWpcho cô.WAtE s3iJMà đâyaDWp lạiaDWp s3iJlà mộSRBPt ngườiuQk3 WAtEcô cựcWAtE SRBPkì yWAtEêu quý.

Giọng cs3iJủa báaDWpc ThụWAtE vSRBPang uQk3lên WAtErổn rảng.

“Nấm,  đang ởaDWp fuQk3esival phảis3iJ không?”

Dương tròWAtEn WAtExoe mắt.

“Dạ, WAtEsao báaDWpc biếSRBPt ạ?”

“Vậy mớiuQk3 aDWptài chứaDWp. MaWAtEu uQk3mau, WAtEđi uQk3ra đâySRBP ănaDWp vớiSRBP bás3iJc. BắtSRBP taxuQk3i WAtEra SRBPluôn SRBPnhà hànWAtEg ThùWAtEy s3iJDương nhWAtEé, cs3iJó biếtSRBP đườngs3iJ cs3iJhưa? KhuQk3ông aDWpcứ bảaDWpo lWAtEà SRBPlái xuQk3e ngSRBPười tuQk3a biếtWAtE đấy”.

“Dạ, caDWpháu biếtSRBP rWAtEồi. CaDWpháu raDWpa luQk3uôn đây”.

Lẳng điSRBPện s3iJthoại xuốns3iJg giườWAtEng, Dươngs3iJ vừas3iJ gấWAtEp WAtEgáp taDWphay đồ,SRBP vừaWAtE ngWAtEhĩ miệSRBPng WAtEmình thiês3iJng qaDWpuá s3iJđi mấaDWpt. VừaaDWp kaDWpêu cWAtEó haDWpẹn họWAtE aDWphàng SRBPlà gặpWAtE họuQk3 hàs3iJng luôn.SRBP Biếts3iJ uQk3vầy hồs3iJi nãaDWpy cs3iJô nóiSRBP sắuQk3p gặpSRBP ngườis3iJ yêu,uQk3 cuQk3ó khWAtEi cSRBPô lạaDWpi WAtEchẳng túaDWpm cổSRBP WAtEđược SRBPanh cs3iJhàng đaDWpẹp tSRBPrai, WAtEnhà guQk3iàu viếtWAtE WAtEchữ baDWpự ởaDWp caDWpái thànSRBPh pWAtEhố biểWAtEn nàySRBP íuQk3 cSRBPhứ ^^

Dương bướcSRBP vàuQk3o “ThSRBPùy DưSRBPơng”, mộtuQk3 aDWpnhà hs3iJàng đượcaDWp thuQk3iết kếuQk3 đểWAtE hWAtEầu nWAtEhư mọiaDWp gWAtEian phònuQk3g đềuWAtE WAtEnhìn WAtEra SRBPbiển. BuuQk3ổi chiềSRBPu, nắnWAtEg sâSRBPm ss3iJấp vàngaDWp trênuQk3 mWAtEặt buQk3iển xSRBPanh, vaDWpài dâWAtEy SRBPleo đWAtEu SRBPhờ WAtEbên cửaSRBP WAtEsổ, thậtaDWp uQk3là thaDWpời đWAtEiểm lãngs3iJ mạuQk3n củSRBPa cácaDWp cặps3iJ aDWptình SRBPnhân. Từ&nbuQk3sp; hành lWAtEang đuQk3i SRBPvào, DưaDWpơng đs3iJã aDWpliếc tWAtEhấy uQk3những khônSRBPg biWAtEết luQk3à uQk3bao nhiWAtEêu SRBPcặp WAtEđôi đans3iJg đứngWAtE bêSRBPn nhauQk3u rWAtEì rầSRBPm SRBPtrò WAtEchuyện, haSRBPy đútWAtE chWAtEo nuQk3hau miếaDWpng bás3iJnh ngọs3iJt ngào,WAtE s3iJhay cầmSRBP cs3iJhặt taaDWpy nhauWAtE, nhìuQk3n SRBPra biaDWpển lớnWAtE… WAtEÂy das3iJ, vậWAtEy maDWpà côuQk3 lSRBPại vs3iJào uQk3chốn ls3iJãng mạnuQk3 ts3iJhế naDWpày đểs3iJ gặpaDWp ônaDWpg baDWpác muQk3ình cSRBPơ chứ.

Theo naDWphân viêuQk3n uQk3chỉ dẫn,s3iJ DươaDWpng bướSRBPc đuQk3ến mộts3iJ baWAtEn cônWAtEg, cóuQk3 s3iJkê SRBPchiếc bs3iJàn nhỏ.aDWp ĐuQk3ôi vaaDWpi nSRBPgười đànaDWp s3iJông từngaDWp tuQk3rải quauQk3y lưnSRBPg lạWAtEi vềs3iJ pWAtEhía s3iJcô, máis3iJ tócs3iJ WAtEhoa râaDWpm aDWpbay nhẹuQk3 trouQk3ng gió.

“Bác, bás3iJc đangSRBP nhớSRBP bácWAtE TWAtEâm à?”

Ông ThWAtEụ quaaDWpy lạiaDWp, ns3iJhìn đWAtEứa s3iJcháu gáSRBPi trSRBPong bộWAtE váyWAtE hWAtEoa xinuQk3h s3iJxắn, mỉmuQk3 cườiWAtE rộWAtEng mở.

“Nấm conWAtE, WAtEmở ms3iJiệng làs3iJ trêuaDWp WAtEchọc báSRBPc. uQk3Sao? ThấyaDWp nhWAtEà s3iJhàng nWAtEày đẹps3iJ không?”

Dương kaDWpéo ghếSRBP ns3iJgồi xuống,s3iJ nhanuQk3h taSRBPy nhSRBPón mộtSRBP muQk3iếng buQk3ánh nWAtEhỏ aDWptrên bàuQk3n, uQk3ăn nWAtEgon lành.

“Dạ đẹpSRBP. WAtECơ dưWAtEng màs3iJ hơaDWpi xSRBPa chuQk3ỗ khuQk3ách sạns3iJ chuQk3áu. NhưnSRBPg aDWpsao báaDWpc biếtaDWp chỗs3iJ này?”

“Đoán xem”.

Dương s3iJđảo mWAtEắt, cườiSRBP vs3iJui WAtEvẻ “ChSRBPáu đoánaDWp rs3iJa rs3iJồi, s3iJthế nàaDWpo caDWphủ nhSRBPà hànSRBPg nàSRBPy SRBPcũng WAtElà mộtaDWp tuyệts3iJ sắuQk3c giaaDWpi nhânSRBP, has3iJi nuQk3gười WAtEtừng cSRBPó aDWpmột tìSRBPnh yêWAtEu nuQk3hư hos3iJa nhưuQk3 mộngSRBP khiếnSRBP s3iJbác khônguQk3 tSRBPhể nàoWAtE uQk3quên được…WAtE.Thế rồi…

Dương caDWphưa nóis3iJ hết,WAtE WAtEông Ths3iJụ cưs3iJời lớn.

“Cái uQk3con bSRBPé này.s3iJ ChuQk3ủ nhàWAtE WAtEhàng nàyaDWp luQk3à aDWpmột lWAtEão bụnguQk3 gầns3iJ ruQk3ơi xuốnaDWpg đầuuQk3 gSRBPối SRBPvà tuQk3óc aDWpthì luQk3ại cWAtEhẳng cWAtEòn cọaDWpng nWAtEào. NgSRBPhe cós3iJ giốngs3iJ mộtWAtE tuyệSRBPt suQk3ắc gis3iJai nhâaDWpn không?…”

Dương uQk3hi s3iJhi cười.

“Vậy WAtEthì đơns3iJ giảnuQk3 rồiuQk3. NhàuQk3 hàSRBPng nàWAtEy cs3iJhắc làuQk3 dWAtEo bácuQk3 xâs3iJy dựnWAtEg đúnaDWpg khôSRBPng ạ?”.

“Thông mSRBPinh uQk3đấy. aDWpNào tSRBPhích ănWAtE gìs3iJ thìs3iJ chọnWAtE s3iJđi. ĐaDWpồ ởuQk3 s3iJđây đượcSRBP lắmWAtE đó”

Nhân viWAtEên phụcuQk3 vụuQk3 uQk3đi tới,s3iJ ghaDWpi lạis3iJ vaDWpài uQk3món uQk3ăn  Dương chọnWAtE. s3iJỞ biểuQk3n WAtEthì tộiaDWp gWAtEì s3iJkhông ăuQk3n hảSRBPi s3iJsản caDWphứ, nhuQk3ất lSRBPà mìnhs3iJ lạiaDWp khôs3iJng pSRBPhải aDWptrả tiền,uQk3 SRBPvậy nênSRBP DươnguQk3 hs3iJỉ aDWphả WAtEgọi đs3iJĩa gSRBPhẹ hấpSRBP, vs3iJà muQk3iến xaDWpào cs3iJua cùSRBPng mộWAtEt đĩaSRBP salas3iJt miaDWpến tôm.

Dương vừSRBPa địSRBPnh gấs3iJp cuốnSRBP WAtEmenu, đưs3iJa lạiSRBP chuQk3o nhânWAtE s3iJviên thìs3iJ WAtEông ThụSRBP đãaDWp vWAtEới taySRBP, lậtWAtE cuWAtEốn menWAtEu aDWpra tiếp.

“Cứ gọs3iJi nhis3iJều ms3iJột chútWAtE. ỞSRBP đâys3iJ maDWpón tômWAtE nướngSRBP aDWphay uQk3tôm sốtaDWp buQk3ơ tWAtEỏi cũs3iJng đuQk3ược SRBPlắm. ÀWAtE, WAtEcó thíSRBPch WAtEtu hs3iJài không?”.

“Ui uQk3có haSRBPi bácaDWp cháaDWpu WAtEmình gọis3iJ lWAtEàm gìaDWp nhiềuaDWp ạ”.

Ông aDWpThụ mỉmSRBP cSRBPười, mộtSRBP cuQk3hút ranSRBPh mãuQk3nh dânuQk3g lênSRBP SRBPtrong mắt.

“Có thêuQk3m s3iJmột thằs3iJng đệWAtE củSRBPa s3iJbác nữa”.

Có lSRBPẽ s3iJvì quQk3uá haDWpiểu WAtEông bSRBPác mìWAtEnh, nênWAtE lậpaDWp tứcs3iJ DươngaDWp WAtEngờ ngợ.

“Bác. KhuQk3ông phảaDWpi báSRBPc vuQk3ẫn quyếs3iJt tâuQk3m mốuQk3i maSRBPi WAtEcho cSRBPháu đấyuQk3 s3iJchứ ạ?”

Ông ThụuQk3 SRBPcười WAtElớn, s3iJvò SRBPtay xaDWpoa đầuaDWp Dương.

“Cái uQk3con bSRBPé aDWpnày… SaaDWpo hiểuuQk3 aDWpý nhanaDWph aDWpthế hả?”

Dương đặtaDWp SRBPphịch tờuQk3 menaDWpu xuốnguQk3, khWAtEổ uQk3sở uQk3nhìn ông.

“Bác, s3iJbác biếtWAtE lSRBPà cuQk3háu khôngs3iJ SRBPthích mấWAtEy truQk3ò SRBPmối maDWpai mà”.

Ông Thụs3iJ nhìSRBPn côuQk3 vẻSRBP uQk3bao dung.

“Thì cứWAtE thaDWpử mộuQk3t lầnSRBP s3iJxem. KWAtEhông SRBPtin báaDWpc à?

“Không phảiSRBP khôs3iJng tiSRBPn, nhưnguQk3 mà…”

Dương đSRBPang nWAtEói ds3iJở WAtEthì cóSRBP tWAtEiếng bướcaDWp chânaDWp đWAtEi ts3iJới. aDWpCô qaDWpuay nhuQk3ìn tuQk3hì chợtWAtE naDWpgẩn ras3iJ. NWAtEgười bướcs3iJ vàSRBPo aDWpmặc aDWpchiếc sơuQk3 mWAtEi đWAtEen kẻWAtE WAtEnhỏ, ks3iJhuôn ms3iJặt trầuQk3m ngâmSRBP, khóeSRBP muQk3iệng uQk3đang chuẩSRBPn bịaDWp nhướnaDWp lênSRBP mộtSRBP nụWAtE cườiSRBP chuQk3ào hỏi.

“Chú ạ.SRBP CháWAtEu tWAtEới rồi”.

Dương kuQk3ín đáoWAtE cấuWAtE vàaDWpo tuQk3ay mìnWAtEh mộts3iJ cSRBPái, uQk3thấy đuQk3au đs3iJau, côaDWp mớSRBPi ngướcuQk3 aDWplên nWAtEhìn WAtEĐịnh, cườiaDWp ngượWAtEng ngập.

“Lại gặpaDWp as3iJnh rồi”.

 

Chương 12.3s3iJ: VôuQk3 lís3iJ, uQk3chưa uốngSRBP màWAtE đãSRBP ths3iJấy tâSRBPy tâySRBP SRBPlà thếs3iJ nàos3iJ nhỉ?



(Tấm “mànhaDWp treo”SRBP giữaaDWp WAtEphố hôs3iJm điWAtE aDWpbộ 25/9)

Một WAtEngười đượcSRBP làms3iJ WAtEmai chWAtEo mìnhWAtE đuQk3ến hauQk3i lầnSRBP aDWpthì caDWpó phảiWAtE WAtElà cóuQk3 duyuQk3ên không?  SuSRBPy ns3iJghĩ ấuQk3y lướts3iJ qSRBPua troWAtEng aDWpđầu Định.

Còn sSRBPuy WAtEnghĩ củuQk3a DSRBPương aDWpthì WAtElại luQk3à: MaDWpột WAtEngười đượcs3iJ làaDWpm mSRBPai caDWpho mìuQk3nh đs3iJến SRBPhai luQk3ần SRBPrồi lWAtEại liWAtEên tSRBPục gặpSRBP nhaDWpau haDWpai luQk3ần tuQk3rong aDWpbuổi chiềs3iJu ởuQk3 mộtuQk3 thàSRBPnh phốaDWp xaDWpa lạ &nuQk3bsp;thì uQk3có phs3iJải rấtuQk3 WAtErất SRBPrất rWAtEất rấts3iJ ruQk3ất cuQk3ó duyuQk3ên không????

Vì ruQk3ất naDWphiều chữuQk3 “rất”SRBP cộngWAtE thêuQk3m cWAtEhữ “duyênaDWp” SRBPto đs3iJùng ks3iJia màs3iJ uQk3Dương đờs3iJ đuQk3ẫn cảWAtE naDWpgười. LuQk3ại phátaDWp hiệnSRBP s3iJcái ngườiWAtE vốnWAtE đuQk3iềm tĩnhs3iJ kWAtEia WAtEcũng bấtuQk3 nWAtEgờ khôs3iJng kWAtEém gìs3iJ uQk3mình, DươnaDWpg WAtElại cànWAtEg …WAtE đờSRBP đẫn!

Quan sáaDWpt thằns3iJg đệuQk3 vàs3iJ cSRBPô cháSRBPu WAtEgái ms3iJắt trWAtEòn mắtSRBP ds3iJẹt nhs3iJìn nhauWAtE, ônaDWpg ThWAtEụ cườuQk3i sWAtEảng khoáiSRBP, kSRBPéo ĐaDWpịnh xuốuQk3ng cạnSRBPh mình.

“Sao, thaDWpế aDWphóa uQk3ra lạis3iJ biếWAtEt cos3iJn NấSRBPm nuQk3hà chúaDWp à?”

Định nuQk3hìn DaDWpương tủms3iJ tỉmuQk3 “DuQk3ạ, aDWpcháu khônSRBPg biếtaDWp NấmaDWp, cháuWAtE chs3iJỉ biếWAtEt aDWpNhái s3iJBén thôi”.

Nếu câuuQk3 củWAtEa SRBPông uQk3Thụ aDWplàm Ds3iJương s3iJhá hốaDWpc WAtEmồm địnhSRBP ps3iJhản khángSRBP s3iJthì uQk3câu cuQk3ủa ĐịnhWAtE uQk3làm cô &nbWAtEsp;không thểSRBP naDWpào ms3iJà ngSRBPậm aDWpmiệng được.uQk3 WAtEÔi, côWAtE chưaSRBP aDWptừng uQk3biết s3iJmột ĐSRBPịnh thếWAtE này.WAtE KẻSRBP aDWpmặt sắSRBPt đãaDWp bis3iJết nóiaDWp đùaaDWp WAtE^^. uQk3Mà WAtEcâu uQk3đùa ấuQk3y còSRBPn nhắmWAtE thẳngaDWp vàs3iJo cô.

Ông ThaDWpụ tuQk3hì hếtaDWp nhìnuQk3 sSRBPang uQk3cô chWAtEáu gáaDWpi, lạs3iJi ns3iJhìn saSRBPng thằnguQk3 đệSRBP tửs3iJ ruộtWAtE, vẻuQk3 WAtEnhư SRBPchưa huQk3iểu hết.SRBP “NháiaDWp BénWAtE WAtEấy àSRBP??? Cháus3iJ s3iJgặp aDWpcon bSRBPé lúc…WAtE WAtElúc mặuQk3t nSRBPó xs3iJanh nSRBPhư đíWAtEt nhWAtEái à???”

AkAkAk. DWAtEương muốnWAtE điaDWp s3iJchết quuQk3á. aDWpÔi SRBPbác ơiSRBP, saSRBPo bács3iJ lạiWAtE s3iJcó cáiSRBP s3iJliên tưởngSRBP “lãnguQk3 s3iJmạn” thaDWpế cs3iJơ chaDWpứ? Địnhs3iJ vẻSRBP s3iJnhư cũuQk3ng s3iJquen vớuQk3i sựSRBP bỗSRBP bSRBPã WAtEdễ gầaDWpn củs3iJa ôaDWpng, maDWpôi thoSRBPáng nụuQk3 cười.&nSRBPbsp; “Dương làs3iJ s3iJhàng xóWAtEm củauQk3 cháu”.

Dương thSRBPấp giọngaDWp lWAtEàu bàs3iJu “NháiuQk3 BuQk3én lSRBPà aDWpdo thằs3iJng cháWAtEu anuQk3h ấySRBP gọuQk3i uQk3cháu đấy”.

Ông TuQk3hụ nSRBPgờ ngợuQk3 nhuQk3ư cWAtEố nhớuQk3 “ChaDWpáu uQk3à? PhảWAtEi uQk3cái thằngSRBP đợtSRBP trướcs3iJ đWAtEánh nhs3iJau vaDWpào bệns3iJh việWAtEn đấyuQk3 không?

“Dạ đúng”.

Định đáuQk3p ngắuQk3n gaDWpọn. Ds3iJương thầmaDWp thởaDWp phàos3iJ khs3iJi Đs3iJịnh khôngs3iJ lôis3iJ chuyệnWAtE s3iJcô đãaDWp cắps3iJ WAtEnách thằns3iJg chaDWpáu qSRBPuý hs3iJóa củuQk3a as3iJnh vàuQk3o bệnhSRBP việnaDWp ts3iJhế nàuQk3o, nếuSRBP khôs3iJng thWAtEế s3iJnào báSRBPc aDWpThụ cũns3iJg hỏiaDWp nàyuQk3 nọ,WAtE dẫs3iJn đếnWAtE nWAtEgọn ns3iJgành cơSRBP sự.s3iJ ViuQk3ệc aDWpcô thỉWAtEnh thoảuQk3ng SRBPchui SRBPra SRBPchui vàuQk3o quáSRBPn uQk3bi uQk3– s3iJa, mSRBPặc dùuQk3 cs3iJhỉ chọSRBPc chọcSRBP mấyuQk3 viênWAtE aDWpbi trònuQk3 tròuQk3n vôWAtE s3iJhại, nhưngSRBP nếuQk3u đếnaDWp taDWpai cáSRBPc bậcuQk3 s3iJphụ huynaDWph s3iJthì uQk3vẫn làWAtE SRBPmột chuaDWpyện loWAtEng taDWprời lởuQk3 đấtuQk3. RằWAtEng, aDWpcon SRBPgái caDWpon đứaaDWp phSRBPải …SRBP taDWphế nàouQk3 uQk3mới chus3iJi vàos3iJ mấyuQk3 chs3iJỗ tuQk3hế chứ?s3iJ RaDWpằng, thWAtEôi chếWAtEt rồs3iJi, aDWphay SRBPlà ns3iJó khôs3iJng cSRBPó thằs3iJng nWAtEào uQk3thèm rướs3iJc, nêSRBPn sis3iJnh aDWpra baDWpiến caDWphứng, s3iJmất cWAtEân bằs3iJng nàyaDWp SRBPnọ… KSRBPhông tSRBPhể SRBPđể WAtEthế nàySRBP được,s3iJ WAtEta phảiSRBP kWAtEiếm ngs3iJay aDWpcho nós3iJ WAtEmột tuQk3hằng. WAtEVà thếs3iJ làuQk3 luQk3ại cós3iJ hs3iJệ uQk3quả s3iJlà ởuQk3 qSRBPuán taDWprà s3iJnọ, ởuQk3 aDWpquán cauQk3fé kiSRBPa trSRBPong WAtEcả nhữns3iJg ngWAtEày đẹpaDWp trờiaDWp aDWpvà nhữs3iJng ngàySRBP kWAtEhông đẹps3iJ trờis3iJ cSRBPho lắuQk3m, cós3iJ côs3iJ aDWpnàng mặtaDWp mWAtEày WAtEdàu uQk3dàu WAtEđi SRBPxem mắt.

Thực tếuQk3 chứuQk3ng muQk3inh, giuQk3ai chưWAtEa vợuQk3 gSRBPiờ cũuQk3ng SRBPkhan aDWphiếm lắs3iJm rSRBPồi. Chs3iJo nênuQk3, nhữngSRBP ứngSRBP cửWAtE viênuQk3 ths3iJậm aDWpchí còaDWpn aDWp“hai lầns3iJ tronaDWpg maDWpột” nhưSRBP lWAtEà ĐịuQk3nh đây.uQk3 SRBPCả báaDWpc Ts3iJhụ uQk3lẫn Ts3iJân đềus3iJ muuQk3ốn ds3iJấm uQk3dúi uQk3anh chWAtEo aDWpcô s3iJvới s3iJlời quảaDWpng cSRBPáo “hàuQk3ng ViệtaDWp NaDWpam chấtaDWp lưs3iJợng caoSRBP”. ThậtaDWp aDWpra thìs3iJ mắtaDWp nhìnaDWp củaaDWp aDWphai ngaDWpười nàSRBPy cWAtEô đềuWAtE s3iJtin taDWpưởng cảs3iJ. ThaDWpật WAtEra hơns3iJ aDWpnữa aDWpthì chínaDWph côs3iJ cònuQk3 muuQk3ốn uQk3dấm dúiSRBP aDWpanh WAtEcho muQk3ình aDWpkia maDWpà ^^.

Nhân viênaDWp SRBPxếp louQk3ạt đồs3iJ ănWAtE lSRBPên bànuQk3. ĐịnhuQk3 aDWpmở uQk3nút chs3iJai rượuSRBP vanWAtEg mộtuQk3 s3iJcách thànhaDWp thaDWpạo, xếSRBPp mấyuQk3 caDWphiếc s3iJly lạiaDWp rồiSRBP bắtaDWp đầuuQk3 rót.WAtE ÔnaDWpg ThụWAtE SRBPnhìn ĐịnuQk3h, WAtElại s3iJnhìn vs3iJẻ WAtEmặt thoáWAtEng ửaDWpng hồngaDWp côs3iJ chaDWpáu guQk3ái, giọngWAtE s3iJvui vẻ.

“Ái uQk3chà! CouQk3i nhưWAtE baDWpác làWAtEm chaDWpuyện thừas3iJ rs3iJồi? Thếs3iJ aSRBPnh WAtEem haDWpàng s3iJxóm lánguQk3 giềngWAtE láaDWpng tỏWAtEi WAtEchắc quWAtEý WAtEnhau chứs3iJ hả?”

Bình ts3iJĩnh SRBPnhư aDWpĐịnh s3iJmà chs3iJai rượuaDWp tSRBProng tWAtEay cũnWAtEg chệcWAtEh uQk3đi, khiếWAtEn rượu&nbsWAtEp; sánh cảs3iJ rWAtEa uQk3mép lyWAtE, troaDWpng SRBPlúc đaDWpó, DaDWpương nhs3iJư “đứngWAtE hình”.s3iJ Cs3iJô rầuaDWp rWAtEĩ aDWpnhìn ôngSRBP Ths3iJụ, SRBPnhăn nhó.

“Trời, báSRBPc hỏis3iJ gaDWpì aDWpkhó thếs3iJ ạ.s3iJ s3iJQuý kiếcaDWp gìs3iJ cs3iJơ chứ?”

“Ơ uQk3hay coWAtEn béSRBP s3iJnày. HuQk3àng aDWpxóm thìaDWp hs3iJoặc quýs3iJ nSRBPhau hoặcuQk3 gaDWphét nhuQk3au. ThếWAtE hs3iJai đứaSRBP chẳSRBPng s3iJlẽ lạWAtEi ghétSRBP naDWphau à?

Im lìWAtEm. IaDWpm lìm.

Dương trộmaDWp nuQk3hìn saWAtEng aDWpĐịnh, cs3iJhỉ WAtEthấy ans3iJh cẩnSRBP tuQk3rọng đặs3iJt lSRBPy rượuWAtE xuaDWpống traDWpước mWAtEặt ôngaDWp uQk3Thụ, khôngSRBP caDWpó vẻaDWp gs3iJì WAtElà SRBPsẽ “phunWAtE châuWAtE nhảs3iJ WAtEngọc” giảiWAtE đuQk3áp ts3iJhắc muQk3ắc cWAtEho s3iJông bácSRBP mìs3iJnh, thaDWpế SRBPnên  cuối cuQk3ùng cWAtEô đàWAtEnh chuQk3ép miệngs3iJ, ấs3iJp úng.

“Thì cũngaDWp hànWAtEg xaDWpóm baDWpình ths3iJường WAtEmà bác”.

Định SRBPhơi ngướcSRBP nhìaDWpn caDWpô khiếnSRBP DWAtEương SRBPlựng khSRBPựng, naDWphưng cuQk3uối cùnaDWpg aDWpanh chỉSRBP nóiuQk3 uQk3nhẹ nhàng.

“Em uốWAtEng chútWAtE s3iJvang nhé?”

“Dạ s3iJít thaDWpôi ạ!”

Dương cSRBPầm WAtElấy s3iJly SRBPrượu ĐịWAtEnh đưa,aDWp tuQk3hấy màuaDWp rượuaDWp aDWpsóng sánh.s3iJ HaDWpình nhWAtEư trSRBPái tiuQk3m cuQk3ô cũnSRBPg đaWAtEng SRBPcó chútSRBP SRBPsóng sáWAtEnh tròns3iJg ts3iJrành. VWAtEô lWAtEí, chưas3iJ us3iJống màSRBP SRBPđã thấyaDWp tâys3iJ tâs3iJy làaDWp SRBPthế nàWAtEo nhỉ?

Ông TuQk3hụ gaDWpiơ lSRBPy rưuQk3ợu SRBPlên, vaDWpui SRBPvẻ “NaDWpào nàs3iJo… UốnuQk3g mừs3iJng gặpaDWp mặtWAtE nào!uQk3 Hữus3iJ dWAtEuyên thSRBPì WAtEmới năs3iJng ts3iJương nSRBPgộ. WAtEHai đSRBPứa lSRBPại aDWpcòn chus3iJng vWAtEách nữWAtEa thWAtEì cSRBPhú khônSRBPg cònWAtE guQk3ì phảuQk3i lSRBPo nữaDWpa rồi…”

Dương vừaDWpa cSRBPụng WAtEly vSRBPừa nuQk3hủ s3iJthầm khs3iJông hiểuuQk3 cáiWAtE ýSRBP SRBPtứ “khôngSRBP còns3iJ gìs3iJ pWAtEhải lo”cSRBPủa SRBPbác mSRBPình SRBPlà sWAtEao đây?s3iJ HaWAtEy SRBPbác ngaDWphĩ WAtEcô đượcWAtE s3iJlàm aDWphàng xómaDWp củWAtEa aDWpanh làs3iJ cWAtEoi s3iJnhư chuộts3iJ saDWpa SRBPchĩnh uQk3gạo rồs3iJi, s3iJkhông phảiSRBP laDWpo SRBPlắng chuQk3o nWAtEó nữaDWpa. uQk3Ôi, tSRBPhế ts3iJhì cWAtEhắc bácuQk3 uQk3cô lầmWAtE uQk3to mấtuQk3 rồiSRBP. CôWAtE lạaDWpi WAtEliếc trộmSRBP ĐịnWAtEh qs3iJua vàSRBPnh aDWply. s3iJAnh nWAtEhấp ngụs3iJm rWAtEượu, cũngWAtE khSRBPông đaDWpáp luQk3ời SRBPcủa ôngWAtE Thụ,aDWp nhưngWAtE s3iJvẻ trầms3iJ tuQk3ĩnh vs3iJà thSRBPư thái.

Dương vốnWAtE aDWplà ngườuQk3i aDWpkhông giỏis3iJ vềaDWp tâuQk3m lWAtEí đs3iJàn uQk3ông. NhữngWAtE pháSRBPn đoánaDWp củaWAtE SRBPcô aDWplúc nàos3iJ cũngSRBP trậaDWpt lấtWAtE. NWAtEên đaDWpôi kaDWphi trSRBPực cs3iJảm củauQk3 mìnhs3iJ máchSRBP baDWpảo SRBPmạnh mẽuQk3, Dươns3iJg vẫns3iJ uQk3cố gSRBPhìm naDWpó SRBPxuống, sợs3iJ mìuQk3nh aDWplại rơaDWpi s3iJvào tìaDWpnh huSRBPống “chạyWAtE vWAtEào rừnaDWpg mơuQk3 bSRBPắt cSRBPon tưởaDWpng bở”.s3iJ Nhưs3iJng, liệuuQk3 caDWpó WAtEsai chútuQk3 nàoWAtE WAtEkhông SRBPnhỉ,  khi cs3iJô uQk3nhận thSRBPấy đSRBPôi lSRBPúc ĐịnaDWph nhuQk3ìn muQk3ình vuQk3à uQk3đôi uQk3mắt thẫaDWpm đs3iJen WAtEkia thoáWAtEng WAtEchút lạiuQk3 luQk3ấp lánhSRBP ánhWAtE cười.

Bữa WAtEăn SRBPvui vẻWAtE, nhẹuQk3 nhàaDWpng, s3iJbởi SRBPbác Ths3iJụ SRBPliên tụcaDWp phaDWpa s3iJtrò vàs3iJ “kểSRBP xWAtEấu” s3iJDương. SựuQk3 uQk3xuề xòaDWpa cuQk3ủa bács3iJ khiếuQk3n uQk3mọi thWAtEứ trởWAtE SRBPnên WAtEthân aDWpái, dùSRBP thỉnhuQk3 taDWphoảng âaDWpm SRBPmưu s3iJ“gửi gắm”WAtE Dươns3iJg cWAtEho ĐịnhSRBP buQk3ác uQk3vẫn đWAtEể lộs3iJ raDWpõ ms3iJồn một.uQk3 ỞaDWp bênaDWp cạnhaDWp bácSRBP, ĐịnWAtEh dườngWAtE nhưs3iJ cũs3iJng caDWpởi mởWAtE hơn,uQk3 aSRBPnh cườWAtEi nhiềuaDWp, nós3iJi WAtEnhiều huQk3ơn đaDWpôi chút.aDWp Cs3iJô s3iJđặc biệtuQk3 WAtEthích kWAtEhi WAtEnghe haaDWpi ngưWAtEời traDWpao đổiWAtE vềWAtE cônaDWpg viuQk3ệc, mặcSRBP dùaDWp mSRBPù tịSRBPt kWAtEhông hiểuWAtE tWAtEí tes3iJo gìs3iJ, nhuQk3ưng chỉuQk3 WAtEnhìn khaDWpuôn mặWAtEt cươngaDWp nSRBPghị kuQk3ia suQk3ay sưauQk3 nóuQk3i WAtEvề bSRBPê tônuQk3g WAtEcốt théSRBPp, nWAtEói vềs3iJ dầmWAtE dWAtEèo móuQk3ng mSRBPánh, côSRBP cũngWAtE thấySRBP ns3iJhư mìnhSRBP đanguQk3 nSRBPghe ns3iJhững câuaDWp chuyệWAtEn  ngọt uQk3ngào nhấtaDWp tuQk3rên aDWpđời. WAtECô cũuQk3ng s3iJnhận raDWpa, haDWpình nuQk3hư chs3iJỉ taDWprong s3iJcông việuQk3c, ĐịSRBPnh mớs3iJi thôWAtEi taDWpự ks3iJìm chếSRBP mìnhWAtE, ởaDWp đó,WAtE anuQk3h tWAtEự aDWptin, quyếtWAtE đoán,aDWp vàWAtE khônguQk3 cònWAtE kiệms3iJ lờuQk3i caDWpho lắm.

Bữa cơWAtEm kés3iJo dàs3iJi tWAtEừ chiềuWAtE đếWAtEn ks3iJhi WAtEtrời sẩmaDWp s3iJtối. uQk3Ánh nắnguQk3 cs3iJhỉ còaDWpn vàaDWpi vệtWAtE s3iJrớt lạiSRBP WAtEnơi uQk3những thWAtEềm caDWpửa lớn.s3iJ Đs3iJây đs3iJó s3iJphục vaDWpụ bắaDWpt đuQk3ầu bậtaDWp s3iJđèn WAtEchùm aDWplên. ÔngWAtE aDWpThụ SRBPvà Địs3iJnh đãWAtE aDWptiêu diệtWAtE haDWpết gầnSRBP has3iJi chaDWpai vaWAtEng, còns3iJ DươnguQk3 cũnaDWpg SRBPbị uQk3hơi rượus3iJ làmuQk3 s3iJcho vuQk3áng vấuQk3t. CSRBPô đangWAtE địnSRBPh giơuQk3 taWAtEy xs3iJin hàngWAtE thSRBPì đs3iJúng lWAtEúc ấyuQk3 “tuyệtSRBP SRBPsắc s3iJgiai nhân”s3iJ củWAtEa s3iJbác ThSRBPụ xWAtEuất hiện,aDWp vàWAtE s3iJy hệuQk3t SRBPnhư ms3iJô tảWAtE củSRBPa bác,SRBP ngườuQk3i WAtEnày bụSRBPng sắpSRBP rWAtEơi xus3iJống đầuuQk3 gốWAtEi aDWpvà tócSRBP chảuQk3 cs3iJó cọnWAtEg nào.

Lại mộtuQk3 aDWpmàn chàoSRBP hỏiuQk3 WAtEtưng bừngSRBP chúcuQk3 WAtEtụng, lúSRBPc ấyuQk3, SRBPDương mớiaDWp biếaDWpt aDWpĐịnh lSRBPà ngWAtEười thiếts3iJ SRBPkế aDWpnhà hànWAtEg ns3iJày, WAtEcòn báuQk3c ThWAtEụ trựcuQk3 taDWpiếp chỉuQk3 đạoWAtE aDWpthi cs3iJông. Wos3iJw, thảWAtEo SRBPnào thảoWAtE nàoSRBP, ônaDWpg cSRBPhủ aDWpnhà hàng  nSRBPày SRBPhồ hởiWAtE vớis3iJ bs3iJác côs3iJ vaDWpà ĐịnhaDWp thếs3iJ. s3iJSau uQk3khi vuaDWpng taWAtEy chéuQk3m mộtaDWp câuSRBP nhaDWpư điWAtEnh đuQk3óng cọcSRBP lSRBPà aDWpbữa ăuQk3n nàyuQk3 hoaDWpàn toaDWpàn WAtEfree, ônaDWpg ts3iJa bèns3iJ daDWpùng đaDWpôi taSRBPy nuQk3úng nínhuQk3 lôWAtEi tuộtaDWp bWAtEác ThụuQk3 đs3iJi “chơi”uQk3 tuQk3ăng huQk3ai, uQk3lại caDWpòn cườaDWpi haDWpa hảSRBP ngouQk3ái lạis3iJ bs3iJảo phảiuQk3 uQk3đi cWAtEho uQk3hai “đứauQk3 tuQk3rẻ” cs3iJhúng uQk3mày cSRBPó uQk3tí riêuQk3ng tưWAtE chứ.

Tất nhiês3iJn cás3iJi aDWp“đứa trẻ”aDWp uQk3sơ mSRBPi đuQk3en thuQk3ì caDWphỉ lWAtEặng ls3iJẽ cườaDWpi SRBPcòn SRBP“đứa trẻ”aDWp s3iJmặc vás3iJy s3iJthì taDWpự dưs3iJng s3iJtim đs3iJập lêuQk3n thùSRBPm thụp.

Chương WAtE12.3: VSRBPô SRBPlí, cWAtEhưa uốuQk3ng s3iJmà đãSRBP thấySRBP ts3iJây tâSRBPy SRBPlà WAtEthế SRBPnào nhỉ?

s3iJ""

(Tấm “mànhs3iJ treo”WAtE giữWAtEa phốWAtE hômSRBP điWAtE s3iJbộ 25/9)

Một ngườiWAtE đuQk3ược làWAtEm mauQk3i uQk3cho maDWpình đếnSRBP s3iJhai lầWAtEn thìs3iJ cs3iJó phảiWAtE làSRBP SRBPcó duyênWAtE kaDWphông?  Suy ngWAtEhĩ uQk3ấy lướSRBPt SRBPqua trons3iJg đầus3iJ Định.

Còn aDWpsuy SRBPnghĩ aDWpcủa DSRBPương taDWphì WAtElại làuQk3: Mộts3iJ naDWpgười đưSRBPợc WAtElàm maSRBPi uQk3cho muQk3ình đếnaDWp haDWpai lầns3iJ rồaDWpi lạSRBPi liêaDWpn tụcSRBP WAtEgặp nhuQk3au haaDWpi lầnuQk3 trouQk3ng buSRBPổi chiềSRBPu ởuQk3 mộts3iJ thànhWAtE pSRBPhố xaDWpa lạ  tWAtEhì cs3iJó puQk3hải rs3iJất rấaDWpt rấuQk3t rấtWAtE SRBPrất rấSRBPt uQk3có duQk3uyên không????

Vì uQk3rất nhiềuQk3u caDWphữ “rất”uQk3 cộngSRBP tWAtEhêm s3iJchữ “duyêWAtEn” taDWpo đWAtEùng kiuQk3a muQk3à DươnguQk3 đờuQk3 uQk3đẫn cWAtEả naDWpgười. LWAtEại pháuQk3t his3iJện cáSRBPi ngườiaDWp uQk3vốn aDWpđiềm WAtEtĩnh aDWpkia cũaDWpng WAtEbất ngờaDWp khaDWpông SRBPkém uQk3gì mìns3iJh, DươWAtEng lạiaDWp càngWAtE …SRBP đs3iJờ đẫn!

Quan sátWAtE thằSRBPng đệSRBP vàWAtE caDWpô cháWAtEu gáiuQk3 maDWpắt tròs3iJn mắtWAtE s3iJdẹt nhìSRBPn nSRBPhau, aDWpông TWAtEhụ cưuQk3ời sảnSRBPg khoáiWAtE, ks3iJéo ĐịnhaDWp xuWAtEống uQk3cạnh mình.

“Sao, tWAtEhế hóauQk3 raDWpa lạaDWpi biWAtEết cSRBPon Nấms3iJ nWAtEhà chúaDWp à?”

Định ns3iJhìn DươnuQk3g tủmuQk3 tỉs3iJm “Dạ,aDWp cháaDWpu uQk3không buQk3iết NuQk3ấm, cháuaDWp chỉWAtE bs3iJiết NháiuQk3 s3iJBén thôi”.

Nếu caDWpâu cs3iJủa aDWpông ThuQk3ụ làmuQk3 DươaDWpng WAtEhá hốcuQk3 mồuQk3m SRBPđịnh puQk3hản kháuQk3ng tSRBPhì câWAtEu củaSRBP ĐịnhWAtE luQk3àm cô  khôSRBPng thểs3iJ nàoaDWp mWAtEà ngậmSRBP miệs3iJng được.aDWp ÔiaDWp, côSRBP chưaWAtE từngWAtE SRBPbiết mộaDWpt ĐWAtEịnh tSRBPhế nuQk3ày. KWAtEẻ mặWAtEt suQk3ắt đãaDWp biếtuQk3 nWAtEói aDWpđùa SRBP^^. MàuQk3 SRBPcâu đuQk3ùa ấaDWpy SRBPcòn nWAtEhắm thSRBPẳng vaDWpào cô.

Ông aDWpThụ WAtEthì hếtSRBP ns3iJhìn saSRBPng côSRBP cháuQk3u gáWAtEi, ls3iJại s3iJnhìn sas3iJng thằSRBPng SRBPđệ s3iJtử ruWAtEột, vs3iJẻ s3iJnhư chưuQk3a aDWphiểu hếtSRBP. “Nhás3iJi BWAtEén ấyaDWp à??aDWp? ChSRBPáu gặuQk3p aDWpcon béWAtE lúc…aDWp lúuQk3c muQk3ặt ns3iJó xWAtEanh ns3iJhư uQk3đít nSRBPhái à???”

AkAkAk. DươnSRBPg muốnWAtE đs3iJi cuQk3hết qSRBPuá. s3iJÔi bácuQk3 ơis3iJ, WAtEsao báWAtEc lạuQk3i cóaDWp cWAtEái ls3iJiên tưSRBPởng “uQk3lãng mạuQk3n” taDWphế cơSRBP aDWpchứ? ĐịnWAtEh vuQk3ẻ nuQk3hư cũns3iJg qWAtEuen vớiaDWp sSRBPự bỗSRBP bãuQk3 uQk3dễ gầnWAtE uQk3của ôns3iJg, WAtEmôi tuQk3hoáng SRBPnụ cười. &nSRBPbsp;“Dương làaDWp hàns3iJg xóWAtEm củas3iJ cháu”.

Dương uQk3thấp aDWpgiọng làuaDWp aDWpbàu aDWp“Nhái BWAtEén làaDWp duQk3o uQk3thằng WAtEcháu ans3iJh s3iJấy gọSRBPi uQk3cháu đấy”.

Ông ThụSRBP nguQk3ờ ngợs3iJ nhưs3iJ caDWpố nhs3iJớ “CháuaDWp à?SRBP PhảiSRBP cáiaDWp thằnaDWpg đs3iJợt trưWAtEớc đánhaDWp nhauQk3u vàoaDWp bệnhs3iJ s3iJviện đấyaDWp không?

“Dạ đúng”.

Định WAtEđáp ngắnSRBP gọn.SRBP Dươs3iJng thuQk3ầm WAtEthở phàoaDWp WAtEkhi Đs3iJịnh khWAtEông lôs3iJi chs3iJuyện cuQk3ô đãs3iJ cắaDWpp náSRBPch WAtEthằng caDWpháu aDWpquý hSRBPóa củas3iJ anaDWph vuQk3ào bSRBPệnh việSRBPn thếuQk3 uQk3nào, nếus3iJ kSRBPhông thếSRBP nàWAtEo báSRBPc ThụaDWp cũaDWpng hỏiaDWp nàSRBPy nọs3iJ, dẫnSRBP đếaDWpn nguQk3ọn ngWAtEành s3iJcơ saDWpự. s3iJViệc caDWpô thuQk3ỉnh thaDWpoảng chuQk3ui rWAtEa WAtEchui s3iJvào s3iJquán SRBPbi s3iJ– aSRBP, mặaDWpc dùSRBP chWAtEỉ chọs3iJc chọcuQk3 mấuQk3y vaDWpiên baDWpi trònSRBP uQk3tròn WAtEvô hạiuQk3, nhưngSRBP nếuuQk3 WAtEđến tas3iJi cSRBPác baDWpậc phụaDWp hSRBPuynh aDWpthì vẫnWAtE làaDWp mSRBPột chus3iJyện lons3iJg trờiWAtE lởs3iJ đất.WAtE Rằng,uQk3 cs3iJon gáaDWpi aDWpcon đứauQk3 phảiaDWp …aDWp thếSRBP SRBPnào mớis3iJ cuQk3hui vàouQk3 mấs3iJy chuQk3ỗ s3iJthế caDWphứ? RằnaDWpg, thuQk3ôi chếSRBPt rồi,WAtE haSRBPy SRBPlà nóuQk3 khôaDWpng cóuQk3 thuQk3ằng uQk3nào tSRBPhèm rước,SRBP nêaDWpn uQk3sinh rs3iJa biếnWAtE chứns3iJg, mấts3iJ cânaDWp bằuQk3ng nàuQk3y nuQk3ọ… KhôngaDWp tWAtEhể s3iJđể thWAtEế uQk3này aDWpđược, WAtEta phảiaDWp kiếmSRBP nWAtEgay WAtEcho nóuQk3 WAtEmột s3iJthằng. WAtEVà thếWAtE aDWplà lạs3iJi caDWpó hệs3iJ aDWpquả lWAtEà WAtEở qaDWpuán s3iJtrà s3iJnọ, ởuQk3 quSRBPán cs3iJafé ks3iJia tronuQk3g cảuQk3 nhữngWAtE ngWAtEày đẹWAtEp trờis3iJ WAtEvà nhữnguQk3 ngàuQk3y aDWpkhông đẹpuQk3 tWAtErời SRBPcho s3iJlắm, s3iJcó uQk3cô nàaDWpng s3iJmặt mSRBPày dàSRBPu dàus3iJ uQk3đi xeuQk3m mắt.

Thực s3iJtế WAtEchứng miSRBPnh, gSRBPiai chưaSRBP vuQk3ợ SRBPgiờ cũWAtEng khuQk3an haDWpiếm lắSRBPm rồuQk3i. WAtECho nêns3iJ, nhSRBPững ứns3iJg s3iJcử viêSRBPn tuQk3hậm cWAtEhí cònaDWp “haDWpai lầaDWpn tWAtErong một”s3iJ s3iJnhư s3iJlà Địnhs3iJ đây.WAtE CảuQk3 bács3iJ ThụuQk3 s3iJlẫn TânWAtE đềuuQk3 muốs3iJn dấmaDWp ds3iJúi anSRBPh cSRBPho SRBPcô WAtEvới SRBPlời quảnguQk3 SRBPcáo “uQk3hàng aDWpViệt uQk3Nam chaDWpất lượuQk3ng aDWpcao”. ThậuQk3t raDWpa tSRBPhì mắtuQk3 naDWphìn củas3iJ aDWphai nguQk3ười nàys3iJ côuQk3 đềuaDWp SRBPtin s3iJtưởng cả.s3iJ ThậtaDWp WAtEra hơnWAtE ns3iJữa thìaDWp chíWAtEnh côWAtE cònuQk3 muQk3uốn WAtEdấm dúaDWpi auQk3nh chs3iJo mìnhaDWp SRBPkia aDWpmà ^^.

Nhân viêSRBPn SRBPxếp s3iJloạt aDWpđồ ăs3iJn WAtElên bàn.aDWp ĐịuQk3nh s3iJmở nSRBPút cSRBPhai rượuuQk3 vaDWpang mộtWAtE cácWAtEh tWAtEhành WAtEthạo, xếpuQk3 mấyuQk3 uQk3chiếc lWAtEy ls3iJại SRBPrồi bắtWAtE đaDWpầu s3iJrót. ÔnuQk3g ThụaDWp nhìnSRBP ĐịSRBPnh, lạis3iJ nhìnuQk3 vẻaDWp SRBPmặt thoángWAtE ửngSRBP hồuQk3ng SRBPcô cháuSRBP gái,uQk3 giọnuQk3g vuWAtEi vẻ.

“Ái WAtEchà! uQk3Coi SRBPnhư báuQk3c SRBPlàm uQk3chuyện thừWAtEa rồi?s3iJ Ths3iJế aDWpanh eWAtEm hànSRBPg SRBPxóm lánSRBPg giềns3iJg SRBPláng tỏis3iJ chắcaDWp WAtEquý nhaWAtEu chứaDWp hả?”

Bình ts3iJĩnh naDWphư SRBPĐịnh mWAtEà chauQk3i rượs3iJu tros3iJng s3iJtay cSRBPũng chệchs3iJ đSRBPi, khiếnuQk3 rượu &nbaDWpsp;sánh cs3iJả s3iJra mWAtEép SRBPly, tuQk3rong lSRBPúc đWAtEó, DươngaDWp nhSRBPư “đứngSRBP haDWpình”. CuQk3ô rSRBPầu rĩuQk3 nhìnWAtE ôngWAtE Thụ,uQk3 nhănuQk3 nhó.

“Trời, baDWpác hỏiSRBP gìWAtE kWAtEhó thWAtEế ạuQk3. aDWpQuý kiếcuQk3 guQk3ì aDWpcơ chứ?”

“Ơ haaDWpy coSRBPn SRBPbé aDWpnày. HàngaDWp xómuQk3 thìSRBP hoặcSRBP quýWAtE s3iJnhau hoặcs3iJ ghSRBPét nWAtEhau. ThếaDWp huQk3ai đứaWAtE chẳngs3iJ lẽuQk3 luQk3ại ghétuQk3 aDWpnhau à?

Im laDWpìm. IWAtEm lìm.

Dương trộs3iJm nhSRBPìn WAtEsang Đs3iJịnh, WAtEchỉ thấyuQk3 WAtEanh aDWpcẩn trọuQk3ng đặs3iJt SRBPly rượWAtEu xuốngs3iJ WAtEtrước mSRBPặt ôaDWpng TuQk3hụ, khôWAtEng cSRBPó vẻs3iJ SRBPgì lWAtEà sẽSRBP “s3iJphun châs3iJu nhảuQk3 ngọWAtEc” gWAtEiải đápWAtE thắuQk3c mắcuQk3 chuQk3o s3iJông bs3iJác mWAtEình, thếs3iJ nên  cuốiWAtE cùnaDWpg côaDWp đàSRBPnh chWAtEép miệngSRBP, ấpaDWp úng.

“Thì WAtEcũng SRBPhàng xuQk3óm bìnWAtEh thSRBPường màSRBP bác”.

Định WAtEhơi uQk3ngước nhìuQk3n WAtEcô khiếnWAtE Ds3iJương lựngSRBP khựngs3iJ, nhWAtEưng cus3iJối cùnSRBPg uQk3anh chỉSRBP nóuQk3i nhs3iJẹ nhàng.

“Em uốngs3iJ chúaDWpt vaWAtEng nhé?”

“Dạ ítaDWp thôaDWpi ạ!”

Dương aDWpcầm luQk3ấy laDWpy rượuuQk3 ĐịuQk3nh đưaDWpa, thấys3iJ s3iJmàu rSRBPượu sónSRBPg s3iJsánh. HSRBPình naDWphư WAtEtrái tiaDWpm aDWpcô cũnWAtEg đangWAtE s3iJcó chs3iJút sónaDWpg sás3iJnh trSRBPòng trành.SRBP SRBPVô lWAtEí, SRBPchưa s3iJuống mWAtEà đãWAtE SRBPthấy taDWpây WAtEtây WAtElà thếSRBP nàos3iJ nhỉ?

Ông Ths3iJụ giơuQk3 SRBPly rượus3iJ lWAtEên, vus3iJi vẻaDWp “Nàos3iJ s3iJnào… UốnguQk3 mWAtEừng WAtEgặp mặWAtEt nàouQk3! HữuSRBP duys3iJên s3iJthì mớWAtEi WAtEnăng tươngs3iJ ngộSRBP. s3iJHai đứaaDWp SRBPlại còaDWpn chunSRBPg aDWpvách SRBPnữa tSRBPhì chúWAtE khWAtEông còns3iJ gìWAtE phảiaDWp lSRBPo nữWAtEa rồi…”

Dương vs3iJừa cụngaDWp SRBPly vừuQk3a nhủs3iJ thầmaDWp khaDWpông hiểSRBPu cáWAtEi ýuQk3 tứSRBP “khôs3iJng cònWAtE gSRBPì uQk3phải lo”củaWAtE báSRBPc uQk3mình lSRBPà WAtEsao aDWpđây? s3iJHay bácSRBP s3iJnghĩ aDWpcô đượaDWpc làaDWpm hàs3iJng xaDWpóm cWAtEủa WAtEanh lSRBPà coSRBPi nhWAtEư chuaDWpột sSRBPa chĩnSRBPh s3iJgạo rồWAtEi, khôngs3iJ pWAtEhải aDWplo lSRBPắng cs3iJho nóSRBP nữa.SRBP Ôi,WAtE taDWphế uQk3thì SRBPchắc bácSRBP cs3iJô ls3iJầm SRBPto mấtaDWp rWAtEồi. s3iJCô s3iJlại lSRBPiếc trộmaDWp ĐịSRBPnh quWAtEa aDWpvành WAtEly. WAtEAnh aDWpnhấp s3iJngụm rượWAtEu, s3iJcũng aDWpkhông đáWAtEp SRBPlời củaWAtE WAtEông Thụ,uQk3 nWAtEhưng vẻaDWp trầaDWpm tĩnhaDWp aDWpvà WAtEthư thái.

Dương vốnWAtE làuQk3 ngườSRBPi khôSRBPng giỏiuQk3 aDWpvề tâuQk3m SRBPlí đuQk3àn ông.s3iJ NhữSRBPng puQk3hán đoáuQk3n củaaDWp côuQk3 SRBPlúc naDWpào cũnaDWpg trậtWAtE lấts3iJ. NSRBPên đôuQk3i khSRBPi trựcuQk3 cảmSRBP củWAtEa maDWpình máaDWpch bảoWAtE mạnhaDWp mẽuQk3, DươSRBPng vẫnWAtE cốSRBP ghWAtEìm aDWpnó SRBPxuống, sợaDWp mìaDWpnh WAtElại rSRBPơi vàSRBPo tìuQk3nh huốngWAtE “chs3iJạy SRBPvào rừnSRBPg mSRBPơ bắtuQk3 cs3iJon tưởnSRBPg bở”SRBP. Nhs3iJưng, liệSRBPu SRBPcó SRBPsai cSRBPhút nSRBPào khônWAtEg nhỉ,  khiuQk3 côuQk3 nhậns3iJ thấys3iJ s3iJđôi lúWAtEc uQk3Định nhìns3iJ mìnWAtEh vàWAtE uQk3đôi mắtWAtE thẫmuQk3 đenWAtE kiSRBPa thoSRBPáng chúWAtEt lạiSRBP lấpSRBP SRBPlánh SRBPánh cười.

Bữa uQk3ăn vuuQk3i vẻ,SRBP ns3iJhẹ nhàng,s3iJ bởaDWpi bácWAtE SRBPThụ liaDWpên tụaDWpc puQk3ha s3iJtrò vàSRBP aDWp“kể xấuWAtE” DươngWAtE. Ss3iJự xuuQk3ề SRBPxòa củuQk3a buQk3ác khiếnuQk3 maDWpọi thứSRBP trởuQk3 nês3iJn tSRBPhân WAtEái, duQk3ù taDWphỉnh thoaDWpảng aDWpâm mSRBPưu SRBP“gửi gắmSRBP” DươnSRBPg chSRBPo ĐịnhuQk3 bás3iJc vẫns3iJ đểWAtE lộuQk3 aDWprõ ms3iJồn s3iJmột. Ởs3iJ bs3iJên cạaDWpnh bs3iJác, ĐịnSRBPh uQk3dường nSRBPhư cũnuQk3g cởiWAtE mởs3iJ hơn,s3iJ anSRBPh cườuQk3i nhiềuaDWp, nóSRBPi nhaDWpiều haDWpơn đôSRBPi chútSRBP. uQk3Cô đặWAtEc biSRBPệt thíchuQk3 khSRBPi ns3iJghe WAtEhai ngườiWAtE WAtEtrao đSRBPổi aDWpvề côSRBPng việc,SRBP mặWAtEc dWAtEù SRBPmù tWAtEịt khônSRBPg aDWphiểu tíaDWp tWAtEeo aDWpgì, nhưuQk3ng SRBPchỉ ns3iJhìn khs3iJuôn maDWpặt cuQk3ương nghịSRBP kWAtEia sas3iJy sưaWAtE nóiSRBP aDWpvề baDWpê tônuQk3g aDWpcốt thép,aDWp nóiuQk3 vềWAtE dầaDWpm dèoaDWp mónguQk3 mánh,SRBP côs3iJ cũngSRBP thấySRBP nhưaDWp maDWpình đangaDWp nghs3iJe nhữngaDWp câSRBPu chuyện  ngs3iJọt ngàoWAtE nhấtWAtE tSRBPrên đWAtEời. CôWAtE cũngs3iJ nhậnaDWp SRBPra, hìuQk3nh nhaDWpư WAtEchỉ troaDWpng côngs3iJ việc,WAtE Địs3iJnh mớiuQk3 thôiSRBP tựuQk3 kaDWpìm cuQk3hế WAtEmình, ởaDWp SRBPđó, aSRBPnh tựaDWp tiaDWpn, qWAtEuyết đoánuQk3, vàs3iJ khôWAtEng WAtEcòn kiaDWpệm uQk3lời WAtEcho lắm.

Bữa cơms3iJ kaDWpéo dàuQk3i từaDWp chiềuWAtE đếnSRBP uQk3khi trờs3iJi suQk3ẩm tốiWAtE. ÁnuQk3h nắSRBPng chaDWpỉ còs3iJn vàiSRBP vệtSRBP WAtErớt lạiaDWp ns3iJơi nhữnWAtEg thềmuQk3 cửaaDWp ls3iJớn. ĐâSRBPy đóuQk3 phụcWAtE WAtEvụ bắtSRBP đs3iJầu uQk3bật uQk3đèn chùmuQk3 ls3iJên. SRBPÔng SRBPThụ vàaDWp ĐịnhaDWp đãuQk3 tWAtEiêu diệtaDWp hSRBPết gs3iJần uQk3hai WAtEchai vanWAtEg, caDWpòn DưuQk3ơng cũngSRBP bịaDWp hSRBPơi rượus3iJ làs3iJm cs3iJho vánSRBPg vấts3iJ. CôaDWp aDWpđang địnWAtEh SRBPgiơ taDWpay xiSRBPn hànWAtEg thìSRBP đúngSRBP lús3iJc ấWAtEy “tuyệtuQk3 sắcWAtE gs3iJiai nhân”uQk3 SRBPcủa WAtEbác Ths3iJụ xuSRBPất haDWpiện, vWAtEà uQk3y hệSRBPt nhs3iJư WAtEmô tảSRBP củaaDWp bács3iJ, uQk3người uQk3này buQk3ụng sắpWAtE rWAtEơi xuốngSRBP đầuWAtE gốis3iJ vWAtEà tóaDWpc chảWAtE cWAtEó cọngs3iJ nào.

Lại mộtWAtE mSRBPàn chàWAtEo hỏiaDWp tưWAtEng bừnguQk3 chúWAtEc tụns3iJg, s3iJlúc ấy,SRBP DươngWAtE s3iJmới buQk3iết ĐịnhSRBP SRBPlà WAtEngười thiếtWAtE SRBPkế nhaDWpà hàuQk3ng s3iJnày, cSRBPòn báSRBPc TSRBPhụ tuQk3rực tiuQk3ếp chs3iJỉ đạoSRBP tSRBPhi côSRBPng. s3iJWow, thảouQk3 nàoaDWp thảos3iJ nào,WAtE ônuQk3g chủuQk3 nhàWAtE hàng  WAtEnày uQk3hồ hWAtEởi aDWpvới bácaDWp cWAtEô vaDWpà ĐịnhSRBP taDWphế. SauQk3u khSRBPi vuaDWpng taWAtEy chémSRBP maDWpột uQk3câu uQk3như s3iJđinh đóWAtEng cWAtEọc SRBPlà bữs3iJa ăWAtEn naDWpày huQk3oàn toànuQk3 frees3iJ, aDWpông taDWpa bèaDWpn dùngSRBP aDWpđôi tauQk3y nuQk3úng ns3iJính lWAtEôi taDWpuột bácaDWp TWAtEhụ đis3iJ “chơiSRBP” tănWAtEg SRBPhai, SRBPlại còSRBPn cườis3iJ SRBPha haDWpả ngoáiSRBP uQk3lại bs3iJảo phảs3iJi đs3iJi cs3iJho hauQk3i WAtE“đứa trẻ”SRBP chúaDWpng màSRBPy cWAtEó tWAtEí riênSRBPg uQk3tư chứ.

Tất nhiêuQk3n cáiaDWp “uQk3đứa trẻSRBP” sSRBPơ aDWpmi đuQk3en s3iJthì cSRBPhỉ laDWpặng lẽSRBP cườiWAtE cònuQk3 “đứaSRBP trẻ”aDWp mặcs3iJ váySRBP tuQk3hì tựaDWp dưnguQk3 tuQk3im aDWpđập uQk3lên ts3iJhùm thụp.

 

Chương 12.4s3iJ: Ns3iJhẹ naDWphàng màWAtE ráts3iJ bỏngaDWp ^^




(Cháu gWAtEái BốnSRBPg Bas3iJng caDWpủa s3iJdì, ngườiaDWp cóaDWp cSRBPái tês3iJn giốuQk3ng nhaDWpư cáiaDWp côs3iJ gáiWAtE giàuQk3 trouQk3ng tuQk3ruyện nàyaDWp, huQk3e hSRBPe hs3iJe he)




Không gWAtEian dầSRBPn uQk3trở s3iJnên aDWplặng laDWpẽ khiếns3iJ Dương &nSRBPbsp;thấy lúns3iJg túngWAtE, chaDWpỉ cWAtEòn cácuQk3h ns3iJgậm laDWpy uQk3rượu vs3iJang, nhấpWAtE từnuQk3g chúSRBPt WAtEmột. ĐịnhaDWp độtWAtE nhiWAtEên mỉmWAtE cười.

“Cẩn thậWAtEn uQk3say đó”.

Giọng nóaDWpi aDWpbất chợaDWpt dịuSRBP aDWpdàng caDWpủa ĐaDWpịnh uQk3khiến DươnuQk3g WAtEcòn thấyaDWp …WAtE WAtEsay hơSRBPn laDWpà rượu.uQk3 TronaDWpg WAtEchút miêSRBPn maSRBPn vánuQk3g vất,uQk3 SRBPcó SRBPmột suWAtEy SRBPnghĩ SRBPlướt WAtEqua SRBPkhiến SRBPDương sựSRBPc nhớ.WAtE KhaDWpi tỉnhs3iJ táSRBPo s3iJcô đãaDWp laDWpàm đủs3iJ trs3iJò mấtSRBP maDWpặt rồWAtEi. s3iJCó WAtEtí s3iJmen uQk3vào khôngSRBP biếtSRBP SRBPcô cWAtEòn uQk3gây nhs3iJững chuyệnuQk3 s3iJgì nữaaDWp. SRBPÝ nghs3iJĩ uQk3đó khiếnuQk3 DuQk3ương lậpWAtE s3iJtức thẳnguQk3 luQk3ưng, tay &nbss3iJp;cập rậSRBPp buôaDWpng ns3iJgay ls3iJy WAtErượu xuuQk3ống bàn.

Định uQk3nhìn hànWAtEh SRBPđộng cWAtEủa cô,  aDWpkhóe môaDWpi vốSRBPn điềmSRBP đạms3iJ cWAtEhợt caDWpong SRBPkhẽ laDWpên WAtEtrong mWAtEột nụs3iJ cườWAtEi. Khs3iJi bắtuQk3 gặpSRBP s3iJcái nhSRBPìn s3iJngơ ngaDWpác SRBPcủa DWAtEương, nụWAtE cườiaDWp uQk3đó ks3iJhông tắaDWpt aDWpđi, SRBPtrái lạuQk3i, tronWAtEg đôiaDWp mắtWAtE thẫuQk3m tối,uQk3 lạiSRBP lấpuQk3 WAtElánh nhuQk3ững SRBPánh WAtEsáng s3iJcó puQk3hần ts3iJrêu chọc.SRBP DươSRBPng uQk3hơi đờaDWp ruQk3a, cảmuQk3 gaDWpiác cáiaDWp khôngSRBP WAtEkhí mờWAtE aDWpám nàuQk3y khaDWpiến SRBPcô cuQk3ó chaDWpút khôns3iJg s3iJtự nhis3iJên, ts3iJay caDWpô lWAtEại muốnWAtE aDWpthò raDWpa cSRBPầm luQk3y rượuuQk3 uQk3cho bớts3iJ WAtEthừa taDWphãi, nhưngWAtE rs3iJồi lạiaDWp rụtWAtE lạiuQk3 khôns3iJg dám.

Khi nhaDWpững sợuQk3i tơaDWp cảms3iJ xúcs3iJ cứuQk3 giăs3iJng mắSRBPc đâuSRBP đóaDWp uQk3quanh aDWphai uQk3người, ĐịaDWpnh đaDWpột ngs3iJột rủuQk3 Dươns3iJg điWAtE aDWpvòng quanSRBPh khs3iJu ns3iJhà hWAtEàng. DaDWpương WAtEđứng WAtEdậy, cuQk3ả ngưs3iJời nhưSRBP đượcs3iJ tWAtEhả lỏnaDWpg, khôngs3iJ aDWpnén đượuQk3c côWAtE thởaDWp phàoaDWp muQk3ột cái,WAtE đaDWpi thSRBPeo Định.uQk3 aDWpAnh bướcSRBP caDWphậm SRBPrãi, đủaDWp đaDWpể đôiSRBP s3iJgiày SRBP5 phaDWpân củaSRBP Dươngs3iJ uQk3không bSRBPị quáuQk3 tảiuQk3 s3iJkhi côWAtE bưaDWpớc uQk3theo anWAtEh. SRBPVừa WAtEđi ĐuQk3ịnh SRBPvừa chỉSRBP dSRBPẫn WAtEcho Dươngs3iJ SRBPnhững điểmSRBP đặcSRBP bs3iJiệt nhs3iJo nuQk3hỏ củauQk3 nSRBPhà hàns3iJg này,SRBP nhaDWpư kWAtEhu hầmSRBP SRBPrượu, “aDWpcăn pWAtEhòng sSRBPao WAtErơi”, “hWAtEồ rửaWAtE chân”uQk3 khs3iJiến aDWpDương SRBPmắt tuQk3ròn maDWpắt aDWpdẹt. KSRBPhông khWAtEí dầaDWpn SRBPtrở SRBPlại suQk3ự aDWptự nhaDWpiên, DuQk3ương cũngs3iJ vaDWpô tSRBPư hỏSRBPi haaDWpn đủuQk3 chuyệnaDWp. MặcWAtE WAtEnhững uQk3thắc mắcuQk3 ngôWAtE naDWpghê cs3iJủa côs3iJ, Địnhs3iJ thonWAtEg ts3iJhả trảaDWp aDWplời cẩnSRBP thậns3iJ từnSRBPg chútSRBP một.

Nhà hàngaDWp đãaDWp SRBPlên đs3iJèn. Dươs3iJng WAtEcảm nhậnSRBP dườngaDWp nhưuQk3 ĐaDWpịnh s3iJrất đểaDWp tSRBPâm đaDWpến vuQk3iệc thiuQk3ết WAtEkế ánhWAtE sánguQk3 troWAtEng nhữnSRBPg côs3iJng trWAtEình cWAtEủa mìs3iJnh, s3iJnên uQk3từ WAtEkhu ress3iJort RaDWpainbow đếnSRBP aDWpnhà hànguQk3 SRBPnày, aDWpánh sángSRBP đềus3iJ ruQk3ất đẹps3iJ mắWAtEt, SRBPđều làuQk3 thứaDWp mWAtEàu vàs3iJng ấWAtEm WAtEáp, suQk3óng ss3iJánh nhs3iJư mSRBPật ong.&nbuQk3sp; Từng s3iJcăn uQk3phòng s3iJnhư tuQk3ừng aDWpô naDWphỏ phátSRBP ss3iJáng, ns3iJgọt ngàos3iJ vàuQk3 bWAtEí mậuQk3t. DươngSRBP cứWAtE tưởnguQk3 ĐịnhaDWp aDWpsẽ dắWAtEt côSRBP WAtEvào mộtuQk3 cănuQk3 phòWAtEng nàs3iJo đó,s3iJ nhWAtEưng cuốiaDWp cùSRBPng nơWAtEi dừngs3iJ lSRBPại củWAtEa họaDWp lạis3iJ làaDWp mộts3iJ aDWpcây cầSRBPu uQk3gỗ aDWpnhỏ nhưnSRBPg cs3iJhắc chắnSRBP, nWAtEằm bênWAtE rìaWAtE WAtEcủa khs3iJu WAtEnhà aDWphàng. TaDWphấy bWAtEãi cátuQk3 dướiaDWp uQk3chân mịnaDWp màngaDWp, Dưs3iJơng khôSRBPng ngạiSRBP ngầns3iJ cởiaDWp giầySRBP raDWpa, rồiSRBP điuQk3 trêWAtEn cát.

Trăng ns3iJon vs3iJừa lês3iJn. NhữuQk3ng bưWAtEớc SRBPchân củaaDWp Dươs3iJng hs3iJơi lúns3iJ xuSRBPống aDWptrên nềuQk3n cáWAtEt ls3iJấp lánSRBPh sángaDWp WAtEbạc bởSRBPi ánaDWph trăngSRBP vSRBPà ánuQk3h đuQk3iện vàuQk3ng hắaDWpt rs3iJa từWAtE ks3iJhu nhaDWpà WAtElớn. BêaDWpn cs3iJạnh, ĐịSRBPnh vaDWpẫn đWAtEi giầuQk3y, anuQk3h nuQk3hẹ SRBPnhàng cSRBPầm lấuQk3y s3iJđôi gaDWpiầy aDWptrong tuQk3ay uQk3Dương WAtEkhiến côWAtE aDWphơi SRBPngỡ SRBPngàng vàuQk3 cóuQk3 caDWphút bốiSRBP rốis3iJ. ỪSRBP thìuQk3 thừaDWpa nhậnWAtE đi,uQk3 nhaDWpững chuQk3ăm ss3iJóc s3iJcó puQk3hần uQk3nhỏ aDWpbé nSRBPhư vậyWAtE khWAtEiến côuQk3 s3iJ… SRBPthích kiuQk3nh lêns3iJ WAtEđược ^^

Gió biểs3iJn maDWpang WAtEthêm mWAtEột chWAtEút lạnaDWph aDWpkhiến máaDWpi aDWptóc DSRBPương baWAtEy luQk3òa xòa.aDWp aDWpỞ mộuQk3t aDWpnơi khôns3iJg khíaDWp lãngaDWp WAtEmạn nSRBPhư vWAtEậy, DươaDWpng rSRBPất muốns3iJ nSRBPói điềuSRBP gìaDWp đóSRBP, tựauQk3 nhưaDWp mộtSRBP sSRBPự hỏuQk3i haSRBPn âaDWpn cầSRBPn, nhaDWpưng rấSRBPt sợWAtE aDWpmình sẽuQk3 lạis3iJ buộtWAtE mis3iJệng WAtEra muQk3ột SRBPcâu nóis3iJ vôSRBP duQk3uyên. Cuốs3iJi cùngaDWp Dưs3iJơng chọaDWpn sựaDWp is3iJm lặng.

“Hôm nas3iJy DSRBPương ís3iJt naDWpói nhỉ?”

Dương ngướcSRBP aDWplên, haDWpơi bấuQk3t ngSRBPờ uQk3vì uQk3câu SRBPnhận xéSRBPt củWAtEa Địnhs3iJ, chỉWAtE địnhuQk3 s3iJnói lạiWAtE mộs3iJt câus3iJ đạiWAtE louQk3ại aDWpcô íts3iJ aDWpnói suQk3ao bằnWAtEg anhWAtE, nhưs3iJng cuốs3iJi cùngs3iJ, vẫSRBPn uQk3cứ s3iJthấy thếaDWp nàoWAtE WAtEđó, WAtEcô caDWpười ngượngWAtE ngùng.

“Tại es3iJm đas3iJng sus3iJy nghĩ”

Định khônWAtEg hỏiWAtE tiếps3iJ, màuQk3 caDWphỉ nWAtEhìn caDWpô, tWAtEựa s3iJnhư đợis3iJ côaDWp nSRBPói tWAtEhêm. DSRBPương bậtaDWp cười.

“Em s3iJđang uQk3suy nghĩaDWp xaDWpem aDWptrái đấtWAtE nuQk3ày hSRBPẹp đếs3iJn aDWpcỡ nàouQk3 màWAtE eaDWpm bịuQk3 dấms3iJ dúiSRBP chuQk3o anaDWph s3iJnhững hauQk3i lần?”

Định chs3iJợt nSRBPhìn bâSRBPng qaDWpuơ s3iJxa xuQk3a “À,s3iJ nWAtEhư caDWphú TaDWphụ nWAtEói, cáWAtEi đós3iJ ns3iJgười taDWpa gọiWAtE uQk3là SRBP“hữu duyên””

Dương is3iJm bặtSRBP. WAtELiếm đôis3iJ môiuQk3 cảmuQk3 giácWAtE WAtEđang khôaDWp đWAtEi vSRBPì gióWAtE biểs3iJn, DươnaDWpg hồSRBPi hộuQk3p uQk3nhìn khuônuQk3 mặSRBPt nghiêWAtEng nghiêSRBPng củSRBPa s3iJĐịnh, nhữngSRBP đườs3iJng SRBPnét aDWptrong sựSRBP khắs3iJc chuQk3ạm duQk3ịu dWAtEàng cWAtEủa áSRBPnh sánguQk3 SRBPkhiến lòns3iJg cSRBPô WAtEbỗng nhiWAtEên tràs3iJo aDWpdâng mộuQk3t cảmuQk3 giáuQk3c aDWpêm s3iJả s3iJlạ lùngs3iJ. DSRBPương đanWAtEg tWAtEính hỏiSRBP aDWpanh “hữus3iJ dSRBPuyên WAtEthì saoSRBP” nhWAtEưng chưauQk3 kuQk3ịp mởs3iJ lờiuQk3, ĐịnhWAtE đãuQk3 quaWAtEy nuQk3hìn côuQk3, đôiSRBP mắtSRBP uQk3đen bìWAtEnh thuQk3ản aDWphỏi mộaDWpt câuaDWp rấtaDWp …s3iJ khôngWAtE liêSRBPn quan.

“Có ths3iJật aDWpthế không?”

Dương sữngSRBP s3iJra nuQk3gơ ns3iJgác “aDWpThật gìSRBP ạ?”

Định aDWpđặt đôs3iJi giầyWAtE cSRBPủa DSRBPương WAtExuống SRBPthành cầu,s3iJ raDWpồi xaDWpỏ ts3iJay taDWpúi quầaDWpn, nSRBPét mặtWAtE vSRBPẫn SRBPkhông đổi.

“À caDWphuyện cs3iJhiều naWAtEy. SRBPCó thậWAtEt ls3iJà tôiSRBP khWAtEông caDWpó …uQk3 xuQk3i nhêWAtE gìs3iJ vớuQk3i SRBPem không?”

Ôi más3iJ ơiuQk3. CôuQk3 cuQk3ó nênuQk3 nhuQk3ảy luWAtEôn xuốngaDWp bis3iJển chuQk3o xoSRBPng đờSRBPi WAtEkhông? Ds3iJương bs3iJặm cWAtEhặt môi,SRBP caDWpố nénaDWp SRBPcảm giácSRBP xấuWAtE hổSRBP đWAtEến tWAtEận chaDWpân tóc.

“Lúc đó…aDWp LúaDWpc aDWpđó ls3iJà cSRBPháu anWAtEh chuQk3ọc WAtEem mà…”

Định vẫns3iJ khôngSRBP SRBPbuông tha.

“Vậy naDWpghĩa ls3iJà tSRBPôi có…aDWp xSRBPi nhêWAtE à???”

Gì thếaDWp uQk3này? Ss3iJao câuuQk3 chuyệWAtEn uQk3nó lạuQk3i dẫs3iJn vềSRBP uQk3cái chủSRBP đềaDWp oWAtEái oămuQk3 nàySRBP chs3iJứ. Chẳs3iJng lẽaDWp côs3iJ SRBPlại điuQk3 …WAtE gWAtEật đầu?WAtE MàaDWp ls3iJắc thaDWpì tuQk3hà WAtExúi uQk3cô đi…SRBP chếs3iJt uQk3còn hơn!!!!

Dương cuQk3ắm mặtWAtE xuốngWAtE đấts3iJ, nhaDWpìn xuốngWAtE SRBP… WAtEngón aDWpchân mình. Đếm đi đếm lại đúng mười ngón không sót ngón nào, thế mà cô vẫn quyết tâm … đếm tiếp, quyết không thèm ngẩng mặt lên.

Khi Dương bắt đầu di di ngón chân một cách khổ sở, cô chợt nghe thấy trong tiếng gió biển rì rào, tiếng gọi trầm khe khẽ.

“Dương… “

Dương không biết rằng có những khoảnh khắc, cô yêu cái tên mình đến vậy, vì nó được gọi lên rất đỗi dịu dàng. Không cưỡng được tiếng gọi ấy, Dương ngẩng lên nhìn rồi chợt ngơ ngẩn vì đôi mắt đen thẫm đang nhìn mình ấm áp. Sự đùa cợt đã biến mất hẳn, chỉ còn là một sự nghiêm túc khó gọi tên.  Cô trân người chờ đợi thì thấy bàn tay Định ngập ngừng đưa lên, giữ lại những sợi tóc bay rối bời của cô.

“Anh… ”

Định ngừng lại, vẻ như anh cũng đang nói những điều hơi khó khăn với chính bản thân mình. Khoảnh khắc đó cũng khiến Dương  sực nhớ đây là lần đầu tiên Định xưng anh với cô. Từ ngày gặp nhau lần đầu, anh chỉ gọi Dương theo kiểu xưng hô chừng mực “Tôi – em” “ Tôi – Dương”… Thực ra, trong những mối quan hệ xã giao thường ngày, Dương gọi những người hơn tuổi bằng anh rất dễ dàng, và họ, ngay cả những người tuổi thất thập cổ lai hi thì cũng vẫn lờ đi danh xưng chú bác, mà lúc nào cũng nói anh anh em em một cách rất đơn giản để tiện làm việc. Hay những tên trẻ con ngốc xít bây giờ cũng thường lên mặt đòi làm anh với con gái, mà ví dụ điển hình chính là Quân.  Chỉ  có mình Định, anh  xưng “tôi” với Dương, vừa có chút xa cách, lại có chút gì lãnh đạm. Nhưng hôm nay, anh đã xưng “anh” rồi.

Định cười nhẹ, có chút bối rối.

“Anh nghĩ, chúng ta thực sự có duyên”…

Trong vô vàn những cảm xúc lướt qua Dương lúc đó, Dương bỗng nhiên ngơ ngẩn bởi một ý nghĩ, câu nói này sao quen thuộc đến vậy. Rõ ràng, rõ ràng có người đã nói với cô…. Nhưng cảm giác mu bàn tay đàn ông dày dặn chạm nhẹ vào má cô, khiến những ý nghĩ lởn vởn còn sót lại bay biến hết. Cô chỉ biết mở tròn mắt, nhìn sững  người đối diện, và cảm nhận cái chạm nhẹ của bàn tay lên má, quá chừng trìu mến. Nhẹ nhàng mà rát bỏng. Tựa như…

Tiếng điện thoại vang lên bất thình lình khiến đôi tay trên má Dương luyến tiếc rụt lại. Định mở máy.

“Chú đây. Ừ… Sao? Đấu luôn bây giờ rồi à… Được rồi!”

Định quay sang nhìn Dương một thoáng, nhỏ giọng “Ừ, chú sẽ qua. Cứ bình tĩnh nhé”.

Định tắt máy. Dương đã đoán cuộc gọi là từ Quân, nhưng cô không hiểu có chuyện gì mà “đấu” với lại “bình tĩnh” ở đây. Hơi thắc mắc, chưa biết hỏi sao thì Định đã nhẹ giọng.

“Đi với anh nhé?”