You are here

Đời này kiếp này- Ngoại truyện

1. 

Đổng ThiếuEiSi6s QLFFFvTuân cườLFFFvTi nói:CE “EiSi6sXem nEiSi6sào, ThíchXWVks6 tổnCEg cLFFFvTòn giLFFFvTả vờXWVks6 LFFFvThồ đồLFFFvT nCEữa, cLFFFvTòn KLFFFvTỷ NXWVks6am PhươngCE XWVks6nào nữa?LFFFvT ChíEiSi6snh lXWVks6à KỷEiSi6s tEiSi6sam côCEng tử,LFFFvT chXWVks6ỉ cầnLFFFvT EiSi6scậu XWVks6ta nXWVks6ói CE1 cXWVks6âu thôi,LFFFvT XWVks6tôi đảmCE bảoEiSi6s cXWVks6hú tCEhuận buồmXWVks6 xuôiLFFFvT gió.”

Thích LFFFvTPhi CEPhàm cóLFFFvT ýCE lắcLFFFvT đầu:XWVks6 CE“Khó đấCEy, kXWVks6hó nhEiSi6sư lLFFFvTên tXWVks6rời ấy,XWVks6 làCEm XWVks6sao EiSi6smà mượnLFFFvT đượcXWVks6 daCEnh nghLFFFvTĩa LFFFvTcủa EiSi6scậu LFFFvTta XWVks6bây giờ?”CE ĐổngLFFFvT TEiSi6shiếu EiSi6sQuân chừnXWVks6g nhưXWVks6 đEiSi6sã uốngEiSi6s đếCEn saEiSi6sy mèLFFFvTm, đôXWVks6i mắtXWVks6 liCEm CEdim hằEiSi6sn tơLFFFvT mCEáu, tLFFFvTay CEmân EiSi6smê chặLFFFvTn LFFFvTgác đũaXWVks6 bXWVks6ằng ngọc,CE LFFFvTmồm tCEhì nói:LFFFvT “NgườiEiSi6s LFFFvTanh EiSi6sem àLFFFvT, CEcái nàyEiSi6s làCE thLFFFvTuộc vXWVks6ào vậnEiSi6s LFFFvTmay thôEiSi6si. XWVks6Tôi nXWVks6ói cLFFFvThú ngheEiSi6s, cEiSi6son đưLFFFvTờng CEcủa KỷEiSi6s NaXWVks6m PhXWVks6ương, ngưXWVks6ời CEtầm tCEhường khônLFFFvTg LFFFvTđi nổLFFFvTi đâu.”CE ThíchEiSi6s CEPhi XWVks6Phàm thấyLFFFvT EiSi6slời CEanh CEta nXWVks6ói cCEó XWVks6ý tứ,LFFFvT liềLFFFvTn vộiCE vànEiSi6sg XWVks6chắp EiSi6stay: “AnhLFFFvT Đổng,CE CEnếu nLFFFvThư XWVks6anh LFFFvTđã chịXWVks6u giúpEiSi6s EiSi6sem qEiSi6sua đượEiSi6sc phEiSi6sen này,LFFFvT CEem dùLFFFvT XWVks6thịt nátCE xươEiSi6sng tanCE, mCEáu chLFFFvTảy CEđầu CErơi, XWVks6cũng XWVks6nguyện ghLFFFvTi nhớLFFFvT âLFFFvTn đứcCE cXWVks6ủa anh.”

Đổng ThLFFFvTiếu EiSi6sQuân pXWVks6há EiSi6slên cườiXWVks6, EiSi6scó EiSi6sý EiSi6sthừa nEiSi6sước đụcEiSi6s thảLFFFvT câuEiSi6s: “ThìEiSi6s cậuLFFFvT CEcứ đoánLFFFvT xEiSi6sem, tXWVks6ay KỷXWVks6 NaLFFFvTm PCEhương nEiSi6sày thíchLFFFvT nhEiSi6sất cEiSi6sái gì?”

Thích EiSi6sPhi PhCEàm bLFFFvTuột CEmiệng hỏiEiSi6s: “TiềnXWVks6 à?”

Đổng ThEiSi6siếu QuCEân lắcLFFFvT đầuXWVks6 nhCEư trCEống LFFFvTbỏi: “TaLFFFvTynày mCEà thiCEếu tiềnEiSi6s à?”EiSi6s ThCEích PhEiSi6si PhàmCE lạLFFFvTi EiSi6sđoán CEthêm vCEài thEiSi6sứ: “ĐồCE CEcổ? LFFFvThay tXWVks6hư hCEọa?” ĐồnCEg ThiếuEiSi6s LFFFvTQuân vẫnEiSi6s cCEhỉ lắcCE CEđầu, LFFFvTthần bíLFFFvT LFFFvTnhìn chCEằm LFFFvTchặp vàLFFFvTo ThíchEiSi6s CEPhi Phàm,XWVks6 hỏi:CE “ChúEiSi6s CEkhông bXWVks6iết vEiSi6sì sXWVks6ao LFFFvTtay KỷCE taCEm cLFFFvTông tửLFFFvT nàyLFFFvT lạiXWVks6 hCEay xuấtLFFFvT hiệXWVks6n LFFFvTở chỗLFFFvT CEchúng tXWVks6a ư?”

Thích LFFFvTPhi PEiSi6shàm rốiEiSi6s bXWVks6ời, LFFFvTĐổng CEThiếu QuânCE cườCEi khCEà khLFFFvTà tEiSi6shấp giọngLFFFvT nóCEi: “BởiXWVks6 vìXWVks6 cCEậu tXWVks6a XWVks6có thứEiSi6s CExem nhLFFFvTư bảoXWVks6 LFFFvTbối đểCE EiSi6sở đXWVks6ây——cậu EiSi6sta CEở nôngCE traXWVks6ng CảnCEh MXWVks6iên cLFFFvTó LFFFvT1 căXWVks6n biLFFFvTệt thự,LFFFvT EiSi6snày nhéLFFFvT, chỗCE đóCE mớCEi làXWVks6 nơiCE đứLFFFvTng đCEầu thXWVks6ành phEiSi6số CEnày. NữCE cCEhủ EiSi6snhân cEiSi6sủa cCEăn biệEiSi6st thựEiSi6s EiSi6sđó, EiSi6schậc chậc,CE đẹpEiSi6s đEiSi6sến XWVks6nỗi phonXWVks6g cảnhCE cLFFFvTả khXWVks6u CCEảnh MiênXWVks6 EiSi6scũng khXWVks6ông bEiSi6sì được.”

Thích PhLFFFvTi PhCEàm khôEiSi6sng chLFFFvTo EiSi6slà nhLFFFvTư vậy:LFFFvT XWVks6“Kỷ NLFFFvTam PhươngEiSi6s EiSi6sở EiSi6sđâu màEiSi6s cEiSi6shẳng baXWVks6o vXWVks6ài CEcô chứXWVks6? NếuLFFFvT LFFFvTđám phXWVks6ụ nữLFFFvT XWVks6đó màXWVks6 CEthuyết phụcEiSi6s XWVks6được CEcậu taLFFFvT, thếXWVks6 thìLFFFvT cEiSi6sòn CEgì bằngEiSi6s nữa.”

Đổng ThCEiếu QCEuân phCEất tXWVks6ay: “KhôEiSi6sng gXWVks6iống CEnhau đâu,EiSi6s ngườiCE nàyLFFFvT CEthì EiSi6skhác, LFFFvTKỷ EiSi6sNam PhCEương XWVks6không biếLFFFvTt đãEiSi6s tCEốn baCEo CEnhiêu lEiSi6sòng dạEiSi6s LFFFvTmới dànhEiSi6s được—-Ôi,CE chúCE CEkhông biEiSi6sết đâu,XWVks6 hồiCE mXWVks6ới bCEắt đầuXWVks6 thìLFFFvT cứCEng đXWVks6ầu nhưEiSi6s ngựaEiSi6s hoXWVks6ang LFFFvTấy, đậCEp đồLFFFvT đốtCE nhXWVks6à rạcXWVks6h cổCE CEtay cắnCE thủXWVks6y CEtinh, cLFFFvTó lầnXWVks6 suLFFFvTýt nữaEiSi6s làCE khôLFFFvTng cứuEiSi6s nổi,LFFFvT nghLFFFvTe nóiLFFFvT cònXWVks6 uEiSi6sống cảEiSi6s bìnhEiSi6s thuốcEiSi6s tẩyLFFFvT cXWVks6ơ EiSi6smà, saXWVks6u CEcùng lúXWVks6c EiSi6sbác sĩEiSi6s rửaXWVks6 ruộXWVks6t cũngLFFFvT kLFFFvThông dáXWVks6m LFFFvTho hLFFFvTe gìCE, chúEiSi6s cCEũng LFFFvTbiết tíEiSi6snh EiSi6skhí củaLFFFvT KXWVks6ỷ NCEam PEiSi6shương rồEiSi6si đấyXWVks6, EiSi6sai dCEám chọEiSi6sc EiSi6svào CEchứ. LFFFvTMà côLFFFvT nànLFFFvTg đó…”EiSi6s AXWVks6nh XWVks6ta CElắc đầuLFFFvT: “NếuEiSi6s khLFFFvTông phảiCE ngườEiSi6si xuEiSi6sng quCEanh tLFFFvThấy nónXWVks6g ruột,LFFFvT phátXWVks6 hiệnLFFFvT kịpEiSi6s EiSi6sthời, khônEiSi6sg EiSi6schừng đEiSi6sã tCEhật sựCE trởEiSi6s LFFFvTthành hXWVks6ồng XWVks6nhan bạcCE mCEệnh rEiSi6sồi. MCEà KỷEiSi6s NaXWVks6m PhXWVks6ương cũnLFFFvTg nhịnEiSi6s nhiEiSi6sều, EiSi6smặc CEkệ EiSi6scô nXWVks6àng làmXWVks6 XWVks6loạn, đậLFFFvTp hếtXWVks6 đồEiSi6s đạcEiSi6s lXWVks6ại mXWVks6ua đLFFFvTồ EiSi6smới cXWVks6ho XWVks6cô tLFFFvTa đậpCE, cCEó LFFFvTlà vLFFFvTàng XWVks6là bạcXWVks6 gEiSi6sì, bấtCE lEiSi6suận lCEà cáiCE gCEì, côCE nEiSi6sàng muốCEn cEiSi6sái gìEiSi6s thìEiSi6s đEiSi6sưa cLFFFvTái đó,LFFFvT LFFFvTđưa cCEái gXWVks6ì CEcô nàCEng đậpCE cáXWVks6i đó.EiSi6s ĐếnEiSi6s LFFFvTsau nCEày EiSi6scó lẽXWVks6 cLFFFvTô LFFFvTta cũnLFFFvTg nghEiSi6sĩ tEiSi6shông suốtLFFFvT rồi,LFFFvT mXWVks6ột tEiSi6shời gCEian EiSi6scũng lEiSi6sắng xuống.”

Thích PLFFFvThi XWVks6Phàm ngCEhe mEiSi6sà đXWVks6ờ đẫnCE, hỏi:EiSi6s LFFFvT“Thế CElà thếLFFFvT nào?”

Giọng ĐEiSi6sổng ThiếuLFFFvT LFFFvTQuân càEiSi6sng trXWVks6ầm thCEấp: LFFFvT“Cô ấyCE vEiSi6sốn côngXWVks6 táLFFFvTc ởXWVks6 mộtXWVks6 côngCE tXWVks6y thCEương mạiEiSi6s nXWVks6ước ngoXWVks6ài, giámEiSi6s đốEiSi6sc bênXWVks6 đóLFFFvT vCEì vấLFFFvTn đềEiSi6s hạnEiSi6s ngạchXWVks6 xuấtXWVks6 nhậLFFFvTp kCEhẩu CEmà XWVks6phải nhờXWVks6 cLFFFvTậy đếnXWVks6 KỷLFFFvT LFFFvTNam Phương.XWVks6 KLFFFvThó khănCE lắmCE mLFFFvTới mEiSi6sời CEđược KỷLFFFvT taCEm cXWVks6ông tCEử XWVks6ăn cCEơm, hEiSi6sôm đLFFFvTó tiLFFFvTếp CEkhách cũnCEg cóLFFFvT mặtEiSi6s côEiSi6s nXWVks6àng, vốnCE XWVks6dĩ ngồLFFFvTi EiSi6sở XWVks6vị trLFFFvTí cuCEối cùnCEg, EiSi6sai LFFFvTngờ lạiCE lXWVks6ọt EiSi6sđược vàCEo CEmắt xEiSi6sanh củaXWVks6 KỷLFFFvT NaCEm PhươCEng. MEiSi6sà ngCEười phụCE nữLFFFvT nàyCE cáXWVks6i gCEì cũXWVks6ng khôngEiSi6s chEiSi6sịu, CEhoàn CEtoàn khXWVks6ông tEiSi6shèm nhìCEn EiSi6sđến KỷLFFFvT CENam PhCEương, EiSi6schú nóXWVks6i xeEiSi6sm nếuLFFFvT đổiXWVks6 sEiSi6sang ngườiXWVks6 CEphụ nLFFFvTữ kháCEc, aEiSi6si mXWVks6à cLFFFvThẳng đổLFFFvT gLFFFvTục LFFFvTtrước nXWVks6hà LFFFvTtrước xCEe trướcXWVks6 tiEiSi6sền củaEiSi6s KỷXWVks6 taEiSi6sm LFFFvTcông XWVks6tử chứXWVks6, CEcô EiSi6sta LFFFvTlại hoEiSi6sàn toàEiSi6sn khôngXWVks6 cXWVks6oi EiSi6sra CEgì, đCEến saEiSi6su cùnCEg kCEhông cLFFFvTòn cáCEch nào,XWVks6 mớiCE bảoCE LFFFvTthôi CEviệc, địnCEh bCEỏ mặCEc đấyCE màLFFFvT điXWVks6. VLFFFvTề sXWVks6au kCEhông ngờXWVks6 taCEy gXWVks6iám đốcLFFFvT bêCEn đóXWVks6 lạiEiSi6s cEiSi6sho CEra EiSi6smột kếCE hLFFFvTạ sácXWVks6h, côLFFFvT nEiSi6sàng bEiSi6sị chínEiSi6sh ôngEiSi6s chủXWVks6 củLFFFvTa mìLFFFvTnh bánLFFFvT đứnLFFFvTg, liXWVks6ệu XWVks6có thCEể khCEông ầEiSi6sm EiSi6sĩ khôXWVks6ng?” XWVks6anh tEiSi6sa khẽXWVks6 gXWVks6iọng, đXWVks6ơn giảnCE nóiCE LFFFvTvài XWVks6câu LFFFvTbên XWVks6tai ThXWVks6ích PXWVks6hi PhàCEm, mộtCE tEiSi6say bụLFFFvTm mLFFFvTiệng LFFFvTkhì khìXWVks6 CEcười. ThEiSi6sích PhXWVks6i PhEiSi6sàm lXWVks6ại khLFFFvTông CEcười XWVks6đáp lạiXWVks6, chLFFFvTỉ nóiEiSi6s: “VậyEiSi6s thXWVks6ì thXWVks6âm LFFFvTđộc EiSi6squá, XWVks6cũng kCEhông XWVks6sợ tXWVks6o cLFFFvThuyện sao?”

Đổng ThiếuLFFFvT QEiSi6suân ngọngCE nghịuLFFFvT nLFFFvTói: “ChuyCEện gCEì cCEó thểCE lCEàm tLFFFvTo nEiSi6sào? GạXWVks6o đãLFFFvT EiSi6sthành cơmEiSi6s rồiEiSi6s, LFFFvTcô CEta cóLFFFvT mLFFFvTuốn gXWVks6ây chCEuyện cũnCEg chỉCE gâXWVks6y đượEiSi6sc vớiCE KỷCE CENam EiSi6sPhương thôi,XWVks6 mCEà LFFFvTcũng lạ,CE chẳngCE EiSi6scần biếLFFFvTt LFFFvTcô CEta tEiSi6shế nàCEo, LFFFvTKỷ NCEam PCEhương cũnLFFFvTg XWVks6chín bỏLFFFvT làCEm mườiLFFFvT theo.CE” CEanh CEta lEiSi6sắc đXWVks6ầu XWVks6chặc lưỡi:XWVks6 “TCEhế nênCE chỉEiSi6s cầnLFFFvT cCEô nàngLFFFvT mLFFFvTở mEiSi6siệng thôiCE, CEKỷ NaEiSi6sm PhươngEiSi6s CElàm gìLFFFvT cLFFFvTó chuyệnCE kCEhông theEiSi6so. LFFFvTCũng lLFFFvTà vLFFFvTỏ quýtXWVks6 dàEiSi6sy cóLFFFvT CEmóng tCEay nhọn,EiSi6s EiSi6scậu CEnói xXWVks6em, EiSi6stay KXWVks6ỷ NaEiSi6sm PhươCEng đóCE thCEật LFFFvTsự muốCEn cLFFFvTái gXWVks6ì CEcó cEiSi6sái đấy,LFFFvT cEiSi6shỉ tXWVks6hiếu điềuLFFFvT cònLFFFvT CEhái cXWVks6ả saEiSi6so trLFFFvTên CEtrời xuốnXWVks6g dụEiSi6s EiSi6sngười đẹpEiSi6s EiSi6scười ấEiSi6sy, năXWVks6m nCEgoái cEiSi6shỉ EiSi6svì mLFFFvTột chậuCE hoaXWVks6, chúLFFFvT khôngCE cXWVks6hứng kiếCEn chứ,XWVks6 LFFFvTchậc chậc,EiSi6s giEiSi6sày CEvò coLFFFvTn nhàEiSi6s ngEiSi6sười XWVks6ta đCEến nỗEiSi6si ngườiLFFFvT ngựXWVks6a cXWVks6hổng CEvó lêEiSi6sn trờXWVks6i, suLFFFvTýt nữaCE thEiSi6sì gọiLFFFvT cXWVks6ả mấXWVks6y giáXWVks6o sCEư trườnCEg LFFFvTnông XWVks6nghiệp đến.”LFFFvT NEiSi6sói đEiSi6sến đXWVks6ây độtXWVks6 XWVks6nhiên aXWVks6nh tXWVks6a EiSi6svỗ XWVks6vai ThícCEh EiSi6sPhi Phàm:CE “ÀCE CEđúng rồiCE, EiSi6scô XWVks6nàng LFFFvTcũng tCEốt LFFFvTnghiệp đạiXWVks6 họcEiSi6s CENam KLFFFvTinh mEiSi6sà rCEa, vEiSi6sừa hEiSi6say XWVks6chú CEcó thểLFFFvT nhờCE vảCE bEiSi6sạn họcLFFFvT cLFFFvTũ nhé.”

Thích LFFFvTPhi PhàLFFFvTm nCEghe đếnCE LFFFvTcâu ấy,LFFFvT khôLFFFvTng hiXWVks6ểu LFFFvTvì sXWVks6ao tiLFFFvTm lạXWVks6i giCEật thótLFFFvT EiSi6s1 cáiLFFFvT, chLFFFvTỉ nghXWVks6e ĐCEổng ThiLFFFvTếu EiSi6sQuân đắcXWVks6 CEý bảLFFFvTo: “CCEô EiSi6sKiều tiXWVks6ểu thưCE nàXWVks6y CEnăm đóXWVks6 lLFFFvTúc EiSi6scòn làmLFFFvT XWVks6ở côEiSi6sng tEiSi6sy thươngEiSi6s EiSi6smại, cXWVks6ó XWVks6nợ anXWVks6h cXWVks6ả nCEhà tLFFFvTôi mộtLFFFvT EiSi6smón nợEiSi6s âXWVks6n tìXWVks6nh, EiSi6sthế nêCEn XWVks6đối vớiLFFFvT tôiLFFFvT cũnCEg LFFFvTcó vàLFFFvTi pCEhần khXWVks6iêm nhưEiSi6sờng. ChúXWVks6 XWVks6em nàyCE, EiSi6scái nLFFFvTày EiSi6scoi LFFFvTnhư sốCE chLFFFvTú đLFFFvTỏ, aLFFFvTnh đâyCE phảiEiSi6s gácEiSi6s thểEiSi6s dXWVks6iện saXWVks6ng LFFFvTmột bênEiSi6s, giớEiSi6si thiCEệu XWVks6cô CEấy cXWVks6ho cCEhú, XWVks6còn nCEhững việCEc khác,LFFFvT XWVks6phải xLFFFvTem EiSi6ssố EiSi6schú thếXWVks6 nLFFFvTào vậy.”

Thích PhCEi CEPhàm mừEiSi6sng vuEiSi6si khônEiSi6s siết,EiSi6s chỉEiSi6s biếtEiSi6s nCEâng EiSi6sly cụCEng cốLFFFvTc XWVks6nói lờCEi cCEảm CEơn. CậuEiSi6s vàLFFFvT ĐổXWVks6ng HiLFFFvTểu QuâLFFFvTn qLFFFvTuan hệLFFFvT lCEàm CEăn XWVks6đã baXWVks6o EiSi6snhiêu CEnăm, màLFFFvT ĐổngEiSi6s HLFFFvTiểu QEiSi6suân cũnXWVks6g khôngEiSi6s LFFFvTgạt cậuLFFFvT, quEiSi6sa mấyEiSi6s ngày,EiSi6s EiSi6sanh tCEa đãCE gọiXWVks6 điệnCE LFFFvTđến: “KhóLFFFvT lắmEiSi6s cXWVks6ô ấyLFFFvT mớiCE đồngLFFFvT XWVks6ý đấyEiSi6s, tôiLFFFvT hCEẹn cCEô ấyCE chiềuCE LFFFvT4 giờCE ởXWVks6 XWVks6quán tràCE ĐCEịch TCErần HiêLFFFvTn rEiSi6sồi đấy,XWVks6 tCEhử LFFFvTvận maLFFFvTy cCEủa mìEiSi6snh điEiSi6s nhé.”

Thích PXWVks6hi PhàmLFFFvT EiSi6s3 giờEiSi6s rưỡiEiSi6s đãLFFFvT đếnXWVks6 ĐịcEiSi6sh TrầnXWVks6 HiênCE, bCEao nLFFFvTăm lCEăn CElộn ởCE thươngLFFFvT trưCEờng, chuyệnXWVks6 XWVks6gì cũngCE từnCEg gXWVks6ặp qXWVks6ua rồi,EiSi6s nLFFFvThưng XWVks6mấy cXWVks6âu truyệnXWVks6 phEiSi6siếm cEiSi6sủa ĐổngLFFFvT ThiếEiSi6su LFFFvTQuân, dườngEiSi6s XWVks6như kXWVks6hiến cậLFFFvTu tCErở CEnên LFFFvTtò mLFFFvTò. XWVks6Đổng ThiếuEiSi6s QEiSi6suân XWVks6đến muCEộn hơn,EiSi6s nEiSi6shưng cũnEiSi6sg cXWVks6hỉ đếnLFFFvT trưEiSi6sớc giờXWVks6 CEhẹn tầmEiSi6s EiSi6s15 phLFFFvTút, anLFFFvTh EiSi6sta nhXWVks6ìn đồngCE hồXWVks6, XWVks6có chúXWVks6t tựCE giLFFFvTễu: “CEXem nhEiSi6sư cũXWVks6ng EiSi6snể mặtLFFFvT EiSi6sKỷ NaCEm PhươLFFFvTng, nghCEe nóiXWVks6 KỷLFFFvT EiSi6stam CEcông tửCE mỗiEiSi6s lEiSi6sần CEvề đLFFFvTây, đầLFFFvTu tiEiSi6sên ởXWVks6 sXWVks6ân bCEay phảiLFFFvT gọiXWVks6 điệnXWVks6 báoEiSi6s trướcEiSi6s XWVks6cho côCE ấy,EiSi6s bằngCE khôngEiSi6s LFFFvTthì khôCEng quLFFFvTa nổEiSi6si CEcửa đâu.”

Thích PhCEi PXWVks6hàm khôEiSi6sng kXWVks6ìm đưEiSi6sợc bậtLFFFvT cười,LFFFvT LFFFvTnói: “CáEiSi6si XWVks6này cLFFFvThỉ sợCE XWVks6là giXWVks6ả, anLFFFvTh chXWVks6ỉ gCEiỏi nCEói XWVks6móc ngưLFFFvTời tEiSi6sa thôi.”

“Là thậLFFFvTt đấyCE, chúEiSi6s chưaCE thấEiSi6sy bXWVks6ộ XWVks6dạng KLFFFvTỷ CENam PhươngCE thôEiSi6si, cCEó lầnXWVks6 tLFFFvTôi vàEiSi6s cậXWVks6u tEiSi6sa uLFFFvTống EiSi6ssay, cậCEu đoCEán xXWVks6em tXWVks6ay nàyXWVks6 nóCEi gLFFFvTì, cậuEiSi6s CEta bảoXWVks6 XWVks6tôi côCE LFFFvTvợ bênXWVks6 nàyEiSi6s khônLFFFvTg giốngEiSi6s nEiSi6sgười kháXWVks6c gìXWVks6 cXWVks6ả, đếXWVks6n tiềnEiSi6s củaCE LFFFvTcậu LFFFvTta LFFFvTmà LFFFvTcũng khônCEg thèmXWVks6 bậnXWVks6 tâm.XWVks6 ChEiSi6sú nghLFFFvTe câuCE ấy,EiSi6s truEiSi6syền rEiSi6sa ngXWVks6oài XWVks6ai XWVks6dám tiEiSi6sn chứ.”

“Vợ KỷCE NXWVks6am PhươngLFFFvT kCEhông phảiLFFFvT lXWVks6à cLFFFvTon gáiLFFFvT nXWVks6hà nXWVks6ào đóEiSi6s sao?”

“Đúng thế,LFFFvT têEiSi6sn XWVks6là ThủCE Thủ,XWVks6 sEiSi6so vớCEi KXWVks6ỷ NLFFFvTam EiSi6sPhương làXWVks6 mCEôn đăngCE hộEiSi6s đốiXWVks6, nLFFFvTgười CEcũng xiEiSi6snh đẹpLFFFvT, EiSi6snhưng CEmà KXWVks6ỷ NaCEm PhEiSi6sương LFFFvTđể EiSi6scô tCEa ởXWVks6 BắLFFFvTc KinEiSi6sh màEiSi6s chẳCEng đoáiEiSi6s hoàiLFFFvT gìCE, đếnXWVks6 thểEiSi6s dXWVks6iện củaXWVks6 bốEiSi6s vợEiSi6s cCEũng khônEiSi6sg nLFFFvTể nLFFFvTang gLFFFvTì. NCEghe nLFFFvTói LFFFvTvì cóXWVks6 lLFFFvTần vEiSi6sị đạXWVks6i tiểLFFFvTu LFFFvTthư ấyEiSi6s khXWVks6ông kìmEiSi6s đượcLFFFvT giậLFFFvTn dữ,CE đápEiSi6s máyCE bEiSi6say EiSi6squa tìLFFFvTm KiềEiSi6su tiểEiSi6su thưEiSi6s nàCEy nóEiSi6si EiSi6schuyện phảiCE qXWVks6uấy, CEkết quảCE làXWVks6m KỷXWVks6 tLFFFvTam nổCEi xuLFFFvTng lEiSi6sên, tCEừ đLFFFvTấy CEvề CEsau EiSi6s2 vợXWVks6 EiSi6schồng tLFFFvTrở mặt,EiSi6s LFFFvTnếu khônEiSi6sg LFFFvTphải bốXWVks6 EiSi6smẹ đôiLFFFvT bLFFFvTên gXWVks6ây ápLFFFvT lựCEc, LFFFvTkhông bCEiết LFFFvTcòn LFFFvTxảy rCEa chuCEyện EiSi6sgì nữa.”

4 giờLFFFvT đúLFFFvTng, LFFFvTphục vEiSi6sụ mởCE cửa.

Thích PEiSi6shi PhEiSi6sàm kiCEnh XWVks6ngạc đLFFFvTến mứcLFFFvT đứnXWVks6g bậtEiSi6s dậEiSi6sy nhưXWVks6 CElò XWVks6xo, EiSi6smà XWVks6trên CEthực tếXWVks6, CEcậu cũnXWVks6g đãCE đứEiSi6sng CEdậy rồi.

Người phXWVks6ụ nEiSi6sữ ấyCE XWVks6hoàn toàLFFFvTn khXWVks6ông giốngXWVks6 vớiEiSi6s tEiSi6srong XWVks6tưởng tượnEiSi6sg củaLFFFvT cậuLFFFvT EiSi6sta, cLFFFvTô EiSi6sấy chỉXWVks6 mXWVks6ặc áLFFFvTo mEiSi6sàu đen,CE màCE đXWVks6ã càngXWVks6 lộCE LFFFvTra EiSi6svẻ gầyEiSi6s guộcCE, EiSi6skhuôn EiSi6smặt trEiSi6sắng trẻo,XWVks6 đếnEiSi6s EiSi6sphấn CEson cũngEiSi6s khôLFFFvTng đánh,XWVks6 LFFFvTnhưng vẫXWVks6n toáXWVks6t rLFFFvTa néLFFFvTt xCEinh đẹpLFFFvT, CExinh đẹCEp đếEiSi6sn thLFFFvTu EiSi6shút tEiSi6sất cCEả ánEiSi6sh nhXWVks6ìn củCEa LFFFvTmọi người.

Tinh thầCEn cậuLFFFvT CEhốt hoảng.

Đổng TXWVks6hiếu QLFFFvTuân đXWVks6ã CEđánh tiếngEiSi6s cEiSi6shào hXWVks6ỏi: “KLFFFvTiểu tiểCEu thưCE” rồEiSi6si vôXWVks6 cXWVks6ùng nhiEiSi6sệt tìnhXWVks6 giớiEiSi6s tLFFFvThiệu: “VịXWVks6 XWVks6này lCEà giCEám CEđốc ThíLFFFvTch EiSi6sPhi Phàm.”

Thích CEPhi XWVks6Phàm tronEiSi6sg EiSi6slòng chXWVks6ỉ LFFFvTnghĩ, EiSi6ssao lạEiSi6si lEiSi6sà côLFFFvT ấy?

(*chú: cáLFFFvTc cEiSi6sậu LFFFvTạ, đừngCE hỏiEiSi6s gìXWVks6 CEcả, tCEớ cũngLFFFvT khôngXWVks6 biếtEiSi6s EiSi6sgì đXWVks6âu, XWVks6suy đoáEiSi6sn EiSi6sgì tXWVks6hì cXWVks6ứ suEiSi6sy đoXWVks6án thLFFFvTôi. TrLFFFvTuyện dừXWVks6ng ởLFFFvT phầnLFFFvT “2CE chiCEếc áoXWVks6 lồEiSi6sng vEiSi6sào nhXWVks6au” rCEồi. XWVks6Nhưng ngoCEại truyệnCE nàEiSi6sy cCEhỉ là…XWVks6 mEiSi6sột LFFFvTcâu chuCEyện CEđơn lẻEiSi6s kháLFFFvTc cEiSi6shăng? TXWVks6ớ cũnXWVks6g sXWVks6ửa lXWVks6ại thứEiSi6s tựEiSi6s EiSi6stên CEngoại truyệnLFFFvT chCEo đúnLFFFvTg vớiCE tXWVks6hứ tựEiSi6s thờiEiSi6s LFFFvTgian táCEc CEgiả viếLFFFvTt rồLFFFvTi XD)

2. 

Sắc &EiSi6samp; Giới

Vừa bướXWVks6c XWVks6ra ngoEiSi6sài, độtLFFFvT nhiênXWVks6 cóXWVks6 ngLFFFvTười gEiSi6sọi: “EiSi6sA! XWVks6Nam PhươXWVks6ng, kXWVks6ia khEiSi6sông CEphải vLFFFvTợ CEcậu sao?”

Kỷ NaLFFFvTm PhưLFFFvTơng qLFFFvTuay đầuLFFFvT rCEa nhìn,EiSi6s EiSi6shóa XWVks6ra đEiSi6súng CEthế thật.

Hiếm khXWVks6i thEiSi6sấy cLFFFvTô CEấy mặcEiSi6s váyCE, chiếEiSi6sc EiSi6sáo lLFFFvTen mỏLFFFvTng tLFFFvTrùm đLFFFvTầu mLFFFvTàu XWVks6san hôLFFFvT, bLFFFvTên dướiCE lLFFFvTà cXWVks6hân vEiSi6sáy nâuEiSi6s LFFFvTsậm, LFFFvTáo khCEoác cầmCE CEtrên LFFFvTtay, đứnXWVks6g cạnhXWVks6 LFFFvTcô bạnXWVks6 màXWVks6 cLFFFvTô CEấy LFFFvTlại CEcàng tỏaEiSi6s CEra néCEt duyêLFFFvTn dánXWVks6g yCEêu kiều.

Cả XWVks6đám ngCEười đXWVks6ã bEiSi6sàn EiSi6stán xôXWVks6n xaCEo, cCEó kXWVks6ẻ gọiCE chịCE dâu,LFFFvT lạiXWVks6 cóLFFFvT kEiSi6sẻ LFFFvTgọi eXWVks6m dEiSi6sâu, XWVks6còn EiSi6scó ngườiCE đãXWVks6 xưnLFFFvTg tEiSi6sên EiSi6smụ củaCE cô:CE “ThXWVks6ủ ThLFFFvTủ, hômXWVks6 nEiSi6say LFFFvTsao lạiLFFFvT vừXWVks6a XWVks6khéo thếCE này?”

Thủ ThCEủ mắLFFFvTt cCEười cLFFFvTong vútLFFFvT hCEỏi XWVks6lại: “SaLFFFvTo nào,XWVks6 LFFFvTcác anLFFFvTh cLFFFvTó hứngEiSi6s CEđi uốngCE rượu,LFFFvT chảLFFFvT lẽEiSi6s bCEọn LFFFvTem kXWVks6hông đLFFFvTược pCEhép nổiEiSi6s hứEiSi6sng đếnEiSi6s EiSi6săn cEiSi6sơm à?

Cô gXWVks6ái đangCE khoXWVks6ác LFFFvTtay KỷCE NEiSi6sam PhươngXWVks6 sớCEm đCEã rXWVks6ụt tEiSi6say lại,CE LFFFvTnhưng LFFFvTđiệu bộXWVks6 vẫCEn LFFFvTtỏ vẻXWVks6 quanEiSi6sg CEminh LFFFvTchính đạiCE lXWVks6ắm, đanXWVks6g cEiSi6shuẩn CEbị rEiSi6sời đi,LFFFvT CEai dèEiSi6s KỷLFFFvT XWVks6Nam PhươCEng đLFFFvTã LFFFvTchắp EiSi6stay kéoEiSi6s lại,EiSi6s bảo:XWVks6 “LênCE xCEe đợiEiSi6s anh.”XWVks6 RLFFFvTồi aEiSi6snh mớEiSi6si buXWVks6ông tay.

Xem rEiSi6sa đôEiSi6si vXWVks6ợ chồnXWVks6g nàyXWVks6 cóXWVks6 chuyệXWVks6n riLFFFvTêng cầLFFFvTn LFFFvTnói, cCEả XWVks6đám ngXWVks6ười dắtCE díLFFFvTu bạLFFFvTn gCEái cũnCEg rụcEiSi6s rịcLFFFvTh tảnLFFFvT LFFFvTđi, XWVks6chỉ cònXWVks6 lạiCE EiSi6sThủ ThủEiSi6s vàLFFFvT côXWVks6 XWVks6bạn XWVks6Đỗ LFFFvTHiểu TôXWVks6, ĐEiSi6sỗ HiểuCE TXWVks6ô cXWVks6ũng LFFFvTnói: “TCEớ EiSi6squa bênEiSi6s XWVks6kia đợEiSi6si cậuLFFFvT nhé.”

“Không cầnEiSi6s đâu.”CE ThủCE EiSi6sThủ dửLFFFvTng dEiSi6sưng CEnhư khôngXWVks6, quCEay đầuEiSi6s saEiSi6sng cLFFFvTười vLFFFvTới XWVks6Kỷ NEiSi6sam Phương:LFFFvT “CEMai CEem đLFFFvTi CEHồng KôngXWVks6, CEthứ EiSi6s7 tuEiSi6sần nàyLFFFvT kXWVks6hông vLFFFvTề XWVks6nhà vớiEiSi6s aXWVks6nh đượLFFFvTc, đếnXWVks6 EiSi6sluc đóXWVks6 aCEnh nóEiSi6si vCEới CEmẹ LFFFvT1 tiếngCE nhé.”

“Em điEiSi6s HồLFFFvTng KônLFFFvTg làmXWVks6 gLFFFvTì thế?”

Thủ EiSi6sThủ cảmEiSi6s giáEiSi6sc LFFFvTkì quặc,LFFFvT tLFFFvTrước đâLFFFvTy cXWVks6ô cLFFFvThạy EiSi6stới CEchạy lLFFFvTui, EiSi6sanh cóEiSi6s bXWVks6ao giXWVks6ờ thLFFFvTèm hỏiLFFFvT đâu.

“Xem pCEhim [Sắc,EiSi6s GiCEới], bảnCE uCEncut đấy.”

Chỉ vXWVks6ì mXWVks6ột bộLFFFvT pEiSi6shim màXWVks6 XWVks6bay điXWVks6 LFFFvTHồng KôXWVks6ng, xưaEiSi6s LFFFvTnay vốnXWVks6 lLFFFvTà phoEiSi6sng EiSi6scách XWVks6của cLFFFvTô LFFFvTấy mà.

“Đừng đXWVks6i nữaLFFFvT, ởXWVks6 nhàEiSi6s xCEem điCE, aXWVks6nh bảoXWVks6 ngườiCE giLFFFvTúp EiSi6sem tLFFFvTìm LFFFvTbản gốc,XWVks6 làEiSi6s LFFFvTđoạn 2XWVks60 phúLFFFvTt bLFFFvTị cXWVks6ut chEiSi6sứ gì.”

Thủ ThEiSi6sủ cảmLFFFvT thấyXWVks6 EiSi6svui LFFFvTvẻ yLFFFvTên tâmLFFFvT, nhìnXWVks6 XWVks6đi, lấyEiSi6s chồngCE cũngXWVks6 EiSi6scó XWVks6cái tốtXWVks6 đấyEiSi6s chứ:XWVks6 “VậLFFFvTy thXWVks6ế nhéLFFFvT, EiSi6sanh đừngCE cCEó quXWVks6ên đấy.”

Kết quLFFFvTả anXWVks6h ấXWVks6y LFFFvTlại thậtEiSi6s LFFFvTsự quêCEn chứLFFFvT, ThủEiSi6s ThủEiSi6s phảiXWVks6 đếnCE mấyXWVks6 ngàyEiSi6s chLFFFvTưa gặpCE đượcXWVks6 aEiSi6snh, XWVks6hôm naCEy nghCEĩ LFFFvTra phảiCE gọiLFFFvT CEcho aCEnh ấyEiSi6s, chuônEiSi6sg đổXWVks6 mEiSi6sột EiSi6shồi CElâu mXWVks6à kCEhông CEcó aCEi nghCEe, đaLFFFvTng địnhLFFFvT thôi,CE LFFFvTanh lạiXWVks6 nhậnXWVks6 điệnXWVks6 thEiSi6soại: ‘ALFFFvT lô?”

Nghe gCEiọng đCEã biếLFFFvTt còCEn cEiSi6shưa tỉnhCE LFFFvTngủ, kEiSi6shông rEiSi6sõ làCE đanCEg trLFFFvTên giưEiSi6sờng eXWVks6m nXWVks6ào nữa,LFFFvT côLFFFvT đLFFFvTột nhiêCEn nEiSi6sghĩ rEiSi6sa tròEiSi6s đùLFFFvTa EiSi6squái đảnEiSi6s, ỏnEiSi6s ẻnEiSi6s gọLFFFvTi LFFFvT1 tiếngXWVks6 CE“Nam PCEhương àLFFFvT”, gCEiọng XWVks6nũng nịuEiSi6s hỏiCE lEiSi6sại: “LFFFvTĐoán XWVks6xem CEem làLFFFvT EiSi6sai nào?”

“Thủ Thủ,”XWVks6 GiọnXWVks6g CEanh vẫnLFFFvT đặcCE sệtCE cơnEiSi6s nCEgái EiSi6sngủ: “NgoanLFFFvT CEnào, lầnEiSi6s sEiSi6sau LFFFvTmuốn chEiSi6sơi trLFFFvTò nàyEiSi6s, CEnhớ đừngCE dXWVks6ùng sốEiSi6s điệXWVks6n thCEoại ởLFFFvT nhàEiSi6s nhé.”

Cô thẹnCE LFFFvTquá CEhóa giậnEiSi6s: LFFFvT“Anh XWVks6tìm cCEho eXWVks6m [Sắc,CE GiớLFFFvTi] cEiSi6shưa đấy?”

Hỏi đếnCE anCEh ấy,EiSi6s XWVks6mà phEiSi6sải mấXWVks6t mấXWVks6y giEiSi6sây sXWVks6au aCEnh mEiSi6sới bậtEiSi6s cười:XWVks6 “Ồ,EiSi6s anEiSi6sh qLFFFvTuên EiSi6smất.”tiếng XWVks6anh tLFFFvTrầm đCEục nóCEi giọEiSi6sng mCEũi nEiSi6sghe nặnCEg trĩu,.CE CóXWVks6 lẽXWVks6 aXWVks6nh đangLFFFvT bịEiSi6s cảm,CE hCEoặc biếXWVks6t đâCEy aCEnh chỉCE đangEiSi6s mơLFFFvT ngủ.

Cô đLFFFvTột EiSi6snhiên cCEảm giácEiSi6s xLFFFvTót xaLFFFvT, bảoLFFFvT: “ThLFFFvTế tCEhôi vậy.”

“Thủ ThCEủ?” AXWVks6nh dườnCEg nhLFFFvTư cảmXWVks6 thXWVks6ấy khôngXWVks6 phải:CE “EmEiSi6s đừngXWVks6 gLFFFvTiận đấyCE nhéLFFFvT, aEiSi6snh bâyXWVks6 giờEiSi6s gọLFFFvTi điệnEiSi6s XWVks6bảo hCEọ CElàm đâEiSi6sy, nLFFFvThé EiSi6sThủ Thủ?”

“Không cầEiSi6sn đâu,CE CEem khônCEg mEiSi6suốn EiSi6sxem nữaEiSi6s rồi.”

Cô EiSi6scảm thCEấy LFFFvTchán nảLFFFvTn, rXWVks6ồi cXWVks6ũng cúpXWVks6 điệnEiSi6s thoại.LFFFvT CEThực LFFFvTra cũnCEg cCEhỉ làXWVks6 mộtXWVks6 chCEút giốngCE nhaCEu mLFFFvTà thXWVks6ôi, mùaXWVks6 CEđông nEiSi6săm ấyLFFFvT DịCEch TXWVks6rường XWVks6Ninh bXWVks6ị ốmLFFFvT LFFFvTmột đợtXWVks6 rXWVks6ất lâuEiSi6s, mãCEi khCEông thấLFFFvTy khỏXWVks6i, CEcô gọiEiSi6s đEiSi6siện chLFFFvTo anhEiSi6s, EiSi6sgiọng anXWVks6h ùCE XWVks6ù, dườnLFFFvTg EiSi6snhư đứaCE EiSi6strẻ nhỏ:XWVks6 “ỐiEiSi6s, aXWVks6nh EiSi6squên mất.”

Mà thựEiSi6sc XWVks6ra khEiSi6sông phảLFFFvTi lLFFFvTà CEquên, EiSi6sanh cXWVks6ố XWVks6ý nóiEiSi6s nhCEư EiSi6sthế, sXWVks6au đEiSi6só LFFFvTcô vCEội vềXWVks6 kEiSi6sý túcCE, vừEiSi6sa vXWVks6ề đãLFFFvT nhìLFFFvTn EiSi6sthấy CEbánh XWVks6kem vàLFFFvT hoaLFFFvT, côLFFFvT mớEiSi6si biếtXWVks6 LFFFvTanh vLFFFvTốn khCEông quCEên. XWVks6Bánh kEiSi6sem EiSi6slúc đEiSi6só cXWVks6hia XWVks6cho mCEọi nLFFFvTgười ởEiSi6s kCEý tLFFFvTúc, aLFFFvTi cũCEng cườiCE hìLFFFvT hìEiSi6s bảo:LFFFvT CE“Ngọt đấy!XWVks6, CEĐúng EiSi6sthế thậtXWVks6, CEngọt lắm,XWVks6 hươngLFFFvT vLFFFvTị ngọtEiSi6s ngàLFFFvTo XWVks6chạy tEiSi6shẳng vàoEiSi6s CEcon tim.

Lúc cEiSi6shia tayCE, aCEnh cứCE nXWVks6hắc đLFFFvTi nhLFFFvTắc lại:LFFFvT “ThủLFFFvT Thủ,LFFFvT eXWVks6m quêXWVks6n CEanh đi,EiSi6s eCEm quênLFFFvT XWVks6anh đXWVks6i… ThủEiSi6s ThCEủ, eCEm EiSi6shãy EiSi6squên aCEnh đi….”

Mà cLFFFvTô cCEứ nhưEiSi6s mộEiSi6st LFFFvTđứa nEiSi6shóc EiSi6skhóc lEiSi6sóc oXWVks6m sòm,LFFFvT cảLFFFvT mLFFFvTặt rLFFFvTưng rưnLFFFvTg nướLFFFvTc mCEắt, túXWVks6m lấyXWVks6 vạLFFFvTt áoXWVks6 aEiSi6snh khôCEng nCEỡ buông,EiSi6s hỗCEn loLFFFvTạn XWVks6như thế,LFFFvT LFFFvTkiểu bấtXWVks6 chấpCE khLFFFvTông rờEiSi6si EiSi6snhư thếEiSi6s, nhưEiSi6sng EiSi6smà cũngLFFFvT CEcó íXWVks6ch gCEì đâu?

Có íchCE gXWVks6ì nào?

Sau CEcùng CEanh vCEẫn vứtCE EiSi6sbỏ LFFFvTcô đXWVks6ấy thôi.

Không cCEần cXWVks6ô XWVks6nữa đấyEiSi6s thôi.

Thủ TLFFFvThủ cảmEiSi6s giXWVks6ác troEiSi6sng lCEòng nguộiLFFFvT lạnh,LFFFvT bXWVks6ởi LFFFvTvì nhớEiSi6s đếnEiSi6s nhữnEiSi6sg chuyệnLFFFvT nàyCE, lạiXWVks6 làmEiSi6s nXWVks6ước XWVks6mắt cCEô tuôCEn rơi.

Cô vẫnXWVks6 XWVks6dùng liệuLFFFvT CEpháp cũ,CE XWVks6ra ngoàiXWVks6 ănCE mộtXWVks6 bữaXWVks6, sXWVks6au đóXWVks6 đEiSi6si CExem liềnCE tCEù tXWVks6ì mấLFFFvTy XWVks6bộ CEphim, trEiSi6song phLFFFvTim cóLFFFvT CEvui CEbuồn LFFFvTli hợpLFFFvT, cóCE bEiSi6sài cLFFFvTa sinEiSi6sh tLFFFvTử buồnCE thươngEiSi6s, cCEó CEnhững XWVks6nỗi kCEhổ XWVks6đau vậtEiSi6s lộEiSi6sn, cCEó nhữnXWVks6g đờiEiSi6s ngườiXWVks6 bXWVks6i aiCE, XWVks6gian nCEan dườngCE nhưCE vĩnhCE viễEiSi6sn khôngXWVks6 cóXWVks6 bờEiSi6s bến.

Những lúcXWVks6 LFFFvTnhư EiSi6sthế cXWVks6ô tựEiSi6s cLFFFvTảm thấyLFFFvT mìnhLFFFvT qXWVks6uả lEiSi6sà mEiSi6say mắnEiSi6s tCErong cuộcEiSi6s sống.

Rạng sáCEng mLFFFvTới vLFFFvTề nhà,LFFFvT đLFFFvTã CEthấy KLFFFvTỷ LFFFvTNam Phương,EiSi6s côLFFFvT bấtEiSi6s nLFFFvTgờ vLFFFvTô cùnCEg, LFFFvTồ XWVks61 tEiSi6siếng: XWVks6“Sao aCEnh lạiCE về?”

Anh dCEường nhưXWVks6 cEiSi6só LFFFvTchút kCEhó chịuEiSi6s: EiSi6s“Nhà anXWVks6h, aEiSi6snh kXWVks6hông đượcEiSi6s vCEề chắc?”

Bọn LFFFvThọ đCEã LFFFvTgiao hẹnLFFFvT rCEồi, XWVks6khi bênEiSi6s EiSi6snào CEđó tứLFFFvTc giận,EiSi6s bênEiSi6s EiSi6skia khônCEg đEiSi6sược phépLFFFvT nổEiSi6si cXWVks6áu, thEiSi6sế nênXWVks6 côEiSi6s thCEuận tLFFFvTheo LFFFvTanh, LFFFvThíp mắtEiSi6s cườXWVks6i dCEỗ dànEiSi6sh: “ĐượcCE rXWVks6ồi, đưXWVks6ợc rồi,XWVks6 đEiSi6sương nhiEiSi6sên cóLFFFvT tLFFFvThể XWVks6về chứ.”EiSi6s VừaCE quXWVks6ay EiSi6sđi, LFFFvTcô lạiCE hỏXWVks6i: “AnhXWVks6 vEiSi6sề EiSi6slàm gLFFFvTì thế?”

Sắc mEiSi6sặt aEiSi6snh còCEn tCEệ hEiSi6sơn, LFFFvTnhư CEthể LFFFvTanh LFFFvTấy vừEiSi6sa EiSi6sgiận dỗiCE ởEiSi6s chỗCE LFFFvTem nLFFFvTào về,CE lạLFFFvTi cànCEg lCEàm XWVks6cô tLFFFvThấy tLFFFvTò mLFFFvTò hơEiSi6sn, cXWVks6òn EiSi6scó cCEô LFFFvTnào dámLFFFvT chọcEiSi6s giậLFFFvTn EiSi6sanh nữaXWVks6 đây?

Lúc EiSi6sanh thậtEiSi6s sựCE giậCEn, EiSi6sanh thưXWVks6ờng khCEông nXWVks6ói CEgì, mLFFFvTà tLFFFvThực rCEa cEiSi6sô cXWVks6ũng mEiSi6sệt rLFFFvTồi, CEuể oảXWVks6i lếtEiSi6s đEiSi6si CEthay quầnXWVks6 áo,EiSi6s CElúc XWVks6ra LFFFvTmới đểXWVks6 LFFFvTý trênXWVks6 bànEiSi6s đểEiSi6s cXWVks6ái CEgì đEiSi6só: CE“Gì thế?”

“Phim gốc.”

Anh LFFFvTtrả lờiCE tronXWVks6g CEsự mLFFFvTất kiLFFFvTên nhẫnLFFFvT, CEtừ béCE đCEã EiSi6sthế rồi,XWVks6 lúcEiSi6s nàEiSi6so XWVks6cũng LFFFvTchê côCE pCEhiền hLFFFvTà. CôCE làLFFFvT LFFFvTcon gáiLFFFvT, nXWVks6hỏ hXWVks6ơn aXWVks6nh rấtLFFFvT XWVks6nhiều tuổXWVks6i, lạiXWVks6 cCEứ khăngLFFFvT khănEiSi6sg EiSi6sthích báCEm theLFFFvTo EiSi6ssau anCEh, lạCEi thCEích cùCEng vLFFFvTới XWVks6cả đámXWVks6 XWVks6con XWVks6trai trEiSi6sèo tườngLFFFvT EiSi6sleo câCEy, anLFFFvTh CEthấy chXWVks6án nảnEiSi6s vớEiSi6si cáiCE đuôiLFFFvT nCEhỏ nàyEiSi6s lắEiSi6sm rồi,XWVks6 thếXWVks6 nênXWVks6 anEiSi6sh nóLFFFvTi chuyệnLFFFvT vớiCE LFFFvTcô chCEỉ vCEỏn LFFFvTvẹn tronCEg vònLFFFvTg LFFFvT3 phLFFFvTút đãLFFFvT EiSi6smất hếtCE cảCE nhẫnLFFFvT nại.

Cô CEnhất thờiCE vuEiSi6si EiSi6sra XWVks6mặt: “EiSi6sSắc GiớiEiSi6s à?LFFFvT MXWVks6ai eCEm XWVks6gọi HiEiSi6sểu TôLFFFvT đếnXWVks6 CEcùng EiSi6sxem, ngCEhe LFFFvTnói LFFFvTLương TriềEiSi6su VĩCE tXWVks6rong LFFFvTphim XWVks6có EiSi6snude, hEiSi6se he!”

Anh độtCE LFFFvTnhiên nCEói: LFFFvT“Mai phảiEiSi6s trảXWVks6 ngườiXWVks6 CEta rồi,XWVks6 CExem luLFFFvTôn hXWVks6ôm naXWVks6y đi.”

“Hả?”

“Em tưXWVks6ởng việcCE nàLFFFvTy dễCE lắmEiSi6s ấy?CE NgưXWVks6ời tCEa pXWVks6hải nểEiSi6s mặtXWVks6 lắmXWVks6 mớXWVks6i CEcho mCEượn đấy.”

“Trời ơLFFFvTi, KỷEiSi6s LFFFvTNam PhươEiSi6sng LFFFvTà, CEanh LFFFvTnghĩ cCEách đXWVks6i màEiSi6s, bâyEiSi6s giờXWVks6 eLFFFvTm bEiSi6suồn LFFFvTngủ muốnXWVks6 chếtLFFFvT điEiSi6s được,LFFFvT đXWVks6ể mLFFFvTai xXWVks6em nhé,CE mượLFFFvTn thEiSi6sêm LFFFvT1 nLFFFvTgày LFFFvTnữa nhLFFFvTé, nhé?”

“Phải XWVks6xem troEiSi6sng hXWVks6ôm naEiSi6sy, bâyLFFFvT gEiSi6siờ CExem luôn.”

Xem rXWVks6a aLFFFvTnh ấCEy hôCEm EiSi6snay tLFFFvTâm trLFFFvTạng đúnCEg làCE khôXWVks6ng ổCEn, đCEến chútEiSi6s vEiSi6siệc cỏLFFFvTn CEcon nàyXWVks6 cLFFFvTũng khEiSi6sông nXWVks6ỡ gXWVks6iúp, anXWVks6h XWVks6mà thCEật sựEiSi6s tứCEc lênXWVks6 thCEì quảCE LFFFvTlà đEiSi6sáng gEiSi6sờm vXWVks6ô cùEiSi6sng, côXWVks6 nhăCEn nXWVks6hó ôXWVks6m cCEuộn pCEhim, hômCE naCEy xLFFFvTem thLFFFvTì hXWVks6ôm naXWVks6y xeEiSi6sm vậy.

Ai dèLFFFvT cònEiSi6s bịXWVks6 anEiSi6sh giậLFFFvTt lấy:EiSi6s “ChâuEiSi6s chấuEiSi6s CEđòi CEđá xe.”

Cô lXWVks6e LFFFvTle lưỡi,XWVks6 tCEhực CEra câuEiSi6s nXWVks6ói EiSi6sấy EiSi6scòn CEcó cEiSi6sả EiSi6s1 sCEự tLFFFvTích đằngLFFFvT LFFFvTsau nữa,LFFFvT hồiCE EiSi6sđó anXWVks6h XWVks6đang họcXWVks6 cCEấp 2LFFFvT, côCE vLFFFvTừa mớiEiSi6s vàLFFFvTo lớpCE 1XWVks6, cCEả LFFFvTđám tEiSi6srẻ LFFFvTcon CEtâm đầuLFFFvT XWVks6ý hợpXWVks6 chLFFFvTơi LFFFvTđùa LFFFvTở sânLFFFvT cLFFFvTỏ bỏLFFFvT hEiSi6soang saXWVks6u khEiSi6su nhà,EiSi6s EiSi6smọi ngườEiSi6si XWVks6đang dựnLFFFvTg LFFFvTbảng XWVks6bóng rổEiSi6s mới.EiSi6s CXWVks6ô lCEúc CEđó LFFFvTbé EiSi6stí CEtẹo tCEeo, LFFFvTmà XWVks6lại bậEiSi6st nEiSi6shanh nhấtLFFFvT, lXWVks6ao đầuLFFFvT đếnCE LFFFvTra sứCEc dựXWVks6ng câyXWVks6 cộtCE bằngEiSi6s sắt.

Cả đámEiSi6s toànEiSi6s cEiSi6son trEiSi6sai CEồ CElên cưXWVks6ời, KỷEiSi6s LFFFvTNam XWVks6Phương cườiXWVks6 LFFFvTto nEiSi6shất, EiSi6scòn EiSi6skhinh tCEhường EiSi6snói cô:CE “CXWVks6hâu chấuXWVks6 đáEiSi6s xe!”

Cuộn bCEăng thậtCE CEsự hLFFFvTơi nặnEiSi6sg, phòngCE chiEiSi6sếu XWVks6phim lEiSi6sại ởLFFFvT XWVks6lầu 3EiSi6s, cCEô ngLFFFvThe tiLFFFvTếng aCEnh kLFFFvThẽ thởXWVks6 dCEốc, côCE XWVks6giơ taXWVks6y chọcCE cEiSi6shọc: XWVks6“Tam thiEiSi6sếu gEiSi6sia CEà, anCEh pLFFFvThải lXWVks6uyện XWVks6tập CEnhiều LFFFvTvào, cảEiSi6s EiSi6sngày đừngXWVks6 chỉLFFFvT vậCEn độnXWVks6g cCEó CE1 CEkiểu, anEiSi6sh nghCEe tiếEiSi6sng aXWVks6nh thởXWVks6 ấyCE, giàLFFFvT rồi.”

Anh khôngCE bựXWVks6c màEiSi6s EiSi6scòn cười:XWVks6 “Cút!”

Đây mớiLFFFvT lLFFFvTà KXWVks6ỷ NCEam PhươnEiSi6sg chứ,EiSi6s XWVks6cô phấnCE kLFFFvThởi bậtEiSi6s máyCE EiSi6schiếu, aXWVks6nh gXWVks6iúp côEiSi6s đXWVks6ặt cuộnXWVks6 CEphim, cXWVks6ô hỏi:EiSi6s “SaoCE EiSi6sanh khEiSi6sông XWVks6mua cáCEi máyLFFFvT chiếuCE kEiSi6sỹ thuậXWVks6t sốXWVks6 nhỉ?”

“Không phảiCE XWVks6em nóLFFFvTi chỉEiSi6s cóXWVks6 pXWVks6him nhXWVks6ựa mớiCE đượcCE gọEiSi6si làEiSi6s điệLFFFvTn CEảnh còXWVks6n gìXWVks6 nữa?”

Cô tXWVks6ừng nóLFFFvTi cLFFFvTâu nàyCE à?

Chẳng nhCEớ nữa

Trước nXWVks6ay, cCEô LFFFvTxem phiCEm LFFFvTkhông XWVks6thích cXWVks6ó XWVks6đồ ăCEn vEiSi6sặt bLFFFvTên cạnh,CE ngườiEiSi6s XWVks6ta XWVks6vào rạXWVks6p, EiSi6stay trLFFFvTái bEiSi6sỏng nLFFFvTgô tLFFFvTay CEphải EiSi6scô cXWVks6a, XWVks6chỉ cóLFFFvT XWVks6cô CE2 bànLFFFvT tCEay trắng.

Phòng EiSi6schiếu pLFFFvThim CEtrong nhLFFFvTà EiSi6srất nhỏ,LFFFvT nhXWVks6ưng mLFFFvTà thoảiCE EiSi6smái vôCE cùCEng, cCEô ngồiEiSi6s EiSi6sbó LFFFvTgối tLFFFvTrên sLFFFvTô LFFFvTpha, mLFFFvTà LFFFvTanh đanCEg EiSi6sngồi CEở LFFFvTghế CEbên LFFFvTkia, bắtXWVks6 đLFFFvTầu châXWVks6m mộXWVks6t điếuCE thuốc.

Cô XWVks6nhăn LFFFvTnhó mặtCE màEiSi6sy: LFFFvT“Kỷ EiSi6sNam Phương!”

Anh bậLFFFvTt XWVks6dậy bỏEiSi6s XWVks6ra ngoài.

Cô tưởnEiSi6sg CEanh đCEã đEiSi6si rồiLFFFvT, thếXWVks6 EiSi6snên yênEiSi6s tâmLFFFvT nCEgồi xeLFFFvTm tiếp

Cô hoànEiSi6s toCEàn chìEiSi6sm LFFFvTđắm vớiXWVks6 tEiSi6sình tiCEết phimCE, lúcLFFFvT xXWVks6em XWVks6ảnh trêCEn báXWVks6o kCEhông tEiSi6shể LFFFvTcảm nXWVks6hận CEra đượcLFFFvT TXWVks6hang DuXWVks6y lạiLFFFvT đẹXWVks6p đếEiSi6sn CEthế, lúcEiSi6s XWVks6cô ấyCE tLFFFvThật sựXWVks6 xCEuất hiệnLFFFvT trEiSi6sên mLFFFvTàn hìXWVks6nh, LFFFvTđột nXWVks6hiên cảmXWVks6 gCEiác nhưLFFFvT thaCEnh bảEiSi6so kiếLFFFvTm tuốtCE rXWVks6a khCEỏi vEiSi6sỏ bCEao, CEchân mXWVks6ày khLFFFvTóe mắtCE LFFFvTđậm sắLFFFvTc xuXWVks6ân, mềmEiSi6s mạLFFFvTi EiSi6sthanh thoEiSi6sát tựaLFFFvT mộtEiSi6s LFFFvTnhành XWVks6hoa đXWVks6ào, pXWVks6hong CEtình CEmuôn ngànEiSi6s, kLFFFvThôn tảXWVks6 vạnLFFFvT lần.

Lúc còLFFFvTn đanCEg mLFFFvTê EiSi6smẩn, KỷCE NCEam PXWVks6hương vLFFFvTào XWVks6từ LFFFvTlúc nàEiSi6so LFFFvTcô LFFFvTcũng khônCEg đểXWVks6 XWVks6ý, chEiSi6so đếnLFFFvT kXWVks6hi aEiSi6snh ngồCEi xuốngXWVks6 sôLFFFvT CEpha, EiSi6scô mXWVks6ới LFFFvTliếc LFFFvTanh CE1 XWVks6cái: “ALFFFvTnh kLFFFvThông rCEa ngoàEiSi6si à?”

Anh khôLFFFvTng đEiSi6sáp lEiSi6sại, toànCE bộCE tâmXWVks6 EiSi6strí EiSi6scô vẫLFFFvTn dồEiSi6sn XWVks6cả vàXWVks6o CEbộ phimXWVks6, quXWVks6ay rLFFFvTa lạiCE xEiSi6sem EiSi6sphim XWVks6tiếp. CEĐoạn “EiSi6skẹp giấy”LFFFvT trLFFFvTuyền thuyếCEt cuXWVks6ối cùEiSi6sng đXWVks6ã lênEiSi6s hXWVks6ình, cứCE coXWVks6i nhưLFFFvT côCE đãXWVks6 gặXWVks6p qXWVks6ua nhiềuXWVks6 phEiSi6sa kiểuXWVks6 nàyLFFFvT rồLFFFvTi, nhXWVks6ưng LFFFvTvừa xeLFFFvTm đếnLFFFvT đCEoạn EiSi6sấy, vCEẫn khôngCE nhLFFFvTịn đượEiSi6sc khìEiSi6s khCEì bXWVks6ật cườiLFFFvT. KỷCE NaLFFFvTm PhưCEơng độtEiSi6s XWVks6nhiên hỏi:LFFFvT “CóCE CEgì đánEiSi6sg cườEiSi6si à.”

“Độ khCEó XWVks6cao đXWVks6ấy.” CLFFFvTô EiSi6skhoa taCEy XWVks6múa cXWVks6hân: “TCEhật khônLFFFvTg thLFFFvTể tưởnEiSi6sg tưCEợng nổi….TạiCE LFFFvTsao cóXWVks6 tCEhể pLFFFvThấn khCEởi thếXWVks6 chứ?”

“Muốn thửXWVks6 tCEý không?”

“Hở?”

Không đCEợi cXWVks6ô phảnLFFFvT ứngEiSi6s lại,LFFFvT CEnụ hEiSi6sôn đãLFFFvT ậXWVks6p xXWVks6uống, cXWVks6ô CEvùng vẫEiSi6sy: “NàLFFFvTy, mùiCE thEiSi6suốc lá!”

Có quỷCE mớLFFFvTi bLFFFvTiết anCEh vừaCE làmLFFFvT đếnXWVks6 mấyLFFFvT điCEếu CErồi, cảEiSi6s ngườiCE EiSi6ssặc mCEùi CEthuốc. AnCEh khônXWVks6g bCEuông taEiSi6sy côCE liềnXWVks6 CEcắn tCEay aXWVks6nh, saLFFFvTu cùLFFFvTng aEiSi6snh khXWVks6ông cXWVks6hịu đượcEiSi6s đaXWVks6u, EiSi6skhông LFFFvTthể EiSi6skhông buông.

“Vậy aCEnh LFFFvTđi đánEiSi6sh rCEăng nhé.”

Quả XWVks6này xoCEng rồi,CE cLFFFvTô CEqua LFFFvTquýt nóXWVks6i: “ĐEiSi6si XWVks6đi, LFFFvTmau điLFFFvT đLFFFvTi, nLFFFvThớ tắmCE nữaEiSi6s đấy.”

Cô còXWVks6n phảiEiSi6s xeXWVks6m pEiSi6shim, tLFFFvTrước tiênEiSi6s cứLFFFvT phảiEiSi6s xEiSi6sua aXWVks6nh đXWVks6i CEcái đã,LFFFvT aXWVks6nh EiSi6sấy tắmCE trướcXWVks6 LFFFvTnay sEiSi6siêu lâuLFFFvT, lạXWVks6i thícEiSi6sh bảnhXWVks6 cLFFFvThọe, sấCEy CEtóc cEiSi6sũng phảiLFFFvT sấEiSi6sy XWVks6đến nCEửa ngCEày, đợLFFFvTi aXWVks6nh tắmEiSi6s EiSi6sxong, cCEô đXWVks6ã sLFFFvTớm xuốngCE EiSi6slầu điXWVks6 nXWVks6gủ rồi.

Ai màCE ngờCE đượEiSi6sc phCEim EiSi6scòn XWVks6chưa xeCEm hết,CE anLFFFvTh đãEiSi6s tắmEiSi6s xoCEng CErồi, anCEh mEiSi6sặc bộEiSi6s áoXWVks6 tắmLFFFvT bônXWVks6g CEbước rEiSi6sa ngoXWVks6ài, đếnEiSi6s tCEóc cũLFFFvTng LFFFvTchưa sấXWVks6y, LFFFvTtay cEiSi6sòn cầCEm EiSi6skhăn lông,EiSi6s vừaCE lXWVks6au vừXWVks6a ngLFFFvTồi xuôngCE, côXWVks6 LFFFvThoàn toàXWVks6n khônXWVks6g lườngEiSi6s trưEiSi6sớc, cCEó EiSi6smuốn thoEiSi6sát cXWVks6ũng kEiSi6shông kịXWVks6p, đànEiSi6sh tEiSi6sỏ EiSi6sra LFFFvTvẻ mặtEiSi6s khổLFFFvT sở:LFFFvT XWVks6“Kỷ NXWVks6am PhươngEiSi6s, XWVks6em EiSi6smệt lắm.”

Nhìn dángLFFFvT vẻEiSi6s aCEnh cóCE hơiEiSi6s LFFFvTnổi EiSi6scáu, nhưCEng aLFFFvTnh lEiSi6sại ngồiLFFFvT iEiSi6sm LFFFvTbất đLFFFvTộng, LFFFvTcô ngEiSi6shĩ thCEế nCEào thìEiSi6s hômCE nEiSi6say cXWVks6ũng pCEhải trXWVks6ở mCEặt bằngCE đượLFFFvTc, LFFFvTcô đànhLFFFvT đánhEiSi6s đònEiSi6s pEiSi6shủ đLFFFvTầu: “EiSi6sAnh rEiSi6sa EiSi6sngoài LFFFvTđi, dLFFFvTù EiSi6ssao anXWVks6h cũngXWVks6 cLFFFvTó CEchỗ điCE LFFFvTmà, CEem mệtLFFFvT CElắm rồi.”

Anh némEiSi6s khănLFFFvT tEiSi6sắm xuốLFFFvTng sàEiSi6sn, côXWVks6 nXWVks6ghĩ đEiSi6sợt CEnày khôLFFFvTng tránLFFFvTh kCEhỏi cãiLFFFvT nhLFFFvTau tXWVks6o rồXWVks6i, lầnLFFFvT EiSi6strước cXWVks6ô đuổiCE anLFFFvTh rCEa CEngoài, LFFFvT2 ngườiCE còLFFFvTn CElớn tCEiếng CEmột trận.

Cãi nCEhau chCEứ gLFFFvTì, LFFFvTcãi đLFFFvTi, EiSi6scô cCEũng chẳCEng sợ,XWVks6 còCEn hunLFFFvTg hănXWVks6g trợnCE mEiSi6sắt vớiXWVks6 anh.

Kết EiSi6squả aXWVks6nh khôngCE nóiEiSi6s EiSi6sdù chLFFFvTỉ mCEột tCEiếng, quCEay ngưLFFFvTời điLFFFvT mất.

Cô thởLFFFvT phàoCE nEiSi6shẹ EiSi6snhõm, xEiSi6sem tEiSi6siếp bộEiSi6s phimLFFFvT, LEiSi6sương TriềCEu VCEĩ trXWVks6ong phLFFFvTim đaEiSi6sng rơLFFFvTi nưXWVks6ớc mắt,EiSi6s mEiSi6sột ngLFFFvTười CEđàn ôLFFFvTng EiSi6snhư thCEế, vậXWVks6y EiSi6smà cũXWVks6ng EiSi6skhóc ư.

Trong lòXWVks6ng CEcô oáCEn trEiSi6sách, tấEiSi6st cCEả XWVks6là LFFFvTtại KỷXWVks6 NXWVks6am PhươnEiSi6sg pEiSi6shá đám,XWVks6 hEiSi6sại EiSi6scô kXWVks6hông xeLFFFvTm đượcXWVks6 phCEần đầu,CE EiSi6sđến đoạnEiSi6s cảmXWVks6 xLFFFvTúc nEiSi6shất thìCE LFFFvTlại CEhoàn toànLFFFvT khôngEiSi6s cEiSi6só cảmLFFFvT giáLFFFvTc gì.
(*chú1: ơ…CE “đoạnLFFFvT XWVks6kẹp giấy”CE tEiSi6sruyền LFFFvTthuyết CEở trEiSi6sên, tLFFFvTớ EiSi6sném cảEiSi6s raw&nEiSi6sbsp;lên, EiSi6sbạn nàCEo xeCEm SắcEiSi6s GiớiCE rồiCE ắLFFFvTt hiểuXWVks6, mXWVks6à XWVks6bạn nàLFFFvTo tòCE mòCE XWVks6là cáiXWVks6 gìEiSi6s thXWVks6ì đâyLFFFvT “传说中的回形针”CE tớEiSi6s khôEiSi6sng CExúi bẩXWVks6y kíCEch thXWVks6ích truEiSi6syền báEiSi6s gìCE EiSi6sđâu nhCEớ, vLFFFvTì phiLFFFvTm vìCE truyệnLFFFvT nóLFFFvT đềLFFFvT cậpXWVks6 EiSi6sấy mXWVks6à XD)

(*chú2: ngoại CEtruyện LFFFvTnày xảyEiSi6s rXWVks6a XWVks6vào lúcXWVks6 nàLFFFvTo ấyXWVks6 hở?CE TLFFFvT_T EiSi6stớ cũngCE khLFFFvTông rXWVks6õ nữaCE, dXWVks6ù đãXWVks6 LFFFvThỏi han tiCEeba nhCEưng mọi người&nbsCEp;cũng mEiSi6sù mLFFFvTờ nhưCE cLFFFvThúng LFFFvTta cEiSi6sả thôi)

 

3.

Ai CEmà biếXWVks6t tạiEiSi6s sEiSi6sao hôEiSi6sm đấyCE tôXWVks6i lạCEi say? 

 

 

Hôm đEiSi6só uốngCE đEiSi6sến sCEay XWVks6mèm, LFFFvTtay XWVks6Trác NhLFFFvTĩ sEiSi6sau EiSi6scùng cXWVks6òn EiSi6sói rCEa máu,XWVks6 tLFFFvTôi địCEnh lEiSi6sái xXWVks6e đLFFFvTưa cậLFFFvTu tXWVks6a đếnEiSi6s bệLFFFvTnh việnCE, nhCEưng CElại bịLFFFvT cảLFFFvT CEđám XWVks6anh LFFFvTem cXWVks6an ngăLFFFvTn, bCEảo tôCEi XWVks6ngộ nhCEỡ gặpCE LFFFvTcảnh sátXWVks6 CEthì sXWVks6ao, EiSi6stội EiSi6snày làEiSi6s tộiEiSi6s láLFFFvTi xLFFFvTe sEiSi6sau EiSi6skhi rượuLFFFvT biLFFFvTa XWVks6đấy. EiSi6sMà nếuCE khônEiSi6sg bịEiSi6s cảnhCE sCEát LFFFvTsờ CEgáy, tCEhì EiSi6scũng XWVks6không LFFFvTnên láiEiSi6s xCEe lXWVks6úc uXWVks6ống say.

Cả lũEiSi6s bọLFFFvTn LFFFvTtôi đâCEy XWVks6đều làEiSi6s nhữngCE côngLFFFvT dâEiSi6sn biếCEt tuâCEn XWVks6thủ luậtCE phLFFFvTáp, đươCEng nhiênEiSi6s khôngLFFFvT thEiSi6sể mạoCE XWVks6hiểm láCEi xXWVks6e lúXWVks6c LFFFvTsay đểXWVks6 bXWVks6ị cảnXWVks6h LFFFvTsát cXWVks6hộp được,XWVks6 thXWVks6ế nênLFFFvT đànhLFFFvT gọXWVks6i cXWVks6ho EiSi6s120, CExe cứuEiSi6s thươnCEg láLFFFvTt sCEau đãCE đếEiSi6sn đCEón TrácEiSi6s NhLFFFvTĩ đi.

Về chuyệLFFFvTn dạXWVks6 dàyLFFFvT EiSi6sTrác NhĩLFFFvT cLFFFvThảy mEiSi6sáu ấCEy à,EiSi6s thLFFFvTật sựLFFFvT LFFFvTlà tôXWVks6i pXWVks6hải xiCEn LFFFvTlỗi cCEậu tEiSi6sa rEiSi6sồi. TLFFFvTối đXWVks6ó tôXWVks6i vùEiSi6si đầuLFFFvT uEiSi6sống rượuEiSi6s giảEiSi6si sầuEiSi6s, lạiCE thêXWVks6m bênCE EiSi6scạnh cóEiSi6s EiSi6s1 LFFFvTlũ mLFFFvTù quángEiSi6s XWVks6chúc tXWVks6ụng LFFFvTkhông ngừng,CE uốnLFFFvTg saLFFFvTy lCEúc EiSi6snào cũEiSi6sng LFFFvTkhông CEbiết nữEiSi6sa. SaXWVks6u cùLFFFvTng tôiLFFFvT cCEòn muốnXWVks6 uốngCE LFFFvTmột mìnXWVks6h, TráXWVks6c NhỉEiSi6s bảEiSi6so: ‘ĐưCEợc tLFFFvThôi, bLFFFvTiết cCEậu khEiSi6sông thCEoải mEiSi6sái CErồi, CEly nCEày tôXWVks6i mLFFFvTời cậu.”

Cậu EiSi6sta EiSi6sbình tLFFFvThường cũXWVks6ng cXWVks6hỉ uốngXWVks6 ởEiSi6s mứLFFFvTc hXWVks6ơn CE1 chaEiSi6si thôEiSi6si, hômEiSi6s XWVks6đó gắnXWVks6g CEgượng đượcEiSi6s XWVks6đến LFFFvT2 cCEhai, LFFFvTcũng cEiSi6soi nCEhư bCEiết trọnLFFFvTg nghXWVks6ĩa kLFFFvThí rồi.

Tay nàyLFFFvT lCEúc CEuống sEiSi6say rồiEiSi6s CEthì lạiXWVks6 bEiSi6sắt đầuLFFFvT kEiSi6sêu CEla gàoXWVks6 thétXWVks6: “KhôngLFFFvT pLFFFvThải ThủEiSi6s ThủCE CEsinh coXWVks6n traXWVks6i rồEiSi6si àLFFFvT, cậuXWVks6 đXWVks6au CElòng cáLFFFvTi nỗiXWVks6 LFFFvTgì nEiSi6sữa? TôLFFFvTi kiLFFFvTếm cEiSi6sho cXWVks6ậu EiSi6s8 EiSi6sem 1XWVks60 LFFFvTem EiSi6sđẻ LFFFvTđược nuôEiSi6si đưLFFFvTợc, đểCE mấyXWVks6 EiSi6sem ấyCE siEiSi6snh EiSi6scho cLFFFvTậu LFFFvT1 tXWVks6á nhLFFFvTé, cậXWVks6u thícXWVks6h coCEn LFFFvTtrai LFFFvTcó coCEn tXWVks6rai, thíLFFFvTch cLFFFvTon gEiSi6sái cLFFFvTó CEcon gái!”

Tôi vừaCE nLFFFvTghe xoXWVks6ng, đãCE cXWVks6ảm thEiSi6sấy mLFFFvTen rượXWVks6u dộiLFFFvT lêCEn đầu,EiSi6s bậLFFFvTt dậXWVks6y hấCEt XWVks6tung cảCE bàEiSi6sn, đCEám ngườiEiSi6s xunEiSi6sg quaLFFFvTnh lLFFFvTiều mạngCE XWVks6can XWVks6ngăn. TôCEi phảEiSi6si đEiSi6sánh chCEo EiSi6sthằng ôCEn coCEn LFFFvTnày mộtCE trậCEn, kếtLFFFvT qEiSi6suả cảEiSi6s ngườiXWVks6 cậuEiSi6s XWVks6ta xiêuCE vẹo,EiSi6s XWVks6nôn rEiSi6sa ngLFFFvTay mộtXWVks6 CEbãi máu.

Được lắm,EiSi6s tôiLFFFvT khôngCE thEiSi6sèm EiSi6schấp EiSi6sôn conEiSi6s, EiSi6stôi đưaCE LFFFvTcậu tEiSi6sa tớiCE bLFFFvTệnh EiSi6sviện vậy.

Lúc xLFFFvTe cCEứu thưEiSi6sơng LFFFvTđến, cậuXWVks6 CEta taCEy cònCE đangCE XWVks6cắm ốngEiSi6s truyềnCE vẫCEn cốXWVks6 nCEíu taEiSi6sy tEiSi6sôi, chânXWVks6 tEiSi6shành EiSi6ssâu sắcXWVks6 nói:XWVks6 “CCEon tEiSi6srai cũngLFFFvT đượcCE rồiCE, coEiSi6sn trLFFFvTai cũnCEg tXWVks6ốt XWVks6mà, saEiSi6so cEiSi6sậu LFFFvTlại CEkhông EiSi6sthích cLFFFvTon traCEi chứ?”

Có cCEon tLFFFvTrai đểCE LFFFvTlàm cáiCE gìCE nàEiSi6so CCEon gáLFFFvTi khôngEiSi6s phEiSi6sải tốXWVks6t hơnXWVks6 à!

Sinh đẻLFFFvT cóXWVks6 LFFFvTkế hoạcLFFFvTh bâyLFFFvT gEiSi6siờ khôLFFFvTng chLFFFvTo XWVks6phép đẻXWVks6 đứaLFFFvT thứLFFFvT LFFFvT2, nếCEu LFFFvTkhông tCEôi cóEiSi6s cầnCE phảiEiSi6s kXWVks6hổ thXWVks6ế nàEiSi6sy XWVks6không hả?

Vả lạiEiSi6s EiSi6stôi dỗXWVks6 dàXWVks6nh CEcô XWVks6ấy siLFFFvTnh chEiSi6so đXWVks6ứa CEcon dễCE CElắm đấXWVks6y àEiSi6s? TôiXWVks6 dỗLFFFvT ngoCEn dỗXWVks6 ngCEọt XWVks6cô ấyLFFFvT đLFFFvTến cảEiSi6s EiSi6s1 nămXWVks6 cóLFFFvT lẻCE rEiSi6sồi đấyCE, EiSi6schỉ moCEng mỏiLFFFvT cEiSi6sô ấyEiSi6s EiSi6ssinh cCEho tôCEi LFFFvT1 đứaXWVks6 cCEon gEiSi6sái, tCEhế XWVks6mà XWVks6kết quEiSi6sả lạiEiSi6s làLFFFvT cXWVks6on trai!

Tôi còLFFFvTn gXWVks6ì đEiSi6sau lòCEng CEhơn không?

Ông EiSi6sbà nộXWVks6i nghCEe nóiEiSi6s làEiSi6s coCEn traLFFFvTi, XWVks6thì hEiSi6sài CElòng lắmXWVks6, EiSi6skhỏi phLFFFvTải nóCEi, giXWVks6ống hệtXWVks6 nhLFFFvTư cXWVks6ó đLFFFvTược đứaEiSi6s cLFFFvTháu đíchCE tôEiSi6sn rồEiSi6si XWVks6thì vạnXWVks6 CEsự đềuXWVks6 thLFFFvTỏa mãCEn, tôiLFFFvT cLFFFvTó cốCE bảoCE XWVks6cô ấyXWVks6 CEsinh thCEêm đứaEiSi6s nữaEiSi6s thXWVks6ì đếnCE cảCE viCEện CEtrợ bêEiSi6sn nEiSi6sgoài cũCEng cLFFFvThẳng còLFFFvTn ai.

Tôi XWVks6có dễLFFFvT dànLFFFvTg XWVks6gì khCEông hảCE tôi?

Mượn rượuXWVks6 tiêEiSi6su sEiSi6sầu, LFFFvTsầu CEthêm sầLFFFvTu, CErượu EiSi6sngấm ruCEột sầuXWVks6, quLFFFvTả thật,EiSi6s ngườiCE sầuEiSi6s cóLFFFvT LFFFvTrượu sầu.

Tôi CEcòn chưLFFFvTa XWVks6ói máuEiSi6s đấyLFFFvT, cXWVks6ậu XWVks6ta đãXWVks6 óLFFFvTi mCEáu rồi.

Đợi đếnEiSi6s LFFFvTlúc CEcậu tCEa đCEẻ cLFFFvTon traEiSi6si, tôiXWVks6 thểXWVks6 nàoLFFFvT cũngEiSi6s EiSi6schuốc cậuCE tEiSi6sa EiSi6sbữa nữa.

Để CEcậu EiSi6sói mEiSi6sáu CEcho LFFFvTmà xem!

*chú: HXWVks6E đấyLFFFvT cácXWVks6 XWVks6cậu EiSi6sạ ╮( ̄▽ ̄”)