Lần đầu biết yêu - Chương 01 part 1

Chương 1

“Lễ ra mắt” đặc biệt
Ánh nắng ấm áp của buổi chiều chiếu xuống tòa biệt thự xây theo phong cách Ba-rốc, bốn chiếc cột nhà thẳng tắp phản chiếu ánh nắng lấp lánh, thảm cỏ xanh tươi trước nhà được cắt tỉa cẩn thận đầy sức sống. Khắp nơi tràn ngập không khí của những ngày cuối hè.
Ngược lại với cảnh sắc yên tĩnh bên ngoài, trong nhà vang lên một tiếng quát lớn đầy tức giận.

Trong phòng khách rộng lớn, sang trọng với cách bài trí hài hòa giữa hai màu đen – trắng thể hiện sự xa hoa, giàu có của nhà họ Hướng, bà Hướng ngồi vắt chân trên chiếc sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi đang run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét mặt tỏ vẻ như không dám tin, nhìn thẳng vào mặt cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là cái gì?”.
Tiếng quát lớn khiến cho căn phòng rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng như muốn dựng ngược lên vì tức giận.

Cậu thiếu niên mặc bộ vest được may vừa vặn, hai tay khoanh trước ngực, không hề sợ hãi, lơ đãng liếc nhìn tờ giấy trên bàn, thờ ơ nói: “Không phải là kết quả học tập sao ạ?”.

“Đương nhiên mẹ biết đây là tờ thông báo kết quả học tập!” Bà Hướng thu ngón trỏ lại, trừng mắt nhìn cậu. “Mẹ muốn hỏi con, “Tổng điểm: 17” ở phía trên nghĩa là sao?!”

Cậu chỉ nhún vai, thản nhiên nhấp một ngụm Machiato, nói như không hề có chuyện gì xảy ra: “Chính là nghĩa của những chữ đó!”.
“Thằng bé này, con có thái độ gì thế?! Tám môn học cộng lại chỉ được có 17 điểm. Con còn có thể ngồi đó mà uống cà phê sao?!” Bà Hướng vô cùng tức giận, đứng dậy véo tai cậu.
“Á…” Cậu đau quá, vội vàng đặt cốc cà phê xuống, cố gắng thoát khỏi tay mẹ. “Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Mưu sát con ruột là phạm pháp đấy!”
“Một đứa con ngốc nghếch như thế này, không có cũng không sao!” Bà Hướng đành buông tay ra, nhìn cậu rồi đưa ra quyết định dứt khoát. “Hướng Vũ Phàm, con nghe mẹ nói đây! Kỳ nghỉ Quốc khánh năm nay, con phải ngoan ngoãn ở nhà, không được đi đâu! Chiều nay mẹ sẽ nhờ thư ký Dương tìm cho con một gia sư!”
“Con không cần!” Hướng Vũ Phàm cố gắng tỏ rõ sự bất mãn của mình qua nét mặt.
“Điều này không do con quyết định!” Bà Hướng ngồi xuống chiếc sofa, tiện tay vò tờ thông báo kết quả học tập lại.
“Mẹ… Mẹ mà ép buộc con, con sẽ bỏ nhà đi! Mẹ… Mẹ… Mẹ là bà già độc ác!” Hướng Vũ Phàm hét lên. Trước khi bà Hướng vì tức giận mà ném chiếc giày cao gót về phía cậu, cậu đã nhanh chóng bước ra khỏi cửa, bắt đầu chuyến bỏ nhà đi lần thứ 102…
Thực tế đã chứng minh, không phải ai cũng có thể bỏ nhà đi, đặc biệt là một cậu ấm quen được chăm bẵm như cậu. Điều này càng không thích hợp trong hoàn cảnh tức giận bỏ đi mà không chuẩn bị đồ đạc gì. Nếu không, cậu đã không rơi vào tình trạng như lúc này…
Òng ọc… Òng ọc… Òng ọc…

Ngồi trên một cái cây ở góc khuất của trường học, bụng Hướng Vũ Phàm đang sôi lên. Cậu buông tiếng thở dài.
Đói quá… Từ lúc rời khỏi nhà tối qua đến giờ đã mười lăm tiếng đồng hồ, một giọt nước cũng không có mà uống, cậu sắp đói đến mức có thể ăn hết cả một con bò rồi!

Ôi… Nếu sớm biết như thế này thì trước khi bỏ nhà đi cậu đã mang theo tiền tiết kiệm hoặc tiện tay cầm đi một ít thức ăn cũng được… Cậu nhớ là trên bàn vẫn còn một hộp bánh quy sữa mới ăn hết một phần ba… Tại sao cậu lại không nghĩ ra? Đã bỏ nhà đi 101 lần rồi mà cậu vẫn không rút ra được kinh nghiệm gì sao?

Hướng Vũ Phàm buồn rầu bứt một chiếc lá, đang nghĩ xem có nên cho nó vào miệng không thì có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía lối đi vào rừng cây, sau đó là tiếng gọi của một học sinh nữ.
“Phán Phán… Phán Phán… Cậu đâu rồi?”

Phán Phán? Đó là gì? Một con mèo? Hay một con cún?
Hướng Vũ Phàm đang phỏng đoán thì nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn xuất hiện ở đầu con đường.
Có lẽ cô bé là học sinh của trường này, bộ đồng phục hơi rộng khiến cho cô trở nên nhỏ bé hơn so với dáng người vốn không cao của mình. Mái tóc thẳng dài đến ngang eo buông trước ngực, dường như che mất cả nửa người.

Hình như cô đang tìm gì đó, vừa đi vừa cất tiếng gọi, khuôn mặt tròn trĩnh hiện rõ sự lo lắng.
“Phán Phán… Phán Phán… Cậu ở đâu?”
Cô bé vừa gọi vừa bước về phía trước. Bỗng nhiên, như phát hiện ra điều gì, ánh mắt cô sáng lên, cô vui mừng chạy lại phía cậu.
“Phán Phán, quả nhiên là cậu ở đây!”

Cô bé reo lên, dừng lại trước chiếc bàn đá.
Chiếc bàn đá đó cách cái cây Hướng Vũ Phàm ngồi không xa, cậu có thể nhìn thấy một cô bé gầy gò đang nằm trên bàn. Nghe thấy tiếng gọi, cô bé này chậm rãi ngẩng đầu, mái tóc màu lá cọ dài đến vai xòa xuống má, để lộ một khuôn mặt trái xoan thanh tú.

Rõ ràng là cô ấy vừa mới tỉnh giấc, mở to đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn bạn vài giây rồi nở một nụ cười ngây thơ hỏi: “Khanh Nhi, cậu tìm mình à?”.
“Ừ.” Đoàn Khanh Nhi liên tục gật đầu, sau đó cầm lấy tay cô, vui mừng nói: “Phán Phán, có bảng xếp hạng thành tích học tập giữa kỳ rồi đấy!”.
Nghe thấy thế, Lạc Phán Phán bừng tỉnh, cầm lấy tay người bạn thân vội vàng hỏi: “Ai đứng đầu thế?”.

“Đương nhiên là cậu rồi. Đây là điều không thể nghi ngờ mà!”
“Thật không? Ồ! Hay quá, ngày mai bọn mình có thể đi Quảng Châu chơi rồi!” Lạc Phán Phán vui mừng cầm tay bạn quay mấy vòng. “Cậu không biết đâu, mình đã có ý định đến công viên nước Trường Long chơi một chuyến, nghe nói Trường Long là công viên nước lớn nhất châu Á, có rất nhiều trò chơi hiện đại!”

Ngày mai là Quốc khánh, trước khi thi giữa kỳ, bà Lạc đã đồng ý cho Lạc Phán Phán đến đó chơi với điều kiện cô bé giữ được thành tích đứng đầu trong bảng xếp hạng kết quả học tập, hơn nữa còn đồng ý cho Đoàn Khanh Nhi đi cùng đến Quảng Châu trong kỳ nghỉ lễ. Chờ đợi suốt mấy ngày nay, cuối cùng ước mơ ấy đã thành sự thật, chẳng trách mà Lạc Phán Phán vui mừng như vậy.

Rõ ràng là Đoàn Khanh Nhi cũng rất vui mừng, cười híp mắt. Nhưng cảm giác đó trôi qua rất nhanh, dường như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt cô bé lộ rõ sự thất vọng.

Lạc Phán Phán để ý thấy sắc mặt bạn thay đổi, thân mật hỏi: “Khanh Nhi, sao thế, cậu không vui à? Cậu không thích đến công viên nước chơi à?”.
“Không, tất nhiên được đến công viên nước chơi thì thích rồi, nhưng mình nghĩ đến…” Nói đến đó, Đoàn Khanh Nhi cúi đầu im lặng.
Hóa ra là thế, Lạc Phán Phán đoán được điều cô bạn không nói ra, dù sao họ cũng là bạn thân sáu năm rồi. “Không phải là Hướng Vũ Phàm, thần tượng của cậu, lại đứng thứ nhất từ dưới lên trong bảng xếp hạng đấy chứ?”

Ngồi trên cây, Hướng Vũ Phàm đang cảm thấy câu chuyện của hai cô bé thật là nhàm chán và buồn ngủ, thì bỗng nhiên nghe thấy tên mình, cậu tỉnh táo trở lại và cố dỏng tai nghe.
“Ừ.” Đoàn Khanh Nhi buồn bã gật đầu. “Phán Phán, rõ ràng Vũ Phàm là một người thông minh. Cậu nói xem vì sao thành tích học tập của cậu ấy lại không cao?”

Năm nay Lạc Phán Phán học lớp mười một. Từ khi đi học đến giờ, kỳ thi nào cô cũng chiếm vị trí đứng đầu. Năm nay Hướng Vũ Phàm cũng học lớp mười một, nhưng hoàn toàn ngược lại với cô, vị trí đứng đầu từ dưới lên luôn ghi tên cậu.

Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tình cảm mà mọi người trong trường dành cho cậu vì cậu có khuôn mặt sáng sủa hơn cả minh tinh, đôi tay thon dài và tuyệt đẹp. Những bức ảnh do đôi tay ấy chụp không chỉ một lần giành được giải thưởng trong các cuộc thi nhiếp ảnh tầm cỡ quốc tế, đem lại không ít vinh dự cho trường. Nghe nói các cô gái mơ ước trở thành người mẫu trong các bức ảnh của Hướng Vũ Phàm có thể xếp thành hàng dài từ cửa đầu tiên đến cửa cuối cùng của Thiên An Môn. Những cô gái trong trường mến mộ tài năng của cậu cũng không ít. Đoàn Khanh Nhi là một trong số đó. Tuy nhiên, trong mắt Lạc Phán Phán, những điều này chỉ là trò cười mà thôi.

“Được rồi, cậu ta ngốc như thế, đầu óc không để tâm vào chuyện học hành, thành tích cao mới là lạ!” Trong con mắt của một người chuyên tâm học hành như Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm chỉ là một người ngốc nghếch.

“Không phải! Vũ Phàm rất thông minh! Cậu chưa nhìn thấy những tác phẩm của cậu ấy nên mới nói vậy. Mình tin rằng chỉ cần có một giáo viên giỏi hướng dẫn cậu ấy thì thành tích học tập của cậu ấy sẽ tiến bộ vượt bậc!”
Lạc Phán Phán nhìn lên trời, thờ ơ nói: “Mình cũng muốn xem thiên tài nào có thể cứu kẻ ngốc nghếch đó thoát khỏi bi kịch đứng đầu từ dưới lên”.
Thấy thần tượng của mình bị chỉ trích như thế, Đoàn Khanh Nhi không vui hét lên: “Lạc Phán Phán!”.

“Được rồi! Được rồi! Đừng tức giận nữa, mình mời cậu đi ăn kem ba màu được không? Đi thôi! Đi thôi nào!”
“Con, Hướng Vũ Phàm lại về rồi đây!”
Cùng với tiếng mở cửa ầm ĩ và câu thông báo quen thuộc, cánh cửa làm bằng gỗ trầm hương cổ kính của nhà họ Hướng bị đá từ bên ngoài, đại thiếu gia nhà họ Hướng mới hôm qua còn tuyên bố hùng hồn sẽ bỏ nhà ra đi nay lại xuất hiện phía sau cánh cửa.
Bà Hướng đang ngồi trong phòng khách đọc tạp chí, nghe thấy vậy cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, không ngẩng đầu lên nói: “Không tồi, lần bỏ nhà đi này nhiều hơn lần trước hai tiếng ba mươi bảy phút!”.

Hướng Vũ Phàm giả vờ không nghe thấy lời giễu cợt của mẹ, ngẩng cao đầu bước vào phòng khách, hùng hồn tuyên bố: “Con đồng ý là sẽ ở nhà học trong kỳ nghỉ Quốc khánh này, nhưng việc lựa chọn giáo viên sẽ do con quyết định”.
Đặt quyển tạp chí xuống, bà Hướng nheo mắt nhìn cậu. “Con đã chọn được người rồi?”
Hướng Vũ Phàm hơi nhếch môi, vui vẻ gật đầu, trong ánh mắt có vẻ gì đó hơi cay độc: “Vâng”.
Nhìn thấy thái độ kỳ lạ của cậu, trong lòng bà Hướng không khỏi tò mò. Bà vội hỏi: “Là ai?”.

Ở nhà họ Lạc, trong phòng của Lạc Phán Phán.

Lạc Phán Phán đang đứng trước chiếc giường màu trắng ngà bày rất nhiềuđầy đồ đạc, quần áo, miệng huýt sáo một bản nhạc vui, bận rộn chuẩn bị hành lý mang đi vàocho ngày mai. Chỉ còn mười sáu tiếng đồng hồ nữa là cô bắt đầu chuyến du lịch mơmong ước., tâm trạng lLúc này, của cô thấy vui vẻ đến mức giống như được bay lên tận trời xanh vậy.
Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa phòng, bà Lạc ngó đầu vào hỏiphòng:. 
“Phán Phán, con đang thu dọn hành lý à?”.

“Vâng, con và Khanh Nhi đã hẹn nhau sáu6 giờ sáng mai xuất phát!” Lạc Phán Phán vừa xếp quần áo đã gấp gọn vào túi du lịch, vừa cười vui vẻ., “Mẹ, mẹ thích quà gì? Lúc về con sẽ mua tặng mẹcho!”

“Ôi…” Với vẻTrên mặt bà Hướng có chút trầm tư, bà vừa nhẹ nhàng bước vào phòng vừa nói,: “Cái đó… Phán Phán, kế hoạch đi du lịch của con có thể bị hoãn lại…”.

Hoãn lại?!

Giống như tiếng sét đánh ngang tai, tay của Lạc Phán Phán khựng lại làm chiếc váy lụa màu trắng của cô rơi ra khỏi túi. Cô quay người lại nhìn khuôn mặt khó xử của bà Lạc, ngạc nhiên hỏi: “Vì sao lại hoãn lại ạ?”.
“Là như thế này. M, mẹ vừa nhận được điện thoại của một vị phụ huynh. Thành tích học tập của học sinh này không tốt, mẹ cậu ấy hy vọng là con có thể phụ đạo chogiúp đỡ cậu ấy học phụ đạo trong kỳ nghỉ Quốc khánh này.”

Lạc Phán Phán trợn mắt nhìn mẹ, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là thất vọng.: “Học phụ đạo? Con với người đó không họ hàng quen biết, vì sao con phải hy sinh kỳ nghỉ của mình để giúp cậu ta học?”
“Sao con lại có thể nói như thế?” Bà Lạc không đồng ý chau mày tỏ vẻ không đồng ý., “Các con là bạn học cùng trường, cậu ấy lại là học sinh của mẹ, giúp đỡ cậu ấy là điều nên làm.”

Lạc Phán Phán không vuibuồn bã phản đối: “Nhưng con đã đợimong đợi mãi mới đến kỳ nghỉ này,. hHơn nữa, con đã hẹn với Khanh Nhi rồi, ngày mai sẽ đi thành phố Dao Mục!”.
“Ừ…” Bà Lạc rõ ràng cũng biết lý lẽ của mình không hợp lý, nên gợi ý: “Hay là con với Khanh Nhi đợi đến kỳ nghỉ đông hãy đi Dao Mục chơi?”.

“Con không muốn!” Lạc Phán Phán ngồi xuống giường, hét lên trả lời, vứt tất cả quần áo xuống đất, trừng mắt nhìn mẹ.

“Chỉ lần này thôi, Phán Phán.” Bà Lạc bước đến bên Lạc Phán Phán, dịu dàng nói.

“Con không đồng ý, không đồng ý!” Lạc Phán Phán sống chết cũng không chịu, liên luôn miệng phản đối, không hề có thái độ nhượng bộ.
……
Bà Lạc cứng rắn, cưng nựng một hồi cũng không xong, bắt đầu mất kiên nhẫn, đưa một tờ giấy cho Lạc Phán Phán, ra mệnh lệnh: “Điều này không do con quyết định! Đây là địa chỉ nhà họ Hướng, bắt đầu từ ngày mai, trong một tuần, chín giờ9h sáng con phải có mặt ở nhà họ Hướng,, n nếu không thì chuyến đi Dao Mục vào kỳ nghỉ đông cũng không còn nữa đâu!”.
“Mẹ!”

“Phản đối cũng không có tác dụng!”

Việc đã mong đợi từ rất lâu, sắp thành hiện thực, thì đột nhiên không thực hiện được nữa, người gặp phải chuyện như vậy sẽ có tâm trạng như thế nào? Chắc chắn là không vui vẻ gì.

Tối hôm đó, Lạc Phán Phán tức giận, cắn răng mắm môi mắmắm lợi lẩm nhẩm lời chào hỏi vớicon cháu đời thứmười tám18 của họ Hướng một lượt. Trong lòng vẫn chưa hết bực, cô mở máy tính chơi trò thực vật đại chiến với xác chết. T, tiếng kêu khóc của các xác chết vang khắp phòng, cô tức giận ấn chuột nhanh đến mức chuột không chạy được nữa mới hậm hực tắt máy.

Cô trèo lên giường, trằn trọc trở mình suốt đêm, đến tận hơn bốn4 giờ sáng mới ngủ được.

Cũng vào lúc đó, ở nhà họ Hướng, trong phòng của Hướng Vũ Phàm, đại thiếu gia nhà họ Hướng, đang vui vẻ chơi gGame online.
Ngược lại với sự buồn bã của người bạn học Lạc Phán Phán, tối nay tâm trạng của cậu rất tốt. Cậu đã chơi game giỏi vượt bậc và giành chiến thắng trong trò chơi.
Tuy nhiên, đây không phải là lý do chính khiến cậu vui vẻ. Điều cậu vui nhất là, quyết định của cậu đã phá vỡ kế hoạch du lịch được mong đợi từ rất lâu của một người. Không phải là cô ta muốn xem thiên tài nào có thể cứu cậu, kẻ ngốc nghếch, thoát ra khỏi bị bi kịch “đứng đầu từ dưới lên” sao? Thế thì cậu sẽđể cho cô ta có cơ hội quan sát điều này với ở khoảng cách gần hơn! Cậu sốt ruột muốn xem thái độ của cô ta sau khi biết được sự thật này như thế nào.!
Mặc dù không dễ dàng có được một kỳ nghỉ dài như thế, không được đi chơi thì cũng tiếc, nhưng chỉ cần tìm được thú vui thì việc nghỉ ở đâu thì cũng không còn quan trọng nữa.

Buổi sáng ngày thứ Hhai, Lạc Phán Phán, không hề biết là mình đang bị người ta sắp đặt, mắt quầng thâm, mặc chiếc áo phông và chiếc quần bò ngố lấy bừa từ trong tủ, buộc tóc ra phía sau, miệng không ngớt kêu than, cầm mảnh giấy ghi địa chỉ, hậm hực đến khu Cảnh Lam Viên.
Cảnh Lam Viên rất nổi tiếng ở thị trấn Hạnh Phúc, được quảng cáo hằàng ngày trên ti vi, giá nhà cao ngất ngưởng và phong cảnh tươi đẹp ở đó khiến cho Lạc Phán Phán không thể không ngạc nhiên. Nhà họ Hướng ở trong khu Cảnh Lam Viên. Diện tích của khu này rất rộng, may mà có một nhân viên bảo vệ dẫn đường nên cô mới có thể dễ dàng đến được nhà họ Hướng mà không bị lạc.
Giống các nhà khác ở dọc đường, trước nhà họ Hướng có hai thảm cỏ được cắt tỉa cẩn thận, trên đám cỏ xanh rì vẫn còn đọng lại những giọt sương maiđêm, đẹp như hai tấm thảm màu xanh mềm mại. Giữa hai thảm cỏ là một con đường nhỏ rảilát sỏi, những viên sỏi nhỏ xinh xắn, đáng yêu lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm.
Cuối con đường là một tòa nhà được thiết kế theo kiểu châu Âu cổ kính màu vàng ngà ba tầng với mái nhà màu trắng sữa hình tam giác và những khung cửa sổ xinh đẹp. Cửa sổ tầng hai đang mở, một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú đang ngồi bên khung cửa nhìn về phía cô.
Cậu ấy có mái tóc dày, tóc mai dài chạm mắt, đôi mắt đen sâu thăm thẳm có chút gì đó khó hiểu, sống m. Mũi cậu cao, da trắng, có nét giống người Hàn Quốc, khuôn mặt hơi thon dài, với các đường sắc nét, giống hệt bức tượng của một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp.
Ánh mắt hai người chạm nhau., Ccậu nhếch miệng môi cười với cô, ánh nắng rạng rỡ hiện lên trên môi cậu.
Cậu học sinh này là ai vậy nhỉ? Vì sao gặp một người lạ lại có thể cười rạng rỡ như thếvậy?
Lạc Phán Phán đỏ mặt, vội vàng tránh ánh mắt của cậu ta, lấy lại bình tĩnh rồi bước tới ấn chuông cửa.
Người mở cửa là một phụ nữ xinh đẹp và lịch sự. Thoạt nhìn cô ấy rất trẻ, tóc búi gọn gàng, hai lọn tóc tạo thành hình vòng cung ôm gọn lấy khuôn mặt. Cô ấy mặc một chiếc váy trắng có cổ hình chữ V dài đến đầu gối, chiếc thắt lưng màu tím ôm gọn lấy eo, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng không để lộ bất kỳ dấu tích nào của thời gian.

Nhìn dáng vẻ như vậy có thể đoán cô ấy là chị gái của bạn học sinh họ Hướng.

Lạc Phán Phán vội vàng cúi đầu chào và tự giới thiệu: “Em chào chị. Em là Lạc Phán Phán, mẹ em là cô giáo chủ nhiệm của em trai chị, mẹ em bảo em đến dạy kèm cho em trai chị”.
Người đó nghe thấy thế thì nở một nụ cười tươi tắn, để lộ ra hàm răng trắng rất đẹp. “Cô không phải là chị gái mà là mẹ của Tiểu Phàm.”

Gì cơ?

Lạc Phán Phán vô cùng ngạc nhiên, bất giác mặt đỏ lựng lên.
Người phụ nữ trước mặt khéo trang điểm nên trông rất trẻ, mới nhìn chỉ có thể đoán không quá ba mươi tuổi, không thể ngờ lại có con trai học lớp mười một, chẳng trách mà cô nhận nhầm.

Bà Hướng dường như nhận ra sự bối rối của cô, thân mật cầm lấy tay cô, cười hòa nhã nói: “Mau vào nhà đi! Tiểu Phàm đang đợi cháu đấy”.

Lạc Phán Phán được bà Hướng dẫn vào phòng khách, cách bày trí đồ đạc sang trọng, xa hoa khiến cô trầm trồ kinh ngạc. Nhưng khi cô nhìn thấy cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú đang bước xuống từ cầu thang xoắn ốc, những đồ đạc đó dường như mất đi vẻ đẹp của chúng, không còn chút hấp dẫn nào đối với cô nữa.

Đó chính là cậu thiếu niên ngồi bên cửa sổ cười với cô. Cậu ta vẫn giữ thái độ nửa cười đùa nửa nghiêm túc như thế, đôi mắt đẹp có vẻ hơi khó hiểu.

Lạc Phán Phán bất giác thần người, không thể rời khỏi ánh mắt mê hoặc ấy cho đến khi bà Hướng đứng kế bên nhận ra cậu đang đứng trên cầu thang, cười dịu dàng giới thiệu. “Phán Phán, đây là con trai cô – Hướng Vũ Phàm. Trong vòng một tuần tới, phải nhờ cháu giúp đỡ bạn ấy học tập rồi!”

Hướng Vũ Phàm? Cái kẻ ngốc nghếch đứng thứ nhất từ dưới lên đến n lần lại chính là cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú trước mặt cô sao?

Giống như bị sét đánh ngang tai, Lạc Phán Phán trấn tĩnh lại, ngạc nhiên nhìn cậu ta đang gật đầu chào đầy nhã ý, cảm thấy như mình bỗng nhiên bị rơi từ thiên đàng xuống địa ngục.
Hôm qua vừa mới nhắc đến con người này, hôm nay lại trở thành người phụ đạo cho cậu ta. Cô quá đen đủi chăng? Cô thấy hối hận, thà rằng không đi chơi công viên nước cũng còn hơn là phụ đạo cho kẻ ngốc nghếch này. Bây giờ rút lui liệu có kịp không?

Bà Hướng không để ý đến tâm trạng của Lạc Phán Phán, dặn dò con trai: “Tiểu Phàm, mẹ có chút việc phải đi ra ngoài. Con tiếp đãi Phán Phán chu đáo, học bài có gì không hiểu thì phải chịu khó hỏi Phán Phán”.
“Vâng.” Hướng Vũ Phàm gật đầu ngoan ngoãn.
Lạc Phán Phán buồn rầu đứng bên nghe hai mẹ con họ nói chuyện với nhau, lúc mới đầu còn chưa cảm thấy gì, sau đó càng nghĩ càng thấy không cam tâm.

Hướng Vũ Phàm là con trai độc nhất, bố cậu ta không ở nhà, mẹ cậu ta thì đi rồi, trong nhà chỉ còn có cô và cậu ta thôi sao?!

Nghĩ đến đó, mặt Lạc Phán Phán biến sắc, cô ngẩng đầu muốn gọi bà Hướng quay lại. Bà Hướng đã đi ra gần cửa lớn, cô lại không biết lấy lý do gì để nói. Trong lúc cô còn do dự thì bà Hướng đã đi mất rồi.