Nhà bên có sói - Chương 37-38

Chương 37: Đánh nhau….

 

 

Cố Lãng ý thức được bản thân đã nặng lời, mò mẫm hướng chỗ Tần Tiểu Mạn đi đến, muốn cứu vãn chuyện tình. Không ngờ một cước đạp lên một vật gì đó mềm nhũn trên mặt đất. Nhất thời—

 

“Gâu gâu gâu ~~~~~!” Cầu Cầu thê lương kêu lên.

 

 

Tiếng sủa đánh thức luôn hai vị trưởng bối, Cố Lãng phải trấn an hai người, quay lại phòng ngủ phát hiện chăn gối của mình đều bị đem bỏ ra trên ghế sofa. Anh lại bị người ta vứt bỏ nữa rồi. = =

 

Cố Lãng thở dài, úp mặt xuống ghế. Gần ba mươi năm nay, những gì anh thật lòng muốn đều chạy trốn anh là sao?  Chính là cô, hết lần này tới lần khác, một lần rồi lại một lần nhắc nhở anh, cô không hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh. Mà ngược lại, là anh, Cố Lãng nghĩ mình đã bị sa vào một chiếc lưới lớn rồi. Rõ ràng, mắt lưới rộng thùng thình, lỏng lẻo, người quăng lưới ra cũng rất thờ ơ, chỉ có anh là không cách nào thoát ra được.

 

Trong đầu lại lơ lửng khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tiểu Mạn, trong hốc mắt tràn ngập nỗi khổ tâm khiến anh kinh hãi. Chẳng lẽ, cô vẫn còn để tâm những chuyện đó sao? Bằng không, tại sao nỗi đau đớn này lại như tích lũy từ rất lâu, rất lâu rồi, dường như, niềm hạnh phúc sáng lạn của hiện tại vẫn không hoàn toàn xóa mờ đi vết sẹo của quá khứ.

 

“Ngoan, chị thương em mà.” Trong phòng ngủ, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, Tần Tiểu Mạn nhẹ giọng dỗ dành Cầu cầu bị Cố Lãng đạp trúng gần như ngất xỉu, lớp lông trắng như tuyết còn in rõ ràng vết dép của người nào đó.

 

Cầu cầu rên rỉ vài tiếng, con mắt ngập nước chằm chằm nhìn cô, cái mũi ẩm ướt huých huých khuôn mặt cô. Tần Tiểu Mạn vuốt ve con chó nhỏ một chút, phát hiện trên tay mình cũng đã lấm tấm những giọt nước.

 

Vì sao lại thành Lâm Đại Ngọc hay khóc lóc thế này? Tần Tiểu Mạn tự khinh bỉ bản thân. Theo anh, theo anh, theo anh thì làm sao? Cô cũng không nhất thiết phải tự mình treo cổ lên một cái cây. Có phải chăng, trong lòng anh luôn coi thường cô?

 

 

 

 

 

Hôm sau, lo chuyện hai vị phụ huynh trở về, Cố Lãng muốn dùng máy bay riêng lại bị Cố cha từ chối. Anh biết cha mình có chút tư tưởng cũ, không có cách nào đành đồng ý mua vé xe lửa, cùng Tiểu Mạn ra sân ga tiễn hai người.

 

Cố Lãng và Tiểu Mạn rất ăn ý, không nhắc tới chuyện phát sinh tối hôm qua, vẫn tình chàng ý thiếp đưa hai vị phụ huynh lên xe. Trước khi đi, Cố mẹ cầm chiếc vòng tay vẫn mang theo mình luồn vào cổ tay Tiểu Mạn, cười cười rồi đóng cửa sổ lại.

 

Xe lửa rời ga, Cố cha có chút lo lắng nói rằng: “Tôi thấy Lãng Lãng với Tiểu Mạn hình như hơi khác, bà nói xem chuyện này có thành được không?”

 

Cố mẹ đang cầm tách trà nóng, nheo mắt tựa người bên cửa sổ phơi nắng, “Tiểu sảo di tình. Con trai nhà ta, thường ngày thông minh cơ trí, vì sao đụng phải Tiểu Mạn lại nói chẳng nên lời?”

 

Cố cha hắc hắc ngây ngô cười hai tiếng, ân cần đút cho bà xã mình miếng bánh điểm tâm, “Tôi đời này cũng chỉ mở miệng ra trên mình bà thôi.”

 

Nét mặt già nua của Cố mẹ ửng đỏ, huých ông một cái, “Ông già nghiêm chỉnh đi!”

 

….

 

Tần Tiểu Mạn gần đây rất chăm tới bệnh viện trốn. Chiều nào tan sở cũng vào bếp, hầm canh xương gì đó, nói là dì Tô thích ăn.

 

Thích, thích, không biết người ta thích canh xương hay là thích cái đồ heo ngu ngốc kia đây! Cố Lãng giở tờ báo ra trước mặt, con mắt lại dính lên người nào đó đang bận rộn trong bếp. Thật đúng là con cháu hiếu thuận!

 

Cố Lãng tuy rằng oán hận lại cũng không dám oán hận.

 

Vì sao?

 

Là vì anh bị vứt đi rồi.

 

Lần này Tần Tiểu Mạn thực sự rất tích cực. Không nghe theo, cũng không bỏ qua thì cũng không được chia tay với anh chứ. Cố Lãng vừa đấm vừa xoa, vừa dỗ vừa dọa cũng không đả động gì được tới cô. Không còn cách nào khác đành phải đồng ý, thế nhưng vẫn kiên quyết bắt cô không được dọn ra ngoài. Anh cũng bị bắt thề là không ép cô cùng anh có quan hệ xác thịt, nhiều nhất cũng chỉ được xem cô là “bằng hữu”.

 

Làm xong món canh, Tiểu Mạn đổ vào bình giữ nhiệt chuẩn bị ra ngoài. Cố Lãng lập tức bỏ tờ báo xuống muốn đuổi theo, bị cô trừng mắt cho một cái, ngượng ngùng sờ sờ mũi, “Anh đi toilet.”

Áo ngủ hơi mỏng dán lên từng đường con trên người anh, lộ ra xương bờ vai khỏe mạnh, cho dù chỉ thấy bóng lưng cũng hoàn toàn có thể khiến trái tim cô đập thật nhanh. Tiểu Mạn nhìn xuống, đáy mắt chứa đầy nỗi cô đơn.

 

 

Tô Lê Thâm dừng xe ở dưới lầu, thấy Tần Tiểu Mạn ngơ ngác nhìn trái nhìn phải liền bấm còi.

 

Tần Tiểu Mạn cầm bình giữ nhiệt chui vào trong xe.

 

Tô Lê Thâm hít hít cái mũi, “Oa, thơm qua. Mẹ anh thực sự rất nhớ tài nấu nướng của em, khiến em vất vả rồi.”

 

“Không sao đâu.” Anh ta dựa vào rất gần, hơi thở ấm áp phả lên gáy của cô, vài sợi tóc tung lên, cọ cọ vào gáy ngưa ngứa. Tần Tiểu Mạn ôm cái bình trong lòng lui vể phía sau, nhếch miệng lên cười vẻ mất tự nhiên, trong lòng chỉ mong đi khuất mắt đi cho rồi.

 

Tô Lê Thâm là kẻ có nhu cầu rất mạnh, lúc hai người ở bên nhau cũng từng đề nghị cô chuyện kia, có điều đều bị Tiểu Mạn từ chối không chút do dự. Dần dần Tô Lê Thâm cũng ý thức được, anh dường như không thể đụng tới cô gái này.

 

“Tiểu Mạn.” Tô Lê Thâm giúp cô thắt dây an toàn, cách một lớp áo khoác chạm vào cái eo mềm mại của cô, tim bắt đầu đập nhanh, liền vươn tay ra ôm cô, “Nếu chia tay với anh ta, em, cho… cho anh một cơ hội nữa có được không?”

 

Tần Tiểu Mạn vô dụng lại một lần nữa rơi lệ.

 

Tô Lê Thâm buông cô ra, đưa cho cô chiếc khăn tay, “Khó chịu thì khóc đi.”

 

“Em chính là, chính là yêu anh ấy mất rồi.” Tần Tiểu Mạn thút thít, “Annh không biết đâu, từ lúc em còn rất nhỏ đã nhận ra được tình cảm đối với anh ấy. Thế nhưng, anh ấy đến bây giờ vẫn không hề để ý đến. Hiện tại anh ấy nói thích em, cùng em ở một chỗ, em đã nghĩ là em có thể…”

 

Cho rằng có thể quên hết đau đớn chua xót trước đây. Lại không biết rằng, tình yêu khiến cho mọi người trở nên tham lam, muốn chiếm lấy cả hiện tại, tương lai, thậm chí là cả quá khứ của đối phương. Cố Lãng dịu dàng, Cố Lãng tươi cười, kể cả thân thể của Cố Lãng cũng chỉ được thuộc về một mình cô thôi. Đối với chuyện phòng the, cô bị anh khiêu khích đến mức muốn ngừng cũng không được, lúc chịu thua cầu xin tha thứ cũng là lúc trong ngực hỗn độn bi thương, kỹ xảo thuần thục như vậy, phải tích lũy được cỡ nào phong phú kinh nghiệm mới có được?

 

Chung quy mà nói, Tần Tiểu Mạn cô vẫn rất bảo thủ. Tối hôm đó, câu nói kia của Cố Lãng đã chạm tới nỗi đau của cô. Khiến cô bất luận thế nào cũng không có biện pháp nguôi ngoai. Khiến cô nghĩ mình hoàn toàn bị lăng nhục.

 

Tô Lê Thâm lẳng lặng nhìn, nghĩ bản thân thực sự không còn cơ hội rồi. Muốn nối lại tình xưa cũng chỉ mình anh cam tâm tình nguyện mà thôi. Anh cùng với thứ tình cảm nhạt nhẽo suốt hai mươi năm có lẻ qua làm sao có thể so được với thứ tình cảm sâu năng mà cô tích lũy cũng suốt bấy nhiêu năm?

Tần Tiểu Mạn vất vả trấn tĩnh bản thân, dụi dụi con mắt sưng đỏ vì khóc, đặt chiếc bình giữ nhiệt xuống, “Cái này anh mang đền cho dì đi, em không đến đâu.” Suy nghĩ một chút, trịnh trọng nói, “Xin lỗi, em không thể đồng ý với anh. Em rất giận Cố Lãng, nhưng em vẫn luôn muốn ở bên cạnh anh ấy. Dù sao, em đã đợi lâu như vậy, thật vất vả mới có thể khiến anh ấy không lẩn tránh sự tồn tại của em.” Cuối cùng do dự thêm một câu, “Chúng ta vẫn làm bạn tốt được không?”

 

Tô Lê Thâm cúi đầu nở nụ cười, vô cùng thân thiết vỗ vỗ đầu của cô: “Đây là lần đầu tiên kể từ ngày anh quen em tới giờ nghe em nói hợp tình hợp lý.” Tần Tiểu Mạn vì được tán thưởng mà sắc mặt khó coi.

 

Tô Lê Thâm khởi động xe, “Đi thôi, anh đưa em đi giải sầu. Tin anh đi, mẹ anh chắc một tối không ăn canh xương cũng vẫn thông cảm thôi.”

 

Thời còn trẻ lông bông, mỗi thằng đàn ông đều vì khả năng phong lưu của mình mà đắc chí, cho dù là gặp phải tình yêu đích thực cũng sẽ bỏ qua, hại người hại mình. Tô Lê Thâm luôn cho rằng Tiểu Mạn sẽ oán hận anh, không nghĩ tới, lúc anh làm tổn thương đến cô, cô lại còn nói muốn làm bạn bè tốt. Tiểu Mạn, em thực sự lôi ra bộ mặt xấu xí của anh rồi. Cố Lãng, anh cũng thật may mắn, có Tiểu Mạn ở bên cạnh.

 

…….

..

.

 

Màn đêm buông xuống, đèn đường bắt đầu bật lên. Con kênh đào xung quanh thành phố S, từng đợt sóng lăn tăn bàng bạc phản chiếu lấp lánh ánh đèn của khắp mọi nhà.

 

Tô Lê Thâm dừng xe ven bờ sông.

 

Tần Tiểu Mạn mới vừa rồi đòi vào siêu thị mua một đống đồ ăn vặt, ăn đến không còn sức mà chứa nữa. Căn bản, ăn uống no xong tâm trạng cũng tốt lên nhiều. Cô xuống xe, trèo lên mui xe ngồi, gió lạnh thổi tới không khỏi run run một chút.

 

Tô Lê Thâm vốn đang dựa vào lan can hút thuốc, nhìn cô lạnh đến rụt cổ, lấy khăn của mình choàng lên cho cô, “Quàng lấy đi, coi chừng bị cảm.”

 

“Nghĩ cái gì vậy?” thấy Tần Tiểu Mạn yên lặng nhìn xa xăm, Tô Lê Thâm hỏi.

 

Tiểu Mạn lắc đầu. Nhìn mặt nước rộng lớn, trong lòng cô tự nhiên thấy thật trống trải, oán giận đối với người nào đó cũng tan dần, lại bắt đầu nhớ tới cử chỉ ân cần của anh. Haizz, cô đúng là ăn cơm mềm quen rồi có khác.

 

Đột nhiên có người vây xung quanh xe, Tô Lê Thâm cảnh giác đưa Tiểu Mạn vào trong, “Đừng đi ra!”

 

Chuyện gì xảy ra? Tần Tiểu Mạn ghé vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, phát hiện chính là Lục Nhược, lại còn dẫn theo vài người, cô hạ cửa kính xuống đang định chào hỏi anh ta vài câu, nhưng thấy Lục Nhược đột nhiên hướng Tô Lê Thâm tung ra một cú đấm.

 

Tô Lê Thâm cũng không để yên, nghiêng người tránh thoát, chân dài nhấc lên đá vào bụng Lục Nhược.

 

Lục Nhược bị đá trúng, lùi về phía sau vài bước. Nhìn thấy tình hình biến đổi, mấy người Lục Nhược mang đến lập tức bao vây xung quanh Tô Lê Thâm.

 

 

Này, ỷ mạnh hiếp yếu à! Tần Tiểu Mạn không chịu được nhìn cảnh bất bình trước mặt, mở cửa xe nhảy xuống hướng về phía đám người kia phất phất tay, “Không được động đây, tôi báo cảnh sát rồi! Còn có ảnh chụp nữa, mấy cái này đều có thể làm bằng chứng đi trình báo.

 

Những người kia đầu đầy hắc tuyến, cái cô gái này, càng đụng sự càng hỏng chuyện.

 

Tần Tiểu Mạn trách móc Lục Nhược: “Anh làm sao vậy, sao lại tự nhiên đi đánh người?”

Lục Nhược uống rượu, đôi mắt đỏ hồng, thất thểu đi tới, “Cái con đàn bà ngu ngốc này? Nhị ca là người tốt như vậy cô còn không muốn. Các người… cái con đàn bà này la hét cái gì! Hử? Nhị ca chỉ cần một câu của cô đến cả bản thân cũng dám đem đi bán, còn không hài lòng cái gì sao. Tôi hôm nay phải thay anh hai dạy dỗ một chút cái loại vô liêm sỉ như cô.”

 

Tần Tiểu Mạn sợ hãi lùi về phía sau, “Lục Nhược, Lục tổng, anh, anh say rồi.”

 

“Tôi không có say, tôi rất tỉnh tảo!” Lục Nhược ép Tiểu Mạn chui vào trong xe, một tay túm áo cô, cười cười hỏi, “Cô nói xem, tôi có đẹp trai không?”

 

Hử? Đầu óc Tần Tiểu Mạn nhất thời bị chặn ngang, vì sao lại hỏi như vậy. Có điều, bình tĩnh mà xem xét, anh ta rất dễ nhìn, thuộc hàng cực phẩm những kẻ gây tai họa. Nhưng mà, thái độ quá lỗ mãng, “Ừ, đẹp!”

 

“Đẹp?” Lục Nhược đấm mạnh lên thân xe, Tần Tiểu Mạn sợ hãi đến cứng đờ. Này, này thân xe bị lõm xuống rồi! “Đẹp rốt cuộc để làm cái quái gì? Cô nói đi, tôi muốn cái gì cũng không có, cô ta chính là không thích tôi! Cô nói xem vì sao, vì sao?”  Lục Nhược như phát rồ, dùng sức lắc lắc Tần Tiểu Mạn.

 

Tần Tiểu Mạn ban nãy ăn nhiều, lại bị anh ta lắc qua lắc lại đến mức đầu óc choáng váng muốn buồn nôn. “Xin, xin anh, đừng lắc nữa. Tôi, khụ khụ!” Hai mắt cô muốn trợn ngược lên rồi.

 

Cái cảnh Lục Nhược gào thét này, xem ra hoàn toàn có thể so sánh với giáo chủ Mã Cảnh Đào, chỉ tiếc, cô không phải nữ chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao a!

 

“Buông cô ấy ra!” Tô Lê Thâm hét lớn một tiếng, không đợi anh động thủ có người nào đó đã đẩy Lục Nhược ngã xuống đất rồi ôm cô vào lòng.

 

Tần Tiểu Mạn thở hổn hển, hung hăng trừng mắt nhìn Cố Lãng, người kia không phải vụng trộm với vợ con Lục Nhược nên anh ta mới đến đây trả thù chứ?

“Em không sao chứ?” Cố Lãng vỗ về, khẽ vuốt vuốt ngực Tần Tiểu Mạn cho thuận khí, đường cong mềm mại phập phồng dưới tay anh, bất giác, lực đạo có phần mạnh mẽ.

 

Tiểu Mạn đẩy tay anh ra, hổn hển, “Nhanh cứu Lê Thâm đi, Lục Nhược bị điên rồi.”

 

“Lê Thâm?” Cố Lãng lạnh lùng nhắc lại.

 

Tần Tiểu Mạn nhìn anh, đột nhiên nghĩ tới một khả năng rất thú vị. Lẽ nào là Cố Lãng ghen tuông cố ý muốn dạy dỗ Tô Lê Thâm? Nhưng mà, vì sao anh không đích thân làm?

Cố Lãng không chú ý đến ánh mắt khác thường của Tần Tiểu Mạn. Quay người lại, túm lấy Lục Nhược vung nắm đấm, nắm đấm mạnh mẽ nện ở giữa mặt,  Lục Nhược “hự” một tiếng, máu mũi chảy ra, trên mặt thoáng chốc đã tím bầm. “Nếu còn là một thằng đàn ông thì mau đến bệnh viện đi! Lục Hi mất máu quá nhiều. Không muốn hối hận thì lập tức đi đi!”

 

Sắc mặt Lục Nhược trắng bệnh, sửng sốt vài giây rồi nhảy lên xe điên cuồng phóng đi.

 

“Tránh ra.” Cố Lãng ra lệnh. Những người đang vây bắt Tô Lê Thâm lập tức nghe lời tản ra.

 

Tần Tiểu Mạn thở phào nhẹ nhõm, Cố Lãng ngoài lúc bắt nạt cô ra, vẫn là bé ngoan, tuyệt đối không phải con người lỗ mãng dùng bạo lực để giải quyết vấn đề đâu.

 

Một hơi thở còn chưa thông, đã thấy Cố Lãng cởi áo ba-đờ-xuy vứt sang một bên. Thoáng một cái đã tới trước mặt Tô Lê Thâm, một đấm mạnh mẽ vào bụng.

 

Tô Lê Thâm bị ăn một đấm, lùi về sau vài bước, thiếu chút nữa là khuỵu xuống đất.

 

Cố Lãng bẻ bẻ tay, “Tôi tưởng cậu chuồn sớm rồi chứ.”

 

Tô Lê Thâm cố nén đau đứng thẳng dậy, “Tôi cũng vậy.” Bởi vì sự tồn tại của Cố Lãng, Tần Tiểu Mạn mới thờ ơ với anh, mới khiến Tô Lê Thâm anh bị người ta vứt bỏ. Anh không thể nào sớm vui vẻ được.

 

Tần Tiểu Mạn muốn lao ra phía trước lại bị thuộc hạ của Lục Nhược ngăn cản, “Phu nhân, quyền cước không có mắt, xin hãy tránh ra.”

 

Phu nhân? Tần Tiểu Mạn ngơ ngác, đây là thế kỷ 21 sao?

…..

 

Cố Lãng lúc theo đuôi Tiểu Mạn xuống lầu, từ lúc thấy Tô Lê Thâm ôm cô, anh đã nghĩ đến chuyện đánh lao vào đập hắn ta một trận. Sau lại thấy Tiểu Mạn đẩy hắn ra mới miễn cưỡng nén giận.

 

Lúc trước, nghĩ tới chuyện nảy sinh tình yêu nam nữ đối với Tiểu Mạn, bản thân anh cũng phải giật mình. Dù cho sau đó anh dồn hết tâm trí phóng túng, những lúc trống trải vẫn thường nghĩ, vì sao không thể yêu cô? Trong tiềm thức anh luôn cho rằng mình không xứng với cô. Dù sao, phụ nữ yêu cầu tương đối cao. Nếu Tiểu Mạn gặp một người thực sự yêu thương cô, anh sẽ buông tay. Thế nhưng, hết lần này tới lần khác, cô lại để anh biết rằng cô vẫn chỉ yêu một mình anh. Anh làm thế nào để cô đi cho được? Làm sao bỏ cô được?

 

….

 

Cố Lãng cùng Tô Lê Thâm thực sự khó phân thắng bại. Thế nhưng, Cố Lãng dù sao cũng lớn hơn vài tuổi, mọi ngón đòn nham hiểm đều có thể dùng được. Kết quả, anh túm lấy cổ Tô Lê Thâm húc mạnh vào thành lan can.

 

Tô Lê Thâm đau đến mức kêu lên, mẹ nó, cột sống bố đây cũng bị đập muốn gãy ra rồi. Nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ, “Đê tiện!”

 

Hai gã đàn ông đường đường chính chính quyết đầu, Cố Lãng gần như nắm chắc phần thắng thâm độc cười, “Em họ, lần này là lần cuối cùng!”

 

“Hai vị tiên sinh, tôi trịnh trọng thông báo cho các anh, các anh đã bị bắt!” Cố Lãng quay đầu lại, một toán cảnh sát trang bị đầy đủ vũ khí đã đứng ở phía sau.

 

Nhìn Cố Lãng và Tô Lê Thâm bị bắt lên xe, Tần Tiểu Mạn vội vã đuổi theo giải thích, “Các anh cảnh sát, các anh cảnh sát, các anh nhầm người rồi. Không phải anh ấy đánh nhau, mà là anh ta với người khác cơ.”

 

Không ai để ý cô, cảnh sát cứ như thế bắt người đi.

 

 

Chương 38: Nắng mai sáng lạn, vĩnh viễn không lối thoát (Phiên ngoại)

Lục Nhược chưa bao giờ tin vào nhất kiến chung tình… ít nhất, cũng là trước khi gặp cô ấy.

…….

Trên sàn catwalk, những người mẫu diện bộ sưu tập thời trang mùa hè năm nay đang sải chân khoe dáng. Mấy tay nhiếp ảnh không ngừng yêu cầu các cô thay đổi vị trí, muốn tìm ra một góc chụp đẹp nhất.

Một cô gái tóc vàng, mang vẻ đẹp mạnh mẽ của người phương Tây, vải vóc tơ lụa dính lấy làn da trắng mềm mại trắng nõn, tà váy rộng thùng thình đung đưa theo từng động tác của cô, họa tiết phức tạp trên váy dưới ánh sáng đèn điện như có sức sống thật tươi sáng phóng khoáng.

“Lục Thiếu gia, anh xem thế nào? Đây là mấy người mẫu đang nổi của năm nay.” K lũn cũn theo đằng sau, phát hiện khuôn mặt không biểu tình của Lục Nhược, tựa hồ không hài lòng, liền cẩn trọng hỏi thăm.

Lục Nhược đưa tay cầm mấy bản vẽ vứt cho K, ngồi lên ghế so fa đối diện sân khấu, nhíu mày, cũng chẳng nói lời nào, chỉ lặng lặng nhìn.

K không khỏi lau mồ hôi, ai cũng biết cậu ấm Lục gia thường ngày toe toét, đến lúc làm việc thì lại rất nghiêm túc, giả như để hắn mất hứng hủy hợp đồng, không có cách nào đưa sản phẩm ra thị trường, coi như chết người rồi.

Lục Nhược nhấp một ngụm rượu, chằm chằm nhìn lên khán đài. Mấy người mẫu này bình thường phong cách đều khá phù hợp, thế nhưng lần này lại có cảm giác không đúng lắm. Thiết kế dây lưng đeo quần dài mới này là do mấy hôm trước, sau khi ngủ trưa đột nhiên có ý tưởng, ký ức của một ngày nào đó xa xôi nổi lên, ngón tay khẽ mơn trớn trên mặt.

 

Bởi vì Lục Nhược không ra chỉ thị gì, mấy cô người mẫu không cách nào khác là đi tới đi lui. Đèn sân khấu nhiệt độ rất cao, một lúc sau, các cô đều toát mồ hôi hột, lớp phấn trên mặt cũng bị lem đi.

“Lục thiếu gia, anh xem, dừng lại một chút có được không?” Lần thứ hai, K cẩn thận hỏi, mấy cô gái ở trên khán đài đã bắt đầu lộ vẻ tức giận, hắn đắc tội không nổi đâu. Mãi vẫn không đoán ra được ý tứ Lục Nhược, rốt cuộc là được hay chưa được, cứ im lặng như vậy đúng là dằn vặt người khác mà.

“Ừm,” Lục Nhược nhai nhai cục đá, chồng cằm, thật kỳ lạ, rốt cuộc là không đúng chỗ nào?

…..

“Mau mau make-up lại đi!” tại phòng nghỉ, đại diện Trần Tả vội vàng giao phó công việc, nhân viên dưới trướng cũng đều tất bật, luống cuống chân tay. “Hi Hi, mang hai cốc nước đá ra đây!”

“Vâng, tới ngay!” Lục Hi đang giúp một cô người mẫu dặm lại má hồng, vội vàng chạy về phía tủ lạnh lấy hai cốc nước mang qua.

“Các cô lát nữa biểu hiện cho thật tốt vào biết không!” Lục Nhược mãi không thấy gật đầu, Trần Tả cũng sốt hết cả ruột.

“Có cái gì giận dỗi sao? Hở?” Trần Tả luôn mạnh mẽ, không khách khí xoay người mấy cô gái, “Lần này mà bị Lục Nhược ghét bỏ rồi, xem sau này còn ai dám thuê các cô không. Lo lấy thân đi!”

“Trần Tả, có lỗi ở đâu sao?” Lục Hi nhìn vẻ mặt uể oải của Trần Tả, cầm một chiếc khăn mặt ướt đưa cho cô.

Trần Tả lau lau mặt, vỗ vỗ mấy cái, “Nếu biết lỗi ở đâu thì đã tốt. Lát nữa cô cũng theo tôi ra khán đài nhìn, nhiều người phối hợp cũng tốt hơn.”

“Vâng.” Lục Hi gật đầu, cửa phòng nghỉ hé mở, đứng ở góc này nhìn ra có thể thấy Lục Nhược đang ngồi trên ghế. Anh ta quả thực rất đẹp trai. Lục Hi không khỏi chăm chú nhìn, vẻ đẹp làm cho người khác phải nảy sinh ý đồ xấu xa. Thị lực của cô rất tốt, còn có thể nhìn thấy nốt ruồi trên khóe môi của anh, khiến cho vẻ đẹp thanh thoát kia toát ra sức hấp dẫn khó nói thành lời.

Trần Tả nhìn dáng vẻ của cô, vỗ vỗ vai: “Sao, cô cũng thích anh ta rồi à? Đỏ mặt cái gì, Lục Thiếu gia cũng là một nhân tài, có điều là hơi hời hợt mà thôi. Dù sao người ta cũng khác với cậu ấm nhà đại gia khác, tự bản thân mình rất có bản lĩnh. Đừng nói cô, con gái thùy mị nết na thích anh ta có mà cả đống.”

Lục Hi líu lưỡi, lợi hại vậy? Thì thào nói, “Anh ta rất giỏi sao?”

Trần Tả suy nghĩ một chút, “Cô 26 tuổi đúng không, anh ta bằng tuổi cô đấy.”

Lục Hi càng thêm bội phục, tưởng mình tài cao tìm được công việc ổn định, thế nhưng nhìn người kia xem, rõ ràng cũng một nấy tuổi trên đầu, vì sao lại khác biệt lớn như vậy!

…..

Giờ giải lao qua đi, sàn catwalk lại tiếp tục sôi động như cũ. Lục Hi đứng phía dưới nhìn, mấy cô người mẫu đều đem cảm xúc chán chường giấu xuống lớp váy áo duyên dáng, thực sự rất hào nhoáng.

Ánh mắt Lục Nhược lơ đãng bỗng dừng lại trên người Lục Hi, cô quay lưng về anh phía anh, nửa người ẩn trong bóng tối, ánh đèn sân khấu cũng với bóng tối phân tranh vẽ nên hình thể đầy đường cong hấp dẫn, anh chậm rãi đứng lên, bước về phía cô.

Mái tóc dài lượn sóng được cô búi lỏng lẻo, gài lại bằng một cây trâm giản dị, bờ vai gầy, cái eo nhỏ kiêu hãnh, vành tai trắng nõn mịn màng không một món trang sức.

“Em là ai?” *Cô gái hay nàng tiên =]]*

Đột nhiên bị ai đó bắt lấy tay, Lục Hi sợ đến mức suýt nữa thì hét lên. Vừa quay đầu lại, đã bị hút vào đôi mắt đen láy sâu thẳm kia, cả thế giới trước mắt cô như bị chấn động.

Trái tim Lục Nhược dường như bị bóp mạnh một cái, bàn tay đang túm lấy cổ tay cô không ý thức được nắm thật chặt. Nhìn thấy cô nhíu mày mới vội vàng buông ra, nở một nụ cười mê hồn, cánh tay giơ lên khẽ đụng vào bờ vai gầy dồn cô vào một góc, “Người đẹp, nói cho anh biết tên của em được không?”

Lục Hi lạnh đến phát run, hóa ra lại là loại người lòng lang dạ sói sao?

K tuy rằng không tin vào mắt mình, thế nhưng, miễn sao tâm tình Lục Nhược tốt lên là được rồi, vội vàng quát Lục Hi, lúc này đang bị nhìn chằm chằm đến mức ngây ngốc, “Còn không mau trả lời Lục thiếu gia đi!”

Lục Hi không tình nguyện bĩu môi, thật là không có nhân quyền chút nào, “Tôi tên là Sở Hi.”

“Em họ Sở?” Lục Nhược nheo mắt, giọng nói có chút nguy hiểm.

Lục Hi gật đầu, họ gì thì liên quan gì tới anh? Anh nắm vai cô đau quá, mau buông ra đi!

Lục Nhược hướng phía K hất cằm, “Mau đưa cô ấy đi thay đồ, trình diễn một chút cho tôi xem.”

Lục Hi dù cho có ngàn lần không muốn, vạn lần không muốn vẫn bị K cùng Trần Tả liên tục dọa dẫm, cấp tốc bắt cô thay chiếc váy đeo Lục Nhược mới thiết kế. Cô bối rối sờ sờ vai, sau lưng hở nhiều quá, thật là lộ liễu.

Lục Nhược mắt sáng ngời, chống tay lên sàn diễn nhẹ nhàng nhảy lên, túm lấy cô xoay vài vòng, “Chính là cô ấy rồi!”

Lục Hi bị anh nhìn càng thêm quẫn bách xấu hổ chỉ muốn lập tức đi vào trong. Ánh mắt Lục Nhược như có sức thiêu đốt của mặt trời, khiến cô bị thiêu trụi từ trong ra ngoài.

Chính là loại cảm giác này, Lục Nhược chằm chằm nhìn Lục Hi, điều anh muốn chính là phong thái dịu dàng, gợi cảm nhưng không quá phóng túng.

Lục Hi cứ như vậy mơ mơ hồ hồ trở thành người mẫu đại diện cho mùa thời trang năm nay của Lăng Hiên, chẳng mấy chốc, poster, áp-phích in hình của cô đã bay đầy trời.

….

Tiệc rượu ăn mừng, K mặt mày hồng hào đi lại phía Lục Hi chúc rượu, “Hi hi à, lần này là nhờ cô đã cứu công ty của chúng ta đấy.”

Lục Hi thụ sủng nhược kinh tiếp nhận ly rượu. Từ khi cô được Lục Nhược chọn lựa, K liền lập tức thay đổi cách xưng hô, gọi cô rất thân mật.

Lục Hi cũng không biết mình đã uống bao nhiêu, chỉ biết người đến chúc rượu rất nhiều, cô không cách nào từ chối.

Tại quán rượu.

Lục Nhược ung dung móc chìa khóa ra mở cửa, quăng chiếc chìa khóa xuống đất, ngắm nhìn cô gái trên giường đang say ngủ. Nhún nhún vai, đã là thành ý của K, anh cũng không thể phụ lòng anh ta phải không? Gần đây bận rộn chuyện làm ăn, lại bị Nam Tịch Tuyệt và Cố Lãng gọi về một thời gian, đã lâu rồi ăn chay không được ăn thịt.

Tắm rửa xong, Lục Nhược cũng không vội, cầm ly rượu ra sân thượng chậm rãi uống. Vài chén qua đi, anh bắt đầu có cảm giác liền leo lên giường, cởi áo ngủ ném sang một bên, xốc chăn lên chuẩn bị ăn bữa chính.

Vì sao lại là cô? Nhìn thấy Lục Hi gò má đỏ hồng, người đầy mùi rượu, Lục Nhược cảm thấy thật bất đắc dĩ. Suy nghĩ một chút, khóe miệng lộ ra nụ cười thản nhiên, cái cậu K này, thực sự rất hiểu anh. Không sai, ngón tay Lục Nhược mân mê một lọn tóc của cô, anh chính là rất thích cô. Nhẫn nại ngắm nhìn cô gái này, một cảm giác thoải mái bình thản tựa như mặt hồ phẳng lặng.

Lục Hi chậm rãi mở mắt, lầm bầm một câu, “Đau đầu quá!”.

Bàn tay Lục Nhược đang lần mò trên ngực cô dừng lại, đứng dậy mở ngăn kéo lục lọi được một viên thuốc, “Này, uống thuốc đi.”

Gọi vài tiếng, hóa ra Lục Hi chỉ là nói lảm nhàm trong vô thức, lay cô mãi cũng không dậy.

Lục Nhược nhìn đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên của cô, trong đầu nổi lên ý niệm tà ác. Nhấp nước bọt, bỏ viên thuốc vào miêng, anh cúi người hôn cô.

Thật sự ngoài sức tưởng tượng! Nụ hôn từ từ chậm rãi bắt đầu trở nên mãnh liệt, một tay nâng lưng của cô lên dính chặt vào lồng ngực mình, da thịt vừa tiếp xúc lập tức khiêu gợi lên ngọn lửa dục vọng, bàn tay rảnh rỗi liền bò lên trên người cô náo loạn.

Lục Hi khó chịu nhíu mày. Lục Nhược bất đắc dĩ rút ngón tay đang thăm dò nơi ẩm ướt kia ra, tiếp tục hôn lên đôi môi mềm mại kia, chật như vậy, cô chẳng lẽ vẫn còn trong trắng sao? Cứ tưởng rằng phụ nữ đến tuổi cô đều sớm đã….

“Khụ khụ khụ!” Lục Hi ho khan một hồi, ngồi bật dậy, đẩy Lục Nhược đang đè trên người cô sang một bên, cuối cùng cũng khạc ra viên thuốc trong cổ họng.

Cổ họng nóng rát, Lục Hi chật vật tựa vào đầu giường, đến cả phế phổi cũng thấy đau.

Lục Hi hết ho rồi lại nôn suốt cả đêm, tư tưởng lang sói của Lục Nhược cứ như vậy bị cô làm cho tiêu tan không còn chút gì.

Sáng sớm tinh mơ, anh sững sờ ngồi trên sàn nhà, quay đầu lại nhìn cô gái đang ngủ say sưa, vì sao anh lại phải thế này?

…….

…..

Từ quán rượu đi ra, Lục Hi nổi giận đùng đùng bắt taxi, trực tiếp lao đến phòng làm việc của K, “Tổng giám đốc, làm ơn cho tôi một lời giải thích!”

K nịnh nọt xin lỗi vài câu, phát hiện Lục Hi không hề mềm lòng, lập tức thay đổi thái độ, “Sở Hi, chuyện nhà cô tôi cũng biết sơ qua, đi theo Lục thiếu gia, chuyện sau nay không nói, ít ra thì chuyện tiền nong thuốc men cho mẹ cô cũng sẽ được đảm bảo. Hà tất phải băn khoăn làm gì?”

Bị nói trúng điểm yếu, cô cố gắng bình tĩnh, “Tổng giám đốc, xin lỗi đã làm phiền.”

K cười nói, “Không có gì, sau này còn phải nhờ Hi Hi chiếu cố nữa đấy.”

Ở công ty, suốt một ngày đêm Lục Hi vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Buổi chiều lúc chụp ảnh, thợ ảnh nói gì đó với Trần Tả, Trần Tả lập tức lôi cô từ trên sân khấu kéo vào trong toilet, “Cô xem cô đi, cũng không biết giấu giếm cái gì, không sợ người ta bảo mình không chuyên nghiệp sao!”

Lục Hi mờ mịt nhìn cô. Trần Tả thở dài, lấy phấn dặm nhẹ lên gáy cô, che đi dấu hôn vẫn còn in đậm, “Được rồi.”

…..

Cầm số tiền lớn đến bệnh viện đóng viện phí, Lục Hi mượn cớ tránh né đi ra ngoài.

Chậm rãi lang thang không mục đích một lúc lâu, cô mới phát hiện ra có người lái xe đi theo mình.

Biết cô đã phát hiện ra, Lục Nhược cũng không trốn tránh, thản nhiên tấp xe vào lề đường, xuống xe, sải bước về phía cô.

“Anh làm gì?” Lục Hi cảnh giác nắm chặt chiếc túi xách.

Lục Nhược nở nụ cười bỡn cợt, hai tay đút túi quần, “Anh đây vẫn chưa làm gì em, em có cần phải như thế không?”

Lục Hi sờ sờ cái cổ của mình, oán hận, “Không biết xấu hổ!” Đúng là không làm gì thật. Thế nhưng, cơ thể cô thế nào đều bị anh ta nhìn thấy hết, mấy dấu vết trên người cùng với đôi môi sưng đỏ biểu hiện cho cái gì cô cũng không phải là không biết. Chưa bị người ta ăn tươi nuốt sống cũng là may rồi.

Lục Nhược từng bước một bước tới gần cô, Lục Hi liền một mực thối lui, cho tới lúc lưng đụng phải lan can lạnh lẽo, muốn lùi cũng không lùi được nữa.

Lục Nhược nắm lấy thành lan can, đem cô vây trong ngực mình, cúi đầu hít hà mùi hương của cô, “Anh vẫn còn có thể không biết xẩu hổ hơn được nữa.”

“Chát” một tiếng, Lục Hi nghe theo tiếng gào thét trong lòng, giơ tay lên tát cho Lục Nhược một cái.

…..

Nhà trọ của Lục Nhược.

“Đau đau, nhẹ tay thôi!”

“Anh đừng lộn xộn nữa!” Lục Hi gấp gáp đến độ gần như đè Lục Nhược lại.

Lục Nhược rên la, “Mẹ nó, cô làm xước mặt tôi rồi, ối!” Lục Hi hung hăng cầm miếng bông tẩm cồn chà lên miệng vết thương của anh ta, đỏ mặt, “Không được nói bậy!”

Lục Hi cũng giống như những người con gái khác, thường mang trên người rất nhiều vòng vèo trang sức, hôm nay lại đeo một chiếc nhẫn có chút góc cạnh hơi bị sắc, đến lúc tát cho Lục Nhược một cái xong, rụt tay lại, trên khuôn mặt tuấn tú kia đã xuất hiện vài vệt máu nhìn thấy mà giật mình. Đặc biệt là vết thương trên khóe mắt lại càng nghiêm trọng, cả một mảng da đã bị cào rách.

Bị cô nhấn một cái như thế, lại thêm cồn thấm vào, Lục Nhược đau đến cứng đờ, tim phổi dạ dày cũng muốn thẳng đứng lên, “Sở hi, tôi cảnh cáo, cô dám làm đau tôi!”

Lục Hi đậy nắp chai cồn, “Tôi cảnh cáo anh dám giữa đường đùa bỡn phụ nữ!” thực sự không hiểu nổi cái anh chàng này, lúc thì nghiêm túc khác thường, lúc lại la khóc om sòm ăn vạ tựa như một cậu bé. Có điều, len lén nhìn khuôn mặt bị cô làm tổn hại, trong lòng thấy vô cùng xấu hổ.

Lục Nhược nhắm mắt lại châm chọc, “Cô cũng tính là phụ nữ sao? Cậu đây đến một cái ngón tay cũng còn chưa đụng tới!”

“Anh…!” Lục Hi tức giận đỏ bừng mặt, quơ lấy túi xách định bỏ đi.

“Á, cô không phải gây chuyện xong rồi bỏ chạy đấy chứ!” Lục Nhược gào to lên, “Mặt tôi thế nào làm sao còn gặp ai được nữa, có thế nào cũng phải làm cái gì cho tôi ăn rồi mới đi được chứ!”

Lục Hi bĩu môi đi vào nhà bếp. Lục lọi một lúc thầm cảm thán, thực sự chỗ này dùng để ở sao? Chẳng còn cách nào khác cô đành phải bắc bếp rán hai quả trứng rồi vo gạo bỏ vào nồi áp suất nấu cháo.

Lục Nhược bất mãn nhìn thức ăn trên bàn, “Có thế này thôi sao?” cầm đôi đũa chọc chọc miếng trứng, rồi lại lấy cái thìa khuấy khuấy bát cháo, “Một miếng thịt cũng không có, cô muốn ngược đãi tôi đúng không?”

Bận rộn một lúc, Lục Hi cũng đói bụng, nuốt nước bọt đánh ực một cái, “Anh không ăn thì để tôi ăn, nhiều chuyện!”

Lục Nhược duỗi đôi chân dài, lười biếng ngả người trên ghế, “Ai nói tôi không ăn? Cô đút cho tôi ăn đi!”

Lục Hi trừng mắt liếc anh ta, lại một lần nữa muốn bỏ đi.

“Đút cho tôi ăn xong tăng gấp đôi tiền lương.”

..

“Lục thiếu gia, ăn đi.” Lục Hi ôn tồn dỗ dành Lục Nhược, “Ngon không?”

“Cũng tạm.”

Thấy trên khóe miệng anh ta dính hạt cơm, Lục Hi tiện tay giúp anh lau. Xúc cảm dịu dàng len lỏi trong tim, bỗng dưng cảm thấy anh ta thật gần gũi, Lục Nhược bắt lấy tay cô, ánh mắt bỗng đổi khác.

“Làm gì vậy?” trái tim Lục Hi đập “thình thịch”.

Lục Nhược giơ tay lên chạm vào ngực cô, cách một lớp vải, ngón tay cái khẽ ấn lên nhũ hoa, tà ác cười, “Cái này mới ngọt!”

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor