Anh có thích nước Mỹ không? - Chương 19 part 01

Chương XIX 

Hạnh phúc là chuyện dễ dàng biết bao 

Xe ô tô của Lâm Tĩnh từ từ ra khỏi trường G, vừa hòa mình vào dòng xe dưới ánh đèn đường, chiếc xe Honda màu đen của Trần Hiếu Chính liền quay lại trường. May mà nửa đêm ít người đi lại, tốc độ lái xe của anh mới không bị người khác lườm nguýt. 

Anh xuống xe, một mình bước ra giữa sân, tại sao trước kia không hề phát hiện ra rằng, giữa sân bóng không một bóng người, tiếng gió thổi lá cây xào xạc lại nghe rõ đến vậy. Anh xoay người một vòng, nhìn xung quanh một cách vô vọng, vẫn chỉ có một mình anh, nhắm mắt lại, dường như vẫn nghe thấy Trịnh Vi năm đó đang gục vào vai anh thì thầm: “Anh Chính, anh hứa với em đi, đừng để em phải chờ anh nữa, em sợ mình không có đủ can đảm để đợi mãi ở một vị trí, lại càng sợ bọn mình đi mãi mà không tìm thấy nhau…”

Anh đã đi quá xa, còn cô không thể đứng đợi mãi ở vị trí cũ, có lẽ họ đã thực sự không thể tìm thấy nhau, điều này anh đã biết từ lâu, chỉ vì anh thấy ân hận nên quay trở lại; giống như vận động viên leo núi men theo một hướng đã định, giữa đường gặp bao khó khăn gian khổ cũng đều nằm trong sự dự đoán nhưng tuyệt đối không quay đầu nhìn lại. Vì trong tích tắc quay đầu đó, anh ta mới giật mình nhận ra mình đang đứng giữa vách đá cheo leo.

Anh quay đầu, lặng lẽ gục đầu xuống vô lăng, lúc rời sân bóng rổ anh kéo hết cửa kính xuống, nhạc để ở mức to nhất, nếu tốc độ mà anh lái đủ nhanh, sẽ không có người nhìn thấy, nước mắt đang giàn giụa trên gương mặt bình tĩnh đến lạnh lùng của một người đàn ông.

- © -

Trịnh Vi mơ màng nhìn dòng xe chạy qua ngoài cửa sổ, bất ngờ lẩm bẩm một cau, “Sao anh biết em ở sân bóng rổ? ” 

Lâm Tĩnh nói: “Đi một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy”. Nói rồi anh rút ra chai nước để bên cạnh đưa cô.

Trịnh Vi uống nước như máy, sau đó nghe tiếng nhạc trong xe, miệng khẽ cất tiếng hát theo. Quãng đường từ trường G đến khu tập thể của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc khá dài, gió đêm lại là liều thuốc giã rượu tốt nhất, cô mong mình mãi chìm trong cơn say, nhưng cuối cùng dần dần đã tỉnh. Đột nhiên cô rất biết ơn Lâm Tĩnh, không phải chỉ vì một cú điện thoại mà anh phải lặn lội trong đêm khuya tìm cô, mà vì anh không hề hỏi gì, tại sao lại ở đây? Tại sao lại uống nhiều như vậy? Tại sao lại đi một mình? Cô không muốn trả lời gì hết.

Trên trục đường chính đã vắng xe đi lại, đương nhiên cũng không còn cảnh sát giao thông trực ban, nhưng khi đến ngã tư cuối cùng đèn đỏ bật sang, Lâm Tĩnh vẫn cho xe dừng lại.

Trịnh Vi nói: “Thực ra ở đây không có máy quay, nếu là em, chắc chắn em sẽ phóng qua”. 

Lâm Tĩnh đáp: “Mình biết nơi mình cần đến, và cũng không có gì gấp nên có thể chấp hành quy định, tiến hành từng bước một”.

Trong lúc nói chuyện, Trịnh Vi khẽ liếc anh, giờ mới phát hiện ra, nếu trông cô rất tệ thì anh cũng chẳng có gì gọn gàng. Mái tóc của anh hơi rối, trên chiếc áo sơ mi dài tay màu kem, cả bờ vai dính đầy vết màu đỏ tía đã khô, còn có mấy giọt bắn vào trước ngực, khi cô lại gần hơn, liền ngửi thấy mùi rượu vang. 

Cô muốn hỏi, nhưng đã kìm lại được. Lâm Tĩnh có thể giữ yên lặng trước những điều cô không muốn nói, tại sao cô không thể? Cô đã không còn là cô bé Tiểu Phi Long có thể ngang nhiên tuyên bố quyền sở hữu của mình đối với Lâm Tĩnh trước mặt mọi người nữa, anh có cuộc sống riêng của anh, điều này rất bình thường, bởi họ đều đã trưởng thành.

Nhưng Lâm Tĩnh đã phát hiện ra vẻ ngập ngừng muốn hỏi của cô, anh nhìn xuống bờ vai trái của mình theo phản xạ, cười đau khổ: “Giật mình vì cú điện thoại của em, quần áo cũng chẳng kịp thay mà đi ngay”.

Trịnh Vi cười nói: “Nước Mỹ đã rèn cho anh thói quen tối đến uống rượu vang một mình ở nhà à? ”

Anh nhún vai: “Đây có thể là một thói quen xấu”. 

Lần này, cô không phản đối việc Lâm Tĩnh đưa cô đến tận chân cầu thang khu tập thể, cô đã qúa mệt mỏi rồi, không muốn tranh cãi những điều nhỏ nhặt nữa. Trước khi xuống xe, cô do dự một lát, cuối cùng vẫn nhìn anh, nói: “Em xin lỗi”.

Lâm Tĩnh không hiểu. Cô lấy ngón tay di lên chốt mở cửa xe, nói: “Em muốn nói là hôm anh đưa em về, những điều em nói với anh trên xe. Hôm đó trong lòng em không được vui, nói ra những lời quá đáng, thực ra em biết em không có tư cách gì để đòi hỏi anh phải làm gì cho em, càng không thể trút lên đầu anh những chuyện buồn của em. Anh đi Mỹ, không để ý gì đến em cũng phải, nói cho cùng, chuyện của bác Lâm… do trước đây em đã quá quen với việc anh…” 

Anh nhìn cô, yên lặng lắng nghe, vẻ chăm chú này khiến cô cảm thấy hơi ngại ngùng, cảm thấy mình không diễn đạt được hết ý, càng nói càng không đâu vào đâu, đành vội vàng kết thúc: “Em chỉ muốn nói là, hôm đó em không nên nổi cáu với anh”. 

Lâm Tĩnh mỉm miệng cười, lúc anh cười, trong ánh mắt anh luôn có một cái gì đó rất khó tả bằng lời, lúm đồng tiền ở má trái và nếp hằn dưới cằm hiện rất rõ. Trịnh Vi thầm nghĩ, con đường tiến thân của anh thuận lợi, có phải là do có quá nhiều tên tội phạm bị nụ cười này bỏ bùa hay không?

“Em… em phải lên đây, Thử Bảo đợi em ở nhà quá lâu rồi, chắc là sốt ruột lắm”. Cô tìm được cho mình một lý do tuyệt vời, và thế là cô xuống xe, giúp anh đóng cửa xe lại.

Cô đã nói tạm biệt rồi, nhưng rõ ràng là anh không hề có ý định đi ngay mà vẫn mỉm cười ngồi trong xe nhìn cô. 

“Muộn lắm rồi, anh về đi”. Cô vẫy tay về phía anh.

Anh nói: “Không sao, anh nhìn em lên tầng, gửi lời hỏi thăm Thử Bảo của em nhé. Rất muốn có cơ hội lên thăm nó”. 

Trịnh Vi gãi đầu, cười hiền, “Thăm nó có gì là khó, nó có gì nổi tiếng đâu. Đợi khi nào anh có thời gian, mời anh lên uống trà."

Anh nói: “Được thôi, anh có thời gian”. 

“Hả? ” Anh trả lời quá bất ngờ khiến cô không kịp phản ứng, nụ cười ngắc ngứ ở đó. Phòng cô không hề có trà, bình thường nước sôi cũng chẳng có, trong tủ lạnh toàn là nước khoáng đóng chai và nước ngọt. Câu nói “Lên uống trà” chỉ là khách sáo mà thôi, mọi người đều nói như vậy, ai cũng ngầm hiểu mà không coi là mời thật lòng, lẽ nào đi học mấy năm đã khiến anh bắt đầu không hiểu những câu nói khách sáo của người Trung Quốc rồi ư? 

Nếu trước mặt là người khác, có thể Trịnh Vi sẽ hung hổ nói một câu, “Anh có thời gian, em không có”. Nhưng anh không phải là người khác, anh là Lâm Tĩnh. Hồi nhỏ, một tuần bốn lần đến ăn cơm trực nhà anh cô vẫn còn nhớ như in, cô thầm rủa mình nhiều lời, nhưng cuối cùng đã không nói lời từ chối, đành miễn cưỡng nói một câu “Được thôi”. Quay lưng về phía anh, ấm ức dẫn đường.

“Bên này”. Cô bước lên cầu thang trước anh. Dãy nhà cô ở được xây dựng từ cuối những năm 80, đèn cầu thang đã hỏng từ lâu, ban quản trị của cơ quan cũng không hề quan tâm, mọi người sống ở đây lâu ngày cũng thành quen. Đầu óc Trịnh Vi đã tỉnh táo, nhưng bước chân lại chơi vơi, đúng lúc lơ đãng, bước hẫng suýt ngã, may mà Lâm Tĩnh đi sau cô kịp thời đỡ, rồi anh nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình với vẻ rất tự nhiên, “Tối quá, phải thay đèn thôi."

“Vâng, phải thay thôi”. Trịnh Vi bối rối nói theo. “Í, không biết có phải em quên mang chìa khóa không nhỉ? ” Nói rồi cô liền rút tay ra, lục tìm chìa khóa đến tận cửa phòng.

“Hóa ra là ở đây”. Lúc này cô mới rút chìa khóa ra. 

Lâm Tĩnh chỉ cười nói, “Con gái ở một mình, tốt nhất là chuẩn bị chìa khóa ngay từ dưới cầu thang”.

Trịnh Vi tỏ vẻ đồng tình, mở cửa bước vào, bật đèn, Thử Bảo vẫn ngồi trên nóc tủ lạnh ngủ ngon lành, thấy có người bèn cựa mình nhảy xuống, thật hiếm khi thấy nể mặt như vậy.

“Thử Bảo, con cũng biết mẹ về rồi à? ” Trịnh Vi quá bất ngờ vì sự nhiệt tình này, định bế nó, nhưng nó lại giãy giụa đòi xuống, xăm xắn quấn bên chân Lâm Tĩnh, còn liên tục dụi đầu vào anh, vẻ nhiệt tình này khiến Trịnh Vi sững sờ như từ trước đến nay cô đã quen với sự thờ ơ của nó. 

“Thử Bảo, ngoan nào”. Cô cười với Lâm Tĩnh, “Chắc là đói rồi, bình thường nó có thế đâu”.

Lâm Tĩnh quỳ xuống, gãi gãi cằm Thử Bảo, mắt nó lim dim miệng rên khẽ tỏ vẻ rất khoái chí, vẻ nịnh bợ đó khiến Trịnh Vi không thể chấp nhận được. Cô liền tranh thủ mở cửa phòng ngủ, để Lâm Tĩnh ở ngoài, “Anh đừng vào vội, em thu dọn một chút”. Gian phòng cô ở giống như những người độc thân khác, mọi sinh hoạt hằng ngày đều diễn ra trong phòng ngủ, phòng khách có cũng thành thừa, ngoài tủ lạnh ra, không còn đồ dùng nào khác, bây giờ lại biến thành lãnh địa của Thử Bảo, dưới đất bày la liệt đồ chơi của nó và giấy báo nó xé. 

Cô vội nhét quần lót, tất da chân, quần áo trên giường vào tất cả những chỗ có thể giấu, sau đó lại để gọn đống đồ ăn vặt và tạp chí vào một chỗ, trong lúc vội vàng, suýt thì vấp vì đôi giày cao gót ở giữa phòng, khẽ rủa thầm một tiếng, mới phát hiện ra Thử Bảo đã sục cửa vào từ lúc nào, Lâm Tĩnh miệng cười tủm tỉm đứng ngoài cửa.

“Em đã thu dọn xong phòng ốc chưa? ” Anh điềm đạm hỏi. 

Mặt Trịnh Vi liền đỏ bừng lên, vừa định nói lấp kiếm vài câu nhưng lại nghĩ bụng, bừa bộn mặc kệ bừa bộn, từ xưa cô vốn đã như thế, cũng chẳng hy vọng anh kỳ vọng gì ở cô. Thế là quyết định không thu dọn nữa, chỉ cố gắng dọn hết đám quần áo vắt đầy trên chiếc ghế tựa duy nhất trong phòng ra cho anh ngồi, “Thôi tạm thế đã nhé, phòng em ngoài ông xã của cô bạn cùng phòng cũ đến chơi, chưa hề có ai khác”. 

Lâm Tĩnh thản nhiên bước qua mấy đôi giày cao gót vứt dưới nền nhà như lôi trận, nhìn chiếc ghế có đống quần áo chất thành núi đó, nói: “Thôi, đừng thu dọn nữa, anh ngồi một lát, uống cốc trà là về ngay”. Chăn trên giường cô bị cuộn tròn lại, máy vi tính xách tay đặt trên chiếc gối, rất rõ ràng, đó mới là nơi cô chiến đấu và sinh hoạt. Đứng trước cảnh tượng bừa bộn này, anh không hề thấy bất ngờ, cô đã trưởng thành, nhưng trong vấn đề này chưa hề có tiến bộ gì, chỉ có điều khi anh tưởng tượng ra ngày ngày đi từ cái ổ bừa bộn này ra là một cô thư ký, xinh xắn gọn gàng, bất giác chỉ muốn cười. Anh chỉ vào giường, “Anh ngồi đây không sao chứ? ” 

Trịnh Vi vốn đang có chuyện trong lòng, giờ lại càng đau đầu vì vụ dọn dẹp này, cái giường đó vốn là chỗ ngủ, bàn học kiêm ghế sofa của cô, thấy vậy cô bèn vội vàng gật đầu, “Anh ngồi, anh ngồi đi, máy vi tính em mở rồi đấy, anh bật nhạc lên nghe, em kiếm cái gì cho anh uống, anh muốn uống gì? ”

“Không cần phiền đâu, uống trà xanh là được rồi”. Lâm Tĩnh tìm đến file nhạc MP3 trong máy vi tính của cô, sau khi tiếng nhạc vang lên, anh mới phát hiện ra cô vẫn đứng ở cửa phòng mà không nói gì.

Anh liền hiểu vấn đề, “Không có trà xanh cũng không sao, em có cái gì? ” 

Trịnh Vi bước ra nhìn tủ lạnh, “Có nước lọc lạnh và không lạnh”. 

“Cũng được, em uống gì thì anh uống đấy”.

Trịnh Vi đưa nước cho anh, anh đón lấy, nói: “Em đi rửa mặt đi sẽ dễ chịu hơn đấy”. 

Trịnh Vi không hiểu ý bèn nhìn vào gương, cô giật bắn mình, người trong gương đầu tóc rối bời, mascara chải mi nhòe nhoạt, lớp phấn phủ cẩn thận trên mặt đã có phần lem nhem, đâu còn là cô gái Trịnh Vi xinh đẹp thông minh nữa, chẳng khác gì một con quỷ.

Nước cũng uống rồi, bây giờ đã gần 11 giờ đêm, nhưng không chuyện trò dăm ba câu, cũng không thể tiễn khách về ngay được. Lâm Tĩnh nhìn cô đứng đó với vẻ bối rối, bèn nói: “Lại đây ngồi với anh một lát”.

Trịnh Vi nhủ thầm trong bụng, nói gì lạ vậy, đây là nhà của mình, tại sao anh ta lại bình thản như chủ nhà, còn mình lại giống như vị khách không mời mà đến? Ngồi thì ngồi, ai sợ ai.

Trịnh Vi ngồi cách Lâm Tĩnh một cánh tay, sau đó phát huy sở trường tìm chủ đề nói chuyện của mình. Tiếng nhạc trong vở nhạc kịch Kim Sa du dương trong máy tính vẫn vang lên, cô nghe anh kể những niềm vui nỗi buồn trong những năm tháng đi học nước ngoài, còn mình thì cũng từ từ kể cho anh nghe những chuyện cười đã xảy ra khi mới đi làm, anh vẫn như ngày trước, luôn khiến người khác có cảm giác anh đang chăm chú lắng nghe, không khí cũng không đến mức quá nhạt nhẽo.
Nghe xong bài hát Giữa hoa, tiếng nhạc liền dừng lại, đúng lúc chủ để hai người vừa nói cũng đến hồi kết thúc. Anh không nói gì nữa, đột nhiên cô cũng không biết nên tiếp tục như thế nào, không có tiếng nhạc đi kèm, không gian tự nhiên yên tĩnh đến kì lạ. Cô càng cố gắng tìm chủ đề, nói ra càng luống cuống, anh cũng không nói thêm câu nào nữa. 

Con người thật kỳ lạ, phút trước còn hồ hởi chuyện trò, phút sau đã ngại ngùng căng thẳng. Lúc đó, dường như có thể nghe thấy hơi thở trong không khí, không biết của anh hay của cô, cô cảm thấy không biết để tay chân ở đâu, có lẽ đây là lúc kết thúc lời mời dự kiến này. Và thế là cô chuẩn bị tinh thần, định nói: “Muộn quá rồi, đừng để ảnh hưởng đến công việc ngày mai của anh”. Vừa mở miệng, đột nhiên di động của cô vứt ở đầu giường đổ chuông, âm thanh xuất hiện bất ngờ này lại không thể giúp cô trút được gánh nặng, mà tựa như một bàn tay vô hình, bóp mạnh vào tim cô. Cô giật bắn mình, không kịp nghĩ gì mà đứng bật dậy như cái lò xo, nhưng người bên cạnh đã nhanh hơn cô, ấn chặt vai cô xuống, cô chưa kịp kêu lên thất thanh thì đôi môi của anh đã ập xuống. 

Trịnh Vi sững người, dây cót trong đầu đều đứt ra thành từng đoạn, nụ hôn không báo trước này không hề nhẹ nhàng mà vô cùng tham lam. Trong chốc lát hơi thở của cô xen lẫn mùi rượu thoang thoảng, mùi bọt cạo râu, và còn một mùi thơm đặc biệt khác. Trong khoảng khắc đó, cảm giác duy nhất xâm chiếm trong đầu Trịnh Vi chỉ có hai chữ: Hoang đường!

Lâm Tĩnh chưa bao giờ làm thế với cô, trước kia, những cuộc tiếp xúc thân mật nhất giữa hai người ngoài khoác vai và cầm tay, chính là nụ hôn lên mắt ở trên tuyến xe bus đó. Trong ký ức của cô, Lâm Tĩnh tựa ngọn đèn màu da cam trên bàn học của anh, là sự tồn tại ấm áp và khoan thai. Kể cả từ nhỏ cô đã thề sẽ lấy anh làm chồng, nhưng cuộc sống hôn nhân mà cô tưởng tượng cũng chỉ dừng lại ở việc suốt đời bên nhau, mãi mãi không bao giờ xa cách, chưa bao giờ nghĩ đến sự gần gũi như thế này. Tên của Lâm Tĩnh trung tính, từ nhỏ đã có người hỏi cô, rốt cuộc Lâm Tĩnh của cậu là nam hay nữ, câu trả lời của cô là: Lâm Tĩnh là Lâm Tĩnh, là một người đặc biệt và quan trọng, nhưng chưa bao giờ liên quan đến tình dục. 

Nhưng lúc này đây, chỉ cần mấy động tác, anh đã dễ dàng phá tan mọi sắp đặt tâm lý của cô, khiến cô ngỡ ngàng, kẻ đang khám phá cô bằng nụ hôn nóng bỏng này, không phải là Lâm Tĩnh trong ký ức của cô, mà là một người đàn ông thực thụ.

Cô còn đang ngỡ ngàng, thì bàn tay anh lại bắt đầu khiến cô đỏ mặt, tim đập thình thịch. Trịnh Vi bèn đẩy anh ra, thở hổn hển hỏi: “Anh làm gì vậy? ”

Anh không trả lời, chỉ khẽ cười, đè nửa trọng lượng cơ thể lên cô, và cả bàn tay, giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể cử động, lực vừa đủ mạnh. Nếu cô cố gắng giãy giụa, thực ra cũng không đến mức không thoát ra được. Có lẽ từ đầu anh đã nhận ra, cô đã mệt, một nỗi mệt mỏi bắt đầu từ con tim, và sức mạnh của anh lại vô tình bù đắp cho sự mềm yếu và trống trải đó. Không ngờ cô lại nghĩ rằng, nếu lúc này đây cô cố tình đẩy anh ra, phải chăng anh sẽ không bao giờ đem lại hơi ấm cho cô nữa, phải chăng nỗi trống trải trong lòng cô sẽ lan rộng mãi mãi không có điểm dừng?

Có lẽ cô thực sự cần một sự bù đắp mạnh mẽ, cho dù không phải vĩnh hằng. 

Nhưng lý trí bị dồn đến đường cùng, cũng cần phải đôi co chống lại, giữa ranh giới của sự bất ngờ và nông nổi, cô vẫn mang máng hiểu rằng, nếu để anh tiếp tục như vậy, quan hệ chỉ càng thêm rối ren, kể cả cô coi anh là một người đàn ông, nhưng không phải mọi thứ đều diễn ra theo một trật tự đó sao? Không nói đến chuyện quá khứ, nhưng từ khi gặp lại, họ chưa bao giờ nghiêm túc nói về vấn đề tình cảm, thậm chí trước đó, ngay cả bước đệm nắm tay hay nụ hôn, anh cũng chưa bao giờ cho cô?

Lúc này đối với Trịnh Vi, cú sốc về mặt tâm lý mạnh hơn rất nhiều so với cơ thể, mâu thuẫn của cô bắt nguồn từ sự luống cuống, và đối với một người đàn ông đang trong giây phút rực lửa, sự chống cự ngập ngừng này chẳng khác gì lửa đổ thêm dầu, bàn tay anh đã nhanh chóng phá bỏ mọi chướng ngại vật trên người cô, mơn man trên những ngóc ngách thầm kín của cơ thể cô, dĩ nhiên còn có đôi môi của anh. Cô có cảm giác máu nóng trong người bốc lên tận đỉnh đầu, anh vuốt ve cô, khiến cô quằn quại, cho dù cô không phải là người chưa từng trải, nhưng vẫn không thể tin hai người lại có thể thân mật ở mức này.

Tiếng nhạc chuông điện thoại di dộng lại vang lên nhưng không ai để ý nữa. 

Trước khi tiến sâu vào cơ thể cô, hai tay anh nâng cằm cô, cô nhắm mắt lại.

“Mở mắt ra nhìn anh”. Anh nói. 

Trịnh Vi nhìn thấy mình trong mắt anh. 

“Em chưa bao giờ nghĩ đến điều này, Lâm Tĩnh”. 

“Nhưng anh đã từng nghĩ đến”.

Lúc anh đưa sâu vào cơ thể cô, không phải cô không có cảm giác đau đớn, đã bốn năm rồi cô không làm chuyện này, và động tác của anh lại quá dứt khoát, khiến cảm giác xâm chiếm đó không giống như lần đầu tiên, Trịnh Vi thở mạnh một tiếng, nghe thấy anh mơ màng gọi “Vi Vi”, cô chạnh long, cơ hồ nhắm nghiền mắt lại, nước mắt trào ra. 

Cảm giác đau đớn khiến cô oằn người né tránh theo bản năng, một tay anh giữ chặt cô, cô cảm nhận được rất rõ, anh không phải là Trần Hiếu Chính, họ khác nhau biết bao. Nếu nói sự gần gũi giữa cô và Trần Hiếu Chính gợi một cảm giác khám phá e dè, đầy mới lạ của đôi trai gái mới lớn, thì Lâm Tĩnh là một người đàn ông, khúc dạo đầu của anh, động tác đưa vào trực tiếp của anh, trên cơ thể cô, anh là kẻ chinh phục. Một thời trước mặt người đó, cô chỉ muốn cuồng nhiệt hiến dâng mình mà bất chấp tất cả, còn bây giờ cô chỉ cần chịu đựng, chỉ cần chấp nhận. 

Cô nghe thấy tiếng rên rỉ của mình và tiếng thở của anh, một Lâm Tĩnh thuở thiếu thời điềm đạm, biết làm chủ mình, một Viện phó viện kiểm sát đàng hoàng đĩnh đạc, gương mặt hớp hồn người khác lúc nào cũng giữ vẻ điềm tĩnh, giây phút này đây đang biến dạng vì dục vọng. 

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/

Bình luận

Ảnh của foxxinh
foxxinh

hix vừa càu nhàu vừa dọn dẹp tức là phải làm 2 công việc. làm 1 việc thì tốt hơn cùng lúc làm 2 việc  . huhu xưa giờ mình luôn vừa càu nhàu vửa dọn dẹp .phải học tập thôi