Trời sáng rồi, nói tạm biệt - Quyển 5 - Chương 01-02

>Cuốn Năm « Khúc hát yêu thương »

Tiết tử

Anh vén mái tóc ngắn của tôi ra sau tai, thật dịu dàng nói. “Y Y, chúng ta về nhà thôi….”

Về nhà???

Hai chữ này tức thời thức tỉnh tôi.

Nhà? Chúng tôi còn chung một mái nhà sao?

Phòng ốc có hương vị ấm áp, trên lầu có mái nhà bằng kiếng có thể ngắm sao….

Nhà của anh, từng nơi từng góc đều dựa theo giấc mơ của tôi mà bài trí.

Nhưng mà…..Bắc Bắc, chúng ta mãi mãi làm anh em, có được không?

Không có yêu thương, sẽ không có dày vò. Không có chờ mong, sẽ không có tổn thương.

Nếu trên đời này chúng tôi để ý nhau như thế, thì làm sao chúng tôi có thể vì tình yêu mà chia lìa? Bắc Bắc, em muốn cùng anh sống đến đầu bạc răng long, mãi mãi không bao giờ chia cắt.

Vĩnh viễn chỉ có yêu, không có đau thương.

Chương thứ nhất — Trở về nhà

Anh ôm tôi với một chút run rẩy, trên mặt anh có nụ cười làm cho người ta muốn ngắm nhìn.

Tâm trạng xúc động được trở về nhà làm tôi không thể khống chế mà rơi nước mắt.

Ở đất nước không có Bắc Bắc, tôi chỉ là một đám lục bình trôi, một người khách qua đường.

Ở nơi không có Bắc Bắc, tôi xoay tròn như trong một điệu múa ballet, khi dừng lại ánh mắt không thể nhìn thấy cả mây gió.

Gặp lại anh, tôi cảm động, cuốn hút, trong vòng tay ôm ấp này, tôi lại rõ ràng cảm giác được trái tim kích động đập nhanh liên hồi. Nhưng tôi sẽ không yêu nữa, bởi vì trong kí ức của tôi, tình yêu ấy sớm đã bị nước mắt nhấn chìm rồi.

Vòng tay ôm ấp thật ấm áp….bởi vì không mong ước xa xôi, cho nên tôi có thể tận tình hưởng thụ.

Ôm một hồi lầu, rất lâu sau đó…

Nước mắt của tôi thấm ướt trên áo anh cũng đã khô, trên gương mặt anh nụ cười hạnh phúc lẫn vui mừng vẫn chưa tan biến.

“Em..….cuối cùng cũng đã trở về rồi….” Hơi thở của anh phản phất trên cổ tôi, vô cùng …thật vô cùng thân thiết…

Tôi ổn định tinh thần lại, chú ý tới sự thân thiết như vậy có chút không thích hợp, nhẹ nhàng không tiếng động làm cho chúng tôi cách xa ra.

Anh vcó nhận ra, chúng tôi chỉ vừa tách ra một chút, anh đã nhanh chóng bắt lấy bả vai tôi hỏi. “Mấy năm nay em ra sao? Có chịu khổ không? Có ăn cơm đúng giờ không? Em về khi nào? Mới vừa về hả? Tại sao ở chỗ này? Sao không gọi điện thoại cho anh?”

Anh hỏi thật nhiều thứ, nhiều đến nổi…tôi không biết trong trí nhớ của tôi có phải là anh luôn gắn liền với hình ảnh ít nói và nụ cười thản nhiên hay không.

“Anh trai.” Tôi bình tĩnh mỉm cười, trấn an kích động của anh. “Anh hỏi từng câu từng câu một đi, em sẽ chậm rãi trả lời anh.”

Anh chấn động, ánh mắt nhìn thẳng tôi, cuối cùng không thể mở miệng hỏi câu nào nữa.

“Mấy năm em đều khỏe, không có chịu khổ, đều ăn cơm đúng giờ, vừa mới trở về hôm nay, có gặp qua Đại Đồng, cô ấy nói nơi này chuẩn bị giải tỏa nên em lại đây nhìn xem….” Tôi ngoan ngoãn trả lời hết câu hỏi của anh.

Chỉ còn vấn đề cuối cùng vì sao tôi không gọi điện thoại cho anh, tôi không có trả lời. Tôi không thể xác định được, nếu không có cuộc gặp bất ngờ ngoài ý muốn này, đến bao giờ tôi mới có thể liên lạc với anh.

“Em…gọi anh là anh trai?...” Anh cố ý không nói tới chuyện trước đó. “Em…. Từ sau năm 18 tuổi, đã không còn kêu anh là anh trai nữa….”

Dưới ánh trăng, ánh mắt của anh thật im lặng, không một tiếng động chờ đợi, chờ đợi giống như trước kia, tôi sẽ nghịch ngợm le lưỡi, nũng nịu ôm lấy cổ anh, nói xấu hổ lắm, sau đó hứa sẽ không bao giờ gọi sai nữa….

Nhưng lúc này đây, tôi đã không thể làm vậy. Bốn năm trước kia, quan hệ của chúng tôi suýt chút nữa đã đoạn tuyệt, tôi từng một lần nghĩ rằng, bản thân mình sẽ hận anh đến sông cạn đá mòn….Tình yêu giống như một loại thuốc kịch độc, có thể làm cho hai người yêu nhau thật thân mật, lạiến hai kẻ yêu nhau thành xa lạ. Bây giờ, tôi đã hiểu hết điều này. Trên thế giới, chỉ có tình thân mới có thề tồn tại thiên trường địa cửu.

Tôi le lưỡi giống như một đứa bé ôm lấy cánh tay anh, cười như một con mèo nhỏ hù dọa. “Mới có vài năm thôi, anh và mẹ đã cắt hộ khẩu, đá em ra ngoài rồi à? Hay là đổi hộ khẩu mới, mọi người biến quan hệ của em với mọi người “người xa lạ” rồi phải không? Anh sẽ không tiếp đón em nữa hả?”

Xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chúng tôi đã không còn quan hệ vợ chồng nữa, thì trong sổ hộ khẩu gia đình, chúng tôi lại một lần nữa trở thành anh em.

Anh chăm chú nhìn tôi, ánh mắt sâu thăm thẳm, phức tạp, khó hiểu. Một lúc sau, khóe môi anh khẽ động thản nhiên mỉm cười. “Đã ăn cơm chiều chưa?”

Anh nói lại vấn đề cũ, tôi cũng không cố ý nói thêm. Tôi cố gắng biến bản thân mình thành một Đồng Tử Y như trước kia, rạng rỡ, tràn ngập sức sống. “Em chưa ăn, vừa rồi bị Đại Đồng đá một cước bay đến đây! Anh trai, anh nhất định không thể đoán ra Giang Mạnh Kì cùng Đại Đồng kết hôn đâu. Có thấy kinh ngạc không? Tuy rằng lần em này trở về cũng vì tham dự hôn lễ của Đại Đồng, nhưng không thể nghĩ ra chú rể lại là Giang Mạnh Kì… Thật hết hồn nha!”

Anh đem hành lý của tôi bỏ lên xe, ra vẻ không quan tâm đến câu chuyện. “Trở về là vì tham dự hôn lễ?”

“Đúng vậy! Nhưng một phần cũng vì em làm ông chủ của em nổi giận, trước sau gì anh ta cũng tìm đến đây!”

Anh sắp xếp hành lý xong, trở lại nắm lấy tay tôi….vẫn cái cách như trước kia, nắm chặt tay tôi trong lòng bàn tay. “Để xe đậu ở đây đi, trước hết mình kiếm cái gì ăn đã.”

“Được.” Tôi gật đầu, muốn rút bàn tay nhỏ bé của mình ra…nhưng anh bước đi về phía trước, bất đắc dĩ tôi phải đi theo bước chân anh, mà tay vẫn bị anh nắm chặt.

Cách khu phố nhỏ không xa, ở đó có một quán ăn nhỏ xinh xắn…

Trước kia, nếu anh quá mức bận rộn công việc, chúng tôi sẽ ngồi ăn cơm chiều ở đây.

Bà chủ quán cầm thực đơn đưa lại, vừa thấy tôi, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía anh cười nhiệt tình. “Ồ! Bác sĩ Trầm, bạn gái cậu đã về rồi à?”

Tay tôi đang lau mấy cái chén trên bàn, chợt cứng đờ cả người…..

“Vâng! Cô ấy mới vừa đi du học về.” Anh nhẹ nhàng cười với bà chủ quán.

“Vậy chúc mừng cậu nhé, không cần phải khổ sở ở lại chỗ cũ lạnh lẽo ấy nữa!” Bà chủ quán trêu ghẹo anh.

“Xin cảm ơn.” Nụ cười không khống chế được xâm chiếm khoé môi anh.

Tôi cố làm như không thèm để ý, trước kia vốn quen thuộc với nhà bà chủ quán này, dù sao cũng là “người quen”, giải thích này nọ, thật phiền toái, cho nên tôi đồng ý với cách giải thích của anh.

Sau đó, anh xem qua thực đơn, tôi cũng vội vàng làm cố vấn trả lời bà chủ quán nhiệt tình về vấn đề du học.

Anh kêu bốn món ăn, toàn bộ đều là món mà tôi yêu thich. “Bà chủ, nhớ đừng bỏ ớt vào, cô ấy không ăn cay được.” Anh dặn dò bà chủ quán.

Tôi gật đầu cười, không có phản đối.

Thật ra, tôi ở Hàn Quốc đã luyện một môn công phu “không cay, không vui”, hơn nữa ngược về mấy năm trước, tôi vẫn có thể ăn cay, chỉ vì anh ăn cay không tốt lắm, cho nên tôi cố ý làm bộ mình đối với ớt thật mẫn cảm.

Mà tôi đem những bí mật này giấu kín, mãi mãi không để cho anh biết tới.

Được bà chủ quán quan tâm, thức ăn nhanh chóng được mang ra. Tôi rót một ly nước sôi, đem đôi đũa nhúng vào trong ly nước, sau đó lau khô đưa cho anh.

Ký ức là một loại tình cảm thật đáng sợ, mỗi một thói quen trong sinh hoạt của anh, đều đã khắc thật sâu trong đầu tôi, tôi cứ làm theo bản năng của mình. (Tìm nhau trong ký ức đau thương, hix hix)

Chúng tôi vừa ăn, vừa tâm sự đủ mọi chuyện, giống như bốn năm trôi qua không có chuyện gì thay đổi.

Anh vẫn như cũ là anh, chỉ có tôi không còn là tôi nữa….

Ở Hàn quốc tôi thường bị các đồng nghiệp rủ uống rượu nên đã trở thành thói quen, trong lúc ăn uống, tôi kiềm chế không được nên kêu một bình rượu nhẹ, híp mắt, thoã mãn uống mấy hớp.

Sự thõa mãn của tôi cuốn hút lấy anh, ý cười đậu trên khóe môi, mà ngay cả chính mình anh cũng không phát hiện ra, anh nhìn tôi dặn dò. “Uống ít thôi….”

“Anh cũng uống một chút nhé? Rượu này nhẹ lắm!” Tôi dương dương tự đắc cầm chén nhỏ trong tay, đề nghị anh.

Anh lắc đầu. “Không được, làm bác sĩ ngoại khoa không thể uống rượu.”

Anh vẫn như trước đây, luôn c trọng trách nhiệm, mà thật sự có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa không thích uống rượu?

Tôi có chút mất hứng, nhưng dĩ nhiên là không cố ép buộc.

Trong khi anh im lặng ngồi đó, thì tôi đã uống nữa bình rượu nhẹ, trong người thấm chút mem say.

Là chưa quen khí hậu sao? Ở Hàn Quốc, một mình tôi có thể uống ít nhất 3, 4 bình mà vẫn tỉnh táo...

Cuối cùng, dọc trên đường đi quay trở về xe, tôi đi nghiêng ngả…. Anh không còn nắm tay tôi nữa, mà trực tiếp ôm lấy thắt lưng tôi….

Mà tôi không cố gắng lảng tránh bàn tay ấm áp của anh, vì không đành lòng phá tan tâm tình sung sướng của anh….Cho nên ở trước mặt anh, tôi sôi nổi hát dân ca của Hàn Quốc, hết lần này tới lần khác tránh đi bàn tay đang ôm lấy thắt lưng mình…..

Bên dòng suối nhỏ, có một con nòng nọc.

Vặn vẹo méo mó, bơi qua bơi lại .

Mặt sau chân,SOOK.

Phía trước chân,SOOK.

Mau chóng biến thành chú ếch…

Vặn vẹo méo mó, vặn vẹo méo mó….

Vặn vẹo méo mó, con nòng nọc nhỏ

Mặt sau chân, SOOK

Phía trước chân, SOOK

Mau chóng biến thành chú ếch…

<Nòng nọc nhỏ> dân ca Hàn Quốc….

......

Anh nở nụ cười, ở dưới ánh trăng, bóng anh chiếu trên đường đi….

......

Vì thế, tiếng cười của tôi càng thêm nhiệt tình, tiếng hát càng trở nên vui sướng sôi nổi…

......

Yêu một người, thật sự là… là một thói quen......….Thói quen biến thành hy vọng, hy vọng ánh mắt của anh luôn sung sướng mỉm cười......

Ngồi lên xe, tôi làm ầm ĩ đến mệt mỏi, nhắm mắt lại ngồi phịch trên ghế, anh giúp tôi cài dây an toàn cẩn thận.

Anh đem mái tóc ngắn mềm mại của tôi vén ra sau tai, thật dịu dàng nói. “Y Y, chúng ta về nhà thôi….”

Về nhà?

Hai chữ này c thời thức tỉnh tôi, ánh mắt của tôi phút chốc mở ra.

Không!!!...

Chương thứ hai — Ngắm sao

“Anh trai….anh, anh… đưa em tới nhà trọ gần đây là, là…. được rồi…” Tôi lắp bắp nói…

Chúng tôi đã không phải là bạn bè, càng không phải là vợ chồng, làm sao có thể ở chung một chỗ?

Ngón tay thon dài của anh đang hất nhẹ mái tóc ngắn của tôi dừng lại, trong mắt ý cười biến mất. “Tại sao không trở về nhà?”

Anh hỏi có vẻ rất tự nhiên, giống như tôi là một đứa bé bỏ trốn khỏi nhà….

“Chúng ta…..chúng ta không nên ở chung một chỗ nữa….” Vì sao chuyện này rõ ràng là đúng lý hợp tình, mà tôi lại thấy hết sức chột dạ.

Anh thu tay lại, khởi động xe, đảo quanh tay lái. “Chúng ta đi về nhà.” Giọng nói của anh không vui, không muốn ai cãi lại.

Tôi sốt ruột kéo ống tay áo của anh nói. “Chúng ta đã ly hôn rồi…chúng ta….làm sao có thể ở chung một chỗ?”

Anh nhếch môi, có vẻ giận dỗi, theo thói quen tôi có chút sợ hãi…..không dám biểu đạt hết ý của mình nữa…

Bầu không khí có chút xấu hổ…

“Hắc...Hắc.” Tôi gượng cười hai tiếng.

Anh im lặng….

Khi nhìn thấy một nhà trọ rẻ tiền, tôi liền kéo ống tay áo anh, nhỏ nhẹ nhìn anh nói. “Dừng xe ở đây một chút được không?...Nhà trọ này nhìn được lắm.”

Anh không nói gì cứ lướt xe đi qua nơi đó.

“Anh trai, đừng như vậy.” Tôi thấp giọng khẩn cầu.

“Không phải gọi anh là anh trai sao?” Cuối cùng anh cũng mở miệng, gương mặt đẹp hiện lên bất đắc dĩ cùng kiềm chế. “Nếu “đã” coi anh là anh trai, vậy chúng ta có thể tiếp tục ở cùng một chỗ không?”

Tôi cứng họng…

“Cùng anh trai ở chung một nhà, không phải là chuyện bình thường sao?”

Tiếng của anh nhẹ như làn gió, nhưng lại có sức đánh đổ tôi hoàn toàn. Nếu còn tiếp tục kiên trì, ngược lại chỉ càng thêm xấu hổ, vì thế tôi chỉ có thể gật đầu thỏa hiệp.

Anh dừng xe trước một khu dân cư xa hoa, sang trọng. Khu dân cư này hợp thành từ những cụm căn hộ lớn. Mỗi căn hộ đều có chỗ để xe riêng, trong mỗi khu còn có một con suối nhân tạo, hoa cỏ xinh tươi…thậm chí còn có một công viên nhỏ rất yên tĩnh thanh bình.

Một tay anh kéo hành lý, một tay vẫn nắm tay tôi, bấm thang máy đến tầng cao nhất.

“Anh mua căn hộ ở tầng cao nhất?” Tôi kinh ngạc. “Sao trước kia anh nói, tầng cao nhất không khí rất loãng, anh không thích?”

Anh khẽ cười, không trả lời.

Ra khỏi thang máy, anh mở cửa, căn phòng ấm áp đập vào mắt tôi…

Tôi ngơ ngẩn cả người, anh luôn thích tông màu lạnh đơn giản, làm sao lại có thể trang trí trong phòng thành tông màu nóng ấm này? Hơn nữa là rất ấm áp, không giống như nhà của một người đàn ông độc thân, ngược lại giống như nhà của một đôi vợ chồng mới cưới.

Là… bởi vì người phụ nữ kia sao??...

Tôi phát giác ra mình như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than….

Anh đem hành lý cất đi, kéo tay tôi đi đến cái cầu thang hình tròn. “Đưa em đi xem nhà.”

Tay tôi bị anh nắm chặt bước lên lầu, bên trong tối như mực làm tôi có chút sợ hãi bước đến gần anh hơn. Anh kéo tôi ngồi xuống cái ghế xích đu dài. Tôi đặt mình trong ngực anh, hơi ấm của anh ấm áp như tia nắng mặt trời… trong không gian yên tĩnh nhỏ hẹp…chúng tôi nghe được tiếng trái tim đập rộn rã của cả hai người.

Hơi thở ấm áp anh phản phất quanh cổ của tôi, cả người tôi càng lúc càng cứng đờ.

Có lẽ cảm nhận được sự mất tự nhiên, cứng ngắc của tôi, bàn tay anh không một tiếng động khẽ vuốt ve trên lư

Đột nhiên lúc này, trong căn phòng đang chìm trong bóng tối từ từ lóe lên tia sáng nhạt, trên trần nhà có một có mái che bằng vải bố chậm rãi kéo ra hai bên, một nóc nhà bằng kính lộ ra trước mặt tôi.

Một mảng sao trên trời rơi đúng tầm mắt nơi chúng tôi đang ngồi, hết ngôi sao này, đến ngôi sao khác loé lên, lúc sáng lúc tối. Ánh trăng tươi cười, nghịch ngợm nháy mắt, vụng trộm chiếu lên khuôn mặt đang mỉm cười dịu dàng của anh và gương mặt ngơ ngác ngồi yên lặng của tôi.

Tôi hoàn toàn ngây ngốc!

“Nếu mai mốt chúng ta có tiền, em nhất định phải mua một căn hộ có thể ngắm sao….”

......

“Nếu mai mốt em có một căn nhà, em nhất định phải dời đi hết toàn bộ tông màu lạnh mà anh thích, thay tất cả bằng tông màu ấm áp mà em thích…..”

......

Khi đó anh trả lời tôi ra sao nhỉ? Giọng nói mang theo trêu. “Được, chờ đến khi chúng ta mua được căn hộ có thể xem được sao trên trời, chờ đến khi em thành bà quản gia thay toàn bộ nội thất bằng tông màu ấm áp mà em thích….Anh cũng thuận tiện có thể…..thay đổi Đồng Tử Y....”

“Trầm Dịch Bắc, em ghét anh!”

Gục xuống người anh, chúng tôi ở trong căn phòng nhỏ đơn sơ tận tình đùa giỡn.

Nhà của anh, từng nơi từng góc đều dựa theo giấc mơ của tôi mà trang trí.

Hốc mắt tôi ẩm ướt…..

......

“Anh trai, em về phòng đây, một ngày một đêm em chưa ngủ, hai mí mắt đều muốn sụp xuống rồi.” Tôi dùng sự nghịch ngợm che giấu hoảng hốt, che giấu trái tim đang đập nhanh liên hồi.

Kéo lại mái vòm xem sao, đôi mắt anh nhắm lại, chứa một nỗi u buồn, mất mát.

Khi anh ngẩng đầu nhìn tôi, biểu hiện vẫn dịu dàng, đôi môi nhạt vẫn nở nụ cười mềm mại. “Cứ để hành lý ở đó, ngày mai anh giúp em sắp xếp, anh đưa em đi xem phòng trước, tắm rửa xong rồi ngủ một giấc ngon.”

Tôi mỉm cười, gật đầu.

......

Phòng của tôi là phòng lớn* nhất trong căn hộ, nhìn thật mộng ảo, đúng tiêu chuẩn phòng ngủ của con gái. Trong phòng còn có phòng tắm lớn, còn có cả bồn tắm mát-xa, sạch sẽ như chưa có ai từng sử dụng qua. (*master bedroom)

Anh luôn đem những thứ tốt nhất dành cho tôi.

Tôi tin chắc, khi anh trang trí cho căn phòng này, ý của anh là muốn để chỗ này cho tôi. Bởi vì trong phòng, ngay cả vị trí đặt chiếc giường tôi nằm cũng bài trí như nhà cũ, thậm chí cái gối ôm mà tôi yêu thích cũng được giặt sạch sẽ để trên giường.

Tôi tắm rửa xong, chui vào trong chăn mà lòng tôi nặng tr

Bắc Bắc yêu tôi, yêu không hề giữ bất kì thứ gì lại… tình yêu này thật nồng nàn, thật ấm áp.

Tôi dùng chăn quấn thân mình lại, muốn cất tiếng khóc lớn….

Không thể khóc! Từ nay về sau đối với anh, chỉ có cười vui, không có nước mắt….

......

Gần rạng sáng, cánh cửa nhẹ nhàng đẩy ra…

Tôi…vẫn có thói quen ngủ không khoá cửa…

Tôi vẫn không hề buồn ngủ… tôi vội vàng thở đều….Trong bóng tối, tiếng bước chân trầm ổn tiến lại gần tôi.

Hơi thở quen thuộc dừng lại trên giường….…

“Ngủ rồi sao?” Giọng nói mềm nhẹ, dịu dàng vuốt ve. “Anh không ngủ được.”

Tôi ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể làm như ngủ rất say sưa… Bắc Bắc……!!!

“Em mệt lắm rồi, phải không? Mấy năm trôi qua, anh cũng đã mệt chết rồi!.....” Tay anh nhẹ nhàng vỗ về mái tóc ngắn của tôi. “May mắn, cuối cùng em đã trở về….”

Chiếc giường từ từ lún xuống một góc, trái tim của tôi cũng từ cái lõm lún xuống đó mà lún dần….Anh nằm ở bên cạnh tôi, đem đầu tôi ôm vào lòng, cằm để trên đỉnh đầu tôi…..Tôi có thể cảm giác được niềm vui mnụ cười hạnh phúc của anh.

Tôi dùng hết sức ra lệnh cho bản thân, lúc này hẳn phải là trong tình trạng vừa mới bị đánh thức, dụi dụi mắt, sau đó vô tội hỏi “Anh trai, sao anh lại ở trong này.”

Nhưng hơi thở anh như mê hoặc người, nhè nhẹ tiến vào trái tim tôi…làm những hoài niệm yêu thương trong lòng tôi trỗi dậy.

Đêm nay, chỉ đêm nay thôi....... Hãy để cho tôi phóng túng một lần, hãy để cho anh ôm tôi đi vào giấc ngủ.

......

Đêm….rất sâu…..hô hấp của anh bắt đầu đều đặn…..

Tôi mở mắt, nhìn thấy gương mặt tuấn tú đang ngủ, gần trong gan tấc…khoé môi mỏng manh của anh thậm chí còn mang theo nụ cười thản nhiên như ẩn như hiện. Anh ngủ thật say, ngủ thật êm đềm…nhất định ban ngày anh rất mệt mỏi…..

Tay tôi xoa nhẹ nhàng trên đôi mắt anh, tinh tế vuốt ve hàng lông mi của anh.

Đã bao lâu rồi tôi không nhìn anh gần gũi như vậy?

Tôi thở dài trong lòng…

“Bắc Bắc, chúng ta mãi mãi làm anh em, được không?”

Tay tôi mơn trớn hàng lông mi dài và đôi mắt sâu thăm thẳm của anh.

“Em không thể không có anh….

“Không có yêu thương, sẽ không có dày vò. Không có chờ mong, sẽ không có tổn thương.”

Cuối cùng ngón tay tôi dừng trên đôi môi bạc của anh, ngón tay cái muốn cảm nhận thật sâu những lời nói được thốt ra từ đôi môi này.

“Bắc Bắc, nếu trên đời này chúng ta để ý nhau như thế, thì làm sao chúng ta có thể vì tình yêu mà chia lìa?” Ánh mắt tôi che kín một lớp sương mù, khuôn mặt anh như gần lại như xa. “Bắc Bắc, em muốn sống cùng anh đến đầu bạc răng long, mãi mãi không chia cắt…. vĩnh viễn chỉ có yêu, không có đau thương…...”

“Cho nên, xin anh một lần nữa lại làm anh trai của em có được không…?”

Nước mắt cuối cùng không kiềm chế được mà trào ra như suối….

......

Đồng Tử Y thật sự….. thật sự yêu tha thiết Trầm Dịch Bắc….

......

Tôi đem mặt mình chôn sâu trong ngực anh, một lần nữa ôm lấy thắt lưng anh…tham lam hút lấy hơi ấm yêu thương của cơ thể anh, mà hành động này chỉ dành cho các cặp tình nhân.

......

Đây là lần cuối cùng ăn cắp hơi ấm yêu thương, hai má đọng lại nước mắt, tôi nặng nề chìm vào giấc ngủ.

gương mặt nồng nàn của anh, đôi hàng lông mi yếu ớt khẽ động đậy……

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/