Nhà bên có sói - Chương 55-56

Chương 55: Bi kịch của Cố Lãng…

Lúc trở về, Nam Tịch Tuyệt thấy thời tiết không tốt lắm, tự mình lái xe đưa hai người về thành phố S. Thấy An Nhiên có vẻ giận, anh vội thêm vào: “Đi đường cao tốc, không thể nhanh bằng ngồi máy bay được.”

An Nhiên đỡ Tiểu Mạn ngồi vào trong, Tiểu Mạn lăn qua lăn lại cũng mệt mỏi, dựa đầu vào vai An Nhiên ngủ, miệng vẫn còn thì thào: “Thạch tín, thuốc trừ sâu DDVP” các loại… Nam Tịch Tuyệt mở điều hòa trên xe, nghĩ ngợi một chút, cũng cởi áo khoác ra đưa cho An Nhiên.

Áo da hàng hiệu, có thể nhìn thấy lớp lót bằng lông cao cấp mềm mại màu nâu nhạt. An Nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn môi không thèm nhận.

 

Tiếc là cô đã quên, người nào đó bản tính ương ngạnh, quen ép buộc người khác. Thấy cô không nhận, Nam Tịch Tuyệt đứng dậy, nhanh chóng chặn lấy hai bàn tay cô vung lên, khoác áo vào cho cô cẩn thận mới buông.

Chờ anh ngồi lại ghế lái, An Nhiên giận dỗi muốn cởi áo ra. Nam Tịch Tuyệt nhìn qua kính chiếu hậu, ho khan một tiếng, “Chú ý giữ ấm, Lâm Lâm buổi tối ngủ với em, lỡ như em bị cảm…” dừng lại một chút đầy ý tứ. Sau đó thỏa mãn thấy người nào đó mặt mũi nhăn nhó mặc áo trở lại. Tuy rằng phân nửa cái áo choàng lên người Tiểu Mạn, thế nhưng, dù sao cũng vẫn cảm thấy mùi của anh.

Nam Tịch Tuyệt vô thức nhìn bàn tay phải của mình, mới vừa rồi, ngón cái hình như chạm vào tóc cô. So với ký ức của mình, tóc cô mềm mại hơn nhiều. Thật ra, hai người bọn họ mấy tháng qua ở gần nhau nhưng không hề đụng chạm lấy một lần.

Ba người, ba tâm trạng quay về biệt thự của Nam Tịch Tuyệt ở thành phố S. Tiểu Mạn xoa xoa đôi mắt sưng đỏ theo An Nhiên đi vào, hoàn toàn quên mất phải cảm thán sự xa hoa ở cái chốn này.

An Lâm Lâm đã học xong bài, ngồi bò trên sàn nhà chơi xếp gỗ. Thấy “Man Ngư” tới thì rất thích thú, lon ton xách váy chạy tới, túm lấy chân cô, “Man Ngư, dì tới thăm cháu đúng không?”

Tiểu Mạn mở to đôi mắt sưng đỏ, cúi đầu nhìn cô nhóc bé nhỏ, khàn giọng nói: “Ừm, Man Ngư tới chơi với con.” Rồi ngồi xuống ôm lấy cơ thể bé nhỏ mềm mại ấy vào lòng, “Nhưng mà Man Ngư hết pin rồi, phải làm sao bây giờ?”

An Nhiên lắc đầu một cách bất đắc dĩ, ôm lấy Lâm Lâm, “Được rồi, dì Mạn của con đang mệt, muốn đi nghỉ. Lâm Lâm ngoan, chơi một mình nhé.” Nhìn Tiểu Mạn đau khổ, cô cũng thấy đau lòng, nắm lấy tay cô, “Vào phòng mình ngủ đi. Có gì mai tính.”

An Lâm Lâm vốn dĩ rất thích Tiểu Mạn, nhiệt tình chạy tới lay lay tay cô, “Man Ngư, vào phòng con ngủ đi. Phòng con lớn lắm. Giường ngủ cũng mềm ơi là mềm!”

An Nhiên ghen tị: “Vậy mẹ ngủ ở đâu?”

Lâm Lâm chỉ Nam Tịch Tuyệt: “Mẹ ngủ với cha đi.” Rồi kéo tay Tiểu Mạn, ân cần dẫn cô lên phòng mình, “Man ngư, ở đây này, ở đây này.”

Tiểu Mạn mất hồn đi theo cô nhóc.

“Lâm Lâm xem ra rất thích Tiểu Mạn.” Nam Tịch Tuyệt nãy giờ vẫn im lặng mở miệng nói.

“Ừm.” An Nhiên gật đầu, nghiêng mặt nhìn theo, ánh mặt trời chiếu lên người cô, có vẻ đau thương nào đó không gì sánh nổi, “Tôi không phải người mẹ tối. Lúc đó, thân thể không khỏe, tính tình cũng xấu, đều là nhờ Tiểu Mạn chăm sóc cho nó.”

Đây là lần đầu cô chủ động nói đến chuyện tình lúc bọn họ xa nhau, Nam Tịch Tuyệt lẳng lặng nghe, mong cô nói thêm điều gì, có phải không, như vậy anh có thể gần cô thêm một chút? Thế nhưng, An Nhiên vẫn yên lặng, nhất thời, cả hai đều không nói gì.

Cô đi tới điện thoại bàn, nhấc máy bấm số của Cố Lãng.

“Xin chào.” Là giọng nữ.

An Nhiên cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên là cô, Nam Cung Yến.”

Bên kia dừng lại một chút, rồi kinh ngạc nói: “An tiểu thư.”

“Là tôi,” An Nhiên lạnh lùng, “Nói cho cô biết, đừng cố lợi dụng Cố Lãng. Mục đích của cô cũng chỉ là muốn khiêu khích Nam Cung Quân Như trở về mà thôi. Cố Lãng đâu? Cô cầm điện thoại của anh ta làm gì?”

Ngón tay thon dài tinh tế cầm lấy điện thoại, liếc mắt nhìn người đàn ông đang nằm trên giường thần chí không rõ, cười nói: “Anh ta ở cùng một chỗ với tôi. Đang ngủ, không mặc quần áo, xem ra là mệt muốn chết rồi.”

An Nhiên nghẹn giọng, tức giận trào lên, muốn gào thét một trận.

“An Nhiên, cô cũng đừng có khinh thường Nam Cung Yến tôi.” Giọng người kia dù trong trẻo nhưng lại lạnh lùng không gì sánh được, “Cố Nhị đương gia mấy hôm trước không biết vì sao muốn kéo lê cánh tay thương tật về nước, bây giờ vết thương bị nhiễm trùng, cơ thể nhiễm lạnh, hôn mê bất tỉnh rồi. Dù sao tôi cũng là bác sĩ, cứu người là trách nhiệm của tôi.”

“Anh ta không tự tới bệnh viện được sao?” An Nhiên phẫn nộ.

“Ai biết được?” Nam Cung Yến nghe được giọng nói tức giận của An Nhiên, tâm tình đột nhiên tốt hẳn lên, “Aron gọi điện trực tiếp cho tôi, nói Nhị đương gia tôn kính nhà hắn đang xách hành lý đi thì đột nhiên ngất xỉu. Mạng của anh ta bây giờ mà nói thì rất đáng giá. Tôi thấy chết mà không cứu được sao? Được rồi, nói chuyện với cô, cô biết được cũng chỉ bát nháo lên thôi. Có điều, anh ta thực chu đáo nha, biết tôi thích nhất hoa tu-lip.” Nói đến đây, giọng nói Nam Cung Yến đột nhiên trầm xuống, ưu thương khô cằn trong lòng chậm rãi sinh sôi, “Xem ra vợ anh ta phải rất hạnh phúc, ngay cả trong mơ cũng vẫn lo lắng cho cô ta. Tiểu Mạn là ai? Bạn cô phải không?”

Nghe như vậy, An Nhiên thở dài nhẹ nhõm, tốt quá, chỉ là hiểu lầm thôi. Nhớ tới Nam Cung Yến từ trước tới nay trước sau như một, lo lắng, “Bảo anh ta tỉnh dậy thì gọi điện cho Nam Tử, vợ anh ta sắp sinh rồi!”

Nam Tịch Tuyệt ngồi bên nghe không nhịn nổi, phì cười. Đã bao lâu rồi, không nhìn thấy vẻ nghịch ngợm này của cô ấy? An Nhiên trừng mắt nhìn anh một cái.

**

Lúc Cố Lãng tỉnh lại, Nam Cung Yến chuyển lại nguyên văn lời của An Nhiên. Anh vốn đang híp mắt vội ngồi bật dậy, loạng choạng vơ lấy quần áo mặc đòi đi ra ngoài.

“Ha ha, thật không giống anh tẹo nào.” Nam Cung Yến cười nhạo nói, “Anh bị ngu à?”

Nghe lời cô ta, Cố Lãng từ từ trấn tĩnh lại, vỗ đầu, “Chết tiệt, sốt tới mức đần cả người!” Đêm 30 vừa mới… với cô ấy xong, làm sao lại nhanh vậy! Có điều, anh vuốt vuốt ngực, tim vẫn còn đập thình thịch, cứ như muốn nổ tung lồng ngực ra luôn. Anh rất nhớ cô, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy nhức nhối toàn thân rồi.

Cố Lãng trở lại trên giường, Nam Cung Yến nhét cặp nhiệt độ vào miệng anh, có chút lo lắng: “Sao vẫn chưa hạ sốt chứ!”

Anh cáu kỉnh lôi cặp nhiệt độ ra, khẽ động đậy cánh tay trái: “Có sao đâu mà phải nhăn mặt!”

“Đừng lộn xộn, vết thương bị sưng to! Phải nghỉ ngơi hai ba ngày.”

Cố Lãng lấy di động gọi điện thoại cho Aron, “Tôi phải về nước, ngay-lập-tức!” Đảo mắt thấy Nam Cung Yến muốn nói cái gì, không nhịn được phất tay, “Đừng cản anh, anh phải về kết hôn!”

Nam Cung Yến tự tiếu phi tiếu nhìn anh, “Trước đây người ta theo đuổi anh, giờ anh lại theo đuổi cô ta, có ý gì đây?”

Cố Lãng chậm rãi mặc quần áo, “Sau đó, làm thành một vòng tròn. Nha đầu kia, mỗi lần  nhìn thấy anh đều quay đầu chạy, cô căn bản không biết…”

“Không biết cái gì?” Nam Cung Yến hiếu kỳ hỏi.

“Không có gì.” Cố Lãng lắc lắc đầu, đầu óc bây giờ hãy còn đau nhức, cũng chẳng cầm theo cái gì, bỏ di động vào túi áo đi ra ngoài, ra tới cửa, làm như vô tình nói vọng lại: “Quân Như ở Tú Sơn, có lẽ bây giờ đã xuất gia rồi.”

**

Tần Tiểu Mạn tựa như âm hồn bất tán, mỗi ngày đều phất phơ bay qua bay lại trong nhà Nam Tịch Tuyệt. Lâm Lâm bám theo cô mãi cũng phát rầu, học người lớn cau mặt nhíu mày tựa như bà cụ non. Nam Tịch Tuyệt cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi An Nhiên: “Không nói cho cô ấy sao?”

An Nhiên cau mày nhìn cô, “Cô ấy không cho em nhắc tới Cố Lãng, vừa đụng tới là khóc. Em vẫn chưa tìm được cơ hội.”

Nam Tịch Tuyệt dè dặt: “Tiểu Nhiên, không phải là em cố ý trả thù đấy chứ?”

Tiểu Nhiên? Trong lòng An Nhiên đột nhiên nóng lên, khóe mắt cũng cay cay. Bỏ đi…, “Không có, em không phải cái loại ác nhân như thế.” Tuy rằng, nợ cũ nợ mới của cô với Cố Lãng cô còn chưa thèm tính sổ đâu.

 

Chương 56: Đánh úp nửa đêm…

Đồng hồ báo thức tíc tắc tíc tắc, trong căn phòng khách chỉ còn có hai người càng nghe lại càng chói tai. An Nhiên hít một hơi thật sâu, đi tới chỗ cửa bếp lấy cái tạp dề mà ngày ngày thím Lâm vẫn dùng để nấu nướng, “Em làm cái gì đó ăn đây,” dừng lại một chút, cô lại chỗ cái thớt gỗ, loay hoay thái nốt nửa củ su hào, cứng ngắc nói, “Hôm nay, cảm ơn anh!”

Nam Tịch Tuyệt nhíu mày, chằm chằm nhìn cô, cũng im lặng một chút mới nói: “Anh muốn ăn canh cà chua nấu trứng.”

An Nhiên xoay lưng lại, khẽ thở dài, đúng là cái đồ được đằng chân lân đằng đầu.

Nấu nướng xong xuôi cũng hơn tám giờ tối, An Nhiên khẽ khàng đi lên lầu, qua phòng của Lâm Lâm, định kêu Tiểu Mạn dậy. Ngọn đèn ngủ ở đầu giường vẫn sáng, Tiểu Mạn ôm Lâm Lâm, hai người một lớn một nhỏ ngủ say sưa. Cô ngập ngừng dừng lại, cuối cùng khẽ đắp chăn cho hai người rồi đi ra ngoài.

 

Vừa ra tới cửa, một vòng tay rộng định choàng ra ôm lấy cô, cô giật mình, lập tức nhảy sang bên mấy bước.

Nam Tịch Tuyệt cũng không buông tay, “Không gọi Lâm Lâm ăn sao?” An Nhiên cúi đầu đi xuống dưới nhà, hạ giọng nói: “Để bọn họ ngủ đi.”

Cả chiếc bàn ăn lớn chỉ có An Nhiên và Nam Tịch Tuyệt yên lặng ăn cơm. Nam Tịch Tuyệt cười lớn trấn an cô, ăn hết một chén canh, lại không khách khí đưa cái bát không ra trước mặt cô, “Thêm một chén nữa.” Lúc An Nhiên đứng lên đi lấy, lại nghe anh bỏ thêm một câu: “Nhiều trứng vào.”

Hai người đang ăn, thím Lâm đi ra ngoài trở về, thấy bọn họ không khỏi vui mừng. Bà đã nói mà, vợ chồng son sao mà cáu kỉnh nhau cả ngày được. Bà đặt túi mía mới mua lên bàn, cười nói: “Lâm Lâm tiểu thư mấy ngày nay đòi ăn cái này, tôi mua một ít, vẫn đang còn tươi lắm.”

“Con nít dạ dày yếu, phải ăn đồ mềm. Mua mấy cái này làm gì?” Nam Tịch Tuyệt không vui nói.

Thím Lâm thật thà cười, “Không sao đâu. Lâm Lâm tiểu thư còn nói phu nhân cũng thích ăn. Mía ép thành nước uống cũng tốt mà, lại còn mới nữa.”

Nam Tịch Tuyệt liếc mắt nhìn An Nhiên, thấy cô vẫn chú tâm gẩy gẩy xương cá trong bát, ra vẻ không nghe không thấy, “Vậy ép nước đi. Nhiều nhiều một chút.” Giọng nói có chút ý cười gian xảo, thỏa mãn thấy người nào đó hai tai đỏ bừng.

Lúc hai người mới yêu nhau, gen nam ác liệt của Nam Tịch Tuyệt không lúc nào kiềm chế được. An Nhiên thích ăn mía, mà lại lười gặm, làm nũng quấn lấy anh bắt anh ép nước cho cô. Nam Tịch Tuyệt sau khi ép hỏng mấy cây mía, nghĩ ra một biện pháp nhất cử lưỡng tiện, gặm mía bỏ vào trong miệng, nhai chảy nước rồi ôm cô hôn, đem thứ nước ngọt ngào kia cho cô. Lúc đó An Nhiên cứng đầu cứng cổ, mặt đỏ tới tận mang tai giãy đành đạch, “Phì phì” mấy cái, “Toàn là bã mía, đồ ác ôn!”

*=]]*

Tới tận nửa đêm, An Nhiên no lặc lè, lết lên trên lầu. Trên lầu có ba phòng ngủ, một phòng của Nam Tịch Tuyệt, một phòng của Lâm Lâm và cô, chỉ còn lại một phòng khách. Cô tất nhiên không ngần ngại đi qua phòng khách. Có điều, vặn vài cái, cửa vẫn không mở ra, Nam Tịch Tuyệt lau lau mái tóc ướt sũng, nửa thân trên trần từ trong phòng ngủ của mình đi ra, “Chìa khóa phòng khách bị mất rồi.”

An Nhiên cố kiềm chế không nổi đóa lên, lúc đi qua Nam Tịch Tuyệt lại bị anh túm lấy lôi vào phòng.

“Rầm” một tiếng, cửa đóng lại phía sau lưng, hơi thở của anh vương vít bên tai.

An Nhiên cố gắng đẩy anh ra, sức mạnh của anh không phải là cô không biết, tựa như tường đồng vách sắt, không hề lay động một chút nào.

“Anh muốn bội ước sao?” An Nhiên căm tức.

Trong phòng không bật đèn, thế nhưng, hai người cứ dán chặt vào nhau như vậy mà đi vào, thậm chí còn có thể thấy được hơi nước thở ra. Đôi môi Nam Tịch Tuyệt ép tới, An Nhiên nóng nảy, nhấc chân lên muốn đá vào chỗ hiểm của anh một cái. Anh nhanh nhẹn tránh sang một bên, nhân thể ôm chặt lấy bên sườn cô, dọc theo đó túm lấy đôi chân dài vắt ra sau lưng mình. Vì động tác của anh, An Nhiên mất thăng bằng, loạng choạng, hai tay theo phản xạ ôm lấy cổ anh.

“Ngoan quá!” Nam Tịch Tuyệt nở nụ cười trầm thấp, lồng ngực cảm nhận được toàn bộ sự rung động của cô.

Tư thế như vậy khiến cô cảm thấy bị áp bức hoàn toàn, cánh tay anh quấn quýt lấy eo cô, ép cô dán chặt vào người anh.

An Nhiên nóng nảy, “Nam Tịch Tuyệt, anh đê tiện!”

Nam Tịch Tuyệt nâng cặp mông của cô lên, mạnh mẽ ôm lấy cô, tiến thêm vài bước ném cô lên giường, người cũng lao lên theo. Tóc của anh vẫn chưa khô, từng giọt nước lạnh lẽo rơi lên má, khiến cô sợ run cả người.

“Để anh nhìn.” Nam Tịch Tuyệt thu lại dáng vẻ đùa cợt ban nãy, giọng nói khàn khàn, cuống quýt vén vạt áo len của cô lên.

An Nhiên bắt lấy tay anh, thở dốc nói: “Anh, anh dám! Tôi không bao giờ… tha thứ cho anh.”

Nam Tịch Tuyệt dừng lại, đôi mắt lạnh lẽo tới đáng sợ, túm lấy hai tay cô đặt lên đỉnh đầu, cả người đè lên người cô, “Thế nào, vào cửa nhà Nam Tịch Tuyệt tôi đây, còn muốn thủ tiết cho chồng trước sao?”

Những lời này thực sự đã chọc tới An Nhiên, cô ra sức giãy dụa, oán hận nói: “Nếu không phải anh, TôNamcũng không rơi vào hoàn cảnh như vậy, tôi cũng không bị cha mẹ chồng ghét bỏ. Hiện tại tôi hai bàn tay trắng cũng là nhờ anh ban tặng! Tôi thật sự điên rồi mới tin lời anh! Thả ra, có nghe không!”

Đôi mắt Nam Tịch Tuyệt tối sầm lại, ngón tay mò lên đường may của áo len, dùng sức xé một cái, một chuỗi âm thanh ầm ĩ, vạt áo mở rộng ra. Nơi tròn trịa mềm mại ẩn trong lớp áo yếm kích thích thần kinh của Nam Tịch Tuyệt. Thấy ánh mắt ai oán của An Nhiên, anh khẽ do dự, thế nhưng, hôm nay, cô cho phép anh lại gần quá nhiều, anh không nhịn được, anh thật sự rất muốn….

Ngón tay cứng cỏi dọc theo làn da mềm mại, tới sát biên giới, dò xét đi vào, anh cởi khuy quần, kéo khóa xuống, để lộ ra chiếc quần nhỏ màu trắng, cơ bản không hề có tác dụng che đậy.

Mọi thứ che lấp đều bị loại bỏ, cô lại một lần nữa trần truồng dưới thân anh.

Ngón tay anh tinh tế mơn trớn từng chỗ một trên cơ thể cô. Bàn tay to lớn dừng lại trên bụng cô một lúc lâu, cẩn thận vuốt ve, như đang tìm kiếm cái gì đó.

An Nhiên toát mồ hồi, nhắm mắt cắn răng nói: “Chỉ là để sinh cho dễ thôi, không sao!” giây tiếp theo, cô liền hối hận vì đã nói mấy lời này. Bởi vì ngón tay người nào đó lập tức theo đường cong nơi bụng cô, càng lúc càng rơi xuống chỗ bí ẩn sâu thẳm.

“Ưm.” An Nhiên cắn môi, vẫn không thể ngăn cản tiếng kêu thoát ra. Máu dâng lên trong huyết quản, lòng bàn tay mồ hôi túa ra càng nhiều.

Đầu ngón tay tinh tế vẽ theo hình dạng chỗ mềm mại đó, chỉ đụng chạm khẽ khàng cũng khiến An Nhiên gần như không thể chịu nổi.

Nam Tịch Tuyệt đột nhiên đứng dậy rời đi. Áp lực bao phủ lấy cô đột nhiên biến mất, cô há miệng thở dốc. Cả người tựa như vừa chạy qua một cuộc chạy cự ly dài, khiến cô không thể nào trì hoãn được tốc độ. Cô trấn định một chút, chậm rãi ngồi dậy, oán hận nói: “Bây giờ, làm những cái này còn có ích gì sao? Cái tên hỗn đản này!” Dõi theo bóng lưng cứng còng của anh, An Nhiên càng cậy thế nói: “Anh không phải muốn làm sao? Hà tất phải nhẫn nhịn khổ cực?” Cô hiểu rõ, lúc này kích anh chỉ chính mình là có hại, có điều, chính cô cũng không nhịn được. Hai người ở cùng một chỗ, luôn luôn khiến đối phương bị thương. An Nhiên không hiểu nổi, lúc nào cũng như vậy, anh vẫn không buông tay, là vì cái gì?

Nam Tịch Tuyệt xoay người lại, đi nhanh tới, một tay túm lấy An Nhiên khiến cô không thể thối lui, gắt gao kéo cô vào lòng, để cho cơ thể cứng rắn áp lấy cơ thể mềm mại của cô, khiến cô cảm nhận được dục vọng nguyên sơ không thể hóa giải được trong con người anh. “Anh muốn em nhiều, được chưa?” Anh gần như nghiến răng nghiến lợi, An Nhiên tưởng chừng như mình bị xiết muốn gãy xương mất. Anh thô bạo thẳng lưng lên chạm vào cô, “Vì sao chịu đựng? Muốn anh nói, anh không nói cho em!”

An Nhiên cắn chặt môi không chịu hé răng. Nam Tịch Tuyệt đột nhiên cảm thấy kiên trì của mình dường như đã hết sạch, xé toạc lớp vỏ ngụy trang, trở lại làm Nam Tịch Tuyệt quen thuộc vốn hay cướp đoạt, mặc kệ thời gian lắng đọng cần biết bao nhiêu.

**

Có người gõ cửa ở bên ngoài. An Nhiên xấu hổ chui vào chăn, Nam Tịch Tuyệt mở cửa, kinh ngạc thấy Lâm Lâm dụi dụi mắt đứng bên ngoài. “Sao chưa ngủ?” Nam Tịch Tuyệt ngồi xuống, xoa đầu con.

An Lâm Lâm lại gần Nam Tịch Tuyệt, nhỏ giọng nói vào tai anh: “Chú Cố tới, chú ấy làm Man Ngư khóc. Cha đi đánh mông chú ấy đi!”

 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor