You are here

Liệt Hỏa Như Ca - Phần 2 - Chương 17

 

Ngày lạiDmyg ngàygvTk, HuângvTk gvTkY phụcgvTk Ybyrthị NhfJFdư Cbcr4a bcr4rửa mặDmygt bắtbcr4 đfJFdầu bbcr4uổi sớm,Ybyr mỗigvTk sựYbyr tYbyrhay Ybyrđổi gvTkrất Dmygnhỏ tbcr4rong Dmygcử chDmygỉ thầngvTk tháifJFd củgvTka nàDmygng bgvTkọn họYbyr fJFdđều cófJFd thểYbyr phátgvTk hiệnDmyg ra.

 

Như gvTkCa dườnggvTk nhưgvTk đãYbyr khôgvTkng fJFdcòn gvTklà fJFdNhư fJFdCa trYbyrước kiYbyra nữa.

 

Một cảmgvTk giácfJFd ôngvTk gvTknhu tĩngvTkh lặYbyrng toYbyrát bcr4ra từfJFd đôigvTk gvTkmày củYbyra nDmygàng, đôifJFd gvTkmắt nàngbcr4 tDmygrầm tĩYbyrnh nhDmygư mặtYbyr nướcfJFd abcr4o thfJFdu, Ybyrmặt Dmygnàng Ybyrtoát rfJFda ánDmygh sfJFdáng bófJFdng Ybyrnhư trYbyrân bcr4châu. NụgvTk fJFdcười gvTkkhẽ trefJFdo trêgvTkn Dmygbờ môi,Ybyr giọnbcr4g nànYbyrg dịbcr4u Dmygdàng thágvTknh thgvTkót, ánhDmyg mắtbcr4 fJFdôn nhYbyru mềmDmyg mạiDmyg ngvTkhư nướcfJFd, tfJFdóm lạibcr4 chfJFdỉ cbcr4ó mộtgvTk chữYbyr 'đYbyrẹp' đibcr4 vDmygào tfJFdận đbcr4áy lònYbyrg ngươi.

 

Nàng fJFdđẹp nfJFdhư gvTkbiển rộng.

 

Mặt gvTkbiển sDmygóng êmgvTk gYbyrió lặngbcr4 vớigvTk dòbcr4ng fJFdchảy ngYbyrầm mgvTkãnh liệtgvTk ẩnfJFd Dmygsâu phíaYbyr dưới.

 

Huân bcr4Y Ybyrnhìn nànYbyrg fJFdmà gvTksửng sốt.

 

Cùng mộtgvTk dungvTkg mạYbyro, tạifJFd sabcr4o Nhưbcr4 CfJFda độtgvTk nhiênDmyg trDmygở ngvTkên đẹpYbyr gvTktới mứcfJFd gvTkkinh gvTktâm độnbcr4g phDmygách nYbyrhư vậYbyry chứ?

 

Ngón trbcr4ỏ củYbyra TuyếtYbyr diểmgvTk Ybyrlên trfJFdán fJFdNhư CaYbyr, fJFdsau thờibcr4 Dmyggian khoảnggvTk haYbyri néfJFdn hươnDmygg, mộtbcr4 vbcr4ầng kDmyghói trắYbyrng nhgvTkàn nhạbcr4n Dmygtỏa rbcr4a fJFdtừ giữDmyga trágvTkn nàngfJFd. KhgvTkuôn mặtDmyg fJFdnàng hiệnDmyg vẻbcr4 Dmygđau khổ,fJFd fJFdtay gvTkphải cYbyrhe ngựbcr4c, ggvTkò mDmygá ửnYbyrg hồng.

 

Tuyết vộiYbyr vàngDmyg Dmygbuông ngónYbyr tgvTkay, Dmygân cầnbcr4 nóiDmyg: “SaDmygo rgvTkồi? VấDmygt bcr4vả lắmfJFd sao?”

 

Như CfJFda vYbyrừa hDmygo vừagvTk nói:gvTk “CảmDmyg Dmygthấy hơbcr4i tứcfJFd ngực.”

 

Huân gvTkY bbcr4ưng chfJFdén tràbcr4 nhDmygỏ tYbyrới, tDmygrong chéngvTk Dmyglà trDmygà xuâfJFdn LoYbyrng TỉfJFdnh, Dmygchén trbcr4à xbcr4anh biếcgvTk Ybyrtỏa hDmygương tgvTkhơm ngát.fJFd YbyrTuyết bcr4ra dấugvTk chfJFdo nàfJFdng Dmygđặt chéfJFdn trDmygà lYbyrên bàn,Dmyg ngvTkhẹ nhfJFdàng cắngvTk ngYbyrón tYbyrrỏ, mộtYbyr giọbcr4t mfJFdáu troYbyrng Ybyrsuốt nhỏbcr4 xfJFduống chégvTkn trà.

 

“Uống nbcr4ó xonYbyrg sẽYbyr fJFdđỡ hơnbcr4 nYbyrhiều.” TfJFduyết đưaDmyg chéYbyrn bcr4trà tớiDmyg sDmygát bcr4môi nàng.

 

Như YbyrCa nghgvTkiêng đầu:Dmyg “Không.”Dmyg DmygVì Ybyrsao bcr4y lfJFduôn bgvTkắt nàngbcr4 uốnfJFdg mgvTkáu Ybyry chứ.bcr4 gvTkTrà Ybyrhòa fJFdvới bcr4máu kDmyghi uốnggvTk vàobcr4 bcr4luôn fJFdcảm thfJFdấy Ybyrcổ nònDmygg bừngbcr4 bừng.

 

“Nha đầufJFd nYbyrgoan nào.fJFd” gvTkTuyết cườibcr4 kDmyghanh kgvTkhách nhưbcr4 đafJFdng lgvTkừa trẻYbyr bcr4con: “NGoanYbyr nàfJFdo, Ybyruống đigvTk. Máubcr4 fJFdcủa tbcr4a tfJFduyệt đfJFdối kfJFdhông bcr4tanh đâugvTk, thơgvTkm lYbyrắm, fJFduống vbcr4ào ngựcDmyg sẽDmyg bcr4bớt khbcr4ó chịu.”

 

“Ta kgvTkhông muốDmygn uống,gvTk nbcr4gực fJFdđã hếYbyrt tứcDmyg Ybyrrồi.” NhYbyrư CDmyga đẩybcr4 chénfJFd tràfJFd nhbcr4ỏ rbcr4a xa.

 

“Nói Dmygdối làgvTk khôfJFdng ngDmygoan đâu.”gvTk Tuybcr4ết bcr4nở bcr4nụ cườgvTki khbcr4ả áiYbyr: “NfJFdGƯơi cũngYbyr biếtYbyr tfJFdính fJFdta rồbcr4i đbcr4ấy, cuốigvTk cùngYbyr cYbyrũng sYbyrẽ bắfJFdt ngưDmygơi uDmygống Dmygthôi. NYbyrgươi mubcr4ốn dùnfJFdg mDmygột cangvTkh giYbyrờ đểgvTk uốfJFdng Ybyrhay vàifJFd phúYbyrt đểYbyr uốngYbyr đây?”

 

“Vì bcr4sao Ybyrcứ phảifJFd uống?”fJFd NfJFdhư CgvTka nDmyghíu mày.

 

“Ách… NggvTkươi mbcr4uốn ngvTkghe lýgvTk dfJFdo tgvTkhật habcr4y gvTklý Ybyrdo giả?”gvTk TuyếgvTkt fJFdcười fJFdha hả.

 

Như Cbcr4a bYbyrất đắcgvTk bcr4dĩ: “LạifJFd cògvTkn gvTkcó fJFdhai lbcr4ý dfJFdo nữaDmyg chứ.”

 

“Lý dfJFdo thứfJFd nDmyghất làYbyr dùgvTkng mgvTkáu tYbyra cbcr4ó tfJFdhể nhDmyganh gvTkchóng chuyYbyrển Dmygdời hồgvTkn phbcr4ách củabcr4 ngươYbyri hơDmygn. fJFdLý fJFddo gvTkkia lYbyrại làDmyg bcr4do gvTkta Ybyrthích tgvTkrong cơfJFd thểbcr4 bcr4ngươi gvTkcó mDmygáu Dmygcủa tabcr4. Cbcr4hỉ cầnfJFd nghbcr4ĩ mágvTku Dmygcủa tYbyra đanDmygg chảybcr4 troYbyrng ngưYbyrời ngưfJFdơi lgvTkà gvTkta cảmYbyr thấfJFdy hạnDmygh phYbyrúc rồi.”

 

“Vậy cYbyrái nDmygào làfJFd thật?gvTk CáifJFd nàfJFdo lYbyrà giả?”

 

Tuyết nhớpbcr4 chớYbyrp mắtDmyg, Dmygnở nụgvTk cYbyrười gvTkxảo gvTktrá: “NgươiYbyr đoánfJFd xem?”

 

“Ta đgvTkoán đềubcr4 lgvTkà giả.”

 

Như CDmyga tYbyrrừng mbcr4ắt ngvTkhìn yDmyg. gvTkY giễuYbyr cDmygợt mìnfJFdh mớgvTki fJFdlà thật.

 

Tuyết vẻDmyg mặtYbyr ngạDmygc nhiên.

 

“Oa! MớDmygi uốnbcr4g máuDmyg bcr4ta mấygvTk ngàyfJFd mfJFdà Ybyrđã thôngfJFd fJFdminh lênfJFd bcr4bao bcr4nhiêu! Thậtbcr4 thfJFdần kỳ!”

 

Như CDmyga tfJFdức Ybyrgiận cfJFdười rbcr4ộ lên.

 

Tuyết nYbyrhân cơDmyg hộiDmyg Dmyglừa nbcr4àng uốYbyrng xogvTkng cDmyghén trà.

 

Hai ngườibcr4 cườiYbyr đùagvTk tDmygrong fJFdphòng, hYbyrồn gvTknhiên chẳYbyrng chútYbyr Dmygchú bcr4ý tới.

 

Huân fJFdY kbcr4hom ngườibcr4 lubcr4i rgvTka ngoài.

 

Ám gvTkDạ DmygLa nghfJFdiêng ngườifJFd dựabcr4 vàoDmyg bứcfJFd tgvTkường, xiêYbyrm Dmygy đỏYbyr cDmyghói lạbcr4i khiếnfJFd gvTky tYbyrrông nhYbyrợt nDmyghạt, Dmygy nggvTkửa Ybyrcổ uốnDmygg nốtgvTk rượugvTk Ybyrtrong chéfJFdn, haDmygi mYbyrắt bcr4đã ngbcr4à ngàDmyg sYbyray ngvTkhìn bcr4Như Ca.

 

Nàng đangvTkg cười.

 

Khi nàngvTkg Ybyrcười taDmygy phảiYbyr nhDmygẹ nhànbcr4g nYbyrắm gvTklại, cábcr4c ngónYbyr gvTktay gvTkkhẽ Ybyrchạm vYbyrào cbcr4hop mũi,Dmyg nụDmyg fJFdcười từbcr4 khóeYbyr mắtgvTk tớYbyri bờfJFd môi.

 

Nụ fJFdcười nàDmygy gvTky đãgvTk qugvTken bcr4thuộc biếtYbyr bao.

 

Chỉ gvTkcó “nbcr4àng” mớYbyri cYbyró tgvTkhể cườYbyri Dmygôn nhYbyru độgvTkng lònDmygg ngườfJFdi tớiYbyr vậy.

 

“Ngươi Ybyrlà ai?”

 

Một giọngYbyr kgvTkhàn khàfJFdn quDmygấy nhiDmygễu bcr4Như gvTkCa vàgvTk Tuyết.

 

Nàng vàbcr4 gvTky cDmygùng qbcr4uay đầuDmyg nhfJFdìn lại.

 

Thân hgvTkình đỏbcr4 bcr4như máugvTk củYbyra Ábcr4m DmygDạ YbyrLa vọbcr4t tớifJFd Ybyrtrước Ybyrmặt fJFdNhư Cbcr4a, Dmygy xiếgvTkt chặtYbyr cằmDmyg nàgvTkng, nâDmygng khuônYbyr mặtDmyg bcr4nàng fJFdlên, bcr4u Ybyrám hỏbcr4i: “NgươfJFdi rốtDmyg cuộYbyrc làbcr4 ÁmfJFd DDmygạ NgvTkhư DmygCa hYbyray fJFdlà nYbyràng đây?”

 

Như CfJFda đaugvTk đớnDmyg Dmyghít gvTkmột hơDmygi, cằbcr4m fJFdnàng bcr4như gvTksắp bịfJFd bYbyróp nát.

 

“Ta khbcr4ông phảifJFd Ábcr4m DạYbyr NhgvTkư Ca.”

 

Khuôn mặtbcr4 Ábcr4m DạgvTk LfJFda hiệYbyrn vẻfJFd mừnggvTk rỡgvTk nfJFdhư đDmygiên: “Ngươi…”

 

“Ta làfJFd LiệtfJFd fJFdNhư Ca.bcr4” Nhìbcr4n ÁmgvTk YbyrDạ Lbcr4a Ybyrđang từfJFd mừbcr4ng bcr4rỡ chuyểngvTk sanbcr4g bcr4tức Dmyggiận trDmygong lògvTkng nbcr4àng bỗngbcr4 fJFdcảm thấyYbyr niềmYbyr sDmygung sướngDmyg đưbcr4ợc trảfJFd thù.

 

Tuyết cgvTkười bcr4tới téYbyr Dmygngửa: “TgvTkiểu LgvTka đúYbyrng làYbyr nDmyggốc aDmyg, fJFdnàng lfJFdàm sDmygao magvTkng fJFdhọ YbyrÁm YbyrDạ đượbcr4c chứ?fJFd DmygCHo Dmygdù khôngvTkg fJFdgọi làfJFd LigvTkệt NfJFdhư gvTkCa gvTkcũng phảgvTki ggvTkọi fJFdlà ChiếnYbyr NhưfJFd CgvTka mớigvTk đúng.”YbyrY cườiYbyr Dmygcười màbcr4 bcr4vai rugvTkn ruDmygn, ôgvTkm lấybcr4 hbcr4ai vafJFdi NhgvTkư CfJFda fJFdcười bcr4lớn, bgvTkàn Dmygtay nắmYbyr lấygvTk cbcr4ằm Nhưbcr4 CfJFda bcr4của gvTkÁm gvTkDạ LDmyga nYbyrhư đượcYbyr mộtfJFd cơnDmyg gibcr4ó thổDmygi fJFdqua kDmygèm tgvTkheo hươngbcr4 hogvTka thDmygơn ngát.

 

Ám DạgvTk LDmyga tYbyrhu lạigvTk áYbyrnh Ybyrmắt, đôiDmyg mfJFdắt biếnDmyg thàbcr4nh đỏDmyg tươigvTk ngvTkhư máuYbyr: “NgYbyrân YbyrTuyết, fJFdngươi fJFdlại chơDmygi ta?”

 

Tuyết dYbyrựa đYbyrầu vàYbyro gvTkvai NhưYbyr CYbyra, nbcr4hìn bcr4y cườifJFd hgvTka hảYbyr nói:Dmyg “Oabcr4, khgvTkông ngbcr4ờ lạiDmyg lbcr4ừa đưDmygợc fJFdÁm Hbcr4à cunYbyrg cbcr4hủ ÁfJFdm Dbcr4ạ LaYbyr, tgvTka cườigvTk tớiYbyr khônbcr4g Ybyrđứng Dmygdậy đfJFdược mất.”

 

Khuôn mặtfJFd Ábcr4m bcr4Dạ DmygLa trfJFdắng gvTkbệch, vặnfJFd vẹoDmyg thậtfJFd đánfJFdg sYbyrợ: “KhônDmygg gvTkai fJFdcó thfJFdể lừaYbyr ta!”Ybyr Chẳbcr4ng lgvTkẽ gvTkcái gYbyrọi bcr4là hồnbcr4 pháchfJFd chuyểgvTkn dờiDmyg chỉfJFd làYbyr mbcr4ột cạmgvTk bẫygvTk? gvTkTay áogvTk dàYbyri giưgvTkơng lên,gvTk cánhbcr4 tagvTky gvTktái Dmygnhợt củDmyga Ybyry ngvTkhư trgvTkong mộtYbyr đfJFdám mâyfJFd Dmygđỏ, xgvTkương fJFdngón tDmygay fJFdkêu Dmyglên fJFdrăng rắc.

 

Y biếtYbyr Nbcr4gân Tbcr4uyết đểgvTk ýbcr4 nhgvTkất gvTklà Ybyrdung mbcr4ạo fJFdxinh đẹpbcr4 củafJFd mình.

 

Vậy, bcr4y sẽYbyr cbcr4hậm rãDmygi hủDmygy gvTkdiệt fJFdkhuôn mDmygặt tuyệgvTkt mỹDmyg đó.

 

Trong khgvTkông gvTkkhí bỗngbcr4 gvTkbồng bbcr4ềnh Ybyrmột tbcr4ầng khfJFdí đYbyrỏ tươi

 

Tầng kgvTkhí tYbyrrong suYbyrốt nhưgvTk nfJFdgọc lgvTkưu ly.

 

Dần dgvTkần thfJFdắt chbcr4ặt lạifJFd, khốiDmyg khDmygí gvTknhư Dmygmột cfJFdhiếc fJFdthùng Ybyrbằng ngọcfJFd nhốtgvTk TDmyguyết fJFdvà NhfJFdư bcr4Ca lạigvTk fJFdbên tbcr4rong, kgvTkhông fJFdthể độnbcr4g đậy.

 

Ngón gvTktay nhYbyrẹ lgvTkướt trêbcr4n fJFdgò máYbyr cDmygủa Tuyết.

 

Ám Dạbcr4 bcr4La bcr4nở nụYbyr cườbcr4i dắgvTkc ý:fJFd “YbyrKhắc mộtYbyr bcr4đóa hoYbyra tuyếtYbyr lbcr4ên mặtbcr4 ngưbcr4ơi, liệuYbyr bcr4có đẹpYbyr không?”

 

Tuyết ufJFdể oảigvTk nóbcr4i: “KhôYbyrng khắfJFdc cóbcr4 lẽDmyg đẹgvTkp hơn.”

 

“Vậy kYbyrhắc hagvTki bôgvTkng hoDmyga tuyếtgvTk nhbcr4é.” NgóngvTk tbcr4ay bcr4Ám DạgvTk YbyrLa Dmygkẽ động,Dmyg Dmygmột vếtfJFd mábcr4u sâfJFdu đãbcr4 cfJFdắt bcr4lên Ybyrgò bcr4má gvTkTuyết, tYbyrừng giọtbcr4 bcr4từng giYbyrọ máufJFd Dmygnhỏ xubcr4ống bDmygộ bcr4xiêm Dmygy gvTktrắng toát.

 

“Móng bcr4tay dàifJFd quá.”

 

Như YbyrCa kifJFdnh ngạcgvTk nhìgvTkn tagvTky ÁmfJFd DạgvTk Labcr4, chẳYbyrng bDmygiết vYbyrì saDmygo bcr4lại thốfJFdt gvTklên nhữngfJFd lờifJFd này.

 

Ngón tagvTky gvTky cứbcr4ng đờ.

 

Vết mYbyráu chảfJFdy dàifJFd nhưfJFdng vếtDmyg thYbyrương bcr4lại Ybyrkhông gvTkmở rộng.

 

Nàng lắcYbyr đầgvTku, nởYbyr Dmygnụ cườiYbyr dịYbyru dànbcr4g: “Đànbcr4 ôfJFdng cbcr4on trafJFdi khôngbcr4 nênbcr4 đDmygể mófJFdng tYbyray quáDmyg dàigvTk bcr4như vậbcr4y, DmygLa NhDmygi, bcr4lấy fJFddao lạgvTki đâyfJFd, tgvTkỷ giúbcr4p đệDmyg sửaYbyr lạgvTki đôbcr4i chút.”

 

Ám DạfJFd LDmyga phảYbyrng phấtDmyg nfJFdhư bịYbyr điểmDmyg trúnYbyrg huyệYbyrt đạo,Dmyg Ybyrthân Dmygthể Dmygy gvTkcứng ngắcgvTk, chậmbcr4 gvTkrãi gvTknhìn vềDmyg phíbcr4a nàgvTkng, trbcr4ong mắtbcr4 đYbyrầy vẻbcr4 nfJFdgạc nhYbyriên vgvTkà fJFdrun rẩy.

 

............

 

......

 

Ngày mDmygùa bcr4thu Ybyrbên cobcr4n gvTksuối nhỏ.

 

Ám DạDmyg MinfJFdh vừYbyra gộbcr4i lạDmygi mbcr4ái tóc,gvTk suốYbyri tócDmyg mềmbcr4 mạbcr4i bồnggvTk bbcr4ềnh Dmyggợn bcr4sóng dướibcr4 ánhfJFd nắnfJFdg chiều.bcr4 NàYbyrng mặcDmyg mgvTkột chiDmygếc áofJFd choàngvTkg rộnYbyrg thùngfJFd thình,bcr4 vạtDmyg áogvTk fJFdthêu hobcr4a Ybyrvăn mỹDmyg lbcr4ệ bcr4mà phứcfJFd tạp.

 

“Đừng đểfJFd mDmygóng tabcr4y dàfJFdi quá.”

 

Nàng cfJFdúi fJFdđầu, dùgvTkng mộfJFdt fJFdcon bcr4dao sửabcr4 mbcr4óng gvTktay bcr4cho y.

 

Cậu bébcr4 ÁgvTkm DạDmyg LfJFda nằmYbyr dướifJFd chânDmyg nàngfJFd, vươYbyrn taDmygy rDmyga Ybyrcho Ybyrnàng sửbcr4a, miệnggvTk thgvTkầm nóiDmyg: “MónYbyrg taYbyry tỷDmyg chẳnfJFdg pfJFdhải cũbcr4ng rấtbcr4 dDmygài bcr4sao.” Ngónbcr4 tDmygay tDmyghon Ybyrthả mượfJFdt Ybyrmà, lộgvTk Ybyrra màubcr4 hfJFdồng nhfJFdư Ybyrvỏ sòbcr4, cgvTkó khfJFdi hơigvTk díYbyrnh chúDmygt Dmygnước tgvTkrên đófJFda hoabcr4, Ybyrtay nàYbyrng thgvTkật đẹp.

 

Nàng cẩnbcr4 Dmygthận cắfJFdt gvTkmóng tDmygay bcr4cho yDmyg: “ĐYbyrệ làfJFd bcr4con Dmygtrai cơDmyg mà,bcr4 nYbyrgày thgvTkường khôngbcr4 luyệnDmyg Ybyrvõ cũbcr4ng Dmygtỷ Ybyrvõ gvTkvới nfJFdgười Dmygta, móngfJFd Dmygtay Dmygdài quábcr4 sẽbcr4 khbcr4ông tiện.Ybyr VgvTkạn nYbyrhất mónggvTk tbcr4ay đứtfJFd rgvTkơi fJFdra Ybyrsẽ khiDmygến ngươigvTk phânbcr4 tâgvTkm, Ybyrhơn nữafJFd cũgvTkng khôngvTkg sạbcr4ch, Ybyrtrông bẩngvTk lắmYbyr.” NgvTkàng fJFdcười kbcr4hẽ nói:Dmyg gvTk“Tỷ tDmygỷ thìDmyg khácDmyg, gvTkcó LgvTka YbyrNhi tgvTkhì vifJFdệc gìbcr4 Ybyrtỷ cũYbyrng fJFdkhông cầnfJFd quDmygan tgvTkâm, cgvTkho nêYbyrn cfJFdó tgvTkhể Dmygđể Ybyrý cgvTkhăm sócgvTk mDmygóng tay.”

 

“Là nhưfJFd vYbyrậy à.”fJFd CậugvTk béfJFd Ábcr4m bcr4Dạ LDmyga nắfJFdm lDmygấy fJFdtóc nàngfJFd, đưabcr4 lgvTkên mũgvTki ngửifJFd Dmygrồi cườibcr4 nófJFdi: “ĐệYbyr rấtYbyr thbcr4ích móYbyrng tabcr4y củaYbyr tỷ,bcr4 sgvTkau nàYbyry tỷDmyg fJFdtỷ nhấDmygt địnhDmyg cũnggvTk sẽYbyr tgvTkhích đệbcr4 đểbcr4 fJFdmóng tDmygay dài.”

 

“La NYbyrhi ngfJFdốc.” NDmygàng mDmygỉm cbcr4ười, nắmYbyr tfJFday fJFdy đDmygưa lbcr4ên: “fJFdĐệ xemgvTk, cgvTkon tragvTki đbcr4ể mónDmygg tDmygay ngvTkgắn mớifJFd mạnDmygh mẽYbyr chứ.”

 

Móng tbcr4rên mỗiYbyr ngóbcr4n tbcr4ay fJFdy đềbcr4u đưbcr4ợc tỉabcr4 rấtbcr4 gYbyrọn gang.

 

Bờ mónggvTk Ybyrcũng đưgvTkợc nànggvTk đánfJFdh mượt.

 

Cậu Dmygbé ÁDmygm YbyrDạ fJFdLa mfJFdở Dmygto hYbyrai mắt:Ybyr “fJFdA, tfJFday đệfJFd gDmygiờ cũngfJFd thậgvTkt đẹp.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Bàn bcr4tay Ybyrđẹp vậy,gvTk đbcr4êm fJFdnay khônfJFdg luyệngvTk cfJFdông bcr4có đượcfJFd không?Ybyr” fJFdY làmYbyr ngvTkũng trogvTkng lbcr4òng nàng.

 

Ám DạfJFd MDmyginh gvTknở nụbcr4 cgvTkười dịubcr4 dDmygàng nfJFdhư Ybyrmột tigvTka sánbcr4g: “ĐfJFdược. fJFdTay bcr4La fJFdNhi bcr4đẹp nhưfJFd vậy,bcr4 Dmygđêm nYbyray cũDmygng khDmygông cầnDmyg Dmygăn Ybyrcơm đâugvTk nhỉ.”

 

“Tỷ Dmyg~~ fJFdtỷ ~~!”

 

Cậu bYbyré ÁgvTkm DạgvTk LDmyga fJFdthất bcr4vọng kfJFdêu to.

 

Ám DạDmyg MDmyginh nởYbyr nụDmyg cưDmygời, bcr4ngón tYbyray Dmygnhẹ nhàngfJFd fJFdchà bcr4lên gvTkchop bcr4mũi. Nbcr4gày mgvTkùa thDmygu, dướDmygi ánbcr4h nfJFdắng fJFdchiều, bbcr4ên kDmyghe sufJFdối nhỏ,Ybyr bcr4nàng nởbcr4 Dmygnụ cườiYbyr ônbcr4 nYbyrhu, suốiDmyg Ybyrtóc dàigvTk thbcr4ơm nfJFdgát ôfJFdm lấyDmyg y.

 

......

 

............

 

Lưỡi dbcr4ao nhYbyrỏ tfJFdừ tYbyrừ cẩnfJFd fJFdthận sửaDmyg saYbyrng lfJFdại Ybyrmóng taDmygy Ybyrcho y.

 

Mái Ybyrtóc dàifJFd buônfJFdg xuốYbyrng vbcr4ai nàng.

 

Nàng nởDmyg mộDmygt Ybyrnụ cườYbyri tĩnYbyrh lfJFdặng, tựfJFda hồgvTk trogvTkng thếgvTk giớigvTk củagvTk gvTknàng kgvTkhông gìgvTk qufJFdan trọngYbyr hơDmygn móbcr4ng Ybyrtay ÁYbyrm DạDmyg La.

 

Ngón tagvTky ÁmfJFd DfJFdạ YbyrLa Dmygcứng đờ.

 

Tuyết Ybyrtới gầnYbyr NhưfJFd CAgvTk, gvTkmột vẻgvTk mặtfJFd khDmygó cóbcr4 fJFdthể Dmygdùng lDmygời đểfJFd tfJFdả khiếnYbyr nDmygụ cườibcr4 gvTky biếnbcr4 mất.

 

“Móng Dmygtay dùbcr4 dfJFdài nhưbcr4ng lfJFdàm đfJFdúng fJFdlà ẩu.”Ybyr NDmygàng mỉmfJFd cườgvTki. “LaDmyg NfJFdhi gvTkđã gvTklớn rồi,fJFd móDmygng tDmygay khYbyrông gvTkbẩn nhfJFdư trgvTkước nữa.”

 

Nàng ngẩngDmyg đầu.

 

Khóe mắtYbyr làgvTk cảmYbyr tgvTkình Dmygtrong sYbyráng chfJFdan chứa,fJFd nàngfJFd nfJFdhìn ÁgvTkm DạgvTk LfJFda, gvTksóng bcr4mắt nhbcr4ư lfJFdàn nướcbcr4 mùbcr4a thDmygu khẽYbyr chảy.

 

Một fJFdlúc lâubcr4 sau…

 

Ngón tagvTky nàbcr4ng vDmyguốt nhẹDmyg lbcr4ên khgvTkuôn mặtgvTk ÁmYbyr Dạbcr4 LafJFd, cfJFdhân màbcr4y nfJFdhẹ nhYbyràng caYbyru lDmygại nhưDmyg lànbcr4 sóngvTkg nước.

 

“La YbyrNhi bệnhfJFd saofJFd? fJFdSao lạibcr4 tiềgvTku tụgvTky Ybyrnhư vậy?”

 

******

 

Bó đuốcfJFd vẫnfJFd cháygvTk bêYbyrn bứfJFdc fJFdtường đá.

 

Dưới lònDmygg Dmygđất Dmygkhông kDmyghí ẩgvTkm ướYbyrt maDmygng theYbyro mộtbcr4 mgvTkùi mốYbyrc meo.

 

Nàng fJFdngửa đầugvTk nằmfJFd tgvTkrên giường,bcr4 vầnbcr4g tránfJFd khẽYbyr cbcr4au lại:

 

“La NhgvTki rgvTkốt cuộcYbyr bịfJFd lfJFdàm Dmygsao? VYbyrì sagvTko… bcr4ta dfJFdường nhưbcr4 đYbyrã Ybyrtrải quDmyga mộtfJFd fJFdgiấc mfJFdộng Dmygdài, màbcr4 nhYbyrững gfJFdì tbcr4rong mộnggvTk lạiDmyg chẳnDmygg tfJFdhể nhớgvTk ra.”

 

Ám Dạbcr4 LDmyga nói:gvTk “DmygTỷ fJFdngã bệYbyrnh, hbcr4ôn mDmygê mưDmygời cfJFdhín bcr4năm rDmygồi.” TuyếtDmyg nóbcr4i cgvTkho yYbyr, hồngvTk gvTkphách fJFdÁm DạfJFd Minbcr4h cầnYbyr mYbyrột gvTkchút fJFdthời Ybyrgian mớfJFdi Ybyrcó tDmyghể nhgvTkớ lạbcr4i toànYbyr bộbcr4 nhữngbcr4 chuygvTkện cũ.

 

“Mười chífJFdn nămfJFd sao…”bcr4 NànDmygg lặpDmyg lạDmygi, Dmyglắc đbcr4ầu cgvTkười khổ:gvTk “HfJFdèn chYbyri tỷgvTk cgvTkảm thấyDmyg togvTkàn tYbyrhân bcr4nhức mDmygỏi, Dmygnhư khônfJFdg phảiDmyg cbcr4ủa gvTkbản thâbcr4n mDmygình vậy.”

 

“Tỷ sẽYbyr nYbyrhanh chóngfJFd Dmygphục hồfJFdi thôigvTk.” gvTkY sẽbcr4 bắDmygt NgânYbyr TgvTkuyết gvTkmau chónbcr4g đufJFdổi gvTkhồn phgvTkách nữgvTk nhânDmyg bcr4kia đi.

 

Nàng chămgvTk chYbyrú nfJFdhìn bcr4y, fJFdlo lắngYbyr nóibcr4: Dmyg“La NhigvTk, đệbcr4 cbcr4ũng bịgvTk bệnhgvTk sao?”

 

“Không đgvTkâu, đệfJFd vẫnfJFd khỏe.”

 

Bàn Ybyrtay nàngfJFd nhẹDmyg nhàbcr4ng vufJFdốt bcr4ve khuôfJFdn mặtfJFd tDmygái nhợfJFdt củafJFd gvTky: “fJFdSao kDmyghuôn bcr4mặt đYbyrệ lbcr4ại trắngbcr4 Ybyrbệch vYbyrậy? SagvTko thgvTkân tfJFdhể fJFdlại ggvTkầy yếuYbyr tbcr4hế? LfJFda Nbcr4hi cfJFdủa fJFdta làfJFd mộtfJFd thiếgvTku niêngvTk tDmyghần thgvTkái pgvTkhi fJFdphàm mYbyrà.” Bbcr4àn tfJFday nfJFdàng trắngDmyg trẻoYbyr ấDmygm áp,bcr4 cgvTkái vuốtbcr4 gvTkve dịugvTk dàYbyrng đDmygầy fJFdyêu thương.

 

Ám DạYbyr LDmyga nắfJFdm tgvTkay nàng,fJFd ágvTkp lêDmygn khufJFdôn bcr4mặt mgvTkình, gvTkhơi tDmyghở Dmygy dfJFdồn dập:

 

“Nói chYbyro tYbyra hagvTky, bcr4ngươi fJFdlà ai?”

 

Nàng kinbcr4h Ybyrngạc nói:gvTk fJFd“La Nhi?”

 

Ám Dbcr4ạ LfJFda thởgvTk Ybyrdốc: “MauYbyr Dmygnói chDmygo tDmyga, bcr4ngươi lYbyrà gvTkai, tênDmyg làDmyg gì?”

 

Nàng gvTklắc đầu,bcr4 cDmygười ngvTkói: “ĐứYbyra nhfJFdóc hbcr4ư hỏngfJFd nDmygày.” ThfJFdấy fJFdy cốYbyr chấpfJFd nhưgvTk vậDmygy, nàfJFdng rốbcr4t cuộcgvTk bcr4thỏa hiệpfJFd,d đbcr4ưa gvTktay Dmyglên vuYbyrốt nhẹDmyg chofJFdp mYbyrũi ybcr4, bấtgvTk đắcYbyr dYbyrĩ nói:bcr4 “VậgvTky đượcfJFd rồi,fJFd tDmyga lbcr4à BôigvTk Nhi.”

 

Bôi Nhi….

 

Huyệt bcr4Thiên DmygLinh CáiDmyg cYbyrủa DmygÁm DYbyrạ LYbyra phảnYbyrg phấgvTkt nbcr4hư Ybyrbị mộDmygt chưởngfJFd đánhfJFd trúngvTkg! gvTkNgũ quaYbyrn gvTky gvTkrun fJFdrẩy, dufJFdng mạoYbyr tàfJFd mỵYbyr bcr4cũng bắfJFdt đbcr4ầu vbcr4ặn vẹoYbyr! YếYbyrt hầugvTk cảmgvTk Ybyrthấy ngYbyròn ngọn,fJFd ngựcgvTk nhưDmyg gvTkcó mgvTkột fJFdcục máfJFdu nóngbcr4 muốYbyrn bcr4phun ra!

 

Nàng lgvTkà BYbyrôi Nhi.

 

Nàng lYbyrà gvTkBôi NfJFdhi củafJFd y.

 

............

 

......

 

Trong ánhDmyg Dmygnắng babcr4n mai.

 

Nàng nhảbcr4y múagvTk bêfJFdn bgvTkờ suối.

 

Giọt sươDmygng trêngvTk Ybyrngọn cfJFdỏ bịbcr4 góDmygc vábcr4y ngvTkàng cuốbcr4n lêgvTkn Ybyrtạo thànhgvTk từgvTkng ábcr4ng sgvTkương troDmygng suốt.

 

Y nằfJFdm trfJFdên thảmDmyg cỏ,gvTk fJFdmiệng ngậgvTkm cọnggvTk cYbyrỏ xanhDmyg, Dmygngón Dmygtay thưởngvTkg thứcbcr4 mộtDmyg chéYbyrn rượubcr4 hoàngYbyr kiDmygm. TgvTkhân chYbyrén pbcr4hản Dmygchiếu vũfJFd đDmygiệu rYbyrung độnggvTk fJFdtâm cDmygan củbcr4a nàng.

 

“Này, tbcr4a khfJFdông mYbyruốn gọiDmyg nbcr4gươi lgvTkà tDmygỷ tỷYbyr nữa.”

 

Y hoágvTkn hậnbcr4 nói.

 

Nàng vẫbcr4n tYbyriếp tụcfJFd múabcr4, hbcr4òa bcr4vào dgvTkòng chảyfJFd củafJFd dóbcr4ng suốibcr4, hòaDmyg vàogvTk tgvTkhảm cbcr4ỏ xangvTkh, hDmygòa bcr4vào tgvTkhế ggvTkiới mỹfJFd lệbcr4 gvTkxung quanbcr4h, cbcr4hẳng gvTkhề bcr4để ýbcr4 tớibcr4 lờiDmyg Ybyrnói trẻfJFd gvTkcon củafJFd y.

 

“Ngươi cDmygó nfJFdghe khYbyrông đó!gvTk SaYbyru nàybcr4 tDmyga sẽgvTk gvTkkhông gọigvTk ngươYbyri lDmygà tỷYbyr tDmygỷ nbcr4ữa!” gvTkY buồngvTk fJFdrầu xoagvTky Dmygxoay Dmygchén rượu,fJFd thấpgvTk gDmygiọng nbcr4ói: “Gọbcr4i ngbcr4ươi làbcr4 tỷYbyr tỷgvTk cYbyrứ Ybyrcó fJFdcảm giáDmygc gvTknhư mãiYbyr mãgvTki khônYbyrg lbcr4ớn gvTklên đfJFdược.” NànfJFdg cànfJFdg ngYbyrày càngfJFd xinbcr4h đẹp,bcr4 chgvTkốn giabcr4ng hồgvTk ngàfJFdy cũngYbyr Dmygngày càfJFdng nhiềugvTk bcr4người kgvTkhuynh đảoDmyg bcr4vì bcr4sắc đẹpbcr4 cYbyrủa nàng.

 

Y gvTksợ Dmygrằng trogvTkng lònfJFdg ngvTkàng mìnYbyrh mYbyrãi mãYbyri chỉgvTk lbcr4à mDmygột fJFdđệ đệ.

 

Nàng Ybyrngừng múafJFd, nDmyggồi xuốngfJFd bDmygên ngbcr4ười yDmyg. XDmygoa xbcr4oa cDmyghop mbcr4ũi Ybyry, giọnggvTk nbcr4àng tựYbyra nhfJFdư đaYbyrng gvTklừa bcr4một đfJFdứa gvTktrẻ: “SaogvTk lạibcr4 khônbcr4g vbcr4ui thế?”

 

Chén rgvTkượu fJFdkhông ngừngDmyg bcr4quay trongvTkg tgvTkay y.

 

Hai mbcr4ắt fJFdy tỏabcr4 sánbcr4g: “SaufJFd nàfJFdy Ybyrta gọibcr4 ngưDmygơi gvTklà ‘Bôibcr4 NfJFdhi’ nhé!”Ybyr ChéDmygn rYbyrượu bfJFday mgvTkúa bcr4như vũfJFd đgvTkiệu Dmygcủa fJFdnàng, gvTkcó quagvTkng magvTkng sáYbyrng lạn,gvTk cóDmyg gvTklưng áoYbyr mảnhfJFd khảnhYbyr, gvTkcó lDmygàn fJFdda mịnfJFd mgvTkà. HơngvTk nữfJFda, cbcr4hén rưgvTkợu trYbyrong tfJFday fJFdy, Dmygy cbcr4ó thYbyrể khifJFdến Dmygnó mYbyrúa cbcr4ũng cógvTk thểgvTk khYbyriến gvTknó ngừgvTkng, lạDmygi cóDmyg tDmyghể dfJFdùng môiDmyg nhấpYbyr nháp.

 

“Cái tYbyrên kỳYbyr Ybyrquặc quá.”fJFd NàfJFdng Ybyrvừa cfJFdười vừfJFda Dmyglắc đầu.

 

“Được gvTkkhông? NgươiDmyg lbcr4àm ‘BôigvTk Nhi’Dmyg củafJFd Dmygta nhé.”Dmyg DmygY tbcr4ới ggvTkần nàfJFdng, gvTkánh mắtfJFd bcr4bướng bỉnh.

 

Nhìn ábcr4nh mắtbcr4 bcr4y, Dmygnàng bỗngDmyg giậtgvTk mình.

 

Nàng biDmygết bcr4y đãDmyg giếtYbyr rấtbcr4 nhiềuYbyr ngườibcr4, danfJFdh tiếbcr4ng ÁgvTkm YbyrHà CunYbyrg cũbcr4ng fJFdđã lạiDmyg Ybyrvang dộigvTk tgvTkrong chốYbyrn gianfJFdg hồDmyg, nhưngbcr4 tronDmygg lòfJFdng nàngbcr4 bcr4y vẫbcr4n cDmyghỉ fJFdlà mDmygột đứaYbyr trẻ.

 

Nhưng gYbyriờ gvTkphút gvTknày, ánhbcr4 fJFdmắt bcr4y mDmygang thebcr4o vDmygẻ fJFdngang gvTkbướng khfJFdó tả!

 

Có lẽgvTk, DmygLa NfJFdhi đDmygã thựcYbyr sbcr4ự trưởngfJFd thành.

 

Nàng bcr4nở nụbcr4 cYbyrười thậtYbyr dbcr4ịu fJFddàng: “Tabcr4 Ybyrlà tỷgvTk tỷgvTk củafJFd Dmygđệ mà.”

 

“Bôi Nbcr4hi, lgvTkàm YbyrBôi YbyrNhi củbcr4a tgvTka!” YbyrY năngvTk nỉ.

 

“Cái tbcr4ên nbcr4ày tfJFdhật kgvTkhó nghe.”

 

“Dễ nghe!”

 

Nàng vbcr4ẫn lắDmygc đầu.

 

Y tứfJFdc giận,gvTk nắmbcr4 lấDmygy cằgvTkm nDmygàng: “NóifJFd mabcr4u! NgươifJFd đồngbcr4 ýbcr4 lgvTkàm BôfJFdi NDmyghi củaDmyg ta.”

 

“La Nhibcr4, đagvTku quá.”Ybyr NàngfJFd rYbyrên rfJFdỉ nói.

 

“Đồng bcr4ý Dmyglàm DmygBôi Nbcr4hi bcr4của Ybyrta, tDmyga thfJFda chfJFdo ngươgvTki.” DmygY cgvTkàng xbcr4iết cfJFdhặt tay.

 

“Không.”

 

Lửa gifJFdận bừnggvTk lêbcr4n, Dmygy độtbcr4 nhiênDmyg Ybyrkéo nbcr4àng lbcr4ại gầnbcr4! HơDmygi thởYbyr nóngDmyg bỏng,bcr4 bờYbyr mYbyrôi fJFdy Ybyrcách nàgvTkng Ybyrchỉ cóbcr4 mbcr4ột tấfJFdc! fJFdVừa thgvTkở hổnbcr4 hểnYbyr, Ybyry vYbyrừa gYbyrhé sáDmygt bờYbyr mgvTkôi đỏgvTk tgvTkhắm củabcr4 nàng!

 

“Làm Bôibcr4 bcr4Nhi củaYbyr tabcr4! YbyrNếu kgvTkhông tfJFda Dmygsẽ biếnfJFd fJFdngươi tgvTkhành nữfJFd nfJFdhân cgvTkủa ta!”

 

Ngày Ybyrhôm đó.

 

Nàng cuốibcr4 cbcr4ùng cDmygũng phDmygải fJFdthỏa hiệp.

 

......

 

............

 

Nước mYbyrắt bcr4Ám Dạbcr4 LgvTka đỏbcr4 gvTknhư máu.

 

Y ômDmyg lbcr4ấy nàfJFdng, nướcfJFd mắtgvTk nhbcr4ư hDmygai Dmygdòng máuYbyr chbcr4ảy xuốfJFdng Ybyrtừ đôbcr4i bcr4mắt nYbyrhắm chặtDmyg bcr4của fJFdy. MàDmygu fJFdđỏ củgvTka nướcbcr4 mắtgvTk, Ybyrmàu trắngfJFd bệcfJFdh củagvTk hafJFdi gògvTk mábcr4, fJFdy bcr4không nébcr4n nổifJFd bgvTki thươngYbyr trfJFdong lDmygòng Ybyrnhư mYbyrột bứcDmyg tragvTknh quỷfJFd dgvTkị đDmygẹp đẽYbyr mgvTkà tbcr4hê lương.

 

Nàng yêubcr4 thưgvTkơng vuốtYbyr vYbyre yYbyr: “bcr4La NhgvTki, xfJFdin lỗi.”

 

Y ôDmygm cYbyrhặt lấfJFdy nàng.

 

“Tỷ ngãgvTk bệgvTknh hônDmyg mYbyrê đãbcr4 mưfJFdời chíbcr4n năm,gvTk đệgvTk nhấtDmyg địnhfJFd rấbcr4t vấtbcr4 bcr4vả đúfJFdng không?”Ybyr Nbcr4àng thởbcr4 bcr4dài, cbcr4ố ggvTkắng nbcr4ở nụYbyr cườiYbyr, ngănfJFd gvTkdòng nướcgvTk mắtgvTk mìnbcr4h chảybcr4 rgvTka. “YDmygên tâmbcr4 đi,Dmyg gYbyriờ tỷgvTk đãfJFd khỏgvTki rồi,Ybyr gvTktất cảbcr4 đềfJFdu sẽYbyr tfJFdốt hơn.”

 

Ám DYbyrạ LDmyga Dmygmuốn ômDmyg nànggvTk vàoYbyr lòng.

 

Những Dmygchuyện khácDmyg gvTky đềuDmyg khônggvTk muốfJFdn nghDmygĩ tới.

 

“Mười fJFdchín fJFdnăm fJFdqua, đệfJFd vẫDmygn ởYbyr tronYbyrg gvTkÁm HàYbyr CgvTkung sgvTkao?” NgvTkàng nhbcr4ẹ nhbcr4àng hỏi.

 

“Ừ.”

 

“Luôn ởYbyr Dmygdưới lònYbyrg đấDmygt, khônYbyrg thYbyrấy gvTkánh mặtbcr4 Dmygtrời, khôDmygng bcr4chút khôYbyrng khígvTk Ybyrtrong lành,fJFd hèfJFdn chfJFdi thfJFdân thểDmyg đgvTkệ gvTkchẳng Ybyrhề khgvTkỏe mạgvTknh, khuôDmygn mặDmygt Dmygcũng Dmygu buồnYbyr ngvTkhư vậy.”gvTk NfJFdàng vgvTkuốt bcr4ve mfJFdái tófJFdc gvTkdài củagvTk ybcr4. “ĐYbyrều gvTklà Ybyrlỗi củaYbyr ta.”

 

Bàn fJFdtay nànfJFdg fJFdnhẹ nfJFdhàng làfJFd vậy.

 

Từng bcr4giọt lệfJFd đỏYbyr fJFdnhư Dmygmáu cgvTkủa fJFdÁm DạYbyr bcr4La từDmyg tgvTkừ trbcr4ào ra.

 

“Không gvTkcần đệYbyr fJFdtiếp tụcbcr4 luYbyryện cônDmygg nữa,gvTk cũDmygng khôngvTkg cầnDmyg nfJFdghĩ fJFdcách đểgvTk Ábcr4m DmygHà CYbyrung xưgvTkng bfJFdá Ybyrthiên hạfJFd nữa.”Ybyr nàfJFdng ômDmyg lgvTkấy ybcr4. “LgvTka NhgvTki, Ybyrtỷ gvTktỷ muốfJFdn đệgvTk sốngbcr4 thYbyrật hạngvTkh phúc.”

 

******

 

Sáng sớYbyrm bcr4ngày hgvTkôm sau.

 

Như CfJFda mởbcr4 bcr4to gvTkhai mắt.

 

Nàng cảmgvTk tbcr4hấy fJFdtoàn thâfJFdn nhứcYbyr mgvTkỏi nhDmygư bịbcr4 trYbyrói mgvTkột đêmDmyg, bYbyrụng cgvTkũng nYbyrặng trĩuYbyr, gvTkthở Ybyrkhông rbcr4a hơi.

 

Vừa nhìfJFdn qua…

 

Nàng bỗngfJFd dưngDmyg fJFdkinh hãi!

 

Ám Dạbcr4 LYbyra gDmyghé đầubcr4 vàobcr4 bbcr4ên giường,fJFd tgvTkay tráifJFd nbcr4ắm lấybcr4 fJFdtay phảiDmyg nàng,gvTk đầubcr4 ggvTkối lDmygên bụnggvTk nànggvTk. gvTkY nghỉbcr4 rấtgvTk yêYbyrn tĩgvTknh, khuôgvTkn mặtfJFd táiDmyg nhợtgvTk phảngDmyg phgvTkất fJFdnhư cYbyró thYbyrêm Ybyrchút Dmyghuyết sắc.

 

“Ngươi làmbcr4 gìgvTk đó.”

 

Như CgvTka trừngbcr4 mgvTkắt nhìnbcr4 DmygÁm Dạbcr4 LDmyga, Dmygdùng đẩybcr4 gạbcr4t Dmygy dậy.

 

Ám DgvTkạ fJFdLa chDmygăm chfJFdú nhìYbyrn gvTky, hạYbyrt Ybyrchu fJFdsa gYbyriữa trágvTkn dgvTkần dầDmygn chuyểnbcr4 từYbyr đỏYbyr tươiDmyg sanfJFdg âmfJFd ufJFd. DmygY đYbyrứng bfJFdật dậy,gvTk Dmygánh gvTkmắt lYbyré lYbyrên bcr4vẻ Dmygvô tìnbcr4h, fJFdcoi nàngYbyr nhưDmyg kẻgvTk tfJFdhù khắfJFdc cốtDmyg ghfJFdi tâm.

 

“Vì sDmygao nggvTkươi lạibcr4 trởbcr4 lại.”

 

Giọng Dmygy tfJFdrầm trầmgvTk nYbyrhư Ybyrđang ngubcr4yền rủa.

 

Như bcr4Ca giậtfJFd mìnhfJFd. fJFdTrong thbcr4oáng chốc,Dmyg Ybyrnàng bỗngvTkg nfJFdghĩ mìnfJFdh sDmygẽ bịYbyr ánfJFdh mắDmygt ácDmyg độcbcr4 gvTkcủa Dmygy ggvTkiết chết.

 

“Chờ mfJFdột chút!”

 

Nàng gọiYbyr ÁgvTkm Dạbcr4 LDmyga đaYbyrng phấDmygt fJFdtay Dmygáo quagvTky đi:

 

“Ngươi đừnggvTk đi!”

 

Ám DạgvTk LgvTka khôfJFdng qugvTkay Dmygđầu lDmygại, Dmygy đãgvTk bcr4không thểfJFd dYbyrễ dàgvTkng thgvTka thứgvTk nfJFdếu thấDmygy mYbyrặt nàng.

 

Như CgvTka nóiYbyr: “HôDmygm gvTknay đãYbyr lYbyrà ngàygvTk thgvTkứ mưDmygời. TDmyga muốgvTkn gặYbyrp NgDmygọc sưDmyg huynh.”

 

Ám DạDmyg fJFdLa cườiDmyg lạnhbcr4 nói:

 

“Nhìn thấyDmyg hắnfJFd fJFdngươi sẽbcr4 hfJFdối hận.”

 

Như CfJFda cfJFdả kbcr4inh Dmygnói: “NfJFdgươi đãbcr4 lfJFdàm gìfJFd gvTkvới sDmygư huyfJFdnh củagvTk ta?!”

 

Ám bcr4Dạ DmygLa gvTknhíu mgvTkày gvTknói: “KfJFdẻ dámfJFd lừbcr4a gạtYbyr Ybyrphản bộibcr4 tDmyga chỉYbyr cófJFd thểgvTk sDmygống tronfJFdg địaDmyg ngục.”

 

Như bcr4Ca cắnYbyr môi,Dmyg cốgvTk gắfJFdng kiềmYbyr chếbcr4 thâfJFdn fJFdthể đagvTkng rufJFdn rgvTkẩy cfJFdủa mình.

 

“Ta mubcr4ốn Ybyrgặp sưYbyr huynh.”

 

******

 

Làn nưgvTkớc ÁYbyrm HfJFdà bcr4chậm rãibcr4 chgvTkảy Dmygxuôi bcr4trên mặgvTkt đất.

 

Xung quanYbyrh bcr4đều làYbyr bónfJFdg tDmygối, chỉbcr4 bcr4có ánhfJFd lYbyrửa fJFdu ábcr4m trgvTkên bứcfJFd tườnggvTk chiếbcr4u xufJFdống mặfJFdt nước.fJFd MặtfJFd nướcDmyg fJFdÁm YbyrHà cũDmygng mộtDmyg mDmygàu đgvTken, Dmygngẫu nhgvTkiên lbcr4óe lbcr4ên mDmygột tDmygia Ybyrrung đDmygộng tựabcr4 nhưDmyg ánDmygg mDmygây đenbcr4 viềnbcr4 vàng.

 

Trong Ybyrbóng tốibcr4 Ybyrtĩnh mịch.

 

Trái tifJFdm NhYbyrư CDmyga bcr4chậm rãiYbyr trbcr4ầm xYbyruống, bcr4một cfJFdảm giácfJFd sợDmyg hãfJFdi Dmyghít thởDmyg Dmygkhông tDmyghông khgvTkiến bcr4cổ họngYbyr nfJFdàng khgvTkô khốgvTkc. HafJFdi châbcr4n gvTkmuốn nhagvTknh chYbyróng cfJFdhạy tDmygới cYbyrủa nànfJFdg bcr4nặng nYbyrhư bcr4đeo trì.

 

Nàng đfJFdã thấbcr4y Nbcr4gọc Tựbcr4 Hàn.

 

Y ngồYbyri tgvTkrên bcr4chiếc xfJFde lgvTkăn bằnggvTk gỗ,Ybyr tấmfJFd áobcr4 xaYbyrnh nDmyghư ngDmygọc, nDmygụ cườifJFd vẫnfJFd yênfJFd tĩnhbcr4 nDmyghư Dmygxưa. CgvTkó lẽYbyr Ybyrvì đãYbyr lâfJFdu cYbyrhưa thấygvTk bcr4ánh mặtfJFd fJFdtrời, Dmyglàn Dmygda bcr4y Dmygtái Ybyrnhợt, thâfJFdn thểYbyr cũngbcr4 cànfJFdg tYbyrhêm gvTkgầy gòDmyg Dmygso bcr4với trướbcr4c đây.

 

Y đangvTkg Dmygho khan.

 

Cơn hfJFdo kịchgvTk libcr4ệt khiếnbcr4 bảDmyg vfJFdai bcr4y Ybyrrung ruYbyrng, Ybyrtựa fJFdhồ Ybyrnhư cảgvTk pbcr4hổi Ybyry bcr4cũng muốnDmyg hYbyro gvTkra. ChigvTkếc khbcr4ăn lfJFdụa fJFdche trêngvTk bờDmyg Dmygmôi đYbyrã Dmyglấm tấmfJFd máu.

 

Ngọc YbyrTự Hànbcr4 ngvTkhư bcr4vậy bcr4khiến NhưfJFd CYbyra cảDmygm thấygvTk hogvTkảng hốt…

 

Y lúbcr4c nàfJFdo cũngDmyg cóbcr4 thểDmyg mấgvTkt đi!

 

Như YbyrCa kigvTknh gvTkhãi, quábcr4t lênfJFd vớifJFd Ámbcr4 DDmygạ LaDmyg: “NgươfJFdi bcr4đã Dmyglàm gìDmyg gvTksư huygvTknh cDmygủa ta?”

 

Ám DmygDạ Lbcr4a cườiYbyr nfJFdhẹ nói:Dmyg “HắnDmyg fJFdvốn làDmyg mYbyrột kYbyrẻ tYbyràn pYbyrhế bfJFdệnh tật,Dmyg Ybyrgiờ chẳngbcr4 fJFdqua cDmyghỉ trởfJFd lgvTkại bYbyrộ dáfJFdng trướcYbyr đDmygây mgvTkà thôi.”

 

Không…

 

Không đúng!

 

Như DmygCa cảmgvTk tbcr4hấy Ybyrcó bcr4điểm khDmygông đúng!

 

Mọi chugvTkyện tugvTkyệt đốbcr4i kDmyghông đơngvTk Ybyrgiản gvTknhư ÁfJFdm Dạbcr4 DmygLa nóibcr4 được!

 

Như CYbyra fJFdđi vYbyrề phíDmyga bcr4Ngọc TfJFdự Hàn.

 

Nàng gọiDmyg tbcr4ên yYbyr: “SưDmyg huyDmygnh…. SDmygư huybcr4nh?!” ThanYbyrh Dmygâm cgvTkủa fJFdnàng fJFdlớn dầnDmyg nhDmygưng Dmygy lDmygại chẳnggvTk gvTkhề nghDmyge thấy!

 

Ngọc TfJFdự HànDmyg lbcr4ại ho.

 

Y Ybyrphảng phbcr4ất Dmygnhư khônbcr4g hDmygề cảmbcr4 nhậnbcr4 bcr4được thếYbyr giớigvTk bcr4bên ngoài.

 

Như bcr4Ca bắtgvTk đầgvTku rugvTkn rẩy.

 

Nước ÁmDmyg HàYbyr vẫnbcr4 gvTktăm tgvTkối tĩnDmygh mịch.

 

Ám DạfJFd LDmyga cườiDmyg fJFdlớn, vbcr4ô cùDmygng đfJFdắc ýgvTk: “YbyrKhông cDmyghỉ Ybyrlỗ bcr4tai fJFdy đãgvTk fJFdmất điDmyg gvTkthính giácgvTk, hDmygai bcr4chân gvTky cũngbcr4 kgvTkhông thểYbyr điYbyr lbcr4ại được.”

 

Như CfJFda bcr4che miệng.

 

Giờ phútbcr4 này,bcr4 nàngvTkg vôgvTk cgvTkùng thDmygống hậfJFdn YbyrÁm Dbcr4Ạ La.

 

Nàng khôfJFdng ngờfJFd mộtgvTk ngườbcr4i cóYbyr thểbcr4 lgvTkàm bcr4ra chuyệDmygn tànfJFd nhẫYbyrn Dmygnhư vgvTkậy! ĐầYbyru gvTktiên lfJFdà gbcr4iúp Ngọcbcr4 TựgvTk gvTkHàn cóDmyg thểbcr4 ngDmyghe, bcr4có thểbcr4 điYbyr lạDmygi, kfJFdhiến gvTky khỏefJFd mạbcr4nh gvTknhư ngbcr4ười bìnbcr4h thường,Dmyg safJFdu đófJFd lạibcr4 cướDmygp đoYbyrạt bcr4tất cảfJFd đi!

 

Am DạgvTk LfJFda cưgvTkời gvTklên hbcr4a hả:

 

“Như vYbyrậy bcr4mà đDmygã gọibcr4 lgvTkà tàbcr4n nhẫnbcr4 bcr4sao? NYbyrgươi Dmygcũng qubcr4á xgvTkem thườnDmygg tgvTka rồi!”

 

Như CfJFda lạnhDmyg cảbcr4 người.

 

Cảm giácDmyg sợDmyg fJFdhãi vfJFdà điềmfJFd gởDmyg nhDmygư gvTkhố bănDmygg đôngbcr4 cứnfJFdg bcr4cả ngvTkgười nàng!

 

Ám DạDmyg LYbyra nởfJFd nDmygụ cườYbyri đbcr4a tình:bcr4 “NgươfJFdi nhìnbcr4 bcr4hai mắtDmyg hắnDmyg fJFdxem, đbcr4ôi mắtfJFd tuấnYbyr tYbyrú ấy,Ybyr đôiDmyg mfJFdắt gvTkôn nbcr4hu nhbcr4ư nướfJFdc gvTkmùa xuâbcr4n ấy…”

 

Ngọc TựfJFd HàngvTk Ybyrlại hoDmyg, fJFdy nYbyrgẩng đầuDmyg vềDmyg phíaDmyg Nbcr4hư CDmyga, dYbyrường nhưgvTk bcr4y cảfJFdm gbcr4iác Ybyrđược gìYbyr đó,fJFd gvTkchân màyYbyr khẽDmyg gvTkcau lại.

 

Nhưng, bcr4y khônbcr4g Ybyrtháy nàng.

 

Đôi mắtYbyr Dmygy Ybyrvẫn gvTktuấn túfJFd nhDmygư xưafJFd, fJFdnhưng, đãYbyr Dmygkhông còbcr4n thấygvTk bấtfJFd cứfJFd thDmygứ gìfJFd nữa!

 

Như YbyrCa càYbyrng lúfJFdc càngfJFd kingvTkh hãi.

 

Cuối cùng…

 

Nước mgvTkắt cfJFdhảy xbcr4uống nhYbyrư Ybyrmưa trDmygên khuônYbyr mgvTkặt nàng.

 

Y khônDmygg nhfJFdìn thấy.

 

Ám DgvTkạ LgvTka fJFdđã biDmygến thếYbyr giớiYbyr Dmygcủa Ybyry thànhfJFd mộtbcr4 màbcr4u đen.

 

Ám DạgvTk bcr4La nbcr4gửi ngửiDmyg hươngYbyr rượfJFdu fJFdtrong fJFdchén hoàbcr4ng kimYbyr, tDmygiếc bcr4nuối nói:

 

“Thật bcr4kỳ lạDmyg, bcr4vì saDmygo mộtYbyr bcr4kẻ tàDmygn tậtYbyr nYbyrhưu Ybyry lạiDmyg cófJFd khífJFd chấtYbyr hoDmygàn mgvTkỹ gvTknhư thbcr4ế kifJFda gvTkchứ? Nếubcr4 Ybyry gvTkchưa từngfJFd phảnfJFd bộDmyg tgvTka vậfJFdy Ybyrsẽ làgvTk mbcr4ột Ybyrnam tửgvTk mgvTkê nfJFdgười tớbcr4i mứcYbyr nào.”

 

Như gvTkCa ngồibcr4 Dmygxổm xuống.

 

Nàng ngồbcr4i trướcbcr4 mặtYbyr NgọDmygc TựYbyr HàDmygn, lDmygau Ybyrsạch lệfJFd gvTkvương fJFdtrên khuôgvTkn mặtYbyr mìngvTkh, cgvTkố gắnDmygg nởfJFd Ybyrmột nụDmyg cười.

 

“Sư hYbyruynh, mgvTkuội tgvTkới rồi.”Ybyr Nàngbcr4 nhẹbcr4 nhàngbcr4 gọigvTk. “MuộifJFd Ybyrlà YbyrCa DmygNhi đâDmygy, mfJFduội tbcr4ới tfJFdhăm huynfJFdh…. HugvTkynh…. DmygSao bcr4lại hDmygo Dmygnặng vậygvTk chứ?”

 

Ngọc TựgvTk gvTkHàn Ybyrchẳng bcr4hề fJFdcử động.

 

Y fJFdkhông nghYbyre thấy.

 

Cũng khôYbyrng nhìbcr4n thấy.

 

Như CDmyga nhẹDmyg nhànDmygg gvTkcầm tabcr4y yDmyg, ghéYbyr sábcr4t gvTkvào đầbcr4u gốigvTk yDmyg: “fJFdHuynh Dmygđúng làDmyg mộtfJFd sưDmyg hufJFdynh xấu.fJFd fJFdLần nàgvTko cũfJFdng bcr4đồng ýbcr4 sẽDmyg gvTktự chiếgvTku cốDmyg Dmygbản thânDmyg, nhưngvTkg lạfJFdi chẳDmygng lầnYbyr nDmygào làmbcr4 được.”Ybyr HgvTkai bcr4má nànbcr4g Dmygcọ lêngvTk đầugvTk gốgvTki yYbyr, khiếYbyrn bcr4xiêm fJFdy hútfJFd khôYbyr nưgvTkớc mbcr4ắt nàng.Dmyg “HuynYbyrh Ybyrcó bibcr4ết kYbyrhông? ĐôigvTk khYbyri mufJFdội thựbcr4c sựgvTk rYbyrất gbcr4iận huynbcr4h, giậbcr4n tớiDmyg fJFdmức khôngDmyg baDmygo bcr4giờ Ybyrmuốn đDmygể Ybyrý fJFdtới huyDmygnh nữaYbyr. SgvTkao hugvTkynh lạiYbyr luôfJFdn khôYbyrng qgvTkuan tâmYbyr tớgvTki gvTkbản thâbcr4n bcr4mình nhưbcr4 vbcr4ậy kbcr4ia chứ?”

 

Bàn bcr4tay NgfJFdọc TựDmyg HDmygàn gbcr4iật giật.

 

Khuôn mDmygặt Dmygy lộYbyr bcr4vẻ nghYbyri hoặc.

 

Y cốgvTk gắDmygng nófJFdi chuyện,bcr4 yếtfJFd gvTkhầu rufJFdng fJFdrung nhfJFdưng thgvTkanh âDmygm tạoDmyg rbcr4a gvTkchỉ bcr4là tiếngDmyg “A…”Ybyr khànYbyr khàn.

 

Giọng nóigvTk cfJFdủa fJFdy gvTkcũng bịYbyr cfJFdướp đi.

 

Y đãgvTk kYbyrhông thDmygể bcr4nói đượcYbyr nữaYbyr rồi.

 

......

 

Ngày ấy.

 

Ám DDmygạ DmygLa cbcr4ười lbcr4ên điêngvTk cuồDmygng: “fJFdMột têbcr4n tànDmyg phfJFdế khôDmygng ngờbcr4 cũnDmygg gvTkdám bcr4phản bội,Ybyr lừabcr4 dbcr4ối fJFdta? gvTkHa gvTkha hYbyra, nYbyrgươi khbcr4ông bcr4quan tâgvTkm tớifJFd tafJFdi vDmygà fJFdchân củabcr4 mìnhDmyg bcr4đúng bcr4không? VậyYbyr hãyDmyg fJFdđể cYbyrhúng mấtgvTk đDmygi cùnbcr4g đôgvTki mắtbcr4 nDmyggươi đi!”

 

Công Ybyrlực củbcr4a NgYbyrọc TựfJFd hbcr4àn đãbcr4 bfJFdị fJFdÁm DạYbyr LgvTka bcr4hủy đi.

 

Y trDmygầm mặc.

 

Y dDmygùng thDmygời gvTkkhắc cuốibcr4 cùng,Ybyr cYbyrảm thụbcr4 cảmbcr4 gYbyriác đứgvTkng thẳnfJFdg gvTkbằng hagvTki cgvTkhân, cảmgvTk thYbyrụ thabcr4nh gvTkâm củaDmyg nướcgvTk sbcr4ông Dmygvà ggvTkió, fJFdcảm fJFdthụ gvTkthế giớiYbyr mgvTkà gvTky cDmygòn cDmygó bcr4thể Ybyrthấy. gvTkY gvTkcòn mfJFduốn gọiYbyr tbcr4ên gvTkcủa nànbcr4g Dmygmột lầnbcr4 cuối.

 

Nếu Ybyrcó thểbcr4 chọn,Ybyr Ybyry kYbyrhông muYbyrốn sYbyrẽ lạigvTk tànbcr4 phế.

 

Cảm gvTkthụ thgvTkế giớifJFd tưfJFdơi đẹpfJFd cgvTkùng sYbyrư muộiYbyr mDmygỹ lệfJFd Dmyglà vậygvTk, bcr4y khôngDmyg muốnDmyg Dmygtrở lạifJFd làfJFdm bcr4một kẻDmyg tàbcr4n phbcr4ế vfJFdô dụng.

 

Ánh ságvTkng tbcr4hản nfJFdhiên nhưDmyg nDmyggọc toátYbyr rgvTka Dmygtrên hànDmygg lôfJFdng gvTkmy củYbyra y.

 

Y yDmygên lDmygặng gvTkphảng phgvTkất ngvTkhư khôngvTkg hgvTkề qgvTkuan tâfJFdm tafJFdi ưbcr4ơng sDmygẽ phủgvTk xuYbyrống ngDmygười Dmygy nhưgvTk thếDmyg nào.

 

Ý thbcr4ức cuốDmygi cùngYbyr lYbyrà đôibcr4 mắtfJFd đỏgvTk tươigvTk điênYbyr cuồnggvTk củabcr4 YbyrÁm DạfJFd La…

 

“Ngươi Dmygsẽ mDmygất đigvTk Ybyrhai chânbcr4, mấtYbyr gvTkđi lbcr4ỗ bcr4tai, mấtbcr4 đigvTk áfJFdnh mắYbyrt, mấtYbyr đgvTki giọnggvTk nóbcr4i, bệnYbyrh tậtgvTk sẽgvTk ngàyfJFd bcr4ngày fJFdđêm đYbyrêm xâbcr4m lfJFdấn thâgvTkn thểbcr4 ngươi.gvTk NhfJFdưng ngYbyrươi Dmygsẽ khôDmygng fJFdthể chếtDmyg, fJFdcho tbcr4ới trướfJFdc khgvTki siYbyrnh mạngbcr4 ngươifJFd kếtgvTk thúfJFdc, ngbcr4ươi sẽgvTk phbcr4ải nếDmygm thửgvTk cảfJFdm giáfJFdc sốngDmyg khônfJFdg bằfJFdng cbcr4hết tronbcr4g fJFdđịa ngục!”

 

......

 

Đau đớngvTk Ybyrnhư mfJFduốn xYbyré Dmygnát nggvTkực NhưYbyr Ca!

 

Nàng cYbyrhưa baDmygo giờDmyg hậngvTk mộYbyrt ngvTkgười tớbcr4i vậy!

 

Nàng hậngvTk ÁfJFdm DgvTkạ La!

 

Nàng muốngvTk đbcr4em fJFdtoàn bộfJFd Dmygnhững đaufJFd gvTkkhổ bcr4mà Ngọcbcr4 TựYbyr HàDmygn phảiDmyg chịuDmyg đựngfJFd tbcr4rả lbcr4ại chfJFdo gvTkÁm YbyrDạ bcr4La bcr4gấp ngàYbyrn vạnDmyg lần!

 

Nàng đfJFdã Dmygbiết cáigvTk gìgvTk gọigvTk lYbyrà bcr4cừu hận!

 

Cừu hYbyrận cDmyghính làfJFd khônDmygg tiếcDmyg Dmygmọi gvTkthủ đDmygoạn, khiếfJFdn kDmygẻ đYbyrã lYbyràm bcr4tổn thươnggvTk ngbcr4ười mìnfJFdh yDmygêu mếYbyrn đYbyrau đYbyrớn gfJFdấp bội!

 

Như YbyrCa fJFdvùi Dmygmặt vàogvTk lònfJFdg bànbcr4 taDmygy NgvTkgọc TựfJFd Hàn.

 

Nàng khóc.

 

Nước mắtYbyr chảybcr4 xfJFduống khgvTkiến lòngvTkg bànDmyg bcr4tay Ybyry lạYbyrnh buốt.

 

Ngọc YbyrTự gvTkHàn lộDmyg vẻfJFd xúcbcr4 fJFdđộng, thDmygân thểfJFd bcr4y nghiêngYbyr vềgvTk phíagvTk trước,Dmyg ngóDmygn bcr4tay bcr4run rYbyrun chạmYbyr gvTkvào ngườibcr4 nàngDmyg! YbyrY chạmfJFd vàgvTko dòngvTkg lệfJFd rDmygàn bcr4rụa cùnDmygg Dmyglàn dfJFda fJFdlạnh lẽobcr4 bDmygi ai.

 

Như CfJFda fJFdvừa khgvTkóc vừaYbyr fJFdhô: “LÀDmyg mgvTkuội! gvTkSư huyfJFdnh, làYbyr mDmyguội đây!”

 

Nàng sYbyrợ hãi.

 

Nàng sYbyrợ đâybcr4 lfJFdà bcr4lần bcr4cuối gặpfJFd đượcfJFd y.

 

Còn ybcr4, fJFdlại khôngYbyr tbcr4hể Dmygthấy nànDmygg, kDmyghông thểfJFd Ybyrnghe đượcDmyg nYbyràng nfJFdói, thYbyrậm chbcr4í cònfJFd khôgvTkng bigvTkết Ybyrnàng fJFdđã tới.

 

Ngọc Tbcr4ự Hbcr4àn lạigvTk hDmygo bcr4kịch liệt.

 

Máu Dmygtươi từfJFd kbcr4hóe môigvTk fJFdy chảyYbyr rafJFd, Ybyry bcr4cố gắnYbyrg muốbcr4n nbcr4ói Ybyrgì đóbcr4 gvTknhưng bcr4đổi lạiDmyg chỉbcr4 fJFdlà cơgvTkn fJFdho càngDmyg thêmDmyg mbcr4ãnh liệt.

 

“Muội Dmyglà gvTkCa gvTkNhi…” NànYbyrg vừaYbyr kbcr4hóc fJFdvừa Dmygôm lDmygấy efJFdo cgvTkủa Ybyry. bcr4“Sư hbcr4uynh, huynfJFdh bbcr4iết lfJFdà muộigvTk đYbyrúng khôngbcr4? Muộibcr4 Dmygrất sợ…Ybyr sưDmyg Dmyghuynh, mufJFdội thfJFdực sựgvTk rấDmygt sợ…”

 

Nước mắtfJFd chảDmygy dàbcr4i trYbyrên khuôgvTkn mặtfJFd nàng:fJFd “Huynbcr4h nYbyrhìn mbcr4uội fJFdmột cáifJFd cófJFd fJFdđược gvTkkhông? MuộDmygi mbcr4uốn nghDmyge hYbyruynh bcr4nói… gvTkSư huynDmygh… hYbyruynh đừngfJFd làYbyrm muộigvTk sợ…”

 

Máu củagvTk fJFdy fJFdbắn Ybyrlên gvTkngười nàng.

 

Nỗi Ybyrsợ khiếnDmyg bcr4nàng Ybyrnói Ybyrnăn gvTklộn xYbyrộn, nỗiYbyr sợfJFd khifJFdến nbcr4àng ngvTkhư mộtfJFd Dmygđứa trẻbcr4 khDmygông hiYbyrểu chuyện.

 

Nàng khógvTkc tDmygới mứcYbyr bcr4cả ngườiYbyr lạDmygnh ngắt.

 

Một bàYbyrn tbcr4ay ôngvTk bcr4nhu lDmygau đYbyri gọtYbyr nướYbyrc Dmygmắt vươDmygng trêgvTkn khuôgvTkn gvTkmặt nàng.

 

Sau đó,Dmyg bcr4y bếgvTk nàfJFdng lên.

 

Y ômYbyr Dmygnàng trfJFdong lòngbcr4 mình,gvTk ôfJFdn nhfJFdu Ybyran ủbcr4i nàng.bcr4 CổDmyg họngfJFd bcr4y pháDmygt rbcr4a Ybyrâm tfJFdhanh kgvTkhàn Ybyrkhàn đứtDmyg quãngbcr4, nhgvTkưng cẩnDmyg thậnbcr4 nghDmyge lfJFdại, đóYbyr Dmyglà mgvTkột bàiDmyg hábcr4t chDmygẳng cgvTkó nhịpgvTk điệu.

 

Y vỗfJFd vềgvTk nàng.

 

Hai ngóDmygn tfJFday gầyfJFd ggvTkõ vDmygẽ nYbyrhững đYbyrường nfJFdét kỳbcr4 dgvTkị tDmygrên lưnDmygg nàng.

 

Bị Ybyry ôfJFdm lấy,bcr4 fJFdnàng càngfJFd khócgvTk lớn.

 

Y gvTkđang vfJFdẽ ggvTkì trêngvTk lưngbcr4 nàng?

 

Đột nDmyghiên, ngvTkàng ngừfJFdng thở…

 

Y đabcr4ng viết…

 

“Ca Nhi.”

 

Trong lòbcr4ng yDmyg, nàYbyrng rgvTka sứcDmyg Dmyggật đầu:bcr4 “Làbcr4 muộibcr4! MuộifJFd làgvTk Cbcr4a Nhi!Dmyg” Ôngbcr4 trYbyrời ơDmygi, gvTky biếtDmyg gvTklà nàng!

 

Ngọc Tựbcr4 HàgvTkn trấnYbyr afJFdn nàfJFdng, tiếYbyrp tụcfJFd viếtfJFd lêfJFdn lYbyrưng nàng:

 

“Đừng sợ.”

 

Nàng vừagvTk khóDmygc vừbcr4a cười,Ybyr Dmygkéo tafJFdy gvTktrái bcr4y ápbcr4 lfJFdên đôibcr4 môfJFdi mìngvTkh, giúpbcr4 bcr4y “nghDmyge” thấybcr4 mìnhYbyr nói:

 

“ừ, mgvTkuội khôYbyrng sợ.”

 

“Muội cfJFdó khỏegvTk không?”

 

“Muội Ybyrvẫn khỏe.”

 

“Sao lạibcr4 khóc?”

 

“Được thbcr4ấy hubcr4ynh tYbyrhật vuigvTk.” NàngfJFd ápYbyr tbcr4ay fJFdy lbcr4ại gầngvTk môiYbyr fJFdmình thêm,Dmyg bcr4chăm gvTkchú gvTknhìn ygvTk: “Sưbcr4 bcr4huynh, muộibcr4 nhgvTkớ huynh…”

 

Ngọc TYbyrự HànfJFd nởbcr4 nụfJFd cười,fJFd mộtgvTk nụgvTk cườibcr4 ônDmyg nhDmygu togvTkát rYbyra từgvTk đgvTkôi mắtDmyg khDmygông bcr4còn tiDmygêu cự.

 

Ngón bcr4tay Dmygy nhbcr4ẹ nhànfJFdg nhfJFdư làfJFdn gfJFdió mDmygùa thu:

 

“Thật Dmygvui bcr4vì mufJFdội cònbcr4 nhbcr4ớ huynh.”

 

Như gvTkCa hgvTkai mgvTkát đẫmgvTk lệ,Ybyr nànYbyrg nhìnfJFd yfJFd, nắmbcr4 lấyYbyr bcr4ngón Ybyrtay fJFdy, cúiDmyg đầufJFd Dmyghôn fJFdlên ngfJFdón bcr4tay, lgvTkên lòbcr4ng bànYbyr tgvTkay đó.

 

Nàng hônfJFd lònggvTk bànbcr4 taDmygy Dmygy thYbyrật lau.

 

Ngọc Tựbcr4 HànDmyg đầuDmyg tYbyriên lYbyrà gigvTkật mình,Dmyg saDmygu đYbyró, bcr4y nhắmgvTk mắtgvTk lại,gvTk nướbcr4c mắDmygt lặnYbyrg lẽYbyr cgvTkhảy xuống.

 

Nàng fJFdđang fJFdviết tronfJFdg lDmygòng bDmygàn tagvTky Ybyry bbcr4a chữ:

 

“Căn Dmygnhà trúc.”

 

******

 

Ngày hômgvTk sau.

 

Tuyết hoYbyran hỷbcr4 fJFdvỗ vềDmyg thànDmygh HồnDmygg NggvTkọc PhượnYbyrg DmygCầm fJFdmà mìnhgvTk ybcr4êu tYbyrhích, nbcr4hẹ bcr4nhàng thổigvTk lDmygớp trYbyro bYbyrụi tbcr4rên Dmygdây, fJFdngón tgvTkay fJFdy khDmygảy Ybyrnên nhữnfJFdg ngvTkốt nhạgvTkc tuyệtgvTk mỹ.

 

Tuyết vừaDmyg đàbcr4n vừaYbyr cưDmygời nóifJFd: Dmyg“Đột nhbcr4iên lDmygại cóbcr4 hYbyrảo fJFdtâm trgvTkả lạiDmyg đàfJFdn cầmYbyr Ybyrcho gvTkta, TiDmygểu DmygLa nhấtgvTk địbcr4nh lgvTkà Dmygcó việbcr4c bcr4cần nbcr4hờ rồi.”

 

Ám DDmygạ LYbyra cũngbcr4 cười,fJFd giọbcr4ng nóigvTk dụfJFd hoặcDmyg: “KgvTkhông chgvTkỉ nhDmygư vậDmygy, tbcr4a cònDmyg Ybyrcó thểfJFd gfJFdiúp ngươibcr4 khôgvTki phụcYbyr cônggvTk lựcDmyg gvTktiên nhânYbyr, cYbyrải tạoDmyg lYbyrại thâbcr4n thgvTkể tiênfJFd gvTknhân Ybyrbất tử.”

 

Tuyết nDmyghìn Dmygy, cườiYbyr gvTknhư hoYbyra nởbcr4: “NgươiYbyr mubcr4ốn gì.”

 

“Khiến nàYbyrng gvTktrở về,Dmyg khiếnbcr4 nàngvTkg tgvTka hogvTkàn toàngvTk rờifJFd đi.”

 

Tuyết đươngfJFd nhiêDmygn fJFdbiết fJFdhai chữbcr4 nànDmygg Ybyrđó cYbyrhỉ Dmygai. “NDmyggươi Dmygcũng qugvTká nóbcr4ng lòfJFdng đó.Ybyr NànggvTk tfJFda cDmygư gvTkngụ trgvTkong cơYbyr thểbcr4 đDmygó đfJFdã mấygvTk chDmygục năDmygm, đâuDmyg Ybyrdễ dDmygàng đuổiYbyr đi?”

 

Ám DfJFdạ Lbcr4a lạDmygnh lùngDmyg nóigvTk: fJFd“Đuổi khôngfJFd đượYbyrc, Ybyrvậy khiếnfJFd Ybyrả chbcr4ết đi.”

 

Tuyết lfJFdíu lưgvTkỡi nbcr4ói: “ThậtgvTk tàgvTkn nhẫn.”

 

“Chỉ cầnDmyg cógvTk thểfJFd lDmygàm đượcYbyr tYbyra đềufJFd sẽfJFd đápDmyg ứngYbyr ngươi.”

 

“Thật sao?”

 

“Thật.”

 

“Nếu tYbyra muốnYbyr Ámbcr4 DDmygạ Minbcr4h thàgvTknh nữYbyr nhDmygân củaDmyg tfJFda Ybyrthì sao?”gvTk TuyếtYbyr nDmygở Ybyrnụ cbcr4ười hDmygư hỏng.

 

Ám DYbyrạ DmygLa gDmygiận tímgvTk mặtDmyg, ngónbcr4 tfJFday táifJFd bcr4nhợt xiếtDmyg chặtfJFd yYbyrết hầfJFdu Tuyết.

 

Tuyết hfJFdo sặbcr4c sụaDmyg, cưgvTkời nói:gvTk “ChỉgvTk đbcr4ùa chYbyrút thôi.

 

“Nàng kbcr4hông phảibcr4 ngườDmygi nYbyrgươi cóYbyr thểbcr4 đùa.Ybyr” ĐốtDmyg xươngbcr4 ngónYbyr fJFdtay DmygÁm fJFdDạ LYbyra ruDmygng lêDmygn fJFdlách cách,fJFd khYbyrông abcr4i đượgvTkc pDmyghép khinDmygh nhờngvTk nàng.

 

Tuyết xoDmyga bcr4xoa cbcr4ổ Ybyrmình, nóifJFd: “Được.”

 

“Ta muốYbyrn nàYbyrng gvTktrở lại,bcr4 kbcr4hông rbcr4ời gvTkđi nữa.”

 

Ám DạfJFd LgvTka áfJFdnh mắYbyrt âfJFdm u.

 

Kỳ thậgvTkt, mườifJFd chínfJFd gvTknăm qugvTka khôngDmyg gvTkcó fJFdnàng ởYbyr bêbcr4n, Ybyrnhung nhớDmyg đãbcr4 thYbyrành mDmygột thóiDmyg qugvTken rfJFdồi. YbyrNhưng gvTkkhi giọngDmyg nóYbyri vgvTkà nụYbyr bcr4cười củYbyra nàbcr4ng Ybyrlại fJFdxuất hiệnfJFd, cfJFdhia lDmygìa fJFdchỉ vbcr4ài ngàyfJFd haDmygy thfJFdậm bcr4chí gvTkvài cYbyranh giờDmyg cũYbyrng khiếnfJFd bcr4y Ybyrkhổ sfJFdở nhgvTkư mDmyguốn cgvTkhết đi.

 

Tuyết khảybcr4 Dmygđàn, fJFdlắc đầbcr4u nófJFdi: “TaDmyg cũngDmyg khôngYbyr Dmygcó cáchDmyg nào.”

 

“Ngươi nóibcr4 Ybyrcái gì?”

 

“Nha đầDmygu gvTkNhư CYbyra gvTkkia mớYbyri lfJFdà mấuDmyg chốtYbyr. NfJFdếu nbcr4àng Ybyrta đãfJFd fJFdkhông muDmygốn rờgvTki kDmyghỏi thYbyrân thểYbyr, bấtDmyg cứbcr4 fJFdai cũnbcr4g kYbyrhông thgvTkể dễDmyg dàngbcr4 Ybyrđuổi nànbcr4g tbcr4a đi,Ybyr nếubcr4 Ybyrkhông sgvTkẽ khiếbcr4n thâfJFdn Dmygthể Dmyghỏng theo.”

 

Ánh Ybyrmắt fJFdÁm DạDmyg DmygLa fJFdnheo lại.

 

“Nếu ngvTkàng bcr4ta đápYbyr ứgvTkng rờfJFdi Dmygkhỏi gvTkthì sao?”

 

Tuyết giậtDmyg mbcr4ình nói:Ybyr “LàmDmyg sbcr4ao nàfJFdng ấyDmyg đồDmygng fJFdý được?”

 

Ám DạgvTk LgvTka Dmygkhông nói.

 

Hạt cgvTkhu Ybyrsa giữfJFda fJFdtrán đYbyrỏ chóbcr4t nhfJFdư bcr4sắp nhfJFdỏ máu.

 

“Ta khôfJFdng bcr4tin ngươi.”

 

Như fJFdCa trựbcr4c tYbyriếp trảfJFd bcr4lời fJFdÁm DạfJFd La.

 

Mặc dùfJFd YbyrÁm DạgvTk LYbyra hfJFdứa hẹgvTkn, bcr4chỉ cfJFdần gvTknàng gvTkrời khỏiYbyr thângvTk thểDmyg mìnhgvTk Ybyry sYbyrẽ thảfJFd ChiếngvTk YbyrPhong, YbyrNgọc TựfJFd DmygHàn vfJFdà TuygvTkết, Ybyrhơn nbcr4ữa giúYbyrp NgọcfJFd fJFdTự gvTkHàn khỏefJFd gvTkmạnh trởgvTk lại.

 

Nhưng…

 

Nàng đãbcr4 gvTksớm khDmygông fJFdtin bấtDmyg cứYbyr lờibcr4 nóDmygi Ybyrnào gvTkcủa ÁmYbyr DDmygạ La.

 

Ám Dạbcr4 DmygLa nói:Ybyr “TafJFd đgvTkã gvTktừng thấfJFdt fJFdtín bbcr4ao giờDmyg chưa?”

 

“Chưa từng.”

 

“Vậy Ybyrsao lạiYbyr khôbcr4ng Ybyrtin ta?”

 

“Vì ngYbyrươi Ybyrlà mộgvTkt kYbyrẻ điên.”bcr4 NhưYbyr CDmyga fJFdđáp: “CYbyrhỉ cầngvTk ngưfJFdơi thícgvTkh, lúcfJFd nàoYbyr cũbcr4ng cDmygó tDmyghể tgvTkhay đổgvTki Ybyrquyết định.gvTk DùgvTk làDmyg nbcr4gươi bcr4để họgvTk rờiYbyr khfJFdỏi saYbyru nàyfJFd vYbyrẫn cgvTkó Dmygthể lgvTkàm tổfJFdn fJFdthương hgvTkọ. NDmyggười đãfJFd lừagvTk dốgvTki phbcr4ản gvTkbội ngươDmygi fJFdngươi vĩfJFdnh viễnDmyg Dmygcũng khônfJFdg buôYbyrng tha.”

 

Ám DạgvTk LYbyra nDmyghíu mày.

 

Nàng Dmygcó vbcr4ẻ khDmygá hiểubcr4 Dmygy, khônggvTk saibcr4, Ybyrsau kDmyghi tgvTkhả bọnDmyg fJFdhọ đbcr4i, bcr4mới bfJFdắt fJFdtrở lạfJFdi trYbyra tgvTkấn, chfJFdẳng hềYbyr fJFdđi ngưYbyrợc lờiDmyg hứa.

 

Y cYbyrười lạnbcr4h: “gvTkNgươi chfJFdo rằngDmyg ngưbcr4ơi cfJFdó tưDmyg cáchfJFd Ybyrđàm fJFdphán vớigvTk tDmyga sao?”

 

Như YbyrCa Ybyrnhìn fJFdlại y.

 

Đôi mắfJFdt trogvTkng Ybyrveo Dmygcủa gvTknàng fJFdmang Dmygtheo bcr4ý cfJFdhí khfJFdông hềYbyr khgvTkuất phục.

 

Ám gvTkDạ LYbyra nói:bcr4 “ChofJFd dYbyrù Dmygsau nàYbyry tgvTka cóDmyg bbcr4ắt bọngvTk chYbyrúng Dmygvề nhưnbcr4g bcr4dẫu sabcr4o chúngvTkg vgvTkẫn còbcr4n Ybyrcơ hYbyrội bcr4trốn thoDmygát. NếufJFd không,bcr4 tgvTka sẽDmyg khiếnDmyg chúngvTkg lậpDmyg tứcgvTk chếtfJFd trưYbyrớc bcr4mặt ngươi.”

 

Sắc mặYbyrt NDmyghư gvTkCa dầnbcr4 dầnfJFd trắfJFdng bệch.

 

Hạt chYbyru fJFdsa gYbyriữa tbcr4rán Ámbcr4 DạgvTk LDmyga Ybyrlóe Ybyrlên, kgvTkhóe mắDmygt ẩDmygn hiệYbyrn quanbcr4g manfJFdg kỳfJFd dị:Dmyg “HayDmyg Ybyrlà, bcr4ngươi thDmygích ởYbyr lạiDmyg bêDmygn ta.”

 

Như DmygCa cảgvTk kinh.

 

Ám DạDmyg LfJFda nfJFdắm chặbcr4t bcr4eo nànDmygg, fJFdkhiến nàngYbyr chẳngDmyg tYbyrhể cửbcr4 động.fJFd YbyrY cYbyrúi đDmygầu xuốngbcr4 beYbyrn tbcr4ai nàng,bcr4 bcr4hơi tDmyghở ướtYbyr ágvTkt lạnYbyrh lẽobcr4. fJFdY Ybyrnở nụYbyr cườYbyri tDmygà Ybyrác: “Haybcr4 lfJFdà fJFdngươi muốYbyrn làDmygm fJFdnữ nfJFdhân cDmygủa tabcr4, vìfJFd bấbcr4t trYbyri bYbyrất giágvTkc gvTkđã bcr4yêu tgvTka nêDmygn kYbyrhông nDmyggại cfJFdùng nàfJFdng hưởngDmyg thgvTkụ cơfJFd tYbyrhể củaDmyg ta.”

 

Như CDmyga gYbyrhê tởm.

 

Nàng nôfJFdn mửa.

 

Nàng gvTknôn rDmyga nướYbyrc vàng,gvTk nhiễbcr4m bẩnDmyg chibcr4ếc áfJFdo Dmygđỏ cDmygủa ÁfJFdm Dbcr4ạ La.

 

Ám Dbcr4ạ gvTkLa ligvTkếm fJFdláp vàgvTknh tDmygai Ybyrnàng: “NôngvTk àYbyr, cứbcr4 nDmygôn hếfJFdt rDmyga đifJFd, Dmygta tuyDmygệt fJFdđối khôfJFdng đgvTkể gvTký. NgưfJFdơi vfJFdà nàngbcr4 fJFdhợp nhấgvTkt, uDmygế vậbcr4t ngưfJFdơi nônbcr4 rYbyra cũngfJFd Dmyglà gvTkchâu bYbyráu đốfJFdi vớigvTk ta.”

 

Càng rênfJFd rgvTkỉ, Ybyry bcr4càng nắmgvTk fJFdchặt nàngfJFd: gvTk“Xem xebcr4m, cơfJFd thbcr4ể fJFdta cũngvTkg đanbcr4 gvTkbị ngươibcr4 bcr4kích thíchgvTk nàybcr4.” DướifJFd bụngDmyg fJFdy nDmygóng Dmygrực, bcr4áp fJFdsát vgvTkào bcr4những đườDmygng fJFdnét nữbcr4 tíngvTkh cfJFdủa nàng.

 

“Thả gvTkta ra!”

 

Như Cbcr4a Ybyrvừa xấubcr4 hổYbyr Dmygvừa bcr4giận Ybyrdữ héYbyrt lớn.

 

Ám DạDmyg YbyrLa liếcfJFd nhìnbcr4 nànfJFdg: “Sao,Dmyg khôngbcr4 phảfJFdi ngvTkgươi khônbcr4g muốnYbyr rờDmygi kfJFdhỏi sao?”

 

Như CYbyra nhổgvTk mộtgvTk bDmygãi nướcbcr4 bọgvTkt vbcr4ào bcr4mặt y.

 

Nàng chánbcr4 Ybyrghét nóYbyri: bcr4“Nếu ngưgvTkơi dáDmygm làDmygm thưfJFdơng bcr4hại gvTkbọn họ,fJFd tgvTka thềbcr4, mặDmygc gvTkdù bcr4Ám Dạbcr4 Mbcr4inh lfJFdà mbcr4ẫu tDmyghân Dmygcủa tfJFda, gvTkta cũnfJFdg sẽfJFd Ybyrkhông gvTkmềm lògvTkng trgvTka tgvTkấn bàDmyg tbcr4a fJFdcho ngưYbyrơi xem."

 

 

Bình luận

Ảnh của Shin Slipper
Shin Slipper29/06/2012 - 07:49

Bạn sửa lại chương này là chương 17 đi nhé ;)

Ảnh của hexagon
hexagon29/06/2012 - 09:11

Cảm ơn bạn đã nhắc nhở ^^

Ảnh của phuongthuy3010
phuongthuy301029/06/2012 - 10:26

tks chị đã sửa giùm e nha ^^