Từ bi thành - Chương 35 - 36

 

Chương 35: Giao chiến

 




Ánh nắng mặt trời bị lớp cành lá dày đặc chặn lại, chỉ có thể lọt qua kẽ lá chiếu những tia sáng màu vàng lấp lánh.

Trong rừng vô cùng yên tĩnh, chỉ duy nhất tiếng xe Jeep chạy trên con đường mòn. Không khí ẩm ướt và mùi lá cây khiến Mộ Thiện chóng mặt.

Nhóm của Trần Bắc Nghiêu tổng cộng có ba chiếc xe Jeep, Mộ Thiện và anh ngồi ở hàng ghế sau chiếc xe thứ hai. Trên đường đi, Trần Bắc Nghiêu cũng giống người đàn ông khác cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh.

Mộ Thiện lặng lẽ nhìn gương mặt nghiêng trầm tĩnh của Trần Bắc Nghiêu.

Từ đầu đến cuối anh ngồi thẳng lưng bên cạnh cô, giống như trời có sụp xuống, anh cũng sẽ lấy thân mình che mưa chắn gió cho cô. Mộ Thiện vô ý thức nắm chặt tay anh. Trần Bắc Nghiêu không quay đầu, anh cầm tay cô đưa lên môi hôn nhẹ, như muốn nói với cô, tất cả đã có anh.

Lúc ở trạm lính đánh thuê, Trần Bắc Nghiêu đã liên lạc với Lý Thành. Nhưng Lý Thành ở lại thành phố Lâm lo việc của công ty, dù anh ta có nhanh chóng vận động mối quan hệ hay cử người tiếp ứng cũng khó có thể phá vỡ tuyến phong tỏa của đội quân Tam giác vàng. Lý Thành nói sẽ liên hệ với chính phủ Thái Lan ngay lập tức, nhưng không chắc chắn kịp thời đến cứu mọi người.

Như vậy có nghĩa là, bọn họ phải tự đột phá vòng vây, tự cứu lấy mình.

Châu Á Trạch giống như bị bốc hơi, không hề có tin tức.

Con đường rừng nhóm Trần Bắc Nghiêu đang đi là khu vực nằm giữa địa bàn của Thủ lĩnh Thái Lan và tướng quân Quân Mục Lăng. Nơi này địa hình phức tạp, quân đội của hai bên đều đóng ở thung lũng bên ngoài khu rừng nên bọn họ có nhiều cơ hội thoát thân.

Đường đi ngày càng khúc khuỷu. Gần đến buổi trưa, xung quanh vẫn không một tiếng động.

Có lẽ do quá căng thẳng, người lái xe lẩm bẩm: "Nơi này ghê ghê thế nào..."

"Pằng!" Một tiếng súng phá vỡ không khí yên lặng, thanh âm của người lái xe cũng dừng lại ở đây. Đúng vào giây phút đó, Trần Bắc Nghiêu phản ứng nhanh ấn lưng Mộ Thiện và đè lên người cô.

Trước mắt Mộ Thiện tối sầm, nhưng cô vẫn kịp nhìn thấy thân hình người tài xế như hóa đá, sau đó anh ta nằm gục xuống tay lái bất động.

Chiếc xe Jeep mất sự điều khiển lao đi ngoằn ngoèo, khiến những người ở trên xe suýt bị bắn ra ngoài. Mộ Thiện nằm dưới thân Trần Bắc Nghiêu, cô chỉ nghe thấy tiếng đầu và người anh đập mạnh vào thành xe. Anh vẫn ôm cô rất chặt, đến mức cô không thở nổi.

Xe Jeep may mắn đâm phải cây cổ thụ ở bên đường và dừng lại. Trần Bắc Nghiêu cùng hai vệ sỹ lập tức ngồi thẳng người. Một người vệ sỹ cất giọng khẩn trương: "Ông chủ, làm thế nào bây giờ?"

Viên đạn xuyên qua óc người tài xế được bắn từ bên phải phía trước mặt, thần sắc Trần Bắc Nghiêu vô cùng lạnh lẽo, anh nói nhỏ vào máy bộ đàm: " Xuống xe!"

Sau đó Trần Bắc Nghiêu đẩy cửa xe nhảy xuống rồi quay người đỡ Mộ Thiện.

Những người ở hai chiếc xe khác tụ tập về chỗ Trần Bắc Nghiêu. Mặc dù tình hình nghiêm trọng nhưng bọn họ đều được huấn luyện kỹ càng, tất cả trầm mặc cùng Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ tiến vào rừng rậm.

Nếu chạy trên đường bằng, Mộ Thiện chắc chắn sẽ không theo kịp đám đàn ông. Nhưng cô lớn lên ở huyện miền núi, từ nhỏ thường xuyên leo đồi núi như những đứa trẻ khác. Bây giờ di chuyển trong rừng rậm, cô tỏ ra khá nhanh nhẹn, tốc độ không chậm hơn đám đàn ông là bao. Lại được Trần Bắc Nghiêu nắm tay tiếp sức nên cô không cảm thấy quá mệt mỏi.

Đoàn người mới đi vài trăm mét, phía sau bỗng truyền đến tiếng nổ cực lớn.

Tất cả mọi người không hẹn đều nằm rạp xuống đất, một luồng khí nóng cuồn cuộn bốc tới, đất đá bay mù mịt khiến mặt mũi họ lấm lem trong giây lát.

Mộ Thiện bị cơn chấn động đến mức đầu óc choáng váng. Cô quay đầu, chỉ thấy khói lửa bốc mù mịt từ phương hướng ba chiếc xe Jeep vừa bỏ lại.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là sự de dọa bằng vũ lực của đối phương.

Đến lúc này, Mộ Thiện có cảm nhận rõ ràng, bọn họ đang phải đối mặt với một đội quân vũ trang tinh nhuệ, giết người không chớp mắt.

Bọn họ liệu có thể thoát thân?

Tiếng nổ vừa dứt, nhóm Trần Bắc Nghiêu lấy hết tốc lực tiến về phía trước.

Tuy nhiên, sát thủ ở trong nước dù có lợi hại đến mấy cũng không thể bằng binh lính Thái Lan trưởng thành nơi rừng núi. Khoảng hơn hai mươi phút sau, động tĩnh từ trong rừng rậm phía sau và tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Cuối cùng một tiếng súng giòn giã vang lên, người vệ sỹ chạy cuối cùng "hự" một tiếng rồi ngã vật xuống đất!

Trần Bắc Nghiêu và một tâm phúc đưa mắt nhìn nhau, tâm phúc đó gật đầu rồi cất giọng nghiêm nghị: "Dừng lại!"

Đoàn người dừng bước. Tim Mộ Thiện đập mạnh, đến lúc giao chiến rồi.

Nhưng trong bất hạnh cũng có may mắn, vùng đất này địa hình phức tạp hiểm trở. Mười mấy người tản ra nấp đằng sau những tảng đá lớn. Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện và hai người vệ sỹ nằm trên triền núi, nơi có địa thế cao nhất.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

Tất cả mọi người như ngừng thở, chờ đợi đối phương rơi vào vòng hỏa lực.

Bọn chúng có bao nhiêu người? Không biết. Bọn chúng mang theo loại vũ khí nào? Chịu chết.

Khoảng nửa phút sau, cây cối cách chỗ ẩn nấp ba bốn mươi mét đột nhiên động nhẹ. Sau đó, mấy hình bóng mặc quân phục màu xanh lá cây lặng lẽ tiến lên.

Đó là những người lính tiền trạm. Loạt đạn làm người vệ sỹ bị thương lúc ban nãy chắc chắn do chúng bắn.

Trần Bắc Nghiêu giơ tay ra hiệu, rồi anh từ từ nâng khẩu súng lục ngắm chuẩn...

Pằng! Pằng! Pằng! Ba tiếng súng đanh sắc vang lên, mỗi phát đạn bắn trúng mi tâm một người. Ba tên lính tiền trạm Thái Lan vừa lộ diện liền đổ rạp xuống đất. Mộ Thiện biết Trần Bắc Nghiêu thạo về súng ống nhưng cô không ngờ anh bắn giỏi như vậy.

Tuy nhiên Mộ Thiện không phải là người duy nhất kinh hãi. Tiếng động ở khu rừng phía trước trở nên tạp loạn, nhưng nhất thời không thấy xuất hiện thêm một bóng lính nào.

Trong giây lát, Mộ Thiện hiểu ý Trần Bắc Nghiêu. Đám binh lính Thái Lan tuy dũng mãnh nhưng chúng có tiền nên hưởng lạc quen rồi, ai mà không sợ chết? Chúng đuổi theo Trần Bắc Nghiêu với niềm tin nhất định sẽ bắt được anh, do chúng người đông lại thông thạo địa hình. Nào ngờ chưa chính thức giao chiến đã bị Trần Bắc Nghiêu dùng súng lục bắn chết ba người.

Trong cuộc chiến ai cũng biết, mưa bom đạn nổ không đáng sợ bằng kẻ địch giấu mình nơi góc tối. Vì vậy nhất thời đám binh lính Thái Lan không người nào mạo hiểm xông lên.

Nhân cơ hội này, Trần Bắc Nghiêu quay đầu nói với một vệ sỹ và một lính đánh thuê ở phía sau: "Đưa chị dâu đi trước, chúng tôi ở đây chặn hậu."

Đầu óc Mộ Thiện trống rỗng trong giây lát.

Anh bảo cô đi trước?

Hóa ra đây mới là mục đích anh dừng lại phục kích đối phương? Anh muốn cầm chân kẻ địch để cô trốn thoát?

Mộ Thiện không lên tiếng, cô càng nắm chặt tay Trần Bắc Nghiêu.

Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú, gương mặt trắng ngần của anh lạnh lẽo như bị một lớp băng bao phủ. Anh kiên định gỡ tay cô, lực đạo vừa chậm vừa mạnh mẽ.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu dùng sức hất tay cô, anh đặt khẩu súng lục của anh vào lòng bàn tay cô. Cô ném khẩu súng xuống đất, anh nhặt lên lại đặt vào tay cô và bóp mạnh đầu ngón tay cô để giữ chặt khẩu súng.

Mộ Thiện lập tức hóa đá, anh đưa súng cho cô? Anh quyết định liều mình để bảo vệ cô? Từ trước đến nay lòng chiếm hữu của anh luôn luôn mạnh mẽ, vậy mà vào lúc này, anh nỡ đẩy cô đi?

"Anh sẽ đi tìm em." Trần Bắc Nghiêu vờ như không thấy nỗi đau trên gương mặt Mộ Thiện, anh mỉm cười: "Em ở đây cũng chẳng giúp được gì. Dù anh có bị bắt, Thủ lĩnh cũng sẽ không giết anh, mười tỷ của ông ta còn nằm trong tài khoản của em. Em thoát ra ngoài rồi dùng số tiền đó chuộc anh về."

Vào thời khắc nguy nan này, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên nói nhiều điều, nhưng chung quy lại đều ép cô bỏ đi. Tuy nhiên ai cũng biết, nếu anh rơi vào tay Thủ lĩnh, dù có trả lại tiền cho ông ta, ông ta cũng sẽ không thả người, nhất định anh sẽ bị hành hạ đến chết.

Thần sắc Mộ Thiện đột nhiên trở nên kiên nghị. Cô quyết định làm theo lời Trần Bắc Nghiêu.

"Được, em đi." Mộ Thiện nhướn mắt nhìn anh, nói chậm rãi từng từ một: "Anh sẽ không sao đâu."

Ngữ khí cố chấp của cô khiến Trần Bắc Nghiêu hơi ngây người. Đáy mắt anh lóe lên tia cảm động, nhưng cuối cùng anh vẫn im lặng vẫy tay.

Tất cả mọi người đều nổ súng về nơi có kẻ địch. Dưới sự yểm hộ của làn đạn, một vệ sỹ và người lính đánh thuê lặng lẽ đưa Mộ Thiện quay người tiến về khu rừng rậm ở phía sau.

Mộ Thiện chân thấp chân cao, phóng như bay bất chấp cành lá tua tủa đâm vào da thịt cô.

Trong đầu cô hiện lên đôi mắt của Trần Bắc Nghiêu, ánh mắt ẩn nhẫn đó, sự cảm động rõ ràng đó...

Vừa rồi anh muốn cúi đầu hôn cô? Nhưng anh đã nhẫn nhịn.

Anh yêu cô, không nỡ rời xa cô, muốn hôn cô, nhưng anh nhẫn nhịn.

Cô hiểu tiếng lòng anh, bởi vì cô cũng vậy.

Mộ Thiện cảm thấy thời gian dường như qua đi rất lâu, cô cúi đầu nhìn đồng hồ, mới chỉ hai mươi phút.

Hai mươi phút thôi sao? Muốn một người chết chỉ cần một viên đạn, trong một giây.

Nhìn hình bóng trầm mặc của người vệ sỹ ở phía trước, trong đầu Mộ Thiện lại hiện lên bóng dáng Trần Bắc Nghiêu.

Giống cậu thiếu niên mồ côi cô gặp năm mười bảy tuổi, giống người đàn ông ngồi trước cây đàn dương cầm độc tấu bản nhạc "Castle in the Sky" trên tầng cao nhất tòa nhà Dung Thái, bóng dáng anh lúc nào cũng lạnh lẽo, cô độc như vậy.

Hóa ra dù anh thâm hiểm cỡ nào, anh cũng nghĩ cho cô trước tiên.

Mộ Thiện ngẩng đầu, phía trước là một dòng suối, nước chảy róc rách, cảnh tượng êm ả yên lành, phảng phất như hình ảnh đẫm máu vừa rồi đã cách rất xa, như anh và cô cách hai thế kỷ.

Mộ Thiện đột nhiên dừng bước 

Khu rừng rậm yên tĩnh lạ thường, tiếng súng không biết im bặt từ lúc nào.

Cuộc chiến đã kết thúc?

Trần Bắc Nghiêu bảo cô trốn thoát, sau đó cầm tiền chuộc anh về. Nhưng nếu anh có thể sống sót, Lý Thành cũng làm được việc đó chứ chẳng cần đến cô.

Người vệ sỹ và tay lính đánh thuê nghi hoặc dừng bước. Bọn họ đều ngây người khi bắt gặp bộ mặt lạnh lẽo đến đáng sợ của Mộ Thiện.

"Quay về chỗ cũ!" Mộ Thiện từ từ mở miệng, ngữ khí vô cùng kiên quyết.

 

 

 

Chương 36: Cùng chết




Khu vực giao chiến mỗi lúc một gần, người lính đánh thuê kiến nghị Mộ Thiện leo lên sườn núi, từ địa thế cao tiếp cận khu rừng đó.

Cách khoảng hai trăm mét, do ở trên cao nên Mộ Thiện có thể nhìn thấy những tảng đá lớn vừa rồi, chỉ là nơi đó không còn một bóng người.

Đúng lúc này, một loạt đạn vang lên, Mộ Thiện và hai người đàn ông giật mình vội nằm phủ phục xuống đất.

Sau đó, bọn họ nghe thấy có người hét lên một câu bằng tiếng Thái.

Tay lính đánh thuê thì thầm giải thích: "Chúng nói, vừa nhận được lệnh của Thủ lĩnh, phải bắt sống bằng được người đàn ông đó."

Tim Mộ Thiện đập mạnh.

Tốt quá! Trần Bắc Nghiêu vẫn chưa chết!

Nhưng điều này vẫn không đủ khiến cô an lòng. Người lính đánh thuê đưa cho cô cái ống nhòm, cô liền cầm lên xem.

Mộ Thiện cứng đờ người trong giây lát.

Xung quanh một tảng đá lớn đều là xác chết.

Máu tươi nhuộm đỏ tảng đá và đất ở xung quanh. Xác chết nằm rải rác trên mặt đất, từ tảng đá đến rừng cây nơi có mấy binh lính bị Trần Bắc Nghiêu bắn trúng.

Hầu hết đám thuộc hạ trung thành bảo vệ Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện trong mấy ngày qua đều nằm ở đó. Nhưng nhiều gấp đôi bọn họ là thi thể binh sỹ Thái Lan.

Thậm chí trên sườn núi phía xa cũng lác đác xuất hiện xác chết mặc quân phục màu xanh lá cây.

Đây là lần đầu tiên trong đời Mộ Thiện chứng kiến nhiều người chết như vậy, một cơn buồn nôn dội lên lên cổ họng cô.

Trần Bắc Nghiêu đang ở đâu?

Mộ Thiện tiếp tục dùng ống nhòm tìm kiếm Trần Bắc Nghiêu, cô căng thẳng đến mức hô hấp khó khăn.

Cô lia ống nhòm hết chỗ này đến chỗ khác nhưng không hề thấy bóng dáng Trần Bắc Nghiêu.

Anh đang ở đâu?

Anh ở đằng kia!

Đó là hai tảng đá lớn tựa vào nhau tạo thành một góc chéo, Trần Bắc Nghiêu ẩn nấp ở một góc. Qua ống nhòm, Mộ Thiện thấy gương mặt anh tái mét, vai áo anh nhuộm thành màu đỏ tươi, bãi cỏ xung quanh cũng toàn máu là máu.

Anh bị trúng đạn rồi!

Trần Bắc Nghiêu đang tựa người vào tảng đá. Anh ngẩng đầu, hơi thở có vẻ nặng nhọc. Sau một khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi, anh hít một hơi sâu rồi đột ngột xoay người, giơ súng nhả đạn về phía khu rừng rậm.

"A..." Một tiếng thét thảm thiết vang lên, lá cây lay động, một tên lính từ lùm cây ngã xuống đất bất động.

Anh lại giải quyết thêm một tên nữa.

"Tôi qua bên đó giúp ông chủ." Người vệ sỹ bên cạnh Mộ Thiện nói nhỏ.

Mộ Thiện buông ống nhòm, lắc đầu.

Mộ Thiện dõi theo phương hướng của Trần Bắc Nghiêu, giọng nói của cô hơi run run: "Xung quanh đây có nhiều xác chết như vậy, đối phương chắc chắn cũng bị tiêu diệt gần hết. Nếu không, một mình anh ấy chẳng thể cầm cự đến bây giờ. Bây giờ các anh mà chạy qua bên đó sẽ dễ rơi vào tầm ngắm của đối phương. Một khi viện binh của đối phương tới nơi, các anh sẽ không thoát nổi đâu."

Hai người đàn ông im lặng.

Giọng nói lạnh lẽo của Mộ Thiện tiếp tục vang lên: "Bọn chúng không biết đến sự tồn tại của chúng ta. Các anh hãy vòng lên núi ra đằng sau đối phương và ...giải quyết bọn chúng".

"Chị dâu! Một mình chị ở lại đây..." Người vệ sỹ lưỡng lự.

"Đi nhanh lên!". Mộ Thiện cất cao giọng.

Hai người đàn ông nhìn cô chằm chằm, gương mặt cô như phủ một lớp băng, nghiêm nghị đến mức không thể mạo phạm. Họ nhìn nhau rồi lom khom trèo lên núi.

Năm phút sau.

Mộ Thiện hồi hộp nắm chặt ống nhòm, cô thấy Trần Bắc Nghiêu nhắm mắt tựa vào tảng đá, sắc mặt anh ngày càng khó coi.

Lúc này, tiếng súng chấm dứt hoàn toàn. Cả khu rừng trở lại bầu không khí yên tĩnh chết chóc, Mộ Thiện có thể nghe thấy tiếng thở của cô.

Người vệ sỹ và tay lính đánh thuê đã giải quyết đám binh sỹ hay chưa? Cô không biết. Đối phương chết hết hay chưa? Cô cũng không rõ.

Phía trước không có bất cứ động tĩnh nào. Mộ Thiện suy đoán chỉ có hai khả năng: hoặc là hai bên đều mất mạng, hoặc là vệ sỹ và người lính đánh thuê đã bị tiêu diệt, còn đối phương bị thương nặng, chúng đang chờ viện binh tới.

Bất luận rơi vào tình thế nào, Mộ Thiện biết cô không thể tiếp tục chờ đợi.

Mộ Thiện nắm chặt khẩu súng, đây là lần đầu tiên trong đời cô đụng đến súng. Cô cúi thấp người, dẫm xuống lá cây và cỏ ướt, từng bước tiến lại gần Trần Bắc Nghiêu.

Khoảng cách giữa cô và anh ngày càng rút ngắn.

Mộ Thiện thậm chí có thể nhìn rõ gương mặt trắng bệch của anh, anh đang nhắm mắt, không biết là hôn mê bất tỉnh hay chỉ tạm thời nghỉ ngơi.

Khi còn cách Trần Bắc Nghiêu mười mấy mét, Mộ Thiện phát hiện cây cối xung quanh cô thưa thớt, cô dễ trở thành mục tiêu của đối phương, vì vậy cô nằm dán mình xuống đất, từ từ bò qua chỗ anh.

Phát giác ra tiếng động bất thường, Trần Bắc Nghiêu vội mở mắt, nhìn thấy Mộ Thiện, ánh mắt anh vô cùng kinh ngạc.

Mấy bước cuối cùng, Mộ Thiện gần như lao đến trước mặt anh. Anh cúi đầu nhìn cô, khóe mắt ẩn hiện ý cười bất lực.

"Đi thôi!" Mộ Thiện bỏ súng vào túi áo, giơ tay đỡ anh.

Trọng lượng một nửa cơ thể Trần Bắc Nghiêu đè xuống người Mộ Thiện, nhưng anh vẫn có thể gắng gượng đứng dậy. Mộ Thiện cảm thấy yên tâm một chút. Cô phát hiện anh bị trúng hai phát đạn nhưng may không vào chỗ hiểm, chỉ là vết thương ở đùi khiến anh đi lại bất tiện.

Mộ Thiện dìu Trần Bắc Nghiêu tiến vào rừng núi, nơi có địa thế cao hơn. Đằng sau vẫn không có bất cứ động tĩnh nào, Mộ Thiện  cảm thấy đau lòng, vệ sỹ và người lính đánh thuê đi theo cô chắc không còn sống.

Chân cô bước qua mấy xác chết, có thuộc hạ của Trần Bắc Nghiêu, có cả mấy binh sỹ Thái Lan. Có kẻ mặt úp xuống đất, có kẻ tay vẫn cầm súng mắt trợn trừng. Nhất định chúng có ý đồ tấn công Trần Bắc Nghiêu ở cự ly gần nên mới bị anh giết chết.

Pằng! Một tiếng nổ giòn giã vang lên.

Mộ Thiện cảm thấy Trần Bắc Nghiêu ở trên vai cô giật giật. Cô liền dừng bước, quay đầu nhìn, trên lưng anh có một lỗ nhỏ, máu từ đó tuôn ra xối xả.

Người Trần Bắc Nghiêu lảo đảo, Mộ Thiện không đủ lực đỡ anh, cô mất đà khiến anh ngã xuống đất.

Trần Bắc Nghiêu hít một hơi sâu, anh dường như cố gắng đứng dậy nhưng lại ngã nhào xuống đất.

Thế nhưng đôi mắt anh vẫn rất trấn tĩnh, anh ngẩng đầu nhìn Mộ Thiện và cất giọng khản đặc: "Khiến em bị liên lụy rồi."

Nước mắt Mộ Thiện trào ra khóe mi. Cô quay người nhìn về phương hướng đạn vừa bay tới.

Bên dưới dốc núi xuất hiện hình bóng một toán binh lính.

Viện binh của đối phương cuối cùng đã tới nơi.

Bọn chúng chĩa súng về phía Mộ Thiện. Một tên hét lên câu gì đó, đám binh sỹ liền hạ súng xuống.

Chúng coi như Mộ Thiện như không tồn tại, chỉ nhìn Trần Bắc Nghiêu đang nằm bất động trên mặt đất. Chúng nhếch miệng cười nham hiểm rồi từ từ tiến lại gần.

Cả người Mộ Thiện như hóa đá. Cô vẫn ngồi dưới đất, mặt mũi tái mét. Cô giơ hai tay đồng thời dịch người sang một bên, như biểu lộ cho đám binh lính biết, cô muốn vạch rõ ranh giới với người đàn ông này.

Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ nhìn cô, thần sắc bất động.

Khi đám binh sỹ còn cách Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu chưa đầy hai mươi mét, chúng thấy rõ hành động của Mộ Thiện, một tên nói tiếng Trung gượng gạo: "Cô, lại đây! Tên kia, bắt đi!"

Trong lúc di chuyển, tay Mộ Thiện chạm phải khẩu súng tiểu liên bên cạnh một xác chết ở dưới đất. Cô lập tức cầm lên, nhằm về phía toán binh sỹ và dùng toàn lực bóp cò.

Làn lửa đạn bay thẳng về đám lính dưới ánh mắt kinh hoàng của bọn chúng. Cùng lúc này, Mộ Thiện chỉ cảm thấy báng súng thúc mạnh vào bụng cô đau điếng, khẩu súng tiểu liên như mất sự khống chế, cứ thế nhả đạn về phía trước.

Mộ Thiện sợ đến mức hai tay run lẩy bẩy, nhưng cô vẫn cố gắng nắm chặt khẩu súng. Sự việc xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cô chỉ nhìn thấy ánh lửa chớp lòa từ nòng súng phụt ra.

Trên thực tế, người còn hoảng loạn hơn Mộ Thiện chính là đám binh lính trước mặt. Một người phụ nữ tay cần khẩu tiểu liên rất đáng sợ, nhưng nguời phụ nữ có trong tay súng tiểu liên mà không thể khống chế càng đáng sợ hơn.

Chỉ trong giây lát có hai tên bị bắn thành tổ ong vò vẽ, người giật đùng đùng ở dưới đất, một tên bị bắn xuyên qua đầu, một tên khác bị bắn tung gót chân, máu văng tung tóe.

Khi tiếng súng tắt hẳn, Mộ Thiện và đám binh sỹ đều không kịp hoàn hồn. Trên đời có đạo lý, gặp nhau nơi ngõ hẹp ai dũng cảm người đó sẽ thắng. Đối diện với người phụ nữ điên cuồng không sợ chết, những tên lính còn lại lập tức lao vào lùm cây bên cạnh, không kẻ nào dám thò đầu để làm bia đỡ đạn.

Mộ Thiện một tay miễn cưỡng chĩa súng về đám binh lính, một tay cô đỡ Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu hít một hơi sâu, cố gắng đứng dậy tựa vào vai cô.

"Đi thôi!" Mộ Thiện dìu anh, từ từ đi về phía sau.

Vừa rồi trên đường trở lại nơi này, cô phát hiện có một hang động nằm khuất trong lùm cây. Chỉ cần đưa Trần Bắc Nghiêu tới đó, cô và anh nhiều khả năng có thể cầm cự cho đến lúc viện binh của Lý Thành tới nơi.

Trên đầu đột nhiên có tiếng động nhẹ.

Không đợi Mộ Thiện ngẩng đầu hay giơ súng, một hình bóng từ trên cành cây nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ trước mặt Mộ Thiện.

Hắn mặc áo may ô màu xanh bộ đội và quần dài rộng. Thân hình cao lớn từ từ đứng dậy, hắn nở nụ cười rạng rỡ với Mộ Thiện: "Mộ tiểu thư, Sawatdee."

Hắn vừa dứt lời, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên ngẩng đầu, giơ súng, động tác nhanh không thể tưởng tượng nổi.

Pằng!

Tầm ở phía trước lắc người né tránh, thân hình hắn lùi về phía sau hai mét. Khi hắn quay mặt lại, trên mặt có vết máu do đầu đạn sượt qua.

Có lẽ không ngờ Trần Bắc Nghiêu đã bị trúng ba phát đạn vẫn có thể suýt lấy mạng hắn, gương mặt Tầm vô cùng tức giận.

Không đợi Trần Bắc Nghiêu có cơ hội bắn phát thứ hai, Tầm lao người với tốc độ kinh hồn, ra tay nhanh như tia chớp, bổ mạnh vào đầu Trần Bắc Nghiêu.

Trần Bắc Nghiêu lập tức ngã sõng soài xuống đất. Mộ Thiện vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một bên thân nhẹ bẫng, chớp mắt đã thấy anh nằm dưới đất, hai mắt nhắm nghiền, không rõ sống chết.

Mộ Thiện liền chĩa mũi súng về phía Tầm. Nhưng cô đâu phải là đối thủ của hắn. Tầm chỉ bằng một động tác đã có thể cướp súng trong tay Mộ Thiện. Sau đó hắn giơ súng nhằm thẳng vào hai người.

Toàn thân Mộ Thiện cứng đờ.

Tầm ném khẩu súng sang một bên, hắn sải bước dài đến bên cô. Gương mặt rạng ngời của hắn như cười như không, hắn giơ cánh tay rắn chắc túm lấy eo Mộ Thiện rồi vác cô lên vai.

Không đợi Mộ Thiện phản kháng, hắn vỗ nhẹ lên người Mộ Thiện, đồng thời cất giọng lạnh lùng: "Cô mà cắn tôi một miếng, tôi sẽ cho người đàn ông của cô một chưởng."

Mộ Thiện không nhúc nhích.

Tầm tỏ ra hài lòng với phản ứng của Mộ Thiện, hắn lại vỗ lưng cô hai phát. Sau đó hắn nhìn Trần Bắc Nghiêu nằm bất động dưới đất rồi ra lệnh: "Đưa tên đó đi, đừng làm anh ta chết, Thủ lĩnh muốn gặp anh ta."

Đoàn người nhanh chóng rời khỏi khu rừng.