You are here

Bắt được rồi vợ ngốc - Chap 27 - 28

Chap 27

Kẻ zBipthứ ba

Mỗi d2Pbngày d2Pbđều lặTNhzng lẽFjKE trôizBip FjKEqua thFjKEeo DYUVcái địnhzBip ld2Pbí FjKEvốn đãDYUV đượcd2Pb tuâzBipn thDYUVeo nhDYUVư mộtDYUV vònzBipg lDYUVuân hzBipồi củaTNhz TNhzthời gd2Pbian, d2Pbvà cuTNhzộc sTNhzống vẫzBipn lTNhzuôn vFjKEề đúngFjKE cázBipi vịzBip zBiptrí vốTNhzn cóFjKE củaDYUV nó.

Đã FjKEba nDYUVgày, nỗid2Pb đauTNhz mấtd2Pb mátzBip td2Pbrong lònDYUVg ÁiTNhz HTNhzy đãd2Pb vơid2Pb đzBipi phầzBipn nzBipào, TNhznhưng zBipvẫn cd2Pbòn vưd2Pbơng vấd2Pbn zBipnơi vếTNhzt thưzBipơng zBipchưa lànDYUVh hẳnDYUV mộtTNhz nỗizBip thấtzBip vọnd2Pbg tộTNhzt cùnTNhzg dànhd2Pb rizBipêng FjKEcho MTNhzinh Vỹ.

Tại FjKEsao chuyệnDYUV d2Pbnhư FjKEthế nàyFjKE mDYUVà ad2Pbnh lạizBip kTNhzhông hDYUVề d2Pbnói vFjKEới DYUVÁi TNhzHy dTNhzù chỉFjKE mộFjKEt câTNhzu, haDYUVy đDYUVề cậDYUVp đếDYUVn dùTNhz d2Pbchỉ mộtTNhz lần?

Phải chăng…FjKE chíd2Pbnh anDYUVh làFjKE TNhzkẻ đãd2Pb nhFjKEẫn tâmFjKE xuốFjKEng tDYUVay vớiFjKE gd2Pbia đìnhzBip cô?

Không thFjKEể nàTNhzo! MzBipinh VFjKEỹ khd2Pbông thểzBip FjKElàm chuyệDYUVn nhưFjKE thếFjKE được,d2Pb đặcTNhz biệtzBip lzBipà chud2Pbyện nàFjKEy lạid2Pb zBipcó ảnDYUVh FjKEhưởng đếnDYUV cô!!

 Mệt d2Pbmỏi gụDYUVc đầuTNhz xuốnzBipg bTNhzàn, nhFjKEững zBipngày TNhzqua thậDYUVt sựzBip ÁTNhzi FjKEHy đãFjKE sDYUVuy nghTNhzĩ rấDYUVt nhiFjKEều, nhưd2Pbng szBipuy cDYUVho cùngFjKE cũFjKEng FjKEkhông tDYUVhể tFjKEha thứd2Pb zBipcho Mind2Pbh TNhzVỹ mộtDYUV cáchzBip dTNhzễ dd2Pbàng nhDYUVư thế.

Mất d2Pbmát ld2Pbần nàyFjKE thậtd2Pb sựd2Pb quzBipá lớn,DYUV czBiphỉ trond2Pbg mFjKEột khoảnd2Pbg thờTNhzi gd2Pbian ngắnDYUV DYUVmà czBipô đãDYUV đDYUVánh mấtd2Pb trọnTNhz vTNhzẹn hazBipi d2Pbchữ “gFjKEia đình”.

Ding dDYUVong… dinDYUVg dong…

Giây phútTNhz ÁzBipi HzBipy luônTNhz chờd2Pb đợiDYUV đãd2Pb đếDYUVn, nhzBipưng DYUVtại saFjKEo nhữngFjKE ngàyzBip gầnd2Pb DYUVđây nóFjKE zBiphoàn DYUVtoàn khôFjKEng TNhzhề d2Pbcó sd2Pbức ảDYUVnh hưởngDYUV đếnFjKE cô.

Lúc nDYUVày, thứd2Pb cDYUVô thTNhzật sựTNhz TNhzcần lzBipà sựTNhz yênzBip tĩnd2Pbh, chỉDYUV cd2Pbần nhưTNhz thếTNhz DYUVđể quTNhzên đd2Pbi tấFjKEt cả.

“Này nàyFjKE, mTNhzèo coTNhzn!” MộtFjKE giọngDYUV nDYUVam FjKEdễ nghFjKEe cấd2Pbt zBiplên, thậFjKEt gầnDYUV vàzBip cd2Pbũng thDYUVật quezBipn thuộzBipc nhưnd2Pbg lạiDYUV nhanTNhzh chzBipóng TNhzchìm FjKEvào qDYUVuên lãng.

Thật kỳTNhz TNhzlạ, tạFjKEi d2Pbsao nTNhzgoài DYUVgiọng d2Pbnam FjKEđó DYUVra d2Pblại khd2Pbông cFjKEó tDYUVhêm bTNhzất kỳDYUV tTNhzhứ zBipâm TNhzthanh nTNhzào khác?

Nhưng cDYUVô vẫnDYUV gzBipục xuốngzBip zBipbàn, zBipchẳng màTNhzng đd2Pbể tDYUVâm đếnDYUV nTNhzhững vzBipiệc TNhzđang xảyd2Pb rFjKEa xuDYUVng quanh.

“Mèo conTNhz!” GiFjKEọng nazBipm kFjKEia lạTNhzi md2Pbột lầnTNhz zBipnữa cd2Pbất cazBipo giọnzBipg, mộtDYUV bàzBipn taDYUVy đTNhzưa lFjKEên laDYUVy laDYUVy ngườizBip cô.

Dường nhTNhzư têFjKEn kDYUVia đaFjKEng DYUVgọi côFjKE TNhzthì phải?!

Cô FjKEtừ FjKEtừ ngFjKEước mặDYUVt lêFjKEn, đậpTNhz vTNhzào TNhzmắt lFjKEà gươngzBip mặtTNhz khózBip ưFjKEa zBipcủa tênzBip Dươngd2Pb FjKEHạo Thần.

“Em khôngzBip nghTNhze hazBipy gTNhziả vờFjKE khôngFjKE TNhznghe th

ế?

” HạozBip ThầnDYUV đưaDYUV tazBipy vềd2Pb phDYUVía mzBipặt ÁiTNhz DYUVHy, nhưnFjKEg bDYUVàn DYUVtay FjKEấy lậd2Pbp tứcDYUV bịTNhz gạtTNhz DYUVra md2Pbột cáchFjKE cTNhzhán ghét.

“Tôi lTNhzà mèTNhzo coDYUVn DYUVtừ baTNhzo giờ?FjKE” DYUVCô khóTNhz chịuDYUV tTNhzrả ld2Pbời, đúngTNhz làzBip cáDYUVi bFjKEiệt FjKEdanh ngFjKEớ ngzBipẩn, khTNhzi TNhzkhông DYUVlại vzBipí ngzBipười vớid2Pb mèo!

“Từ khd2Pbi tôzBipi nDYUVhìn thấd2Pby em!”zBip Mộtd2Pb d2Pbnụ TNhzcười TNhzthân thiệnDYUV d2Pbtựa zBipnhư ánTNhzh mặFjKEt trờizBip FjKEbuổi sớFjKEm DYUVlại nDYUVở nênTNhz đôiFjKE môd2Pbi DYUVkia, nhưd2Pbng TNhzÁi HzBipy lạd2Pbi cảd2Pbm thấFjKEy TNhztrong nzBipụ cFjKEười zBipđó đanTNhzg TNhzchứa đựngFjKE sTNhzát khí.

“Thế zBipthì tDYUVôi gọTNhzi zBipanh làTNhz đd2Pbồ ngớFjKE DYUVngẩn nhTNhzé!” CôTNhz đFjKEập bànFjKE đứnFjKEg dTNhzậy vàDYUV FjKEquay nzBipgười bỏDYUV đi.

Nhưng bằngDYUV phảnTNhz zBipxạ nhaFjKEnh nDYUVhất, HạoTNhz TDYUVhần TNhzlập tứcFjKE nd2Pbâng ngườiDYUV ÁDYUVi HTNhzy lêDYUVn vàzBip vDYUVác đizBip d2Pbnhư mộDYUVt mónDYUV hàTNhzng hoá.

Đến tDYUVận zBiplúc DYUVnày, TNhzcô vẫnd2Pb cTNhzhưa kịpDYUV TNhzđịnh thFjKEần lấyDYUV mộDYUVt TNhzgiây vàDYUV hDYUVoàn toDYUVàn DYUVbị czBipậu TNhzđưa zBipđi, chỉFjKE kịd2Pbp trTNhzông thấyTNhz zBipcả cFjKEhục DYUVánh mắd2Pbt td2Pbừ troTNhzng lớpd2Pb FjKEmang mộtTNhz áFjKEnh TNhznhìn nd2Pbảy lửDYUVa cFjKEhiếu tzBiphẳng vzBipào mình.

Thì rDYUVa DYUVtừ nTNhzãy đếnDYUV giờ,TNhz kTNhzhông chỉTNhz cTNhzó FjKEriêng cd2Pbả DYUVhai tDYUVồn tạTNhzi troDYUVng lớp,FjKE nhưngzBip tạiFjKE sad2Pbo cDYUVô lạid2Pb kd2Pbhông hềFjKE nhậd2Pbn biDYUVết đượcFjKE nhữngd2Pb gươnd2Pbg mặtd2Pb ấy.

“Này, têTNhzn ngớTNhz ngẩDYUVn kiad2Pb, thảDYUV td2Pbôi xuốnd2Pbg!” DYUVÁi FjKEHy tứDYUVc giậnd2Pb đậDYUVp đậpzBip taDYUVy vDYUVào lưngd2Pb DYUVcủa HạoDYUV ThầTNhzn, nhữngzBip d2Pbánh mTNhzắt DYUVkhác zBipnhau lạDYUVi zBipliên tụcTNhz chiếuDYUV thẳngDYUV vzBipào czBipô kTNhzhi mỗid2Pb bTNhzước châd2Pbn củaDYUV d2PbHạo TzBiphần bướcTNhz qd2Pbua DYUVtừng dFjKEãy hzBipành lang.

Nhưng cậzBipu hoànFjKE tozBipàn d2Pbphớt lờd2Pb cFjKEô, cứFjKE tiếpzBip tụcd2Pb bưFjKEớc đi.

“Này! Td2Pbên khFjKEốn! TNhzTôi bảoTNhz tFjKEhả tôFjKEi xuDYUVống!” ÁiDYUV HFjKEy ngừngDYUV khôngzBip đậpTNhz TNhztay vàoFjKE lưnd2Pbg HạoFjKE TzBiphần nữa,zBip phảiTNhz dùngd2Pb biTNhzện phápDYUV DYUVmạnh thôi!

Cô hd2Pbít mộzBipt hơTNhzi thậzBipt sâu…DYUV nhắmFjKE mắtTNhz lại…

Những TNhzbước chzBipân củazBip HạoTNhz ThầnTNhz vẫzBipn TNhzđều đều,d2Pb zBipchậm DYUVrãi dFjKEi d2Pbchuyển td2Pbrên dãyzBip hànhTNhz lang.

Này thìFjKE “mèozBip con”!

Ái DYUVHy lạiDYUV TNhzsử dDYUVụng “tuyệtzBip cTNhzhiêu ngTNhzàn năm”,DYUV TNhzphập mộtd2Pb cád2Pbi DYUVvào d2Pbvai d2PbHạo Thần.

Cả ngườid2Pb Hạd2Pbo Thầnd2Pb ruFjKEn lêd2Pbn, bướcd2Pb cd2Pbhân khựngDYUV lại…

Và tấDYUVt cTNhzả d2Pbsinh viêFjKEn FjKEtrên dzBipãy hànhTNhz lFjKEang cũnFjKEg dừngTNhz bước!!

“Em DYUVkhông phTNhzải mèd2Pbo con!”FjKE HTNhzạo ThầDYUVn d2Pbbuông mzBipột d2Pbcâu d2Pbnói TNhzkhẳng địnd2Pbh, FjKEgương mặtDYUV cậuDYUV FjKEdần tốTNhzi sầd2Pbm lại.

“Gì cơ?”zBip FjKEÁi HFjKEy ngd2Pbơ ngácd2Pb hỏFjKEi, TNhztự zBipdưng lạiTNhz pFjKEhủ địnd2Pbh chízBipnh biệtDYUV dTNhzanh FjKEcủa mìnFjKEh đDYUVặt rd2Pba lTNhzà tTNhzhế nào?

“Em lTNhzà mDYUVèo hoang!”TNhz FjKELại thêmzBip mộtTNhz cTNhzâu khẳngzBip d2Pbđịnh cựczBip zBipkỳ zBip“tầm FjKEcỡ”, cDYUVó kDYUVhả nFjKEăng đDYUVánh gụczBip DYUVý d2Pbchí phảnd2Pb khzBipáng củzBipa côTNhz. “ChTNhzỉ cóTNhz mèoFjKE hoanFjKEg mớiTNhz cắnFjKE nFjKEgười nhưTNhz thế!”

Ái TNhzHy tròTNhzn FjKEmắt, vẫnd2Pb khôngd2Pb thTNhzể tzBipin đượcFjKE mìnDYUVh vTNhzừa ngzBiphe thd2Pbấy gì.

Cảm giád2Pbc FjKEvề HạoDYUV ThzBipần d2Pblúc nàyzBip TNhzcủa cd2Pbô chỉFjKE cd2Pbó TNhzthể miêuFjKE zBiptả bDYUVằng hDYUVai chữ…zBip ngớFjKE ngẩn!

“Này, TNhzkhông muốTNhzn tôiFjKE cắnFjKE FjKEanh nữTNhza d2Pbthì bTNhzỏ DYUVtôi xFjKEuống!” ÁzBipi DYUVHy DYUVcố gắFjKEng giữd2Pb bìnFjKEh tĩnTNhzh, gằTNhzn gzBipiọng đzBipe doạ.

Ngay FjKEsau đó,d2Pb ÁizBip HFjKEy FjKEđược HạoTNhz TFjKEhần đzBipặt xuốnTNhzg đất.

Không TNhzlẽ hắnFjKE zBipta sd2Pbợ bịTNhz cắn?

Nhưng lzBipập tức,TNhz FjKEcô lạid2Pb đTNhzược zBipHạo TFjKEhần nhấcTNhz bổngFjKE lênTNhz, vFjKEà bếd2Pb điTNhz nzBiphư mộzBipt nàngDYUV cônDYUVg chúa.

Shock tFjKEoàn tập!

Trong tìnFjKEh trạngFjKE hFjKEiện TNhzgiờ, côFjKE DYUVcó muốnFjKE pzBiphản khángd2Pb cDYUVũng khôDYUVng được.

Bóng d2Pbdáng FjKEcả haDYUVi khuấd2Pbt szBipau hànhTNhz d2Pblang, mzBipột đôid2Pb FjKEmắt màuFjKE hổd2Pb TNhzphách TNhzđang cDYUVó nzBiphững tizBipa nDYUVhìn FjKEtức giận.

*Canteen*

“Ăn đTNhzi TNhzmèo TNhzcon!” HạoTNhz ThầnTNhz đẩyFjKE đẩTNhzy khd2Pbay đồFjKE ănDYUV vd2Pbề phTNhzía ÁzBipi HyDYUV, trôngFjKE cứTNhz nDYUVhư TNhzđang FjKEchăm sócFjKE tDYUVhú cưnDYUVg vậy.

“Anh TNhzđi màDYUV ăTNhzn mDYUVột mìnDYUVh!” DYUVÁi d2PbHy hấFjKEt mặtFjKE sTNhzang hướngTNhz FjKEkhác, cd2Pbố tìnhDYUV tỏDYUV vDYUVẻ d2Pbkhinh kTNhzhi vớDYUVi FjKEHạo Thần.

Thật chzBipẳng hiểuzBip nổd2Pbi hTNhzắn DYUVta, đãFjKE cFjKEố tìnhDYUV DYUVgây sDYUVự vFjKEới cTNhzô màDYUV giờzBip đd2Pbây lDYUVại tỏFjKE d2Pbvẻ zBipnhư thd2Pbân tTNhzhiết lắm…TNhz hFjKEắn TNhzcó bịFjKE FjKEthần kizBipnh khTNhzông nhỉ?

“Em zBipkhông thíchTNhz nhữd2Pbng d2Pbmón d2Pbnày d2Pbà?” HạTNhzo TDYUVhần liếcd2Pb nzBiphìn DYUVmột loạtTNhz cDYUVác lod2Pbại DYUVbánh trázBipng mTNhziệng kháDYUVc nhDYUVau trêDYUVn khaDYUVy đồTNhz FjKEăn, cd2Pbười kTNhzhẩy. “Khôd2Pbng d2Pblẽ eTNhzm muốnd2Pb ăd2Pbn xươngzBip cá?”

Ái d2PbHy khônFjKEg thèTNhzm trảzBip DYUVlời, FjKEvì zBiptrả lờiTNhz vớFjKEi tênFjKE d2Pbnày FjKEchỉ toàFjKEn tựzBip FjKEchuốc thzBipêm rắczBip rối.

Vết thDYUVương ởd2Pb FjKEvai dạod2Pb gầnFjKE đâTNhzy vFjKEẫn khzBipông ngừngTNhz đFjKEau đớFjKEn, phảizBip cFjKEhăng FjKEÁi zBipHy TNhzđã queFjKEn chịFjKEu đựngzBip TNhzmỗi DYUVkhi vếtTNhz thươzBipng lênzBip cơnd2Pb zBipđau FjKEnhức từngTNhz đợtd2Pb nFjKEên sTNhzắc thd2Pbái biểd2Pbu zBipcảm vẫzBipn khDYUVá hơnDYUV lTNhzúc d2Pbtrước, mặcd2Pb FjKEdù mộzBipt bênd2Pb vaTNhzi d2Pbvẫn cảTNhzm thấyd2Pb rấzBipt đau.

Gương mDYUVặt cDYUVô zBiptrở nêFjKEn nhợtFjKE nhd2Pbạt, nhữngd2Pb d2Pbgiọt mồTNhz hôDYUVi trêTNhzn tFjKErán cũDYUVng bzBipắt đầuFjKE xuấd2Pbt hiện.

Chịu đựng,d2Pb phảiDYUV czBiphịu đựng!

Hạo ThầzBipn FjKEnhíu md2Pbày zBipnhìn FjKEÁi HyFjKE, sDYUVau FjKEđó lạFjKEi tiếFjKEp zBiptục đẩyDYUV đẩTNhzy khzBipay FjKEđồ ăDYUVn DYUVvề phíTNhza “mèo”DYUV củad2Pb mình.

Những ánDYUVh mắtzBip nd2Pbảy FjKElửa củaDYUV cácd2Pb DYUVcô gáTNhzi zBiptrong cantd2Pbeen dd2Pbường nhưTNhz đềuTNhz khôngDYUV hDYUVẹn màFjKE chiTNhzếu tFjKEhẳng vàzBipo cô.

“Cô tDYUVa DYUVnghĩ mìnd2Pbh zBiplà azBipi chứzBip? ChẳFjKEng qzBipua czBiphỉ làd2Pb ngườid2Pb đượcDYUV zBipHàn zBipMinh FjKEVỹ chọFjKEn mDYUVà cd2Pbứ thícDYUVh gizBipở tròd2Pb quyếTNhzn rũd2Pb ngườid2Pb khác!”

“Tới cTNhzả zBipHạo ThầFjKEn cũngDYUV đFjKEổ vìzBip côTNhz zBipta sao?”

“Lâu DYUVlâu Thd2Pbần mFjKEới đếzBipn trườngd2Pb mộtDYUV zBiplần, chưazBip gìd2Pb đãTNhz thấyzBip zBipanh ấd2Pby thzBipân mậtDYUV vớFjKEi FjKEcon hồTNhz lzBipy đóDYUV rồi.”

Dù kTNhzhông muzBipốn nghed2Pb, nhưDYUVng d2Pbnhững ld2Pbời tTNhzhan tFjKEhở lẫnFjKE zBiptrách móTNhzc FjKEcứ lid2Pbên tụzBipc lzBipọt vàoTNhz tazBipi cô.

Khó chịuTNhz quá!

Ở đTNhzây tTNhzhêm vàDYUVi phúd2Pbt nd2Pbữa, cóFjKE lẽd2Pb TNhzcô sẽTNhz cd2Pbhết vDYUVì bFjKEị “ngộzBip độcDYUV” nhữzBipng FjKElời nóiTNhz áTNhzc d2Pbý kTNhzia mất!!

Ái TNhzHy kFjKEéo ghDYUVế đứd2Pbng dDYUVậy, DYUVvà cTNhzũng mộd2Pbt bànFjKE tazBipy kd2Pbéo d2Pbcô vềDYUV phDYUVía mình.

Cuối cùnd2Pbg cFjKEhồng yêDYUVu mafid2Pba czBipũng TNhzxuất hiện!!

Minh VỹzBip ld2Pbạnh lùngDYUV liDYUVếc nhìd2Pbn d2PbHạo TzBiphần, DYUVsau DYUVđó nắFjKEm taDYUVy ÁizBip DYUVHy kDYUVéo đi.

Cô cũngTNhz cDYUVhẳng hềTNhz phảnDYUV khzBipáng, đểd2Pb mặTNhzc DYUVanh lôizBip mìd2Pbnh đi.

Và đíchFjKE đếnDYUV lầnDYUV nàyd2Pb vd2Pbẫn làd2Pb phòd2Pbng zBipy tế!

Ông báDYUVc sĩFjKE zBipđã đượcTNhz Mind2Pbh VDYUVỹ cDYUVử ngườizBip đưaDYUV đếnzBip tDYUVận trườTNhzng, vìzBip tìnzBiph trTNhzạng ÁFjKEi TNhzHy hiệnTNhz giờDYUV DYUVđang chuyểnzBip bid2Pbến zBiptheo hướFjKEng khôngzBip tốt.

Chỉ mzBipột DYUVlí dFjKEo đơnTNhz gizBipản, FjKEÁi TNhzHy đFjKEã zBipđược bád2Pbc TNhzsĩ chTNhzẩn đoáTNhzn bịFjKE mDYUVắc chDYUVứng khángzBip thuốc!

Thuốc gFjKEiảm đzBipau loDYUVại tiTNhzêm dườnDYUVg d2Pbnhư khôd2Pbng thzBipể pTNhzhát huDYUVy zBiptác dFjKEụng vDYUVới cTNhzơ tTNhzhể củaDYUV czBipô, bằngFjKE chứngTNhz lTNhzà TNhzsau kDYUVhi tiêd2Pbm FjKEthuốc cơDYUVn đaDYUVu d2Pbđớn vẫzBipn kézBipo dài,d2Pb thậmFjKE chd2Pbí TNhzcòn trởd2Pb nênzBip đad2Pbu hơn.

Nhưng nếuzBip dùngTNhz thFjKEuốc giảFjKEm đazBipu loạDYUVi uzBipống FjKEquá nhiFjKEều, zBipsẽ ảnhDYUV hưởFjKEng đTNhzến vấnzBip đềTNhz sDYUVức khoẻd2Pb d2Pbvà DYUVdễ dàngDYUV TNhzkhiến czBipô dễDYUV dzBipàng bịzBip cơzBipn buồnFjKE nzBipgủ đád2Pbnh gụd2Pbc troDYUVng mọizBip tìnhd2Pb huống.

“Cô VươFjKEng, côzBip đừngFjKE đếnd2Pb tDYUVrường nữa,zBip zBiphãy ởTNhz nhàTNhz tĩd2Pbnh dưỡngFjKE zBipcho FjKEđến khFjKEi vDYUVết thươngDYUV lànDYUVh zBiphẳn!” ÔnFjKEg báFjKEc sĩzBip DYUVkhẽ thởFjKE dTNhzài kFjKEhi thấd2Pby nétFjKE mFjKEặt củazBip Áid2Pb DYUVHy, mộtFjKE bêFjKEn d2Pbvai áoDYUV TNhzđã d2Pbthấm cFjKEhút DYUVsắc mTNhzàu củaFjKE máu.

Ông tTNhza lấyFjKE tTNhzrong hd2Pbộp dụnTNhzg cụzBip zBipra TNhzmột ốnFjKEg tTNhziêm đậzBipm sắc,DYUV DYUVnhẹ nhTNhzàng d2Pbmở nắDYUVp vzBipà tiêFjKEm chd2Pbo cô.

“Cứ dùngTNhz thuDYUVốc tiêmDYUV d2Pbloại mDYUVạnh nhưTNhz TNhzthế nàyFjKE FjKEkhông phảiTNhz lFjKEà cácd2Pbh had2Pby, czBipó khảTNhz năFjKEng nóFjKE sẽDYUV kéFjKEo dàiFjKE thDYUVời gDYUVian cd2Pbhữa trị.”zBip zBipÔng bácDYUV TNhzsĩ bấtDYUV gizBipác TNhzthở dàiTNhz, mặDYUVc dd2Pbù đd2Pbã hếtd2Pb TNhzlời khuyênTNhz d2Pbngăn nhưnDYUVg cDYUVô zBipvẫn ngd2Pboan cốzBip mộtTNhz mựd2Pbc đòizBip đếnzBip trường.

Đây làFjKE bizBipện zBippháp dd2Pbuy nhấtTNhz đểFjKE khốzBipng chếd2Pb DYUVnỗi đTNhzau đangzBip ngựDYUV trịzBip trênTNhz vzBipai ÁiTNhz Hy.

Minh VzBipỹ vẫnzBip đứngd2Pb yêTNhzn nhd2Pbìn md2Pbũi tid2Pbêm DYUVnhẹ nhànTNhzg TNhzrút rd2Pba khzBipỏi td2Pbay cô,d2Pb bấFjKEt giDYUVác md2Pbột FjKEcâu hTNhzỏi nDYUVghi vấnFjKE lạizBip đượcFjKE cấtDYUV lên.

“Em vd2Pbà td2Pbên DYUVđó DYUVcó quad2Pbn hệzBip gì?”

“Bạn!” d2PbÁi HzBipy td2Pbrả TNhzlời lịcDYUVh szBipự, cốd2Pb gắnTNhzg làmTNhz nzBipgắn gọnTNhz cFjKEâu DYUVnói hếFjKEt sứcd2Pb FjKEcó thể.

Dường d2Pbnhư TNhzanh kzBiphông mấyFjKE hàid2Pb lTNhzòng FjKEvề zBipcâu trzBipả lờd2Pbi củaFjKE cô,FjKE hTNhzai hàngTNhz lôd2Pbng mDYUVày czBipàng TNhznhíu chặd2Pbt hơn.

“Mèo conTNhz!” DYUVHạo ThầnzBip đứngFjKE trướd2Pbc cd2Pbửa pd2Pbhòng zBipy TNhztế, cấtFjKE tiếngzBip zBipgọi cáiTNhz biệd2Pbt d2Pbdanh TNhzmà mìzBipnh TNhzđã tựFjKE d2Pbý đặtTNhz zBipcho ÁzBipi Hy.

Dĩ nhDYUViên khônd2Pbg cầnDYUV nDYUVhìn zBipÁi TNhzHy cũd2Pbng biếtTNhz chủzBip nhânFjKE củaTNhz giọngd2Pb nóDYUVi ấyFjKE làzBip ai!

Hạo zBipThần từFjKE từDYUV tiếnFjKE vFjKEào, nTNhzhìn cDYUVô ld2Pbo lắng.

“Mèo czBipon, zBipem d2Pbbị thươnFjKEg à?”

“Không czBipần aFjKEnh TNhzquan tâzBipm!” ÁizBip TNhzHy lậpd2Pb tứzBipc đứngDYUV thẳngzBip dậTNhzy, bướDYUVc rFjKEa khỏid2Pb cửa.

“Này, eDYUVm lạnhzBip DYUVlùng thzBipế!” TNhzHạo Thầd2Pbn lậpFjKE tứcFjKE d2Pbđuổi FjKEtheo, khônFjKEg qzBipuên “tặDYUVng” d2Pbcho Mid2Pbnh TNhzVỹ mộtd2Pb nụDYUV cườid2Pb đắcFjKE thắng.

Bàn tTNhzay TNhzđang buDYUVông thTNhzõng củazBip MTNhzinh DYUVVỹ dầnTNhz siếDYUVt chặd2Pbt lại,DYUV nhưTNhzng nétTNhz TNhzmặt vẫd2Pbn lạd2Pbnh lùTNhzng vFjKEà FjKEvô cảm.

Ái FjKEHy bưFjKEớc vàTNhzo lớp,zBip zBipHạo DYUVThần cFjKEũng bướFjKEc tzBipheo szBipau, lậpFjKE tứzBipc cácFjKE bạnTNhz nữd2Pb trTNhzong FjKElớp nhTNhzanh chd2Pbóng vâyTNhz quFjKEanh TDYUVhần, trêDYUVn tFjKEay d2Pbmỗi ngFjKEười cầmDYUV mDYUVột quyểnd2Pb tDYUVạp chí.

“Thần, FjKEanh zBipkí têTNhzn vàod2Pb đâyDYUV chd2Pbo eFjKEm nhé!”zBip MộtTNhz DYUVcô bạTNhzn gázBipi cFjKEhớp FjKEchớp TNhzmắt, đưazBip cFjKEuốn tạpFjKE cTNhzhí d2Pbvề FjKEphía DYUVHạo Thầnd2Pb vàTNhz kèd2Pbm td2Pbheo mộFjKEt câFjKEy bút.

Dĩ nhiênDYUV trênd2Pb TNhzgương mzBipặt d2Pbkia DYUVlại nởzBip mộtDYUV FjKEnụ cườFjKEi TNhzsát gái.

Đám cDYUVon gDYUVái kid2Pba gầnzBip nhưTNhz vâyDYUV kíFjKEn HFjKEạo TTNhzhần, zBipkhông cTNhzhừa bấtFjKE kDYUVỳ mộtDYUV lốiFjKE td2Pbhoát nào.

Lúc nàDYUVy, dườngzBip nhưTNhz ngoDYUVài TNhzÁi HDYUVy, chDYUVỉ còDYUVn mDYUVỗi côTNhz DYUVbạn TịTNhznh NzBiphi nd2Pbgồi TNhzkế DYUVbên FjKElà khôngFjKE tTNhzham giTNhza d2Pbvào TNhzđám coDYUVn FjKEgái md2Pbê tDYUVrai kia.

“Tịnh NhDYUVi, d2Pbsao TNhzhắn zBipta lạid2Pb đượcd2Pb FjKExin TNhzchữ ký?FjKE” CôTNhz nhìnd2Pb TịnhDYUV Nhd2Pbi đazBipng FjKEcầm trênFjKE tad2Pby mộtDYUV cud2Pbốn sáchTNhz FjKEkhá dàzBipy, bấtDYUV giáczBip lêFjKEn tiếngTNhz hỏi.

Tịnh NhDYUVi FjKEchuyển sựDYUV td2Pbập trd2Pbung từzBip qFjKEuyển sáchDYUV sanFjKEg zBipÁi HyDYUV, mỉTNhzm cưzBipời thâFjKEn tTNhzhiện đáp:

“Bạn khd2Pbông bTNhziết d2Pbà? zBipAnh DYUVấy ld2Pbà cDYUVa DYUVsĩ thd2Pbần tượngTNhz rTNhzất đưDYUVợc mếnDYUV DYUVmộ, thườnzBipg FjKEthì rấTNhzt íTNhzt kTNhzhi anFjKEh zBipấy đếnFjKE trường.”

Shock tậpd2Pb hai!

“Ca sĩzBip zBipư?” ÁizBip Hd2Pby DYUVlẩm bẩm,zBip thTNhzật sựTNhz khd2Pbông FjKEthể tDYUVin đưzBipợc mộzBipt têTNhzn qDYUVuái đảnFjKE nhưDYUV tFjKEhế d2Pblại d2Pblà mộtFjKE d2Pbca sFjKEĩ nổiFjKE tiếng.

Haizz… PhiềnDYUV phứcTNhz thật!!

Chap 28

Mất kiểd2Pbm soát

Trước cổngd2Pb trưDYUVờng, vẫnDYUV zBipnhư mọid2Pb d2Pbngày, d2Pbhai d2Pbchiếc FjKExe BMDYUVW zBipđã đậuFjKE TNhzsẵn ởFjKE cổng.

Minh d2PbVỹ tựad2Pb nzBipgười vàFjKEo mộtFjKE cDYUVhiếc zBipxe, đôid2Pb mDYUVắt TNhzanh sởd2Pb FjKEhữu mộDYUVt hướngDYUV nzBiphìn vzBipô địnTNhzh, nhDYUVưng dườngd2Pb nhFjKEư tronDYUVg áFjKEnh d2Pbnhìn zBipđó vẫnzBip đủTNhz đểd2Pb nhd2Pbận rd2Pba mộtd2Pb bTNhzóng dáDYUVng queFjKEn thuDYUVộc d2Pbđang mỗiFjKE lúcd2Pb mộtFjKE d2Pbtiến gần.

Động FjKEtác td2Pbựa ngườDYUVi FjKEvào chiếcFjKE BMTNhzW zBipkia lậpTNhz FjKEtức đượcTNhz thTNhzay thzBipế bằnzBipg mTNhzột TNhztư thzBipế đứnDYUVg thd2Pbẳng dậTNhzy, anzBiph cFjKEho haTNhzi DYUVtay zBipvào túDYUVi, bắtzBip TNhzđầu tiếDYUVn vềFjKE d2Pbphía ÁTNhzi Hy.

“Tôi phFjKEải đDYUVến tổDYUV cFjKEhức, ngườiDYUV củaDYUV d2Pbtôi szBipẽ đưFjKEa eTNhzm d2Pbvề.” DườngTNhz nhDYUVư MFjKEinh VỹFjKE đzBipang cốDYUV gắngTNhz dd2Pbịu gzBipiọng hếtd2Pb mứcd2Pb zBipcó thTNhzể, zBipnhưng vẫnd2Pb khFjKEông thểd2Pb nàd2Pbo TNhzlàm tazBipn biếnDYUV DYUVđi zBipcái chấtzBip giọnDYUVg ngTNhzạo mạnTNhz vốnzBip có.

Như đãFjKE biếFjKEt trướcd2Pb anDYUVh vTNhzẫn sẽzBip lặpFjKE lạiDYUV cDYUVâu nTNhzói d2Pbnày, côDYUV chẳngd2Pb DYUVtỏ bấtFjKE TNhzcứ mộtDYUV thFjKEái độzBip nàd2Pbo kháTNhzc nDYUVgoài dFjKEửng dDYUVưng khôDYUVng qTNhzuan tâm,d2Pb đDYUVôi mTNhzôi mấFjKEp mTNhzáy chuzBipẩn bd2Pbị d2Pblên tDYUViếng FjKEtrả lời.

“Mèo zBipcon sẽzBip FjKEđi FjKEvới tôi!zBip” GiọTNhzng nóDYUVi FjKEcủa DYUVkẻ thứDYUV zBipba cắtTNhz nd2Pbgang ýDYUV địnhDYUV củaDYUV zBipÁi zBipHy, Hd2Pbạo TFjKEhần đaDYUVng tFjKEừ tTNhzừ tiếnDYUV DYUVđến, vzBipòng tazBipy kéozBip cTNhzô vềd2Pb TNhzphía mìnhzBip, ghéFjKE sád2Pbt taFjKEi côzBip thzBipì thd2Pbầm. “Chỉd2Pb cầnFjKE eFjKEm DYUVđi d2Pbtheo DYUVtôi, tôd2Pbi sẽDYUV đáTNhzp ứngzBip mTNhzọi czBipâu hTNhzỏi củFjKEa eFjKEm vềTNhz TNhznhững chFjKEuyện rắTNhzc rốiDYUV đaDYUVng xảd2Pby ra.”

Dĩ nhiêd2Pbn câuzBip nóFjKEi saFjKEu cd2Pbủa DYUVHạo ThầDYUVn đủTNhz sứDYUVc khiếnDYUV d2PbÁi HFjKEy ngạczBip nhizBipên hếtd2Pb mứDYUVc, zBiptròn DYUVmắt DYUVquay saTNhzng nhìnDYUV cTNhzhằm chd2Pbặp kẻFjKE kếFjKE bên.

Có nêFjKEn d2Pbđặt lòngDYUV tTNhzin vàoTNhz mộTNhzt DYUVtên nhd2Pbư HFjKEạo Thần?

Thôi mặcFjKE kDYUVệ, tDYUVin md2Pbột lầnzBip cũngTNhz TNhzkhông sao!

“Em đd2Pbi vớizBip hắn?”d2Pb MiDYUVnh Vỹd2Pb DYUVnhíu màyFjKE nhìnzBip ÁiDYUV d2PbHy, đFjKEang chờDYUV mộtTNhz sựDYUV khẳngFjKE địzBipnh d2Pbtừ ngưFjKEời d2Pbcon gáFjKEi trDYUVước mặt.

Và ngd2Pbay sazBipu cTNhzâu hỏiTNhz ấyzBip, ÁzBipi Hd2Pby gậtFjKE đầu.

Gương mặtDYUV MizBipnh VỹDYUV thzBipấp thoTNhzáng mộd2Pbt nFjKEụ cườiFjKE TNhznhạt, đTNhzôi zBipmắt màuTNhz hổzBip pháchTNhz đaDYUVng dTNhzần td2Pbối sầmd2Pb lại.d2Pb LầzBipn đầud2Pb tid2Pbên ÁizBip FjKEHy trôngzBip thFjKEấy vẻzBip mặd2Pbt đózBip từd2Pb anh…d2Pb vẻzBip zBipmặt củFjKEa mFjKEột kd2Pbẻ bịFjKE FjKEbỏ rơi!

Cũng cd2Pbhính vàod2Pb khod2Pbảnh FjKEkhắc ấTNhzy, d2Pbtrái tiFjKEm FjKEcô chợtDYUV d2Pbthắt TNhzlại, TNhznơi khzBipoé mắTNhzt TNhzcảm tzBiphấy cd2Pbay cay.

Minh Vd2Pbỹ TNhzkhông TNhznói zBipthêm bấd2Pbt DYUVcứ điềuFjKE gd2Pbì TNhznữa, chỉd2Pb lặngd2Pb lẽzBip quDYUVay ngườiFjKE TNhzbước đi.TNhz bód2Pbng DYUVdáng từzBip phíazBip FjKEsau đangd2Pb vôzBip cFjKEùng côFjKE FjKEđộc. DYUVVốn DYUVdĩ ad2Pbnh khôTNhzng hềTNhz d2Pbbiết cácd2Pbh chiềuzBip chuDYUVộng vDYUVà nhẫTNhzn nạiTNhz ngườid2Pb khDYUVác, TNhznhưng czBipó DYUVlẽ lầnTNhz nàyTNhz anzBiph FjKEđã thFjKEật zBipsự TNhzbỏ quDYUVa zBipcho HFjKEạo Thầnd2Pb d2Pbvì cô.

Hai chiếcd2Pb xTNhze BDYUVMW zBiplao d2Pbvút trênd2Pb dd2Pbòng đườngFjKE nhẵnd2Pb d2Pbbóng, nhưFjKEng lạiDYUV nd2Pbgược hướnFjKEg nhau.

Ánh sDYUVáng zBipmàu vàngDYUV rựczBip cd2Pbủa hoànzBipg DYUVhôn nhTNhzẹ nhànzBipg pFjKEhủ kzBipín khôngFjKE FjKEgian trêTNhzn zBipbãi bizBipển, từngTNhz đợtFjKE TNhzsóng zBipcứ vFjKEô tìnDYUVh vỗd2Pb zBipvào bờTNhz, cFjKEuốn trôid2Pb đid2Pb DYUVtất cả.

Ái Hd2Pby ngồid2Pb trFjKEên bờd2Pb, đưaTNhz đôFjKEi mắtd2Pb vôDYUV cảmTNhz nhìd2Pbn vềzBip phíd2Pba TNhzxa zBiptận châzBipn trời.zBip NếDYUVu nhFjKEững cơFjKEn zBipsóng kDYUVia zBipcó thểd2Pb cuốnDYUV trDYUVôi đzBipi tấtzBip czBipả nhữngTNhz đaTNhzu đớnTNhz cùngd2Pb czBipực FjKEmà zBipcô đDYUVã vàTNhz đangDYUV phảiDYUV gzBipánh chFjKEịu thzBipì FjKEhay biếFjKEt mấy.

Hạo Thd2Pbần cũzBipng ngồTNhzi xuFjKEống bênTNhz cạnhd2Pb cô,d2Pb đôiDYUV mắtTNhz dTNhzán cTNhzhặt vàDYUVo “mèzBipo con”DYUV TNhzkhông rời.

“Tại sTNhzao ed2Pbm lạiTNhz muzBipốn đếzBipn đây?”zBip BTNhzầu khFjKEông d2Pbkhí dườTNhzng nhDYUVư zBipđang qDYUVuá gượzBipng gDYUVạo, HạoFjKE TDYUVhần đànhd2Pb zBipphải lTNhzên tiếd2Pbng phDYUVá td2Pban trạnFjKEg td2Pbhái cFjKEăng thẳnTNhzg FjKEhiện giờ.

Một TNhzkhoảng zBipyên lặng…

“Ai d2Pblà zBipkẻ hạid2Pb chFjKEết gDYUVia đFjKEình tôi?”d2Pb GiọnTNhzg zBipnói ÁzBipi DYUVHy đd2Pbều đzBipều, đâyzBip vốnzBip dFjKEĩ FjKElà cd2Pbâu hỏiDYUV nghzBipi hozBipặc lzBipớn nFjKEhất trozBipng đd2Pbầu cô,DYUV vàFjKE câFjKEu TNhzhỏi FjKEnày hoàFjKEn toàd2Pbn khônd2Pbg DYUVhề ănd2Pb nhậpd2Pb gd2Pbì vDYUVới d2Pbcâu TNhzhỏi DYUVcủa FjKEHạo Thần.

“Câu khácDYUV, tôiFjKE kd2Pbhông trảd2Pb TNhzlời DYUVcâu hỏzBipi nzBipày củzBipa FjKEem được.DYUV” HạTNhzo ThầnTNhz nhúnd2Pb nd2Pbhún FjKEvai tỏFjKE vẻFjKE TNhzkhông d2Pbthể d2Pblàm gìTNhz hơd2Pbn, trảd2Pb ld2Pbời vớiDYUV chấtzBip giDYUVọng bìnzBiph thảnd2Pb nFjKEhất cód2Pb thể.

“Không phảiDYUV anFjKEh đFjKEã zBipbảo FjKEsẽ trảDYUV lờiTNhz mọizBip thắcTNhz DYUVmắc củaTNhz tôiDYUV?” CôzBip qud2Pbay DYUVsang d2PbHạo Thd2Pbần tứcDYUV d2Pbgiận zBipgắt lên,FjKE đúngFjKE lDYUVà d2Pbsai lTNhzầm khd2Pbi tizBipn tưởngDYUV tTNhzên này.

“Tôi chỉDYUV d2Pbcó thểDYUV tDYUVrả lờzBipi nhữnTNhzg câTNhzu hTNhzỏi nDYUVằm tDYUVrong mộtTNhz DYUVphạm vFjKEi nhấtTNhz định.”zBip DYUVHạo zBipThần khoáDYUVt khoátFjKE tTNhzay vd2Pbới ÁiFjKE HzBipy, tiFjKEếp tụcDYUV giFjKEữ nTNhzguyên chấFjKEt giọTNhzng bzBipan nãy.

“Phạm vi?”TNhz CôFjKE nhíDYUVu màDYUVy, têFjKEn FjKEnày toànd2Pb nóiTNhz nhzBipững lzBipời khóFjKE hiểu.

“Tôi zBipchỉ cDYUVó d2Pbthể DYUVcho FjKEem zBipbiết mộtFjKE phầnzBip sựTNhz viFjKEệc, khzBipông thểzBip nózBipi cd2Pbụ thể.”TNhz FjKEHạo ThầnTNhz nhẫFjKEn nạDYUVi giảFjKEi thíchDYUV, nTNhzgước mặd2Pbt lênd2Pb trờzBipi quad2Pbn sáFjKEt mzBipàn đDYUVêm dFjKEần bTNhzuông xuống.

Dù saFjKEo đâyTNhz cũngTNhz zBiplà nhFjKEững điềuTNhz nhTNhzỏ nhặzBipt, cd2Pbó cTNhzho d2PbÁi TNhzHy biDYUVết cFjKEũng chẳnTNhzg sao.

“Vậy cTNhzòn d2PbThy Thyd2Pb? Ad2Pbnh cFjKEó TNhzbiết nhữTNhzng chuyệnd2Pb liênTNhz TNhzquan TNhztới ThTNhzy Thy?”zBip BzBipất FjKEgiác câzBipu hỏFjKEi tiếzBipp d2Pbtheo lạTNhzi TNhzdành riêngTNhz FjKEcho Td2Pbhy TFjKEhy, thậzBipt sTNhzự côzBip rấtd2Pb tDYUVò d2Pbmò TNhzvề ngườiDYUV cod2Pbn gáiTNhz bFjKEí TNhzẩn này.

“Thy Td2Pbhy d2Pblà DYUVem cùngFjKE d2Pbcha kFjKEhác mFjKEẹ FjKEcủa HànzBip MinFjKEh Vỹ…”FjKE ÁnDYUVh mắtzBip TNhzHạo Td2Pbhần trởDYUV nd2Pbên vôTNhz cùnDYUVg kDYUVỳ lạ,DYUV sâzBipu thăDYUVm tTNhzhẳm, khôngd2Pb tDYUVhể FjKEđịnh rFjKEõ đDYUVược áTNhznh mắtzBip d2Pbđó d2Pblà gìd2Pb, độtFjKE ngộtDYUV giọnzBipg zBipcậu d2Pbtrầm xuống,d2Pb “d2Pb… vàzBip zBiplà zBipem cùngTNhz mẹDYUV khácFjKE chd2Pba TNhzcủa tôi!”

Có FjKEvẻ HạFjKEo Thầd2Pbn rTNhzất kzBiphó khăzBipn kd2Pbhi nzBipói TNhzra chuyệnDYUV nàyDYUV, TNhzÁi Hd2Pby cũzBipng TNhzcố gắngzBip dịd2Pbu gd2Pbiọng, tzBipránh làDYUVm kẻzBip zBiptrước mặTNhzt tổnFjKE thương.

“Chuyện nàyzBip aDYUVnh DYUVcó tDYUVhể kểDYUV DYUVchi tiFjKEết FjKEcho tôi?”d2Pb ThậtzBip sựTNhz zBipÁi Hd2Pby bắzBipt đầud2Pb TNhznhận địnTNhzh DYUVra TNhzmức đDYUVộ ngzBiphiêm trọDYUVng DYUVcủa sd2Pbự việczBip hzBipai năTNhzm vềTNhz trướd2Pbc, cód2Pb lDYUVẽ HạDYUVo TFjKEhần cũTNhzng lFjKEà mDYUVột DYUVtrong nhzBipững ngưDYUVời khôd2Pbng FjKEthể thiDYUVếu trd2Pbong sFjKEự vd2Pbiệc lầnTNhz đó.

“Hàn MinTNhzh d2PbVỹ vDYUVà TDYUVhy TDYUVhy đDYUVã chấDYUVp FjKEnhận phạTNhzm DYUVđến tộTNhzi lFjKEỗi khôDYUVng thểDYUV thFjKEa tTNhzhứ vTNhzì khôFjKEng d2Pbthể dứtTNhz bỏd2Pb đzBipược tìnhzBip czBipảm cázBip nhân,zBip vàzBip cTNhzũng zBipchính DYUVvì zBipthế DYUVmà nhữngDYUV ngườFjKEi trond2Pbg cuDYUVộc đDYUVều d2Pbphải trảzBip mộFjKEt cáTNhzi zBipgiá quáTNhz đắt.”FjKE BấtFjKE giFjKEác HDYUVạo Thầd2Pbn nởd2Pb TNhzmột nTNhzụ TNhzcười d2Pbcay đắngzBip, cd2Pbả FjKEngười rzBipun zBiplên dườngFjKE TNhznhư đanDYUVg cốd2Pb gắzBipng FjKEkìm nén.

“Có tzBiphể cDYUVho tôTNhzi bFjKEiết nhữnFjKEg nFjKEgười trond2Pbg cuộc?”TNhz ÁFjKEi HzBipy tiếpDYUV tụcDYUV gặzBipng hỏi,FjKE quFjKEên mấtFjKE mzBipình đanFjKEg vôFjKE ýzBip xéd2Pb tDYUVoạc nd2Pbỗi DYUVđau FjKEchưa lànhFjKE củaDYUV ngưd2Pbời khác.

“Hàn zBipMinh Vỹ,DYUV DYUVbà HàTNhzn, TừzBip TDYUVhy zBipThy, tôid2Pb và…zBip” LạiDYUV md2Pbột lzBipần nữazBip TNhzHạo ThầnDYUV lấd2Pbp lửngTNhz câd2Pbu nzBipói, khid2Pbến ÁFjKEi HDYUVy lFjKEại tiếpDYUV TNhztục gzBipặng hỏi.

“Và?” TrDYUVái tTNhzim ÁiDYUV HDYUVy bTNhzắt đầud2Pb đậpTNhz lzBipoạn cảDYUV ld2Pbên, cázBipi tênDYUV DYUVcuối cd2Pbùng DYUVsẽ lDYUVà ai?

“… ĐFjKEiền Hd2Pbuân.” Had2Pbi từd2Pb cuốDYUVi TNhzcùng zBipkhó nhọcDYUV d2Pbphát rDYUVa tFjKEừ mizBipệng HạDYUVo ThầDYUVn, cFjKEó lTNhzẽ tênTNhz ĐiềnTNhz HuTNhzân nFjKEày đDYUVóng vzBipai zBipchính d2Pbtrong vFjKEở kịchDYUV bd2Pbi zBipthương haTNhzi nămd2Pb vzBipề trước.

“Đã hếtd2Pb phạmzBip vd2Pbi chd2Pbo d2Pbphép chưa?DYUV” DYUVÁi HzBipy mởzBip TNhzto đôid2Pb mắFjKEt nzBipâu củzBipa mFjKEình nhd2Pbìn thẳngzBip vTNhzào HzBipạo ThầTNhzn, mzBipột TNhzánh nhìnd2Pb kiênDYUV định.

Và d2Pbcâu d2Pbhỏi cTNhzủa DYUVcô khiếDYUVn d2PbHạo ThTNhzần zBipbật cười.

“Ừ, hếtTNhz rồi.”d2Pb HạoTNhz ThầnFjKE cốFjKE gắnTNhzg nhịnTNhz d2Pbcười, qud2Pbay FjKEsang ÁzBipi HzBipy khẳngDYUV địnzBiph. “ĐTNhzừng lod2Pb, sớmDYUV mDYUVuộn FjKEgì thDYUVì ezBipm DYUVcũng sẽzBip biếtzBip mà.”

Bất gFjKEiác HFjKEạo TFjKEhần đzBipưa tDYUVay xoFjKEa TNhzxoa đầud2Pb d2PbÁi Hyd2Pb, TNhzđây làFjKE độngFjKE tzBipác d2Pbmà ThầTNhzn FjKEthường làTNhzm vớiFjKE ThTNhzy TzBiphy –DYUV côzBip eFjKEm gTNhzái đángTNhz yêuDYUV cTNhzủa mình.

“Em còDYUVn thắcFjKE mắcTNhz gFjKEì khônd2Pbg?” HạzBipo Thầnd2Pb nânTNhzg mặd2Pbt zBipcô lFjKEên, FjKEnhưng gươd2Pbng mTNhzặt vẫnDYUV cònTNhz lFjKEưu lạzBipi nFjKEụ cDYUVười DYUVban nãy.

“Anh FjKEcó biếtFjKE azBipnh TriếtTNhz Dạ?”zBip ĐâDYUVy FjKEchắc chắnTNhz sDYUVẽ zBiplà cTNhzâu FjKEhỏi nghTNhzi vấnd2Pb cFjKEuối cùnzBipg màTNhz d2Pbcô cầnd2Pb đượczBip gid2Pbải đáp.

“Ừ.” TNhzVà HạoFjKE zBipThần lạizBip tiếd2Pbp tụcDYUV trảDYUV lời.

“Anh DYUVấy mấtzBip rồi?TNhz” LầnzBip FjKEnày, ngưFjKEời rud2Pbn lzBipên zBipkhi nhắcd2Pb đFjKEến nFjKEỗi FjKEđau lạiFjKE lFjKEà ÁDYUVi Hy.

“Ừ, hắzBipn d2Pblà ânDYUV nd2Pbhân củDYUVa eTNhzm đấy!”d2Pb NụFjKE cườTNhzi trênFjKE mzBipôi HạoTNhz FjKEThần dầDYUVn biếnFjKE mzBipất, khzBipông đzBipợi ÁiDYUV TNhzHy đặd2Pbt thêmzBip cDYUVâu hFjKEỏi, Hd2Pbạo ThầnDYUV lạTNhzi DYUVtiếp tTNhzục nd2Pbói. “HếtTNhz pFjKEhạm vDYUVi DYUVcho czBipâu hDYUVỏi nàzBipy rồi.”

Ân nhân?

Tại FjKEsao anzBiph trad2Pbi TrDYUViết DạFjKE FjKElại lTNhzà âDYUVn nhân?

Nhưng cFjKEó FjKElẽ côd2Pb chd2Pbỉ biếtFjKE đượd2Pbc đếnFjKE mDYUVức đód2Pb màDYUV thôi…

Cô czBipúi gd2Pbằm TNhzmặt xuống,DYUV zBipche gDYUViấu đTNhzi đôizBip mắzBipt zBipđã DYUVthấm đẫDYUVm nướcTNhz mắTNhzt, nhazBipnh d2Pbtay gạtDYUV DYUVvội nd2Pbhững giTNhzọt nưDYUVớc đDYUVáng gFjKEhét đó.

“Em FjKEkhông zBiphỏi zBiptôi làTNhz TNhzngười TNhznhư FjKEthế nàTNhzo sao?”zBip FjKEĐôi TNhzmắt HạoTNhz ThầnzBip d2Pbchăm zBipchú quazBipn d2Pbsát ÁzBipi HTNhzy, mộtTNhz FjKEcâu hỏid2Pb mTNhzà chíTNhznh cậuDYUV đặFjKEt ra.

“Không, zBipvì tFjKEạm thờiTNhz tôiFjKE sẽFjKE d2Pbxem DYUVanh lTNhzà d2Pbmột ngườid2Pb DYUVtốt.” DYUVÁi DYUVHy d2Pbngước mTNhzặt TNhzlên, đôiTNhz mTNhzắt vẫnzBip cFjKEòn TNhzhoe đỏd2Pb zBipnở mộtzBip nụTNhz cưTNhzời dTNhzịu TNhzdàng vzBipới HạoDYUV Thần,DYUV TNhzsau TNhzđó d2Pbđứng dậy.TNhz “LàmFjKE FjKEphiền zBipanh DYUVrồi, cảDYUVm DYUVơn TNhzvì tTNhzất cả.”

Ái TNhzHy chậmDYUV TNhzrãi bưd2Pbớc TNhzđi, lướd2Pbt qzBipua từnzBipg bDYUVóng nzBipgười trênzBip zBipbãi zBipbiển zBipvà khuấtzBip hẳnFjKE saTNhzu màDYUVn đêm.

“Người d2Pbtốt? Mèod2Pb cozBipn, d2Pbcó lẽFjKE eFjKEm đaDYUVng hTNhziểu zBiplầm rồi.”

Trên đườngd2Pb đi,FjKE ÁDYUVi zBipHy cầmFjKE mộtzBip chiếFjKEc đồTNhzng FjKEhồ cátzBip TNhznhỏ DYUVxíu màDYUVu hDYUVồng TNhzphấn, FjKEliên tụFjKEc lậtd2Pb ngượd2Pbc nzBipó lại.

Cô đangzBip cốDYUV gd2Pbắng zBiptự mìnhd2Pb làd2Pbm mìnDYUVh vơd2Pbi bd2Pbớt nỗiTNhz đau.

Ái d2PbHy mệd2Pbt mỏizBip TNhzbước vTNhzề nhà,zBip chiếcTNhz balzBipo nặd2Pbng nềzBip zBipchỉ cDYUVó zBipthể đeozBip mDYUVột bênDYUV vaizBip, nênDYUV cànFjKEg kd2Pbhiến bd2Pbên vTNhzai phảzBipi củaFjKE czBipô nTNhzhức mỏiFjKE DYUVvì d2Pbphải zBipmang mộtFjKE trọngTNhz lDYUVực qd2Pbuá nặng.

Về nhTNhzà d2Pbvới trạnTNhzg thd2Pbái khônzBipg zBipmấy vTNhzui vẻ,zBip d2PbÁi HzBipy d2Pbtiếp tụFjKEc TNhzlê bướzBipc vDYUVề phFjKEòng, chTNhzẳng d2Pbmàng đểTNhz tDYUVâm đếnzBip TNhzsự quaFjKEn tâmd2Pb tháiFjKE qFjKEuá củaFjKE mấyFjKE tTNhzên cDYUVận DYUVvệ vTNhzì DYUVđã qud2Pbá FjKEquen thuộcd2Pb vd2Pbới cád2Pbi cảnhTNhz DYUVnày rồi.

Đôi lTNhzúc côd2Pb lDYUVại DYUVnghĩ TNhzsống trzBipong d2Pbmột cănzBip biệtTNhz thFjKEự rộTNhzng DYUVlớn nhDYUVư thếTNhz d2Pbnày zBipthật phiFjKEền toáFjKEi, tươDYUVng tựTNhz d2Pbnhư lúczBip nTNhzày phảd2Pbi zBiplên tậnTNhz lầuFjKE zBipba đểd2Pb vềDYUV phòng.

Hai FjKEchân TNhzcũng khônTNhzg thzBipể d2Pbtrụ đượczBip lTNhzâu hTNhzơn d2Pbnữa, nhưd2Pbng vTNhzừa bướcd2Pb đếnFjKE gầd2Pbn cửazBip phòngFjKE FjKEthì đậpFjKE vFjKEào DYUVmắt FjKEÁi HTNhzy lzBipà TNhzhai tDYUVên cậnFjKE zBipvệ mặcDYUV zBipvest đend2Pb vDYUVà DYUVcô hầDYUVu gád2Pbi ADYUVn ADYUVn cũDYUVng FjKEđang d2Pbđứng trTNhzước cửaFjKE pFjKEhòng zBipvới trạnzBipg thTNhzái cựd2Pbc TNhzkỳ lFjKEo lắng.

Cô zBipcau mày,DYUV bướcTNhz chTNhzân vTNhzẫn czBiphậm rãTNhzi đếnTNhz phd2Pbòng MDYUVinh Vỹ.

Dừng cd2Pbhân, ÁiFjKE HzBipy khôngFjKE hềDYUV mởd2Pb miệngTNhz gặngFjKE d2Pbhỏi tzBipại saTNhzo họTNhz zBiplại cưTNhz xTNhzử DYUVkhác thườnd2Pbg nzBiphư thzBipế, zBipchỉ FjKEđưa tFjKEay địd2Pbnh mởTNhz cửa.

“Cô cd2Pbhủ, lúcFjKE nàzBipy thDYUVì… côzBip khd2Pbông nêTNhzn vào.”zBip MộzBipt têd2Pbn cậDYUVn vDYUVệ đưDYUVa tFjKEay chắnTNhz nd2Pbgang Ád2Pbi HyzBip, lúd2Pbng zBiptúng trzBipả ld2Pbời, nhìnd2Pb ÁTNhzi FjKEHy áFjKEi ngại.

“Sao lạiFjKE khd2Pbông nên?”d2Pb TNhzÁi zBipHy cảd2Pbm thzBipấy bd2Pbắt đầuzBip kFjKEhó chịuTNhz, TNhztại sTNhzao vàoFjKE phòzBipng màd2Pb cd2Pbũng kFjKEhông đzBipược vào?

“Ơ… àDYUV… thiếFjKEu gid2Pba đaFjKEng… FjKEcô đTNhzừng nênFjKE FjKEvào phDYUVòng lzBipúc này.d2Pb” TêzBipn FjKEcận vTNhzệ kiDYUVa cứd2Pb ấTNhzp FjKEúng mãizBip, cuốiFjKE d2Pbcùng ld2Pbại zBiplà mộtTNhz TNhzlời yêuDYUV cầu.

“Tránh raTNhz!” DườngDYUV nzBiphư d2PbÁi HFjKEy đzBipã cảTNhzm nd2Pbhận đượcd2Pb mộtFjKE đizBipều gìTNhz đóFjKE bấtDYUV thưDYUVờng, DYUVvà zBipcó vTNhzẻ chuyTNhzện nàTNhzy đaFjKEng liêFjKEn qFjKEuan đếnd2Pb FjKEMinh Vỹ.

Cô TNhzgằn gd2Pbiọng, gạtFjKE mạnhDYUV tzBipay củFjKEa TNhztên TNhzcận vệDYUV rTNhza zBiprồi mFjKEở nFjKEhanh cánhzBip FjKEcửa gỗ.

Cánh cd2Pbửa mTNhzở zBipra, zBipvà DYUVsau đóTNhz cũTNhzng DYUVnhanh d2Pbchóng đFjKEóng lại.

Minh VỹTNhz đd2Pbang ngDYUVồi dướizBip sàn,d2Pb td2Pbựa DYUVvào tườnTNhzg, DYUVxung quad2Pbnh ld2Pbà vôd2Pb sốFjKE nhữngDYUV chad2Pbi rượuTNhz rỗnd2Pbg khônFjKEg, mùDYUVi rDYUVượu nồngzBip nặcFjKE zBiplan td2Pboả khắpd2Pb phòng.

Nét TNhzmặt FjKEÁi FjKEHy dầnd2Pb đanDYUVh lTNhzại, MDYUVinh Vỹd2Pb tiếpzBip tụcFjKE cầmTNhz TNhzmột czBiphai rượuDYUV lDYUVên uốngTNhz. FjKELập tứDYUVc côzBip némTNhz d2Pbmạnh balzBipo lênzBip giưTNhzờng, tiếd2Pbn đếTNhzn giằTNhzng FjKElấy chaDYUVi rượd2Pbu trzBipong tDYUVay anh.

“Anh FjKElàm cFjKEái d2Pbtrò gd2Pbì th

ế?”

“Đừng zBipquan tâFjKEm, đưaFjKE đây!zBip” MinFjKEh VỹTNhz vớDYUVi zBiptay vềDYUV pd2Pbhía ÁiDYUV Hyd2Pb, dườngFjKE nhưFjKE zBipmuốn lấyd2Pb lạTNhzi d2Pbchai rưDYUVợu zBipmà cd2Pbô vừaFjKE giànFjKEh lấy.

“Không zBipđưa, azBipnh uTNhzống FjKEbao nhiDYUVêu chaTNhzi rồFjKEi hả?”TNhz zBipÁi HzBipy tzBipức giậnDYUV quzBipát lênzBip, đzBipặt zBipchai rượuDYUV đãFjKE đưFjKEợc khuFjKEi nắpDYUV zBipra sad2Pbu lưngFjKE, nFjKEhìn TNhzmột d2Pblượt DYUVcác cFjKEhai rượuDYUV d2Pbxung FjKEquanh MinDYUVh Vỹd2Pb vTNhzà bắtzBip đzBipầu đếm.

Một… haid2Pb… bzBipa… bảyDYUV chai!

Bảy d2Pbchai rzBipượu TNhzrỗng khôngTNhz đFjKEang TNhznằm lănd2Pb lDYUVóc trênd2Pb sànTNhz nhDYUVà mộtFjKE zBipcách zBipbừa bãiFjKE, côDYUV d2Pbbắt d2Pbđầu nổd2Pbi giậFjKEn thậtDYUV sFjKEự khDYUVi thấyTNhz anTNhzh TNhzđứng lDYUVên vzBipà TNhzcó ýDYUV địnDYUVh lấTNhzy từTNhz trozBipng tủzBip TNhzkính mộtTNhz cDYUVhai rd2Pbượu khác.

“Anh md2Pbuốn uốnzBipg chFjKEứ FjKEgì, đd2Pbược! TDYUVôi uốngFjKE vzBipới anhd2Pb!” Áid2Pb zBipHy tDYUVức giậnzBip qd2Pbuát lên.

Đôi mắtTNhz d2Pbmàu hổFjKE phd2Pbách củazBip FjKEMinh VỹTNhz dườnzBipg nhFjKEư đãd2Pb zBipchuyển DYUVsự chDYUVú TNhzý sanTNhzg cô.

Cô cầDYUVm chaFjKEi rượuTNhz szBipau lưzBipng lêDYUVn, d2Pbsau DYUVđó kDYUVề lêFjKEn miệngFjKE ud2Pbống lấFjKEy mộtDYUV hTNhzơi FjKEdài. Td2Pbhứ nướcd2Pb uốnzBipg thd2Pbật đắngFjKE nhưngDYUV d2Pblại mTNhzang mộtd2Pb vDYUVị nồngDYUV nồngTNhz quTNhzả DYUVthật khiếnzBip czBipon ngzBipười FjKEta quêDYUVn zBipbẵng hếtFjKE DYUVnhững TNhzbuồn pFjKEhiền, đauTNhz đớnDYUV zBiptrong lòng.

Gương DYUVmặt ÁizBip DYUVHy bắd2Pbt đầuDYUV đzBipỏ lênFjKE, DYUVcô đDYUVưa đôizBip mắDYUVt thẫnTNhz thờDYUV zBipnhìn czBiphai rượDYUVu tronzBipg tayzBip, zBiptiếp td2Pbục DYUVnâng lDYUVên vàzBip uốnFjKEg zBiphết sTNhzố cònzBip lại.

Về TNhzphần MinzBiph Vỹ,TNhz azBipnh TNhzchỉ đứngFjKE yênDYUV d2Pbnhìn côzBip uốngd2Pb TNhzhết cTNhzả cTNhzhai rượuFjKE DYUVloại zBipmạnh đd2Pbó. CFjKEô đặd2Pbt cTNhzhai rượuFjKE rzBipỗng khônTNhzg xuốTNhzng sànTNhz, tiếDYUVp theFjKEo đứTNhzng dậd2Pby đDYUVẩy anzBiph rad2Pb, vTNhzươn DYUVtay vềzBip d2Pbphía tTNhzủ kíFjKEnh d2Pblấy mộDYUVt chFjKEai rượTNhzu giốngFjKE hệtTNhz lúcd2Pb DYUVnãy xuống.

“Em lFjKEàm gìDYUV vậy?DYUV” Đếnd2Pb DYUVmức zBipnày DYUVthì MzBipinh VỹFjKE cũngzBip khônTNhzg thểDYUV đứFjKEng zBipyên d2Pbnhìn đTNhzược FjKEnữa, đTNhzưa taFjKEy giậFjKEt lấDYUVy DYUVchai rượTNhzu từzBip cô.

Rõ ràFjKEng gươngd2Pb mặDYUVt ÁiFjKE HFjKEy đTNhzã TNhzđỏ zBiphết mzBipức cód2Pb thể!

Chợt zBipÁi HDYUVy d2Pbquay sDYUVang MiTNhznh d2PbVỹ vàFjKE… mFjKEỉm cười!

“Này Mid2Pbnh Vỹ,d2Pb d2Pbanh czBipó biếTNhzt cd2Pbái cảmzBip d2Pbgiác mấd2Pbt mộtDYUV nzBipgười qFjKEuan trọngTNhz làzBip nzBiphư FjKEthế nàFjKEo không?”DYUV TNhzÁi HDYUVy zBipvẫn mỉmFjKE cườFjKEi, d2Pbnhưng tronFjKEg nụd2Pb cd2Pbười đód2Pb lFjKEà mFjKEột vzBipết thươngDYUV kDYUVhông tTNhzhể zBipxoá d2Pbđi bằFjKEng thờiFjKE giad2Pbn vàDYUV nướcDYUV mắt.

Giọng nóid2Pb côDYUV TNhztrở nêzBipn nhFjKEẹ nhànzBipg hơnFjKE, nhưngd2Pb dườFjKEng nTNhzhư từngDYUV chFjKEữ vàzBip DYUVtừng FjKElời nFjKEhư zBipthể đanzBipg tráchzBip mózBipc anh.

“Hẳn zBipanh cũnFjKEg bTNhziết DYUVchứ nhzBipỉ, TNhzvì DYUVThy TFjKEhy TNhzđáng yêd2Pbu cFjKEủa anTNhzh cTNhzũng đãd2Pb mấtzBip rồd2Pbi màd2Pb, FjKEha hd2Pba. NhưFjKEng tôiFjKE… tDYUVôi đánFjKEh mấDYUVt d2Pbcả giDYUVa đình!”

Minh DYUVVỹ zBipdường nFjKEhư vd2Pbẫn FjKEcòn đDYUVủ tỉnhzBip tázBipo đểzBip lắd2Pbng DYUVnghe nhữngDYUV lờzBipi nFjKEói cd2Pbủa czBipô, nhưngTNhz tấtzBip cFjKEả nhTNhzững gìDYUV aDYUVnh d2Pbcó TNhzthể lzBipàm lúTNhzc zBipnày DYUVlà iTNhzm lặng.

“Đồng hồFjKE cád2Pbt TNhzxoa dịuFjKE nỗid2Pb đau?d2Pb NựDYUVc cười!FjKE NFjKEếu zBipthật szBipự nd2Pbó cóDYUV thFjKEể xd2Pboa dịd2Pbu d2Pbbớt zBipphần nàoDYUV nTNhzỗi đaud2Pb củazBip tôiDYUV, td2Pbại szBipao ld2Pbật ngượcFjKE nTNhzhững mộtDYUV td2Pbrăm táFjKEm mDYUVươi TNhzlần DYUVvẫn kzBiphông hFjKEề mấd2Pbt zBipđi mộtDYUV czBiphút cảmTNhz gTNhziác đTNhzau đớnd2Pb zBipnào? TFjKEại sTNhzao?” Ád2Pbi HDYUVy nhưd2Pb zBiptự TNhznói vớzBipi chínd2Pbh mình,FjKE lầFjKEn nDYUVày cDYUVô TNhzbật cườizBip thànFjKEh tiếng.

Đôi FjKEmắt ướDYUVt zBiplệ, cd2Pbô đưzBipa tTNhzay gạtDYUV giọtTNhz nướcDYUV mắzBipt khôDYUVng FjKEđáng rơzBipi tzBiprên gd2Pbò DYUVmá DYUVrồi ld2Pbại tiếpDYUV tTNhzục TNhztự độcFjKE thoại.

“Bây gTNhziờ tzBiphì hDYUVết rồiDYUV, cảDYUV bd2Pba vàd2Pb mTNhzẹ, TNhzcả zBipanh TTNhzriết Dd2Pbạ DYUVluôn yêd2Pbu thzBipương tôiDYUV đềuzBip đid2Pb TNhzrồi, điTNhz DYUVđến mộtd2Pb nơiFjKE mFjKEà tôDYUVi kDYUVhông DYUVthể nàod2Pb chạTNhzm đFjKEến, trừd2Pb kDYUVhi tzBipôi điTNhz theFjKEo FjKEhọ! VDYUVà ngazBipy cảTNhz ad2Pbnh DYUVcũng chỉd2Pb dùDYUVng tFjKEôi TNhznhư mộtFjKE czBipon búpd2Pb bDYUVê đểTNhz thTNhzay tzBiphế zBipcho ThFjKEy Thy.”

Minh Vỹd2Pb vẫnFjKE iFjKEm zBiplặng, đôzBipi DYUVmắt màuFjKE hổTNhz pTNhzhách sáFjKEng d2Pblên, dưFjKEờng nhDYUVư DYUVanh đãFjKE cDYUVó TNhzthể cảmDYUV nhDYUVận FjKEđược nỗid2Pb đaFjKEu zBipmà cTNhzô đanFjKEg pFjKEhải gánhTNhz chịuTNhz d2Pbđau đd2Pbến mứcDYUV nào.

Ái Hd2Pby bưTNhzớc vềDYUV FjKEphía tủd2Pb zBipquần zBipáo mzBipà Mid2Pbnh VFjKEỹ d2Pbdành riêDYUVng cDYUVho mìnFjKEh mởDYUV raDYUV, lấyd2Pb TNhzra mộtTNhz chzBipiếc lọTNhz thuDYUVỷ tid2Pbnh zBiptrong szBipuốt, tzBiprong đếDYUVn d2Pbnỗi cFjKEó zBipthể nhDYUVìn zBipthấy vôTNhz sốTNhz nhữngzBip chiếcTNhz đồngTNhz TNhzhồ cázBipt nhỏFjKE xid2Pbnh d2Pbmang nhiềuzBip zBipmàu d2Pbsắc kháDYUVc nhaFjKEu đangTNhz nFjKEằm d2Pbtrong lọ.

Tiếp tFjKEheo, cd2Pbô lFjKEấy tFjKEừ zBiptrong lọDYUV d2Pbra mộtd2Pb cDYUVái đồzBipng hồFjKE cátFjKE màuFjKE đỏd2Pb, đưaTNhz FjKEtay DYUVra khôngDYUV truTNhzng vàDYUV thảTNhz FjKEnó rơFjKEi tựFjKE do.

“Rơi này!”

Ái HzBipy dưDYUVờng nzBiphư đad2Pbng FjKEcực FjKEkỳ hứzBipng thúDYUV vớiFjKE viTNhzệc md2Pbình đd2Pbang làmTNhz, trênzBip môFjKEi vzBipẫn gDYUViữ nguyênTNhz nụzBip cườiFjKE DYUVcay đắng.

Chiếc đồngDYUV hồDYUV đFjKEó rơFjKEi xuốFjKEng đấtDYUV vỡDYUV tFjKEan, FjKEtạo nênTNhz d2Pbvô FjKEsố nhữnFjKEg mảzBipnh thuỷDYUV tinDYUVh cFjKEực nhDYUVỏ nằmd2Pb trzBipên TNhzsàn d2Pbnhà, zBipvà nhữngd2Pb hFjKEạt cázBipt lDYUVi DYUVti cũDYUVng hoàTNhz lFjKEẫn vDYUVào nhữngFjKE mTNhzảnh thuỷDYUV tid2Pbnh DYUVlấp zBiplánh ấy.

Rồi FjKElại thzBipêm mộtd2Pb cáDYUVi đồngd2Pb hzBipồ nữa…zBip thêd2Pbm d2Pbmột cáFjKEi nữa…FjKE FjKEvà thêd2Pbm mộtFjKE cái…

Cứ lầnFjKE FjKElượt, côTNhz lDYUVặp lạFjKEi độd2Pbng DYUVtác đFjKEó d2Pbkhông d2Pbbiết DYUVbao nhiêud2Pb lần.

“Ái Hy.”

Minh Vỹd2Pb gọiTNhz DYUVtên FjKEÁi HzBipy, đôiTNhz mắtd2Pb zBipanh TNhztràn ngậd2Pbp vd2Pbẻ zBipxót xa.

Nhìn td2Pbhấy cTNhzô nhưzBip thTNhzế nàTNhzy, tráiTNhz zBiptim aFjKEnh nhzBipư dTNhzần mấTNhzt điTNhz nhịpTNhz đập,zBip sDYUVau đóDYUV ngừnFjKEg TNhzđập hẳn.

Ái DYUVHy khôngTNhz FjKEhề TNhzquay DYUVlại nDYUVhìn DYUVanh, lTNhzần d2Pbnày làd2Pb đưTNhza cFjKEả cDYUVhiếc lọFjKE thuDYUVỷ tDYUVinh zBipra, rTNhzồi lzBipại thảTNhz cảd2Pb d2Pblọ rớtzBip xuốFjKEng đấtzBip… thứFjKE âmzBip thanzBiph TNhzva cDYUVhạm mDYUVạnh vTNhzang DYUVlên, hàngzBip FjKEnghìn mảnhd2Pb FjKEthuỷ FjKEtinh lTNhzấp lánhDYUV nằmDYUV dướiFjKE TNhzsàn, d2Pbmột khunzBipg cảnhd2Pb zBipđẹp đếnd2Pb DYUVđau đớn!

“Vỡ hếd2Pbt rồzBipi! KTNhzhông zBipcòn gzBipì đểd2Pb xoDYUVa dịuTNhz nỗd2Pbi đauDYUV cFjKEả!” d2PbÁi d2PbHy lạDYUVi bTNhzật cưDYUVời thàDYUVnh tiếng,FjKE đd2Pbưa DYUVmột FjKEtay ômzBip lấFjKEy mặt,d2Pb nhưngDYUV nhữngd2Pb giọtFjKE nDYUVước DYUVmắt kzBipia FjKEvẫn DYUVlọt qFjKEua khFjKEẽ taDYUVy vzBipà tạTNhzo rd2Pba nhzBipững zBipvệt FjKEdài hoDYUVàn mỹDYUV trFjKEong khd2Pbông tTNhzrung. “KhôngzBip cTNhzòn, kFjKEhông còd2Pbn gd2Pbì cả!”

Minh Vd2Pbỹ bướcFjKE d2Pbđến zBipvà czBipúi FjKExuống FjKEnâng ngườiTNhz côd2Pb lêFjKEn, đặtTNhz FjKEcô zBipngồi lênTNhz giường.

Bàn chTNhzân ÁiFjKE HTNhzy bịDYUV nhữzBipng mảnhFjKE thd2Pbuỷ tinTNhzh TNhzkia FjKElàm xâDYUVy xướcd2Pb FjKErất nhiều.

“Minh d2PbVỹ, tFjKEôi vàFjKE TTNhzhy Thd2Pby aFjKEi quaTNhzn DYUVtrọng hơnTNhz?” ÁizBip FjKEHy trond2Pbg bộTNhz dạngTNhz nửaFjKE tỉnFjKEh FjKEnửa mê,FjKE bấtzBip giDYUVác lzBipại lêd2Pbn tiếngDYUV hỏi.

“Thy Thy.”zBip MDYUVột câuzBip trảDYUV lờzBipi dzBipứt khoátFjKE TNhzvang lên,zBip đDYUVủ đd2Pbể ÁiDYUV HzBipy nhậnTNhz thFjKEức đưzBipợc cTNhzâu d2Pbtrả lờiDYUV đóTNhz đangFjKE cóFjKE ud2Pby lDYUVực lTNhzớn thTNhzế nàzBipo đDYUVối vớid2Pb d2Pbtrái TNhztim đazBipng TNhzchết dd2Pbần d2Pbmòn vd2Pbì zBipđau đớn.

Đôi FjKEmôi xzBipinh xắnDYUV kid2Pba mTNhzím chTNhzặt ld2Pbại… đúnzBipg nDYUVhư côFjKE FjKEnghĩ, czBipô chỉDYUV lzBipà thaTNhzy thế!

“Thy ThFjKEy nd2Pbgoan nd2Pbgoãn, xind2Pbh d2Pbđẹp hơTNhzn eDYUVm rấtd2Pb nhd2Pbiều.” Đôid2Pb FjKEmôi MinTNhzh VFjKEỹ bDYUVật d2Pbra nFjKEhững lờiTNhz phátd2Pb ngDYUVôn DYUVvô tìnhDYUV, mzBipặc kệFjKE nDYUVó TNhzcó làmd2Pb tDYUVổn thươnDYUVg ÁFjKEi DYUVHy TNhzhay khônd2Pbg, DYUVanh vDYUVẫn ngzBipoan czBipố TNhztiếp tụcDYUV buôd2Pbng nhữDYUVng lờzBipi nóiFjKE từTNhz tậTNhzn sFjKEâu tTNhzrái tFjKEim mìnhTNhz… vìDYUV, FjKEanh TNhzkhông tzBiphể FjKEche TNhzgiấu đượcTNhz nTNhzữa rồi.d2Pb “TDYUVhy TFjKEhy FjKElà hạnhzBip phd2Pbúc, cd2Pbòn eDYUVm chỉDYUV maFjKEng đFjKEến zBipcho tôizBip sựDYUV đad2Pbu đớn.”

“Thy TNhzThy TNhztừng DYUVlà tzBipất cảd2Pb vớid2Pb tôi…”

Từng FjKEcâu DYUVnói dFjKEo chTNhzính miệngTNhz MFjKEinh VỹzBip bDYUVật rFjKEa nhd2Pbư xDYUVé toạTNhzc vd2Pbết thươngFjKE DYUVlòng d2Pbchưa lànd2Pbh hẳnzBip củad2Pb ÁiDYUV HyzBip, côTNhz biếFjKEt TNhzmà… côDYUV chẳnzBipg lzBipà gìFjKE cả!

Hai bDYUVàn tazBipy FjKErun lêFjKEn zBipkhông ngd2Pbường, trướd2Pbc mắtd2Pb cTNhzô cũnd2Pbg nhDYUVoà đzBipi vd2Pbì nướcd2Pb mắzBipt, DYUVcô đưaFjKE tazBipy ghìTNhz d2Pbchặt tazBipy zBipvà kíFjKEch độnFjKEg hd2Pbét lên.

“Không cầnFjKE anTNhzh nTNhzói nữaFjKE, tôFjKEi kDYUVhông muzBipốn nghTNhze, lạDYUVi càngTNhz khôDYUVng muốnDYUV zBipanh đeDYUVm FjKEtôi sd2Pbo sánhDYUV vớd2Pbi nd2Pbgười FjKEcon gáizBip kháTNhzc! TôzBipi biếtFjKE tôiFjKE khôDYUVng lTNhzà DYUVgì cả,FjKE nFjKEên and2Pbh DYUVcũng khôngTNhz cầnd2Pb hạFjKE DYUVnhục tDYUVôi DYUVđến mứcd2Pb này.”FjKE NướczBip mắTNhzt chạyDYUV dTNhzài, rạcTNhzh đườTNhzng nướczBip DYUVpha lêd2Pb theDYUVo FjKEgò zBipmá mzBipà zBiprơi vFjKEào kzBiphông trung.

Minh DYUVVỹ nhìnFjKE cd2Pbô, khd2Pbông nóFjKEi gzBipì FjKEcả, d2Pbđưa taFjKEy siếtd2Pb chặtd2Pb td2Pbay cTNhzô kéFjKEo rDYUVa, DYUVanh đaFjKEng épFjKE buộcd2Pb DYUVcô phảiDYUV d2Pbtiếp tụd2Pbc lTNhzắng nghd2Pbe aDYUVnh nói.

“Tôi FjKEkhông cầnTNhz ngườzBipi cFjKEon TNhzgái kháTNhzc tTNhzhay tTNhzhế vịzBip TNhztrí côd2Pb ấyTNhz d2Pbtrong lòngd2Pb zBiptôi. VớizBip tTNhzôi, ThDYUVy ThzBipy chỉFjKE cóTNhz mộzBipt… khôngDYUV thểTNhz DYUVthay thế!”

Ái FjKEHy tiếpDYUV tụFjKEc giằnzBipg tayFjKE, míDYUVm FjKEmôi FjKEđể từnFjKEg zBipcâu nóFjKEi nhẫnFjKE DYUVtâm lọtDYUV DYUVvào thzBipính giád2Pbc vàd2Pb DYUVđược lFjKEưu trFjKEữ troTNhzng tâDYUVm trí.

Cô khzBipông muốTNhzn nghezBip… tTNhzhực zBipsự kFjKEhông muốnTNhz nghe!

“Em rấzBipt phiềzBipn phứTNhzc, rDYUVất bTNhzướng bỉnhDYUV, khzBipông d2Pbbiết nghTNhze lời!”

“Đối vTNhzới emFjKE, tôd2Pbi chẳFjKEng lDYUVà gìzBip cTNhzả… eFjKEm sẵnzBip sFjKEàng điTNhz tTNhzheo FjKEhắn màzBip bỏDYUV mặczBip tôi.”

“Nhưng DYUVnếu đưFjKEợc lựaDYUV chọnd2Pb giDYUVữa DYUVem d2Pbvà TFjKEhy TFjKEhy, tôTNhzi sd2Pbẽ chọnDYUV DYUVem. ThFjKEy TDYUVhy rDYUVất TNhzquan trọngFjKE… nTNhzhưng DYUVThy TNhzThy thTNhzuộc vềFjKE qd2Pbuá khứFjKE. Còd2Pbn TNhzhiện tại,d2Pb TNhzem DYUVlà nTNhzgười qTNhzuan trọngFjKE nhzBipất đốTNhzi DYUVvới tôi!”TNhz DYUVMinh VzBipỹ nớiFjKE lỏTNhzng TNhztay, saDYUVu đózBip bFjKEuông hẳnTNhz zBiptay zBipcô ra.

Cúi đTNhzầu xDYUVem xétDYUV nhFjKEững TNhzvết thươTNhzng trênzBip bzBipàn châTNhzn củaDYUV ngTNhzười đốiTNhz diFjKEện, DYUVanh đd2Pbẩy nhẹTNhz ÁTNhzi TNhzHy đTNhzể cTNhzô FjKEnằm xuốngFjKE giường.

“Minh VTNhzỹ!” FjKEĐôi mắtFjKE czBipô dTNhzần nhắmTNhz lạiFjKE, DYUVđưa d2Pbtay chDYUVạm nhẹTNhz FjKEvào TNhzgương md2Pbặt củzBipa anh.

Đây DYUVlà lầnd2Pb đầuDYUV d2Pbtiên côzBip chạmDYUV vàozBip and2Pbh DYUVmột TNhzcách thFjKEân mậtDYUV nhưd2Pb thế.

Ái d2PbHy tDYUViếp tụzBipc md2Pbỉm cườiFjKE, bànTNhz taDYUVy buônDYUVg thDYUVõng d2Pbxuống nhad2Pbnh chóngFjKE chìzBipm vàDYUV DYUVgiấc ngủ.

Còn vềzBip phầnd2Pb Mind2Pbh Vd2Pbỹ, đFjKEôi mắtd2Pb mFjKEàu hổzBip pháczBiph cũngFjKE sDYUVáng rựczBip lênTNhz, khẽTNhz nDYUVâng FjKEbàn taFjKEy nhỏFjKE zBipbé TNhzkia FjKElên vTNhzà đặtTNhz mộtDYUV nụDYUV hd2Pbôn thTNhzật dd2Pbịu dàng.

“Tôi… d2Pbyêu em!”