Nhà bên có sói - Chương 49-50

Chương 49: Cửa ải cuối năm….

Tiểu Mạn về nhà, thông báo tin Cố Lãng cuối năm nay bận việc không thể về được cho cha mẹ anh. Cố mẹ và Cố cha tuy rằng không nói thêm gì, thế nhưng, nỗi thất vọng trên mặt thì khó mà giấu được.

29 Âm lịch, Cố mẹ trong bếp làm bánh chẻo, càng nghĩ càng thấy mình già thêm một tuổi mà chẳng có ý nghĩ gì, vừa băm vừa chặt vừa thở dài. Cố cha nhìn dáng vẻ của vợ biết ngay là lại nhớ con trai, muốn an ủi bà ấy một chút nhưng lại cũng chẳng biết nói gì, đành thở dài theo.

Cố mẹ quay lưng đi lặng lẽ chùi nước mắt, nghe tiếng Tần cha sát vách cười sang sảng, nhìn lại nhà mình thấy quạnh quẽ vô cùng, không khỏi nức nở: “Nuôi con trai mà làm gì chứ, ra ngoài có chức vụ hay không có cũng chẳng muốn về nhà, chỉ có con gái là tình cảm.”

“Ô, bây giờ bà mới biết có con gái tốt sao?” cửa nhà bị Tần mẹ đẩy vào, vừa lúc nghe thấy câu nói thê thảm kia của Cố mẹ, phi thường đắc ý, khoanh tay đứng trước mặt Cố mẹ, điệu bộ cả vú lấp miệng em. Thường ngày cùng mấy bà hàng xóm chơi bài, lúc nào bà ta cũng đem chuyện Cố Lãng ưu tú thế này, thế kia ra nói, ép Tiểu Mạn nhà bà tới mức không ngẩng đầu lên được. Hóa ra là bà già này cũng có lúc như thế!

Cố mẹ cởi tạp dề ra, xoa xoa tay, lãnh đạm nói: “Tôi hôm nay không có hứng cãi nhau với bà.”

“Ui chao,” Tần mẹ hếch mặt lên, quay người đi ra ngoài, “Uổng công Tiểu Mạn nhà ta thương mến hai ông bà già bất tử nhà bà, còn đòi mời sang nhà chúng ta chúc mừng năm mới. Con gái ngoan, nhà người ta không cần đâu, chúng ta về.”

“Mẹ!” Tiểu Mạn giật giật cánh tay mẹ mình.

Cố mẹ nghe giọng Tiểu Mạn mới phát hiện ra nãy giờ cô đứng khuất sau thân hình ục ịch của Tần mẹ, lập tức ra dáng trưởng bối nở nụ cười ôn tồn.

“Con chào chú dì.” Tiểu Mạn cười gượng, lúng túng gãi đầu, aizz, mẹ già vừa qua nhà người ta đã gây họa rồi.

Tần mẹ không chịu thua kém nguýt con gái nhà mình một cái, mẹ nó, tôi không như thế sau này gả vào nhà người ta rồi cô tha hồ mà bị bắt nạt. Cái nha đầu chết tiệt ăn cây táo rào cây sung kia. Đáng tiếc, Tần mẹ đánh giá quá cao chỉ số thông minh của con gái mình, Tiểu Mạn nhìn dáng vẻ của bà, còn tưởng bà đang giận Cố mẹ, ánh mắt vô tội nhìn bà.

 

“Dù sao, lễ mừng năm mới nhà ta cũng mất ý nghĩa rồi, chi bằng qua nhà bọn họ đi?” Cố cha trưng cầu ý kiến bà xã. Cố mẹ lập tức đồng ý, cầm cái chìa khóa đi ra cửa.

Tần mẹ vô cùng đắc ý: “Nhìn đi, nhìn đi, con gái nhà ta thật là ngoan.”

Cố mẹ bây giờ đã lấy lại phong độ, vươn tay ra thân thiết ôm lấy eo Tiểu Mạn, cười nói: “Tiểu Mạn này, sau thành con dâu nhà dì rồi, dì nhất định thương con nhất.” Tiểu Mạn ngượng ngùng cúi đầu cười.

Tần mẹ tức giận tới mức lồng ngực phập phồng, cố nhịn không cốc đầu Tiểu Mạn một cái, hung hăng nguýt Tần mẹ. Bà già bất tử kia, đồ hồ ly tinh. Bà ta chắc chắn là cố ý! Gả con gái ra ngoài như bát nước hắt đi, tự dưng không công thành con nhà bà, coi như bà lợi hại!

Tần cha khấp khởi, “Thế nào, thế nào chậm vậy? Anh Cố, qua đây xem đầu tôi này, là con gái mua cho tôi nhuộm đấy.” Đắc ý lắc lắc đầu, mái tóc bạc giờ đã nhuộm đen thùi bóng loáng.

Cố cha vui vẻ: “Anh Tần, trẻ ra đến cả chục tuổi ấy chứ.”

Được khen, Tần cha càng cao hứng: “Lại đây, lại đây, chúng ta cùng nhuộm.”

“Được rồi!” Cố cha khoác vai Tần cha đi vào nhà.

Tần mẹ huých vai Cố mẹ một cái thật mạnh, đi vào trước.

*

Buổi tối, hai nhà vui vẻ quây quần bên bàn ăn. Cố mẹ liên tục gắp thức ăn cho Tiểu Mạn, “Ăn nhiều một chút, dì thấy con gầy đi nhiều rồi. Cái thằng Lãng Lãng này, cũng không biết quan tâm chăm sóc tốt một chút, đợi nó về rồi dì bảo nó.”

Tần cha thấy Tiểu Mạn chọc chọc cơm trong bát, nhai nhai rồi lại chẳng muốn nuốt, biết là cô nhớ Cố Lãng, cười nói: “Con gái, ngày mai cha ra ngoài đi mua pháo. Tối mai con mở máy tính lên cho Lãng Lãng nói chuyện với chúng ta, như thế cũng chẳng khác gì nó ở nhà.”

Tiểu Mạn hăng hái gật đầu. Trước đây, đêm 30, Tần cha luôn dắt cô và Cố Lãng đi mua pháo. Tiểu Mạn đối với loại tiếng động ầm ĩ này không có hứng thú, nhưng những quả bóng bay rực rỡ đầy màu sắc bán trên đường lại khiến cô thích phát điên…. Lúc về nhà, hai tay Cố Lãng đều cầm rất nhiều bóng bay mua cho cô. Thỉnh thoảng có người hỏi bọn họ bóng bay bán bao nhiêu, anh đều ở sau lưng cô lén bán đi. Tần Tiểu Mạn lần nào cũng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng nhiều như vậy, sao về đến nhà lại chỉ có mấy quả. Cố Lãng làm vẻ mặt thật nghiêm trang nói cho cô bởi vì bóng bay rất nhẹ, đều bay đi mất rồi. Cố Lãng còn… Vẻ mặt Tần Tiểu Mạn nhất thời xìu xuống, cuộc sống của cô, khắp nơi đều có Cố Lãng, làm sao cô có thể không cần anh được đây?

Nửa đêm, Tiểu Mạn lăn qua lăn lại không ngủ được, nằm ở trên giường đần mặt ra một lúc, cuối cùng cũng không nhịn được gọi điện thoại cho anh, chắc bây giờ anh cũng ăn trưa xong rồi. Rất nhanh đã có người bắt máy, “Tiểu Mạn?”

Tiểu Mạn nghe giọng nói của anh có chút uể oải, còn có tiếng giày lộc cộc, do dự hỏi: “Anh đang làm việc sao?”

“Ừm.” Cố Lãng dụi dụi mắt, công việc nhiều quá, thức trắng một ngày một đêm rồi, bảo không mệt thì có mà gạt người. Anh nhìn đồng hồ trước mặt, “Chưa ngủ sao?” dừng lại một chút, lại nói: “Nhớ anh phải không?”

“Ai thèm nhớ anh?” Tần Tiểu Mạn mạnh miệng, “Anh là cái đồ bất hiếu, cha mẹ anh nhớ anh lắm…”

“….”

Tiểu Mạn thấy anh không nói gì, nhỏ giọng bồi thêm một câu: “Em, em cũng nhớ anh, nhanh về đi nha.”

“…”

“Này?” Tiểu Mạn nổi giận, “Không nói gì nữa em cúp máy đây, gọi điện thoại quốc tế tốn tiền lắm!”

“Tiểu Mạn,” Cố Lãng dịu dàng nói, “Nói với cha mẹ anh một tiếng, bảo anh cũng nhớ họ…”

“Tự anh gọi điện nói đi,”Tiểu Mạn oán giận. Có điều cô cũng biết, anh là người như thế, chắc chắn sẽ không nói những câu này với cha mẹ, đành “Biết rồi.” một tiếng rồi bỗng dưng nín thở chờ anh nói.

“Em đi ngủ sớm đi.”

“Ừm.” Tiểu Mạn không tình nguyện đáp, còn gì nữa?

“Trời lạnh lắm, mặc nhiều áo vào.”

“Ừm.” trong lòng bắt đầu thất vọng, chẳng lẽ cứ như thế này rồi cúp máy sao?

“Lấy anh nhé.”

“Ừm.” Người nào đó mắt đã díu lại tùy ý đáp một tiếng, vội vàng bật dậy, “Anh nói gì?”

“Không có gì,” Cố Lãng cười rớt nước mắt, “Nha đầu, anh nhớ em, rất nhớ, nhớ chết đi được.”

Giọng nói của anh không giống như thường ngày, hơi khàn một chút, thế nhưng, Tiểu Mạn đỏ mặt, chết tiệt, thật êm tai. A A A, cái con người này, làm sao có thể nói cái chuyện đó như thế được?

Điện thoại ngắt đã lâu, trong đầu vẫn luẩn quẩn câu “Không có gì!” của Cố Lãng. Anh, rốt cuộc có nghiêm túc không? Tiểu Mạn ôm chăn lăn qua lăn lại. Cuối cùng đành hỏi Cầu Cầu, “Cầu Cầu ngoan,” cô ôm lấy nó vuốt vuốt lông, “Em nói xem, Cố Lãng có nghiêm túc không?”

Cầu Cầu bởi vì bị ngược đãi, mấy hôm nay không thèm để ý tới cô. Tiểu Mạn muốn mang nó về, lên máy bay thì không được phép mang theo, đành nhờ Lục Nhược giúp. Ai ngờ Lục Nhược bỏ nó vào lồng sắt rồi gửi qua đường bưu điện, lúc Tiểu Mạn mở hộp giấy chỉ có mỗi một lỗ thông khí thì Cầu Cầu đáng thương đã hấp hối rồi.

“Ngoan ngoan, chị vừa dịu dàng vừa hiền thục, chắc chắn đời này Cố Lãng không phải chị thì không cưới ai khác đúng không?” Tiểu Mạn khẽ xoa xoa đầu con chó nhỏ, vui vẻ nói, “Em cũng nghĩ như vậy đúng không?”

“Gâu Gâu.” Cầu Cầu ngoan hiền lần đầu tiên phát hiện mình muốn cắn người tới mức nào.

Chương 50: Trừ tịch…

Ngày hôm sau ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao, Tần gia một già một trẻ mới xuống giường. Lúc Tiểu Mạn dụi dụi mắt từ phòng ngủ đi ra thì Tần mẹ đã sốt ruột tới mức khói bốc lên đằng đầu. Vừa thấy cô, bà lập tức chùi tay vào tạp dề, lao qua. “Gọi mấy lần rồi? Hả? Có muốn làm lễ mừng năm mới nữa không?”

Tiểu Mạn sợ đến mức nhảy qua một bên, vừa lúc thấy cha đi ra, liền chui tọt sau lưng cha trốn.

“Bà xã, đừng nóng giận, đang còn sớm mà.” Tần cha vội vã trấn an phu nhân nhà mình.

Tần mẹ chống nạnh, giục: “Mau đánh răng rửa mặt rồi đi ra ngoài mua đồ cho tôi! Buổi chiều còn phải về nhà ông bà thắp hương nữa! Sáng sớm đừng có để tôi nói nhiều.” Tần cha và Tiểu Mạn xoa xoa lỗ tai bị tra tấn. Tần mẹ cho dù không cao, nhưng giọng nói đủ để khiến người khác ngoái nhìn. Buổi sáng lúc gọi cả nhà dậy, chỉ cần không nhúc nhích sẽ đứng bên cạnh la hét không thôi, người nào không biết lại tưởng bà đang bóp cổ giết người.

“Được rồi, đừng quên mua cho tôi loại hương tốt đấy.” Tần mẹ đưa khăn choàng cho ông xã, căn dặn: “Đừng về muộn quá.” Rồi lại trừng mắt với Tiểu Mạn, “Đừng có đụng cái là quấn lấy cha con, lớn rồi.”

Tiểu Mạn hướng mẹ mình thè lưỡi rồi vọt ra cửa. Nhìn thấy cửa nhà Cố Lãng vẫn đóng, trong lòng không khỏi phiền muộn.

*

 

Siêu thị, Tiểu Mạn đẩy xe đi theo cha. Tần cha chắp tay sau đít đứng trước quầy rượu vang, “Tiểu Mạn, nên uống vang trắng hay vang đỏ?”

Tiểu Mạn cúi đầu nhìn đống đồ trong xe đẩy, đang định bảo không nên mua nữa, đột nhiên nhớ ra Cố Lãng không ở đây, sẽ không ai quản chuyện cô có ăn hải sản uống rượu không, rất khí phách lấy hai chai vang trắng bỏ vào, “Vang trắng uống ngon hơn cha à. Lát nữa chúng ta mua thêm bia nữa đi.”

Tần cha ha hả cười, “Tốt, không hổ danh là con gái cha. Buổi tối uống với cha vài chén.”

Lúc tính tiền, Tần cha mới nhớ ra là mình chưa mua hương cho vợ, liền đi lên lầu hai. Tiểu Mạn xách túi đồ to tướng đi ngang qua khu bán đồ trang sức, thấy một quầy hàng trưng bày nhẫn cưới, không khỏi dừng lại ngắm.

Có người vỗ vai cô, rất phấn khích kêu lên: “Tần Tiểu Mạn.”

Tiểu Mạn quay đầu lại, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng phát hiện người trước mặt là Nhâm Suất- ngồi cùng với cô hồi cấp 2. “Sao lại là cậu, lâu lắm rồi không gặp.”

Nhâm Suất nhìn cô một chút, rất khoa trương nói rằng: “Tiểu Mạn, cậu bây giờ đẹp ra nhiều đấy.”

Tiểu Mạn đắc ý, cố ý nói: “Còn cậu thì già rồi.”

Nhâm Suất toát mồ hôi, cái cô này, thù dai chết đi.

Tần Tiểu Mạn ngồi cùng bàn với Nhâm Suất suốt mấy năm cấp hai, Nhâm Suất là học sinh ưu tú, lại hay ngại ngùng, tính tình hướng nội, thế nhưng mồm miệng thì độc địa. Tần Tiểu Mạn trước giờ luôn thi hành chính sách đối ngoại hòa bình, ấy thế mà Nhâm Suất kia lại đúng vào giai đoạn mà con gái rất để ý đến ngoại hình của mình, chê cô béo, chê cô xấu. Vì thế, bạn Tiểu Mạn dù tính tình tốt vẫn chiến tranh lạnh với cậu ta suốt một tuần.

Nhâm Suất nhìn qua vai Tiểu Mạn, thấy quầy hàng bán nhẫn, cười có chút u ám, “Cậu kết hôn rồi sao?”

Tiểu Mạn suy nghĩ một chút, gật đầu.

Nhâm Suất tỏ vẻ hiểu chuyện, “Là anh ta phải không? Học trưởng hơn chúng ta năm lớp ấy, gọi là gì nhỉ?” nhíu mày một lúc, “Cố Lãng phải không?”

Tiểu Mạn kinh ngạc nói: “Cậu quen anh ấy sao?”

Nhâm Suất ngượng ngùng, úp úp mở mở nói: “Rốt cuộc cũng…” lại nhìn chiếc túi trên tay Tiểu Mạn, vươn tay ra, “Để tôi giúp cậu.”

*

Ba giờ chiều, Tần mẹ giục Tần cha về để đến nhà ông bà. Tục lệ của Tần gia trước tới nay, con gái thì không được đi. Vừa lúc thấy Nhâm Suất đi cùng Tiểu Mạn, Tần cha dặn dò hai ba câu rồi đi trước.

Tần Tiểu Mạn thấy Nhâm Suất hào phóng giúp cô xách đồ, trêu chọc: “Cậu hiện tại tốt hơn ngày trước nhiều.”

Nhâm Suất ôm một đống pháo, vất vả chen giữa đám người, hừ một tiếng, “Từ trước tới giờ lúc nào mình chả tốt.”

“Nói bậy,” Tiểu Mạn bĩu môi, “Trước đây cậu chỉ chơi với ai học giỏi thôi.” Đúng vậy, Cố Lãng học giỏi thế mà còn chưa bao giờ khinh thường cô, chỉ có Cố Lãng là tốt nhất.

Nhâm Suất đỏ mặt, “Đó là tại tính trẻ con mà. Đầu năm lớp chúng ta họp lớp, cậu có đi không?”

Tiểu Mạn vừa nghe rất phấn khích, “Ai tổ chức vậy? Đương nhiên là đi chứ. Mình lâu rồi không liên lạc với bọn họ.”

“Là Đậu Phụ tổ chức. Cô ấy hình như kết hôn rồi. Chắc nhân cơ hội đòi bao lì xì của chúng ta đây mà.”

Tiểu Mạn bỗng dưng có chút âu sầu, con người càng trưởng thành, bạn bè tốt trước đây cũng bớt đi vài người. Hồi đó cô và Đậu Phụ như hình với bóng. Không đi về cùng Cố Lãng cũng chỉ là muốn đi về cũng cô ấy. Lần này, nhất định phải lì xì Đậu Phụ một phong bao thật to.

*

Về tới nhà thì trời cũng đã nhá nhem tối. Trong không khí tràn ngập mùi thuốc pháo, dưới mặt đất cũng lả tả những xác pháo rụng. Đại thẩm trong khu nhà, thường ngày đều chạy theo người ta đòi tiền vệ sinh, giờ cũng coi như nhìn không thấy, đạp lên mảnh pháo vụn đi qua, thấy Tiểu Mạn và Nhâm Suất đi tới, còn mỉm cười hòa nhã.

“Hôm nay thực sự cảm ơn cậu lắm, cậu vào nhà mình ăn bánh chẻo đi.” Tiểu Mạn nhiệt tình mời.

“Không được.” Nhâm Suất khoát tay, đưa túi đồ cho cô, “Mình phải về rồi. Mẹ mình còn đang chờ.”

Tiểu Mạn biết cha mẹ cậu ấy ly hôn, bây giờ sống với mẹ, cũng không giữ lại nữa. Ngắt một quả bóng bay đưa cho Nhâm Suất, “Tặng cậu này, năm mới vui vẻ!”

Nhâm Suất cầm lấy quả bóng, nhìn Tiểu Mạn, muốn nói gì lại thôi, chào tạm biệt rồi đi ra cổng. Đi vài bước, dường như không cam lòng, quay lại đuổi theo Tiểu Mạn đã vào đến thang máy, “Cậu, cậu… mình có chuyện muốn nói!”

“Cái gì?” Tiểu Mạn đi ra khỏi thang máy, không ngờ lại bị Nhâm Suất nhào tới ôm thật chặt.

“Xin lỗi.” tim Nhâm Suất đập bình bịch, “Mình, thực ra, thực ra cậu không xấu.”

\(⊙o⊙)/…. Tiểu Mạn sửng sốt. Nhâm Suất buông cô ra, nói nhanh: “Mình chỉ đố kỵ với cậu có một gia đình rất hòa thuận nên mới cố ý nói như vậy thôi. Thực ra, hồi đó cậu rất đáng yêu.

Quả bóng vui sướng trong lòng Tiểu Mạn dần dần được bơm căng lên, được người ta khen, nghĩ cũng phải có qua có lại, cười hì hì nói: “Nhâm Suất, thực ra cậu bây giờ so với hồi cấp 2 không già đi tẹo nào. Tuy là da có hơi bị trắng, nhưng lại hề ẻo lả.”

Nhâm Suất đầu đầy hắc tuyến, đây là lời khen sao?

*

Buổi tối muốn chat webcam với Cố Lãng, lại nghe anh nói là bận nhiều việc. Tiểu Mạn vừa nói vậy, Cố gia vốn đang ngồi quây xung quanh bàn khó nén được thất vọng. Mắt Cố mẹ còn đỏ hoe.

Rõ ràng chỉ thiếu đi một người, năm mới đến lại vắng vẻ đến lạ kỳ. Tiểu Mạn ngồi trên sofa ngáp liên tục. Cố mẹ để không chú ý đến việc kia, bận rộn làm vằn thắn.

Mười hai giờ đêm, Tần cha giục Tiểu Mạn, “Mau, chúng ta xuống đốt pháo thôi!”

Tới dưới lầu, Tiểu Mạn treo một chùm pháo lên giàn trồng hoa, bởi vì gió lớn, cô quẹt bật lửa vài cái mà không lên, tự dưng có chút nóng nảy.

“Mười hai giờ rồi!” Tần cha đứng bên hô to, trong giọng nói bỗng dưng có ý cười không hiểu vì sao, “Còn không mau đốt đi.”

“Xòe” một tiếng, rốt cuộc cũng châm được lửa, Tiểu Mạn đang muốn đi, lại có người nào đó giật lấy chiếc bật lửa, một bàn tay to lớn lẫn trong đám khói, châm pháo.

Tia lửa “Xèo xèo” bắn ra, người kia kéo Tiểu Mạn đang đứng ngây người lui lại mấy bước, giơ tay lên bịt hai tai của cô lại…

 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor