Anh có thích nước Mỹ không? - Chương 17 part 01

 

Chương 17
Ánh trăng tuy tròn, nhưng vẫn lạnh lẽo

Trịnh Vi nói với Nguyễn Nguyễn : “Tại sao đến một lúc nào đó con gái rất muốn lấy chồng? Vì tuổi càng cao con người càng sợ cô đơn. Bạn bè xung quanh lần lượt lập gia đình, cậu lấy chồng rồi, Lục Nha lấy chồng rồi, Trác Mĩ lấy chồng rồi, ngay cả Duy Quyên cũng cưới rồi, chỉ còn lại tớ và Tiểu Bắc vẫn đang lang thang, nhưng cậu ấy lại lang thang quá, không biết có quay về được không. Trước đây còn có Thiếu Nghi cãi nhau với tớ, giờ cũng bị Hà Dịch bắt đi rồi. Các cậu đều đi hết, chỉ còn lại một mình tớ, giống như Trương Ái Linh chết trong phòng mấy ngày mà không ai biết”.

Mỗi lần cô tỏ vẻ già dặn phàn nàn những điều này, Nguyễn Nguyễn đều cười mỉm mà không trả lời. Trịnh Vi lại nói: “Tớ rất muốn có một người bạn, không nhất thiết là đàn ông, ai cũng được, đàn bà, trẻ con, một con quỷ cũng được, chỉ cần nói chuyện được với tớ”. 

Mấy hôm sau, Nguyễn Nguyễn đã tặng cho cô một người “bạn”. 

Đó là một chú mèo hoang, Nguyễn Nguyễn nói đã thấy nó lang thang gần nhà cô mấy ngày rồi, mưa gió bão bùng, màn trời chiếu đất, tội nghiệp lắm, may mà nó không sợ người, thôi thì bắt cho Trịnh Vi, đằng nào cô nói chỉ cần một người bạn, ai cũng được.

“Con mèo nhỏ dễ thương biết bao, dễ gần lại được mọi người quý mến”. Nguyễn Nguyễn nói qua điện thoại. Nhưng khi cô xách con mèo đến, niềm mong chờ của Trịnh Vi tan thành mây khói, mèo cũng không sao, nhưng con mèo này làm sao có thể gọi là “nhỏ” và “dễ thương” được, chưa nói đến bộ lông xám, mặt thì béo ú, người thì to đùng, ánh mắt còn lộ rõ vẻ nham hiểm.

Trịnh Vi không chịu, “Cậu chọn giỏi nhỉ, bạn của tớ là con mèo xấu xí này sao? ” 

Dường như con mèo hiểu giọng khinh bỉ đó của Trịnh Vi, ngoác mồm kêu một tiếng, tiếng kêu thảm thiết đó càng khiến Trịnh Vi hạ quyết tâm từ chối nhận nó làm bạn. “Hôm đó tớ chỉ nói vậy mà thôi, nếu phải nói chuyện với nó, thà tớ tự nói với mình còn hơn”.

Nguyễn Nguyễn khẽ hắng giọng, “Đúng là trông nó không được đẹp cho lắm, nhưng chắc do lang thang lâu ngày mới thành ra như vậy. Thôi cậu coi như làm một việc tốt, tớ thấy nếu nó tiếp tục lang thang, đợi khi mùa đông đến, e rằng sẽ chết rét mất”. 

Trịnh Vi chắp tay sau lưng, “Thế sao cậu không mở lòng từ bi nhận nuôi nó đi”.

“Có phải cậu không biết tính ưa sạch sẽ của ông xã tớ đâu, nếu mà nuôi mèo trong nhà, tớ phải suốt ngày dọn dẹp, chắc đến thời gian ngủ cũng chẳng có mất”. Cô thấy Trịnh Vi vẫn tỏ ý không chịu, bèn bổ sung thêm một câu, “Hơn nữa, tớ muốn có con”. 

Trịnh Vi vừa nghe thấy câu này, hai mắt sáng lên: “Nguyễn Nguyễn, cậu lại có à? ” Đột nhiên cô ý thức được việc mình dùng chữ “lại” ở đây không đúng, bèn cười tỏ vẻ lỡ lời.

Nguyễn Nguyễn không để ý, chỉ cười buồn, “Không, vẫn chưa có gì, tớ chỉ mong có một đứa con thôi. Nhưng đã cưới nhau gần một năm rồi, cũng không tránh thai gì nhiều, nhưng chẳng thấy có tín hiệu gì cả”.

Trịnh Vi biết lý do khiến cô lo sợ, bèn an ủi bạn: “Không sao đâu, rất nhiều người sau khi xảy ra chuyện đó vẫn được làm mẹ như thường, chỉ có điều tạm thời chưa có mà thôi. Cậu và anh Ngô Giang cố gắng thêm chút nữa, chắc chắn sẽ có thôi… à, thế anh ấy sốt ruột muốn có con ngay à? ” 

Bác sĩ Ngô Giang cũng không còn trẻ nữa, muốn có con cũng là điều bình thường, thảo nào Nguyễn Nguyễn sốt ruột như vậy.

Không ngờ Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Anh ấy thì thế nào cũng được, có lần tớ hỏi anh ấy thích có con không, anh ấy nói anh ấy không hào hứng lắm với trẻ con, chỉ có điều nếu có thì cũng sẽ thích”.

“Thế thì cậu không phải sốt ruột làm gì, cậu còn trẻ như thế, tận hưởng thế giới hai người không thích à? ” 

“Thế giới hai người? ” Nguyễn Nguyễn bật cười, “Thế giới của anh ấy phần lớn trên bàn mổ. Vì thế tớ muốn có một đứa con cho mình, đó mới là người yêu tớ một cách vô điều kiện ngay từ khi mới lọt lòng”.

Trịnh Vi cũng không biết nói gì hơn, đành nhận nuôi con mèo, “Nếu cậu muốn có con thì tớ tạm thời nuôi con mèo này vậy, bản thân tớ ăn uống cũng bữa đực bữa cái, hy vọng nó không đến mức chết đói. Cậu đừng lo lắng quá, có khi mình tự dọa mình mà thôi, con cái cũng phải có cái duyên, khi nào đến ắt sẽ phải đến”. 

Nguyễn Nguyễn cười cô, “Cậu trưởng thành thật rồi, an ủi người khác cũng đâu vào đấy, lời lẽ tình cảm, nghe rất lọt tai”.

“Chứ sao”. Chỉ cần được khen một, hai câu Trịnh Vi lại tươi như hoa, “Chỉ cần tớ ngon ngọt vài câu, ai không ngoan ngoãn đi theo tớ? ” 

“Kể cả Trần Hiếu Chính bây giờ ư? ” Nguyễn Nguyễn thăm dò.

Vẻ mặt Trịnh Vi liền xị ngay xuống, “Tớ với anh ấy rất ít nói chuyện”. 

Tiễn Nguyễn Nguyễn về, Trịnh Vi một mình xách con mèo ú đó lên tầng, nặng thật, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy con mèo hoang mà mập như thế. Về đến nhà, vừa mở cửa chuồng, con mèo ú đó ngáo ngơ nhìn bốn phía xung quanh, chậm rãi đi ra, chỗ nào cũng ngó nghiêng, hít hít ngửi ngửi, dường như rất hài lòng với chỗ lạ này, đi một vòng rồi nằm kềnh ở góc tường.

Trịnh Vi nghe Nguyễn Nguyễn nói, đã đưa nó đi tiêm phòng, nhìn nó nằm bệt dưới đất, mặc dù không đến mức đáng yêu, nhưng trông cũng hiền lành, thú vị, liền lại gần sờ đầu nó, thấy nó không chống cự, lại kéo tai nó lên, “Từ nay trở đi sẽ sống với ta nhé”. Lúc sờ vào bụng nó, độ nhẫn nại của con mèo đã lên tới cực điểm, bèn giơ móng lên cào Trịnh Vi một cái, Trịnh Vi liền rụt ngay tay lại, cánh tay bị xước rớm máu, sợ quá Trịnh Vi không kịp túm nó để hỏi tội, vội rửa tay dưới vòi nước, rồi lấy cồn bôi một lượt vẫn chưa yên tâm, tuổi thanh xuân của cô không đến mức phải chết dưới bàn tay con mèo đáng chết này chứ? Cô càng nghĩ càng thấy sợ, vội lao đi tiêm phòng, xong xuôi vẫn chưa yên tâm, lại nhốt con mèo đáng chết đó vào chuồng, cô phải đi bệnh viện thú y kiểm tra con mèo này có mang mầm bệnh đáng sợ nào không.

Trên đường từ bệnh viện thú y về nhà, cô uể oải xách con Thử Bảo nặng không thể tưởng tượng, đây là cái tên mới mà cô đặt cho mèo ú, tiện thể còn mua cả thức ăn giảm béo cho mèo mà bác sĩ thú y đã giới thiệu. Bác sĩ nói, con mèo này là con mèo thuần chủng của Trung Quốc, nó rất khỏe mạnh, khoảng hai tuổi, đã bị thiến, là thái giám, các mũi tiêm phòng phải tiêm đều đã tiêm rồi, chắc không thể là mèo hoang, có lẽ là bị bỏ rơi hoặc bị lạc. Nếu phải tìm ra bệnh gì cho nó thì chính là bệnh thừa dinh dưỡng, cân nặng vượt quá tiêu chuẩn, rất dễ gây bệnh tắc động mạch vành tim, đề nghị từ ngày hôm nay, với tư cách là chủ mới chính thức của nó, Trịnh Vi phải thường xuyên đưa nó ra ngoài vận động, cố gắng ăn những thực phẩm ít calo, còn về vết thương trên tay cô, chỉ cần sát trùng là được, không phải lo lắng quá.

Bắt đầu từ hôm đó, Thử Bảo chính thức gia nhập cuộc sống của cô, nó rất lười, phần lớn là nằm bẹp dưới đất, thích ăn nhưng khá kén ăn, không phải loại thức ăn cho mèo hiệu Hoàng Gia nhất quyết không chịu ăn, không thích người khác lớn tiếng với nó, thích được vuốt bụng, quen hơn một chút nó bắt đầu cào cào chân Trịnh Vi, nhưng không cho bế, ngồi trên đùi Trịnh Vi chưa được một phút lại đòi xuống. Mọi người đều nói mèo là loài động vật nhỏ xinh xắn và bí ẩn, Trịnh Vi cảm tháy Thử Bảo không hề có các đặc tính này. Mắt nó bị thịt đè híp lại, liến láu, mặc dù béo nhưng không hiền chút nào, ngược lại trông rất ranh ma, thích nhất là nấp sau lưng Trịnh Vi, thừa lúc cô không chú ý bèn cào cô một cái rồi chạy. Cô đuổi theo thì nó xảo quyệt lẩn vào các góc, những lúc cho nó ăn, nếu trên tay có hai chiếc túi thức ăn chế biến sẵn cho mèo, nó không bao giờ thích phần đã bỏ vào bát, mà nhìn vào cái bánh chưa bóc trên tay rồi kêu meo meo, tính tiểu nhân điển hình. Nó thích đánh nhau, rất thích bắt nạt con chó nhà hàng xóm, nhưng vừa nhìn thấy con chó lai tầng trên liền lập tức cụp đuôi chạy mất. Bề ngoài ra vẻ thích sạch sẽ, cát lót cho nó đi vệ sinh hai ngày không thay nó thà nhịn chứ không chịu vào đó giải quyết, nhưng lại ghét tắm gội. Trịnh Vi quy các đặc điểm này là các đức tính xấu xa của tiểu thái giám. Cô là người khá dễ tính trong cuộc sống, chỉ cần thấy tạm ổn là không để ý gì nữa, vì thế một cô gái một con mèo sau một thời gian làm quen với nhau, cũng tạm thời gọi là chung sống hòa bình. Có nhiều lúc, Trịnh Vi vì phải tiếp khách hoặc làm thêm giờ, Thử Bảo tỏ ra rất không vui, giãi cát ra đầy nhà, làm đổ hết nước ra sàn, Trịnh Vi thương nó lẻ loi, từ đó trở đi nếu không thực sự cần thiết, cô đều cố gắng về nhà sớm với nó. Nó xấu xí cũng kệ, béo ú cũng kệ, ranh ma cũng kệ, đã có duyên đến được với cô thì coi như bạn tri kỉ.

- © -

Hạ tuần tháng Chín, Giám đốc của Công ty 2 có hai vị khách đặc biệt, hai vị khách này đến thăm, khiến Chu Cù dù đang khảo sát ở công trường, nhận được điện thoại cũng vội quay về ngay. Hôm đó Trịnh Vi ra ngoài có việc, về đến Công ty đúng lúc gặp Chu Cù đang tiễn khách ra cửa. 

Cô nghe thấy Chu Cù nói, “Nhất định anh Lâm Viện phó Viện Kiểm sát phải nể mặt chúng tôi nhé, cho chúng tôi cơ hội mời anh ăn bữa cơm thân mật, hiếm khi được anh đến thăm, trước đó tôi lại không biết, khiến anh phải đợi lâu, thực sự ái ngại quá”.

Vị Viện phó đang trong độ tuổi dồi dào sức trẻ liền cười, “Công ty 2 của các anh là một trong những doanh nghiệp lớn nhất mà Viện chúng tôi quản lý, đáng lẽ chúng ta phải tăng cường giao lưu, đi lại với nhau. Bình thường đều là anh Lương, Cục phó Cục Chống tham nhũng của chúng tôi liên lạc với các anh, anh ấy làm việc rất hiệu quả, bình thường tôi bận nhiều việc quá, nên hôm nay là lần đầu tiên đến thăm. Thôi cơm thì tôi xin phép, sau này công việc nếu cần phiền đến Giám đốc Chu thì mong anh thông cảm và giúp đỡ”. 

Chu Cù vội đáp: “Anh Lâm nói thế thì khách khí quá, từ trước đến nay Công ty 2 của chúng tôi luôn làm việc theo pháp luật chúng tôi cũng rất sẵn sàng hợp tác với Viện Kiểm sát, chỉ có điều bình thường muốn mời cũng không thể mời được hai anh, nếu không mời được các anh ở lại ăn cơm, tôi thực sự cảm thấy rất đáng tiếc”.

Người đi cùng Lâm Tĩnh cao tuổi hơn đôi chút, Trịnh Vi đã từng gặp vài lần, họ Lương, là Cục phó Cục Chống tham nhũng trực thuộc Viện Kiểm sát ở quận của họ, bình thường các công việc liên quan đến Công ty 2 đều do anh ta trực tiếp phụ trách. Thường thường Cục phó Lương đến, đều không từ chối lời mời của Chu Cù và các vị lãnh đạo của Công ty 2, nhưng lần này thấy lãnh đạo của mình từ chối, anh ta cũng lựa lời nói với Chu Cù: “Giám đốc Chu, không phải chúng tôi không nhận tấm thịnh tình của các anh, mà thực sự là Viện phó rất bận, thôi để lần sau, lần sau có cơ hội sẽ ngồi với nhau”.

Trịnh Vi đứng trước cửa thang máy, lùi không được, bỏ đi ngay cũng không xong. Cô thấy thái độ tưởng là lịch sự nhưng thực ra là xa cách của Chu Cù đối với vị Viện phó tỏ ra hơi lo lắng, bèn chủ động nói một câu: “Viện phó Lâm, Cục trưởng Lương, bây giờ cũng không thể để quá giờ ăn, sức khỏe vẫn là trên hết mà. Chúng tôi thực lòng muốn giữ khách, nếu các anh không chịu cho cơ hội thì Công ty 2 chúng tôi lại tiếp khách không chu đáo rồi”.

Viện phó Lâm Tĩnh nhìn sang cô, vờ như không nhìn thấy vẻ luống cuống thoáng qua của cô. Anh cười quay sang nói với Chu Cù; “Giám đốc Chu, đây là thư ký của anh à? ”

Chu Cù gật đầu, giới thiệu: “Vâng, đây là thư ký của tôi, cô Trịnh Vi, một cô gái trẻ, làm việc khá lắm”. 

Viện phó Lâm Tĩnh cười nói: “Thôi có thể miễn phần giới thiệu, tôi và cô gái này rất có duyên đấy, không những là đồng hương, cha mẹ đều làm cùng một cơ quan, có thể nói là được chứng kiến cô ấy lớn lên, cũng nghe nói cô ấy làm việc ở Công ty 2, nhưng đây là lần đầu tiên gặp ở Công ty các anh. Anh nói đúng không, Trịnh Vi? ”

Trịnh Vi đành phải gật đầu. 

Lập tức Chu Cù tỏ vẻ mừng ra mặt, “Vậy mà tôi chưa bao giờ biết mối quan hệ này. Như thế thì Viện phó càng phải ăn cơm với chúng tôi rồi, bỏ qua chuyện công việc, bạn cũ gặp lại cũng nên ngồi với nhau tâm sự, chúng tôi không có đủ tư cách mời các anh, đành phải nhờ diễm phúc của Trịnh Vi thôi”. 

Nghe thấy vậy Cục trưởng Lương liền cười rất tươi, “Tôi thấy quê anh Lâm quả là đất lành chim đậu, là nơi sinh ra nhân tài, thảo nào từ lâu tôi đã phát hiện ra cô gái này rất lanh lợi. Anh Lâm Tĩnh, về tình về lý, bữa cơm này của Giám đốc Chu Cù mời là rất xứng đáng”.

Lâm Tĩnh cười cười nhìn Trịnh Vi, thấy cô thành khẩn gật đầu, đành nói với Chu Cù: “Đã đến nước này mà tôi vẫn còn từ chối e rằng quan cách quá, thôi thì cung kính không bằng tuân lệnh”.

Trên đường đi đến khách sạn, Lâm Tĩnh và Cục trưởng Lương tự lái xe, Trịnh Vi ngồi trên xe Chu Cù. Chu Cù hỏi: “Hóa ra em quen Lâm Tĩnh à, có thật là anh ấy lớn lên trong khu tập thể với em không? ”

Trịnh Vi gật đầu, “Vâng, trước kia bọn em là hàng xóm”. 

Chu Cù nhìn cô với vẻ đầy ẩn ý, “Anh thấy anh ấy có vẻ rất quý mến em, có phải trước kia bọn em rất thân nhau không? ”

Trịnh Vi giật mình, vội nói: “Hồi nhỏ hai gia đình quan hệ cũng gọi là thân, nhưng anh ấy hơn em năm tuổi, bình thường cũng không hay chơi với bọn em lắm, sau đó lại đi du học, lâu lắm rồi không găp nhau, hôm nay gặp lại quả thực là bất ngờ, vậy mà anh ấy vẫn còn nhớ em”. 

Những lời cô nói cũng không hẳn là nói dối, từ nhỏ Lâm Tĩnh đã là một cậu bé rất có cá tính, không thích chạy lông bông khắp nơi với đám trẻ nghịch ngợm trong xóm, anh cũng không chơi thân với đám trẻ bằng tuổi cô - nhưng chỉ riêng cô bé Tiểu Phi Long hồi đó là một ngoại lệ. Nhưng lúc này đây Trịnh Vi không muốn cho người khác biết quá khứ của cô với Lâm Tĩnh, ngay cả với Chu Cù - người mà cô luôn tôn trọng cũng không thể. Vì cô không muốn công tư lẫn lộn, đặc biệt khi Lâm Tĩnh xuất hiện trong Công ty cô với thân phận đặc biệt như vậy, cô càng phải thận trọng hơn. Lúc đó nếu không nhìn thấy vẻ bất lực của Chu Cù khi giữ khách ở lại ăn cơm, thì có điều, không biết Lâm Tĩnh nghĩ gì về sự giả câm giả điếc của cô, nghe những lời anh giới thiệu sơ qua về quan hệ của họ vừa nãy, câu nào cũng đúng, nhưng câu nào cũng có ẩn ý, cô không đoán được dụng ý của anh. 

Chu Cù lái xe trên đường đi anh cũng im lặng như Trịnh Vi. Đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đột nhiên anh nói với cô: “Hôm nay nhờ có em mà mới giữ được anh ấy, em cũng biết đấy, các cơ quan luât pháp, nếu chịu nể mặt ăn bữa cơm, thì làm việc mới linh động được, nếu anh ấy cứ giữ nguyên tắc, thì sẽ hơi phiền đấy. Trước kia ông Lương đến đều là giải quyết việc công cho có hình thức, ông này không khó xử lý, nhưng hôm nay đích thân Lâm Tĩnh đến đây, nói là tiện đường ghé thăm, nhưng anh cũng không biết có dụng ý gì. Anh chàng này trẻ hơn ông Lương, chức vụ lại cao hơn, cách đối nhân xử thế cũng khéo léo hơn, đồng thời lại là lãnh đạo của Viện Kiểm sát phụ trách tội phạm kinh tế, mặc dù Công ty 2 chúng ta không có điểm yếu nào để anh ấy có thể túm, nhưng trong giai đoạn nhạy cảm này, ai nhìn thấy người của Viện Kiểm sát mà không giật mình? ” 

Trịnh Vi nghĩ một lát mới nói: “Sếp ạ, giống như lời sếp nói, nếu chúng ta hoàn toàn không có điểm yếu nào để người ta túm thì chúng ta cũng không phải sợ anh ấy”.

Chu Cù thở dài, “Có doanh nghiệp nhà nước nào không có những chuyện rối ren, Trịnh Vi, không phải em không biết, chuyên án liên quan đến Tổng Giám đốc Hà Tự Sơn chính là Lâm Tĩnh phụ trách, đương nhiên, trong nội bộ của chúng ta cũng có người xúi giục thêm vào, nhưng trong vụ ông Hà Tự Sơn ngã ngựa, Lâm Tĩnh có một vai trò vô cùng quan trọng. Anh ta tuổi còn trẻ, nhưng không hề đơn giản chút nào”.
Lúc hai người đến phòng ăn đã đặt trước, Phó Giám đốc Trương, Bí thư chi bộ và Trần Hiếu Chính đều đã đợi sẵn ở đó. Một lát sau, Lâm Tĩnh và ông Lương cũng theo nhân viên phục vụ bước vào, Chu Cù liền đứng ngay dậy, giới thiệu mọi người với Lâm Tĩnh, lúc giới thiệu đến Trần Hiếu Chính, Chu Cù nói: “Viện phó Lâm, chàng trai trẻ này là lực lượng trung kiên trẻ nhất trong Công ty 2 chúng tôi, hiện tại đang là trợ lý của tôi, cậu Trần Hiếu Chính. Trần Hiếu Chính, đây là anh Lâm, Viện phó Viện Kiểm sát quận xx chúng ta”. 

“Xin chào, anh Lâm”. Trần Hiếu Chính mỉm cười đưa tay ra.

Lâm Tĩnh bắt tay Trần Hiếu Chính, “Xin chào, anh Trợ lý. Chắc là anh ít hơn tôi vài tuổi, quả là trẻ trung giỏi giang”. 

“Trước mặt Viện phó Lâm mà nói tôi trẻ trung giỏi giang, không phải để người khác cười cho hay sao? ” Trần Hiếu Chính cười đáp. 

“Hà tất gì phải khách khí, chúng ta tuổi tác tương đương, anh có thể gọi tôi là Lâm Tĩnh”.

Lâm Tĩnh … Lâm Tĩnh! 

Không biết Lâm Tĩnh có phát hiện ra bàn tay anh vừa bắt đó khẽ run lên trong tích tắc trước khi buông ra hay không. Trần Hiếu Chính ngẩng đầu tìm đôi mắt đó của vị Viện phó, đúng rồi, anh cứ cảm thấy ngờ ngợ, rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, tại sao lại thấy có gì rất quen. Làm sao anh quên được đôi mắt này? Tự tin và điềm đạm, trong ảnh khi anh ta khoác vai “Tiểu Phi Long của anh”, đôi mắt đó còn ẩn chứa một cái nhìn ấm áp. Đôi mắt này một thời gian là ngọn nguồn khiến Trần Hiếu Chính cảm thấy ghen tị và hụt hẫng, đó là bản chất mà anh khao khát nhưng không thể có. Nếu anh cũng có sự tự tin bẩm sinh đó, liệu anh có thể không ngại ngần mà tuyên bố với toàn thế giới rằng: đó là Tiểu Phi Long của anh, của anh! 

Trịnh Vi đứng sau, nhìn cái bắt tay dừng lại hơi lâu của hai người đàn ông này, lòng bàn tay cũng ướt sũng mồ hôi!

Thức ăn nhanh chóng được đưa lên, Lâm Tĩnh được Chu Cù mời ngồi vào vị trí long trọng nhất, Trịnh Vi ngồi ở ghế cuối, Trần Hiếu Chính khiêm tốn nhường ghế gần sếp cho Phó Giám đốc Trương, còn mình ngồi xuống cạnh Trịnh Vi.

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/