You are here

Đêm nay bao giờ sáng - Chương 35-36

CHƯƠNG 35

Dịch: rainyalice
GHxU 

Một gia45Ayn p3RQvhòng quá45Ayn bar45Ay, te9SLạc Trăn3RQv, Liên45Ay Ân,45Ay Thẩm45Ay 45AyHạ 3RQvThụy, Tte9Shất TGHxUhất xiêu3RQv vuTnJẹo GHxUvắt ngườiGHxU lênte9S te9Ssô p3RQvha tGHxUán gẫu,uTnJ te9Shai cậuuTnJ ấmuTnJ te9Sca há3RQvt ở45Ay bêGHxUn truTnJên, h3RQvát “NGHxUhững bônguTnJ uTnJhoa kia”te9S củuTnJa 3RQvPhác Thụ.

“Thập uTnJTam, đuTnJừng “lte9Sa” n3RQvữa [145Ay], tôi45Ay ng3RQvhe suTnJắp tắte9St th45Ayở đây3RQv này,uTnJ đổite9S bàGHxUi nàote9S vuuTnJi hơn45Ay đGHxUi!” Lạc3RQv TrăGHxUn n3RQvém 45Aymột 3RQvcái gốite9S 3RQvôm qua.

“Được, vậuTnJy chị3RQv 3RQvthích te9Snghe bài45Ay nào3RQv?” ThậpGHxU TuTnJam kiềGHxUm lạuTnJi giọnte9Sg cate9So đã45Ay “lte9Sa” đếGHxUn 45Ayphân nửuTnJa, nị3RQvnh nọtte9S h3RQvỏi Lạte9Sc Trăn.

“Tao 3RQvlại te9Scảm thấ3RQvy rấtuTnJ dễ3RQv nghe3RQv, tte9Sao th3RQvích g45Ayiọng này,3RQv cái3RQv gGHxUì nhỉ,uTnJ GHxUu buồn3RQv, te9Sđúng khônguTnJ 3RQvA Thụy?”

“Đúng, quáGHxU đúng,3RQv chịte9S GHxULiên n3RQvói đềute9S đú45Ayng!” uTnJThẩm 3RQvHạ TGHxUhụy cườiuTnJ hềGHxU hề.

“Tao bảte9So 3RQvnày Thẩm3RQv te9SHạ Thụy,45Ay c45Ayhân nàGHxUy c45Ayủa màuTnJy dỡ45Ay từte9S GHxUtrên tGHxUhân c45Ayhó xuố45Ayng uTnJà, s3RQvau đó3RQv te9Slắp uTnJlên ngưGHxUời mìnhuTnJ hảuTnJ [2].”GHxU L3RQvạc TGHxUrăn GHxUgiơ chGHxUân hu45Ayng hGHxUãn chọc3RQv lo3RQvạn 45Aytrên đùiuTnJ củuTnJa uTnJThẩm HuTnJạ Thụy.

“Ơ 45Ayhay, q45Ayuấy r3RQvối tì3RQvnh dục.”

“Tao đánhte9S mày!”

Hai cậuGHxU te9Sấm 3RQvnhìn nhau45Ay, GHxUchủ độnuTnJg GHxUchọn te9Smột buTnJài tìnte9Sh 45Ayca há3RQvt đôi.

“Nói đi45Ay nóiGHxU lạite9S,” GHxULiên uTnJÂn nhìnuTnJ vềte9S 3RQvphía Lạc3RQv TrăuTnJn đangte9S cuộnGHxU trònte9S uTnJtrên ste9Sô pGHxUha đơ3RQvn, “Bạchte9S te9Smã GHxUcủa mày45Ay đâ3RQvu? S3RQvao 3RQvchưa te9Snghe màuTnJy nhắte9Sc đến3RQv n3RQvữa nhỉte9S, tuTnJrước 3RQvđây chẳn45Ayg ph45Ayải ngàGHxUy te9Snào cte9Sũng 45Aytreo tGHxUrên mi3RQvệng sao?”

Thẩm uTnJHạ Thụte9Sy vừauTnJ uTnJnghe liềte9Sn cườite9S hô45Ay hGHxUố, “Ngườite9S 3RQvta 3RQvsớm GHxUkhông GHxUcần GHxUnó rồite9S, chịte9S LiênGHxU, c3RQvhị cGHxUố ý45Ay đúngGHxU không?”te9S ThuTnJẩm HạGHxU ThụyGHxU còuTnJn nhớte9S mte9Sình 3RQvđã te9Skể cte9Shuyện n45Ayày 3RQvcho LiGHxUên Ân,uTnJ hte9Sơn nữuTnJa cte9Sòn kGHxUể rấtuTnJ sốnte9Sg đGHxUộng hì3RQvnh tượng.

Lạc 3RQvTrăn uTnJlúc GHxUnày khônGHxUg te9Shô ứngte9S te9Svới Thẩm3RQv HạuTnJ Thụ45Ayy nữa,45Ay ng45Ayẩng đầu45Ay nhuTnJìn tuTnJrần nhGHxUà lộnte9Sg lte9Sẫy 45Ayvàng GHxUson, mắt45Ay chớp45Ay chớp.

“Không tiếpte9S tGHxUục nữa45Ay te9Sà?” Liê3RQvn Âte9Sn vuTnJô cùngte9S 3RQvkinh ngạc.

“Chị tưởngte9S luTnJà ti3RQvểu 3RQvthuyết nhiều45Ay kte9Sỳ àuTnJ, đề45Ayu lGHxUà chuyện3RQv của3RQv 3RQvhai n3RQvăm trước,uTnJ 45Ayxong xuô45Ayi từuTnJ uTnJlâu rồi.”uTnJ ThẩGHxUm Hạ45Ay te9SThụy 3RQvnâng l3RQvy rượu3RQv h3RQvướng quuTnJa GHxULạc Tră45Ayn lte9Sàm điệuGHxU bộ3RQv ch45Ayúc rượu.

“Không đúng,uTnJ” LiênuTnJ Â45Ayn GHxUngồi thẳGHxUng dậy,uTnJ cúi3RQv đầu45Ay 3RQvtrầm uTnJtư, “Taote9S GHxUnhớ h45Ayai năGHxUm trư45Ayớc, 45Aycái uTnJtên 3RQvbạch uTnJmã ấy3RQv chte9Sạy đếnGHxU uTnJhỏi uTnJtao LạcGHxU T3RQvrăn GHxUxin họcte9S tGHxUrường nào,3RQv vuTnJẻ mặGHxUt r3RQvất thànGHxUh khẩn3RQv, rấtuTnJ te9Stha thGHxUiết, rất3RQv đ3RQvau khổ,3RQv te9Srất tiềute9S tụ45Ayy, 3RQvsuýt nữGHxUa tuTnJao cò45Ayn tưởn3RQvg LGHxUạc GHxUTrăn phGHxUụ hắn,te9S đươ45Ayng te9Snhiên l45Ayát GHxUsau t45Ayao uTnJlập tứcuTnJ tỉ3RQvnh táuTnJo, ngGHxUhĩ cáiuTnJ thằngGHxU nh45Ayóc nh45Ayư 3RQvhắn, đãte9S bte9Sắt nte9Sạt e3RQvm GHxUgái nhuTnJà 3RQvtao cte9Sòn 45Aydám giảte9S te9Sbộ s45Ayi tìnhGHxU trước3RQv m45Ayặt 45Aychị đâGHxUy, nhà45Ayo GHxUlên đáuTnJnh c45Ayho te9Smột trậ3RQvn, kế3RQvt qGHxUuả —GHxU-” Liên45Ay 45AyÂn n45Aygừng l3RQvại h3RQvo huTnJồi lâu45Ay, te9S“Ba cGHxUhiêu bịte9S c45Ayhế ng45Ayự, 45Aysau đ3RQvó 3RQvtao vìuTnJ thuTnJân te9Squên 3RQvnghĩa te9Scho hắnte9S địate9S chỉ45Ay, hte9Sắn luTnJiên tụte9Sc 45Aynói hGHxUai tiếng45Ay cảmuTnJ ơnte9S, uTnJxong quaGHxUy người45Ay chạuTnJy luôn3RQv, tate9So GHxUtrông th3RQveo 45Aybóng lư3RQvng nô3RQvn nGHxUóng ấyuTnJ te9Smà te9Snghĩ, gGHxUã đàn3RQv ôte9Sng tốuTnJt thếuTnJ nà3RQvy chắcte9S tá3RQvm pte9Shần lte9Sà uTnJem g3RQvái mGHxUình hiể3RQvu te9Slầm rồte9Si.” NóiuTnJ GHxUđến đây,3RQv Li3RQvên ÂuTnJn ngẩng3RQv đầute9S ánh45Ay mGHxUắt hu3RQvng á45Ayc, te9S“Hóa 3RQvra uTnJlà h3RQvỏi đểuTnJ chơ45Ayi thGHxUôi à!”

Lạc Tr45Ayăn vẫnuTnJ nhìnte9S lête9Sn t3RQvrần nhte9Sà, khôuTnJng uTnJhề đGHxUộng đậy,GHxU tựa45Ay nhuTnJư đãGHxU uTnJcứng đ3RQvờ ra.

“Em gáte9Si, khGHxUông saGHxUo chứ?”GHxU ThẩmuTnJ Hạ3RQv Thụy3RQv nguTnJhe xte9Song cuTnJũng uTnJsững te9Ssờ, đte9Soạn hoànGHxU hồnGHxU đáGHxU ngườiGHxU bête9Sn cạ3RQvnh GHxUmột cái.

“không sa45Ayo, có3RQv t3RQvhể cte9Só ch45Ayuyện gìGHxU uTnJđược GHxUchứ.” LạcuTnJ Tr3RQvăn đGHxUứng dậy,uTnJ cầGHxUm chauTnJi bi45Aya tGHxUrên bànGHxU tràuTnJ trúGHxUt một45Ay n3RQvgụm, rGHxUồi đGHxUi lGHxUên bụ45Ayc hátte9S n3RQvhận micr45Ayo trênte9S ta3RQvy ThậpGHxU Tam3RQv, tưte9Sơi cườiuTnJ nói,GHxU “GHxUĐến tao3RQv, tụ3RQvi mày45Ay ởGHxU dưới3RQv GHxUmà 45Aynghe, uTnJnghe luô45Ayn c3RQvho 3RQvtao nhá,te9S te9Sbổn tiểuuTnJ thưuTnJ cố45Ayng hiế45Ayn 3RQvca hát,GHxU quán45Ay quân45Ay uTnJtop 1GHxU0 3RQvdanh te9Sca của3RQv t45Ayrường GHxUE tuTnJái xuấGHxUt 45Aylần đte9Sầu tiênte9S, n3RQvghìn uTnJvàng cũ45Ayng khó3RQv cầu.”

“Tao cóte9S nóiuTnJ uTnJchuyện gì45Ay đán45Ayg đểte9S vGHxUui mừng45Ay à?”uTnJ Liên45Ay Ân3RQv nghiêuTnJng đte9Sầu te9Shỏi ThẩuTnJm 3RQvHạ Thụy.

Thẩm Hạ45Ay Thụte9Sy nhấpGHxU ngụm3RQv rư3RQvợu nte9Shìn lêuTnJn bụcGHxU, 3RQvkhông l45Ayên tiếng.

Lạc 45AyTrăn hátuTnJ liêuTnJn tiếpGHxU 45Ayhai bàite9S tiếng3RQv anh.

“Không ng45Ayờ vẫnGHxU cGHxUó chúte9St thực3RQv lực.”3RQv Liên45Ay ÂnuTnJ đánh45Ay 45Aygiá te9Smột cách45Ay 45Aykhách quan.

“Không thế45Ay th45Ayì sGHxUao giànGHxUh quuTnJán quâGHxUn hả.”3RQv Thẩm3RQv 3RQvHạ ThụuTnJy mỉGHxUm 3RQvcười, cGHxUũng nuTnJhớ lGHxUại cuTnJuộc 45Aythi cte9Sa te9Shát te9Slàm chte9So cả3RQv trư3RQvờng xôn3RQv 3RQvxao và3RQvo năm3RQv uTnJthứ ba3RQv, kuTnJhi ấy3RQv uTnJLạc TruTnJăn cóte9S thể45Ay tGHxUham giuTnJa đượcuTnJ là45Ay dte9So kuTnJhông cuTnJẩn thận3RQv n3RQvghe nóite9S chte9Sủ tte9Sịch hộite9S học3RQv 3RQvsinh Mạ3RQvc HoànuTnJh lte9Sà mGHxUột gite9Sám te9Skhảo của3RQv vòng3RQv sơGHxU 45Ayloại, mà3RQv cáuTnJi GHxUcon bé45Ay Lạc45Ay TGHxUrăn hGHxUay truTnJêu chọcte9S nGHxUam s3RQvinh GHxUlàm thúuTnJ vu45Ayi c45Ayuộc sốnguTnJ đươGHxUng nte9Shiên sẽ45Ay khôGHxUng bở45Ay lỡGHxU buTnJất cuTnJứ cơte9S hộGHxUi n3RQvào, lảGHxUo đảo3RQv c45Ayhạy đ45Ayi te9Sbáo GHxUdanh, cte9Sòn v45Ayề sauTnJu làm3RQv suTnJao lạte9Si gGHxUiành đượcte9S giả45Ayi nuTnJhất, Tte9Shẩm Hạ3RQv Thụ45Ayy cte9Sũng mơ3RQv hồ,uTnJ uTnJthực 45Aylực tuTnJhì khôte9Sng uTnJkém như3RQvng chuTnJưa đ45Ayến GHxUmức đGHxUược te9Sgiải nhấtte9S, trouTnJng đ3RQvó cGHxUó h3RQvai tte9Shí ste9Sinh cô45Ay thuTnJấy 45Aycòn mạn3RQvh te9Smẽ huTnJơn 3RQvcả LạGHxUc TruTnJăn, uTnJsau GHxUnày Thẩ3RQvm HạuTnJ 45AyThụy ngẫm3RQv lại45Ay cũuTnJng đã3RQv thông3RQv suốt,uTnJ l3RQvàm 3RQvca 3RQvsĩ quGHxUan trọnte9Sg nhte9Sất 45Aylà gte9Sì, GHxUvẻ bềuTnJ ngoài!GHxU BềGHxU n45Aygoài ổnGHxU ti45Ayếng qte9Suỷ g3RQvọi nGHxUgười 45Aycũng ngte9She nhuTnJư tiếte9Sng 45Aytrời, cuTnJòn nguTnJược luTnJại, cuTnJhỉ cte9Só GHxUvề nhà3RQv GHxUhát GHxUcho mìnhGHxU ng45Ayhe tuTnJhôi. Thậ45Ayt uTnJra kýGHxU ứcuTnJ sGHxUâu đte9Sậm nh3RQvất về45Ay c45Ayuộc GHxUthi ấGHxUy chí3RQvnh lGHxUà lễuTnJ tGHxUrao gi45Ayải, 3RQvhôm 45Ayđó MạcuTnJ HuTnJoành b3RQvước lênte9S te9Stặng hoGHxUa, mỉte9Sm cườ45Ayi nóiuTnJ mộ3RQvt c3RQvâu vôte9S cùnuTnJg ki45Aynh điển,3RQv “Năm3RQv nuTnJay dù45Ay s3RQvao cũ3RQvng nuTnJgoài dựte9S đoán”,uTnJ toàte9Sn tuTnJrường x3RQvôn xao.

Thẩm HạuTnJ TuTnJhụy nte9Sghĩ 45Ayđến đ45Ayây, khô45Ayng khỏiGHxU cảmGHxU thánuTnJ mộtuTnJ t3RQviếng, tuổi45Ay trẻ3RQv thậ45Ayt nhiề45Ayu huTnJoài bão.

Lạc Trănte9S luTnJại hGHxUát te9Smột te9Sbài tiếuTnJng uTnJanh rồ45Ayi GHxUđi xuống,3RQv vươnte9S t3RQvay đ45Ayón l45Ayấy lte9Sy sodte9Sa TGHxUhẩm Hạ3RQv Thụ45Ayy đưa.

“Chị L45Ayạc Trăte9Sn, te9Schị quả3RQv lGHxUà chân3RQv nhâ3RQvn kuTnJhông GHxUlộ GHxUchân tưte9Sớng.” ThậpuTnJ TuTnJam vGHxUỗ tauTnJy, 45Aymắt lấpte9S lán45Ayh tte9Sim hồng.

“Tôi c45Ayòn chânGHxU thte9Sật hơn3RQv nữa45Ay cơ,45Ay uTnJnào lại45Ay đuTnJây, te9Suống r45Ayượu với3RQv chị,te9S k3RQvhông ste9Say kuTnJhông về.”

“Vâng, chuTnJị n45Ayói thếGHxU nàte9So, 3RQvThập TGHxUam cũGHxUng t45Ayheo hầu.”

“Thế nGHxUày l3RQvà GHxUthế 45Aynào?” uTnJLiên Âte9Sn cuối3RQv cùnGHxUg đãuTnJ nte9Shìn 45Ayra ch3RQvút buTnJất thường.

“Thỉnh thoảng45Ay luTnJại pháte9St tGHxUác mte9Sột lầnGHxU, thườte9Sng thôi45Ay.” TGHxUhẩm HạuTnJ ThụGHxUy c45Ayười hàte9S hàGHxU uTnJhai tiếuTnJng, ngoảnhte9S te9Sđầu n3RQvhìn dte9Si đ3RQvộng củate9S GHxULạc Tră3RQvn đặtuTnJ trGHxUên bte9Sàn GHxUtrà l45Ayại đan3RQvg uTnJrung, “Có45Ay cầnte9S bảouTnJ v3RQvới nóGHxU kte9Shông, GHxUđiện thoạite9S của3RQv nóGHxU đãGHxU kêu45Ay năGHxUm lầnGHxU rồi?”45Ay ThGHxUẩm HạGHxU Thụy3RQv cầuTnJm GHxUdi độnGHxUg lên,3RQv nhíte9Su m3RQvày, “uTnJHạ ThiêuTnJn Liên?”

Thẩm Hte9Sạ ThụyuTnJ hất45Ay đầ3RQvu thoán45Ayg liếcte9S te9Squa Lte9Sạc Tră3RQvn đanguTnJ đuate9S rượu3RQv cùuTnJng Thậpte9S 3RQvTam thiếu,te9S te9Sbỗng nhiê45Ayn mỉuTnJm cườGHxUi GHxUnói GHxUvới LiênGHxU 3RQvÂn, “Chị45Ay Liên3RQv, có3RQv muốnuTnJ xte9Sem tròte9S te9Svui không?”

Liên 3RQvÂn n45Ayhư c45Ayhìm 45Aytrong sGHxUương mù.

Thẩm GHxUHạ Thụy45Ay lạte9Si bGHxUật cườiuTnJ h3RQva hảte9S, tiế45Ayp đ3RQvó lậte9Sp t45Ayức te9Scúi đầu3RQv mở45Ay mte9Sàn hGHxUình d45Ayi đ3RQvộng củate9S Lạc3RQv Trăn3RQv, gửiGHxU 3RQvtin n3RQvhắn, te9Shai tin.

Nội GHxUdung giốnuTnJg nhauGHxU, đều3RQv l45Ayà, 3RQv[Em uuTnJống ste9Say quáGHxU, c3RQvưng à,uTnJ tớite9S đ45Ayón 3RQvem điGHxU.] 3RQvcòn bổ45Ay su3RQvng tGHxUhêm địa3RQv uTnJchỉ 3RQvcụ thể.

—-***—-

[1] 3RQvBài 45Ayhát nàyGHxU 3RQvcó nhGHxUiều te9Sđoạn “GHxUla te9Sla” GHxU: ))

[2] uTnJý c45Ayhỉ ch3RQvân 3RQvchó (GHxU= nịuTnJnh hót)te9S, tứ45Ayc kêGHxUu T45Ayhẩm Hạte9S 45AyThụy biGHxUết c3RQvách te9Snịnh nọt.

CHƯƠNG 36

Dịch: rainyalice

 

Tiếng 3RQvdi độn3RQvg vaGHxUng te9Slên, p3RQvhá 3RQvvỡ uTnJmột cuTnJuộc huTnJội nGHxUghị th45Ayảo luậGHxUn ng45Ayhiêm tú45Ayc. M3RQvạc GHxUHoành te9Sngồi trête9Sn 45Ayghế cGHxUhủ tọGHxUa cầm3RQv lấuTnJy chite9Sếc te9Sđiện te9Sthoại mte9Sàu đen45Ay siê3RQvu mỏng45Ay đặt45Ay uTnJtrên mé45Ayp bànte9S, ha45Ayi giâyGHxU ste9Sau, bàte9Sn taGHxUy nắ45Aym dte9Si độnGHxUg nhGHxUất t45Ayhời siếtuTnJ chặtte9S lại.

Lúc 45AyHạ Thiênte9S Liên3RQv chte9Sạy đếnGHxU 45Ayphòng quán45Ay bte9Sar GHxUđã thấ45Ayy LạcuTnJ TGHxUrăn đa3RQvng GHxUnằm tr45Ayong 3RQvlòng một45Ay 45Aygã đẹ3RQvp tra45Ayi, conte9Sg ngườite9S khô3RQvng đượ3RQvc thoảuTnJi má3RQvi, te9Snhớ lại3RQv 45Aykhi nãyte9S mình45Ay v45Ayượt b3RQva cáiGHxU đèn3RQv đte9Sỏ luTnJiên tiế45Ayp, khôuTnJng khGHxUỏi 45Aylắc đầuuTnJ cườite9S khổ.

Trên bà45Ayn tr3RQvà bà3RQvy 45Ayla liệGHxUt GHxUbia bọGHxUt cùng45Ay GHxUmấy cha3RQvi 3RQvrượu ngoạ3RQvi cate9So cấ3RQvp cóGHxU 3RQvniên te9Sđại lâute9S đờGHxUi, tr45Ayong l45Ayy ruTnJượu uTnJrót đầyuTnJ nh45Ayững loạ3RQvi rGHxUượu 45Ayhỗn tạpte9S màte9Su sắcte9S uTnJkhông đồ45Ayng nhất,te9S hGHxUắn bi45Ayết te9Stửu lượngGHxU củate9S cuTnJô khô45Ayng tồi45Ay, te9Scó thểuTnJ nGHxUói làGHxU te9Scực 3RQvkỳ khá45Ay, 45Aynhưng 3RQvpha rượu,3RQv kte9Shông sauTnJy cũuTnJng kuTnJhó. 45AyHạ ThiênGHxU Liête9Sn đứ45Ayng uTnJở GHxUcửa mộtGHxU lú3RQvc mte9Sới cte9Sất bưuTnJớc đ3RQvến bê45Ayn LạcuTnJ 45AyTrăn, GHxUhắn giờ45Ay nàGHxUy chỉ45Ay 45Ayhy 3RQvvọng 45Aycô khôngte9S mGHxUượn rượ3RQvu làm45Ay càn.

“Lạc Trăn.”

Không truTnJả lời.

“Chị LGHxUạc 45AyTrăn uGHxUống saGHxUy thưte9Sờng r45Ayất 45Ayyên ổn.”

Hạ Thiên3RQv LiênuTnJ ngẩnguTnJ đầu45Ay nhìnuTnJ GHxUgã truTnJai GHxUthanh 3RQvtú vừ3RQva nte9Sói chuyệGHxUn, “CậuuTnJ vấtGHxU uTnJvả quá.”

Thập uTnJTam cưuTnJời GHxUcười, 45Ay“Không s45Ayao, đây3RQv te9Slà tráGHxUch nhiệm45Ay củaGHxU tôi.”

Hạ ThGHxUiên uTnJLiên hơuTnJi te9Snhếch kuTnJhóe miệng3RQv, uTnJcúi ngườuTnJi địnte9Sh te9Snâng LạuTnJc te9STrăn dậy.

“Để chị45Ay 3RQvấy ngủ45Ay mộtuTnJ te9Slát 45Ayđã, nếuuTnJ khuTnJông cuTnJhị ấy3RQv uTnJsẽ pháte9St cáu.te9S” ThuTnJập Ta3RQvm ngănGHxU cả45Ayn, câuuTnJ nà3RQvy c45Ayũng cGHxUoi nhuTnJư luTnJà t45Ayhật lòng.

Hạ Tte9Shiên LGHxUiên ngừng45Ay GHxUlại, gi3RQvơ cGHxUổ taGHxUy nhìGHxUn 3RQvđồng h45Ayồ, “Năm3RQv phúGHxUt nữaGHxU được3RQv không?”

Thập Tte9Sam hte9Síp mắ3RQvt, uTnJcầm chuTnJai bGHxUia truTnJên bà3RQvn uGHxUống mấy3RQv ngụmuTnJ, kte9Shông nó45Ayi gì.

Một te9Slát 3RQvsau te9SHạ TGHxUhiên Lite9Sên vươn3RQv ta3RQvy ké3RQvo lấyuTnJ GHxUeo Lạte9Sc TrăGHxUn, uTnJchỉ l3RQvà vẫnuTnJ ch45Ayưa đợite9S hắte9Sn cte9Só động45Ay t45Ayác tiGHxUếp tuTnJheo, mộtuTnJ GHxUbàn te9Stay độtte9S nhiênuTnJ táchGHxU t45Ayay huTnJắn ra.

“Để tôi.”45Ay GiọnguTnJ nóGHxUi đạmte9S nGHxUhạt cte9Só vị45Ay xGHxUa cáchte9S trờGHxUi sinh.

Hạ Th3RQviên GHxULiên qu45Ayay đầuGHxU lại45Ay n3RQvhìn, lậpuTnJ tức3RQv cưte9Sời te9Snói, “Mạcte9S t3RQviên sinuTnJh, ngưỡngte9S mộGHxU đãGHxU lâu.”

Mạc Hoàn45Ayh nghiGHxUêng đầu,uTnJ khẽte9S gật,45Ay “Tte9Sôi uTnJcũng vậy.”

Hạ T3RQvhiên Liê3RQvn c3RQvười l3RQvặng 45Aylẽ, “Cóte9S lẽ3RQv chúng3RQv tte9Sa nGHxUên GHxUngồi xute9Sống tròGHxU chuyệGHxUn te9Smột lát.”

“Cần th3RQviết khuTnJông?” MạcGHxU HoànGHxUh hỏi,te9S k3RQvhẩu k45Ayhí đãGHxU ch3RQvối từ.

“Chí te9Sít chúnguTnJ tGHxUa có45Ay cù3RQvng mte9Sột cte9Shủ đề.”

Mạc 3RQvHoành nhì45Ayn lạiGHxU te9SHạ 3RQvThiên L3RQviên, uTnJvẻ mặt3RQv điềm45Ay đạ3RQvm, “GHxUTôi khônuTnJg cGHxUảm thấy3RQv cần45Ay t45Ayhiết phả45Ayi có3RQv cuTnJuộc GHxUđàm lu3RQvận này.”

“Thế ư?”te9S Sắte9Sc mGHxUặt Hạte9S Thiê45Ayn Liên3RQv chốcGHxU látte9S trởte9S nêuTnJn nghiuTnJêm túc.

Trong mê3RQv mauTnJn, giọnte9Sg nuTnJói tGHxUrầm thấpte9S GHxUquen te9Sthuộc khiến45Ay giấ45Ayc ng3RQvủ GHxUcủa uTnJLạc te9STrăn te9Scực kỳ45Ay b3RQvuồn 45Aybực, gi3RQvữa lúc3RQv ngẩn45Ay n45Aygơ GHxUcó một45Ay GHxUcánh tate9Sy ômuTnJ lấy45Ay 45Ayeo côuTnJ, vữnte9Sg vàng45Ay đuTnJỡ cô3RQv ngồite9S 3RQvdậy, huyệ3RQvt thte9Sái dươnguTnJ đa45Ayu nh3RQvức, dướiuTnJ ch3RQvân 3RQvlại yế45Ayu ớtuTnJ v3RQvô lực,45Ay cte9Sơ thGHxUể k3RQvhó chịu45Ay GHxUnhư thte9Sể bịuTnJ tê45Ay liệt.

Lạc TrăGHxUn vuTnJươn taGHxUy vỗGHxU uTnJlên trte9Sán, cGHxUô khôGHxUng dámuTnJ chuTnJắc liệGHxUu te9Smình cóte9S phGHxUải mơuTnJ 3RQvmơ mà3RQvng mànGHxUg troGHxUng cơ45Ayn suTnJay, vìuTnJ tGHxUhế luTnJúc nte9Sày muTnJới GHxUcảm giáte9Sc uTnJđược 45Ayngười GHxUđang te9Sôm cô45Ay 3RQvlà te9SMạc Hoà3RQvnh, màuTnJ cả45Aym xú45Ayc 45Aynày khiếGHxUn te9Scô bấtte9S te9San một3RQv cácte9Sh kh45Ayó hiểu.

“Tránh ra…3RQv” Lạc3RQv TrănuTnJ GHxUhơi lộ45Ay vẻuTnJ mệtuTnJ 45Aymỏi te9Sđẩy nguTnJười buTnJên cạnhte9S ra3RQv, 3RQvngã 45Ayvề ste9Sô pGHxUha, GHxUthật GHxUra c45Ayô uTnJrất m45Ayuốn nGHxUói vớiGHxU ngườiuTnJ nàuTnJy, GHxUkhông có45Ay việc45Ay g45Ayì th45Ayì đừnguTnJ te9Sdùng n3RQvhãn 45Ayhiệu sữuTnJa tắm,te9S GHxUdầu gội45Ay ấyte9S nữa,uTnJ chuTnJo d3RQvù GHxUmuốn dù3RQvng cuTnJũng k45Ayhông đ3RQvược tỏ3RQva rte9Sa c3RQvùng mộtuTnJ 45Ayloại cả45Aym giác.

“Đừng chạuTnJm và3RQvo tGHxUôi, tôte9Si rấtte9S GHxUkhỏe.” GHxUMùi hư3RQvơng 3RQvquen thuộcte9S đến45Ay guTnJần, LuTnJạc TGHxUrăn lại45Ay đ3RQvẩy người45Ay uTnJmuốn đte9Sỡ côuTnJ m45Ayột l3RQvần nữa.

Một te9Slúc lâuGHxU s45Ayau, thanGHxUh âmuTnJ ấmuTnJ 45Ayáp mộ45Ayc mạc45Ay vte9Sang lên3RQv, “Lạc45Ay Tte9Srăn, 3RQvanh đưa3RQv 45Ayem v45Ayề, 3RQvem uống45Ay sate9Sy rồi.”

Lạc GHxUTrăn thấyuTnJ qGHxUuái 45Aylạ, te9Ssao hô45Aym 3RQvnay đâuGHxU đ45Ayâu cũng45Ay t45Ayoàn cảm3RQv giác45Ay te9Scó ngườiuTnJ qu45Ayen, cGHxUố te9Sgắng mởGHxU t45Ayo haGHxUi mắt,45Ay tầmte9S n45Ayhìn muTnJơ hồ,45Ay te9Snhưng r45Ayõ rànte9Sg khuô3RQvn mặtuTnJ hiệuTnJn te9Sra trướcuTnJ mắt3RQv chínhte9S làte9S Hạ3RQv TuTnJhiên Liê45Ayn, “3RQv… HạGHxU TGHxUhiên Liên?”

“Ừ.” 45AyHạ Thiên45Ay Lite9Sên uTnJcười một3RQv các3RQvh ý3RQv vị3RQv te9Smù muTnJịt, n3RQvhân te9Stiện nGHxUắm luTnJấy t3RQvay cô.

“Sao a45Aynh lGHxUại ở45Ay đây…”te9S Ýte9S 3RQvthức te9Shãy cònGHxU GHxUhơi tỉnh3RQv táo.

“Đến đGHxUón em.”3RQv GHxUHạ ThiêGHxUn LiGHxUên đỡ45Ay uTnJlấy 45Aybờ vauTnJi Lạte9Sc Trăn.

Lạc Trăte9Sn đ45Ayứng dậuTnJy, te9Sđầu nặuTnJng te9Snhư đuTnJeo 3RQvchì, “E45Aym muốn45Ay ngủ.”

“Về lGHxUại ngủGHxU tite9Sếp, nhé?”

Lạc TuTnJrăn bỗngte9S nhiên3RQv b45Ayật cườte9Si te9Shì h3RQvì, “Hạ3RQv TuTnJhiên LiêGHxUn, a45Aynh GHxUcó tình3RQv ý3RQv vớiuTnJ uTnJem à?”

Bốn uTnJphía tĩnuTnJh lặnguTnJ uTnJba giây.uTnJ “Ừ,GHxU vềte9S điểm45Ay nàyGHxU 3RQvanh đ3RQvã thểGHxU hiện3RQv rõte9S ràuTnJng rồi.”te9S 3RQvNgữ điệu45Ay chứate9S te9Sý cười45Ay chậm3RQv rãte9Si nó3RQvi te9Sra, man3RQvg te9Stheo sựuTnJ t3RQvhẳng trắnte9S trite9Sệt đte9Sể uTnJhiếm thấy.

Lạc Tr45Ayăn cúte9Si đầte9Su khGHxUẽ cuTnJười, te9S“Có tìnGHxUh ý…3RQv ha…te9S te9Sem cũng3RQv te9Scảm tte9Shấy c3RQvon ng3RQvười a45Aynh rGHxUất thte9Sú vị…”uTnJ uTnJLạc TGHxUrăn lắc45Ay lắGHxUc đầu3RQv, đầu45Ay 45Aycàng nặuTnJng, khô3RQvng quản45Ay uTnJnổi mạ3RQvch te9Ssuy nghĩ3RQv, vẫte9Sn tiếp3RQv tục45Ay lẩm3RQv bẩmGHxU nó3RQvi mớ,te9S “te9SĐi thôi3RQv… đưaGHxU te9Sbổn uTnJtiểu thư…3RQv về45Ay n3RQvhà, te9Sem GHxUmuốn ngte9Sủ…” L45Ayồng nuTnJgực phuTnJiền muộuTnJn khóte9S chịu,GHxU từte9Sng đợt3RQv bute9Sồn nôGHxUn tGHxUrào l3RQvên, nãote9S b45Ayộ c3RQvo rúuTnJt ng45Ayày cte9Sàng sítte9S chặt,te9S giố3RQvng 45Aynhư mte9Suốn nte9Sứt t45Ayoác ra.

“Vâng, te9Sđại tGHxUiểu tuTnJhư, lập3RQv tức45Ay 3RQvđưa e3RQvm vuTnJề nGHxUhà đây.”uTnJ 3RQvKhông khỏiuTnJ buTnJật cười,3RQv quảuTnJ thự45Ayc cá45Ay 45Aytính hơiuTnJ ầmte9S ĩ,3RQv n45Ayhưng te9Shoàn 3RQvtoàn uTnJcó thểuTnJ ch3RQvấp nte9Shận, H45Ayạ TGHxUhiên 45AyLiên 45Ayôm LạcGHxU Trăn3RQv bướGHxUc 3RQvra bên3RQv ngoài.

Lạc TuTnJrăn c3RQvảm giáGHxUc nhGHxUư muTnJình đan3RQvg giẫmuTnJ lêuTnJn bọte9St biển,te9S chte9Sỉ GHxUcó t3RQvhể yếu3RQv ớtte9S GHxUtựa vàoGHxU Hạ3RQv ThiGHxUên Liên45Ay, mGHxUặc cuTnJho hắuTnJn uTnJkéo đi.

Đôi vợuTnJ chồngGHxU sote9Sn dựauTnJ GHxUsát vàuTnJo te9Snhau r45Ayời 45Ayđi, tte9Srong 45Aygian phòn3RQvg cGHxUhìm và45Ayo mte9Sột mảnhuTnJ tĩnhte9S mte9Sịch, đế45Ayn kh3RQvi MGHxUạc HoàGHxUnh 45Ayở GHxUmột bên3RQv uTnJbình tĩte9Snh đứngte9S lên,GHxU đưaGHxU mộtte9S ch45Ayiếc t3RQvhẻ cte9Sho ThuTnJập Tam.

Thập Tte9Sam phả45Ayn ứngte9S lạiuTnJ liềnte9S vộuTnJi vàn45Ayg xuGHxUa tate9Sy, “ChGHxUi 3RQvphí GHxUcủa cGHxUhị Lạc45Ay GHxUTrăn đều3RQv được3RQv mi45Ayễn pGHxUhí.” ThầnuTnJ sắc3RQv te9SMạc Ho45Ayành uTnJđạm nhạtte9S, nhte9Sưng 3RQvtia lạnhte9S lùng45Ay ti45Ayềm 3RQvẩn truTnJong co45Ayn ngươiuTnJ 45Aylại uTnJvô c3RQvùng rõte9S n45Ayét. ThậpuTnJ TGHxUam đan45Ayg muốnte9S lte9Sên tiế45Ayng nóte9Si guTnJì đó,GHxU Mạcte9S HouTnJành đãte9S đuTnJẩy cuTnJửa rte9Sa ngoài.

“Quan hệte9S ta3RQvm giácGHxU đite9Sển 45Ayhình, mộte9St từuTnJ tuTnJhôi, uTnJtầm thườn45Ayg.” Thẩm45Ay te9SHạ ThụGHxUy vẫn45Ay 3RQvnép truTnJong guTnJóc tốiGHxU gặuTnJm te9Snửa 3RQvquả 45Aydưa hấ3RQvu xong3RQv, ph3RQvun te9Sra m3RQvột t45Ayừ trầnuTnJ thuật45Ay maGHxUng 45Aytính tổ45Ayng 45Aykết, uTnJ“Liên ÂnuTnJ, thấte9Sy uTnJthế nào?”

Liên Â45Ayn ngồuTnJi x45Ayổm bête9Sn cạn45Ayh sGHxUau mộtGHxU 3RQvlúc iGHxUm lặuTnJng m3RQvới 3RQvtrầm mặte9Sc gậuTnJt đầ3RQvu, te9S“Cô gáte9Si thì45Ay quGHxUá tầmuTnJ thưGHxUờng, nhGHxUưng đàn3RQv ôngGHxU lạiuTnJ khGHxUông tầGHxUm thườnguTnJ, nếuGHxU GHxUcó thểGHxU 3RQvhốt 45Ayvào trte9Song quTnJuán —-”

Hạ Thiête9Sn LuTnJiên dìu45Ay Lạc3RQv Tte9Srăn lê3RQvn xeGHxU, giúpte9S c45Ayô càite9S dte9Sây 3RQvan tuTnJoàn, “Cte9Só thểte9S biến3RQv muTnJình thàuTnJnh GHxUthế nàyGHxU, GHxUem cũng45Ay lợi45Ay hạiuTnJ đấy.”

“Mạc Hoành…”

Hạ Thiên3RQv LiênGHxU s45Ayững sờ,3RQv uTnJngồi te9Strở lại45Ay v45Ayị 45Aytrí uTnJcủa mte9Sình, khGHxUẽ c3RQvười t45Ayhành tiến45Ayg, “Đây3RQv c45Ayó thểte9S coGHxUi 45Aynhư mộGHxUt mũuTnJi 45Aytên GHxUtrúng haGHxUi đíc45Ayh trênuTnJ uTnJmột gi3RQvá trịuTnJ n45Ayào đóte9S không?”

Ngoảnh đầuGHxU n3RQvhìn gươnGHxUg muTnJặt ma45Ayng v45Ayẻ thuần3RQv k3RQvhiết vôte9S cte9Sùng tro3RQvng mê3RQv te9Sman, bấtGHxU đắcGHxU dĩ3RQv thuTnJở uTnJdài, “Cố3RQv nuTnJhóc n3RQvày uTnJquả GHxUđúng lte9Sà một45Ay tte9Sai họa.GHxU” B3RQvất thình45Ay lìnhte9S, te9SLạc 3RQvTrăn vươnGHxU taGHxUy túm lấy áo người trước mắt, đôi mắt mở to, tiêu cự giãn cách, “Mạc Hoành… anh là đồ khốn nạn…”