Học sinh tồi trường Bắc đại - Chương 03 - 04

Chương 3: Chuẩn bị khai giảng

Ngày hôm sau, khi tôi vừa tỉnh dậy, hai giường bên cạnh đã chăn đệm chỉnh tề. Lại nhìn đồng hồ đeo tay, đã sắp mười giờ. Tôi vuốt cái đầu tổ chim đi vào phòng rửa mặt. Phương Dưa Khả vừa văn từ phòng tắm đi ra, trong tay còn cầm một chùm nho. Cậu ta nhìn cái đầu của tôi một chút, nhíu mày nói: “Cô đi ngủ hay đi tránh bom vậy? Vì sao mỗi lần tỉnh lại đều là loại tạo hình này?”

Tôi trừng cậu ta một cái, “Liên quan gì đến cậu?” Nói xong tôi liền hung hăng đạp cửa phòng tắm. Bản thân ở trong gương quả thật có chút dọa người. Tóc đều chĩa ra mọi hướng như mào sư tử, sau gáy còn có vết hồng hồng. Tôi vỗ vỗ mặt, quay ra nói với cái gương như nói với bạn tri kỷ: cô gái tỉnh lại từ trong mộng a, cậu từ thời xổ đại xuyên tới sao?

 Chờ tôi rửa mặt xong, Tiểu Tây và Phương Dư Khả đã ở trong phòng xem TV. Thấy tôi trở lại, Phương Dư Khả chỉ chỉ chùm nho trên bàn: “Ăn chút hoa quả đi. Người tính tình quá mạnh bạo thì phải trừ hỏa. Cẩn thận nổi mụn.”

Tôi vặt một quả nho, đã lâu không ăn hoa quả tươi, thật ngọt.

Tiểu Tây hỏi tôi: “Còn chưa ăn sáng phải không?”

Tôi lập tức ra vẻ thẹn thùng: “Tiểu Tây, thật là ngại, bình thường em đều dậy rất sớm, nhưng không quen giường, tối hôm qua ngủ không tốt, vừa ngủ đã đến giữa trưa. Anh sẽ không cười nhạo em chứ.”

Tiểu Tây cười cười, lộ ra má lúm đồng tiền rất đẹp: “Trong trường đại học rất nhiều người bình minh chín giờ sáng, sáng năm giờ đi ngủ, tối chín giờ dậy, đều ngày đêm điên đảo cả.”

Tôi ra vẻ rất ngạc nhiên, “Em hiểu, em hiểu. Buổi tối học bào hiệu suất cao hơn nha.”

Tiểu Tây ngại ngùng gãi gãi đầu, cúi đầu cười nói: “Ha ha, thật ra tất cả mọi người là lên mạng. Đều ở trước cuộc thi mới gấp gáp học tập.”

Tôi thoáng cái không biết phản ứng thế nào, không biết nên nói internet là tốt hay không tốt, bởi vì tôi không chơi trò chơi nhưng cũng không thích học, đành phải liếc mặt về phía Phương Dư Khả. Tính toán trong lòng xem có nên dùng internet để tiếp cận Tiểu Tây hay không.

Phương Dư Khả liếc liếc mắt, nói với tôi: “Tôi khuyên cô tốt nhất là học tập cho chăm chỉ, đừng có ý định lướt internet. Đầu óc của cô chỉ đủ để đối phó với mấy môn thi thôi, đừng học người ta nước đến chân mới nhảy. Nước không dễ nhảy qua thế đâu.”

Tôi tức giận nói, “Cậu quen biết tôi mới bao lâu a? Đầu óc tôi bình thường có bao nhiêu thông minh cậu biết chắc. Nếu không làm sao tôi đỗ đại học được?”

Phương Dư Khả bĩu môi, không nói nữa. Một lúc lâu sau, cậu ta phun ra một đống câu làm tôi tức chết: “Kì thi thử không phải cô chỉ lọt vào top 20 có hai lần sao? Người trong top 20 đều là người quen, chúng tôi đều luôn giữ vững vị trí. Cô không phải khi thì ở top 20, khi thì ở danh sách 120 người sao?”

Tôi thở phì phì phản bác: “Danh sách 120 thì sao? Hôm ấy tôi bị sốt cao, đã được chưa.”

Còn chưa nói xong, Tiểu Tây đã ngắt lời: “Dư Khả, sao em biết Lâm Lâm ở trong danh sách 120 người a? Tiểu tử này chẳng phải bình thường chỉ nhìn có một mình mình hay sao?”

Tôi vội vàng nói: “Không thể, không thể, Tiểu Tây, anh đừng nói đùa. Em và cậu ta mới biết nhau có hai ngày. Cậu ta hay đoán mò. Hôm đó là do em phát sốt, làm bài không tốt, hắc hắc, làm không tốt.”

Phương Dư Khả cũng không biết vì sao mà gương mặt trắng trẻo trở nên đỏ bừng.

Tôi lấy cùi chỏ huých cậu ta, “Cậu không sao chứ? Lần tôi rơi xuống top 120 thật sự là tôi bị sốt, số học không đạt tiêu chuẩn.”

Phương Dư Khả uống đồ uống, cúi đầu nói: “Tôi biết.” Dừng lại một lúc, lại như sợ chúng tôi không nghe thấy nên bổ sung: “Tôi đã biết.”

Cứ như vậy hai ngày trôi qua, ngày trường học khai giảng rốt cuộc cũng tới.

Sự rộn ràng nhốn nháo của trường Bắc Đại kéo dài từ cửa nam đến tận đường Lâm Ấm, một nửa là sinh viên mới non nớt như tôi, nửa khác là phục huynh hưng phấn đưa con tới trường. Tiểu Tây đã ra trạm xe lửa đón đàn em. Tôi và Phương Dư Khả chia thành hai đường, trên đường Lâm Ấm tìm khoa của mình. Rất nhanh tôi đã tìm được khoa tiếng nước ngoài, nhận một cái chìa khóa, phiếu kiểm tra sức khỏe, sổ tay sinh viên linh tinh gì đó, tôi lập tức hưng phấn đi về phía ký túc xá.

May mắn lại một lần nữa rơi trúng đầu tôi, hắc hắc, tôi ở tòa nhà mới. Quan trọng nhất là, vị trí trường học sắp xếp cho tôi có một dãy nhà song song, mà tòa nhà song song lại chính là ký túc xá của Tiểu Tây. Như vậy mỗi ngày tôi đều có thể nhìn thấy khi nào Tiểu Tây ra khỏi cửa, khi nào trở về. Tôi đặc biệt đắc ý đi ra ban công ngoài cửa sổ, duỗi người một cái, bỗng nhiên thấy ký túc xá nam sinh đối diện có một bóng người quen thuộc. Tôi móc mắt kính ra đeo vào, nhìn về phía đối diện, may mắn vốn tồn tại trong lòng đột nhiên hoàn toàn biến thành thất vọng. Không sai, đối diện chính là Phương Dư Khả độc mồm độc miệng!

Phương Dư Khả cũng vừa vặn ngẩng đầu nhìn thấy tôi. Nhưng cậu ta bình tĩnh hơn, coi như không có việc gì, không có một chút biểu tình xoay người về ký túc xá, để lại một mình tôi trên ban công tốn hơi thừa lời.

Một lúc sau, ba người cùng phòng cũng lục tục tới. Ở dưới giường của tôi là một cô gái Giang Tây gọi là Văn Đào, không biết là phơi nắng đen hay vốn đã đen như thế, làm răng cô ấy có vể cực kỳ trắng. Đối diện giường của tôi là một cô gái Bắc Kinh, trang phục đặc biệt trưởng thành, đôi mắt nâu, môi dày, tên cũng rất trưởng thành, Khiếu Chu Lỵ, cùng tên với An Cát Lệ Na Chu Lỵ (Tên Trung Quốc của Angeline Jolie). Đối diện giường của tôi ở bên dưới là một cô gái Thượng Hải, dáng người rất nóng bỏng, gọi là Vương Tiệp. Mọi người đều được bố mẹ đưa tới, chỉ có tôi lẻ loi một mình, có vẻ đặc biệt vằng lặng.

Bà mẹ Thượng Hải đặc biệt nhiệt tình đẩy mạnh tiêu thụ cho cô con gái: “Tiệp Nhi nhà chúng tôi nha, bình thường rất dễ xấu hổ, không thích nói nhiều với người lạ. Nhưng nó đối xử với bạn bè rất tốt. Tất cả bạn bè đều nói Tiệp Nhi nhà chúng tôi rất tốt.”

Tôi nghĩ trong lòng, đây chẳng phải những lời vô nghĩa sao, trước mặt bà làm gì có bạn bè nào dám nói con gái bà không tốt nha, đó chẳng phải rất vô tâm sao!

Nhưng bà mẹ Thượng Hải cũng chẳng quan tâm chúng tôi phản ứng thế nào, tiếp tục nói: “Tên của Tiệp Nhi nhà tôi đều do tôi đặt đấy. Chữ Tiệp kia rất ít gặp nha, không phải chữ tiệp trong mẫn tiệp đâu, là chữ tiệp trong tiệp dư đó. Mọi người có biết tiệp dư có ý thế nào không?”

Mấy người khác đều không nói gì, chỉ có một mình tôi cực kỳ phối hợp lắc đầu theo bản năng. Bà mẹ Thượng Hải nhìn phản ứng của tôi, đặc biệt thỏa mãn giải thích cái tên với tôi.

(Nếu bạn không nhầm thì chữ tiệp trong mẫn tiệp nghĩa là nhanh nhẹn, còn chữ tiệp trong tiệp dư là chỉ chức quan cho phụ nữa ngày xưa)

Ngoại trừ bà mẹ Bắc Kinh, những bà mẹ khác đều bắt đầu xếp sách lên giá. Tôi nhìn lại, thật là giỏi, trên bàn Vương Tiệp là môt đống nhạc phổ, trên bàn Văn Đào là một đống văn học sử. Trên giá sách của tôi đến một quyển sách cũng không có, trơ trọi có bày một cái cốc đánh răng. Mẹ Văn Đào len lén hỏi con gái bà cái người kêu Chu Lâm Lâm kia có phải nhà khó khăn hay là cô nhi mồ côi cha mẹ, vân vân, hay không, vì sao lại một mình đi xa như vậy? Tôi chán nản, bật người lấy điện thoại gọi cho Phương Dư Khả. Cái tên này nhận điện thoại rất nhanh, vừa mới thông đã truyền đến, “Chuyện gì?”

Tôi giả bộ: “Anh, đến trạm xe lửa rồi chứ? Hai ngày nay anh cũng chẳng giúp em được gì! Anh về nói với bố mẹ một tiếng nha~~”

“Đồ ngốc!” Bên kia đã ngắt máy.

Tôi ngắt máy xong bỗng nhiên nghĩ, tôi gọi cho cậu ta làm gì nha, nhà tôi không khó khăn, bố mẹ tôi cũng khỏe mạnh, tôi trực tiếp gọi cho bố mẹ chẳng phải được rồi sao? Khỏi bị Phương Dư Khả kia mắng là đồ ngốc!

Nhập học ngày thứ hai, là ngày tân sinh viên kiểm tra sức khỏe. Tôi cầm bản đồ Bắc Đại chậm rãi đi lại trong trường. Cái phòng y tế này ở đâu nhỉ. Ai, có bố mẹ vẫn tốt hơn, mấy người bạn cùng phòng khác chẳng có việc gì phải lo, những gì nên biết bố mẹ cũng đã hỏi thăm cho, hôm nay còn có thời gian đi dạo thăm thú vườn trường. Tôi lắc lư đi tới, dựa vào năng lực xem bản đồ của tôi sợ là tìm mãi không ra. Cuối cùng chỉ còn một mình tôi đứng bất định ở ngã ba đường. Mà thôi, tôi chỉ cần phát huy tác dụng của quần chúng nhân dân, chặn đường hỏi một người cả tuổi tác và tướng mạo đều rất thảm hương, nhìn trang phục này hẳn là đã lăn lộn ở Bắc Đại nhiều năm. Trong nhiều lần giáo dục trước khi lên Bắc Linh, mẹ già của tôi đã dạy khi nói chuyện phải êm tai một chút. Vì vậy, tôi như táo bón phun ra hai chữ tiểu thư, nói xong chính mình cũng thấy buồn nôn, nhưng lời mẹ già nói hoàn toàn có hiệu quả. Gương mặt bánh mì loại lớn vô số nếp nhăn kia nở ra một đóa hoa càng nhiều nếp uốn. Cô ấy nói: em nha, chỉ cần đi dọc theo lối này, quẹo trái rồi quẹo trái rồi lại quẹo trái là tới.

Tôi vạn phần cảm ơn, lập tức dọc theo hướng ngón tay chỉ đi tiếp. Khi tôi tới được cửa phòng y tế đột nhiên cảm thấy nụ cười mở lớn như hoa kia thật là gian a. Lúc đó hận không thể đạp cô ta hoặc đạp chính bản thân mình. Bởi vì phòng y tế tôi vừa vòng một vòng lớn để tìm lại ở ngay bên trái của chỗ rẽ tôi vừa hỏi đường. Tôi lại ngu ngốc vòng một vòng lớn như vậy.

Tôi vừa nhận các loại giấy tờ vừa bắt đầu tính toán: bắt đầu từ đo các loại số đo chiều cao cân nặng trước, lấy máu để sau, nhỡ may có ngất xỉu thì khi trở lại cũng đã kiểm tra xong 95%. Đối với tính toán của mình, tôi vô cùng đắc ý. Khi xếp hàng để đi chiều cao cân nặng, Tôi cố ý nhìn số đo của người đứng trước mình. Tên bác sĩ kia cũng rất thiếu ý tứ, ngay có một cái số liệu cũng phải thông báo ra, coi chúng tôi không biết chữ chắc. Mắt thấy mấy nữ sinh đứng trước tôi đều hận không thể đạt được mốc 165cm, 45kg, đến lượt tôi, bác sĩ đặc biệt không vừa ý đứng lên chỉnh thấp cái thước xuống, cứng nhắc nói từng chữ, “157cm, 52kg.”

Tôi lúng túng giật báo cáo lại, xoay người chạy về sau, còn chưa chạy được mấy bước đã đụng phải người ta. Tôi vội vàng nói xin lỗi: “Thật ngại quá, xin cho qua.”

“Đồ ngốc.” Giọng nói lạnh lùng quen thuộc.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn nhìn, sao lại oan gia ngõ hẹp vậy nha. Tôi tức giận nói, “Cậu là quỷ hay người vậy, sao lại xuất quỷ nhập thần như thế.”

Phương Dư Khả cũng không đôi co với tôi, hừ một tiếng, nói với nữ sinh bên cạnh, “Đi thôi.”

Lúc này tôi mới chú ý đến một cô gái đứng bên cạnh cậu ta, vừa nhìn đã biết tiêu chuẩn 165cm, 45kg. Cô gái kia cười với tôi, nói với Phương Dư Khả: “Sao cậu không giới thiệu a?”

Phương Dư Khả quay về phía tôi bĩu môi: “Chu Lâm Lâm, khoa tiếng Đức.” Rồi lại quay về phía cô gái kia.

Không đợi Phương Dư Khả giới thiệu mình, cô gái kia đã ôn hòa nở nụ cười với tôi. Tôi phát hiện khi cô ấy cười rộ lên cũng có má lúm đồng tiền nhè nhẹ. “Mình là Như Đình, ở nhà thường gọi là Đình Nhi. Mình học tiếng Tây Ban Nha, cùng học viện với cậu nha. Hôm qua cậu ấy đã kiểm tra sức khỏe xong rồi, hôm nay bị mình kéo tới, mình sợ thử máu, có một nam sinh bên cạnh lấy can đảm.” Cô ta vừa nói vừa túm góc áo Phương Dư Khả.

“Chỗ thử máu không ở chỗ này, ở trong cái phòng nhỏ màu trắng kia kìa.” Tôi chỉ vào cái “hang ổ ma quỷ” kia.

“Ha ha, mình biết, vừa nãy cứ thấy Dư Khả nhìn về hướng này nên mình mới kéo cậu ấy tới.”

Oa, cũng đã gọi là Dư Khả rồi nha, cảm tình không phải sâu vậy chứ. Mà Tiểu Tây cũng gọi tôi là Lâm Lâm, hắc hắc, tôi tự thỏa mãn cười.

“Đồ ngốc.” Lại là giọng nói của Phương Dư Khả, tôi nghe cũng nhàm tai rồi, không có gì mới mẻ hơn sao? Tôi trừng mắt liếc cậu ta, ngược lại cười như hoa nói với Đình cô nương: “Mình không quấy rầy hai người nữa, mình đi kiểm tra những hạng mục khác trước đây. Có thời gian thì đi ăn cùng nhau.”

Như Đình đồng ý rất nhanh: “Được, bạn của Dư Khả cũng là bạn của mình.”

Người xếp hàng kiểm tra sức khỏe thật là dài, khi đến hạng mục cuối cùng là kiểm tra máu cũng đã là 12h20. Bụng vừa kêu vang, tôi vừa rảo bước tiến gần đến “hang ổ ma quỷ”, lại thấy hai người được nâng ra. Bác sĩ đi bên cạnh còn nói: “Lần này không phải bị shock hay sợ máu, ai~, lại còn khóc nháo nữa, có còn là trẻ con đâu nha, thật sự là được chiều đến hư, phải đâm cho bọn họ vài phát để khai thông gân cốt.” Tôi nghe được mà tóc gáy dựng đứng lên tập thể, ngồi xổm sang một bên chuẩn bị tinh thần một chút.

Nhìn mục đầu tiên trên tờ báo cáo, tôi chỉ hận không thể tự mình điền một số lên trên. Nhưng lại nghĩ vừa mới vào trường đã làm như vậy, nhỡ may bị điều tra ra, có phải sẽ bị đuổi trước khi bước chân vào nhà giàu hay không nha. Tờ báo cáo bị tôi nắm nhăn nhúm, ý chí của tôi vẫn đang tranh đấu. Ngay khi ngồi đến mức chân tê đi, tôi lại nhìn thấy Phương Dư Khả và Dư Đình đi vào. Gương mặt nhỏ của Dư Đình trắng bệch, ngón tay dài nhỏ nắm chặt tay Phương Dư Khả, nhẹ giọng nói: “Cậu xem, ngón tay mình đều lạnh hết cả rồi, Dư Khả, mình sợ kim, cậu biết mà, mình từ nhỏ đã sợ kim.”

Phương Dư Khả vỗ nhẹ vai Dư Đình: “Đừng sợ. Cứ nhắm mắt lại, chớp mắt là qua.”

Tiểu tử thối, nói chuyện với người khác thì dịu dàng như thế, nói chuyện với tôi lại như núi băng, chỉ lo không lạnh chết tôi, không coi tôi là con gái chắc. Lời tuy nói như vậy nhưng tôi cũng bắt đầu nhìn cậu ta rồi tự an ủi trong đầu, chỉ là chuyện đầu rơi máu chảy trong vòng một giây, cái cổ vươn ra, răng rắc xong việc (Khiếp cái bà này, giết người bằng tâm tưởng). Lão nương đây cũng thi đỗ Bắc Đại, trên trời còn rơi xuống một soái ca để tôi chuẩn bị yêu đương, quan tâm tôi như thế, coi như tôi hy sinh chút cũng đáng. Nghĩ như vậy, tôi “xoẹt” một cái đứng lên, bước tới trước mặt Như Đình, nắm chặt bàn tay đang nắm tay Phương Dư Khả của Như Đình, “Như Đình, rất nhiều chuyện phải trả giá, thi vào Bắc đại cũng đã là hi sinh, thời điểm cần cậu hi sinh tới rồi.”

Như Đình như bị hóa đã, thật lâu sau, từ trong miệng Phương Dư Khả mới truyền ra câu nói quen thuộc, “Đồ ngốc.”

Xếp hàng cả nửa tiếng, cuối cùng cũng tới lượt tôi và Như Đình. Tôi được phân tới bác sĩ bên trái, Như Đình bên phải. Như Đình mong chờ nhìn Phương Dư Khả, vẻ mặt uất ức kia tôi nhìn thấy cũng thương. Nhưng tôi có muốn thương hương tiếc ngọc cũng không được, bản thân tôi còn đang trong trận chiến nha. Tôi học ánh mắt Như Đình mong chờ nhìn bác sĩ nói: “Bác sĩ đại ca, mạch máu của em nhỏ, đặc biệt không dễ tìm, ngài chọc cho đúng nha, em cố chịu một lần cho xong, đừng như y tá mà coi cánh tay em như củ cải, hận không thể chọc thành con nhím nha.”

Bác sĩ cười cười: “Em là thí sinh ở đâu a? Lắm mồm như vậy, tuy em có béo một chút nhưng mạch máu chẳng phải rất rõ ràng sao?”

Tôi vừa nghe đã mất hứng: “Em đâu có béo. Nhiều nhất cũng chỉ được gọi là tròn trĩnh thôi, có được không?”

Bác sĩ chỉ chỉ vào báo cáo của tôi nói: “Trên báo cáo của em chẳng phải viết hơn 50 kg sao?”

Nói xong, tôi nghe thấy Phương Dư Khả ở bên cạnh len lén cười. Tôi tức giận trừng mắt nhìn cậu ta, oán thầm: có biết đây là bí mật lớn nhất của quốc gia hay không, để tiểu tử này được lợi. May mà tôi không phải Mộc Uyển Thanh, bí mật lớn nhất bị lộ sẽ phải gả cho người biết bí mật, như vậy chẳng phải là thật sự lợi cho tiểu tử ngươi quá rồi sao.

(Mộc Uyển Thanh: nhân vật trong Thiên Long Bát Bộ, thề rằng ai nhìn thấy gương mặt mình thì sẽ lấy người đó, về sau Đoàn Dự nhìn thấy, tiếc rằng hai người là anh em….. hờ, NGHĨ LÀ không lấy nhau được, thật tiếc, ta thích chị Thanh này nhất)

Khi tôi đang tức giận việc này, bác sĩ đã buộc sợi dây lên cánh tay tôi. Bên kia Như Đình cũng bị buộc một tay, tay kia nắm chặt lấy tay Phương Dư Khả. Tôi chỉ hận một mình tôi cô đơn, không chỗ dựa, tôi cũng không thể bắt lấy tay bác sĩ, ai~, nếu có bạn trai thì tốt rồi, tôi chua xót nghĩ trong lòng, ngẩng đầu lại thấy ánh mắt Phương Dư Khả, cậu ta thất thần nhìn tôi, vừa thấy tôi nhìn lại lập tức dời mắt. Tôi thấy là lạ, cũng không biết lạ ở chỗ nào, chưa đợi tôi hiểu rõ, kim tiêm nhọn hoắt của bác sĩ đã cắm vào. Phương Dư Khả ở bên cạnh nhẹ giọng nói: “Đừng nhìn cô ấy.”

Tôi liếc mắt nhìn, Như Đình đã dựa hoàn toàn vào trong lòng Phương Dư Khả từ lâu. Tôi nghĩ trong lòng, cậu nói cô ấy nhìn cái gì a, người ta có muốn nhìn cũng chỉ nhìn thấy cơ ngực của cậu thôi, hắc hắc, không phải cậu muốn người ta xem cơ ngực cậu đấy chứ? Hay là cậu không có cơ ngực? Tôi tà ác nở nụ cười. Lúc này bác sĩ đã rút ống tiêm ra, khi rút ra còn nói với tôi: “Em không phải là dũng cảm lắm sao? Nhìn kim tiêm lâu như vậy, khi rút ra còn có thể cười nha. Tôi vừa nhìn vẻ mặt sợ hãi của em, còn tưởng em sẽ bị shock.”

Chính tôi cũng thấy thật thần kỳ, thật là kỳ quái, sao tôi có thể nhìn ống tiêm cắm vào mình hút máu nha, nếu như trước đây tôi đã chẳng dám tưởng tượng chuyện này. Bác sĩ đưa tôi một miếng bông, nói với tôi, “Giữ yên hai phút, đừng buông tay nha.”

Tôi đáp lời, quay đầu lại nhìn, Như Đình đã lệ rơi đầy mặt. Tôi bỗng nhiên nghĩ, con gái phải nên giống như vậy, dáng vẻ có chút yếu đuối, như vậy mới làm con trai có cảm giác thành công. Không như tôi, nam sinh nhìn thấy đều cảm giác không sánh bằng. Tâm trạng vừa vui vẻ của tôi lập tức có chút trầm xuống. Như Đình dựa vào trong lòng Phương Dư Khả thật lâu vẫn không nhúc nhích, tôi đi cũng không được mà ở lại cũng không xong. Cho tới khi bác sĩ đối diện Như Đình không nhịn được nữa, hô với dòng người bên cạnh: “Người tiếp theo.” Lúc này Như Đình mới chậm rãi dựa vào Phương Dư Khả đứng lên.

Tôi chậm rãi theo sát hai người bọn họ ra ngoài, chưa đi được mấy bước, miếng bông đã rơi ra, nơi vừa bị kim châm vào chảy ra ít máu, mấy giây sau đã đọng thành một giọt máu nhỏ. Tôi vừa lau đi, máu lại chảy ra, tôi lại lau đi. Đang lúc tôi lau không biết mệt thì Phương Dư Khả không biết từ đâu đưa ra một miếng dán nhỏ, lạnh lùng ném cho tôi, vừa đỡ Như Đình vừa nói với tôi: “Đồ ngốc, không phải tiểu cầu của cô tốt lắm sao?”

Tôi đã quen với cách nói độc mồm độc miệng của cậu ta, chỉ nói một tiếng “Cảm ơn” rồi liền chạy ra khỏi phòng y tế. Tôi cũng tự mình hiểu. Người ta có đôi có cặp, miếng băng cá nhân này có vẻ chuẩn bị cho Như Đình, đưa cho tôi không biết Như Đình sẽ nghĩ thế nào a. Tôi cũng chỉ làm bóng đèn mà thôi, nếu không cẩn thận còn chọc gậy vào uyên ương. Tuy IQ của tôi không cao nhưng EQ thế nào cũng không thể thấp được. Hừ, tiểu tử, là tôi giúp cậu nha.

 

Chương 4: Cách mạng chính là mời khách ăn cơm

Lại qua hai ngày nữa nhà trường sẽ bắt đầu học kì. Tuy kì nghỉ hè này kéo dài từ tháng sáu đến tận tháng tám, ba tháng lâu như vậy, nhưng thấy nó sắp kết thúc, trong lòng tôi vẫn có chút lưu luyến. Trong khi đi mua một đống đồ ăn và đồ dùng sinh hoạt với bạn cùng phòng, tôi quyết định mở tiệc ăn mừng tôi đã đặt chân vào nhà giàu. Nhưng vừa mới đến, bố mẹ của bạn cùng phòng còn chưa đi nha, tôi cũng ngại kéo cả người nhà người ta đi ăn, quan trọng nhất là, đã hai ngày tôi chưa gặp Tiểu Tây rồi, dù thế nào cũng phải sáng tạo cơ hội ăn một bữa cơm với Tiểu Tây a. Một mình hẹn anh thì có vẻ hơi mất tự nhiên, tính toán lỹ lưỡng trong lòng, tôi cầm lấy điện thoại, tìm được cái tên bị tôi đặt là “sát thủ mặt lạnh” gọi sang, bên kia lập tức truyền tới tiếng nhạc chờ dễ nghe. Thật đốt tiền, dùng tiền cho người khác hưởng thụ, tôi âm thầm mắng. Bài hát kia đã phát hơn một nửa, Phương Dư Khả vẫn chưa nhận điện thoại. Ngắt máy, tôi coi như không có việc gì nằm thẳng cẳng trên giường ngủ trưa.

Không biết ngủ bao lâu, tôi bị đói bụng đánh thức. Tôi cầm điện thoại bên gối lên nhìn nhìn, có bốn cuộc gọi nhỡ của sát thủ mặt lạnh, tôi vừa định gọi lại, điện thoại đã kêu lên, nhìn tên lại là sát thủ mặt lạnh. Tôi nhận điện: “Này, có chuyện gì gấp tìm tôi a?”

Bên kia trầm mặc một lúc: “Cô là heo sao? Tôi gọi cho cô nhiều như vậy cô đều không nghe!”

Tôi có chút khó hiểu: “Để làm gì? Tôi vừa mới ngủ. Có chuyện mau nói, có rắm nhanh phóng. Tôi còn phải vào WC.”

“Chuyện gì? Không phải cô gọi cho tôi sao? Đồ ngốc.”

Tôi dừng một chút, nhớ lại xem trước khi ngủ tôi đang định đẽo gọt chuyện gì mà phải gấp gáp gọi điện cho người ta như thế. Đầu kia điện thoại đã không nhịn nổi nữa: “Chịu không nổi cô. Ngắt máy.”

“Chờ một chút, tôi nhớ ra rồi. Tôi muốn mời cơm.” Bên kia lại là một trận trầm mặc. Tôi cho là tín hiệu không tốt. “Này, nghe thấy không? Tôi nói tôi mời cơm, đại soái ca ngài cho một phản ứng ạ ~”

“Ăn ở đâu?” Khốn, đã được mời ăn thái độ còn lạnh lùng như thế.

“Địa điểm còn chưa chọn a, chúng ta đều mới tới có mấy ngày, đường xá cũng chưa quen. Như vậy đi, cậu gọi cả Tiểu Tây đi. Tôi cũng muốn cảm ơn anh ấy mấy ngày qua đã giúp đỡ. Thuận tiện để anh ấy làm hướng dẫn viên, giới thiệu cho chúng ta một số nhà hàng ngon.” Một tay tôi cầm điện thoại, một tay hận không thể vỗ tay tán thưởng chính mình. Chỉ số thông minh của tôi khẳng định là trên 150, tôi sao có thể thông minh đến thế này nha. Lời vừa nói vừa có tình vừa có lý lại có lễ a!

Đầu kia điện thoại dừng một chút rồi nói: “Tôi sẽ cố gắng.”

Không đợi tôi nói xong, bên kia đã ngắt điện thoại. Tiểu tử thối, muốn tiết kiệm tiền điện thoại chắc, cũng không để người ta nói xong, rõ thật là! Nhưng vừa nghĩ tới tôi sẽ đi ăn cùng Tiểu Tây, tôi làm một tư thế thắng lợi: Oh, yeah! Nói xong liền ngây ngô vuốt cái đầu sư tử đi vào phòng tắm.

Sáng sớm ngày thứ hai, tôi nhận được tin nhắn của Phương Dư Khả, súc tích đến mức không thể súc tích hơn được nữa: “Nhà hàng Quách Lâm, 7:00 p.m, gặp ở cổng.” Hứ, đánh điện báo chắc, lại còn p.m nữa. Tôi trả lời: “Được, anh ấy cũng đi chứ?” Đợi n phút, tiểu tử thối cũng chưa nhắn lại cho tôi. Có lẽ đang nói chuyện yêu đương với bạn gái nha.

Mấy hôm trước không gặp Tiểu Tây, tôi như đánh mất hồn, bây giờ sắp được gặp, tôi ngược lại có chút hoảng hốt. Ai~, chẳng lẽ thích một người là như vậy? Sợ hãi bất định, thấp thỏm bất an? Tôi vương đầu ra ngoài cửa sổ, nghĩ lúc này Tiểu Tây đang làm gì nhỉ? Hay là đang ngủ? Chắc là không, anh ấy hẳn là không ngủ nhiều như tôi; đọc sách? Có thể. Vậy là sách gì nhỉ? Truyện cười? Có lẽ là không, đó là thứ tôi xem. Sách giáo khoa? Có lẽ không, quá cứng nhắc. Anh nhất định là đang đọc loại sách rất uyên thâm, toàn bộ là tiếng Anh, tìm tòi vũ trụ huyền bí hoặc phân tích xu thế tài chính toàn cầu. Đối với những chỗ tác giả còn hoài nghi, anh nhất định sẽ dùng bút máy chú thích lên sách, viết lên quan điểm của mình. Đối với những chỗ tác giả viết đặc biệt có ý tưởng, anh cũng nhất định sẽ vạch những đường gợn sóng bên dưới. Ừ, đúng, anh sẽ dùng những ngón tay thon dài sạch sẽ lật một trang lại một trang, sau đó chìm đắm trong thế giới của quyển sách kia.

“Nghĩ gì vậy? Làm dáng như thế?” Vương Tiệp đạp vào đùi cắt đứt mơ màng của tôi. Mọi người đều trẻ tuổi năng động, ở với nhau một vài ngày đã như người nhà.

Tôi ha hả cười: “Nghĩ đến ông xã nha.”

“Oa, là công tử nhà nào? Giới thiệu, giới thiệu a.” Cái lỗ tai bát quái của Vương Tiệp lập tức dựng thẳng đứng.

“Thiên cơ không thể tiết lộ.” Tôi hắc hắc cười. “Mới là giai đoạn huấn luyện ông xã thôi, có cơ hội sẽ giới thiệu cho các cậu biết.”

“Các cậu là mập mờ không rõ hay là mình cậu đơn phương a? Nhìn cậu cười như thế đoán chừng cậu đơn phương rồi.”

“Hắc, sao lại nói vậy, dựa vào cái gì nói tớ một mình đơn phương thì sẽ cười như vậy? Còn mập mờ thì sẽ cười thế nào?”

“Cái này thì cậu không hiểu rồi. Giai đoạn mập mờ tuyệt đối sẽ cười ngượng ngùng, ánh mắt sẽ dịu dàng sâu xa. Tớ biểu diễn cho cậu coi.” Nói xong, Vương Tiệp lập tức chống cằm ra vẻ thục nữ.

Tôi cười ngặt nghẽo, “Cậu diễn Lâm Đại Ngọc đấy à.”

“Phải hoa nhường nguyệt thẹn như thế. Vừa rồi tớ thấy cậu phát xuân nước miếng cũng sắp rơi xuống đất rồi.” Vương Tiệp cười cười.

“Ai~, thật đúng là bị cậu nói trúng rồi, tớ thật sự đang thầm mến. Người ta cũng không biết tâm tư này của tớ, cậu xem cậu với bạn trai cậu ấy, mỗi ngày gọi điện thoại đến lỗ tai cũng không giăng nổi mạng nhện. Tớ đây cũng chỉ là suy nghĩ chia sẻ tiền điện thoại với cậu thôi. Có lẽ một thời gian nữa, điện thoại ký túc xá này sẽ thuộc về tớ nha.”

“Đừng có tự sướng nữa đi.” Vương Tiệp đẩy tôi, “Nhìn dáng vẻ này của cậu là lần đầu tiên thích đàn anh chứ gì?”

“Cao thủ a, tuyệt đối là cao thủ. Sao cậu biết?”

“Khi tớ bắt đầu yêu đương cậu còn nằm trong tã ấy chứ. Ai~, mối tình đầu thì có chút phiền phức. Nếu không thành, nhẹ thì thương tâm, nặng thì tự mình hại mình a.”

“Phi phi. Sao có thể không thành?! Không thành cũng phải thành. Mẹ tớ nói, một trong những nhiệm vụ của tớ ở đây là phải tìm một bạn trai. Tớ sao có thể phụ ý tốt của mẹ già nha?”

“Vâng vâng vâng, Lâm Lâm, tớ chúc cậu mã đáo thành công.” Vương Tiệp xoay người về chỗ ngồi xuống, cầm một cái gương bắt đầu trang điểm.

Tôi nhìn Vương Tiệp đang dán lông mi, chằm chằm không chuyển mắt, Vương Tiệp quay đầu nhìn tôi: “Cậu nhìn chằm chằm tớ như thế tớ làm sao trang điểm a, hoảng chết được.”

“Hắc hắc hắc hắc, Tiệp Nhi a, cậu giúp tớ trang điểm nha, tối nay tớ có cuộc hẹn.”

Vương Tiệp cười cười: “Được, không thành vấn đề.” Nói xong bắt đầu bôi đủ thứ lên mặt tôi. Vừa bôi vừa nói, “Da cậu hơi khô, khu hình chữ T hơi nhờn, a, chỗ này còn có chút tàn nhang.”

“Chị hai, chị có thể đừng đả kích em như thể không. Cậu nói thêm chút nữa là tớ thành thiếu phụ luống tuổi có chồng rồi. Mấy ngày nay tớ không hợp khí hậu nên mới như vậy. Đây chẳng phải kiểm tra trình độ trang điểm của cậu sao? Tối nay tớ có hẹn, cậu cho tớ chút lòng tin có được không?”

“Ha ha, cái gì mà thiếu phụ luống tuổi có chồng chứ, thiếu phụ trên mặt làm gì có mụn thanh xuân a. Cậu cũng không phải thiếu phụ luống tuổi có chồng. Ha ha. Nói nghiêm túc đây. Lần đầu tiên hẹn hò phải trang điểm trang nhã, nhìn thoải mái một chút.”

Nửa giờ sau, Vương Tiệp cầm chiếc gương giơ ra xa một chút: “Nhìn thành quả của tớ đi, hóa cậu thành tiểu tiên nữ người gặp người thích, hoa gặp hoa nở rồi.”

“Thật sự là tài nghệ điêu luyện nha!” Tôi quay cái gương tấm tắc tán thưởng, tỉ mỉ nhìn, mụn, tàn nhang vân vân trên mặt cũng không thấy nữa, đôi mắt cũng to hơn một vòng.

Tôi dùng sức ôm Vương Tiệp một cái: “Chờ lão nương ta báo tin thắng trận trở về nhất định mời cậu ăn thịt.”

Tôi kiểm tra bản đồ một chút, Quách Lâm cách Bắc Đại vài con đường. Tôi đánh giá quãng đường mất khoảng 10 phút. Để an toàn, tôi quyết định đến đúng giờ. Tôi không ngừng nhìn đồng hồ, thật vất vả mới chờ tới 6 giờ 50, tôi khó nhịn nổi nữa mới ra cửa.

Phương Dư Khả và Tiểu Tây đã đang trò chuyện phía trước Quách Lâm. Từ xa nhìn lại, hai đại soái ca đi làm thần giữ cửa thật có chút đáng tiếc. Tôi điều chỉnh hô hấp, đi qua, giơ tay lên: “Hi, thật ngại quá, em tới muộn.”

Phương Dư Khả quay đầu nhìn tôi, giật mình một cái, lạnh lùng quay đầu nói: “Đi thôi.”

Tôi tự động quên cậu ta, đi tới cạnh Tiểu Tây nói, “Tiểu Tây, chờ lâu chưa?”

Tiểu Tây lắc đầu: “Chưa lâu, anh vừa tới trung tâm kinh tế, suýt chút nữa thì muộn. Vừa chạy tới đây, có phải đợi cũng là Phương Dư Khả đợi lâu kìa.”

Khi gọi món ăn, tôi hỏi Tiểu Tây uống gì. Tiểu Tây hỏi: “Các em uống bia chứ?”

Phương Dư Khả nói: “Em uống”. Tôi vội vàng xua tay: “Hai người uống đi, em không uống, em không biết uống rượu, ha ha.”

Thật ra tửu lượng của tôi không tệ, từ nhỏ bố tôi đã dùng đầu đũa nhúng rượu vàng cho tôi uống. Bây giờ uống chút bia cũng chỉ như trò đùa. Đang là mùa hè, uống chút bia coi như giải khát, đáng tiếc tôi đang mặc váy, trang điểm cũng trang nhã, uống rượu với người ta cũng không nên, nhỡ may dọa Tiểu Tây chạy mất thì sao. Trước tiên vẫn nên nhẫn nhịn một chút.

Trên bàn cơm, chỉ cần là những món rau mà cánh tay có thể vươn tới được tôi đều gắp, không quan tâm những món ăn kia bày biện mê người thế nào, tôi đều tự động bỏ qua. Tôi uống một ngụm nước đá, ăn một miếng rau, chậm rãi nhai chậm rãi nuốt, thục nữ trên TV chẳng phải đều ăn như vậy sao. Tuy rất đói bụng nhưng tôi rất lo lắng hình tượng như sói đói vồ mồi trên bàn ăn sẽ hù dọa ông xã tôi đã tăm tia. Tôi cầm giấy ăn lau miệng, nói ra kịch bản đã nghĩ sẵn: “Tiểu Tây, đại học phải sống thế nào mới có ý nghĩa?”

Phương Dư Khả không biết uống phải cái gì, liên tục ho khan. Tôi ngẩng đầu nhìn trời: Ông trời a, ông ném vận may cho tôi đồng thời ném cả cái tên này nữa hay sao. Phương Dư Khả thực sự là khắc tinh của tôi. Lần nào bầu không khí đang rất tốt đều bị cậu ta phá hủy.

Tiểu Tây cười cười, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết đáng yêu, lúm đồng tiền trên má càng sâu: “Còn phải xem em muốn cái gì, nếu em muốn những ngày bình thản, em cứ dựa theo hồi cấp ba học tập cho tốt là được; nếu em muốn cuộc sống phong phú, em có thể tham gia các loại đoàn hội. Bắc Đại có rất nhiều câu lạc bộ, có danh xưng là “đại chiến bách đoàn”, vừa mới khai giảng các câu lạc bộ đã bắt đầu tuyển người mới, em có thể dựa theo sở thích của mình để tham gia một hai hội, hoặc em có thể tìm công ty để thực tập. Có người trước khi vào đại học đã có ý muốn xuất ngoại thì sẽ tập trung nghiên cứu, mục đích khác nhau sẽ có cuộc sống khác nhau.”

Tôi vừa nghe lòng lại lạnh xuống. Chẳng lẽ tôi nói: mục đích của em là không để bị đuổi, tìm một người để gả cho a? Tôi quanh co nói: “Ha ha, em vừa vào học, cũng chưa nghĩ tới những ngày sau sẽ thế nào. Còn kế hoạch của anh thì sao?”

Tiểu Tây không nói gì, một lúc sau mới thở dài: “Anh dự định sẽ xuất ngoại học thạc sĩ, tranh thủ kiếm một học bổng. Nhưng hiện tại sức khỏe bố anh không tốt, anh không yên tâm.”

Thấy tâm trạng Tiểu Tây bỗng nhiên hạ xuống, tôi cũng không biết nên an ủi thế nào, đành phải nói: “Sức khỏe không tốt thì đi khám nhiều một chút, uống thuốc nhiều một chút. Tất cả sẽ tốt.”

Phương Dư Khả uống một ngụm bia: “Cô là đồ ngốc chắc. Uống thuốc nhiều một chút, có người nói như vậy sao? Hơn nữa bố người ta còn là bác sĩ.”

Tôi cũng hiểu được mình nói sai, vội nói: “Ha ha, em nói không đúng. Ý của em là ở hiền gặp lành. Anh cũng đừng quá lo lắng.”

Thật ra trong lòng tôi rất khó chịu. Tiểu Tây thành tích rất tốt, có thể giành học bổng xuất ngoại. Tôi học tiếng Đức, muốn xuất ngoại cũng chỉ đi Đức, chạy tới nơi yêu chủ nghĩa đế quốc ấy cũng chẳng làm gì a. Hơn nữa, tôi có thể tốt nghiệp hay không còn chưa biết, cầm học bổng xuất ngoại thật sự là giấc mơ quá xa xôi rồi.

Khí áp quanh bàn ăn bất ngờ giảm. Bầu không khí không chút sức sống, tôi giơ ly nước đá lên nói: “Vì ngày mai tốt đẹp, cụng ly!”

Phương Dư Khả cười cười, nói: “Cụng ly!”

Tôi bổ sung: “Vì khuôn mặt tươi cười của núi băng nghìn năm, cụng ly!”

Tầm 9 giờ, tôi giả bộ đi toilet đứng dậy tính tiền. Nhân viên phục vụ nói, vị tiên sinh kia đã trả tiền rồi. Tôi quay đầu nhìn hai người bọn họ, hạ giọng hỏi: “Ai?”

“Người mang mắt kính đang uống rượu kia kìa.” Nhân viên chỉ chỉ về phía Phương Dư Khả: “Diện mạo giống Won Bin ấy.”

Sau này nhớ lại, tôi nghĩ con mắt của người này vô cùng kỳ quái. Rõ ràng tôi thấy Phương Dư Khả giống Phương Đại Đồng, vì sao mẹ già và nhân viên đều nói là Won Bin nhỉ? Won Bin có lúm đống tiền nha…

Tôi chạy về len lén hỏi Phương Dư Khả: “Hôm nay sao lại trượng nghĩa như vậy, giúp tôi trả tiền nha?”

Phương Dư Khả liếc mắt nhìn tôi: “Không có thói quen để con gái mời, mặc dù cô cũng chẳng giống con gái.”

Tôi cắn răng hỏi: “Chỗ nào không giống?”

Phương Dư Khả cố ý nhìn ngực tôi, từng chữ từng chữ nói: “Cô-nói-xem?”

Tôi cảm giác máu toàn thân đều sôi trào lên mặt, có Tiểu Tây ở bên cạnh tôi cũng không tiện phát tác, đành phải nén giận nói: “Cậu chờ đấy, Phương Dư Khả!”

Tôi hít một hơi, bình tĩnh nói với Tiểu tây: “Ăn no chưa? Ăn no rồi thì chúng ta đi thôi.”

Tôi đứng lên chuẩn bị rời đi. Phương Dư Khả bỗng dứng nói với Tiểu Tây: “Tiểu Tây, anh đi trước đi, em có chuyện muốn nói với cô ấy.”

Tôi trừng mắt với cậu ta, cố hết sức không động môi, nghiến răng nói với cậu ta: “Tôi với cậu có chuyện gì phải lén lút nói như vậy?”

Phương Dư Khả kéo tôi ngồi xuống, nói với Tiểu Tây: “Thật sự có chuyện. Mẹ cô ấy vừa gọi điện, nói không gọi được cho cô ấy.”

Tôi nghi hoặc lấy điện thoại ra, không phải a, điện thoại chẳng làm sao cả.

Tiểu Tây nhìn tôi một chút rồi lại nhìn Phương Dư Khả, cười nói được.

Nhìn thấy Tiểu Tây cứ thế đi mắt, tôi tức giận hỏi Phương Dư Khả: “Chuyện gì a?”

Phương Dư Khả có chút xấu hổ, nói với tôi: “Là chuyện con gái bọn cô.”

Tôi nhìn bộ dạng ấp a ấp úng của cậu ta, lập tức nóng nảy đứng lên, lớn tiếng hỏi: “Cái gì mà chuyện con gái? Cậu nói cho rõ ràng. Lằng nhằng cái gì a?”

Phương Dư Khả chỉ chỉ váy của tôi: “Phía sau cô… đỏ…”

Tôi nghe xong, vội vàng túm chặt phía sau: “Sao cậu… sao không nói sớm?”

Phương Dư Khả nhẹ giọng nói thêm một câu: “Nói cô không giống con gái, cũng không cần dùng cách như vậy để chứng minh đâu.”

Tôi nghĩ vẻ mặt tôi đang đỏ bừng bừng, hùng hổ rống lên với cậu ta: “Chuyện này trời biết đất biết, cậu biết tôi biết, rõ chưa?”

Phương Dư Khả cũng không hé răng. Trong lòng tôi thật ra đang cực kỳ rối loạn, sớm biết vậy đã không uống nước đá, bà dì cả xúi quẩy, sao tới sớm nhiều ngày như vậy, có vẻ bà ấy cũng không quen khí hậu mới a. Nhưng cứ ngồi xuống cũng không phải biện pháp tốt.

Tôi nói với Phương Dư Khả: “Có phải cậu đã đồng ý với mẹ tôi sẽ chăm sóc cho tôi, đúng không?”

Phương Dư Khả gật đầu.

Tôi tiếp tục nói: “Tôi lên lầu trước, bên cạnh ngã tư có một cửa hàng tiện lợi. Cậu đi mua cho tôi một cái quần, không thì váy cũng được, thuận tiện, thuận tiện cậu… mua cho tôi túi băng vệ sinh. Lát nữa tôi trả tiền.”

Phương Dư Khả im lặng một lúc, nhìn tôi một chút rồi cúi đầu đi xuống lầu.

Một lúc lâu sau, Phương Dư Khả cầm theo một túi đồ về. Tôi lập tức cướp lấy nhằm về hướng toilet.

Tôi mở túi nhựa ra, bên trong là một chiếc quần đen, một chiếc váy đen, băng vệ sinh các loại. Tôi hắc hắc nhìn có chút hả hê, tiểu tử thối kia ở cửa hàng tiện lợi sợ là phải lằng nhằng một lúc lâu mới dám cầm một đống băng vệ sinh ra khỏi cửa. Ông trời a, tuy tôi bảo ông quăng chết cậu ta nhưng nhớ là đừng có làm tôi bị thương, tôi phải sống mà nhớ tới chuyện này a.

Tôi thay quần ra ngoài, Phương Dư Khả đã chờ ngoài toilet. Tôi vỗ vỗ vai cậu ta, nói: “Đi thôi, vất vả cho cậu.”

Phương Dư Khả lạnh lùng nói: “Chuyện này, trời biết đất biết, cô biết tôi biết.”

Tôi cười: “Biết biết. Sau này nhỡ có gặp phải nữa thì cậu cũng có kinh nghiệm rồi. Không phải sao?”

Vẻ mặt Phương Dư Khả thoáng một cái kéo ra rất dài: “Cái đầu ngu ngốc nhà cô đừng có nghĩ đến chiều hướng này nữa, nhiều tế bào não như vậy mà cũng không không biết dùng cho đúng.”

Tôi vui vẻ: “Sao cậu biết tôi ít dùng đến tế bào não a? Bình thường tôi rất lười suy nghĩ, khi cần phải suy nghĩ sẽ là một Einstein đấy, biết không? Tôi thi vào trường đại học số học được 140 đó. 140! Cậu được bao nhiêu?”

Phương Dư Khả nói: 150

Tôi không nói nữa, nói với cậu ta có một cảm giác đặc biệt thành công. Khi thi vào trường đại học, chẳng biết lúc ấy đầu óc thông suốt thế nào, trước đây số học chỉ cần được 125 đã mừng rỡ như điên, thi vào đại học đột nhiên thần tiên trợ giúp mới được 140. Bây giờ để tôi làm lại có lẽ chỉ được 110 thôi. Tiểu tử này lại có thể đạt điểm tối đa sao? Từ khi hết cấp hai đến giờ tôi đã không biết đến khái niệm điểm tối đa là gì nữa rồi!