Hoàng tử rắn - Chương 04.4

“Đàn ông cần một ngọn lửa đốt dưới chân họ.” Patricia vụt đứng dậy và đi tới đi lui trước mặt  nàng. “ Mục sư với chả không mục sư, cậu sẽ bạc đầu cho đến lúc hắn ta tự mang mình đến nộp. Và điều đó tốt chỗ nào, mình hỏi cậu? Cậu sẽ chẳng thể có em bé được.”

“ Có thể vì mình không muốn thôi.”

Nàng nghĩ nàng nói quá nhỏ để có thể bị nghe thấy trước bài thuyết giảng hùng hồn của bạn nàng, nhưng Patricia đột ngột dừng lại và nhìn nàng chằm chằm. “Cậu không muốn có con?”

“ Không.” Lucy nói chậm rãi. “ Mình không chắc là mình muốn lấy Eustace nữa.”

Và nàng nhận ra, điều đó đúng. Một điều mà vài ngày trước đây được xem là không thể tránh được và là một tiên đoán hay thì bây giờ trở nên cũ kĩ, nhạt nhẽo và gần như là không thể. Liệu nàng có thể dành hết quãng đời còn lại ổn định với điều tốt nhất mà Maiden Hill mang đến? Không phải còn nhiều điều khác trên thế giới rộng lớn này hay sao? Gần như vô tình, mắt nàng lại hướng về phía cửa sổ một lần nữa.

“Nhưng như vậy thì chỉ còn những chàng trai nhà Jones và sự thực là…”

Patricia quay sang nhìn theo ánh mắt nàng. “ Ồ,bạn thân mến…”

Bạn nàng lại ngồi xuống.

Lucy thấy hai má mình đỏ ửng lên. Nàng nhanh chóng đưa mắt đi chỗ khác. “ Mình xin lỗi. Mình biết là cậu thích Eustace,  dù…”

“Không.” Patricia lắc đầu, những lọn tóc đong đưa. “ Đây không phải là về Eustace, và cậu biết điều đó. Đây là về anh ấy.”

Bên ngoài, ngài tử tước đứng dậy, vươn vai, một cánh tay thanh lịch đặt lên hông.

Lucy thở dài.

“ Cậu đang nghĩ gì đấy?” Giọng Patricia xen vào. “ Mình biết anh ấy đẹp trai, và đôi mắt xám tro ấy đủ làm cho một cô nàng chuẩn mực ngất ngây, chưa kể đến hình dáng đó, mà cậu gần như thấy hoàn toàn khỏa thân.”

“ Mình…”

“ Nhưng anh chàng là một quý ông London. Mình chắc anh giống một loại cá sấu ăn thịt nào đó ở châu Phi chỉ chực chờ một ai đó thiếu may mắn đến gần bờ hồ và ăn họ. Chụp lấy họ. Cắt họ thành từng mảnh nhỏ.” (haha, chàng thê thảm quá, hết bị ví giống như dê, giờ lại giống cá sấu J)

“Anh ấy sẽ không ăn mình.” Lucy với lấy tách trà của mình một lần nữa. “ Anh ấy không thấy hứng thú với mình…”

“ Làm thế nào…”

“ Và mình không quan tâm đến anh ấy.”

Patricia nhướng mày lên, kiên nhẫn một cách đáng ngờ.

Lucy cố gắng hết sức lờ cô ấy đi. “ Hơn nữa,anh ấy không thuộc phạm vi của mình. Anh ấy là một trong những quý ông thạo đời ở London và có những mối quan hệ yêu đương với các cô gái phù hợp còn mình thì…” Nàng rùng mình không kiểm soát được. “ Mình chỉ là một con chuột đồng quê.”

Patricia vỗ nhẹ lên đầu gối nàng. “ Đừng tự lừa dối mình, bạn thân mến.”

“ Mình biết.” Lucy chọn một cái bánh quy chanh khác. “ Và một ngày nào đó Eustace sẽ cầu hôn và mình sẽ chấp nhận.” Nàng nói kiên quyết, một nụ cười nhẹ trên gương mặt nàng, nhưng ở đâu đó sâu thẳm trong lòng, nàng cảm thấy có một bức tường đang được dựng lên.

Và ánh mắt nàng vẫn lưu lạc đâu đó ngoài cửa sổ.