Từ bi thành - Chương 37 - 38

 

Chương 37: Biến cố bất ngờ




Trên đường quay về doanh trại, Tầm tỏ ra rất thoải mái. Thỉnh thoảng hắn còn đưa mắt nhìn Mộ Thiện ngồi trên ghế lái phụ và nhếch mép cười với cô.

Mộ Thiện ép bản thân bình tĩnh, cô mở miệng: "Anh hãy thả chúng tôi đi, chúng tôi có thể cho anh rất nhiều...rất nhiều tiền."

Nụ cười trên môi Tầm càng rộng hơn: "Cô muốn mua chuộc tôi? Cô không biết tôi là người trung thành với Thủ lĩnh nhất trên đời này hay sao?"

"Tại sao?"

Tầm cười mà không trả lời.

Một lát sau, hắn hỏi: "Tôi mới rời doanh trại vài ngày, anh ta đã làm gì mà Thủ lĩnh ra lệnh bắt anh ta bằng được?"

Mộ Thiện quay sang nhìn Tầm: "Đã xảy ra chuyện rất nghiêm trọng, ông ta không nói cho anh biết ư? Cũng phải, nếu bị thuộc hạ biết ông ta sắp phá sản, ông ta còn mặt mũi nào làm Thủ lĩnh?"

Tầm nhíu mày: "Phá sản?"

"Không chỉ có vậy thôi đâu." Trong lòng Mộ Thiện lóe lên tia hy vọng, cô chăm chú quan sát vẻ mặt của Tầm: "Ông ta hiện mang món nợ vài tỷ. Người của ngân hàng tư nhân ở châu Âu chắc đang trên đường đến đây đòi nợ rồi."

Tầm cười: "Tôi không tin."

"Anh có thể gọi điện thoại cho Sở giao dịch ở Hongkong, hoặc tìm hiểu tình hình ở ngân hàng tư nhân châu Âu, anh sẽ biết sự thật ngay thôi. Thủ lĩnh của các anh đi đời rồi, anh còn theo ông ta cũng sẽ trắng tay đấy. Anh hãy tha cho chúng tôi, chúng tôi sẽ ủng hộ anh lên làm Thủ lĩnh mới. Nếu anh giao chúng tôi cho ông ta, chúng tôi chết, anh sẽ chẳng khá khẩm hơn đâu."

"Mộ, cô nên biết, lòng trung thành là vô giá." Tầm quả quyết cắt ngang lời cô. Nỗ lực cuối cùng của Mộ Thiện tan thành bong bóng, nỗi thất vọng hiện rõ trên gương mặt cô.

Lúc xe dừng lại trong doanh trại, Mộ Thiện có thể cảm nhận thấy bầu không khí thù địch cực kỳ đậm đặc, cô càng lo lắng cho sự an nguy của Trần Bắc Nghiêu. Dù cô có thể tưởng tượng ra thủ đoạn của kẻ buôn bán ma túy nhưng cô nghĩ, bản thân cô bị hành hạ kiểu gì cũng chẳng sao. 

Cô thật sự khó chấp nhận việc Trần Bắc Nghiêu sẽ bị Thủ lĩnh tra tấn khi trên người anh trúng ba phát đạn.

Tầm kéo Mộ Thiện xuống xe, hai người lính tập tức tiến lên túm lấy cô. Mộ Thiện quay đầu, nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu đang nằm trên một cái cáng đặt dưới đất. Người anh được phủ một tấm vải trắng dính đầy máu. Anh nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng bệch đến mức đáng sợ.

Thủ lĩnh từ trong phòng đi ra ngoài. Gương mặt ông ta có vẻ âm trầm chứ không tỏ ra giận dữ, ông ta nói vài câu lạnh nhạt với Tầm. Vẻ mặt Tầm hơi kỳ lạ, hắn gật đầu quay sang nhìn Mộ Thiện rồi bỏ đi mất.

Mộ Thiện bị áp giải vào một căn phòng. Căn phòng này có vẻ sang trọng hơn những căn phòng khác trong doanh trại, nền đất ở gần chân tường còn trải một tấm thảm nhung trắng muốt.

Mộ Thiện không ngờ cô lại bị đối xử như vậy.

Nếu không quan sát kỹ sẽ không phát hiện trên trên tường treo mấy sợi dây xích nhỏ. Mộ Thiện bị hai tên lính nems xuống đất rồi dùng dây xích trói hai chân hai tay cô.

Độ dài của sợi dây xích khiến cô chỉ có thể quỳ trên mặt đất, giống loài động vật.

Khi Thủ lĩnh bước vào phòng, Mộ Thiện giật bắn mình. Nhưng thần sắc ông ta lạnh nhạt, ông ta không nhìn cô mà đi thẳng đến bên bàn, cầm khăn mặt lau tay.

Mộ Thiện sợ hãi đến cực điểm, cô không rời mắt khỏi cái khăn loang lổ vết máu.

Đó có phải là máu của Trần Bắc Nghiêu? Tim cô nhói đau.

Thủ lĩnh ngồi xuống giường, cầm tách trà uống một cách từ tốn. Mộ Thiện rơi vào hoàn cảnh trốn chạy từ sáng đến giờ, cô vừa mệt vừa khát khô cổ họng, cô không nhịn được cúi thấp đầu liếm đôi môi khô nứt của mình.

Đúng lúc này, Thủ lĩnh đột ngột hất cả chén trà nóng vào mặt Mộ Thiện. Mộ Thiện theo phản xạ nghiêng đầu né tránh, nhưng cằm và cổ cô vẫn bị bỏng rát.

Thủ lĩnh đứng dậy tiến lại gần, đạp mạnh vào bụng Mộ Thiện. Kẻ buôn lậu ma túy đánh đấm hành hạ người là chuyện thường ngày, chúng biết rõ nên hạ thủ như thế nào để đối phương đau đến mức chết đi sống lại. Mộ Thiện chưa bao giờ bị một cú đánh mạnh như vậy, cô chỉ cảm thấy đau không chịu nổi, lục phủ ngũ tạng như rời khỏi vị trí.

Thủ lĩnh đứng nhìn Mộ Thiện từ trên cao, sau đó ông ta cúi xuống giơ tay giật tóc cô. Mộ Thiện buộc phải ngẩng đầu theo lực đạo của ông ta.

Khi gương mặt trắng ngần của cô lộ ra, Thủ lĩnh trầm mặc trong giây lát rồi tát mạnh vào mặt cô.

Cái bạt tai khiến Mộ Thiện mắt nổ đom đóm, vừa đau vừa rát. Miệng cô có vị vừa mặn vừa tanh, máu tươi từ khóe miệng rỉ xuống.

Thắt lưng Mộ Thiện bị bàn tay lớn túm lấy, sau đó cô bị lật người nằm xuống đất. Sợi dây xích nối với bờ tường thít chặt khiến cổ chân cổ tay cô đau buốt. Mộ Thiện ngẩng đầu, bắt gặp Thủ lĩnh nhìn cô chăm chú, ánh mắt ông ta phảng phất ý cười thâm hiểm và lạnh lẽo.

Ông ta nói bằng tiếng Thái câu gì đó, bất kể cô có nghe hiểu hay không. Ông ta giơ tay tháo đầu sợi dây xích treo trên tường, đến lúc này chân tay Mộ Thiện mới được thả lỏng một chút. Nhưng không đợi Mộ Thiện kip lấy lại sức lực, Thủ lĩnh túm tóc cô, lôi xềnh xệch đến tấm thảm nhung trắng muốt.

Mộ Thiện cảm thấy da đầu như bị mất đi một mảng, nỗi hoảng sợ ở trong lòng lên đến cực điểm. Thủ lĩnh quả nhiên không bỏ qua cho cô và Trần Bắc Nghiêu. Cô và anh hết hy vọng rồi thật sao?

Chỉ cần Trần Bắc Nghiêu ngày nào không trả tiền cho ông ta, ông ta sẽ không giết anh ngày đó.

Cô chỉ có thể tự an ủi bản thân như vậy.

Nhưng còn cô thì sao? Có lẽ...cô đã đến đường cùng?

Đúng lúc này, Thủ lĩnh đứng dậy mở ngăn kéo lấy một con dao găm sắc mỏng rồi quay về bên Mộ Thiện.

Ông ta không nhìn vào mắt cô, lưỡi dao sắc chạm nhẹ vào cổ cô rồi từ từ kéo xuống dưới. Ngực Mộ Thiện đột nhiên lạnh toát, cô cúi xuống nhìn, áo sơ mi đã bị cắt rách trong khi con dao vẫn tiếp tục di chuyển xuống dưới.

Đến khi cả bộ quần áo đều trở thành vải vụn, Thủ lĩnh vơ quần áo đã bị cắt nát ném vào thùng rác ở bên cạnh. Đến lúc này ông ta mới nhìn Mộ Thiện, một tay ông ta vẫn cầm con dao, tay kia vuốt ve người Mộ Thiện.

Ông ta lại nói câu gì đó bằng ngữ khí khinh miệt, sắc mặt ông ta vẫn lạnh lùng vô cảm như thường.

Đúng vậy, còn sự hành hạ nào đáng sợ hơn việc từ từ cưỡng bức người phụ nữ, để cô ta đau khổ tột cùng.

Thủ lĩnh vừa nắn bóp ngực Mộ Thiện vừa đưa con dao vào cổ cô. Có lẽ thân thể Mộ Thiện mềm mại hơn sự tưởng tượng của ông ta, nên ông ta tiếp tục sờ soạng xuống bên dưới, đến vùng bí ẩn giữa hai đùi cô, ánh mắt của ông ta trở nên rất chuyên tâm, ngón tay thô lỗ của ông ta bắt đầu tiến vào cơ thể cô.

Vẻ mặt luôn tỏ ra bình tĩnh của Thủ lĩnh hơi biến đổi, ánh mắt ông ta thẫm lại, thân thể Mộ Thiện ngày càng cứng đờ. Trong khi đó, con dao sắc mỏng của ông ta vẫn kề sát cổ Mộ Thiện, như thể chỉ cần cô giãy giụa hay khiến ông ta không vui, ông ta sẽ cắt đứt cổ cô.

Thủ lĩnh rút ngón tay ra khỏi người Mộ Thiện đưa lên miệng liếm láp. Mùi vị đàn bà hấp dẫn khiến ông ta lập tức thay đổi ý định, ông ta ném con dao sang một bên, tách hai đùi Mộ Thiện và cúi đầu xuống.

Mộ Thiện đau khổ nghĩ, tại sao lại đến nông nỗi này? Cô luôn cho rằng gặp gỡ Trần Bắc Nghiêu là khoảng thời gian u ám nhất trong cuộc đời cô. Nhưng bây giờ cô mới biết thế nào gọi là đen tối thật sự.

Cô nhắm mắt, niệm thầm trong lòng: Trần Bắc Nghiêu, Trần Bắc Nghiêu...

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng nói vọng vào.

Thủ lỉnh ngẩng lên trả lời một câu.

Người ở bên ngoài lại nói điều gì đó, Mộ Thiện mơ hồ nghe thấy hai từ quan trọng: "Đinh Hành"

Thủ lĩnh vốn đang quỳ giữa hai chân Mộ Thiện. Ông ta trầm tư một vài giây rồi quay lưng về phía Mộ Thiện nói liền mấy câu.

Mộ Thiện vừa mở mắt liền nhìn thấy sợi dây xích trói tay phải, bị Thủ lĩnh ném ở góc tường.

Cô từ từ đưa tay qua bên đó.

Khi túm được sợi dây xích, cô liền ngồi bật dậy vòng qua cổ Thủ lĩnh rồi siết chặt. Hành động này hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Mộ thiện không biết việc cô làm liệu có đạt hết quả, cũng không biết cô tấn công ông ta có khiến bản thân rơi vào tình thế càng thê thảm hơn, cô chỉ biết cô thà chết cũng không muốn bị người đàn ông này làm nhục.

Thủ lĩnh há miệng hít thở, ông ta giơ tay nắm chặt sợi dây xích trên cổ. Chân tay Mộ Thiện đau đến mức gãy rời, nhưng cô bất chấp, dùng toàn lực kéo sợi dây xích trên về phía sau.

Thế nhưng một người chưa từng đánh nhau như Mộ Thiện làm sao có thể là đối thủ của Thủ lĩnh tam giác vàng. Sau vài giây nghẹt thở, Thủ lĩnh giật mạnh sợi dây xích về đằng trước, làm nó tuột khỏi tay Mộ Thiện, thậm chí cả người cô đập mạnh vào lưng ông ta.

Thủ lĩnh lập tức xoay người, một tay ông ta vẫn ôm cổ của mình, trên đó xuất hiện một vết bầm đỏ. Lần này Thủ lĩnh thật sự nổi giận, hai đồng tử của ông ta long lên.

Thủ lĩnh túm đầu Mộ Thiện quăng mạnh vào tường. Một tiếng "cộc" vang lên, Mộ Thiện đau đến mức có cảm giác đầu cô vỡ làm đôi.

Ông ta gầm lên chửi mắng hai câu gì đó. Trước đó Thủ lĩnh lúc nào cũng tỏ ra bình tĩnh nho nhã, đây là lần đầu tiên Mộ Thiện chứng kiến ông ta cao giọng mắng người.

Máu từ lông mày chảy xuống, làm mờ mắt Mộ Thiện. Cô mơ hồ thấy Thủ lĩnh đứng dậy, đi tới ngăn kéo ở bên cạnh và rút ra một khẩu súng.

Ông ta quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt thù hận. Có lẽ gương mặt cứng đờ và lạnh lùng của Mộ Thiện khiến ông ta không hài lòng, vì ông ta nghĩ cô nên hoảng sợ, nên khóc lóc cầu xin ông ta. Ông ta không vội giết Mộ Thiện, ông ta gí nòng súng lạnh lẽo xuống bàn tay trái, bàn tay phải, đùi trái, đùi phải và nơi non mềm nhất ông ta vừa dùng ngón tay xâm lược ở thân dưới Mộ Thiện.

Ông ta muốn ám chỉ, ông ta sẽ hủy hoại những bộ phận đó của cô.

Mộ Thiện nắm chặt tấm thảm nhung ở bên dưới, tim cô như ngừng đập.

Đúng lúc này, cửa phòng ngoài bật mở, sau đó là tiếng bước chân thình thịch chạy vào.

Thủ lĩnh quay về hướng đó, Mộ Thiện mơ hồ ngẩng đầu.

Một người đàn ông đứng ngược ánh sáng ở cửa phòng. Anh còn đang thở hổn hển, bắt gặp cảnh tượng trong phòng, cả người anh hóa đá.

Anh và Thủ lĩnh mắt đối mắt.

Hai bên trầm mặc trong giây lát. Đây là phòng riêng của Thủ lĩnh, Đinh Hành tự tiện đột nhập vào bên trong. Hai bên không cần bất cứ lời nói nào, đều có thể nhìn ra thái độ thù địch trong mắt đối phương.

Mãi tới sau này Mộ Thiện vẫn thường nghĩ, tại sao Đinh Hành lại vì cô trở mặt với Thủ lĩnh. Cô nghĩ, có lẽ do nhận được tin Thủ lĩnh lỗ nặng nề trên thị trường chỉ số cổ phiếu tương lai, anh không còn cần đến đồng minh này; hoặc giả quan hệ giữa ba bên vốn phức tạp, kẻ thù của kẻ thù là bạn; hoặc giả Đinh Hành thật sự là người lương thiện, anh không nhẫn tâm chứng kiến một cô gái vô tội bị làm nhục.

Sự thật là khi Đinh Hành nghe thấy tiếng thét phẫn nộ của Thủ lĩnh, anh liền ra lệnh thuộc hạ khống chế lính gác và chặn ở cửa ra vào, còn anh lao vào phòng. Lúc này, anh không hề nghĩ tới việc đám thuộc hạ có khả năng bị người của Thủ lĩnh giết sạch, cũng không hề bận tâm đến chuyện tự ý xông vào phòng Thủ lĩnh sẽ khiến anh mất mạng.

Khi Đinh Hành vào trong, đập vào mắt anh là hình ảnh thân thể trần truồng của cô bị xích dưới đất như một món đồ. Trong khi đó mũi súng của Thủ lĩnh đang chĩa vào nơi bí ẩn của cô.

Anh liền lao vào Thủ lĩnh.

Hai bên quần thảo như hai con dã thú. Đinh Hành bất chấp tất cả, còn Thủ lĩnh cũng không phải tay vừa. Đinh Hành tung một nắm đấm cực mạnh vào ngực Thủ lĩnh. Thủ lĩnh lập tức giơ súng, "pằng" một phát bắn trúng vai Đinh Hành.

Cùng lúc đó, Đinh Hành tung nắm đấm thứ hai, Thủ lĩnh không ngờ anh bị trúng đạn vẫn không ngừng tấn công. Ông ta không kịp né tránh nên bị đánh trúng xương sườn, khẩu súng tuột tay rơi xuống đất.

Đinh Hành vừa rồi chỉ có ý định đi gặp Thủ lĩnh nên không mang theo súng. Thấy Thủ lĩnh cố nhặt khẩu súng, anh không đếm xỉa đến vết thương trên vai, túm chặt đùi Thủ lĩnh và ngoạm vào người ông ta.

Thủ lĩnh đau đến mức tím tái mặt. Đinh Hành dùng toàn lực cắn mạnh, máu loang lổ trên miệng anh.

Nghe tiếng súng và tiếng ẩu đả ở trong phòng, người bên ngoài cửa lập tức có phản ứng. Từ bên ngoài truyền vào tiếng súng nổ, tiếng vật nặng đổ xuống đất , sau đó là tiếng người nói lao xao.

Đinh Hành và Thủ lĩnh đều sững sờ một hai giây. Tình hình bên ngoài rất rõ ràng, Đinh Hành đưa người đến đột nhập vào phòng Thủ lĩnh, thuộc hạ của anh và đám binh lính nổ súng vào nhau, chỉ e là bây giờ đám thuộc hạ lành ít dữ nhiều.

Đinh Hành cảm thấy tình hình không ổn, anh hơi há miệng, Thủ lĩnh nhân cơ hội lật người đạp một phát vào ngực Đinh Hành. Cú đạp của Thủ lĩnh không ngờ đụng trúng vết thương của Đinh Hành, khiến anh gục xuống.

Đúng lúc này, một bàn tay run rẩy nhặt khẩu súng ở dưới đất.

Một tiếng nói phụ nữ lạnh lẽo vang lên, như vọng đến từ thế giới khác: "Chết đi!"

Mộ Thiện hoàn toàn mất lý trí, cô giơ súng nhằm thẳng vào tim Thủ lĩnh, không hề nghĩ đến hậu quả nếu Thủ lĩnh chết, cả cô, Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành sẽ không có cơ hội thoát thân.

Thế nhưng cô không bắn trúng, phát đạn chỉ trúng bả vai Thủ lĩnh. Ông ta lập tức nhoài người về phía cô.

Thêm một phát đạn nữa, trúng bụng Thủ lĩnh. Lần này ông ta hết động đậy, chỉ mở trừng mắt nhìn Mộ Thiện, hô hấp khó nhọc.

Ông ta hét lên một câu tiếng Thái, nhưng có lẽ do vết thương quá đau, thanh âm của ông ta không lớn lắm.

Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Đinh Hành thở dốc, anh giơ tay với con dao găm Thủ lĩnh vừa ném sang một bên rồi tung về phía Mộ Thiện.

"Hãy bắt ông ta làm con tin để thoát khỏi nơi này". Đinh Hành khó nhọc thốt ra vài từ.

Mộ Thiện buông súng cầm con dao cắt đứt sợi dây xích trói chân tay cô. Sau đó cô dùng tấm thảm nhung trắng cuộn quanh người rồi lại cầm súng chĩa vào đầu Thủ lĩnh.

Cô nghĩ đến tình huống cô từng đọc trên sách vở, bị ép vào con đường giết người để giành sự sống. Bởi vì llúc này cô cũng muốn giết người.

Người ở bên ngoài xông vào phòng.

Mười mấy người, mười mấy khẩu súng.

Tầm đứng ở phía trước tiên, hắn sa sầm mặt: "Mộ, mau thả Thủ lĩnh ra. Nếu không tôi sẽ chém cô thành trăm mảnh."

Phát đạn trúng bụnh đại khái xuyên qua nội tạng của Thủ lĩnh. Người đàn ông nho nhã ngày nào giờ đây co giật ở dưới đất. Mộ Thiện chĩa súng vào đầu ông ta, cô cất giọng nghiêm nghị: "Các anh lui ra ngoài hết cho tôi, hãy chuẩn bị một chiếc xe ô tô và để Trần Bắc Nghiêu lên xe. Mau cho thuộc hạ của Đinh Hành qua bên này, nếu không chúng ta cùng chết."

Tầm còn chưa lên tiếng, một thuộc hạ của Thủ lĩnh biết tiếng Trung tức giận hét lên: "Thủ lĩnh bị trúng đạn, cần phải cấp cứu gấp."

"Khi chúng tôi rời khỏi doanh trại sẽ trả Thủ lĩnh về cho các anh." Đinh Hành ráng mở miệng.

Thủ lĩnh cao giọng nói vài câu, đại khái là thả bọn họ đi. Tầm và những người khác cung kính gật đầu, tất cả lừ mắt nhìn Mộ Thiện rồi lui ra ngoài.

Một lát sau, thuộc hạ của Đinh Hành đi vào đỡ anh.

"Chúng ta còn lại mấy người?"

"Vừa rồi nhóm chúng tôi bị bắt chết năm người. Bây giờ chỉ còn lại bốn người, gồm cả tôi". Thuộc hạ buồn bã trả lời.

Đinh Hành gật đầu nhìn Mộ Thiện. Thuộc hạ rút súng rồi xốc nách Thủ lĩnh lôi ra ngoài. Mộ Thiện đi đến dìu Đinh Hành. Khi tay anh  đặt lên bờ vai lạnh toát của cô, trái tim đang tê liệt của cô phảng phất được hồi sinh.

"Cám ơn anh."

Gương mặt trắng bệch của anh cười cười. Anh dường như rất đau đớn, mí mắt anh hơi khép lại, hơi thở gấp gáp.

Dù mấy người thuộc hạ còn lại của Đinh Hành vô cùng cảnh giác, nhưng khi nhóm của Mộ Thiện đưa Thủ lĩnh ra ngoài, một tiếng súng đanh sắc vang lên, thuộc hạ đang xốc nách Thủ lĩnh bị bắn trúng đầu, đổ gục xuống đất.

Đám binh lính Thái Lan tay cầm súng đứng vây bốn xung quanh, phát đạn vừa rồi rõ ràng xuất phát từ một tên bắn tỉa đang mai phục ở đâu đó. Nhóm của Mộ Thiện lập tức tránh về một bên thân xe.

Ở đây đường đường là đại bản doanh của tập đoàn ma túy, vừa rồi bọn chúng nhất thời lơ là để Đinh Hành xông vào bởi vì anh là đối tác. Bây giờ chúng làm sao có thể để anh và Mộ Thiện bắt Thủ lĩnh làm con tin với mục đích thoát thân?

Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn vào hàng ghế sau xe Jeep. Cô thấy một bóng hình nằm bất động. Trong lòng cô vừa đau xót vừa tuyệt vọng. Trên tay cô vẫn còn khẩu súng của Thủ lĩnh, cô đưa mắt qua người đàn ông bị trúng đạn nằm dưới chân. Sau đó Mộ Thiện giơ súng nhằm thẳng vào chân trái ông ta. "Pằng" lại một phát đạn bắn ra.

Thân thể Thủ lĩnh co giật.

"Ông có muốn chúng ta cùng chết không?" Mộ Thiện cất giọng lạnh lùng.

Một thuộc hạ của Đinh Hành biết tiếng Thái phiên dịch cho Thủ lĩnh.

Thủ lĩnh cố gắng hét câu gì đó. Lần này xung quanh không còn bất cứ động tĩnh nào khác.

Mấy người nhảy lên xe Jeep. Khi cửa xe vừa mở, Mộ Thiện gần như lập tức lao lên hàng ghế sau. Trần Bắc Nghiêu vẫn chưa tỉnh, thân hình cao lớn của anh nằm thẳng trên ghế, gương mặt anh trắng bệch.

Một người đàn ông lái xe, hai người khác đỡ Đinh Hành ngồi vào hàng ghế giữa, Thủ lĩnh bị ném dưới chân hai người đó. Vừa rồi khi Mộ Thiện mở miệng, thuộc hạ của Đinh Hành nhanh nhẹn yêu cầu đối phương chuẩn bị hộp thuốc và đồ ăn. Khi lên xe, bọn lập tức xử lý vết thương cho Đinh Hành.

Một người đàn ông cởi áo khoác ném cho Mộ Thiện. Mộ Thiện nói cám ơn rồi mặc vào người, cô lấy tấm thảm đắp cho Trần Bắc Nghiêu. Mộ Thiện quan sát tỉ mỉ vết thương của Trần Bắc Nghiêu. Có lẽ Thủ lĩnh sợ anh chết không lấy được tiền nên cho người xử lý vết thương của anh. Thế nhưng máu vẫn thấm đỏ cả tấm băng trắng, trên người anh vẫn còn đầy vết máu khô, bùn đất, thậm chí cả vết xước do cây cối để lại. Trông anh lúc này chẳng khác gì xác chết sắp thối rữa.

Chiếc xe Jeep nhanh chóng rời khỏi doanh trại lao nhanh trên đường núi. Đằng sau có năm chiếc xe trang bị súng ống bám theo bọn họ. Mộ Thiện quỳ bên cạnh ghế sau, cô nhẹ nhàng ôm cổ Trần Bắc Nghiêu. Cô uống ngụm nước khoáng, mớm từng giọt từng giọt xuống bờ môi khô nứt của anh. Vô tình ngẩng lên, Mộ Thiện bắt gặp người đàn ông ngồi hàng ghế trước đang quay đầu nhìn cô, gương mặt anh không có bất cứ sắc thái biểu cảm nào. Chạm phải ánh mắt của Mộ Thiện, anh liền quay đầu về phía trước.

Mộ Thiện trầm mặc hồi lâu. Cô nhặt khẩu súng bỏ vào túi áo.

Trong lòng cô thì thầm với Trần Bắc Nghiêu: Anh mau tỉnh lại đi, em thật sự rất sợ, sợ đến mức sắp phát điên lên rồi.

 

 

 

Chương 38: Chạy trốn



Xe vừa rời khỏi doanh trại không bao lâu, Đinh Hành ra lệnh một thuộc hạ: "Gọi người đến tiếp ứng."

Người thuộc hạ gật đầu rồi rút di động thông báo: "Chúng tôi khoảng một tiếng sau sẽ đến nơi...Ừ, có năm xe bám theo, hãy chuẩn bị sẵn sàng."

Mộ Thiện đang còn đờ đẫn nhìn Trần Bắc Nghiêu, nghe bọn họ nói chuyện điện thoại, cô lập tức nhổm dậy.

"Có thể cho tôi mượn máy di động một lúc không?" Mộ Thiện nghĩ, có lẽ Lý Thành đã tới nơi, đợi ở ngoài vòng vây, cách khu vực của Thủ lĩnh không xa.

Đinh Hành không quay đầu cũng không lên tiếng. Hai thuộc hạ của anh ở hàng ghế trước đưa mắt nhìn nhau rồi quay lại dòm Trần Bắc Nghiêu, một người mở miệng: "Mộ tiểu thư, bây giờ tình hình hơi phức tạp. Đợi đến địa giới an toàn rồi tính sau."

Giọng nói của họ rất thản nhiên, Mộ Thiện im lặng, nét mặt cô lộ vẻ thất vọng. Không khí trong xe đột nhiên trở nên kỳ lạ.

Đúng lúc này, Thủ lĩnh nằm dưới sàn xe bỗng kêu rên một tiếng, người ông ta co giật vài cái, đầu ông ta ngoẹo sang một bên, sau đó ông ta bất động.

Thuộc hạ vừa trả lời Mộ Thiện giơ tay sờ vào mũi Thủ lĩnh rồi bắt mạch của ông ta. Sắc mặt anh ta liền thay đổi, anh ngẩng lên nói với Đinh Hành: "Chết rồi."

Đây là tình huống tất cả mọi người không mong muốn xảy ra nhất. Mộ Thiện bắn đúng một phát vào chỗ hiểm ở bụng ông ta, vết thương lại không được xử lý kịp thời. Đinh Hành và thuộc hạ của anh cũng biết Thủ lĩnh khó qua khỏi, nhưng bọn họ hy vọng ông ta có thể gắng gượng đến biên giới, đến khi bọn họ thoát thân. Thế nhưng ông ta vẫn bỏ mạng trên đường đi.

Đinh Hành nhìn thi thể Thủ lĩnh, anh thở hắt ra một hơi: "Cứ tới điểm hẹn rồi tính sau."

Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, bây giờ không còn con tin, bọn họ chỉ có cách đến đâu hay đến đó.

Mộ Thiện nghe thấy hết nội dung cuộc trò chuyện của đám đàn ông. Cô nắm chặt tay Trần Bắc Nghiêu, bàn tay to lớn của anh trắng toát, trên mu bàn tay còn vài vệt máu khô, như những cánh hoa đỏ có độc gặm nhấm làn da và sinh mạng của anh.

Xe đi khoảng nửa tiếng, tình hình đột nhiên có chuyển biến bất ngờ.

Năm chiếc xe Jeep bám theo bọn họ thiếu đi ba chiếc từ lúc nào. Bọn họ không rõ nguyên nhân vì sao đối phương lại rút về ba xe. Vài phút sau đó, từ xa xa vọng đến tiếng súng đạn nổ, bọn họ mới lờ mờ suy đoán sự việc đang diễn ra.

Lúc này trời đã tối mịt. Tiếng súng nổ lúc thưa thớt lúc dày đặc, không trung ở phía doanh trại nhuộm thành một màu đỏ của ngọn lửa rực cháy.

"Không biết có chuyện gì xảy ra?" Một thuộc hạ lên tiếng.

"Có lẽ là nội loạn." Người đàn ông lái xe trả lời, anh ta liếc mắt qua gương chiếu hậu: "Tốt nhất chúng quay về hết, chúng ta sẽ được an toàn."

Tuy nói vậy nhưng bọn họ đều biết không có khả năng đó. Hai chiếc xe đằng sau vẫn lặng lẽ bám theo với một khoảng cách cố định. Chỉ sợ doanh trại xảy ra biến cố lớn đến mấy đi chăng nữa, chúng cũng không bỏ mặc Thủ lĩnh của chúng.

Mộ Thiện lặng lẽ quan sát bầu trời đỏ rực, tâm trạng cô rất bất an. Như có cảm ứng, cô cúi đầu, liền nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu đang từ từ mở mắt.

Mộ Thiện ngây người, cô và Trần Bắc Nghiêu mới xa nhau vài tiếng đồng hồ nhưng cô cảm thấy như vừa từ địa ngục trở về. Thậm chí cô còn cho rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh.

Ngay cả lúc cứu anh ra ngoài, nhìn anh nằm bất động trên xe, cô vẫn nơm nớp lo sợ. Bây giờ anh mở mắt, đối với cô, giống như nhìn thấy anh sống lại, tất cả bỗng dưng đầy ắp hy vọng.

Trần Bắc Nghiêu trước đó luôn ở trạng thái choáng váng mơ hồ, giống như bị đốt cháy trên ngọn lửa, toàn thân chỗ nào cũng đau đớn. Nhưng dù anh đau đến mức mất đi ý thức, trái tim anh vẫn nhớ đến Mộ Thiện. Hình ảnh cuối cùng của cô là bị một người đàn ông vác lên vai, điều đó khiến anh nóng ruột không yên. Bây giờ vừa mở mắt đã nhìn thấy cô, anh đột nhiên có cảm giác như trong giấc mộng.

Trần Bắc Nghiêu chớp mắt vài lần, anh không dám xác định người trước mặt anh có đúng là Mộ Thiện? Lần này tầm mắt anh đã trở nên rõ ràng, quả nhiên là cô. Sắc mặt Mộ Thiện xanh xao nhưng đôi mắt cô sáng như sao, đó là vẻ xúc động đến mức không biết nên phản ứng thế nào. Trần Bắc Nghiêu đột ngột cảm thấy bản thân anh càng khát khao có cô hơn trước đây, anh muốn chiếm hữu cô hoàn toàn, không cho bất cứ người đàn ông nào động đến cô.

Trần Bắc Nghiêu chống tay xuống ghế, cố gắng ngồi dậy. Cử chỉ này động đến vết thương của anh, khiến ngực vai anh đau buốt, đến mức anh suýt nữa ngã xuống. Anh bất giác nhíu mày, trán rịn đầy mồ hôi.

Đến lúc này Mộ Thiện mới có phản ứng, cô vội đỡ anh: "Anh nằm xuống đi!"

Trần Bắc Nghiêu không trả lời, anh ngẩng đầu.

Động tĩnh ở hàng ghế sau cùng làm mấy người đàn ông ngồi ở hàng ghế trước đồng loạt quay đầu. Ánh mắt họ giao nhau, nhưng Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành không ai lên tiếng.

"Bọn em bắt Thủ lĩnh làm con tin mới có thể thoát ra ngoài." Mộ Thiện đột ngột mở miệng phá vỡ không khí yên lặng: "Là Đinh Hành cứu em và anh, nếu không bây giờ có lẽ em chết rồi."

Lời nói của cô khiến đám đàn ông càng trầm mặc.

Đinh Hành lại quay đầu ra đằng trước, Trần Bắc Nghiêu cũng thu hồi ánh mắt. Anh đặt tay lên vai Mộ Thiện, miễn cưỡng ngồi thẳng người. Sau đó, anh tựa vào  thành ghế phía sau và thở hổn hển.

"Cám ơn anh."

"Không cần thiết." Thanh âm của Đinh Hành khản đặc: "Tôi chỉ quan tâm Mộ Thiện, có cứu cũng chỉ cứu mình cô ấy."

Không khí trong xe lạnh đi mấy độ.

Mộ Thiện nói với giọng không tán đồng: "Anh nằm xuống đi!"

Trần Bắc Nghiêu không nhúc nhích, anh quay sang nhìn cô mỉm cười, nhưng nụ cười của anh rất lạnh lẽo, đôi mắt anh dần trở nên u tối lạnh lùng.

Mộ Thiện tất nhiên hiểu suy nghĩ của Trần Bắc Nghiêu. Anh bị thiệt hại lớn, chỉ e là bây giờ anh hận đến mức muốn xé xác Thủ lĩnh thành trăm mảnh. Thế nhưng tình hình bây giờ vẫn rất tệ, anh bị thương nặng, mọi người có thể thoát thân hay không còn chưa rõ; hơn nữa anh còn nằm trong tay Đinh Hành?

Trần Bắc Nghiêu như đoán ra ưu tư của cô, anh cất giọng khàn khàn: "Chuyện xảy ra như thế nào?

Mộ Thiện kể từ đầu đến cuối, tất nhiên cô bỏ đi đoạn Thủ lĩnh suýt cưỡng bức cô. Trần Bắc Nghiêu nghe xong không lên tiếng, anh chỉ trầm mặc nhìn cô.

"Sao vậy?" Mộ Thiện hỏi.

Anh lắc đầu, môi mấp máy nói từ gì đó. Mộ Thiện nhìn ra hai chữ "Lý Thành", ý anh bảo cô tìm cách liên lạc với Lý Thành. Thế nhưng cô không có điện thoại, thuộc hạ của Đinh Hành lại không chịu cho cô gọi nhờ. Mộ Thiện lắc đầu.

Bắt gặp vẻ lo lắng trong mắt Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Đỡ anh nằm xuống." Mộ Thiện thở phào nhẹ nhõm, cô đỡ anh nằm xuống ghế rồi lấy đồ ăn đút cho anh từng miếng một.

Dù trước đó đầu đạn đã được lấy ra nhưng Trần Bắc Nghiêu vẫn rất suy nhược. Vài giây sau, anh nhắm mắt, hơi thở đều đều.

Mộ Thiện lặng lẽ ngắm Trần Bắc Nghiêu, cô sờ trán anh thấy hơi nóng. Mộ Thiện vừa định quay người với hộp thuốc để tìm thuốc hạ sốt, ai ngờ tay cô bị anh nắm chặt. Theo tình trạng sức khỏe của Trần Bắc Nghiêu hiện tại, anh không còn sức lực, thậm chí đi lại cũng cần người dìu. Vậy mà khi nắm tay cô, lực đạo tay anh không yếu hơn bình thường là bao.

Mộ Thiện đành phải để yên cho anh nắm, cô nhoài người với hộp thuốc. Vừa ngẩng đầu, cô liền bắt gặp ánh mắt của Đinh Hành.

Trong lòng Mộ Thiện rất áy náy. Đinh Hành xả thân cứu cô, khi thoát ra ngoài, cô chỉ lo cho Trần Bắc Nghiêu. Tuy anh được thuộc hạ chăm sóc nhưng từ đầu đến cuối, cô chưa hề hỏi han đến anh.

"Vết thương của anh thế nào rồi?" Mộ Thiện cất giọng dịu dàng.

Vết thương của Đinh Hành đã được băng bó nhưng đầu đạn vẫn chưa lấy ra nên rất đau. Khi nghe giọng nói vừa biết ơn vừa có lỗi của Mộ Thiện, lòng anh có một cảm giác khó nói thành lời. Bề ngoài anh vẫn tỏ ra bình thản: "Không sao đâu."

Thái độ của anh khiến Mộ Thiện hơi xót xa, cô nói nhỏ: "Cám ơn anh."

Đinh Hành cười cười, quay đầu về đằng trước.

Khi xe Jeep đi đến một ngã rẽ. Người lái xe đột nhiên kêu lên "ôi", phá vỡ không khí yên lặng.

Trên con đường phía trước xuất hiện một bóng đen khá lớn đang tiến về chiếc xe Jeep.

"Là người đến tiếp ứng." Một thuộc hạ mừng rỡ reo lên.

Giống như để phản bác lời của anh ta, hai luồng đèn sáng rực đột nhiên chiếu thẳng vào chiếc xe Jeep, khiến mọi người trên xe bất giác nhắm mắt.

Chỉ có đèn chiếu sáng dùng trong quân đội mới lóa mắt đến chừng đó.

Không đợi mọi người hiểu rõ tình hình. "Ầm", một miếng nổ cực lớn vang lên, một luồng sáng đỏ rực bắn về phía bọn họ. Nhờ ánh sáng của ngọn lửa, bọn họ nhìn thấy hai chiếc xe thiết giáp đang đi theo chiều ngược lại. Trên nóc xe có binh sỹ vai vác quả đạn pháo.

Trần Bắc Nghiêu giật mình mở mắt, nhìn chằm chằm về phía trước. Mộ Thiện theo phản xạ ôm chặt người anh. Thật ra cô không biết, nếu bị đạn pháo bắn trúng, hành động của cô lúc này cũng bằng thừa.

May mà người tài xế phản ứng cực nhanh, trước khi đạn pháo bắn ra, anh ta đã lập tức quay đầu, rẽ về một lối khác, né tránh nguy hiểm trong giây lát.

Hai xe Jeep bám theo sau không được may mắn như vậy. Quả đạn pháo sượt qua đầu xe, mang theo sức ép cực lớn khiến chiếc xe suýt lật nhào.

Pằng, pằng, pằng! Người của Thủ lĩnh trên hai chiếc xe Jeep lập tức bắn trả. Chiếc xe thiết giáp tiếp tục nhả thêm một quả đạn pháo. Hai bên trực tiếp giao chiến trên đường núi.

Ở ngã rẽ bên này, mọi người trên chiếc xe vừa thoát chết vẫn còn toát mồ hôi lạnh, Đinh Hành nói giọng khản đặc: "Đi thôi!"

Chiếc xe Jeep phóng với tốc độ nhanh nhất lao vào đêm tối trên con đường mịt mù không rõ phương hướng.

Một thuộc hạ lại rút điện thoại gọi người tiếp ứng, nhưng phát hiện di động không có sóng. Tín hiệu di động trong khu vực của tập đoàn ma túy có được là nhờ trạm phu phát do bọn chúng tự bỏ tiền xây dựng. Bây giờ có nhiều khả năng trạm thông tin đã bị phá hủy.

Mọi người chỉ còn cách tiếp tục tiến về phía trước.

Thế nhưng cục diện hỗn loạn đã bắt đầu hình thành. Tuy kẻ địch nguy hiểm đã bị bỏ lại đằng sau lưng bọn họ, bọn họ không còn gặp phải xe thiết giáp trang bị súng ống đáng sợ nhưng trên con đường núi vẫn xuất hiện một nhóm thổ phỉ tập kích xe Jeep. Lái xe đánh tay lái sang bên trái lượn sang bên phải mới tránh được làn đạn. Mộ Thiện úp mặt lên người Trần Bắc Nghiêu không dám ngẩng đầu.

Bởi vì sợ đối phương bắn trúng lốp xe, hai người đàn ông ở hàng ghế trước buộc phải nổ súng bắn trả, để hạn chế hỏa lực của đối phương. Không ngờ bọn họ bị trúng đạn đổ gục xuống ghế.

Những người còn sống sót ở trên xe đều trầm mặc, bầu không khí ngột ngạt dần lan tỏa. Thế nhưng tiếng đạn nổ mỗi lúc một xa, chiếc xe Jeep tiến tục lao nhanh trong màn đêm đen.

Do trời tối nên bọn họ không biết xe đi tới đâu. Mãi đến khi bánh xe sa xuống bùn lầy không chuyển động nổi, Mộ Thiện và tài xế xuống xe quan sát, họ mới phát hiện họ đang ở giữa một cánh đồng anh túc mênh mông.

Từng bông hoa anh túc nổi bật trong đêm đen. Phóng tầm mắt về phía xa xa, hoa anh túc như vô số bàn tay xé toạc màn đêm. Mộ Thiện và người tài xế kéo mấy xác chết xuống dưới, bỏ lại trên cánh đồng hoa anh túc. Mặc dù tài xế cố gắng nổ máy, xe vẫn không nhúc nhích.

Hai người hết cách, chỉ có thể đi hỏi ý kiến hai vị lão đại. Mộ Thiện vừa lên xe liền bắt gặp Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đều quay sang nhìn cô chăm chú.

Cô thông báo tình hình rồi hỏi: "Làm thế nào bây giờ?"

"Chúng ta tìm một nơi trốn trước đã."

"Tìm một nơi lánh nạn."

Cả hai đồng thanh trả lời, sau đó lại đồng thời trầm mặc.

Mộ Thiện gật đầu: "Vâng."

Mộ Thiện lên xe trông chừng hai người. Khoảng nửa tiếng sau, người lái xế đi dò la tình hình quay về.

"Chúng ta gặp may, đằng sau có mấy nhà dân."

Anh ta kiếm được một cái cáng. Mộ Thiện kiến nghị đưa Trần Bắc Nghiêu qua bên đó trước. Người tài xế hơi do dự nhưng cũng đồng ý. Mộ Thiện tất nhiên nhận ra sự thay đổi thái độ của anh ta. Trước đó bên anh ta người đông, lại có tiếp ứng, chỉ cần đợi đến khi thoát thân là có thể đối phó Trần Bắc Nghiêu. Bây giờ bốn người còn sống sót, chỉ anh ta và Mộ Thiện có súng. Khi thế lực mỏng phải bắt tay hợp tác mới có con đường sống.

Đinh Hành một mình ở lại trên xe, ít nhiều cũng nguy hiểm. Mộ Thiện cảm thấy rất áy náy, cô nói dịu dàng với anh: "Chúng tôi sẽ quay lại ngay."

Sau đó cô đặt khẩu súng của cô vào tay anh.

Đây coi như một cử chỉ thể hiện sự tin tưởng, bây giờ hai khẩu súng đều nằm trong tay Đinh Hành và người của anh. Năm ngón tay Đinh Hành từ từ bóp chặt nòng súng, giọng nói khàn khàn của anh vang lên: "Cẩn thận."

Mộ Thiện gật đầu, cô cùng người tài xế bế Trần Bắc Nghiêu xuống ô tô. Dưới ánh trăng, ánh mắt đen nhánh của Trần Bắc Nghiêu không rời khỏi cô. Nhưng sắc mặt anh không có bất cứ biểu cảm nào.

"Các anh không được chết." Mộ Thiện nói nhỏ.

Đi bộ khoảng hai mươi phút, Mộ Thiện quả nhiên nhìn thấy một thôn làng nhỏ chỉ có tầm mười hộ, mấy ngôi nhà bật đèn sáng, trên đường đi không một bóng người. Người sống ở đây có lẽ là nông dân trồng hoa anh túc. Bọn họ không dám sơ ý, đi thẳng về một ngôi nhà nằm ở góc khuất nhất.

Cửa nhà mở ra, đằng sau cánh cửa là gương mặt đầy kinh ngạc của một người phụ nữ. Tài xế dúi tờ đô la Mỹ vào tay bà ta đồng thời giơ súng đe dọa. Người phụ nữ sợ hãi gật đầu, để bọn họ vào nhà.

Một tiếng đồng hồ sau đó.

Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành được bố trí vào một phòng. Hai người cách nhau khoảng một mét rưỡi. Thần sắc của họ đều lộ vẻ mệt mỏi nhưng họ vẫn gắng gượng để không bị lịm đi.

Tài xế cầm hộp thuốc và một số đồ cần thiết. Viên đạn trên vai Đinh Hành phải lấy ra ngay lập tức. May mà đạn không bắn trúng tim phổi, nếu không bây giờ anh đã chầu trời.

"Cô giúp tôi." Tài xế nói với Mộ Thiện.

Mộ Thiện gật đầu, nắm tay Trần Bắc Nghiêu: "Anh nghỉ ngơi trước đi." Trần Bắc Nghiêu nhìn cô không lên tiếng.

Mộ Thiện đi đến bên Đinh Hành ngồi xuống, tài xế bày dụng cụ đâu ra đấy rồi mở miệng: "Cởi áo lão đại."

Mộ Thiện nhìn Đinh Hành, anh mỉm cười với cô. Cô thận trọng cởi áo sơ mi của anh, anh hít một hơi dài.

Dù dính đầy máu nhưng thân hình tám múi cho thấy sức mạnh nam tính của anh vẫn rất bắt mắt. Khi ngón tay của Mộ Thiện lướt qua làn da anh, cô cảm nhận được độ nóng dưới tay mình.

Thế nhưng đối với Đinh Hành, cử chỉ của cô vô cùng dịu dàng. Vết thương rất đau nhưng ngón tay cô vừa mát lạnh vừa mềm mại, khiến anh cảm thấy dễ chịu.

Anh từ từ giơ tay nắm chặt tay cô.

Mộ Thiện bị Đinh Hành nắm tay, nhưng cô không nhẫn tâm giằng ra. Tài xế thấy vậy lên tiếng: "Mộ tiểu thư, cô hãy giúp tôi giữ chặt lão đại. Lát nữa khi tôi lấy viên đạn, cô đừng cho lão đại động đậy."

Mộ Thiện gật đầu, thân hình anh cao lớn như vậy, cô làm thế nào để giữ chặt. Cô chỉ còn cách nằm đè lên lên người anh, hai tay cô nắm tay anh.

Đinh Hành đan mười đầu ngón tay vào tay cô, trước mắt anh là vùng eo của Mộ Thiện, để lộ làn da trắng ngần. Khi hơi thở nóng hổi của anh phả vào da cô, Mộ Thiện bất giác sởn gai ốc.

Khi lưỡi dao cứa vào da thịt, Đinh Hành rên một tiếng, anh giãy giụa theo phản xạ có điều kiện. Nhưng vừa ngẩng cổ, môi anh liền chạm vào làn da mát rượi của Mộ Thiện. Sự tiếp xúc khiến anh lập tức trấn tĩnh lại, anh há miệng cắn vào eo cô. Mộ Thiện nhói đau nhưng vẫn không động đậy.

Đinh Hành dù đau đến mấy cũng không nỡ cắn mạnh. Anh chỉ ngậm da thịt cô để vượt qua quá trình lấy đầu đạn.

Khi kết thúc người tài xế mồ hôi ướt đầm, anh ta cầm viên đạn dính đầy máu đi ra ngoài. Mộ Thiện vừa định nhổm dậy, bờ eo cô bị giữ chặt,, cô nằm trong vòng tay Đinh Hành.

Ở cự ly rất gần, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở hòa quyện.

Mộ Thiện vô cùng ngượng ngùng, cô vùng vẫy định ngồi dậy, chợt nghe Đinh Hành nói: "Tôi không ngờ có ngày tôi xả thân vì một người phụ nữ."

Mặt anh đầy mồ hôi, thần sắc mệt mỏi nhưng thanh âm lại mang ý cười.

Mộ Thiện ngây người, cảnh tượng trong phòng của Thủ lĩnh ngày hôm nay lại hiện về trong trí óc cô. Lúc đó anh thở hổn hển, đứng ngược sáng ở cửa phòng, khiến cô đang rơi xuống đáy sâu tuyệt vọng bỗng nhìn thấy một tia hy vọng kỳ diệu.

"Cám ơn anh, nếu không có anh, chúng tôi đều chết rồi."

Đinh Hành vẫn nhìn cô chăm chú, anh đột nhiên nhắm mắt, đầu nhích lại gần, bộ dạng như muốn hôn cô.

Mộ Thiện lập tức chống tay xuống đất đứng dậy.

"Đừng chạm vào cô ấy."

Mộ Thiện quay đầu, bắt gặp Trần Bắc Nghiêu đang nhìn Đinh Hành bằng ánh mắt u tối.