Từ bi thành - Chương 17-18

Chương 17: Cuộc trả thù máu lạnh




Châu Á Trạch ngồi trên một chiếc ghế sofa đơn vừa bẩn vừa rách, khắp mặt anh ta vẫn nổi rõ vài vết sẹo hồng hồng.

Anh ta khép hờ mi mắt rít một hơi thuốc lá: “Anh Dương Tam, tiểu đệ tôi thích nhất người xương cứng như anh”.

Sau đó Châu Á Trạch phất tay, hai người đàn ông trẻ tuổi đứng bên cạnh anh ta gật đầu đi lên phía trước.

Đây là một nhà để xe bỏ hoang cũ kỹ. Trong đêm tối đen, bức tường loang lổ ẩn hiện dưới ánh đèn pha ô tô càng trở nên rùng rợn.

Một người đàn ông trung niên thấp bé gầy gò bị trói trên ghế. Sợi dây thừng thô ráp thít chặt vào da anh ta, tạo thành từng vệt đỏ đậm. Miệng anh ta bị nhét chiếc khăn mặt, nghe Châu Á Trạch nói vậy, đôi mắt vốn trợn trừng vì tức giận của anh ta vụt qua tia kinh hãi.

Hai thuộc hạ trẻ tuổi của Châu Á Trạch đeo bao tay và đi đến trước mặt anh ta. Một người ở đằng trước, một người đứng sau kẻ bị trói trên ghế và cúi xuống bắt đầu công việc của họ.

Châu Á Trạch rút di động cắm cúi chơi game, cứ như cảnh tượng trước mắt không liên quan gì đến anh ta.

Theo động tác của hai người đàn ông ngày càng kịch liệt, người đàn ông trung niên tên Dương Tam vặn vẹo dữ dội, anh ta giống con cá bị bỏ vào chảo dầu rán sống, đôi mắt lộ vẻ kinh hoàng, người đầy mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng.

Khoảng năm phút sau, một thuộc hạ trẻ tuổi cất giọng cung kính: “Đại ca, anh xem được chưa ạ?”

Châu Á Trạch đến lúc này mới ngẩng đầu nhìn Dương Tam.

Thuộc hạ đứng phía trước giơ tay, rút một sợi dây nhỏ từ giữa hai đùi Dương Tam. Hóa ra đầu một sợi dây là một quả mìn muỗi màu bạc buộc chặt vào dương vật của Dương Tam.

“Được rồi đấy”. Châu Á Trạch nhíu mày.

Tên thuộc hạ đứng phía sau tháo găng tay dính đầy máu, anh ta nhìn bàn tay mình bằng ánh mắt kinh tởm: “Đằng sau còn nhét một quả nữa?”.

Châu Á Trạch gật đầu.

Một thuộc hạ rút khăn mặt ra khỏi miệng Dương Tam, Châu Á Trạch còn chưa lên tiếng, Dương Tam cất giọng phẫn nộ: “Châu Á Trạch, thằng khốn khiếp…”.

Châu Á Trạch cau mày, thuộc hạ đứng phía trước đoán ý qua sắc mặt anh ta liền nhét khăn vào miệng Dương Tam. Châu Á Trạch không nhiều lời, đứng dậy ra lệnh: “Làm đi!”

Nói xong anh ta đi ra ngoài khép cửa nhà xe. Anh ta đứng tựa vào cửa xe ô tô hút thuốc. Từ trong xe vọng ra giọng hát nam cao mượt mà, tiếng hát truyền đi rất xa, như muốn đánh thức cả nhà xe bỏ hoang trước mặt. Châu Á Trạch khép mi mắt, thả hồn theo điệu nhạc. Tuy anh ta không hiểu nghĩa lời bài hát nhưng mỗi lần hành sự mở đúng bài hát này, anh ta cảm thấy tương đối kích thích.

Nhà xe phía sau đột nhiên có tiếng nổ bùm, cửa xe ô tô màu trắng bạc rung nhẹ như bị chạm điện.

Một lúc sau, cửa nhà xe mở ra, một thuộc hạ đi ra ngoài: “Đại ca, hắn chịu mở miệng rồi”.

Châu Á Trạch mỉm cười: “Không bị hỏng đấy chứ? Anh ta là tâm phúc của Lữ Triệu Ngôn, nếu anh có vấn đề gì, Lữ Triệu Ngôn sẽ sinh nghi đó”.

Thuộc hạ trẻ tuổi nhếch mép: “Đại ca yên tâm đi, chúng em đã tính toán kỹ lượng thuốc nổ. Vừa rồi em mới đốt quả ở đằng sau, anh ta đã không chịu nổi rồi”.

Châu Á Trạch đi vào trong nhà xe.

Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau đó, Châu Á Trạch ra khỏi nhà xe. Anh ta rút điện thoại, thần sắc nghiêm trang hiếm thấy: “Dương Tam cứng miệng vô cùng, em không thể cạy miệng anh ta nên đành phải cạy “cúc hoa” của anh ta. Tin tức em vừa moi được chắc đáng tin cậy, đám Hồ Nam sẽ đến thành phố Lâm. Em hỏi ra địa điểm rồi, em định ra tay luôn…Cần chứ, làm gì cũng phải sạch sẽ đâu vào đấy, y như thủ đoạn của đám Hồ Nam. Em sẽ cẩn thận không để động đến cả băng nhóm Hồ Nam. Vâng, em biết rồi…cũng phải, em hiểu rồi ạ”.

Sau khi cúp điện thoại, Châu Á Trạch lại đi vào nhà xe, anh ta cúi xuống vỗ vai Dương Tam đang nằm úp mặt dưới đất: “Anh Dương Tam, tiểu đệ đắc tội với anh. Nhưng anh yên tâm đi, thủ hạ của tôi rất chuyên nghiệp, ruột và “cúc hoa” của anh có thể khâu lại được. Anh thấy bây giờ có phải hay hơn không, chỉ cần chúng tôi thành công, gia đình anh từ già trẻ lớn bé không cần chơi mìn muỗi với chúng tôi, anh lại có thể nhận năm mươi triệu. Anh đi theo Lữ Triệu Ngôn nhiều năm, anh ta đã khi nào hào phóng với anh như vậy chưa?”

Sắc mặt Dương Tam trắng bệch, anh ta gật mạnh đầu như thể hạ quyết tâm nào đó.

Trong lúc Dương Tam nằm trong tay Châu Á Trạch, Lữ Triệu Ngôn tưởng anh ta ở Nga giao dịch vẫn chưa trở về.

Đinh Hành càng không chú ý đến việc một thuộc hạ của Lữ Triệu Ngôn mất tích. Lúc này anh đang đứng cổng nhà cậu ruột Ôn Tệ Trân, chuẩn bị sẵn tinh thần bị cậu mắng.

Cánh cổng lớn mở ra, Đinh Hành hơi ngây người.

Thần sắc Ôn Tệ Trân không hề có sự tức giận như anh tưởng tượng. Gương mặt ông ta thậm chí còn hơi đỏ ửng, nhìn thấy Đinh Hành, ông ta lập tức lạnh te: “Vào trong đi”.

Khi hai người ngồi trong thư phòng, Đinh Hành mới chú ý đến Ôn Tệ Trân, hai cúc áo sơ mi bung ra, áo sơ mi luôn được là phẳng phiu lúc này hơi nhàu nát. Đinh Hành nói nhỏ: “Cháu xin lỗi cậu, cuối tuần còn đến làm phiền cậu”.

“Làm phiền?” Ôn Tệ Trân nheo mắt nhìn Đinh Hành: “Cháu nói thật đi, vụ Trần Bắc Nghiêu có phải do cháu gây ra không? Cháu cũng vô thiên vô pháp quá”.

Đinh Hành cười cười: “Vụ đó cháu thật sự không biết. Bây giờ cháu đâu có bản lĩnh thuê nhiều sát thủ như vậy. Lữ Triệu Ngôn chẳng hề nói với cháu  những chuyện anh ta làm”.

“Còn chối nữa”. Ôn Tệ Trân cất giọng tức giận: “Đinh Hành, cậu biết vụ này một mình Lữ Triệu Ngôn không làm nổi. May mà mấy tên sát thủ đều chết sạch, nếu không cháu làm cách nào để thoát thân? Cháu còn trẻ tuổi nên nông nổi quá, giết người nhất định phải dùng súng hay sao?"

Đinh Hành ngoan ngoãn cúi đầu nghe Ôn Tệ Trân dạy dỗ, anh không nói thêm một tiếng nào.

Ôn Tệ Trân mắng xong liền thở hắt ra: “Cậu đã thu xếp để một số “hung thủ” lọt lưới, cháu hãy bảo Lữ Triệu Ngôn sau này đừng gây chuyện nữa. Thời gian tới thành phố Lâm sẽ trời yên biển lặng, cháu đừng sốt ruột quá”.

“Trần Bắc Nghiêu sẽ không qua khỏi đúng không cậu?” 

Ôn Tệ Trân gật đầu: “Bác sỹ phụ trách chữa trị cho thằng đó là bạn học của cậu. Anh ta tiết lộ nó đúng là không qua khỏi, nếu không chết cũng không bao giờ tỉnh lại, cháu yên tâm đi”.

Đinh Hành mỉm cười.

Đúng lúc này có người gõ cửa thư phòng. 

“Vào đi!” Ôn Tệ Trân đưa mắt nhìn Đinh Hành. Đinh Hành ngẩng đầu, anh ta hơi sững lại.

Một cô gái trẻ trung có gương mặt thuần khiết như đóa hoa sen đầu hạ đi vào. Mái tóc dài mượt mà của cô xõa xuống vai, vài sợi lòa xòa trước mặt.

Cô gái rót trà cho hai người, sau đó cô đưa mắt nhìn Ôn Tệ Trân và cất giọng trong trẻo nũng nịu: “Phó thị trưởng Ôn, tôi trổ tài pha trà, hãy thử tay nghề của tôi đi”.

Ôn Tệ Trân nhìn cô, khóe mắt ông ta lộ ý cười nhưng giọng nói tương đối nghiêm nghị: “Cô bé này, tôi đang bàn công chuyện, ai cho cô vào đây?”.

Cô gái giậm chân quay người đi ra ngoài. Động tác hờn dỗi có vẻ trẻ con này hoàn toàn không thích hợp với người ngoài hai mươi tuổi, nhưng xuất phát từ cô gái trẻ lại trở nên ngây thơ cuốn hút vô cùng.

Không đợi Đinh Hành mở miệng, Ôn Tệ Trân giải thích: “Gia sư của Tiểu Chí, tên là Điền Điềm, nghiên cứu sinh khoa vật lý hạt nhân đại học Lâm. Cô bé là sư muội của thư ký Vương trong thành ủy. Một cô gái trẻ tuổi như vậy theo học ngành vật lý hạt nhân đúng là hiếm có khó tìm”.

Tiểu Chí là cháu trai của Ôn Tệ Trân, gia đình cậu bé sống ở huyện nhỏ nên cậu bé ở nhờ nhà Ôn Tệ Trân khi học cấp hai. Đinh Hành biết Ôn Tệ Trân không bao giờ dính đến đàn bà nhưng thái độ của ông ta đối với cô Điền Điềm này có vẻ không bình thường. Tuy nhiên ông ta từ trước đến nay làm chuyện gì cũng có chừng mực nên anh không cần tìm hiểu sâu hơn.

Đinh Hành gật đầu: “Trông cũng không tồi”.

Ôn Tệ Trân nhớ ra điều gì, sắc mặt trở nên nghiêm nghị: “Cậu biết bây giờ cháu và Lữ Triệu Ngôn kết nghĩa anh em, nhưng có một điểm cháu phải ghi nhớ, cậu nghe nói Lữ gia buôn bán ma túy, cháu làm việc gì cậu cũng không can thiệp, nhưng ma túy cháu không được dính vào. Bây giờ cả nước đang bắt ma túy rất chặt, nếu cháu dám động đến, cậu sẽ đích thân ra lệnh đội chống ma túy đi bắt cháu”.

Đinh Hành cười cười: “Cậu yên tâm đi, cháu dính đến thứ đó làm gì?”

Sau khi rời khỏi nhà Ôn Tệ Trân, đầu óc Đinh Hành lóe lên dung mạo xinh đẹp ngời ngời của Điền Điềm, làm anh nhớ đến một người phụ nữ khác: Mộ Thiện.

Hành tung của cô thời gian gần đây rất dễ nắm bắt, mỗi ngày cô chỉ có ba địa điểm duy nhất: công ty- nhà- bệnh viện. Điều này khiến Đinh Hành không khỏi tức giận, rõ ràng cô đã từ chối Trần Bắc Nghiêu, còn nói sẽ tạm thời rời khỏi thành phố Lâm. Vậy mà Trần Bắc Nghiêu vừa xảy ra chuyện, cô biến thành một người khác hoàn toàn.

Trước đây từng có người đề nghị Đinh Hành ra tay với Mộ Thiện nhưng bị anh gạt đi ngay lập tức. Lý do của anh là: tuy Trần Bắc Nghiêu từng theo đuổi Mộ Thiện nhưng anh ta tuyệt đối không vì một người đàn bà hy sinh thứ khác; hơn nữa làm vậy với một người phụ nữ vô tội thì không phải là phong cách của Đinh Hành.

Cũng vì nể mặt Đinh Hành nên Lữ Triệu Ngôn mới không động đến Mộ Thiện. Thế mà bây giờ Mộ Thiện làm anh mất sạch thể diện trước Lữ Triệu Ngôn.

Nghĩ đến đây, Đinh Hành không kìm chế nổi liền rút điện thoại gọi cho Mộ Thiện. Thế nhưng điện thoại đổ một hồi chuông dài mà không ai bắt máy. Đinh Hành cau mày ném điện thoại sang ghế phụ.

Hai ngày sau, ánh nắng chan hòa của buổi chiều chiếu xuống sân vườn rộng rãi của một nông trang.  Trong sân có một cái lều bằng tre nứa mới dựng, cái lều tinh xảo đến từng ngọn tre, từng sợi lạt.

Đinh Hành đứng dưới lều tre, gương mặt tuấn tú của anh nổi bật giữa đám đàn ông mặc áo sơ mi đen.

Một đám người từ ngoài cửa đi vào, Lữ Triệu Ngôn đích thân ra đón tiếp. Người đàn ông trung niên đi đầu trông rất cường tráng, anh ta tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy Đinh Hành: “Đinh thiếu, nghe danh đã lâu”.

Đinh Hành mỉm cười đồng thời giơ tay: “Tên tuổi của Anh Cầu mới vang dội khắp nơi”.

Đoàn người bật cười ha hả, ai nấy ngồi vào chỗ của mình. Lữ Triệu Ngôn hôm nay diện bộ comple trắng, cả người bộc lộ tiên phong đạo cốt không phù hợp với độ tuổi. Anh ta nói với người đàn ông trung niên: “Anh Cầu, sau này Đinh thiếu sẽ chuyên làm việc với anh”.

Anh Cầu gật đầu hài lòng.

Đây là khách hàng mua ma túy lớn nhất của Lữ thị trong năm nay, cũng là vụ giao dịch ma túy đầu tiên do Đinh Hành phụ trách kể từ khi anh gia nhập Lữ thị.

Lữ thị buôn bán ma túy tổng hợp với nước Nga một thời gian dài. Người Nga rất thận trọng, họ chỉ có rất ít khách hàng ở trong nước. Mấy năm nay Lữ kiếm được rất nhiều tiền nhờ làm ăn với bên Nga.

Anh Cầu là một tên côn đồ chinh phục cả thành phố Trường Sa ở thập niên chín mươi. Sau đó anh ta đổi nghề đi bán ma túy, cũng là nhân vật tên tuổi trong giới hắc đạo. Bên ngoài đồn anh ta thủ đoạn tàn nhẫn nhưng rất giữ chữ tín. Tuy anh ta buôn bán ma túy nhưng thực lực và nguồn hàng đều không bằng Lữ gia. Anh ta muốn hợp tác với Lữ gia, thậm chí đồng ý mua một lượng hàng lớn từ Lữ Triệu Ngôn với giá cao.

Vì đối phương là nhân vật không tầm thường nên Lữ Triệu Ngôn rất coi trọng sự hợp với với Anh Cầu, anh ta thậm chí còn cho Đinh Hành tham gia cuộc đàm phán.

Hai bên đàm phán khoảng nửa tiếng đồng hồ, các điều khoản về cơ bản đạt được thỏa thuận. Anh Cầu tặng Lữ Triệu Ngôn một miếng ngọc Quan Âm, còn Lữ Triệu Ngôn tặng lại một con cóc vàng khá lớn.

Anh Cầu tuy cách nói chuyện hào sảng nhưng hành sự thận trọng, anh ta từ chối lời mời ăn tối để về Hồ Nam ngay sau khi cuộc thương lượng kết thúc.

Lữ Triệu Ngôn và Đinh Hành cũng không níu kéo. Đến khi năm chiếc xe ô tô con của đối phương khuất bóng trên đường quốc lộ, bọn họ mới ngồi lên xe chuẩn bị rời khỏi nơi đó.

Hôm nay Lữ Triệu Ngôn đem theo hai mươi thuộc hạ, đi sáu chiếc xe con. Nông trại này là một họ hàng của Lữ Triệu Ngôn mở, trước khi ra về chủ nông trại còn tặng mấy con cá lớn. Đinh Hành cẩn thận sai người mổ bụng cá kiểm tra. Đinh Hành nhìn anh bằng ánh mắt tán thưởng nhưng miệng cười nhạo anh quá cẩn thận.

Đinh Hành không lên tiếng, nhưng anh nghĩ thầm, con người sau khi trải qua một lần thập tử nhất sinh sẽ dễ bị tâm lý căng thẳng.

Lữ Triệu Ngôn ngồi lên hàng ghế sau chiếc xe chống đạn, Đinh Hành vừa mở cửa xe định ngồi lên ghế lái phụ, điện thoại của anh đột ngột reo vang.

Đinh Hành nhìn điện thoại rồi quay sang nói với Lữ Triệu Ngôn: “Tôi nghe điện thoại đã”. Nói xong anh xuống xe nói nhỏ: “Mộ Thiện, chuyện gì vậy?”

Lữ Triệu Ngôn nghe thấy liền quay sang người bên cạnh: “Anh hùng khó qua cửa ải mỹ nhân”.

Đinh Hành đi vài bước tới ngôi lều tre. Đầu kia điện thoại im lặng như tờ, Đinh Hành hỏi thêm vài câu nhưng đầu kia vẫn không lên tiếng.

Đinh Hành sinh nghi, anh cúp điện thoại rồi bấm số gọi lại. Di động nối máy nhưng không có ai nghe.

Tim Đinh Hành trầm xuống. Anh ngẩng đầu nhìn về phía xe ô tô của Lữ Triệu Ngôn, đầu tiên anh gọi điện cho người của anh ở thành phố, bảo họ đi điều tra xem Mộ Thiện liệu có xảy ra chuyện gì; đồng thời anh tiếp tục gọi điện về nhà riêng và vào máy di động của Mộ Thiện.

Vẫn không có ai nghe máy.

Lữ Triệu Ngôn có lẽ hết kiên nhẫn chờ đợi, Đinh Hành thấy có người thò tay ra khỏi cửa xe ô tô vẫy vẫy, ra hiệu bọn họ đi trước.

Năm chiếc xe lần lượt lăn bánh, chỉ để lại một chiếc đợi Đinh Hành.

Đinh Hành lại bấm số di động một lần nữa, sau một hồi chuông dài, cuối cùng cũng có người bắt máy. 

Giọng nói mệt mỏi của Mộ Thiện ở đầu kia vọng tới: “Đinh Hành?”

Đinh Hành hỏi với ngữ điệu đầy cảnh giác: “Em tìm tôi có việc gì?”

Mộ Thiện cất giọng nghi hoặc: “Tôi tìm anh?”

“Em vừa gọi điện thoại cho tôi?”

Mộ Thiện im lặng trong giây lát rồi mở miệng: “Tôi xin lỗi, vừa rồi tôi ngủ quên mất. Có lẽ không cẩn thận đè vào điện thoại bật đúng số của anh”.

Đinh Hành trầm mặc.

Loại chuyện vớ vẩn này trước đây cũng từng xảy ra, anh họ Đinh, thường đứng đầu trong danh bạ điện thoại của nhiều người nên rất dễ bấm nhầm. Nhưng cách xa nhiều ngày, nghe thấy giọng nói mệt mỏi thất thần của Mộ Thiện vì một người đàn ông khác, Đinh Hành phát hiện anh khó chịu hơn anh tưởng tượng nhiều.

“Em đang ở đâu?” Anh cất giọng trầm trầm.

Mộ Thiện im lặng một vài giây: “Bệnh viện”.

Ngữ khí của Đinh Hành hơi thay đổi: “Được, lát nữa tôi sẽ đón em đi ăn tối”

“Không cần đâu Đinh Hành”. Giọng Mộ Thiện lạnh hơn lúc nào hết, cô gọi thẳng tên anh, ngữ khí đầy vẻ xa cách khiến trong lòng Đinh Hành khó chịu vô cùng.

Là vì Trần Bắc Nghiêu?

Đinh Hành cất giọng lãnh đạm không dễ từ chối: “Sáu giờ, đợi tôi”. Sau đó anh lập tức cúp điện thoại.

Mặc dù không vui nhưng giọng nói của cô vẫn khiến anh nhớ lại mùi vị của nụ hôn buổi tối hôm đó.

Nếu cô đã làm trái nguyên tắc trước, vậy thì anh còn có lý do gì không ra tay?

Đinh Hành ngẩng đầu đưa mắt về phía chiếc xe ô tô và định cất bước. 

Đúng lúc này, một loạt tiếng nổ ầm ầm như tiếng sấm trên bầu trời vang lên.

Một luồng khí nóng từ phía xa cuộn tới, lều tre như rung lên. Đinh Hành toàn thân cứng đờ, anh nhận ra tiếng nổ đó là thuốc nổ, từ phương hướng của đoàn xe Lữ Triệu Ngôn trên đường quốc lộ.

Đinh Hành chạy nhanh về phía đường quốc lộ. Mấy người đàn ông thò đầu ra khỏi chiếc ô tô đang chờ anh bên lề đường, một người hét lớn: “Đinh thiếu, phía trước xảy ra chuyện rồi!”

Đinh Hành phản ứng nhanh, anh gầm lên: “Xuống xe!”

Mấy thuộc hạ sững sờ, có người lập tức định thần mở cửa xe nhảy xuống.

“Ầm!”, lại một tiếng nổ cực lớn vang lên. Chiếc xe con trước mặt nổ tung và trở thành một quả cầu lửa ngay lập tức, vài người đàn ông vẫn bị mắc kẹt trong xe chìm trong ngọn lửa.

Đinh Hành chỉ cảm thấy một lực đẩy rất mạnh như sóng lớn xô tới, làm anh ngã dúi về phía sau, theo phản xạ hai tay anh ôm chặt bảo vệ đầu. Sau đó, Đinh Hành cảm thấy lưng anh đau buốt, anh lơ mơ nghĩ, cuộc điện thoại của Mộ Thiện đúng lúc cứu mạng anh, liệu có phải tình cờ?

Tiếp đó đầu óc Đinh Hành tê liệt, anh lập tức mất đi tri giác như bị một nhát chày sắt đập mạnh vào đầu.

 

Chương 18: Anh Bắc Nghiêu (*)


Đinh Hành thật ra chỉ lịm đi vài giây.

Lúc tỉnh lại, anh cảm thấy trong miệng toàn đất cát, lục phủ ngũ tạng như rời khỏi vị trí, đau buốt không thể tả.

Anh cố chịu đựng cơn hoa mắt chóng mặt, từ từ đứng lên. Khi quay người, Đinh Hành nhìn thấy chiếc xe ô tô chỉ còn lại nửa bộ khung, bên trên có xác chết không lành lặn.

“Á…cứu mạng!” Người đàn ông đã nhảy xuống xe nhưng không kịp tránh ra xa toàn thân bị bén lửa, anh ta lăn lộn trên mặt đất miệng la hét ầm ĩ. Đinh Hành thấy vậy lập tức cởi áo comple đập mạnh vào người anh ta.

Lúc này đám nhân viên nông trại đã túa cả ra ngoài. Đinh Hành giật bình cứu hỏa từ tay một người phun điên cuồng vào người đàn ông trên nằm mặt đất, ngọn lửa dập tắt trong giây lát.

Trong sân đỗ hai chiếc xe cóc (*), Đinh Hành mở cửa xe nhảy lên đồng thời hét lớn: “Đi theo tôi!”

Anh dẫn mấy nhân viên nông trại phóng như bay trên đường quốc lộ. Đi hơn ba cây số, tất cả mọi người trên xe hóa đá khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Trên con đường vắng vẻ, năm chiếc xe con bị nổ tan tành, tứ phía đâu đâu cũng xuất hiện thi thể không còn nguyên vẹn. Mấy người nhân viên nông trại mặt mũi tái mét, thậm chí có người không chịu nổi cúi xuống nôn ọe.

Đinh Hành cố gắng kiềm chế cơn buồn nôn, anh chạy nhanh tới chiếc xe phía trước.

Đây là xe của Lữ Triệu Ngôn, chiếc xe có tính năng chống đạn chống cháy nổ tốt nhất, cũng là chiếc xe duy nhất trong năm xe ô tô còn nguyên bộ khung. Nhưng điều đó không giúp những người ngồi trong xe thoát khỏi vận hạn. Đinh Hành cúi đầu nhìn thấy tài xế chỉ còn lại đôi chân trong xe, còn nửa thân trên của anh ta bị bay ra ngoài cùng với đầu xe.

Đinh Hành đưa mắt về hàng ghế sau, thấy một bàn tay đặt trên cánh cửa xe bị tổn hại nghiêm trọng. Chiếc nhẫn trên ngón áp út chính là nhẫn cưới của Lữ Triệu Ngôn.

“Cứu tôi…cứu tôi…”. Một giọng nói yếu ớt từ trong xe vọng ra khiến Đinh Hành giật mình, anh lập tức cúi xuống quan sát.

Ở hàng ghế sau, Lữ Triệu Ngôn mặt dính đầy máu, hai mắt nhắm nghiền. Nhìn xuống phía dưới, Đinh Hành suýt nữa nôn ọe, bộ comple trắng của Lữ Triệu Ngôn nhuộm một màu máu, cả một vùng bụng của anh ta bị nổ tung, ruột lòi ra ngoài, máu tuôn ra như nước suối.

Đinh Hành nắm chặt cửa xe định mở ra, nhưng anh đột nhiên dừng lại.

Đinh Hành lại nhìn vết thương trên người Lữ Triệu Ngôn, với tình hình này chỉ một lúc nữa, máu trong người anh ta sẽ rút sạch sẽ.

Đinh Hành trầm mặc trong giây lát rồi từ từ buông tay khỏi cửa xe.

Một lúc sau, người đàn ông vừa được Đinh Hành dập tắt lửa, cũng chính là tâm phúc của Lữ Triệu Ngôn được hai người khác dìu đi tới, anh ta cất giọng nghèn nghẹn: “Đinh Thiếu! Lão đại ra sao rồi?”

Đinh Hành cúi đầu nhìn Lữ Triệu Ngôn đã tắt thở, anh nghẹn ngào: “Lúc tôi đến nơi, lão đại đã…”

Người đàn ông đó lao đến bên xe khóc rống lên. Đinh Hành quay người đi chỗ khác, viền mắt anh đỏ ửng nhưng thần sắc vô cùng lạnh lùng.



--------------------------



Khi màn đêm buông xuống, Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn tờ lịch. Trần Bắc Nghiêu hôn mê vừa tròn hai mươi ngày. Bác sỹ nói nếu anh không tỉnh lại trong vòng một tháng, cơ hội tỉnh dậy sẽ ngày càng nhỏ, cho đến một ngày anh tắt hơi thở hoàn toàn.

Điều này khiến mấy ngày gần đây Mộ Thiện tỏ ra vô cùng nóng ruột, tâm trạng cô rất tệ nên thỉnh thoảng nổi nóng vô cớ. Nhưng cô không muốn thể hiện tâm trạng sốt ruột ra bên ngoài, cũng không muốn đè nén trong lòng, thế là cô tìm Diệp Vi Nông đi uống rượu.

Buổi tối hôm nay, hai người phụ nữ ngồi ở góc trong cùng của quán bar. Diệp Vi Nông không rời mắt khỏi Mộ Thiện, tuy cô tỏ ra bình thản nhưng đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ mệt mỏi, Diệp Vi Nông bất giác thở dài.

“Cậu cảm thấy hối hận vì không chấp nhận tình yêu của anh ta lúc anh ta còn khỏe mạnh?” Diệp Vi Nông hỏi.

Mộ Thiện từ tốn trả lời: “Một khi tớ đã quyết định sẽ không bao giờ thay đổi, nhưng điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa”.

Diệp Vi Nông gượng cười: “Gần đây thành phố Lâm loạn quá. Đầu tiên là Đinh Mặc Ngôn, tiếp đó là Trần Bắc Nghiêu, bây giờ tới lượt Lữ Triệu Ngôn, mấy ngày trước anh ta cũng bị giết hại. Dường như không người nào có thể ngồi ở vị trí lão đại lâu hơn một chút. Mặc dù thành ủy chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, xử lý vụ này như một vụ án hình sự thông thường, lần nào cũng bắt được “hung thủ” nhưng Lão Tuần nói, thế lực xã hội đen ở thành phố Lâm ngông cuồng quá. Lần này thì tốt rồi, không cần cảnh sát ra tay, bọn họ tự mình “đen ăn đen”, đấu nhau đến mức người bị què kẻ bị thương, đúng là vui quá đi!”

Mộ Thiện trầm mặc.

Ba ngày trước, tin tức Lữ Triệu Ngôn bị băng Hồ Nam đặt thuốc nổ giết chết để cướp ma túy gây chấn động toàn thành phố. Cô không hề cảm thấy vui mừng dù đứng trên lập trường của Trần Bắc Nghiêu. Một loạt bão táp trước đó Trần Bắc Nghiêu là kẻ chủ mưu nhưng lời nói của Diệp Vi Nông cũng có lý, thế lực hắc đạo ở thành phố Lâm bị tổn thất nặng nề là một chuyện đáng mừng.

“Đinh Hành thế nào rồi?” Mộ Thiện hỏi.

Ngữ khí của Diệp Vi Nông có ý sâu sa: “Bây giờ Lữ Triệu Ngôn đã chết, Lữ thị loạn như một nồi cháo thập cẩm, nhưng tớ có dự cảm…”.

“Nghêu sò tranh nhau, ngư ông đắc lợi”. Mộ Thiện lập tức tiếp lời bạn. Hai cô gái nhìn nhau và cùng im lặng.

Diệp Vi Nông đột nhiên mỉm cười giơ hai tay ra trước mặt Mộ Thiện: “Tay trái là Trần Bắc Nghiêu, tai phải là Đinh Hành. Tiểu thư Mộ Thiện, cậu sẽ chọn ai?”

Mộ Thiện cũng mỉm cười, cô nhẹ nhàng nắm bàn tay trái của Diệp Vi Nông.

“Có lúc tớ nghĩ, nếu anh ấy không chết, anh ấy cứ tiếp tục ngủ…ba năm, năm năm, mười năm cũng được, tớ sẽ luôn ở bên cạnh anh ấy. Như vậy có nghĩa chúng tớ sống bên nhau trọn đời đúng không?”

Diệp Vi Nông hơi ngây người, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Mộ Thiện, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy xót xa cho bạn.

Sau khi chia tay Diệp Vi Nông, Mộ Thiện lái xe về bệnh viện. Khi ngồi xuống bên giường bệnh, Mộ Thiện thất thần hồi lâu.

Khí sắc Trầu Bắc Nghiêu tốt hơn mấy ngày trước nhiều, gương mặt trắng bệch của anh không còn sắc màu chết chóc, đôi môi anh có sắc đỏ. Phát hiện này khiến Mộ Thiện rất vui mừng, khóe mắt cô để lộ ý cười.

Cô cầm quyển sách, mở đến trang ngày hôm qua và tiếp tục đọc cho anh nghe. Đọc một lúc, cơn buồn ngủ đột ngột cuộn đến, gương mặt Trần Bắc Nghiêu bắt đầu trở nên mơ hồ.

Giường bệnh của Trần Bắc Nghiêu rất rộng, có lúc Mộ Thiện nằm bên cạnh cùng anh ngủ qua đêm. Cô buông quyển sách, nhẹ nhàng nhấc chăn và cẩn thận chui vào trong chăn. Cô không dám chạm vào người Trần Bắc Nghiêu nên chỉ có thể nằm cách anh nửa thước. Mộ Thiện ngước nhìn gương mặt bình thản của anh rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. (Thước: đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc, tương tương 1/3 mét)

Không biết bao lâu sau, Mộ Thiện lờ mờ cảm thấy có người đang sờ mặt cô. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô phảng phất như trở về thời điểm tám năm trước, trong lòng cô đột nhiên rất buồn, cô mở miệng nói nhỏ: “Anh Bắc Nghiêu…”.

Sự đụng chạm trên mặt đột nhiên biến mất. Nhưng hôm nay Mộ Thiện quá mệt mỏi lại uống rượu hơi say, đầu óc cô nặng trĩu, cô không có tâm tư để ý đến điều bất thường mà tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Tiếp theo, Mộ Thiện cảm thấy trên môi có thứ gì đó mềm mại, lành lạnh. Sau đó một thứ gì ẩm ướt trơn nhẵn tách đôi môi cô và một thứ mềm nhũn tấn công đầu lưỡi cô. Mùi vị quá đỗi quen thuộc khiến đầu lưỡi cô theo bản năng cuộn chặt lấy thứ đó. Cô thật sự không thể phân biệt đây là hiện thực hay chỉ là giấc mơ, cô chỉ cảm thấy đầu lưỡi trong miệng cô còn kích thích và dễ say hơn cả chai rượu nặng cô uống tối nay.

Mộ Thiện cố gắng mở mắt, cô lập tức nhìn thấy gương mặt nghiêng tuấn tú và tiều tụy của Trần Bắc Nghiêu đang kề sát mặt cô. Anh nhắm mắt, cặp lông mày đen nhánh hơi rung nhẹ.

Mộ Thiện không kịp suy nghĩ, tay cô giữ chặt vạt áo bệnh nhân của anh, cô đáp trả anh bằng một nụ hôn cuồng nhiệt. Cô liếm khóe miệng anh, tách bờ môi anh và tiến vào cuốn lấy đầu lưỡi của anh. Lông mày Trần Bắc Nghiêu rung nhẹ, nụ hôn của anh càng cấp thiết hơn.

Đến khi Mộ Thiện thở hổn hển, cô mới khắc chế bản thân và đẩy nhẹ bờ ngực anh. Trần Bắc Nghiêu mở mắt, trong đôi mắt đen của anh có một ngọn lửa đang cháy hừng hực thiêu đốt cả tinh thần và thể xác của cô.

Mộ Thiện nhìn anh chằm chằm, một lúc sau cô mới có phản ứng, bàn tay ấn chuông trên đầu giường run bần bật, thể hiện niềm vui tột độ của cô. Trần Bắc Nghiêu không thể di chuyển, hành động quay nghiêng đầu hôn Mộ Thiện vừa rồi  đã tiêu hao không ít sức lực của anh. Anh yên lặng nhìn cô, ánh mắt lộ ý cười.

Tiếng chuông vang lên, một đám người chạy vào, ở cửa có người mừng rỡ gọi điện thoại. Mộ Thiện lui ra vòng ngoài, ngồi xuống ghế sofa ngẩng đầu nhìn các bác sỹ và y tá vây quanh Trần Bắc Nghiêu. Khi quay ra bên ngoài hành lang đèn điện lúc mờ lúc tỏ, Mộ Thiện thở phào nhẹ nhõm.

Một tiếng đồng hồ sau, bác sỹ mới hoàn tất việc kiểm tra tình trạng của Trần Bắc Nghiêu.

Châu Á Trạch nghe tin vội vàng đến bệnh viện, Lý Thành cũng vượt qua đại nạn, được một thuộc hạ đẩy xe lăn từ phòng kế bên sang thăm. Ngoài ra còn có một số người đàn ông Mộ Thiện quen mặt hoặc chưa từng gặp bao giờ, trong đó có Lưu Minh Dương. Ai ấy đều tỏ ra vui mừng.

Trần Bắc Nghiêu nói đơn giản với bọn họ vài câu, ngữ khí còn rất yếu ớt: “Hôm nay tôi không muốn bàn công chuyện, mọi người tám giờ sáng mai tập trung ở đây”.

Cả đám người vội vàng dặn bác sỹ và y tá hãy chăm sóc lão đại thật tốt rồi rút lui. Châu Á Trạch trước khi đẩy Lý Thảnh ra ngoài cười toét miệng với Mộ Thiện: “Chị dâu, hãy chăm sóc lão đại nhé”.

Những người khác nghe thấy liền mở miệng gọi: “Chào chị dâu, chị dâu vất vả quá…”. Hai má Mộ Thiện nóng bừng, cô đưa mắt nhìn Trần Bắc Nghiêu, bắt gặp ánh mắt cười cười của anh.

Mộ Thiện đi đến bên giường. Trần Bắc Nghiêu đột nhiên tỉnh lại khiến cô không biết phải làm thế nào mới phải. Anh đã phát hiện ra tình ý của cô, cô sẽ phải đối diện anh như thế nào?”

Khóe miệng Trần Bắc Nghiêu cong lên, anh cất giọng dịu dàng: “Tôi ngủ lâu quá rồi, trong khi ngủ tôi vẫn nghe thấy em đọc sách hàng ngày, lúc đó tôi rất muốn mở mắt nhìn em”.

Tim Mộ Thiện rung lên một nhịp, cô cảm thấy lời của Châu Á Trạch và thái độ thân mật của Trần Bắc Nghiêu khiến cô càng trở nên lúng túng.

Nhưng không đợi cô giải thích, Trần Bắc Nghiêu từ từ nhắm nghiền mắt. Bàn tay trái của anh đang để ngoài chăn xòe ra chờ đợi, chờ cô tới nắm tay anh như những ngày qua.

“Em hãy đọc sách cho tôi nghe, Thiện Thiện”. Trần Bắc Nghiêu nói nhỏ: “Truyện “Sông Tần Chuẩn trong bóng đèn và tiếng mái chèo” mà tôi thích nhất”.

Mộ Thiện hít một hơi sâu, cô quay đầu nhìn trời đêm bên ngoài cửa sổ: “Anh vừa tỉnh lại nên nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi cũng mệt rồi, tôi về nhà trước đây”.

Trần Bắc Nghiêu không lên tiếng. Nửa phút sau, anh cất giọng khàn khàn và cố chấp, phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Thiện Thiện, hãy ở lại đây, đọc cho tôi nghe”.

Trong lòng Mộ Thiện vừa ngọt ngào vừa đau đớn.

Cô nghĩ nếu ông trời chiếu cố, bệnh tình anh không xấu đi, anh có thể giữ mạng sống, thì dù anh nằm một chỗ ba năm, năm năm hay mười năm, bất kể bao lâu sau cô cũng sẽ ở bên cạnh chăm sóc anh, cùng anh thiên trường địa cửu bằng cách đó.

Nhưng bây giờ anh tỉnh lại, vô vàn vấn đề hiện thực cũng cùng lúc ùa về.

Anh tỉnh lại, cô mừng đến độ muốn khóc, bi thương đến mức muốn chết.

Cuối cùng, một tay Mộ Thiện cầm quyển sách, bàn tay kia cuộn chặt thành nắm đấm, không bận tâm đến khao khát của Trần Bắc Nghiêu.

Căn phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng nói trong trẻo của Mộ Thiện: “Một buổi tối tháng tám năm 1923, tôi và Bình Bá cùng du ngoạn trên sông Tần Chuẩn.  Bình Bá lần đầu tiên đến đây, còn tôi quay trở lại nơi này…”