You are here

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương 3ysgq: CMyaHó bohiAao nhAEaTiêu MyaHmối tysgqình cóMyaH thMyaHể làmysgq lohiAại đượcAEaT từysgq đầu?

            MyaH“Ngốc ạAEaT, AEaTchẳng lẽAEaT eohiAm khôohiAng ysgqhiểu sysgqao? TừMyaH trohiAước đếMyaHn K3yKnay ngườiohiA anK3yKh yMyaHêu chohiAỉ cAEaTó mohiAình em!”K3yK TiAEaTêu ViễnK3yK ôysgqm cMyaHhặt AEaTlấy tôohiAi, giọAEaTng MyaHnói AEaTtha thiết.

            ysgqTim đMyaHau gầnAEaT ysgqnhư muốnohiA nghẹtMyaH thở,K3yK tạMyaHi sAEaTao? TạiMyaH saAEaTo bK3yKao nhysgqiêu MyaHnăm trôiohiA qysgqua rồAEaTi mớiK3yK nóiAEaT vMyaHới tysgqôi nhK3yKững điAEaTều này?

1. AEaTĐã lâuMyaH khôohiAng gặp,K3yK anysgqh vAEaTẫn khỏeysgq chứ

Tiêu ViohiAễn đAEaTứng trưAEaTớc mK3yKặt tôiMyaH, cườiysgq nóiK3yK: “Điềysgqn ohiAKhả ysgqLạc, MyaHanh biAEaTết ngaK3yKy K3yKlà AEaTem mMyaHà, MyaHem khôMyaHng ngAEaTờ K3yKđược lAEaTà aK3yKnh pAEaThải không?”

Tôi khohiAông kohiAiềm chohiAế đAEaTược nỗysgqi ohiAxúc độK3yKng trMyaHong lòng,AEaT nohiAgay cảAEaT giMyaHọng AEaTnói cũnMyaHg AEaTrun lậohiAp cậAEaTp, “TiêuAEaT Viysgqễn! LàMyaH ysgqanh tohiAhật sao?”

“Nếu MyaHlà gK3yKiả cMyaHho đổiysgq lạiysgq. ĐúngAEaT làohiA aAEaTnh đâyysgq”. AAEaTnh kéoK3yK taysgqy tohiAôi lại,ohiA ấmK3yK áp.AEaT Rõysgq ohiAràng khônAEaTg phảohiAi ohiAlà mơ.

“Tại AEaTsao anMyaHh lạiohiA trởK3yK tMyaHhành Tổngysgq giámysgq sáAEaTt kỹK3yK ohiAthuật cAEaThứ?” TôK3yKi hỏohiAi. ysgqAnh xuấtK3yK ngoạysgqi ohiAmới hơnysgq MyaHbốn năK3yKm, nK3yKhanh nysgqhất cAEaTũng chỉysgq ysgqvừa họK3yKc K3yKxong chươohiAng trìnMyaHh tiếMyaHn sĩ.

“Chuyện nàyK3yK rấtysgq dàiMyaH dAEaTòng, cAEaTó MyaHdịp ohiAanh sẽohiA kAEaTể cK3yKho eAEaTm ngheAEaT”. Tysgqiêu Viysgqễn nhìnysgq tôAEaTi cườohiAi, K3yKrồi kK3yKhông MyaHnói K3yKthêm gysgqì nữa.

Ngồi troK3yKng phòysgqng ysgqlàm viysgqệc AEaTcủa K3yKTiêu ohiAViễn, nAEaTghe tiếnysgqg nhạcysgq dMyaHu dưAEaTơng, ohiAnhấm nhK3yKáp vịAEaT tohiArà sysgqữa thohiAơm AEaTnồng, hysgqai đứaMyaH nAEaThìn nMyaHhau khônAEaTg nóohiAi nênK3yK lK3yKời, ohiAtôi cảmMyaH thấyohiA đâyysgq chínhAEaT K3yKlà tộK3yKt cysgqùng củysgqa hạnhMyaH phúcysgq rồi!

 Bao nMyaHăm ysgqqua, tAEaTất cohiAả MyaHchờ đợi,AEaT tấohiAt cysgqả nhuysgqng AEaTnhớ đềuMyaH hMyaHội tụMyaH lạiMyaH ởMyaH cáiAEaT nhAEaTìn MyaHđắm đuối,MyaH ysgqcon ngysgqươi củaMyaH tôK3yKi khẽohiA chysgquyển độAEaTng nhẹMyaH vềohiA phohiAía đAEaTuôi mắt.

Tiêu Vysgqiễn nhìnMyaH tôi,ysgq nAEaThíu màyohiA, “Khả,ysgq mắtAEaT eK3yKm MyaHkhông ổnohiA à?ysgq TohiAại saAEaTo K3yKánh mK3yKắt lohiAạ vậy?”

My GK3yKod! TK3yKiêu VohiAiễn AEaTơi, ysgqchẳng lẽMyaH anMyaHh ysgqkhông biMyaHết thK3yKế nàoMyaH làAEaT liếMyaHc ysgqmắt ohiAđưa tìnK3yKh saAEaTo? HaAEaTy lAEaTà độngohiA tácAEaT dAEaTiễn xuấtysgq củaysgq tôiK3yK qAEaTuá kém?

“Đâu K3yKcó, chỉMyaH làAEaT em…ysgq cohiAhỉ làysgq… cysgqhưa ngủMyaH đủAEaT AEaTgiấc, mắtK3yK hơiohiA mỏi”MyaH. TôohiAi ysgqấp úng.

“Sau nK3yKày, buysgqổi tốiK3yK MyaHtrước kK3yKhi MyaHđi ngohiAủ uốngK3yK MyaHtrà ysgqít thôiysgq, uốohiAng sữAEaTa tysgqươi nhiohiAều vàAEaTo”. TiêMyaHu ViễnMyaH dịuAEaT dàK3yKng cưMyaHời MyaHnói AEaTvới tôi.

Tổng ysgqgiám sáohiAt kK3yKỹ thuMyaHật vừaysgq yêysgqn vysgqị, PhohiAó tổngK3yK AEaTgiám sátysgq kỹohiA thuysgqật ohiAđã xuấtysgq hiysgqện ysgqngay –ohiA đâysgqy ohiAquả AEaTđúng lK3yKà K3yKmột đạiAEaT mỹysgq nhân.ohiA MyaHNghe nóiMyaH làAEaT cMyaHháu MyaHgái củaysgq CụcohiA trưởnohiAg, lMyaHà tríMyaH thứohiAc MyaHcao ởAEaT nướcK3yK ngoàiohiA về,ysgq MyaHlàm chAEaTo cáysgqc anMyaHh chàngMyaH độcMyaH ohiAthân MyaHcứ pAEaThải xúAEaTm xohiAít vysgqây quanh.

Đại mỹysgq nohiAhân nhysgqìn cáMyaHc chànohiAg trohiAai trK3yKong ohiAtổ dựysgq ysgqán bằnK3yKg nửaMyaH ohiAcon mắtMyaH, ysgqduy chỉohiA đAEaTối MyaHvới TiêuMyaH VMyaHiễn AEaTlại MyaHtỏ K3yKra ysgqân cK3yKần MyaHquá mứcysgq. TôMyaHi thấysgqy vohiAậy tysgqrong ohiAlòng rấtysgq AEaTlo sợ,ohiA bảnAEaT tMyaHhân tôohiAi vốnMyaH khysgqong cóMyaH sứcohiA cạnhohiA tohiAranh gìMyaH, AEaTbây giờysgq gMyaHặp pK3yKhải đốiysgq thủK3yK mạnhysgq ohiAnhư vậyAEaT, ysgqxem K3yKra ôngysgq trờiMyaH đaysgqng ysgqthử tháchysgq tôiMyaH đây!

Mặc K3yKdù ởohiA cùnysgqg mộohiAt tohiAổ vớiohiA ysgqTiêu ViễohiAn, nMyaHhưng cơysgq hộiMyaH gặpK3yK gỡMyaH khôMyaHng nhiều.ohiA CAEaTó lúcAEaT đohiAi ysgqngang quohiAa văohiAn AEaTphòng củaohiA aysgqnh, tysgqôi ysgqkhông kìmMyaH chMyaHế đưAEaTợc phảysgqi liếAEaTc K3yKmắt nhìnohiA vàoAEaT, toàMyaHn thK3yKấy TohiAiêu ysgqViễn đangK3yK K3yKchăm chysgqú ngK3yKhiên cứuMyaH ysgqbản vẽohiA dK3yKự án.

Một hôK3yKm, TiểohiAu LưuK3yK ohiA– MyaHcùng phòngK3yK AEaTlàm viysgqệc vohiAới tMyaHôi, độtMyaH ohiAnhiên hỏysgqi: “ChịK3yK Điền,AEaT cK3yKó physgqải chịK3yK ysgqcó ýK3yK vớiMyaH TổnAEaTg giáysgqm AEaTsát kỹohiA thuậtK3yK TAEaTiêu không?”

Tôi đanMyaHg K3yKuống trà,AEaT pK3yKhụt hMyaHết cysgqả nướcMyaH AEaTra ngoài:AEaT “XiMyaHn lỗi,K3yK tôAEaTi bK3yKị sặcysgq!” TMyaHôi ysgqvội vysgqàng lấK3yKy MyaHkhăn lK3yKau bàn.

“Điều đAEaTó ohiAcó gohiAì pohiAhải xAEaTấu ysgqhổ cAEaThứ? MyaHSáu cohiAhị eMyaHm MyaHgái ởohiA tổK3yK chúnysgqg K3yKta đềohiAu MyaHthầm yêuMyaH K3yKTổng gK3yKiám ohiAsát kohiAỹ thuohiAật MyaHTiêu mà”.AEaT Tiysgqểu LưK3yKu tiếMyaHn hàK3yKnh phâMyaHn tíAEaTch cMyaHụ thểK3yK, “NhMyaHưng mMyaHà AEaTnhìn ohiAưu tMyaHhế ohiAcủa PAEaThó tổMyaHng ysgqgiám sátMyaH kỹohiA thuậtK3yK NK3yKgô MyaHcao nhưAEaT vậy,K3yK eohiAm MyaHcảm thK3yKấy MyaHchúng tysgqa K3yKvốn đohiAều K3yKchẳng cysgqó cơysgq hội!”

Tôi ngMyaHhe mAEaTà MyaHlòng quặysgqn thắtohiA, tK3yKhử ohiAnghĩ xemohiA, từnysgqg ohiAlà ngohiAười yêuohiA chínhAEaT thứcohiA củaMyaH mìnhohiA, bảysgqo bốohiAi riêngysgq củaMyaH cysgqá nhân,MyaH bAEaTây gysgqiờ ohiAphải đeK3yKm ohiAra đểysgq pMyaHhân chysgqia vK3yKới mọiMyaH ngưysgqời, lK3yKại ysgqbị phánMyaH AEaTđoán cuohiAối cùnMyaHg sẽMyaH K3yKrơi K3yKvào taAEaTy ngysgqười kháAEaTc, AEaTtâm AEaTtrạng cóohiA thoảiysgq máiAEaT MyaHđược khôK3yKng chứ?

Hết giờAEaT làm,K3yK TiêohiAu AEaTViễn bảoK3yK ohiAtôi đohiAợi aAEaTnh đAEaTể điK3yK ănohiA tốiMyaH cùnMyaHg, tôMyaHi cảysgqm thấyysgq MyaHtâm trạAEaTng bMyaHuồn bực,ysgq nênAEaT đãK3yK đạK3yKp MyaHxe AEaTvề trước.

Tôi AEaTlà ngưysgqời khAEaTông chỉysgq khôK3yKng ohiAcó sứohiAc AEaTcạnh tK3yKranh, mysgqà cohiAòn khôngAEaT cóK3yK AEaTchút K3yKtự tiysgqn nào.

Đi ysgqđược ohiAnửa AEaTđường, lạiohiA AEaThối hận,ohiA ngysgqười khMyaHác ngysgqưỡng mộohiA anMyaHh, đâK3yKu ohiAphải ysgqlỗi củaMyaH anh.

Tội ngAEaThiệp chohiAo TiAEaTêu Viysgqễn, cohiAó ohiAphải ohiAtôi đMyaHã MyaHkhông thônMyaHg cK3yKảm cAEaTho aohiAnh rồi?

Thế lohiAà lạysgqi vMyaHòng K3yKxe ohiAquay MyaHlại, đạpMyaH MyaHnhư K3yKbay, ohiAsuýt chútK3yK nMyaHữa MyaHđâm sầmohiA vohiAào quầyAEaT ohiAtrực K3yKbạn ysgqnằm ởohiA cửaMyaH K3yKchính cysgqủa Cục.

Chạy ohiAqua cửK3yKa chính,ohiA bysgqác tohiAhường trựcysgq giảK3yK hỏiAEaT: “ohiATại K3yKsao lạiohiA qohiAuay lạiAEaT vậy?”

“Cháu lAEaTàm MyaHrơi K3yKđồ, ohiAmột móysgqn AEaTđồ rK3yKất quysgqan trọohiAng!” TAEaTôi nMyaHói, sohiAau đóK3yK chạyysgq vộiAEaT K3yKvề phíK3yKa vănAEaT phòysgqng cysgqủa ohiATiêu Viễn.

Cửa pK3yKhòng khéMyaHp hysgqờ, MyaHbên tronohiAg thK3yKấp thoángK3yK pháAEaTt ohiAra tiếngohiA khócohiA nghẹnMyaH ngào.

Văn pohiAhòng củaMyaH TiêAEaTu AEaTViễn tAEaTại sMyaHao cóMyaH ngưAEaTời MyaHkhóc? ysgqLại làAEaT K3yKâm thMyaHanh củaK3yK AEaTcô ohiAgái trẻ.

Tôi dừAEaTng bysgqước, khôngK3yK ysgqbiết MyaHcó nênysgq vysgqào haohiAy không.

“Đừng khócysgq nữaAEaT, MyaHanh đohiAưa K3yKem điMyaH MyaHăn cohiAhút gohiAì nhé!ohiA” TôiohiA ngysgqhe gohiAiọng ohiATiêu Viễysgqn ohiAdịu dàMyaHng, âK3yKm tMyaHhanh ấy,AEaT chỉohiA cysgqó tMyaHhể lAEaTà AEaTdành cAEaTho ngườysgqi AEaTyêu mớK3yKi vysgqậy chohiAứ? BiếMyaHt TAEaTiêu ohiAViễn đãAEaT lMyaHâu, aAEaTnh cũnMyaHg chưysgqa baAEaTo ysgqgiờ dỗMyaH dAEaTành tôMyaHi AEaTnhư thế.

Sau đó,K3yK tK3yKôi MyaHnghe tysgqhấy tysgqiếng MyaHanh thohiAu dọohiAn đysgqồ đạcAEaT, MyaHtiếng AEaTđóng nK3yKgăn kéo.

Đưa cAEaTô ấyMyaH điMyaH K3yKăn? ysgqTiêu ViễnohiA chysgqẳng phohiAải hẹnysgq tốiK3yK nK3yKay đysgqi ohiAăn cùnysgqg tysgqôi sAEaTao, K3yKtại sAEaTao MyaHbây gK3yKiờ lạiysgq đổiK3yK thysgqành đưaysgq ngMyaHười khAEaTác đi?

Khi nhìnysgq vàoAEaT phòMyaHng AEaTanh, khôngohiA phảiAEaT aohiAi khác,ysgq cK3yKhính ysgqlà PAEaThó tổMyaHng giámysgq sátK3yK kỹohiA MyaHthuật xysgqinh đẹpysgq NgôMyaH Duyệt,MyaH đMyaHầu tôK3yKi cMyaHảm tohiAháy choángohiA váng.

Tôi đứngK3yK sysgqau ohiAphía ysgqcầu thanAEaTg, nhAEaTìn bóAEaTng họysgq dìuMyaH nhaAEaTu đK3yKi khuấtysgq, chAEaTỉ biếtAEaT thẫMyaHn tK3yKhờ AEaTnhư ngysgqười mohiAất hồn.

Lúc ysgqbước xuốohiAng cầuAEaT thAEaTang, ohiAbác thườnysgqg tysgqrực gAEaTià vAEaTẫn ởysgq đó,K3yK nhiệtysgq tìAEaTnh AEaThỏi K3yKthăm “TK3yKìm thAEaTấy đồK3yK chưaK3yK cháu?”

“Chưa ạ!”

Có ysgqnên coohiAi AEaTnhư tôohiAi đãAEaT mMyaHang nóK3yK AEaTtặng cohiAho ngườiK3yK khAEaTác rồiAEaT ysgqkhông? HaAEaTy nMyaHói K3yKlà nAEaTó tựMyaH chạyohiA mất?

Ngày tMyaHhứ hMyaHai K3yKđi làm,K3yK TK3yKiêu Viễnysgq nhìK3yKn thấyohiA tAEaTôi, mỉysgqm cườiAEaT tựAEaT nK3yKhiên, nhưnysgqg ohiAtôi lạiK3yK ysgqcảm K3yKthấy nụysgq cườiMyaH ấohiAy cựcK3yK kỳMyaH xK3yKa cácK3yKh, tưK3yKởng AEaTnhư K3yKbị nAEaTgăn cK3yKách bysgqởi mộtK3yK AEaTthế giớiMyaH K3yKmờ sương.

“Bảo ohiAem đợiysgq anMyaHh, màohiA K3yKlại tựK3yK bỏMyaH vMyaHề ohiAtrước!” AK3yKnh nóiMyaH nMyaHhư MyaHkhông hềMyaH ohiAcó MyaHchuyện gì.

“Xin AEaTlỗi, eMyaHm bận!”MyaH MyaHTôi khôngAEaT ohiAcười nổiK3yK, MyaHchỉ cóohiA thểMyaH ohiAgiả vK3yKờ AEaTnhìn điK3yK chysgqỗ ohiAkhác. AnAEaTh cMyaHhắc chắohiAn khohiAông bohiAiết tôiAEaT đãAEaT quMyaHay tohiArở lạohiAi, cònAEaT đượcAEaT xeMyaHm mysgqột cảnhK3yK tượngAEaT kAEaThông nêAEaTn xem.

“Ai lysgqàm MyaHem khôysgqng vohiAui rồi?”ysgq K3yKTiêu ViễohiAn nhìnohiA tMyaHôi, ngysgqữ khAEaTí kK3yKhá tAEaThận trọng.

Tự nohiAhiên nhớMyaH lysgqại mấyohiA năK3yKm trướK3yKc tôiohiA gAEaThen bóngAEaT gAEaThen gAEaTió, nhMyaHìn anysgqh vysgqà mộMyaHt MyaHbạn AEaTnữ tohiArong lớpysgq ngồiMyaH cùohiAng nhauK3yK, K3yKliền AEaTbỏ ohiAchạy rK3yKa khK3yKỏi K3yKphòng họMyaHc, sAEaTau đohiAó aMyaHnh chMyaHạy ohiAtheo kéoysgq K3yKtay tôysgqi lạiohiA nMyaHói: “ĐồK3yK nK3yKgốc, aohiAnh thíMyaHch em!”

Đồ ngốc!AEaT TK3yKôi đúngAEaT làysgq đồysgq ngốc,MyaH lúAEaTc nàMyaHo cK3yKũng ngâAEaTy thơysgq tK3yKin tưAEaTởng rằnAEaTg, ysgqxa nhK3yKau chừngysgq ấMyaHy khoảngK3yK thờiohiA gAEaTian AEaTvà khônMyaHg giaysgqn, chúngohiA tôiMyaH đềohiAu sẽAEaT khohiAông thaMyaHy đổi.

Sự thohiAật đúngohiA lK3yKà K3yKtàn khốcysgq. Chúnysgqg AEaTtôi đãAEaT thMyaHay đổiohiA AEaTrồi, ohiAtất cysgqả mMyaHọi thysgqứ đềuAEaT khôohiAng tysgqhể nhưohiA trưohiAớc đượcysgq nữa.

Công viMyaHệc tronohiAg TohiAổ K3yKdự ánysgq rAEaTất bậnMyaH rộn,ysgq tK3yKôi AEaTvà TAEaTiêu ViohiAễn dùK3yK ysgqcó đụngMyaH nysgqhau, cK3yKũng khôAEaTng nóMyaHi đohiAược lờiohiA nào.

Theo quohiAan ohiAsát củaohiA TiểuAEaT Lysgqưu, “TổngMyaH giáohiAm sátMyaH TiêohiAu mấysgqy hôAEaTm ysgqnay tâmysgq trạngAEaT khôohiAng tysgqốt lắm!”

“Nhà ohiAnước trảMyaH baohiAo nhiysgqêu lươK3yKng chysgqo emMyaH, đểohiA ohiAem qAEaTuan tMyaHâm ysgqđến cảAEaT ohiAtâm trạohiAng củaohiA tổngK3yK gMyaHiám sáAEaTt kỹysgq AEaTthuật sao?”

“Em bAEaTuôn chuyK3yKện cAEaThút khônMyaHg đượcysgq àAEaT? K3yKMấy hômK3yK naK3yKy tínohiAh khíMyaH chịysgq dK3yKữ K3yKdằn quysgqá! AEaTChú ýMyaH K3yKchút, đừngAEaT đểK3yK bướcohiA vysgqào thờiysgq kohiAỳ tiysgqền ysgqmãn kiMyaHnh sysgqớm đấy!”

“Nghe K3yKnói, ngưMyaHời bướMyaHc vàohiAo thMyaHời kỳysgq tiềMyaHn mohiAãn MyaHkinh thườAEaTng thícMyaHh luysgqyên thuyênohiA! CohiAhị ohiAcó luK3yKyên thuyênAEaT không?”

Tiểu ohiALưu vộMyaHi ngậmAEaT miệMyaHng luôn.

Thiết kếysgq K3yKquy hoạohiAch dựAEaT áMyaHn hìnAEaTh nhohiAư gAEaTặp phảiMyaH khK3yKó ohiAkhăn, mysgqấy lầnMyaH tôiAEaT nhìK3yKn thấMyaHy TAEaTiêu ViễnMyaH hAEaToặc làMyaH ngồK3yKi đăK3yKm chiêAEaTu tMyaHrước bàMyaHn ohiAlàm vK3yKiệc, hoặcysgq ohiAlại MyaHđứng trầmohiA nAEaTgâm mấK3yKy giờMyaH K3yKliền ởMyaH phònAEaTg hútohiA thuốc.

Nhìn bộysgq dohiAạng côK3yK AEaTđộc sMyaHuy ohiAtư ysgqcủa AEaTanh nhohiAư vậyysgq tôiMyaH cảmAEaT K3yKthấy thậtMyaH đohiAau lysgqòng, hậnohiA nỗohiAi mìnhMyaH năK3yKng lohiAực cóohiA hạn,ysgq khohiAông giúK3yKp đượcohiA việcohiA gì.

Tổ dựAEaT ánK3yK mờiysgq đếnAEaT mohiAột chuAEaTyên giK3yKa đầohiAy quyềMyaHn uohiAy MyaH– GiMyaHáo K3yKsư ĐiềnAEaT DuMyaHy NiK3yKên, ngK3yKhe nóK3yKi ngưK3yKời MyaHnày nổiMyaH tiếnAEaTg cảysgq tMyaHrên thếK3yK ysgqgiới. TiêuMyaH Viễnysgq vàMyaH MyaHNgô DuohiAyệt đysgqứng saMyaHu ôysgqng ohiAta, giốngAEaT ohiAnhư haK3yKi cysgqô cậuohiA hAEaTọc trysgqò nhỏ.

Tổ trưởohiAng bohiAảo ohiAtôi tohiAổng hợpK3yK lạMyaHi AEaTcác dữK3yK liMyaHệu MyaHsổ sAEaTách, trựcAEaT MyaHtiếp mK3yKang đếnysgq physgqòng kháMyaHch VIP.

Lúc tôMyaHi AEaTôm ysgqmột đMyaHống tàiK3yK liệMyaHu dàysgqy tiMyaHến vàoMyaH, giáohiAo sMyaHư Đysgqiền đangMyaH K3yKcùng TiêuMyaH K3yKViễn tK3yKhảo lohiAuận viK3yKệc ysgqsửa đổiMyaH dựK3yK án.K3yK ohiAThấy MyaHtôi MyaHbước vàK3yKo, TiêohiAu ViễnAEaT caAEaTu màysgqy, MyaHđỡ chK3yKồng MyaHtài liệuK3yK trênohiA AEaTtay tôiAEaT, MyaHnói: “Tạiysgq sMyaHao lạiysgq đểohiA mộAEaTt ngưohiAời ôAEaTm nhiềAEaTu đồAEaT tAEaThế nàyAEaT? MyaHSau nohiAày phảysgqi bảMyaHo TiểuAEaT LưK3yKu giohiAúp ohiAem đấy”.

Tôi ysgqlý nohiAhí “vângAEaT” mộysgqt tiếng,ysgq AEaTgật AEaTgật đầuohiA tỏK3yK rysgqa đáK3yKp lại.K3yK CK3yKhút tàAEaTi liệuysgq nAEaTày ohiAthì ohiAăn tMyaHhua gìK3yK chứ?

Đè nénMyaH ysgqcon ngườysgqi thườysgqng khôohiAng ysgqphải làAEaT trysgqọng lAEaTượng, màysgq ysgqlại làysgq nhữnK3yKg gánysgqh nặngK3yK vAEaTô MyaHhình kia.

Tiêu ViễnMyaH thânohiA mậtK3yK kéoAEaT tohiAay tôiMyaH, vịAEaT giáohiAo sưMyaH giAEaTà ngướcK3yK ohiAmắt chysgqằm chằmMyaH AEaTnhìn chAEaTúng tôK3yKi, tK3yKôi vộiysgq ysgqvàng rúAEaTt taK3yKy lại,ohiA đỏMyaH mK3yKặt, nóysgqi vớMyaHi TiAEaTêu Viễn:K3yK “EmAEaT vysgqề làmAEaT viysgqệc đây”.

“Hết AEaTgiờ aK3yKnh ysgqđưa MyaHem vềMyaH!” Tysgqiêu ViohiAễn nysgqở nụAEaT cườiysgq màMyaH mấohiAy ngMyaHày rồiohiA hiếysgqm thấy.

“Không cần!”MyaH MỗiAEaT ngàyAEaT AEaTđều tựK3yK đạpysgq ysgqxe vềAEaT nysgqhà, trướcAEaT AEaTnay cohiAó cầysgqn ysgqai đưMyaHa ysgqvề đâysgqu, K3yKđã ysgqthành tAEaThói quysgqen rồi.AEaT VohiAới lại,ohiA tAEaTôi cohiAũng khoysgqng kiêuysgq ysgqsa AEaTđến mứcysgq hếtK3yK gysgqiờ cầnK3yK AEaTcó nMyaHgười ysgqđưa về.

Điều cànK3yKg quMyaHan trọnAEaTg hysgqơn lysgqà ohiATiêu K3yKViễn rấtK3yK MyaHbận, rấysgqt mệt,MyaH MyaHtôi ohiAkhông đànysgqh MyaHlòng đAEaTể anMyaHh hếohiAt giờAEaT phảK3yKi MyaHlộn mộtK3yK ohiAvòng đưysgqa AEaTtiễn ysgqtôi rồohiAi muộnMyaH mớiK3yK vềysgq ysgqđược đếnysgq nhà.

Tiêu ViễnohiA thởohiA dàK3yKi, “KhảohiA Khả,MyaH đừngAEaT K3yKcố ysgqý tK3yKránh MyaHanh nữa!”

Buổi trưysgqa đếohiAn physgqòng giảohiAi ohiAlao lấysgqy ysgqnước, nhìohiAn thohiAấy K3yKgiáo AEaTsư ĐiK3yKền K3yKDuy NiohiAên cũnMyaHg đohiAang phohiAa ysgqtrà, troMyaHng cốcAEaT tysgqhủy K3yKtinh đMyaHổ đầyohiA ysgqnửa cốcK3yK láysgq chK3yKè, tôAEaTi khôK3yKng khỏAEaTi kiK3yKnh ngạMyaHc, “BK3yKác cAEaTho nohiAhiều K3yKlá chèK3yK thế,AEaT cóysgq sợMyaH đắAEaTng quáMyaH ohiAkhông ạ?”

“Uống quMyaHen rồi”.ysgq ÔnohiAg cưysgqời MyaHthấy tohiAhật thâohiAn MyaHthiết, khiếnAEaT MyaHngười tAEaTa cóMyaH cảmysgq giohiAác queohiAn thuộc.

Ông K3yKpha tAEaTrà xoAEaTng kAEaThông rờiohiA điK3yK, màK3yK vãnAEaT ohiAđứng ởysgq pMyaHhòng giảiAEaT lohiAao AEaTnhìn AEaTtôi lấK3yKy nAEaTước, MyaH“Cô bé,ohiA cháAEaTu yêuK3yK MyaHTiêu ViễAEaTn hả?”

Tôi giậtMyaH mìMyaHnh làMyaHm bohiAàn taAEaTy MyaHđang cầmK3yK phíK3yKch nướMyaHc MyaHrung lêysgqn, ysgqnước sôiAEaT trAEaTong bìysgqnh rótK3yK xuốnK3yKg làmK3yK ngónK3yK taMyaHy ysgqbị gysgqiội bAEaTỏng rát.

Vị gAEaTiáo sMyaHư gysgqià nhaohiAnh ohiAmắt nohiAhanh taAEaTy, liềK3yKn đysgqóng ngysgqay vMyaHòi nướK3yKc nMyaHóng lạohiAi, kéMyaHo tysgqay tôAEaTi saysgqng K3yKvòi nướysgqc lạnhAEaT vặnK3yK xuống,ysgq đểAEaT giohiAảm AEaTbớt ohiAsự K3yKđau rát.

Mắt MyaHtôi ngânAEaT ngK3yKấn lệ,AEaT tMyaHrong K3yKlòng cườiohiA thầAEaTm: Xysgqem K3yKra, tAEaTính nMyaHhiều chuK3yKyện cũohiAng khôngMyaH hềysgq giMyaHới MyaHhạn ysgqlứa tuổi.

Lấy nướcK3yK xonMyaHg, giáMyaHo ysgqsư ĐiềMyaHn gMyaHiúp tôiohiA xácysgqh pysgqhích nưMyaHớc vềK3yK phK3yKòng lAEaTàm ohiAviệc, Tiểysgqu LưK3yKu nysgqhìn ysgqthấy nói:ohiA “K3yKTrời ohiAạ, chịysgq Điền,MyaH ysgqsao chịohiA lạiK3yK đểK3yK ônK3yKg MyaHấy xácAEaTh phícK3yKh nưysgqớc chohiAứ? K3yKChị biếtK3yK ônysgqg ấyohiA MyaHlà ysgqai không?”

“Giáo sưysgq ĐiềnMyaH ohiADuy Niên”.

“Biết AEaTrồi cònK3yK đểohiA K3yKông ấyohiA xysgqách hộohiA chAEaTị phícAEaTh làK3yK saoAEaT?” TiểuMyaH MyaHLưu suýtMyaH nữysgqa cohiAáu ysgqlên vớiMyaH tôAEaTi, K3yK“Cục trưởohiAng cohiAủa chúngMyaH MyaHta mờiysgq đếnK3yK làAEaT AEaTkhách VIAEaTP, làysgq AEaTchuyên gysgqia dựK3yK án,ohiA lAEaTà đạiAEaT tysgqhụ cK3yKủa giớiohiA khoMyaHa họcAEaT điệnohiA tử”.

“Chẳng quysgqa chohiAỉ làK3yK nhAEaTờ ysgqông ysgqấy xáAEaTch hộAEaT chịohiA phícysgqh nướysgqc tohiAhôi mà!ysgq” ysgqMà chínhAEaT ôngMyaH tựK3yK nAEaTguyện đấyMyaH chứ,AEaT nóiAEaT ohiAnào làMyaH tMyaHay ysgqtôi bịMyaH ysgqbỏng MyaHrồi, đysgqó cũnK3yKg ohiAlà ysgqtrách nhiệmK3yK ohiAcủa ôngAEaT ấy.

Chị cAEaTòn muốnK3yK nMyaHhờ MyaHông ấysgqy làmysgq gìAEaT nAEaTữa? GiohiAúp K3yKchị quéysgqt nhàMyaH àMyaH?” TiểuK3yK AEaTLưu ohiAnhìn tôiysgq chếysgq giễuAEaT, “XúcAEaT MyaHphạm AEaTông ấK3yKy làAEaT tộiAEaT ohiAkhông AEaTthể K3yKtha đượcysgq đâu”.

Nhưng tôAEaTi đâuMyaH muMyaHốn xúcK3yK phạmohiA MyaHông, mysgqà mohiAột MyaHvị giáoAEaT sưohiA, chuyêMyaHn giAEaTa cysgqó ysgqthân MyaHphận địaysgq vịK3yK nhưK3yK thMyaHế cũngMyaH sK3yKẽ khôngAEaT thểAEaT nhậMyaHn rK3yKa MyaHmột nhânysgq viohiAên MyaHvăn phònK3yKg bMyaHình thưAEaTờng ysgqnhư MyaHtôi đâu.

Có lẽ,ysgq vK3yKừa qK3yKuay ysgqđi, MyaHông vốnysgq AEaTđã khoysgqng K3yKnhớ đượcysgq tôiK3yK lK3yKà MyaHai rồi.

Hết gysgqiờ làm,ohiA điMyaH qysgqua AEaTsiêu thK3yKị CarrefourMyaH, MyaHtôi muysgqa mộtohiA MyaHđống đồMyaH linMyaHh tinh.

Khi K3yKtôi xáchysgq ysgqgiỏ hAEaTàng đysgqi rysgqa pMyaHhía ngoàiMyaH thìAEaT nAEaThìn thấysgqy K3yKTiêu Viễysgqn. VừaK3yK địnhMyaH gọiMyaH AEaTanh, ngườiysgq K3yKbỗng cứngMyaH đMyaHờ khônMyaHg thMyaHốt đưohiAợc rMyaHa lờysgqi, bởiohiA vK3yKì NgK3yKô DuyệK3yKt ohiAvà ysgqanh đAEaTi K3yKcùng nhau.

Anh ysgqbắt ohiAđầu đưaMyaH K3yKcô đohiAi lượnAEaT sysgqiêu ysgqthị tK3yKừ ysgqbao giờAEaT? DMyaHáng vK3yKẻ chămMyaH sysgqóc ohiAchở ysgqche côysgq ấy.ysgq NK3yKhìn xAEaTe AEaTmua đồK3yK củaohiA họysgq, xếK3yKp MyaHđầy nhữngohiA AEaTvật dohiAụng giK3yKa đình.

Mũi tôiysgq cAEaTay K3yKxè, nhặtK3yK bừMyaHa mAEaTấy thK3yKứ K3yKrồi vộiohiA vàysgqng chạyohiA rAEaTa ngoài.

Ngô ysgqDuyệt đãysgq nhohiAìn thK3yKấy tôiAEaT, “AEaTTiểu KK3yKhả? TMyaHiểu Khả?”ohiA CK3yKô ấyohiA gọiohiA ysgqtôi, âysgqm thaohiAnh dịuMyaH dàohiAng tranysgqg K3yKnhã, uyMyaHển cohiAhuyển vK3yKà dễMyaH cMyaHhịu, kMyaHhiến chysgqo ohiAở giohiAữa đámysgq đôK3yKng huyêK3yKn K3yKnáo vẫnAEaT MyaHcó tMyaHhể nổohiAi ysgqrõ lênysgq giọngysgq nóAEaTi đặcMyaH biệt.

“Tiểu Khả,ysgq ohiAem cũAEaTng đếnAEaT đK3yKây K3yKmua đồysgq à?AEaT” TiêMyaHu ViễK3yKn nAEaThìn tysgqôi bốiysgq rMyaHối, ysgqvẻ mysgqặt ohiAcó chMyaHút ysgqlo lắng.

Tôi khôMyaHng đếAEaTn ysgqthì cóohiA thểMyaH ohiAnhìn thấyK3yK aK3yKnh vK3yKà PMyaHhó tổngohiA giáK3yKm sAEaTát xiAEaTnh đẹpysgq ysgqân ânohiA áiMyaH áAEaTi MyaHbên nhK3yKau kohiAhông chứMyaH? Đãysgq tứcysgq giậnAEaT rồiMyaH, cAEaTũng chẳAEaTng nhìnysgq ysgqanh nMyaHữa, chỉK3yK nóK3yKi MyaHvới NgôMyaH ysgqDuyệt: MyaH“Chào PhóAEaT tổngMyaH MyaHgiám sátohiA, thAEaTật tìAEaTnh cờohiA ạ!”

“Gọi AEaTtôi lK3yKà NgK3yKô DuyK3yKệt thôiohiA, MyaHbây ysgqgiờ hếtK3yK giờMyaH ohiAlàm rồysgqi ysgqmà!” CôohiA K3yKta kAEaTéo taohiAy tôiohiA tỏohiA rysgqa rấtohiA thâAEaTn tình.

Tôi vMyaHẫn lịchysgq sựohiA mỉmysgq cười,K3yK nysgqhìn cAEaTô vK3yKà Tysgqiêu Viễn.

Thần sysgqắc củysgqa Tiysgqêu ViễnohiA ohiAlại rấtMyaH ủK3yK dột.

 

2. TạK3yKi sohiAao cứK3yK xuấMyaHt hiệAEaTn lúcAEaT tôiohiA nhysgqếch nhMyaHác nhất

Ra kAEaThỏi siêAEaTu ohiAthị, nysgqước mắtK3yK tôiK3yK đãohiA khôysgqng K3yKcầm đưMyaHợc nAEaTữa, vỡysgq òa.

Tôi xáchohiA túK3yKi tysgqo túiAEaT MyaHnhỏ điysgq ysgqqua cysgqầu vưK3yKợt, nhAEaTìn xuốnysgqg dướiMyaH chK3yKân cầMyaHu, AEaTxe cộysgq nườK3yKm nượysgqp, tK3yKự ohiAnhiên AEaTđứng lạiysgq. NếuAEaT nK3yKhảy MyaHtừ tMyaHrên nàyysgq xuốK3yKng cAEaTó lẽMyaH sẽMyaH chếtK3yK K3yKrất thohiAảm nhỉohiA? ohiAChắc cMyaHhắn cơK3yK thysgqể sẽMyaH đầyMyaH mMyaHáu meAEaT, nátohiA bét?AEaT MyaHNói khôAEaTng chừng,MyaH K3yKlúc MyaHđó ócK3yK cAEaTòn ysgqbắn pMyaHhụt MyaHvào ngAEaTười đMyaHi đườnohiAg cũnohiAg nên.

Cứ tưởngohiA tưAEaTợng vAEaTậy, đãysgq thấysgqy gMyaHhê rợnysgq K3yKhết ysgqcả người.

Có lysgqẽ từohiA cổysgq chK3yKí kimysgq, tôiohiA lMyaHà ngườiAEaT đầuysgq tiêMyaHn lK3yKại bịMyaH AEaTchính ýK3yK tMyaHưởng cMyaHủa mìnhysgq dAEaTọa MyaHcho sAEaTợ phátysgq tK3yKhét lên.

Để chK3yKo ohiAkhông phảAEaTi AEaTnghĩ đysgqến mốohiAi quaK3yKn hệysgq ysgqcủa TiêAEaTu Vysgqiễn vàK3yK Ngôysgq DuMyaHyệt nMyaHữa, tôiAEaT ysgqvội vàMyaHng MyaHtìm mộK3yKt nơysgqi aohiAn tohiAoàn lẩnK3yK trốohiAn, cMyaHàng kíysgqn K3yKđáo cK3yKàng tốt!

Đối ohiAdiện AEaTsiêu thysgqị AEaTcó mộtysgq quáysgqn StarbK3yKucks, kK3yKhông giaohiAn taMyaHo nhã,ysgq ysgqphục vụohiA chAEaTuyên nghiệp.MyaH TAEaTôi K3yKgọi mộtohiA táysgqch capucysgqcino K3yKcùng vMyaHới móohiAn trángohiA miệng.

Vị thơmMyaH MyaHngon củaK3yK mónMyaH ănK3yK làMyaHm tâmAEaT trạnAEaTg tohiAôi tốMyaHt hơysgqn, giữaMyaH nysgqền âAEaTm nhạK3yKc dohiAịu ohiAnhẹ kAEaThiến tôiysgq dầohiAn dK3yKần cK3yKảm tAEaThấy ohiAthư thMyaHái AEaTtrở lại.

“Thưa côAEaT, cóAEaT cầnysgq khăohiAn giấysgqy ohiAkhông ạ?”K3yK NhohiAân viysgqên phụcAEaT vK3yKụ ohiAlễ ysgqphép đứngohiA bênysgq cạnh.

“Không cầohiAn, cámysgq ơnAEaT!” Tysgqôi vAEaTô tK3yKhức đưAEaTa tAEaTay lysgqên laohiAu mặt,K3yK toàAEaTn làMyaH nMyaHước mAEaTắt. TạiMyaH sohiAao tôiMyaH lK3yKại khócMyaH chứ?

 “Xin đK3yKừng MyaHngồi MyaHở đó!”MyaH TôiohiA MyaHvừa laMyaHu mắtohiA vừAEaTa AEaTnói vớiAEaT ngườiK3yK đốMyaHi AEaTdiện, khôngysgq cysgqho nMyaHgồi cùnohiAg tôi.

“Em ngK3yKhĩ K3yKlà tôiK3yK muốnohiA MyaHngồi MyaHsao? ChỉK3yK vohiAì K3yKem cứMyaH khócysgq nhMyaHư K3yKvậy mãi,ohiA khiếnohiA K3yKcho tâK3yKm trạohiAng tôohiAi MyaHthấy rK3yKất AEaTu uất”.AEaT NgườAEaTi ohiAđối diệnAEaT nói.

“Chương NgựK3yK, tạiMyaH sohiAao ohiAanh ysgqcứ xuấtMyaH hiK3yKện lAEaTúc tôiK3yK nhếcK3yKh nháAEaTc nK3yKhất?” TôiMyaH ysgqrầu AEaTrĩ nóiMyaH MyaHvới aMyaHnh ta.

“Nhưng ohiAmà, hK3yKình nhysgqư AEaTtôi cK3yKòn nhếchK3yK nháohiAc hơK3yKn emAEaT!” AK3yKnh tAEaTa nMyaHhún viK3yKa, chAEaTỉ AEaTlên bộK3yK coAEaTmple mysgqay đoohiA K3yKmàu trắngysgq ngàMyaH củK3yKa AEaTmình, MyaHtôi mMyaHới phMyaHát hiysgqện raysgq, AEaTvừa nãyMyaH ohiAtôi vMyaHô ýohiA lMyaHàm đổK3yK cMyaHà phê,ysgq chấtAEaT ysgqlỏng màohiAu nâuK3yK K3yKđã ngysgqấm vohiAào K3yKáo anh.

“Đồ nK3yKgốc, tạiMyaH K3yKsao K3yKanh lạiysgq khôohiAng biếtohiA đườngMyaH tráMyaHnh ra?”

“Nhìn eK3yKm MyaHkhóc qK3yKuan trọngAEaT hơK3yKn, bohiAởi vohiAì thậtK3yK hAEaTiếm có”.ohiA ohiAAnh tAEaTa lộK3yK ohiAra nụAEaT cMyaHười ohiAtinh nghohiAịch, nhìK3yKn tK3yKrông giốnMyaHg nhK3yKư mohiAột đứaohiA trK3yKẻ vậy.

“Đi MyaHnào, tôiMyaH dẫMyaHn eMyaHm đAEaTến mộohiAt nơMyaHi vuAEaTi MyaHvẻ”. ChK3yKương Ngựysgq ohiAkéo tK3yKôi đysgqứng lên.

“Tôi khônMyaHg đMyaHi, tysgqôi cMyaHòn cóK3yK việc!AEaT” ysgqTôi muMyaHốn thoáK3yKt rAEaTa khỏiAEaT sAEaTự lôiK3yK kK3yKéo củohiAa aK3yKnh ta.

Nghĩ đAEaTến ohiAviệc vừaohiA rMyaHồi gặpAEaT TiêAEaTu ysgqViễn vAEaTà Ngysgqô Duyệt,ohiA ysgqnghĩ đysgqến sMyaHự ăAEaTn AEaTý cohiAủa họK3yK MyaHkhi ởohiA bohiAên nK3yKhau, nohiAghĩ đếAEaTn sAEaTự dịuysgq dàysgqng MyaHTiêu VohiAiễn dàMyaHnh cAEaTho cohiAô taK3yK… tấtohiA MyaHcả mọiohiA K3yKcái kháohiAc đềuysgq tysgqrở K3yKthành ohiAvô nghĩa.

“Việc gK3yKì ohiAcó thểMyaH qysgquan trọAEaTng hơAEaTn ohiAvui vK3yKẻ ohiAchứ? KhôngK3yK điMyaH sẽohiA tiếcAEaT đấAEaTy nMyaHhé”. ohiAAnh tohiAa ohiAcười nK3yKhìn tôMyaHi cK3yKhờ đợi,ohiA tôysgqi thậtMyaH khMyaHó màK3yK pMyaHhản đối.

Tôi còysgqn cysgqó thểMyaH vuysgqi vohiAẻ đượcohiA kAEaThông? TạiAEaT sysgqao K3yKlại cảMyaHm thấK3yKy trysgqong ohiAlòng nK3yKặng AEaTtrĩu nMyaHhư K3yKđeo đAEaTá thAEaTế nàK3yKy? ohiATôi AEaTcố gắMyaHng muốnohiA ohiAvứt MyaHbỏ nóohiA điAEaT, ysgqnhưng ysgqnó MyaHcứ điềmysgq K3yKnhiên bấtMyaH động.

Chương K3yKNgự nóiK3yK khôngAEaT sK3yKai, đâyK3yK quảAEaT nhiêAEaTn lMyaHà mộK3yKt nơohiAi AEaTvui vẻK3yK, “mườiK3yK hMyaHai chốnK3yK vui”.

Đáng tiAEaTếc, tâysgqm tMyaHrạng ohiAcủa AEaTtôi khônAEaTg hòaMyaH nhậpK3yK đưysgqợc vớAEaTi nơAEaTi này.

“Tại saysgqo lK3yKại cMyaHó K3yKcái K3yKtên MyaHnhư vậy?K3yK” TMyaHôi rầuohiA rohiAĩ hỏi.

“Ở đK3yKây AEaTcó mườiK3yK ysgqhai MyaHtụ AEaTđiểm, mỗiK3yK mK3yKột chỗK3yK đềuAEaT khiếMyaHn ngườiysgq tysgqa vuohiAi khôK3yKng biếtAEaT chánysgq”. Chươngysgq Ngysgqự gMyaHiải thích.

“Có thểK3yK làohiAm ngưMyaHời tK3yKa K3yKquên MyaHđi phiềnAEaT muộnAEaT ohiAkhông?” TMyaHôi tỏK3yK rK3yKa nohiAghi ngờ.

“Có thMyaHể, chMyaHỉ cK3yKần eAEaTm tựohiA nguyện”.ohiA ChươngMyaH Ngựuysgq nghAEaTiêm K3yKtúc nhìysgqn tôi,ysgq “EmMyaH nohiAên làMyaH ohiAmột ngườMyaHi AEaTvui vẻ,ysgq ngaMyaHy đếohiAn K3yKcái tysgqên cMyaHủa K3yKem cũngAEaT gọAEaTi làK3yK KhK3yKả LạcohiA ysgqcơ mà”.

Khả LạcohiA thysgqì nhấMyaHt K3yKđịnh cohiAó thểMyaH vuK3yKi vẻK3yK saoAEaT? TôAEaTi cườiysgq đauohiA khổ.

Đi lK3yKên gácK3yK vớiAEaT ChưohiAơng Ngysgqự, lậpysgq tứcMyaH đysgqã K3yKcó nhâysgqn viêohiAn phohiAục vysgqụ đếnysgq K3yKđón, luôMyaHn miệnohiAg K3yKchào “TổnohiAg giámAEaT đốcohiA K3yKChương ạohiA”, “TổnohiAg giámK3yK đốcohiA ChươngAEaT K3yKạ”. TôiohiA xysgqách nhữngysgq túohiAi tMyaHo túiysgq MyaHnhỏ MyaHcủa sysgqiêu thị,K3yK thK3yKeo saK3yKu ChươnohiAg NgựohiA giMyaHống nhK3yKư mysgqột ngưK3yKời hầu.

Một ysgqnhóm ngườiMyaH ănMyaH cơm,ysgq liysgqên tụcMyaH MyaHgọi MyaHmón AEaTđắt MyaHtiền, kAEaThông ohiAgọi nhữnMyaHg mónysgq vừaK3yK miệng.

Tôi uốAEaTng mK3yKột loạiK3yK nướcMyaH nK3yKgọt rấtAEaT ngonAEaT, nhưAEaTng lạohiAi thấyMyaH ysgqhơi đK3yKau đầu,ysgq ohiA“Tại AEaTsao lạiohiA thế?ysgq TôohiAi cMyaHó uMyaHống rượuAEaT đâAEaTu nhỉ?”Ngửiysgq kỹK3yK mớiMyaH AEaTphát hiệnohiA K3yKra thứK3yK nướcAEaT MyaHngọt tAEaTôi vừaysgq mớysgqi uốngMyaH làMyaH loạohiAi rượuK3yK TâohiAy phK3yKa chế.

Ăn xMyaHong, nAEaThóm ngK3yKười tAEaTách rysgqa mỗiMyaH ngườiysgq mộohiAt AEaTnơi, giốnAEaTg nhohiAư sysgqau K3yKkhi xohiAem xonK3yKg mộtysgq ysgqvở kịchK3yK vK3yKui, cysgqhỉ cysgqòn lạiysgq K3yKsự trốnK3yKg rK3yKỗng MyaHvà côMyaH đơn.

“Tôi phảiAEaT K3yKđợi mộMyaHt lúK3yKc nữaMyaH mớMyaHi AEaTvề nhàK3yK K3yKđược, khMyaHông thMyaHể ysgqđể mẹK3yK tysgqôi K3yKbiết tôiysgq AEaTđã uốMyaHng rượu!”ysgq ohiATôi dựaohiA MyaHvào ngưK3yKời ohiAChương NgựohiA, ysgqvò K3yKvò ysgqcái đầuohiA MyaHđau nhức,ysgq anysgqh K3yKta cốAEaT gMyaHiữ lAEaTấy ohiAvai tôi.

“Được!” SaMyaHo anAEaTh ohiAta cohiAứ nhohiAìn tôiMyaH cườohiAi chứ.

Về đMyaHến cysgqửa, tôiysgq ysgqlục tMyaHìm chìaohiA khK3yKóa trMyaHong túi,K3yK MyaHsau ohiAđó ohiAmở cửa.

Chương NgựMyaH cứMyaH cK3yKười ohiAtôi, “K3yKTại sysgqao lấMyaHy MyaHchìa kysgqhóa nMyaHhà AEaTem đểysgq mMyaHở cửaK3yK AEaTnhà tôi?”

“Có đượcysgq khôngMyaH?” TôMyaHi MyaHgãi gK3yKãi đAEaTầu, “DMyaHùng chohiAìa kMyaHhóa củMyaHa aMyaHnh mởysgq thửAEaT xem”.

Quả nhiênMyaH, AEaTanh tysgqa mởysgq đượcMyaH cửaAEaT rysgqa, ohiAtôi điohiA K3yKtheo vào,MyaH K3yKgục mMyaHặt ysgqxuống soAEaTfa ohiAmà khK3yKóc, “Tạysgqi sK3yKao K3yKchìa MyaHkhóa cohiAủa anohiAh MyaHlại K3yKcó thểAEaT mởysgq cK3yKửa nhohiAà tK3yKôi cK3yKhứ, màMyaH saK3yKo tôiK3yK lạAEaTi khôMyaHng mởAEaT được?”

Chương ohiANgự ngysgqồi dohiAưới thảysgqm, khôK3yKng cAEaThớp mắtAEaT nAEaThìn tohiAôi, “Nysgqgốc ạysgq, kysgqhóc cAEaTái gì,AEaT vohiAì mộtMyaH chiếcK3yK chìaysgq khóaK3yK sK3yKao? NgàohiAy K3yKmai đáohiAnh MyaHcho eohiAm mộtK3yK chiếysgqc lAEaTà K3yKđược chứMyaH gì”.

“Không phảiohiA AEaTvì chìysgqa MyaHkhóa!” TK3yKôi vẫnysgq khóc,ysgq khK3yKông biếMyaHt ohiAvì sAEaTao, nướcAEaT K3yKmắt khônysgqg thK3yKể nàohiAo cầmysgq lạMyaHi được.

“Thế ohiAlà MyaHvì cáiK3yK gì?”

“Vì TiêuMyaH ViễK3yKn!” TôiAEaT ysgqvừa nK3yKói vừaysgq khóc.

Chương AEaTNgự khAEaTông AEaTnói AEaTgì, chysgqâm thuốcAEaT lá,ysgq ngysgqậm trêysgqn miệng.

Có tMyaHhể dMyaHo khócAEaT mệAEaTt quá,AEaT MyaHtôi K3yKngáp mộtohiA MyaHcái rồK3yKi dầAEaTn dầohiAn chìmK3yK vàK3yKo gK3yKiấc mơ.

Trong mMyaHơ, TiêuK3yK VMyaHiễn AEaTcứ đứngysgq ởAEaT trênAEaT ohiAcao, tK3yKôi cAEaTố ngướAEaTc nhìnAEaT tMyaHhế AEaTnào cũngohiA kK3yKhông ysgqthể nhìohiAn đượcAEaT vohiAào mắtysgq anh.

Sáng sớMyaHm ohiAtỉnh lohiAại, toànMyaH thohiAân ướtohiA đẫAEaTm MyaHmồ hôi,ysgq ysgquể oảK3yKi K3yKvặn mìnhAEaT, ysgqngoác miệAEaTng nAEaTgáp dài.

Vừa quK3yKay ngưAEaTời, đãK3yK nhohiAìn thấyAEaT mộtysgq gươngysgq mặtMyaH AEaTto hiệnMyaH MyaHra tronAEaTg gươngysgq. Máysgq ơi,ysgq thìohiA K3yKra đohiAây khôMyaHng phảiK3yK lAEaTà phòohiAng ngủK3yK ysgqcủa AEaTnhà mình!

“Tỉnh rồiK3yK à?”AEaT CK3yKhương Ngựysgq dáMyaHng ohiAvẻ rMyaHất thoảiohiA ohiAmái ysgqxuất hiệnMyaH trướcK3yK AEaTmặt tôiK3yK, anAEaTh AEaTta AEaTcó vẻK3yK nMyaHhư vừMyaHa rửMyaHa mMyaHặt, tysgqrên ohiAtóc cK3yKòn đọnK3yKg ohiAlại vàysgqi gK3yKiọt nướcK3yK, tAEaTrông ohiAlại trẻAEaT rK3yKa vàK3yKi ysgqtuổi, cứK3yK nhưK3yK cysgqậu coMyaHn tysgqrai lớnohiA củaMyaH nhAEaTà hàngK3yK xóm.

Thấy ysgqtôi K3yKhoảng loạnAEaT, ChK3yKương NAEaTgự nóiK3yK: “ohiAHôm qysgqua eMyaHm uohiAống rưMyaHợu saK3yKy, K3yKkhông MyaHdám AEaTvề nhà,K3yK ysgqcứ đòiMyaH ysgqđến K3yKchỗ tôi!”

Trời AEaTơi, tK3yKôi điAEaTên rysgqồi sao?

“Bây giohiAờ mấAEaTy ysgqgiờ ròK3yKi?” TK3yKôi hỏiMyaH ChAEaTương Ngự.

“7h30”. ohiAAnh chỉMyaH đAEaTồng hồohiA AEaTtrên tohiAường nói.

“7h30? MyaHSao ohiAanh khônAEaTg gọiK3yK tôiysgq dậysgqy sAEaTớm hK3yKơn? TôMyaHi ohiAsắp AEaTđến muK3yKộn rồi”.K3yK TôMyaHi AEaTnhặt K3yKáo lêohiAn rồiK3yK chMyaHạy rysgqa ngoàiysgq, ysgqthì ohiAbị MyaHanh K3yKgiữ lysgqại, “ohiAĐể tôAEaTi đưaK3yK eAEaTm đi”.

Ngồi tAEaTrong AEaTchiếc MyaHxe MyaHMer BAEaTenz củaysgq Chươngysgq Nysgqgự tôohiAi gọiMyaH điệnAEaT chysgqo mẹohiA, mẹK3yK tôohiAi tAEaTrách mắK3yKng téMyaH AEaTtát: “VẫnohiA cònohiA nhớMyaH tôAEaTi làysgq mohiAẹ côK3yK àAEaT? CAEaTả đêK3yKm ysgqđi đâuK3yK K3yKhả? GọiAEaT MyaHđiện chohiAo AEaTcô toànAEaT tắtohiA máy”.

“Thì giờohiA coysgqn gọiMyaH điK3yKện cMyaHho ysgqmẹ đâyK3yK thôi?”

“Tôi gMyaHọi điệnohiA chK3yKo cAEaTô cảohiA đêK3yKm ohiAthì AEaTsao?” GiọngAEaT mMyaHẹ tôiysgq hK3yKơi nghAEaTẹn ngào,ohiA “ConAEaT cóysgq biếohiAt suýohiAt nữaysgq dMyaHọa chMyaHết mẹMyaH ysgqrồi khôysgqng? BênMyaH ngoàAEaTi lộnAEaT xK3yKộn nhưK3yK thế,AEaT AEaTnếu ohiAcon MyaHcó ysgqxảy rK3yKa việcysgq AEaTgì thìK3yK mẹK3yK biAEaTết ysgqlàm thếAEaT AEaTnào chứ?”

“Mẹ, ysgqcon ysgqsai rồi,ysgq coAEaTn xiK3yKn lỗMyaHi mẹysgq!” K3yKTôi tK3yKhành ysgqthật nói.

Mẹ tôysgqi mysgqãi khônK3yKg nohiAói ohiAgì, nohiAửa phohiAút sohiAau mớiohiA nohiAói: “HếtMyaH gK3yKiờ làmK3yK nhysgqớ vềohiA ohiAnhà sớmohiA, đừngK3yK cóAEaT lượnysgq lK3yKờ bêysgqn ngoàysgqi nữa”.

“Vâng ạ”.K3yK TắtMyaH điệnohiA thoạysgqi, tronohiAg lK3yKòng vẫnysgq thấyAEaT áohiAy nysgqáy khóK3yK chịu.

Tôi MyaHnhìn đồohiAng hồ,AEaT nóMyaHi: AEaT“Làm MyaHơn, nhaMyaHnh lK3yKên mộtysgq chútysgq! SắohiAp mK3yKuộn mấMyaHt rồi!”

Anh tAEaTa chămohiA AEaTchú nohiAhìn đườysgqng, nóAEaTi: “CũngohiA khônMyaHg tohiAhể đâMyaHm vàoK3yK xMyaHe ngườK3yKi AEaTkhác được!”

Đến cơohiA quohiAan vừohiAa MyaHkịp K3yK8 gMyaHiờ đúnMyaHg, tK3yKôi K3yKvội ohiAvàng chạyMyaH AEaTđến vănAEaT phòng.

“Túi củohiAa eMyaHm!” ChAEaTương NAEaTgự chMyaHạy tohiAheo đưMyaHa túiMyaH ohiAcho tAEaTôi, “TạiohiA MyaHsao trênysgq mysgqặt vẫnK3yK K3yKcòn vếtK3yK ysgqnước miK3yKếng này?”AEaT K3yKAnh dohiAùng ngónK3yK K3yKtay laohiAu K3yKlau giúpK3yK AEaTtôi, ohiAsau ysgqđó đưaysgq tohiAúi cohiAho tôi.

Tôi vMyaHơ lấyohiA địnAEaTh chạyAEaT đAEaTi, tohiAhì AEaTnhìn thấyysgq TAEaTiêu ViohiAễn đứngMyaH ngaAEaTy ởMyaH cửaK3yK chính.

“Tôi K3yKkhông đếnMyaH ohiAmuộn, kMyaHhông tysgqin aMyaHnh nhìnAEaT AEaTxem!” TôiAEaT K3yKgiơ đồngohiA hồohiA MyaHcho TAEaTiêu VK3yKiễn xem.

“Người K3yKvừa đưaAEaT AEaTem đysgqến lMyaHà aysgqi?” ysgqAnh K3yKlàm AEaTmặt lysgqạnh ysgqlùng hỏiAEaT tôi.

Hóa rAEaTa TổnAEaTg giáAEaTm AEaTsát đạAEaTi nhâK3yKn đứngAEaT đâysgqy khôMyaHng pAEaThải đểK3yK kAEaTiểm ohiAtra sựK3yK chuMyaHyên cầysgqn, vậAEaTy thìysgq chẳngK3yK sợK3yK ohiAanh tAEaTa nữK3yKa, “Chẳngysgq K3yKliên quaAEaTn gysgqì đếnMyaH anMyaHh K3yKcả!” TohiAôi kMyaHhông nhK3yKìn anhK3yK, tMyaHung tẩyohiA K3yKđi vào.

“Khả…”

Tôi nMyaHghe tiếnK3yKg anMyaHh gọiMyaH, cũysgqng khôngysgq quaohiAy đầuAEaT lại.ysgq Bysgqây giờAEaT lohiAà gAEaTiờ AEaTlàm việohiAc, kAEaThông AEaTnói cysgqhuyện riêAEaTng tư

 

3. Khảysgq MyaHLạc, cAEaTó nysgqghĩa làAEaT kK3yKhả ysgqái ohiAvà lạohiAc quan

Tôi bMyaHận rAEaTộn tMyaHổng hợpohiA dữAEaT liệK3yKu, cứysgq bAEaTị điệnMyaH thoạiAEaT nộiAEaT tuyếnK3yK ysgqlàm ohiAồn đếMyaHn nhứcAEaT đầuK3yK, “TiểuAEaT Lưu,K3yK gMyaHiúp nMyaHghe điệnysgq thoạiK3yK MyaHchút đAEaTi!” Tôysgqi khônMyaHg nAEaTgơi taohiAy, đysgqành physgqải phiềnAEaT đếMyaHn TiểuK3yK Lưu.

“Tổng ysgqgiám sátK3yK TiêuAEaT bảMyaHo cohiAhị đếK3yKn vysgqăn phòysgqng củaAEaT ohiAanh ấy!ohiA” TiểMyaHu LưohiAu thậtysgq ohiAlà nysgqhanh nhẹnK3yK, dậK3yKp đAEaTiện ohiAthoại xuốMyaHng đãAEaT truyềnK3yK ohiAđạt ngay.

Tôi cK3yKhẳng đểMyaH ýohiA đếK3yKn ysgqlời ysgqcô ấyMyaH nK3yKói, tiếpMyaH tụcysgq tổngMyaH hợpysgq phohiAiếu ysgqthống kêysgq sốysgq liMyaHệu cônysgqg vysgqiệc K3yKmà tohiAổ trưAEaTởng MyaHgiao, ysgqsố liAEaTệu qysgquá phứAEaTc tysgqạp, lK3yKàm tK3yKâm trAEaTí tAEaTôi rốiAEaT loạn.

Một lúcAEaT K3yKđiện tK3yKhoại lạiMyaH rAEaTeo, TiohiAểu MyaHLưu nK3yKghe rồiysgq nysgqói: “MyaHTổng giK3yKám sátAEaT TK3yKiêu bảoysgq cAEaThị K3yKnhanh K3yKđến văAEaTn phòngAEaT củaK3yK aysgqnh AEaTấy, dAEaTữ liệuMyaH ysgqlần trưohiAớc chohiAị tổnAEaTg hợpohiA chAEaTo AEaTanh ohiAấy AEaTcó cK3yKhút vấnK3yK đề”.

“Được!” TôK3yKi tMyaHrả AEaTlời mộtysgq tiếnMyaHg, ysgqvẫn nohiAgồi AEaTì khysgqông nK3yKhúc MyaHnhích. DK3yKữ ohiAliệu ohiAcó vấnysgq đề,ohiA ysgqanh ohiAnên tìmMyaH tổohiA trưởnMyaHg, tôAEaTi khysgqông chịuMyaH tysgqrách K3yKnhiệm trựcK3yK tiếMyaHp vớiMyaH tMyaHổng giáAEaTm sát.

Mặc ysgqkệ K3yKtổng giáysgqm K3yKsát TiêMyaHu, K3yKtôi vốK3yKn yysgqếu MyaHbóng ysgqvía, khôngAEaT chohiAịu đựngK3yK đưMyaHợc ysgqkhi phảiK3yK đAEaTối diệAEaTn vớiMyaH MyaHbộ mysgqặt lạnhAEaT lùK3yKng ohiAcủa anysgqh tAEaTa. ysgqSáng nMyaHay, MyaHanh K3yKta mặtysgq lạnhysgq K3yKtanh đứngysgq ysgqở cửaohiA MyaHgọi tMyaHôi, giốngK3yK MyaHnhư tôAEaTi phạMyaHm lỗiAEaT lysgqầm gìMyaH, ngưohiAời hômK3yK qAEaTua đK3yKi MyaHlượn siMyaHêu tMyaHhị vMyaHới Nysgqgô ohiADuyệt làohiA ohiAanh ysgqta, khôohiAng pysgqhải MyaHtôi, bâysgqy giờysgq lạiohiA đếAEaTn AEaTgây sựohiA gysgqì MyaHvới ysgqtôi chứ?

 Điện tysgqhoại lạiohiA reoAEaT, TiểK3yKu LMyaHưu cohiAứ nhysgqìn tK3yKôi ohiAlắc đầu,ohiA “NếAEaTu ysgqmà đắMyaHc ohiAtội vớK3yKi tổohiAng giysgqám K3yKsát Tiêu,ohiA chK3yKị ysgqsẽ khônMyaHg K3yKyên thânysgq đâu”.

Tôi quyếMyaHt địnhysgq lấyAEaT ysgqhai cụcohiA bôysgqng nhétysgq vàK3yKo MyaHtai, đúngysgq K3yKlà tohiAôi đK3yKang ohiAmuốn đượysgqc yêysgqn thânK3yK đây.

Reo đohiAến MyaHnửa ngàAEaTy, ysgqđiện thoạiAEaT cohiAuối cohiAùng AEaTcũng nằK3yKm yysgqên, tôohiAi tMyaHhở phào.

Vừa AEaTngẩng đầu,MyaH đãMyaH nhìnK3yK tysgqhấy TiêuAEaT Viễnysgq MyaHđứng ởK3yK cK3yKửa phònohiAg K3yKlàm việc,ohiA mohiAặt MyaHbuồn rysgqầu nhysgqìn tôiohiA, đôiMyaH môiysgq míMyaHm lạiohiA thànAEaTh mMyaHột MyaHvệt mỏng.

“Điền KhảAEaT Lysgqạc, ysgqem lạiohiA đâMyaHy cAEaThút!” GiọngMyaH ohiAnói AEaTdịu AEaTdàng củaMyaH anAEaTh ohiAdu dươnMyaHg AEaTnhư tiysgqếng đànohiA vioMyaHlincen, dụysgq ysgqdỗ khiếnK3yK ohiAtôi ysgqkhông ysgqtự chủysgq AEaTđược màMyaH đứngK3yK ohiAlên K3yKđi tohiAheo anh.

Đi đượcAEaT AEaTmấy bướcMyaH mớiysgq khônMyaHg khMyaHỏi ohiAmắng thầmysgq mìAEaTnh vohiAô dụng,K3yK chohiAẳng lẽohiA chỉohiA cầnysgq TiêuohiA AEaTViễn ngAEaToắc taK3yKy, tôiK3yK sẽK3yK ysgqliền ngoAEaTan nK3yKgoãn chạyMyaH đếnohiA sao?

Tiêu Viễnysgq điohiA phAEaTía ohiAtrước, đểysgq lạiysgq K3yKphía tôiohiA dánAEaTg lưngohiA ysgqcao thẳnAEaTg củaysgq MyaHanh, tôAEaTi nohiAhìn ysgqbóng MyaHlưng ysgqấy, AEaTkhông ysgqthể ysgqdừng bưAEaTớc được.

Tiêu ViễnAEaT ơiMyaH Tiysgqêu ViễnK3yK, anMyaHh ysgqlà khAEaTắc MyaHtinh củysgqa em.

Văn phònohiAg củaAEaT TiêAEaTu ViễnAEaT cóAEaT K3yKmùi hươngMyaH MyaHhoa hồAEaTng nồnysgqg ohiAnàn, tôiohiA híysgqt mạMyaHnh mộtAEaT hơiohiA, hỏohiAi: “Mysgqùi hưysgqơng K3yKở đâuysgq thế?”

Tiêu ViễMyaHn nhưAEaT lK3yKàm ảoysgq thysgquật lấyysgq K3yKra dưAEaTới bànysgq làMyaHm việysgqc AEaTmột bohiAó K3yKhoa hồngysgq tohiAo, nói:K3yK “TặK3yKng eK3yKm qAEaTuà AEaTxin MyaHlỗi, đohiAừng tráysgqnh mặK3yKt anysgqh nữa!”

Nhìn bAEaTó hoMyaHa tysgqo, ysgqlộng ohiAlẫy đẫmAEaT sương,ysgq ohiAtôi khK3yKông nhậMyaHn, MyaHmà hohiAỏi AEaTlại aohiAnh: ysgq“Tại sK3yKao ohiAlại ohiAcần quK3yKà xMyaHin lỗiK3yK em?”

Tiêu ViễMyaHn cưMyaHời MyaHcười ohiAngại ngK3yKùng, “MyaHSáng naK3yKy thK3yKái độohiA củohiAa anohiAh AEaTkhông tốt!”

Tôi cốMyaH ohiAtình liAEaTếc nhìnAEaT anysgqh, “ChỉMyaH cóMyaH sysgqáng ohiAnay tháAEaTi độysgq ohiAkhông tốtohiA ohiAthôi sao?”

Anh dúiysgq AEaThoa vàohiAo tysgqay tK3yKôi, “Đúng,AEaT aMyaHnh lúK3yKc nMyaHào thohiAái đK3yKộ cAEaTũng khK3yKông tốtysgq, xiMyaHn lãAEaTnh đạoMyaH thK3yKa tysgqhứ, đohiAã đưK3yKợc chưa?”

Tôi ôMyaHm AEaTbó ohiAhoa toohiA, đưaysgq lênK3yK ngửi,K3yK khôohiAng kohiAìm đMyaHược, hAEaTắt hơAEaTi MyaHmột tiếng.

Tiêu ohiAViễn cohiAười tôi,MyaH “AEaTNgốc thếK3yK, lohiAàm vậyK3yK dohiAễ bohiAị dịysgq ứngysgq vớysgqi phấnMyaH hoa!”

“Ngốc K3yKthì làK3yKm MyaHsao? NgốcK3yK MyaHcũng K3yKchẳng phạmMyaH pháp”.

“Đúng, eysgqm ohiAngốc đếohiAn AEaTkhác người,AEaT lạiAEaT thànhohiA MyaHưu điểm”.

Tôi nysgqhìn AEaTTiêu Vysgqiễn ngạcysgq nhiAEaTên, “NgàiMyaH tohiAổng gAEaTiám sáohiAt, nAEaTgài ohiAbiết ănAEaT MyaHnói từysgq AEaTkhi nàoohiA vậy?”

Anh ysgqkhông nK3yKhìn ysgqtôi, chMyaHỉ cúiK3yK đầK3yKu nhìMyaHn K3yKvào mohiAặt bK3yKàn sạchysgq bysgqóng, “…K3yK Tysgqừ K3yKkhi aK3yKnh pMyaHhát hiệohiAn sắpysgq mMyaHất em!”

Ra khMyaHỏi vănysgq physgqòng củMyaHa TiêAEaTu Viễn,MyaH tôiK3yK đếnAEaT physgqòng giảiMyaH lK3yKao ngồiMyaH ohiAmột lAEaTúc, muốnohiA cysgqho MyaHcảm xohiAúc củaMyaH ohiAmình bìnysgqh ohiAtĩnh tAEaTrở lại.

Giáo sMyaHư K3yKĐiền lohiAại đaK3yKng MyaHpha trà,ohiA tôMyaHi nhìnK3yK nhìysgqn ôngAEaT gậMyaHt gậtMyaH K3yKđầu, ônK3yKg lạiysgq kK3yKhông vộiK3yK trởK3yK vềysgq làK3yKm việc,ohiA ngồiK3yK MyaHxuống đốiMyaH diệnohiA vớiK3yK ohiAtôi, “TâmK3yK trạngMyaH khAEaTông vuMyaHi à?”

Tôi cohiAũng AEaTkhông giấuAEaT ysgqdiếm, mAEaTiễn cưỡnAEaTg MyaHnở nụMyaH cười.

“Có phK3yKải ysgqlà liêK3yKn quohiAan đếohiAn tAEaThời tiAEaTết khônMyaHg, hMyaHôm nAEaTay ngườiMyaH AEaTtâm trạAEaTng khôngMyaH vohiAui khôAEaTng chỉMyaH ohiAcó MyaHmình cohiAháu!” ÔK3yKng áMyaHm ysgqchỉ TiohiAêu ViễnAEaT sohiAao, gầnMyaH đâysgqy, hK3yKọ đềuAEaT làmK3yK việcMyaH AEaTcùng nhau.

“Chắc lysgqà, cohiAó lẽ,AEaT chắcysgq cũAEaTng AEaTcó kysgqhả năngAEaT nàohiAy đấAEaTy ạ!”AEaT ohiATôi khôngysgq muốnMyaH khônysgqg khysgqí ysgqquá nặnMyaHg nề,ohiA nênohiA cysgqố gắMyaHng K3yKmở miệng.

Ông cườiMyaH, hỏi:AEaT “TạiohiA saAEaTo MyaHcháu tênysgq lMyaHà AEaTKhả Lạc?”

“Khả lạc,ysgq ohiAcó nghĩaysgq làAEaT khK3yKả áiAEaT vàysgq lohiAạc quysgqan ạ”.K3yK KhK3yKi AEaTtôi ysgqra đời,ohiA ColAEaTa chMyaHưa MyaHphải ysgqlà đồK3yK uốngysgq phAEaTổ biếnohiA trênysgq MyaHthế giohiAới, ítysgq rysgqa Trunysgqg QMyaHuốc vẫysgqn chưysgqa cóMyaH loạiysgq nướcK3yK ngMyaHọt tAEaTên lohiAà KhohiAả lạcohiA này.

“Khả AEaTái, lạcysgq quan…”,MyaH AEaTvị giáK3yKo sK3yKư gK3yKià lẩK3yKm K3yKbẩm nóAEaTi, “CáiAEaT têysgqn nàK3yKy haysgqy, hK3yKy vọnMyaHg ohiAcon ngườiysgq cAEaTháu đượcysgq nohiAhư tê”.

“Bác lMyaHà ngườiAEaT AEaTthứ ohiAhai nóiAEaT ohiAtên AEaTcháu haMyaHy ohiAđấy”. NgườiohiA AEaTthứ AEaTnhất K3yKnói nhưysgq vysgqậy tấtMyaH nhiêohiAn lMyaHà mẹMyaH ohiAtôi rồi.

“Ồ?”

“Bác khôohiAng nóiMyaH KMyaHhả LK3yKạc ysgqlà nướcK3yK AEaTuống ysgqcó gAEaTa”. ohiATôi nhúnMyaH MyaHvai, cưMyaHời vAEaTới ông.

Buổi tohiAối AEaTvề nhà,ysgq ngồK3yKi xeMyaHm phAEaTim dàiMyaH AEaTtập lúK3yKc AEaT8 K3yKgiờ vysgqới mẹ.

Biết mẹohiA vẫnK3yK ysgqcòn ohiAgiận tôK3yKi, nohiAên tôAEaTi khônK3yKg dáK3yKm nohiAói năngohiA gohiAì, chămK3yK cAEaThú ngồMyaHi ohiAđợi MyaHmẹ phêK3yK bình.

Thấy tôAEaTi ngáK3yKp lAEaTiên tụcMyaH, mẹK3yK ohiAcó vẻohiA khôngMyaH ysgqđành lAEaTòng nóMyaHi: “Mệtysgq tMyaHhì đMyaHi ngohiAủ đi”.

“Không mệt,ysgq khohiAông mệMyaHt” CốAEaT lấK3yKy tMyaHinh thần,ysgq MyaHtiếp tụcysgq ngồiysgq đếmK3yK thờiMyaH gK3yKian vớysgqi mẹ.

Ti vysgqi chAEaTèn cAEaThương trohiAình quảnAEaTg cáysgqo, đAEaTiều nàyysgq làmAEaT cMyaHho nohiAgười tysgqa cựcohiA kỳysgq thấyohiA AEaTphản cảMyaHm, mộtMyaH nhysgqóm K3yKngười vừaohiA nhK3yKảy vysgqừa hK3yKát, “AEaTTết nămK3yK MyaHnay khysgqông nhK3yKận qK3yKuà…” đúngK3yK ysgqlà chẳngMyaH rohiAa làmAEaT saMyaHo! Ảnysgqh hưởngMyaH nK3yKghiêm K3yKtrọng đysgqến việohiAc nghysgqe nhK3yKìn cMyaHủa toysgqàn dân.ohiA AEaTTôi tAEaThật khysgqông hiểuysgq cácK3yK MyaHcơ ohiAquan ysgqphê chuẩnK3yK ohiAnhư thếysgq nàK3yKo, cMyaHái MyaHkiểu quảngysgq cAEaTáo vớohiA vẩnK3yK nhMyaHư thK3yKế nàyohiA ysgqcũng đượcysgq MyaHlên K3yKti ysgqvi. CMyaHác quảMyaHng cohiAáo khysgqác thAEaTì ohiAmất tiysgqề, quảngAEaT cáoK3yK nMyaHày thìK3yK mấtAEaT mạng.

Mẹ tAEaTôi cũnMyaHg cAEaTảm thấyMyaH điếcK3yK tysgqai, tắtAEaT ohiAti vK3yKi ysgqđi, đAEaTeo ysgqkính lK3yKão nênysgq đọcMyaH báo.

“Mẹ ysgqđừng xMyaHem nữa,AEaT nghỉAEaT ngK3yKơi AEaTsớm đysgqi thôi!ohiA MắtohiA đãMyaH khôK3yKng tốtMyaH rồAEaTi cònK3yK MyaHcứ K3yKthích đọcMyaH MyaHchữ nhỏ!MyaH” Tysgqôi MyaHkhông ohiAbiết mìnAEaTh từK3yK lAEaTúc ysgqnào cMyaHũng họcMyaH mẹMyaH MyaHcái tysgqính càuysgq nhàAEaTu nhữnK3yKg chuyệysgqn vMyaHụn vặt.

“Mẹ đâuK3yK gohiAiống ysgqcon được,MyaH ysgqnằm xuốnK3yKg làK3yK K3yKngủ. NhiềuK3yK K3yKtuổi rồAEaTi, nK3yKgủ ít,AEaT ngMyaHủ AEaTkhông đượcAEaT!” ohiAMẹ tohiAôi chậmohiA MyaHrãi nói.

“Con nMyaHói cysgqhuyện K3yKvới mẹ”ysgq. TôohiAi sysgqán lohiAại bK3yKên mẹMyaH, nũngohiA nịuK3yK. NAEaTgày bé,MyaH ohiAtôi tK3yKhích đưMyaHợc sàohiA vàoAEaT lònK3yKg mẹ,K3yK thậtK3yK lysgqà thích.

Mẹ rốtMyaH cuysgqộc cũK3yKng bỏysgq báAEaTo xuống,K3yK “Thôiysgq được,AEaT mysgqẹ cũnK3yKg đaohiAng muK3yKốn nóK3yKi chuyệK3yKn vớiysgq cK3yKon. TốiMyaH qK3yKua ysgqcon khohiAông ohiAvề, điMyaH đâuMyaH vậy?”ysgq TôiK3yK biK3yKết ngMyaHay mẹohiA ohiAsẽ hỏiMyaH câysgqu ohiAhỏi nàyohiA mà.

“Tụ tậpysgq vớiK3yK bạMyaHn bèohiA, nghK3yKịch ysgqphá cAEaTả đêmMyaH!” Tysgqôi đàAEaTnh phảMyaHi nK3yKói dối.

Xin thưAEaTợng đếohiA ohiAtha ysgqlỗi cMyaHho tysgqôi, nAEaTếu đểMyaH MyaHmẹ tôiK3yK biếysgqt AEaTtôi uohiAống rượuMyaH K3yKsay, MyaHlại ohiAqua ohiAđêm ysgqtrong nhohiAà mộtAEaT ngườK3yKi đànysgq ôngAEaT độcMyaH tohiAhân, chắcohiA mysgqẹ sẽK3yK tuyệtysgq tìnAEaTh mẹAEaT cAEaTon vớohiAi ysgqtôi mất.

Mẹ AEaTthở MyaHdài, “AEaTSao coysgqn chẳngMyaH lúcysgq AEaTnào đểohiA ohiAmẹ đượcysgq yênohiA tâmohiA vậy!”

Tôi ngohiAoan ngysgqoãn ohiAnhận K3yKlỗi, thàK3yKnh thậtMyaH MyaHđể đượcysgq kAEaThoan hồng.

“Khả KK3yKhả à,AEaT coAEaTn cAEaTũng khôngysgq cAEaTòn nhỏAEaT nữysgqa, cóohiA phảiysgq làK3yK MyaHcon ohiAcũng nAEaTên tMyaHìm mộtMyaH ngườiMyaH bạAEaTn trAEaTai chohiAo ysgqổn địMyaHnh MyaHđi không?AEaT ĐMyaHể ysgqmẹ đỡK3yK phảiAEaT bậnAEaT tâmK3yK mãi!MyaH” ohiAMẹ tohiAôi nóysgqi vK3yKẻ sohiAuy tư.

Bạn tAEaTrai ohiAđâu phảysgqi cAEaTứ nóohiAi tìmMyaH làMyaH tìMyaHm đượcohiA K3yKđâu? CK3yKứ nhưAEaT làK3yK đãysgq đượcK3yK đặtAEaT MyaHsẵn ởMyaH đâuAEaT đóMyaH đợMyaHi tK3yKôi đAEaTến nAEaThặt vềK3yK vậy.

Mẹ AEaTtôi đúnAEaTg làK3yK nohiAgười hAEaTay sốtysgq ruột.AEaT TôiK3yK cườiAEaT cK3yKười, tMyaHự MyaHnhiên K3yKlại nhớK3yK đK3yKến TiêK3yKu ysgqViễn, nMyaHhớ đếnohiA đysgqôi mysgqắt sysgqáng ysgqlấp lMyaHánh ohiAcủa ohiAanh, K3yKnhớ đK3yKến bAEaTó hMyaHoa ysgqhồng K3yKanh tK3yKặng AEaThôm nay.

Có phảiK3yK anysgqh cysgqũng ohiAlo sohiAợ, K3yKsợ chúngohiA tôiysgq cuốAEaTi cùysgqng khôngAEaT thểAEaT AEaTđến đK3yKược vK3yKới nysgqhau? Ngưysgqợc AEaTlại, hK3yKành độohiAng lohiAo lắngMyaH củaMyaH anohiAh lạiK3yK làohiAm MyaHcho tK3yKôi thấohiAy yêAEaTn tâm,AEaT vậyK3yK ysgqlà K3yKanh vohiAẫn cònysgq cóAEaT chúAEaTt đểMyaH ysgqý K3yKđến tôK3yKi chăngAEaT? TôohiAi cohiAó tK3yKhể nysgqào cohiAoi MyaHđó làohiA hMyaHành độnK3yKg aK3yKnh AEaTvẫn MyaHyêu ysgqtôi giốngMyaH nMyaHhư tôysgqi ysgqyêu aK3yKnh đượAEaTc không?

“Mẹ cysgqòn nMyaHhớ hồiysgq ysgqđại họcMyaH K3yKcon ohiAcó mysgqột K3yKngười AEaTbạn tênohiA TiohiAêu ViễnohiA khôngK3yK?” Tôiysgq nK3yKgước ohiAđầu lên,AEaT tâysgqm hồnohiA baK3yKy bổngMyaH thậtysgq xa.

Mẹ độtMyaH nhAEaTiên ngừK3yKng lạiysgq, rấtK3yK lâohiAu saK3yKu, hìMyaHnh nhohiAư nK3yKhớ ysgqra điohiAều gìysgq, “Nhớ!ohiA MùaohiA hohiAè AEaTnăm đóMyaH cysgqon sốtK3yK cK3yKao, lêAEaTn đếnK3yK 4ysgq0 độysgq liềK3yKn, AEaTtrong lúMyaHc mêohiA MyaHman bấtMyaH tỉysgqnh toAEaTàn lảmAEaT nhảmohiA ysgqcái têAEaTn K3yKnày. MyaHSau đAEaTó, mẹMyaH AEaThỏi giMyaHáo viohiAên MyaHvà bysgqạn hohiAọc AEaTcủa cAEaTon, mớiK3yK bysgqiết cậysgqu tohiAa xAEaTuất MyaHngoại rồi”.

Tôi trònAEaT mAEaTắt nhìAEaTn mẹ,K3yK “MAEaTẹ cònMyaH K3yKbiết ysgqgì nữa?”

“Một MyaHgiáo viênysgq củaK3yK ohiAbọn cAEaTon chMyaHo mẹysgq MyaHsố điệnohiA thoạiohiA nohiAhà cậuAEaT ấyMyaH. MẹohiA vốnAEaT địnhysgq hỏMyaHi ohiAbố mẹysgq cậuK3yK AEaTta cáchysgq liênysgq lạcMyaH bênohiA nưK3yKớc ysgqngoài, MyaHmẹ cậuMyaH ohiAấy lạAEaTi nóysgqi vớMyaHi mẹohiA rằng,ohiA giysgqa đMyaHình ysgqhọ vốnAEaT khôngMyaH đồysgqng ýohiA cAEaTậu AEaTấy vàK3yK cK3yKon ysgqđến vMyaHới nhau”.MyaH MyaHMẹ AEaTtôi bìnohiAh thảAEaTn thuậohiAt lại,ohiA ysgqtrong giọngAEaT nóAEaTi toátMyaH lênohiA K3yKsự bysgqi thường.

“Dù ysgqgì cậuysgq ấyAEaT cũngysgq đãMyaH xuấK3yKt ngoK3yKại rồi,ysgq chứngAEaT tohiAỏ tráAEaTi tohiAim củaK3yK MyaHcậu ấyAEaT cũngAEaT MyaHđặt ởAEaT nơAEaTi ohiArất caMyaHo, sẽysgq MyaHkhông AEaTvì cohiAon ysgqmà tMyaHừ bỏysgq tiềnMyaH đồohiA củaMyaH mìMyaHnh, ngK3yKười nhAEaTư vAEaTậy khAEaTông lK3yKà chỗMyaH dựaysgq cK3yKả đờiMyaH được…”

“Về sysgqau, cậAEaTu ohiAấy gọiAEaT điệnK3yK thoạK3yKi AEaTđến nhMyaHà mìnAEaTh mấysgqy lần,K3yK mMyaHẹ đềuysgq nóiK3yK lMyaHà AEaTcon khônohiAg cóAEaT nhà.ohiA VềAEaT saohiAu nAEaTữa, nAEaThà mìnysgqh đổiK3yK sohiAố điệMyaHn tK3yKhoại mới…”

Thì rysgqa giữaK3yK tôiMyaH ohiAvà TAEaTiêu Viễysgqn cohiAòn K3yKcó K3yKmột qohiAuãng tysgqrắc trởysgq nAEaThư vậyAEaT mAEaTà tohiAôi AEaTchưa từngAEaT biết!

“Mẹ!” TôMyaHi vAEaTội ômAEaT ysgqlấy mysgqẹ, nằK3yKm trAEaTong vòngMyaH taohiAy mẹ,K3yK lohiAau nysgqước mắt.

“Khả Khả”ohiA. MMyaHẹ vysgqỗ nhysgqẹ lưngAEaT tôi,MyaH “ĐiAEaT ngủysgq đi”.

“Không, K3yKhôm nohiAay K3yKcon nysgqgủ vớiK3yK mẹysgq”. TôiohiA K3yKlười biếngMyaH khôngK3yK chịuohiA MyaHra kK3yKhỏi lòAEaTng mẹ.

Tôi K3yKsợ buổiK3yK tốK3yKi ngủMyaH mộysgqt mìnhK3yK, nysgqhư vậK3yKy, kohiAhi mohiAơ ohiAthấy TiêAEaTu Viễn,ysgq tôysgqi sysgqẽ ohiAcảm tysgqhấy rấtAEaT cMyaHô đơn.

Mỗi ngàAEaTy điohiA lK3yKàm, tôohiAi đềuysgq ysgqcố ýysgq tráK3yKnh ohiATiêu ViễMyaHn, cốAEaT gắnMyaHg trAEaTánh cànysgqg xysgqa càngK3yK MyaHtốt, anK3yKh khôngK3yK cònohiA lAEaTà chàysgqng ysgqtrai trysgqẻ mAEaTà tôiysgq từngK3yK biếtysgq nữa.

Tiêu VK3yKiễn cAEaTủa hiysgqện tohiAại, toàAEaTn thânMyaH MyaHtoát lohiAên sứcAEaT quyếAEaTn rũysgq ohiAcủa mộtAEaT ngưMyaHời ysgqđàn ônohiAg trưởAEaTng thAEaTành, ohiAkhí phAEaTách mạK3yKnh mẽMyaH AEaTlộ AEaTra mộtAEaT cácMyaHh tựMyaH AEaTnhiên tohiAhu hMyaHút mọiK3yK nK3yKgười ohiAchú ý.

Một nK3yKgười MyaHđàn ohiAông AEaTưu ysgqtú nhK3yKư vậy,ohiA MyaHtại ysgqsao lysgqúc đầuysgq lạiK3yK thíchK3yK mộysgqt đứaAEaT đầuMyaH MyaHóc bK3yKã đohiAậu K3yKnhư tôAEaTi chứ?

Một hôMyaHm, lMyaHớp trK3yKưởng ChươngMyaH SMyaHính kiếmAEaT đượcMyaH ohiAhai chiếcAEaT vohiAé biểohiAu dysgqiễn cK3yKa nhạAEaTc củaK3yK LưK3yKu ĐứcAEaT HoaK3yK, MyaHmang MyaHđến cAEaTho tôK3yKi nhAEaTư vậtohiA hiếnK3yK tế,ohiA “Thếysgq nàohiAo? Buysgqổi biysgqểu diysgqễn cohiAủa K3yKthần tượngK3yK MyaHcủa cậuohiA đấy”.

“Thật khôohiAng hổK3yK dMyaHanh cậuK3yK làohiA lớpMyaH trưởngK3yK, đysgqúng lMyaHà qAEaTuá vĩMyaH đại”.

“Vậy cMyaHuối tuầnAEaT ysgqmình đưaAEaT cậysgqu đysgqi xAEaTem nhé?”ysgq CMyaHhương SínAEaTh đềK3yK nghị.

“Không MyaHcần, đểohiA MyaHmẹ mAEaTình đMyaHưa mìnK3yKh đi!”MyaH TK3yKôi biếtMyaH ChưK3yKơng SínhAEaT kMyaHhông thíchK3yK LohiAưu ĐAEaTức HoK3yKa lắK3yKm, hồiMyaH K3yKhọc đạiK3yK học,K3yK mỗiohiA AEaTlần tôiMyaH ngK3yKhe LưuohiA ysgqĐức AEaTHoa háMyaHt, cậMyaHu ấohiAy AEaTvà TiêAEaTu ViễMyaHn ysgqđều ysgqkhịt mMyaHũi chohiAê bai.

“Người giK3yKà hK3yKọ khôK3yKng thícMyaHh cAEaTác ngôAEaTi sysgqao cysgqa nhạAEaTc ĐàiK3yK LoanohiA, HAEaTồng KôK3yKng AEaTthế ohiAnày đâAEaTu, điMyaH ohiAcũng AEaTgiống ohiAhành tội.MyaH ThohiAôi thìysgq mìohiAnh K3yKđi chịuAEaT tộiysgq thaK3yKy cMyaHho bohiAậc cAEaTao nK3yKiên đỡohiA khổ”.MyaH ChưMyaHơng K3yKSính tỏohiA rohiAa rấtK3yK hiểuMyaH tâAEaTm lohiAý ngườiK3yK khác.

“Ha haK3yK, K3yKmẹ mìnhohiA K3yKmà ngMyaHhe cậuohiA nysgqói vohiAậy lạMyaHi K3yKcuống AEaTlên đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tớK3yK còK3yKn ysgqmê Lưuysgq ĐứAEaTc HMyaHoa K3yKhơn K3yKtớ ấyAEaT chứ”.

“Trời, tạiK3yK ohiAsao lohiAại cóAEaT ysgqbà ohiAgià nhưAEaT vậyohiA chứ?”

“Mẹ mAEaTình vẫnysgq chưaysgq giàohiA đâu”.ysgq TôAEaTi phK3yKản bácK3yK, “Vậyysgq thìAEaT, đểMyaH lầnAEaT saAEaTu mìMyaHnh mờiK3yK cysgqậu AEaTxem ysgqbóng ysgqrổ ởAEaT sK3yKân vậnMyaH độngohiA nhé”.

 

4. Tôiysgq sợMyaH K3yKanh báAEaTn ngK3yKười nướcAEaT nMyaHgoài mất 

Hôm ohiAthứ sáuK3yK, tAEaTổ trưởohiAng ysgqdẫn tổK3yKng giK3yKám ysgqsát kỹysgq tohiAhuật vàK3yK phóK3yK tổK3yKng giáK3yKm AEaTsát K3yKkỹ thAEaTuật đếnAEaT thịysgq sAEaTát AEaTcác phohiAòng ban.

Từ K3yKxa đãysgq nhAEaTìn thấK3yKy TohiAiêu ViễMyaHn, tôiK3yK vộiAEaT ysgqvàng ohiAcúi MyaHđầu xuAEaTống giảMyaH vờAEaT đanK3yKg phAEaToto tàysgqi liệu.ysgq MyaHTôi cK3yKúi AEaTmỏi cổAEaT AEaTlắm rồiK3yK màAEaT họAEaT vẫnysgq chưaK3yK điMyaH khMyaHỏi, đãAEaT thohiAế ohiAcòn tiếysgqn AEaTlại physgqía tôi.

Tổ trưởngK3yK cAEaTười ysgqha ysgqhả nói:AEaT ohiA“Này, AEaTTiểu Khảysgq àK3yK, câohiAy ysgqlô K3yKhội củMyaHa cohiAô lớAEaTn đẹpK3yK quá!”

Ông kAEaThông ohiAcó việcysgq gAEaTì MyaHthì nhysgqanh đohiAi ysgqđi, ngắmAEaT lôysgq MyaHhội cohiAủa tAEaTôi AEaTlàm gìAEaT chứ?

“Đúng tysgqhế, muK3yKa cùnAEaTg mộK3yKt lúohiAc K3yKmà câMyaHy củaAEaT tôiohiA khônohiAg lớMyaHn đAEaTẹp bMyaHằng câohiAy củohiAa TiMyaHểu Khả”.K3yK TiểuK3yK ohiALưu cũnMyaHg phụMyaH ohiAhọa theo.

“Nuôi tMyaHhế nK3yKào đysgqấy? GiớiMyaH thiệuysgq mộysgqt chúK3yKt kiK3yKnh nghiệAEaTm ohiAđi!” ysgqTổ trưởngysgq đếK3yKn trướcK3yK AEaTmặt, vỗohiA vaK3yKi tôiAEaT, lohiAàm nhysgqư mốiysgq qohiAuan hMyaHệ củaysgq chúMyaHng tMyaHôi gắnysgq bóK3yK lắm.

“Ha hAEaTa, cóMyaH kinMyaHh nohiAghiệm gìAEaT đâuK3yK?” Mỗysgqi ngysgqày AEaTtôi uốnK3yKg sữK3yKa cK3yKòn thừaAEaT ngạiAEaT AEaTđổ, MyaHđều tướiAEaT vohiAào chậohiAu câyohiA mà.

“Lại cK3yKòn giữMyaH bohiAí mậtohiA vK3yKới tôiAEaT nữaK3yK à?”

Tất MyaHnhiên AEaTlà physgqải bảoohiA mậtohiA rồysgqi, nếuAEaT khôAEaTng lAEaTát nK3yKữa tôMyaHi lạiohiA AEaTbị phêysgq bình.

 Phó tổngohiA gMyaHiám ohiAsát NgohiAô DuyohiAệt tK3yKhấy khôngMyaH kAEaThí trầAEaTm lắngysgq, bènAEaT nohiAói: “Tiểuysgq Khả,MyaH AEaTcô gầnMyaH đâysgqy cMyaHó giK3yKảm AEaTbéo khôngohiA, cMyaHảm MyaHthấy gầMyaHy điK3yK nhiềuohiA đấy”.

Một nysgqhóm ngườiAEaT AEaTvây lấK3yKy tôiK3yK K3yKhỏi nohiAọ hỏiMyaH kiaK3yK, khiếnMyaH tôysgqi thMyaHấy khôngAEaT tMyaHự nhiên.

“Xin lysgqỗi ohiAcác ysgqvị, tK3yKôi AEaTphải vàAEaTo nMyaHhà vMyaHệ K3yKsinh mộysgqt chútK3yK”. Tôysgqi vysgqội vàngK3yK ysgqtìm cớK3yK tysgqhoát thân.

Khi ngaohiAng ysgqqua bênK3yK K3yKTiêu VohiAiễn, anohiAh ysgqliếc nhìnohiA ohiAtôi, nóiAEaT: “Emysgq vẫnohiA qAEaTuen lẩnK3yK trốn”.

Tiếng AEaTnói qAEaTuá nMyaHhỏ, ysgqnhỏ đếnK3yK độysgq chỉK3yK đủMyaH cMyaHho mMyaHột ysgqmình tôMyaHi ohiAnghe thấy.

Hết MyaHgiờ lAEaTàm, ohiAbỗng nhiohiAên trờAEaTi MyaHnổi gió,AEaT bụiK3yK MyaHdày đặcAEaT thK3yKổi mMyaHù MyaHmịt, làMyaHm ngưAEaTời ohiAta khôohiAng tMyaHhở ysgqnổi, ohiAchỉ cóysgq tAEaThể K3yKbắt ysgqxe vềysgq nhà.

Có K3yKlẽ tạohiAi thờiohiA tMyaHiết MyaHkhông tốtK3yK ysgqnên rấtMyaH ítAEaT taAEaTxi trMyaHên đường,MyaH thỉnysgqh thoảngAEaT mMyaHới cóK3yK ohiAmột xysgqe chạyysgq quysgqa, thK3yKì bAEaTên trysgqong đãK3yK cóysgq nK3yKgười ngồiysgq rồi.

Người K3yKđứng AEaTbên đưohiAờng rấtK3yK đông,AEaT cũnMyaHg đềuMyaH khônohiAg bắtohiA đượcysgq K3yKxe. LAEaTòng tôK3yKi MyaHchán nảnAEaT, cúiMyaH đysgqầu đếmohiA cáK3yKc ôK3yK gohiAạch dướiysgq đất.

Một MyaHchiếc xAEaTe ohiAmàu xanK3yKh ngọcK3yK đohiAỗ bK3yKên cysgqạnh K3yKtôi, rồiK3yK nK3yKghe thấyAEaT tiếnohiAg AEaTcủa ysgqTiêu Viễn,K3yK “LênohiA MyaHxe đi!ysgq MyaHAnh đK3yKưa MyaHem về!”

Tôi lắohiAc đầu,ohiA “KhôngohiA cầnysgq đâu,ohiA anohiAh AEaTcũng kK3yKhông thuậnysgq đường”.

“Thời tiMyaHết xấuohiA tohiAhế nàyK3yK, AEaTem khohiAông bắtAEaT ohiAđược AEaTxe K3yKđâu. MaAEaTu lênAEaT ysgqxe đi”.

Tôi nhìnMyaH bAEaTầu trờiMyaH xohiAám xMyaHịt, AEaTdo dựK3yK mộtohiA chút,ohiA đàAEaTnh AEaTlên xK3yKe MyaHcủa Tysgqiêu Viễn.

Ra đếnMyaH ohiAlàn đườnK3yKg đohiAôi, MyaHbắt đầuohiA tắAEaTc đườohiAng, TK3yKiêu Viễnysgq giảmK3yK AEaTtốc đAEaTộ cohiAhậm lại.

“Phía trướcohiA cK3yKó ohiAcửa hàngMyaH ănysgq ysgqcủa Tứysgq XuyK3yKên AEaTđược lắm,K3yK MyaHăn cơAEaTm MyaHxong rồiK3yK aAEaTnh đưaK3yK K3yKem vềMyaH nhé”.MyaH TMyaHiêu ViễnohiA đánhMyaH xK3yKe ohiAvào trong.

“Cho AEaTem xuốngK3yK đâyohiA đMyaHược rysgqồi”, MyaHtôi AEaTchỉ ohiAvào AEaTngã AEaTrẽ trướohiAc mặohiAt, “Emysgq ohiAkhông đóK3yKi, MyaHnên ysgqkhông điMyaH ăysgqn vớMyaHi MyaHanh đâu”.

“Em tK3yKhay đổohiAi từohiA lAEaTúc nysgqào vMyaHậy? NhK3yKớ hồiohiA trướcohiA buổiAEaT AEaTchiều chưaysgq đếnK3yK bK3yKốn giờohiA đãK3yK kêK3yKu đóiohiA mà”.K3yK Tysgqiêu VohiAiễn nhănMyaH mặtAEaT cohiAười, “Mysgqà cohiAòn ănysgq rấMyaHt khỏMyaHe nữa,ohiA lAEaTượng cơmAEaT ohiAngang vysgqới anh”.

“Bây giờohiA ysgqem ysgqkhông ănAEaT nhiềuAEaT nK3yKữa, sợMyaH béo”.AEaT BâyK3yK giK3yKờ điohiA làmysgq, nohiAgày nàoohiA K3yKcũng ngAEaTồi ởMyaH vănMyaH phòngohiA, ăMyaHn nhiAEaTều K3yKthêm mộMyaHt mK3yKiếng MyaHlà béAEaTo ngay.

“Nhưng ohiAmà, ohiAem ysgqtừ trướcysgq đohiAến ysgqgiờ AEaTcó béoMyaH đâu”.

“Đó lohiAà vAEaTì trohiAước đếAEaTn gohiAiờ kK3yKhông pAEaThải lohiAúc nK3yKào anK3yKh cAEaTũng ởohiA bohiAên eohiAm, nohiAên kAEaThông biết.AEaT Hồiysgq K3yKem béoMyaH nhấtysgq ysgqlà 70kK3yKg đấy”.

Hồi đóK3yK, vohiAì nhớAEaT nhysgqư điêAEaTn mộysgqt ngườysgqi, lạMyaHi K3yKkhong cAEaTó cáAEaTch nohiAào trúysgqt rMyaHa đưohiAợc, chỉAEaT cóohiA tohiAhể ăAEaTn thậAEaTt nhiềuysgq K3yKđồ nMyaHgọt, ysgqcơ ohiAthể ohiAcứ nohiAở ysgqphình rMyaHa nhAEaTư MyaHbột nởysgq vậy.

Xe AEaTphía sMyaHau khôngysgq ngừnMyaHg MyaHbấm còi,K3yK Tysgqiêu ViễohiAn mớiMyaH đểysgq ysgqý đMyaHến xAEaTe đaMyaHng dừnK3yKg ởMyaH gK3yKiữa đườnysgqg, “Aysgqnh đóiohiA rồi,MyaH trướcysgq mặtohiA lạiohiA MyaHcó hàK3yKng ăMyaHn K3yKchính gốcMyaH TứK3yK Xuyên,MyaH ysgqthôi ohiAem ohiAăn vớAEaTi K3yKanh mộtysgq chohiAút đi”ysgq. GiọngMyaH anohiAh K3yKnài nK3yKỉ khiAEaTến ohiAtôi AEaTkhó K3yKmà ohiAtừ chối.

Quả làK3yK đồK3yK AEaTăn TứAEaT ysgqXuyên chohiAính gohiAốc, vAEaTừa bướcohiA K3yKvào cửaMyaH hMyaHàng ohiAăn đãohiA ngửiMyaH thấyohiA rõAEaT vịysgq caohiAy AEaTnồng, tôohiAi tMyaHuy MyaHlà ngườiysgq AEaTmiền BAEaTắc, nhưohiAng lạMyaHi thíchysgq MyaHăn caK3yKy hMyaHơn K3yKcả ngườiAEaT miềnAEaT Nam.

Lên tầngK3yK haK3yKi, cMyaHhúng tôiAEaT vàysgqo mộtAEaT phòngK3yK rộohiAng rãiK3yK traK3yKng ohiAnhã, trohiAong phohiAòng ngáK3yKt hươohiAng K3yKchè thơmAEaT làAEaTm cMyaHho tinysgqh thầnohiA ngườiMyaH tK3yKa tMyaHrở nênAEaT dễAEaT chohiAịu hẳn.

“Hay lAEaTà đổiysgq ohiAchỗ đK3yKi, ởK3yK ohiAđây qohiAuá ysgqsang trọnAEaTg, chắohiAc chắK3yKn khôngAEaT MyaHrẻ đâu!”ysgq TôK3yKi nAEaTói K3yKnhỏ vớiysgq TiêuK3yK Viễn.

“Không sMyaHao, aohiAnh AEaTvẫn ysgqđủ ohiAsức MyaHtrả MyaHtiền AEaTăn”. Aysgqnh cườiK3yK ysgqcười, khuohiAôn mặtMyaH tỏAEaT rMyaHa kysgqhông hAEaTề quohiAan tâm.

Từ khMyaHi tôAEaTi qMyaHuen anohiAh, MyaHanh đAEaTã thícysgqh AEaTtốn MyaHkém ysgqxa xK3yKỉ, baAEaTo K3yKnhiêu ohiAnăm AEaTtrôi quaysgq, vẫohiAn khôngAEaT ohiAhề tohiAhay đổi.

Nhìn TMyaHiêu Vysgqiễn trướcK3yK AEaTmặt màohiA K3yKtrong tiysgqm AEaTvô cK3yKớ dohiAâng đysgqầy nhữMyaHng nỗiohiA niềmMyaH ysgqthương K3yKcảm khôngK3yK tên.

Thời gMyaHian làohiAm biếMyaHn đổiMyaH rấtMyaH nhiềuysgq thứ,ysgq nhysgqưng khôMyaHng tysgqhể nAEaTào biysgqến đổiohiA MyaHđược tráiAEaT K3yKtim yêAEaTu thươnysgqg thMyaHuở baK3yKn đầu.

“Ha hMyaHa, Tiysgqêu ViễnAEaT K3yKà, cậohiAu đAEaTến MyaHsao khôngAEaT AEaTnói vớiysgq anAEaTh ohiAem mộtysgq tiếng?”ysgq NgoMyaHài cửysgqa AEaTcó tAEaTiếng nóiohiA K3yKtừ xK3yKa K3yKtiến ysgqlại gK3yKần, AEaTrồi tAEaThấy ởohiA cửK3yKa xuấK3yKt hiK3yKện mộtAEaT dysgqáng ngườiMyaH vạmMyaH vỡ.

“Mình ysgqchỉ ysgqtiện đườysgqng đohiAi ohiAngang quysgqa, khAEaTông ysgqmuốn làohiAm phiysgqền đếnAEaT thMyaHời giaAEaTn nghỉAEaT ngMyaHơi củMyaHa cậu”.ohiA Tiêysgqu Viễnysgq cười.

Người đàAEaTn ônK3yKg ysgqto ysgqcao MyaHấy nhìohiAn tôi,ohiA “Ồ,K3yK K3yKđây cAEaThẳng MyaHphải lMyaHà K3yKcô ysgqem đAEaTi AEaTcùng vớiMyaH AEaTđại cK3yKa đếnAEaT MyaHđánh bAEaTài sao?”

Thảo AEaTnào nohiAhìn tohiAhấy qK3yKuen MyaHthì ohiAra K3yKđúng lK3yKà đohiAã tK3yKừng gK3yKặp AEaTngười nàysgqy, lầnMyaH đóysgq cùysgqng MyaHChương NgK3yKự đMyaHến kK3yKhu giMyaHải trohiAí ysgqđánh bài,K3yK cũnysgqg cAEaTó mặMyaHt anysgqh ta.

“Đại caMyaH, đánhohiA bài?”ysgq TiMyaHêu ViễnAEaT nghysgqe mohiAà chẳysgqng hK3yKiểu gìK3yK cảohiA, “Cônysgq Thiếysgqu từngysgq gặpAEaT TMyaHiểu KhAEaTả K3yKnhà MyaHmình à?”

“Thì ysgqra làysgq nK3yKgười nhMyaHà cậu”AEaT. ysgqCôn ohiAThiếu cườiMyaH thoohiAải mái,ohiA “ThảoMyaH nAEaTào đMyaHến ChươnohiAg MyaHNgự cysgqũng phảiAEaT ysgqchăm sMyaHóc côAEaT ấyMyaH ohiAcẩn tMyaHhận tMyaHhế chứ!”

“Tôi ysgqvà CAEaThương NgựohiA khôysgqng tK3yKhân nhauK3yK!” MyaHTôi đứnAEaTg lêohiAn đểAEaT bMyaHiện minAEaTh cAEaTho mìohiAnh, cũMyaHng cAEaThỉ lohiAà gặpK3yK K3yKmặt vohiAài lầnAEaT, tiếpohiA xúK3yKc qohiAua vàiK3yK lầysgqn thôi,K3yK ngaK3yKy K3yKcả bạnMyaH bèK3yK cũohiAng chưysgqa đượcAEaT tK3yKính đến.

“Nhưng TMyaHiêu Viysgqễn vysgqà AEaTanh ấyysgq AEaTthân nysgqhau K3yKmà”. Cysgqôn ThiohiAếu báohiA vaK3yKi ohiATiêu Vysgqiễn, “TohiArở vohiAề cAEaThưa tìMyaHm anMyaHh cảohiA uốngMyaH rưysgqợu à?”

“Chưa”. TiêohiAu ViK3yKễn nóAEaTi giọnK3yKg nhK3yKàn nhạtohiA, “MìnhAEaT vềysgq ngysgqoài báMyaHo vớiysgq cAEaTậu raAEaT, nMyaHhững ngườohiAi khácK3yK K3yKđều chMyaHưa báo”.

“Được, hK3yKôm MyaHnay khôMyaHng bK3yKáo cũAEaTng phAEaTải AEaTbáo rồiAEaT! AEaTChương Ngự,AEaT ChươngAEaT SínohiAh, LãMyaHo ChâuohiA, ThànhK3yK TK3yKhiếu, bọysgqn ysgqhọ đềuohiA ởK3yK phAEaTòng ohiAbên cạnh”.

Côn ThiếuMyaH vừMyaHa dứysgqt lờiohiA, K3yKđã nghMyaHe thấyohiA mAEaTột cơnohiA ohiAhỗn loạK3yKn ngoK3yKài cửaysgq, “Đượcysgq lắm,MyaH TiMyaHêu ViAEaTễn, trysgqở ysgqvề cũysgqng khK3yKông thèmK3yK thônysgqg MyaHbáo cK3yKho ysgqanh em!MyaH” TrK3yKong phòysgqng lohiAập tứcMyaH K3yKùa vàMyaHo kohiAhông ítMyaH người,ysgq tôiohiA vộMyaHi vànMyaHg lK3yKùi ohiAra mMyaHột góc.

“Hôm AEaTnay làMyaH ngàyysgq MyaHgì vậy?K3yK K3yKSao ohiAmọi ngườiMyaH ohiAđều ởysgq đK3yKây?” TiêAEaTu Viễnysgq hỏi.

“Chẳng AEaTphải ngàK3yKy mMyaHai K3yKanh cysgqả xuMyaHất ngoạiysgq ysgqsao, hysgqôm nK3yKay mấyohiA anMyaHh eAEaTm cóK3yK thờiMyaH giMyaHan tụysgq K3yKtập ngồiK3yK vớK3yKi nhAEaTau, khôngohiA AEaTlại phohiAải AEaTnăm bMyaHa thohiAáng nysgqữa mớK3yKi gysgqặp AEaTmặt được”.MyaH ysgqCó ngườiAEaT nói.

“Đúng rồiohiA, ysgqTiêu Viễysgqn, lầohiAn trướcAEaT AEaTông giAEaTà nhysgqà mìysgqnh AEaTnhìn ởohiA K3yKAnh quysgqốc ohiAnhìn AEaTthấy cMyaHậu vớohiAi bạnAEaT gáysgqi đohiAi xeohiAm triMyaHển lãK3yKm tranysgqh vAEaTới nhauMyaH, cysgqứ AEaTbảo ysgqmình hK3yKỏi MyaHbọn cậuMyaH MyaHkhi nàMyaHo thAEaTì MyaHtổ chứMyaHc chuysgqyện vuiK3yK, ysgqđể ysgqông đượcohiA AEaTtham dự”.

“Thành ThiK3yKếu, MyaHcậu uốnK3yKg nhohiAiều rồiohiA ohiAthì phAEaTải?” TohiAiêu ViễAEaTn ysgqvừa AEaTgắp tysgqhức ănK3yK AEaTcho anohiAh tK3yKa vừaAEaT K3yKnháy mohiAắt, “Nào,ysgq AEaTăn nhiK3yKều đồAEaT ănohiA chútMyaH đi”.

“Uống nhiAEaTều rồMyaHi làohiA K3yKthế nAEaTào? Đấy,ysgq chK3yKẳng ohiAphải đãK3yK manK3yKg bạAEaTn AEaTgái vysgqề rồiysgq sao?”

“Thành ThiMyaHếu, cậuAEaT lảmK3yK nhảMyaHm gìMyaH thế?”K3yK TiêohiAu ViAEaTễn cuốngohiA lK3yKên, némK3yK mạnhK3yK đAEaTũa xuống.

Tôi kohiAéo anK3yKh lạiohiA, mềmK3yK mỏohiAng nóiAEaT: “ohiANgười tysgqa cóK3yK lK3yKẽ nK3yKhìn nhầmMyaH mà!”

Tiêu ViễMyaHn quaK3yKy ysgqđầu lK3yKại nhìysgqn tôK3yKi, sắcohiA mặtAEaT K3yKlo lắng,K3yK “EmohiA kMyaHhông đượcMyaH tiysgqn AEaTcậu ta!”

Tôi gậtMyaH đầu,MyaH tôiMyaH sẽysgq ohiAkhông ohiAtin anAEaTh ohiAta, tôiysgq vàAEaT aMyaHnh MyaHta gK3yKặp nK3yKhau lohiAần đysgqâu, AEaTdựa vàAEaTo cohiAái ohiAgì K3yKđể AEaTtin ysgqanh ysgqta chứ?

Cái tK3yKhế MyaHgiới nàyohiA nK3yKgay cảAEaT ngườiAEaT bysgqên cạnhK3yK cũngohiA khK3yKông ohiAthể tiysgqn tưởngAEaT được,ysgq ohiAai lK3yKại điK3yK MyaHtin lờiohiA K3yKnói vAEaTô ngMyaHhĩa củaK3yK MyaHmột ngườiohiA AEaTxa lạAEaT chứ.

Một MyaHnhóm ngườiysgq huyênAEaT nK3yKáo ysgqcả buổK3yKi, tôiK3yK hơiAEaT mệtK3yK mỏi,ysgq MyaHmuốn chysgquồn rysgqa ngoàMyaHi, MyaHkhổ nỗiysgq, cohiAái K3yKtúi lohiAại bohiAị Tiêysgqu ViễnMyaH gMyaHiữ chặtysgq, ohiA“Đừng ysgqnói vK3yKới AEaTanh lAEaTà rMyaHa nhysgqà vệAEaT siAEaTnh, AEaTem đMyaHã dK3yKùng cáiK3yK cớysgq nàyohiA ysgqđể chuồnK3yK K3yKđi mấohiAy ysgqlần rồi!”

“Em ohiAra gọiysgq điệnohiA K3yKthoại cK3yKho AEaTmẹ emohiA, MyaHở đâyysgq ồnMyaH quysgqá, muộnohiA tAEaThế nàAEaTy mMyaHà eAEaTm cMyaHhưa AEaTvề, ysgqmẹ MyaHem sK3yKẽ lK3yKo lắng!”

“Em phảiMyaH hứa,K3yK khônAEaTg K3yKđược bỏMyaH về!ysgq LáK3yKt nữaysgq AEaTanh K3yKđưa eysgqm vềMyaH!” ohiATiêu ViK3yKễn thấpysgq giọnohiAg nói.

“Em hứa”.

“Mẹ ạ,ohiA đừngohiA đợAEaTi coK3yKn nữK3yKa nhK3yKé, mẹohiA ăMyaHn cohiAơm mộtAEaT mìnK3yKh điMyaH, coysgqn ohiAăn MyaHxong rồiMyaH vMyaHề. BMyaHây giAEaTờ ysgqbụi lMyaHớn lắAEaTm, AEaTlại lohiAà gohiAiờ AEaTtan tầmAEaT caohiAo điểm,AEaT ysgqkhông bắysgqt xAEaTe vềysgq được!”ohiA AEaTTôi dựK3yKa vAEaTào ohiAbức tườngMyaH ysgqhành K3yKlang, AEaTbàn cMyaHhân nhK3yKư khôohiAng đysgqỡ nổiysgq ohiAtrọng lMyaHượng cơK3yK thểohiA, lưysgqng trưMyaHợt dọcK3yK xuốMyaHng bMyaHờ tường.K3yK Đáysgq ysgqGrannit lạMyaHnh buốtMyaH ngấmohiA quMyaHa cảAEaT quAEaTần AEaTáo thMyaHấm AEaTvào ngườiMyaH, ysgqtôi gK3yKục đầuysgq xuốngK3yK MyaHhai đầuMyaH gốK3yKi, tysgqừ từAEaT xuMyaHa taK3yKn hơysgqi lAEaTạnh tronK3yKg cơohiA thể.

Một bànAEaT tK3yKay K3yKto đặysgqt lêMyaHn đầuK3yK tK3yKôi, nhMyaHẹ nhysgqàng vuốK3yKt tócohiA tôiK3yK, hỏiAEaT bohiAằng gysgqiọng K3yKtrầm ohiAkhàn: “EK3yKm dùngAEaT dohiAầu gộysgqi đầuAEaT cK3yKủa hãMyaHng nysgqào vậy?K3yK DưỡngohiA tóK3yKc thậAEaTt tốt”.

Tưởng làMyaH đếnAEaT ysgqan ủiohiA tohiAôi, lMyaHại điAEaT hỏiMyaH mộtysgq câuK3yK chẳngK3yK vàAEaTo đâK3yKu nysgqhư thế.

“Đừng cAEaTó ohiAsờ rốiysgq lêMyaHn, ysgqtóc K3yKtôi qMyaHuý lắmohiA đấyMyaH, ohiAsờ hỏngysgq rồiMyaH aK3yKnh khôAEaTng đềnAEaT K3yKđược đâu”.ysgq TôMyaHi K3yKngẩng đầysgqu lMyaHên, nhMyaHìn tohiAhấy MyaHngười K3yKđi ysgqra lAEaTại làMyaH ChK3yKương Ngự.

“Tại saAEaTo lAEaTà anh?”

“Sao K3yKkhông thểAEaT làysgq K3yKtôi? K3yKEm nghĩMyaH ysgqlà ai?”

“Tiêu VK3yKiễn đâu?”

“Đang uốngohiA rượysgqu vớMyaHi ohiAChương SíK3yKnh ởK3yK tysgqrong đó”.

Tôi ohiAxách tAEaTúi vK3yKội vãohiA xuốysgqng lầu,K3yK lúcAEaT nysgqày kK3yKhông vMyaHề cysgqòn đợK3yKi lAEaTúc nàK3yKo nữa.

“Bên nysgqgoài đaysgqng nổAEaTi AEaTbão ysgqcát đấMyaHy, kK3yKhông ysgqbắt đưohiAợc ohiAxe đâu”.MyaH ysgqAnh tMyaHa đứnysgqg saysgqu lưAEaTng AEaTtôi MyaHnhắc nhở.

“Thế thìysgq tôysgqi ysgqđi bộohiA về”.

“Có tysgqhể thửMyaH xem”AEaT. ohiAAnh tohiAa búnK3yKg ysgqngón tMyaHay, “AEaTEm lúohiAc nàoMyaH MyaHcũng khácMyaH người”.K3yK CáAEaT Mựcysgq đángohiA ghéohiAt toAEaTàn ysgqnói giMyaHọng cohiAhâm chọc.

Bão cátMyaH đysgqến thậtAEaT dữohiA dội,MyaH cMyaHát bụK3yKi thổiK3yK MyaHtừng cAEaTơn tK3yKrên đường.

Tôi lấMyaHy MyaHtay bịtMyaH mysgqũi K3yKvà miệng,ohiA mMyaHen tysgqheo lysgqề đườngMyaH điohiA thẳng.ohiA MắtAEaT bK3yKị bụiohiA thổK3yKi đMyaHến ysgqnỗi khohiAông mohiAở rK3yKa được,K3yK nướcK3yK mắK3yKt cK3yKứ thếysgq tràoMyaH rMyaHa. ThờAEaTi tiếtK3yK khohiAỉ gióMyaH MyaHnày thậtohiA K3yKkhó AEaTmà chịAEaTu đựng.

“Em ohiAơi, ohiAcần xohiAe không?MyaH MyaH50 tysgqệ mAEaTột km”.K3yK PK3yKhía saysgqu AEaTlà chiếcAEaT AEaTxe ohiAMer BenMyaHz cysgqủa ChohiAương Ngựysgq đangohiA vẫyohiA chào.

“Hắc qysgquá đấy!”

“Tôi cMyaHho eohiAm nợK3yK làMyaH đưAEaTợc chysgqứ gì?”ysgq K3yKChương NgAEaTự cười.

Ngồi tronAEaTg K3yKxe cMyaHủa ChK3yKương Nysgqgự, tôMyaHi K3yKmới dysgqám hítK3yK thMyaHở thoảiMyaH mái.

Trong mắtohiA hìnhMyaH nhAEaTư cóysgq hạtMyaH bụi,AEaT K3yKnước mắtK3yK cứAEaT nhK3yKòe nhoẹMyaHt khôAEaTng thôi.

“Em cứK3yK kK3yKhóc mãiK3yK thế,MyaH cóMyaH pK3yKhải lysgqo lắohiAng chK3yKo tAEaTôi ngàysgqy K3yKmai MyaHxuất ngoạMyaHi bysgqị ngườiysgq nướAEaTc ngohiAoài K3yKbán AEaTmất không?”

“Tôi K3yKlo AEaTanh xMyaHuất ngysgqoại AEaTmang bánMyaH ngườiysgq ysgqnước ngoàMyaHi mấtysgq thôiohiA! AK3yKnh đínMyaHh lônAEaTg AEaTlên ngườiK3yK ysgqthì ohiAcòn khôohiAn hAEaTơn khK3yKỉ, aK3yKi lạMyaHi cysgqó thK3yKể bK3yKán anMyaHh được!”

Chương NgohiAự cườK3yKi vMyaHang, ysgq“Em K3yKđang ysgqkhen tôAEaTi haK3yKy mỉaysgq tôohiAi đấy?”

“Tất nhAEaTiên AEaTkhen MyaHanh rồi!”

“Ồ, lohiAại cóysgq kK3yKiểu khMyaHen ngườiAEaT nAEaThư K3yKem ysgqnữa! BiếAEaTt K3yKrõ AEaTthế rồMyaHi, chAEaTẳng quohiAa, tôiMyaH AEaTlại vysgqẫn ohiAthích nghe”.

“Anh thMyaHích nysgqghe, tôohiAi lạiMyaH khôngysgq thíchohiA AEaTnói đấy!”

Chương Ngựysgq nóiysgq: “Ngàyysgq maohiAi tôMyaHi MyaHđi rồiohiA, ướcMyaH ysgqtính íK3yKt nK3yKhất cũnK3yKg phảiMyaH AEaTba ohiAtháng mớiAEaT cóohiA thểohiA trAEaTở về”.

“Vừa nãyysgq tysgqôi đãysgq ngohiAhe hếtMyaH rồi!”ohiA Tôiysgq cũnohiAg kMyaHhông điMyaHếc, vừK3yKa nK3yKãy AEaTcả nhóysgqm ngưysgqời nóiK3yK K3yKoang oAEaTang vậyysgq, rohiAồi lạiysgq chúcohiA MyaHrượu, K3yKlại tK3yKừ bAEaTiệt, muốnohiA kAEaThông biAEaTết cũngAEaT khó.

“Thế AEaTsao K3yKem kMyaHhông AEaTcó chúohiAt bK3yKiểu hiệnK3yK gì?”MyaH ChươngMyaH K3yKNgự K3yKcười rMyaHất giaohiAn xảo.

“Lại cầnK3yK phMyaHải ohiAbiểu hiệK3yKn? CóAEaT AEaTcần láMyaHt nữAEaTa K3yKđi MyaHqua cửaysgq hàysgqng tạMyaHp hMyaHóa dướK3yKi lysgqầu nMyaHhà tôMyaHi K3yKmua AEaTchút ysgqbánh ngọt,MyaH sữaK3yK chuMyaHa gysgqì đóohiA ysgqmang đMyaHi không?”ysgq Bìysgqnh thMyaHường MyaHđi đâysgqu xohiAa, tohiAôi đềK3yKu thK3yKích ysgqmang thAEaTeo nhữngK3yK ohiAđồ này.

Chương NgựK3yK cườohiAi rấtK3yK khohiAổ sởMyaH, “MyaHTôi thMyaHấy thôAEaTi mysgqiễn đưMyaHợc rồi”.

“Vậy tMyaHốt quá,ohiA tôiohiA đỡAEaT tốnohiA tiền”.

“Hay lohiAà… chúnMyaHg tMyaHa K3yKhôn tohiAạm ohiAbiệt nhé?”

“Cái MyaHgì? ĐAEaTợi đã…”K3yK CóAEaT phảiK3yK tôAEaTi đãohiA nohiAghe nysgqhầm không.

“Hôn ohiAtạm biệt!”AEaT ohiAAnh tK3yKa dừngAEaT xysgqe lạysgqi, nânMyaHg K3yKđầu ysgqtôi AEaTlên vohiAà nhìK3yKn ysgqmột cáchK3yK nAEaTghiêm túc.

Có lẽAEaT tôiysgq đohiAã sợohiA đầnohiA mặysgqt rK3yKa, nếuMyaH khôMyaHng thMyaHì cũnysgqg mohiAất hồK3yKn rồiK3yK, ngAEaTay ohiAcả mắtysgq cũnK3yKg khônysgqg độngK3yK đậy,K3yK nysgqhìn anysgqh tK3yKa chằmohiA chằm.

Đầu anohiAh tysgqa dầnAEaT hướohiAng gysgqần vohiAề phK3yKía tôiysgq, mộK3yKt lK3yKuồng hơAEaTi nónAEaTg phảohiA lại,MyaH “NàyMyaH nMyaHày!” MyaHTôi hétAEaT lên.

Anh dừnK3yKg lạiAEaT, bysgqỏ tMyaHôi AEaTra, độtAEaT nysgqhiên cAEaTười lớn,AEaT “ĐùaMyaH MyaHem cysgqho MyaHvui thôi!”

Cá MựcK3yK chMyaHết tiysgqệt, đùaAEaT cáiK3yK gìK3yK ysgqkhông đAEaTùa, lạiMyaH đùaysgq cMyaHái ysgqkiểu xấohiAu xAEaTa ấy.

Lúc vềysgq đếnK3yK cysgqửa nhàMyaH tAEaTôi, Chươysgqng ohiANgự hỏiysgq: “TâmAEaT trạngohiA tốAEaTt hơnAEaT chAEaTút AEaTnào chưa?”

“Tốt nAEaThiều rồi!”MyaH MaMyaHy K3yKmà cóysgq anysgqh ta.

“Vậy thìohiA AEaTlau khôMyaH MyaHnước mắtysgq ysgqđi, xuốngAEaT ohiAxe”. Anysgqh ysgqta ohiAdừng xAEaTe AEaTlại, gAEaTiúp tôiK3yK mởAEaT cửaK3yK xMyaHe rấtAEaT lịohiAch lãm.

“Chương ohiANgự, cảmAEaT ơMyaHn anK3yKh!” TôiAEaT nAEaTói rK3yKất thànK3yKh thật.

“Lời nysgqói sK3yKuông tK3yKhì ysgqmiễn điysgq, làmohiA cáiysgq ysgqgì thựcMyaH K3yKtế hohiAơn đi”K3yK. AEaTÁnh mohiAắt cysgqủa ChươngohiA ysgqNgự đảoK3yK rAEaTất nhAEaTanh, cóysgq vAEaTẻ lohiAại nghĩAEaT ysgqra MyaHtrò quMyaHỷ MyaHgì đó.

“Tôi khônK3yKg AEaTcó tiềAEaTn!” TohiAôi vộiK3yK thanK3yKh minh.

“Tôi K3yKcũng cysgqhẳng thiMyaHếu MyaHtiền, ysgqlấy tiềnK3yK AEaTcủa ohiAem làysgqm gì?”

“Vậy K3yKanh cầK3yKn gAEaTì?” MyaHTôi đysgqề caysgqo cảnysgqh giAEaTác, ngAEaTười nK3yKày toàohiAn xuK3yKất nhữngohiA cysgqhiêu AEaTkhông ysgqtheo MyaHquy tắK3yKc gMyaHì AEaTcả, phảiysgq K3yKđề pohiAhòng chút.

 

 

5. ohiAMàu xMyaHanh ngọcysgq K3yKlà physgqong cácMyaHh cMyaHủa TiêohiAu Viễn 

Anh giơAEaT K3yKchùm MyaHchìa khóaK3yK trướMyaHc mohiAặt K3yKtôi K3yKlắc lắc,ohiA “ĐâyMyaH làysgq chìaK3yK kohiAhóa ohiAnhà tMyaHôi, ysgqem cầysgqm lấy”.

Tôi ngướMyaHc lênohiA nhìnK3yK xuysgqống thămohiA dysgqò anK3yKh, “AnMyaHh K3yKchưa bịAEaT ấmysgq đầMyaHu chứ?MyaH RỗAEaTi việcAEaT nênohiA tùAEaTy ohiAtiện K3yKmang chysgqìa khóysgqa ohiAra đưAEaTa ohiAcho nAEaTgười AEaTta à!”

“Tất AEaTnhiên khAEaTông ấmAEaT đầu!ohiA ĐưaMyaH K3yKchìa khysgqóa chMyaHo ohiAem làysgq đểAEaT eAEaTm giúMyaHp tAEaTôi mộtMyaH sốAEaT việc”.

“Việc gì?K3yK” Biếtysgq ohiAngay anAEaTh AEaTta AEaTlà ngườiK3yK khôK3yKng chịohiAu bịysgq thysgqiệt mà.

“Giúp ysgqtôi chohiAo ohiAăn, đAEaTịnh kAEaTỳ K3yKthay nướcK3yK chMyaHo chúng!”

“Nhà K3yKanh nuohiAôi ohiAcá à?MyaH KhôngK3yK K3yKphải lohiAà cMyaHá mựcK3yK cMyaHhứ?” TôiohiA đãK3yK tMyaHừng đếnK3yK nhàohiA anysgqh taohiA, chẳAEaTng K3yKthấy cAEaTon cMyaHá ysgqnào cả.

“Tất nMyaHhiên cóAEaT cáAEaT rồi,AEaT đềK3yKu ohiAlà AEaTcá nổiysgq tiếMyaHng K3yKcủa vMyaHùng nK3yKhiệt đớiAEaT ohiAđấy”. AnK3yKh tysgqa vênhohiA mặtAEaT tMyaHự hào.

“Sao tôiMyaH ysgqlại kK3yKhông ysgqnhìn thấy?”

“Ngoài cMyaHái sofohiAa ysgqnhà K3yKtôi rysgqa, ohiAem còAEaTn nhìK3yKn thấyMyaH cáAEaTi gAEaTì nữaohiA đâu?”

“Cũng phải!”MyaH Hôysgqm MyaHđó uK3yKống nhysgqiều quáohiA, đAEaTến nhohiAà anAEaTh ohiAta làMyaH lăMyaHn K3yKra soysgqfa nK3yKằm khóysgqc, ysgqkhóc ysgqchán thìK3yK ngK3yKủ. Sysgqáng ngàohiAy ohiAthứ haAEaTi dysgqậy lysgqại cuốngysgq cuồngK3yK ohiAđi lMyaHàm, đúngAEaT lAEaTà MyaHkhông ysgqđể ýohiA nysgqhà aAEaTnh tMyaHa rohiAốt cuộMyaHc cAEaTó nhữngK3yK gì.

 “Nhưng mà,MyaH tôK3yKi vysgqới anysgqh khôngohiA hềysgq AEaTthân ysgqquen mK3yKà! ysgqSao aMyaHnh lạiMyaH K3yKcó thAEaTể yK3yKên K3yKtâm MyaHgiao chK3yKìa khóK3yKa nMyaHhà chK3yKo tôi?”

“Chính vìysgq khAEaTông AEaTthân qK3yKuen nênMyaH MyaHmới yK3yKên AEaTtâm K3yKđể K3yKem đếnohiA. ysgqĐể ngườiAEaT qK3yKuen đếnK3yK, giớK3yKi bysgqáo ohiAchí lạiohiA dòmAEaT ysgqngó phỏnMyaHg đoáMyaHn”. ChươnohiAg ysgqNgự nóiohiA rấAEaTt cK3yKó lýysgq lẽ.

“Để ChươK3yKng SK3yKính đến,MyaH cAEaThắc chysgqắn ngK3yKười tMyaHa sohiAẽ khMyaHông nysgqói K3yKgì đưysgqợc”. TôiMyaH đềohiA nghị.

“Nó MyaHđến đểMyaH làmAEaT loạnohiA nhysgqà tAEaTôi lMyaHên K3yKà, tohiAôi trởMyaH ysgqvề lạiK3yK phAEaTải ysgqthu dọnK3yK mấtMyaH mấyysgq ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao MyaHem “nhưngK3yK mohiAà” nhiohiAều thế?”

“Nhưng mAEaTà, tMyaHôi ohiAchưa AEaTtừng K3yKnuôi AEaTcá đâuK3yK! ChAEaTo cohiAá ysgqăn gAEaTiúp AEaTanh, lỡysgq cysgqhết rồMyaHi phảAEaTi làAEaTm sao?”

“Có vấohiAn đMyaHề gohiAì thìohiA gọohiAi điệnohiA ohiAcho tôi!”

“Cước gọiK3yK đườngK3yK AEaTdài AEaTquốc tếK3yK đấy!”

“Sẽ hoànohiA ohiAtrả cohiAho ysgqem MyaHphí điệnMyaH thMyaHoại, AEaTphụ ysgqcấp pohiAhát siK3yKnh, tiềnK3yK mAEaTua MyaHthức ănysgq AEaTcho cáysgq cũK3yKng sẽAEaT trAEaTả! Eysgqm mysgqà cònMyaH “nhưngysgq mà”K3yK nữK3yKa lysgqà tôysgqi MyaHbực mìnhysgq đấy,AEaT bảoohiA K3yKem giúpMyaH mysgqột việAEaTc ysgqmà khóK3yK khăAEaTn tohiAhế MyaHà?” ChươngohiA NgựohiA tỏAEaT ohiAra ysgqnghiêm trọAEaTng, lạiohiA ohiAcó vohiAẻ dọaAEaT nạt.

Tôi cAEaTòn cóK3yK MyaHthể ohiAnói ysgqgì đAEaTược nữaysgq chK3yKứ, MyaHchỉ cóysgq thểK3yK nhậnohiA chìaK3yK khóaysgq củaohiA anK3yKh tAEaTa, “NếuMyaH mMyaHà ohiAcho cáK3yK ăohiAn bysgqị chếtK3yK rồiMyaH tohiAhì anK3yKh đừngMyaH cAEaTó nổiK3yK giMyaHận đấy!”

“Chỉ lAEaTà mấyysgq cysgqon cáMyaH thôMyaHi mà?K3yK K3yKTôi AEaTcó thểAEaT giậnAEaT gMyaHì chứ!”

Thấy tK3yKôi ngAEaToan K3yKngoãn cohiAầm MyaHchìa khMyaHóa, Chươngysgq NgựMyaH cười,K3yK “NAEaThư thếohiA AEaTlà tMyaHôi yênysgq tâK3yKm rồi!”

Buổi tốiysgq đK3yKi ngủMyaH quysgqên kohiAhông tắtMyaH đAEaTiện thoại,AEaT ngMyaHủ đAEaTến nửAEaTa đMyaHêm, nóAEaT bắohiAt đầuysgq kêuMyaH lK3yKoạn lên.

“Ai đấy?”ysgq ohiAKhông bK3yKiết bâyysgq ysgqgiờ đangAEaT làohiA giờysgq nK3yKgủ MyaHsao, gọiAEaT điệK3yKn phohiAiền nhiK3yKễu gMyaHiữa đêmysgq, tộiMyaH đánysgqg ohiAtử hình.

Đầu đysgqiện thoạK3yKi ohiAbên kiAEaTa iysgqm MyaHắng mộtysgq khoảysgqng lặAEaTng mAEaTơ hồ.

Tôi kMyaHhông sợMyaH ồn,ohiA sohiAợ nhấtohiA làAEaT lúohiAc MyaHtĩnh AEaTmặng, iAEaTm ắngMyaH khôohiAng mộtysgq tiếngysgq K3yKđộng K3yKthấy MyaHcó ysgqcảm gohiAiác kỳysgq dị.

Mấy ohiAgiây trôiMyaH ysgqqua vK3yKẫn khôngAEaT MyaHcó giọMyaHng nK3yKói, tôiysgq nysgqgồi bậK3yKt dậy.

“Làm ơohiAn ohiAnói mộtohiA K3yKcâu, nếysgqu khôngK3yK dọaysgq chysgqết ngK3yKười ohiAanh ohiAphải K3yKđền mạngysgq đấyysgq!” MyaHTôi hK3yKét vMyaHào dysgqi động.

“Khả…”, AEaTlà giohiAọng nóiK3yK củaohiA TK3yKiêu ViễnohiA, tôMyaHi ohiAnín tysgqhở, lầnysgq K3yKnày đK3yKến MyaHlượt tôK3yKi kohiAhông nK3yKói gì.

“Em, MyaHem chưaK3yK tắtMyaH máyK3yK ohiAdi động”.MyaH GAEaTiọng nohiAói củaysgq Tiysgqêu ViMyaHễn dịohiAu dàysgqng, dịuAEaT dànK3yKg đAEaTến ysgqnỗi ysgqlàm tôiAEaT nAEaTgây ngysgqất, tôohiAi cẩnAEaT AEaTthận ohiAlặng nghohiAe hohiAơi thởAEaT củMyaHa anysgqh, cảmMyaH ysgqgiác hơiK3yK MyaHnóng đK3yKang lMyaHan tK3yKỏa tysgqrên mặt.

Cả K3yKhai ngườiysgq iAEaTm lặngysgq hohiAồi lâu,AEaT vohiAẫn K3yKlà TK3yKiêu VK3yKiễn mởK3yK lờiMyaH trướohiAc, “NgAEaTủ ngon”.

Tôi giữMyaH chặtAEaT điệnAEaT thoạiMyaH dMyaHi động,ysgq mMyaHãi khôngohiA cysgqhịu bỏMyaH xuysgqống. ĐếnAEaT lMyaHúc cysgqơ tAEaThể cảmysgq thấMyaHy lạnhohiA mớAEaTi K3yKbiết lAEaTà cMyaHhăn đãK3yK rAEaTơi xuysgqống khỏMyaHi giohiAường rồi.

Buổi sánMyaHg, kysgqhi trờiMyaH MyaHvẫn còMyaHn tohiAờ AEaTmờ, gK3yKió MyaHlạnh kohiAhông ngừAEaTng thổiAEaT, mởysgq ohiAcửa sổK3yK K3yKra K3yKthấy bụAEaTi MyaHbám dàMyaHy thAEaTành ohiAlớp trêohiAn bệMyaH cửa.

Dưới lAEaTầu, kAEaThông biếtAEaT cúMyaHn MyaHcon AEaTcủa ysgqnhà ysgqnào mặMyaHc MyaHbộ quohiAần MyaHáo nohiAgộ ngysgqhĩnh đangysgq chạyK3yK ysgqlăng AEaTquăng, cáiMyaH môysgqng tMyaHròn mũmK3yK mĩmysgq ngohiAoe nguẩy,ohiA K3yKcực K3yKkỳ ohiAđáng yêu.

Cún coK3yKn chạAEaTy đếK3yKn ohiAdưới mộysgqt chohiAiếc xAEaTe cysgqon màK3yKu xK3yKanh ngAEaTọc, muốnysgq đáAEaTnh dohiAấu lohiAãnh ysgqđịa, ngửiohiA ngửiysgq mùiAEaT thấyK3yK khôngysgq phảiMyaH lạiK3yK từohiA từysgq bỏAEaT đi.

Chiếc MyaHxe ohiAấy rấohiAt AEaTgiống chiếcysgq MyaHxe Tiêysgqu ViễnohiA láiohiA ngàyAEaT hôMyaHm quohiAa, ohiAmàu xanohiAh ngọMyaHc thMyaHâm trMyaHầm ysgqsâu K3yKsắc, thậtAEaT hợysgqp vớiysgq ohiAphong cácysgqh MyaHcủa ohiATiêu Viễn.

Tôi chMyaHạy ohiAnhư AEaTbay MyaHxuống dướiohiA lầK3yKu, MyaHphóng đK3yKến chỗK3yK cohiAhiếc xAEaTe, qK3yKua lK3yKớp bụK3yKi phủohiA ngoàiK3yK cysgqửa kínhohiA AEaTnhìn MyaHthấy TiohiAêu MyaHViễn K3yKở tronysgqg xe.

Cả ngườiysgq aysgqnh K3yKngồi dựK3yKa trAEaTên ghế,ohiA nMyaHgủ thiếpMyaH điMyaH, MyaHchỉ cysgqó dysgqi độngohiA vẫnAEaT đểMyaH MyaHở bêAEaTn taMyaHi, ysgqdáng ohiAđiệu nhưAEaT K3yKđang gọiAEaT điệnK3yK thoại.

Tôi gAEaTõ K3yKgõ ohiAvào cAEaTửa ysgqxe, saysgqu đóysgq thấyK3yK TiêuK3yK AEaTViễn tỉK3yKnh dậy.

“Tại sK3yKao ohiAanh lạiMyaH ởMyaH AEaTđây?” Tôysgqi hỏi.

Anh AEaTdụi dụiohiA mắt,MyaH khMyaHông trảysgq lờiohiA tôi.

“Anh ởMyaH đâyMyaH cảK3yK mộtysgq đêysgqm à?”

“Đâu cóK3yK, hơnAEaT haAEaTi giờMyaH AEaTsáng mớMyaHi K3yKra khAEaTỏi chỗK3yK MyaHCôn Thiếu!”ohiA AohiAnh ysgqmở cửaysgq K3yKxe, MyaH“Em cóAEaT lạnhMyaH không?ohiA VAEaTào trAEaTong nóAEaTi cAEaThuyện đi!”

“Còn nóiysgq MyaHgì nữa,AEaT kK3yKhông cohiAó chuK3yKyện gMyaHì mMyaHau vK3yKề nhysgqà ngủohiA đi!”K3yK Tysgqôi AEaTđứng K3yKở bênMyaH ngysgqoài khôK3yKng AEaTnhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có chuyệohiAn tysgqhì maAEaTu nói,ohiA nK3yKói xonysgqg rồMyaHi vềysgq AEaTđi ngủysgq!” TôiK3yK cảMyaHm MyaHthấ hômMyaH AEaTnay tôMyaHi cAEaTằn nhằnysgq quáMyaH, giốnysgqg K3yKmột ohiAbà AEaTlão támysgq mươiysgq vMyaHậy. TiMyaHêu ViMyaHễn iK3yKm lohiAặng AEaTnhìn tohiAôi, “”Emysgq đanK3yKg giậnK3yK à?”

“Em giAEaTận cáMyaHi gMyaHì chứK3yK? MấyohiA ngưysgqời AEaTcác anohiAh thíohiAch gìAEaT AEaTthì làmK3yK, lK3yKiên quAEaTan gohiAì ysgqđến MyaHem chứ?”AEaT ĐúK3yKng K3yKlà tôMyaHi đaAEaTng giậnohiA, giysgqận anysgqh saAEaTo lạiohiA kK3yKhông biếtAEaT ohiAquý bysgqản thMyaHân mìnhK3yK nhK3yKư thế,AEaT trờohiAi lạnysgqh K3yKmà khôMyaHng vK3yKề nhàK3yK, cMyaHòn ngủohiA ởMyaH tysgqrên xe.

“Nhìn MyaHanh cMyaHhằm chysgqằm ysgqnhư vậMyaHy, ysgqcòn MyaHnói K3yKlà khôngMyaH giậnK3yK MyaHà?” TiK3yKêu ViK3yKễn nhìnK3yK tôiK3yK cưysgqời vớiohiA vẻK3yK nuôMyaHng chiều.

`”Em giysgqận, lohiAà MyaHtự K3yKgiận ysgqbản AEaTthân mìysgqnh! TrờAEaTi lạnysgqh ohiAthế nAEaTày, chạyMyaH xuốngMyaH MyaHquản MyaHanh làohiAm gì?”ysgq TôiAEaT quysgqay ngMyaHười mohiAuốn lêohiAn nhK3yKà, khysgqông đohiAể ýMyaH aohiAnh nK3yKữa cohiAhắc ohiAanh sMyaHẽ bỏysgq vềAEaT thôi.

“Đợi K3yKđã!” ohiATiêu ViễnK3yK xuốngMyaH xohiAe kéoysgq tôK3yKi lạK3yKi, AEaT“Anh muốnK3yK ysgqnói vớiK3yK eysgqm, tấtohiA ohiAcả đềK3yKu khôngK3yK nhAEaTư eohiAm ngK3yKhĩ ohiAthế đâu!”

“Cái gMyaHì màAEaT khôngMyaH nhMyaHư AEaTem nghĩ?”AEaT K3yKTôi ysgqnghĩ cáK3yKi gysgqì chứohiA? LK3yKời nAEaTói củaAEaT TAEaTiêu VMyaHiễn lysgqàm tK3yKôi nghysgqi hoặc.

Tiêu ysgqViễn AEaTthở K3yKdài ysgqkhẽ nAEaTói: “Tysgqhôi vậy,AEaT cK3yKó AEaTmột ysgqsố chuyệohiAn anysgqh K3yKcũng kohiAhông biếtysgq nêMyaHn MyaHnói thếysgq nào”.

“Vậy AEaTthì đohiAừng nóohiAi nữaohiA!” ĐAEaTã khônMyaHg biếtAEaT nêohiAn nohiAói thếK3yK nàoAEaT thìohiA cònohiA nysgqói ysgqgì nK3yKữa, chúnohiAg tôohiAi ysgqđều khôngMyaH MyaHphải AEaTlà nhữAEaTng ngườMyaHi qysgquá K3yKgượng ép.

Tiêu AEaTViễn rõAEaT ràysgqng MyaHrất K3yKmệt, AEaTngáp dàiMyaH mAEaTột cáiK3yK rồAEaTi nói:AEaT “BâyohiA giờK3yK ysgqanh vohiAề đohiAi ngysgqủ, buAEaTổi tohiAối đếnK3yK đónohiA ohiAem, MyaHsẽ cysgqho ysgqem mộtysgq bấtMyaH ngMyaHờ AEaTthú vị”.

“Buổi tốiohiA ysgqem ohiAcó việohiAc…”. TốohiAi naAEaTy tôiMyaH phK3yKải MyaHđi xeAEaTm buổiAEaT biểuMyaH diễnMyaH củohiAa LohiAưu Đysgqức ohiAHoa vysgqới ohiAmẹ, lớpohiA tohiArưởng Chưysgqơng SAEaTính cohiAhẳng dễysgq ohiAgì K3yKmới ysgqkiếm MyaHđược vé.

“Nếu mohiAà AEaTkhông quK3yKan trAEaTọng tohiAhì hysgqủy đi!”ohiA TiohiAêu ViễMyaHn giAEaTọng nysgqài nỉMyaH khiysgqến tôiMyaH AEaTsuýt nohiAữa mK3yKềm lòMyaHng, nhưMyaHng nghysgqĩ ysgqlại, ysgqtại sMyaHao mỗysgqi lầAEaTn ngườiMyaH AEaTbị thohiAỏa hiệpysgq ysgqđều K3yKlà tôi?

“Không hủK3yKy được!”AEaT K3yKTôi hầmMyaH hMyaHừ nóiMyaH, buổiK3yK dohiAiễn MyaHca nhK3yKạc khôohiAng AEaTvì tôiysgq ysgqmà ysgqhoãn lạMyaHi đượysgqc, mohiAà cũK3yKng AEaTđã MyaHhứa chắAEaTc chắnAEaT vớK3yKi mẹAEaT rồiK3yK, mMyaHẹ K3yKvì chuyệnysgq nAEaTày MyaHmà vuMyaHi sướngK3yK K3yKmấy ngàysgqy liền.

“Ừ, tMyaHhế thôiAEaT vậy”.AEaT Tiêuysgq ohiAViễn cóMyaH vẻK3yK tAEaThất vọnysgqg, AEaT“Nhưng K3yKhy vọnAEaTg lầnohiA ysgqsau cònAEaT K3yKcó cysgqơ hội”.

Còn K3yKcó cơysgq hộAEaTi gìK3yK, tôK3yKi muốnAEaT K3yKhỏi ysgqanh, K3yKnhưng thấMyaHy ohiAdáng K3yKvẻ aysgqnh mMyaHệt mAEaTỏi, lạiohiA ohiAkhông đàohiAnh lònAEaTg, cóysgq lohiAẽ thôiK3yK vậy.ysgq NóAEaTi đysgqến đâyK3yK lAEaTà đượcysgq rồi,AEaT nênK3yK nhaohiAnh chónAEaTg ysgqvề nMyaHhà K3yKđi ngủK3yK đi.

Cổng sânMyaH vậnMyaH độngK3yK ngườysgqi đôK3yKng nAEaThư mysgqắc ysgqcửi, AEaTrất nhiMyaHều ngysgqười khôohiAng ysgqmua đK3yKược vAEaTé, túysgqm tụmohiA ởK3yK cổngohiA đysgqể muMyaHa AEaTvé chợysgq đen.

Có AEaTngười nhìnohiA sốysgq ghếK3yK vAEaTé cAEaTủa tohiAôi, hỏi:AEaT “CôK3yK gohiAái, cóysgq bánysgq ohiAvé không?”K3yK TMyaHôi lohiAắc đầuysgq, ysgqlớp trưMyaHởng chysgqẳng dễohiA gìAEaT ohiAkiếm choMyaH, làmK3yK ohiAsao cAEaTó thểMyaH bán?

Bên cạnohiAh, cũngysgq ysgqcó rấMyaHt nhMyaHiều ngườiMyaH vysgqây lấyysgq mẹohiA MyaHtôi, AEaTcó ngườAEaTi nMyaHói: “ChohiAị ơiysgq, K3yKcái vysgqé MyaHnày cAEaThị cMyaHứ nóK3yKi gysgqiá đAEaTi, ysgqbao nhK3yKiêu tiềnohiA ohiAtôi cũohiAng lấy”.

Lúc AEaTnày MyaHtôi mớiK3yK bietsohiA, tysgqhì ohiAra chỗAEaT nohiAgồi ohiAcủa hohiAai chiMyaHếc vAEaTé nàyohiA cựysgqc kỳAEaT tốtysgq, lúcohiA vềMyaH phảiMyaH cysgqảm ơnMyaH ChươnAEaTg SíAEaTnh tMyaHử tMyaHế AEaTmới được.

Chỗ ngMyaHồi củaK3yK cK3yKhúng tK3yKôi ysgqlà kysgqhu ghysgqế VIPK3yK, ởK3yK hàMyaHng thứysgq bohiAa, rấtAEaT ysgqgần sâK3yKn khấu,ysgq cóMyaH thK3yKể AEaTnhìn rK3yKõ cảAEaT mặohiAt K3yKcủa nhânAEaT viK3yKên làohiAm cK3yKông K3yKtác đysgqiều khAEaTiển thK3yKiết bịK3yK ohiAtrên sâK3yKn khysgqấu, lạiK3yK ysgqcòn đượcysgq cMyaHung ysgqcấp AEaTmiễn phohiAí MyaHnước uốnK3yKg vàysgq ysgqđồ ăAEaTn nhẹ.

Hàng tohiAhứ hAEaTai trướcMyaH ohiAmặt ysgqchúng tôAEaTi ysgqcó haohiAi AEaTchỗ nMyaHgồi lK3yKuôn đAEaTể trốysgqng, trênohiA K3yKmặt bàK3yKn củaAEaT MyaHghế trướcK3yK AEaTmặt tMyaHôi đặtMyaH mộtMyaH AEaTbó hK3yKoa lAEaTy xAEaTen hoysgqa hồng.

Khi buổiMyaH biểAEaTu ysgqdiễn bAEaTắt ohiAđầu, hAEaTai ghếMyaH trướcysgq mohiAặt vẫnAEaT tMyaHrống. TôiMyaH cứK3yK nghohiAĩ, nK3yKgười nàysgqo ysgqlại K3yKđốt tohiAiền K3yKnhư vậy?AEaT MyaHĐã mMyaHua véMyaH rK3yKồi còohiAn ohiAkhông đến.

Buổi bysgqiểu diễnMyaH vừAEaTa ysgqbắt K3yKđầu, K3yKtôi vK3yKà mẹMyaH đãMyaH nhMyaHanh cAEaThóng bAEaTị cuốnAEaT hohiAút, cK3yKùng vớiMyaH mọMyaHi ngưAEaTời héohiAt gọiMyaH tênysgq LưuK3yK ĐứMyaHc HoaAEaT, tohiArạng tháohiAi cuồysgqng nhiK3yKệt chưaMyaH cK3yKó ohiAbao giờ.MyaH K3yKThậm chMyaHí mẹohiA tMyaHôi còK3yKn lấyAEaT máyAEaT chụpysgq ảnohiAh khôAEaTng ngừnysgqg ohiAchụp cácMyaH độngysgq tAEaTác vK3yKà bysgqiểu ysgqhiện củaK3yK Lưuysgq ĐứcMyaH Hoa.

“Cái MyaHmáy ảnhAEaT nàysgqy cK3yKủa mẹysgq chysgqụp lêK3yKn ảnhohiA kysgqhông nAEaThìn rohiAõ ohiAđâu, đừngMyaH mấtohiA côngohiA nAEaTữa!” MyaHTôi bảoAEaT mẹ.

“Nhìn rõysgq MyaHmà! KMyaHhông tiMyaHn coohiAn nysgqhìn xem!ohiA” AEaTMẹ ysgqtôi rấAEaTt tựK3yK hMyaHào đưaK3yK máAEaTy K3yKảnh chAEaTo tysgqôi nhìn.

“Ngày mMyaHai trêK3yKn mạohiAng sẽMyaH cóK3yK đMyaHầy ảK3yKnh đẹpMyaH cMyaHủa ohiAcác tAEaThợ chụpMyaH ảnhysgq MyaHchuyên nghiệpohiA chụpohiA, K3yKcon tảiMyaH vềohiA MyaHcho mẹohiA xem”.

“Không thysgqích bằngK3yK ảnhysgq mẹAEaT tựK3yK chụp!”ohiA MyaHMẹ tysgqôi tK3yKự tiysgqn nói.

Tôi khônAEaTg tohiAranh luK3yKận vớiMyaH MyaHmẹ nohiAữa, ngàyysgq maAEaTi MyaHxem ảnhAEaT củaMyaH tAEaThợ chMyaHuyên MyaHnghiệp MyaHchụp thAEaTì sẽysgq khysgqỏi nK3yKói luôn.

Xem xonohiAg ysgqbuổi biểuysgq dohiAiễn, tâmohiA tAEaTrạng cysgqủa tôMyaHi ysgqvà mysgqẹ vôohiA cùnohiAg thK3yKoải máMyaHi. MAEaTẹ K3yKtôi nK3yKói: “NK3yKhân tohiAiện trunK3yKg ysgqtâm tK3yKhương AEaTmại ysgqchưa đóngohiA cMyaHửa, chúngAEaT K3yKta ohiAđi MyaHlượn chúK3yKt, xeAEaTm đồnK3yKg hồ!”

“Con AEaTcó baAEaTo AEaTgiờ K3yKthích đysgqồng K3yKhồ đâysgqu? CũnMyaHg chẳnohiAg dùnMyaHg đến”.AEaT Tysgqhời đạiAEaT cohiAủa chúnMyaHg tôiAEaT bâohiAy giờMyaH đạAEaTi MyaHđa K3yKsố đềuohiA lohiAấy AEaTdi MyaHđộng đểysgq xAEaTem K3yKgiờ rồi,K3yK vốnohiA ohiAkhông cMyaHó K3yKhứng tohiAhú vohiAới K3yKmón đồysgq đeoAEaT taAEaTy ấyAEaT nữa.

“Sắp đếnohiA mùaK3yK xuAEaTân rồiysgq, mK3yKặc áoohiA lộysgq ysgqcánh tohiAay trầohiAn AEaTra cũngMyaH khôngMyaH đẹp”.

“Vậy muMyaHa chMyaHo cohiAon ohiAchiếc vònohiAg ngK3yKọc bícMyaHh điohiA, tMyaHhế mớK3yKi đẹp”.AEaT TôiK3yK đùysgqa mẹ.

“Nếu K3yKcon thíchysgq, ohiAđợi hômMyaH K3yKsau K3yKmẹ rútAEaT tiềnK3yK tohiAiết AEaTkiệm K3yKđể mohiAua nhK3yKà MyaHra mAEaTua chohiAo MyaHcon mộtK3yK chK3yKiếc!” K3yKMẹ tôiK3yK cười.

“Thôi đừngMyaH ohiAạ, mẹohiA ysgqdành tiysgqền đểysgq mysgqua nAEaThà chMyaHo coMyaHn đi!”

Mua AEaTcho tAEaTôi ohiAmột cK3yKăn nhàysgq luohiAôn làohiA MyaHtâm nguyệnysgq củaK3yK mysgqẹ. MAEaTẹ thMyaHường nóiysgq, cohiAon gáiMyaH nhấysgqt địnhMyaH phảAEaTi cóohiA nhàK3yK ohiAriêng củaysgq mAEaTình, nAEaTếu kohiAhông saMyaHu nysgqày cysgqãi nMyaHhau vớiysgq chồysgqng ysgqcũng khôngMyaH cóAEaT cAEaThỗ K3yKmà đysgqi. LMyaHogic thậtohiA kK3yKỳ quặc,ohiA nhưngK3yK cũnK3yKg rAEaTất AEaTthực tế.

Khi ohiAmẹ K3yKvà bốAEaT lohiAy hônysgq, mAEaTẹ chMyaHẳng cóMyaH cAEaThỗ AEaTnào ysgqđể mysgqang tAEaTôi đếohiAn ở,ohiA đàAEaTnh phảiohiA ohiAsống cysgqhen chúcysgq K3yKmãi tronohiAg khôngAEaT K3yKgian phònK3yKg AEaTkhách bK3yKé týMyaH cysgqủa nysgqhà bMyaHà ohiAngoại, ysgqmãi ohiAđến nysgqhiều năohiAm sohiAau, K3yKkhi tK3yKôi cysgqó thểMyaH nhớysgq MyaHđược mọiK3yK chuyện,K3yK cohiAơ quaohiAn ysgqcủa mẹysgq mớysgqi ysgqcấp cK3yKho mộtMyaH căAEaTn hộysgq MyaHnhỏ haAEaTi buồng.AEaT NhưAEaTng tohiArước MyaHsau AEaTthì vysgqẫn ysgqlà ohiAcơ K3yKquan cấp,ohiA khôK3yKng cK3yKhắc nK3yKgày nK3yKào lạiK3yK AEaTthu AEaThồi, chúnK3yKg tMyaHôi K3yKlại khônK3yKg cMyaHó cohiAhỗ ohiAở nữa,ysgq chohiAo nysgqên mẹMyaH khysgqông K3yKyên tohiAâm, ohiAluôn AEaTghi nhớMyaH việAEaTc K3yKmua mohiAột MyaHcăn K3yKnhà AEaTriêng củysgqa chAEaTúng tôi.

“Khoản ysgqchi mMyaHua MyaHnhà ohiAmẹ K3yKvẫn giữohiA AEaTcho MyaHcon mà,K3yK ysgqđủ rồi!”K3yK MẹAEaT khoAEaTác taysgqy K3yKtôi điohiA vK3yKề ohiAphía ysgqsiêu thịK3yK HAEaToa Đường.

“Mẹ thấyohiA chúnAEaTg ohiAta kK3yKhoác tAEaTay nhohiAau điysgq lưAEaTợn ohiAsiêu AEaTthị cóohiA giysgqống haohiAi cAEaThị eohiAm không?”ohiA ohiATôi trK3yKêu MyaHđùa mẹ.

“Nếu giốnMyaHg đượcK3yK ohiAthì tốtohiA”. MohiAẹ ohiAthở dAEaTài nói.

“Giống, khôngAEaT tiAEaTn mysgqẹ thửysgq hỏiMyaH ngườAEaTi ysgqkhác ysgqxem”. TôMyaHi cốK3yK ýAEaT dựaK3yK sysgqát vàoK3yK mẹ.

“Hôm nàK3yKo cohiAhúng K3yKta đohiAi chysgqụp cáysgqi dánysgq AEaTgì ysgqđó AEaTđi? CáiAEaT AEaTđó gọiAEaT ysgqlà ysgqgì đấMyaHy nhMyaHỉ? MyaHDán lênohiA đK3yKiện thoạMyaHi dohiAi độngohiA củysgqa con”.

“Ảnh đềMyaH can”.

“Đúng, MyaHchính lK3yKà nK3yKó, MyaHcon đK3yKưa mẹMyaH điK3yK nhéysgq!” LúcK3yK mysgqẹ tôysgqi hưngysgq phấMyaHn thìysgq giốngohiA nhysgqư K3yKmột đohiAứa cohiAon nMyaHít già.

“Được, khôngysgq vấAEaTn đAEaTề gì!K3yK K3yKMẹ đúAEaTng lK3yKà sànhysgq MyaHđiệu ysgqquá đAEaTấy, K3yKcon K3yKcòn chưaohiA từngysgq cMyaHhụp AEaTbao giờ”.

Ở bêMyaHn mẹ,ohiA luônAEaT vuohiAi vẻK3yK nhMyaHư vậMyaHy, mMyaHẹ chínMyaHh lAEaTà chỗMyaH MyaHdựa ysgqcho tâmohiA hồnysgq tôi.

 

6. TK3yKáo Physgqú SĩMyaH rơiMyaH ohiAđầy dướiAEaT đất

Lúc ohiAxem biểMyaHu K3yKdiễn MyaHca K3yKnhạc, K3yKtôi đểK3yK đAEaTiện thoạiysgq dysgqi dộMyaHng K3yKở chysgqế độohiA yêAEaTn lặAEaTng, AEaTcó mấK3yKy cAEaTuộc gọiK3yK ysgqđến nhưysgqng đềuAEaT khôngohiA biết,AEaT mởK3yK daAEaTnh sácysgqh cuộcohiA gọiMyaH nhysgqỡ thấMyaHy đềuysgq K3yKlà củaysgq Tiysgqêu Viễn.

Tôi ysgqquay MyaHlưng vớiysgq AEaTmẹ đểAEaT gMyaHọi lạiAEaT chMyaHo aohiAnh, giAEaTọng TiAEaTêu ViễohiAn mệtMyaH mỏiAEaT ởK3yK đầuAEaT bAEaTên kiohiAa, “KhôngAEaT cAEaTó việcMyaH gK3yKì đâu!”

“Vâng!” TôohiAi ysgqđáp, quaK3yKy ohiAđầu MyaHlại ysgqthấy mAEaTẹ đangysgq nMyaHhìn tôiMyaH dMyaHò hMyaHỏi, thohiAế lK3yKà vysgqội vànAEaTg dậpMyaH máy.

Thứ haohiAi AEaTđi ysgqlàm, nhậysgqn đAEaTược ysgqthông báoK3yK củaAEaT ohiACục, sẽysgq ysgqđến kiểmMyaH tAEaTra tiếnAEaT độohiA dựMyaH án.

Tôi MyaHđưa thôysgqng báoysgq ysgqcho ysgqTổ tysgqrưởng xAEaTem, ôngohiA bảohiAo tôohiAi trựcohiA tysgqiếp mysgqang đếnysgq cMyaHho TiêuMyaH VohiAiễn vàysgq NgAEaTô Duyệt.

Bộ dMyaHạng K3yKTiêu ViễohiAn nMyaHhư AEaTkhông đMyaHược ngAEaThỉ MyaHngơi đủohiA sức,AEaT “EmohiA khôohiAng tAEaTrốn tôiAEaT ohiAnữa à?”K3yK AEaTĐây lAEaTà lAEaTàm việK3yKc, cóMyaH K3yKthể trốysgqn ohiAtránh sao?

Tôi nhìAEaTn tK3yKrên bAEaTàn anohiAh đặtMyaH hAEaTai tK3yKấm ohiAvé MyaHxem bK3yKiểu diêMyaHn cohiAa nAEaThạc, trêAEaTn MyaHvé MyaHin hànMyaHg ysgq2 sốAEaT 8ohiA, sốysgq AEaT10, chohiAẳng lẽ…

Tôi chK3yKợt ohiAhiểu raMyaH, ohiAthì ohiAra đysgqây cohiAhính làMyaH đohiAiều nK3yKgạc nhiAEaTên ysgqthú vAEaTị MyaHmà anohiAh K3yKđã nói!

“Anh cũngK3yK điohiA ysgqxem K3yKbuổi biểohiAu dAEaTiễn cysgqa nhạysgqc à?”AEaT Tysgqôi hỏiohiA tysgqhăm dò.

“Không, aohiAnh chưaohiA baysgqo giờAEaT tMyaHhích LK3yKưu ĐứcohiA HoaohiA”. AnAEaTh lạMyaHnh lùngysgq nói.

“Thế lấyohiA véysgq nàMyaHy đểAEaT làmysgq gAEaTì?” ThậK3yKt phíohiA ysgqchỗ nohiAgồi tysgqốt nhưAEaT vậy.

“Người khAEaTác tặng,ysgq tiếMyaHc ohiAlà tysgqặng nhầAEaTm ngườiK3yK rồi”.

Vẫn còMyaHn nAEaTói cứnysgqg, K3yKkhông nóysgqi tMyaHhì thôi.

 

“Tiêu ViễnAEaT, eMyaHm cầnK3yK nóohiAi chysgquyện vohiAới aohiAnh vysgqề K3yKquy hoAEaTạch lắpAEaT đặtK3yK cápAEaT điệnohiA ysgqcủa AEaTdự ánAEaT này”MyaH. ysgqNgô DohiAuyệt đohiAang ởAEaT cửa,K3yK K3yKtrên tohiAay cK3yKầm mysgqột tệpK3yK ohiAbản vẽK3yK phAEaTác thảo.

“Tôi ohiAcòn cóMyaH AEaTviệc khácK3yK, xAEaTin phéK3yKp vềMyaH trướAEaTc ysgqạ!” TK3yKôi vộMyaHi vàK3yKng nhườngohiA đườngohiA chysgqo NAEaTgô Duyệt.

“Em cũysgqng ngồMyaHi ởysgq đây,K3yK MyaHnghe cùng!AEaT” Tiysgqêu ViễnohiA ysgqra lệnhMyaH chK3yKo tôi,MyaH hômohiA nMyaHay sắcMyaH mặK3yKt anysgqh khôngAEaT đưAEaTợc tK3yKốt, chắcAEaT K3yKlà ysgqdo chưaK3yK đMyaHược ysgqnghỉ AEaTngơi đầyysgq đủ.

Ngô Duyysgqệt nhíK3yKu mày,K3yK nóAEaTi: “TohiAiểu KhảohiA cAEaTó thểysgq khôngysgq cầAEaTn nghe”.

“Đúng, đK3yKúng! K3yKTôi ysgqkhông cysgqần ysgqphải MyaHnghe ạAEaT!” Tôiysgq ohiAcười theo.

“Cô ohiAấy từngMyaH họcK3yK khAEaToa tựohiA AEaTnhiên, mK3yKà ohiAđây lạysgqi chínAEaTh AEaTlà ohiAchuyên ngàK3yKnh ohiAcô ấohiAy học,ohiA tạiAEaT MyaHsao AEaTlại khôMyaHng thMyaHể nghe?AEaT” TiêuAEaT ViễohiAn K3yKcó vK3yKẻ ohiAcố bắtohiA épysgq K3yKtôi ởAEaT lại.

“Tại saK3yKo anAEaTh bAEaTiết?” NgôAEaT DuyohiAệt ngạK3yKc nhohiAiên AEaTnhìn tôiysgq K3yKvà TiK3yKêu Viễn.

“Tại saK3yKo khônohiAg biAEaTết? BọnAEaT anohiAh hK3yKọc cùohiAng mK3yKột trMyaHường ĐạiAEaT học”.

“Tổng giámysgq sysgqát K3yKTiêu!” ysgqTôi muốohiAn ngK3yKăn anK3yKh lại.

Nhưng TiêuK3yK ohiAViễn lMyaHiếc ohiAnhìn ohiAtôi, K3yKvẫn tiếpK3yK MyaHtục ysgqnói: “HơnohiA AEaTnữa côysgq K3yKấy từngohiA lohiAà bạnohiA gáMyaHi AEaTcủa aysgqnh, aohiAnh cohiAó thểK3yK khôngMyaH hiểuysgq côMyaH ấyMyaH sao?”

Sắc mặK3yKt NgôMyaH DuyMyaHệt ysgqđột nMyaHhiên trắnAEaTg bệch.

Phó tổMyaHng giámAEaT sátK3yK, đừysgqng nghysgqe aAEaTnh ấyK3yK nóiohiA ohiAnhảm”. TohiAôi vộiK3yK vK3yKàng giảiK3yK thíysgqch, K3yK“Hồi ohiAđi họcysgq chohiAỉ lAEaTà đùaK3yK vuK3yKi thôi”.

“Ai MyaHđùa vysgqui vMyaHới eMyaHm cK3yKhứ?” SắcohiA mặtAEaT TiêK3yKu AEaTViễn càK3yKng kK3yKhó AEaTcoi, giậnMyaH dữMyaH nhìnMyaH tôi.

“Tiêu Viễn,ysgq sohiAao MyaHanh ohiAlại cK3yKó thểK3yK đốiohiA ohiAxử vớiK3yK K3yKem nMyaHhư vậy?MyaH” NgohiAô DuohiAyệt K3yKbật kAEaThóc, MyaHsau đK3yKó chohiAạy vụtMyaH rMyaHa ngoài.

“Tại ohiAsao ysgqanh lạiysgq cysgqứ pAEaThải nóiMyaH vớohiAi AEaTcô K3yKấy K3yKđiều K3yKđó? TạiohiA sK3yKao ohiAcòn MyaHnói ysgqra tohiArước mysgqặt em?”

Tôi cũMyaHng kAEaThóc, mốK3yKi quysgqan hệMyaH phứcMyaH ysgqtạp thếysgq nàAEaTy, bảoysgq MyaHtôi sysgqau nàMyaHy AEaTcòn ohiAtiếp tụcMyaH K3yKlàm viohiAệc ởysgq đâyK3yK thếohiA AEaTnào đượcysgq ysgqchứ. TiêuAEaT ysgqViễn aohiAnh kysgqhông đK3yKể ý,K3yK vìAEaT AEaTchỗ ohiAdựa pMyaHhía sysgqau anK3yKh vữnysgqg cK3yKhắc, K3yKhoàn tAEaToàn ohiAcó MyaHthể nóiK3yK điK3yK lAEaTà điohiA, tôiMyaH tAEaThì MyaHlàm thếMyaH nàohiAo K3yKđược đây?

“Anh xK3yKin lỗiMyaH, aAEaTnh khôMyaHng tMyaHhể khK3yKông nóiK3yK ra!ohiA” ysgqTiêu AEaTViễn lắcK3yK vaAEaTi tôi,ohiA “NếuMyaH MyaHcòn khôngMyaH ohiAnói, ngưMyaHời nhysgqà sẽAEaT bắtAEaT MyaHanh đMyaHính hohiAôn vớiK3yK cMyaHô ấy”.

“Hai ngườohiAi đínohiAh hônK3yK đysgqược rồi,ysgq tạiysgq saK3yKo phảiK3yK kK3yKéo ysgqem vàK3yKo?” TôMyaHi khóc.

“Ngốc AEaTạ, ysgqchẳng lohiAẽ eAEaTm khôngK3yK hiAEaTểu saohiAo? ohiATừ trướcysgq đếnohiA ohiAnay ngườiMyaH anAEaTh yêysgqu cohiAhỉ cóohiA mìAEaTnh emMyaH!” Tiysgqêu ViễohiAn ôAEaTm chysgqặt lấohiAy tôysgqi, giọysgqng nóMyaHi tK3yKha thiết.

Tim đK3yKau gysgqần nMyaHhư muốysgqn ysgqnghẹt ohiAthở, tạiohiA saoK3yK? TạiK3yK K3yKsao ohiAbao nhiêMyaHu năK3yKm trôiK3yK K3yKqua rồiohiA mớiAEaT nóysgqi vớysgqi MyaHtôi nysgqhững đAEaTiều ấy?

Hai chAEaTân ohiAtôi K3yKrã rời,ohiA dựaohiA sMyaHát vàysgqo ngựcMyaH TiohiAêu Viễn.

Ngô ysgqDuyệt mấMyaHy ysgqngày liềnK3yK khônysgqg lAEaTộ diệnAEaT ởysgq TK3yKổ dựysgq án.

Tổ kiểmohiA tysgqra ysgqcủa ysgqCục dohiAo đícAEaTh thâysgqn CụMyaHc trK3yKưởng dẫnAEaT đầK3yKu xuốngK3yK kAEaTiểm tMyaHra ysgqdự án,MyaH giáK3yKo sưAEaT ĐiAEaTền Duysgqy NiohiAên ysgqđóng vaohiAi tròAEaT cốAEaT vẫn.ysgq TMyaHiêu ViohiAễn vAEaTà MyaHTổ ysgqtrưởng đMyaHi cK3yKùng đếMyaHn K3yKcác nơi,MyaH tôiAEaT điMyaH phAEaTía sK3yKau phụohiA trAEaTách AEaTghi chép.

Đi hếAEaTt mộtMyaH vònAEaTg, mọiysgq ngườiysgq ngysgqồi lạiMyaH nghAEaTỉ ngohiAơi, CụcK3yK K3yKtrưởng MyaHvà TiAEaTêu ysgqViễn ngồiK3yK K3yKphía tAEaTrước MyaHtôi, ngượcAEaT lại,ohiA giáoK3yK sAEaTư Điềnysgq ngồiK3yK bêohiAn cạnhMyaH tôi.

“Tiêu ViễnAEaT nK3yKày, cóohiA phMyaHải cháK3yKu AEaTvới Dysgquyệt Duyysgqệt cãiohiA nhAEaTau không?K3yK” CụcMyaH trưởK3yKng ânK3yK cầnMyaH nóiohiA chuyK3yKện giK3yKa đìnhK3yK ohiAvới Tiêysgqu Viễn.

Tiêu VAEaTiễn kMyaHhông ysgqnói gì.

“Thanh MyaHniên AEaTvới MyaHnhau khMyaHông ohiAtránh đượcAEaT AEaTviệc cMyaHãi K3yKcọ, AEaTđừng bậnysgq tK3yKâm. CohiAháu ohiAcũng bK3yKiết tínohiAh MyaHcách Dysgquyệt DuMyaHyệt rồiohiA đMyaHấy, tK3yKính còAEaTn trẻMyaH ysgqcon, chuyAEaTện MyaHgì ohiAcũng tK3yKhích chấpohiA nhặMyaHt, nhườngohiA nysgqhịn nóMyaH chút,ohiA ysgqdù ohiAsao cũAEaTng sohiAắp đíohiAnh hAEaTôn rMyaHồi mà!”

Tiêu ViễnK3yK AEaTquay xuốnysgqg liK3yKếc nhìnK3yK tôi,ysgq áMyaHnh mắtK3yK AEaTđen thohiAẫm lAEaTộ ohiAra vMyaHẻ AEaTcương nghị,K3yK sohiAau đóMyaH qohiAuay sanAEaTg nóMyaHi ohiAvới CụcMyaH tMyaHrưởng Ngô:K3yK “BácohiA Ngô…AEaT cysgqháu ngMyaHhĩ cháuohiA vMyaHà Ngôysgq MyaHDuyệt khônohiAg MyaHhợp nhau!”

“Thằng bMyaHé nàohiAy, nK3yKói ohiAcái gìysgq ngớohiA ngẩohiAn? HAEaTai đứaysgq lohiAà thaysgqnh ohiAmai K3yKtrúc AEaTmã, làK3yK mộysgqt ysgqđôi quK3yKá đẹMyaHp”. CụcK3yK trưởngohiA vỗohiA K3yKvai TMyaHiêu ViAEaTễn cưysgqời ohiAha hảK3yK nóiMyaH: “ohiAMấy MyaHngày trướcysgq bốK3yK chysgqáu K3yKcòn gAEaTọi điệnysgq hỏysgqi báMyaHc đặtAEaT tiệcysgq đínhAEaT hôohiAn K3yKở đK3yKâu nữa”.

“Thưa bácK3yK Ngô,ohiA chMyaHáu nghĩysgq sẽAEaT khysgqông cóK3yK tK3yKiệc đíAEaTnh ysgqhôn đâuAEaT ạMyaH!” TiêMyaHu VMyaHiễn ohiAnói nhỏ.

“Đúng làAEaT giậnAEaT dK3yKỗi thậtysgq rồiohiA!” AEaTCục trưởnAEaTg AEaTvẫn cưohiAời hohiAa haohiA, “NhAEaTưng, ysgqhai đứaK3yK cãiMyaH nhaMyaHu mấyohiA ngàysgqy rồiohiA K3yKlại ổnK3yK thôi”.

Nghỉ ohiAngơi K3yKxong rồohiAi, mọiysgq ohiAngười lạiK3yK tiếAEaTp tK3yKục ysgqđi, đếnysgq hiệnMyaH trườnMyaHg xohiAem AEaTtình trạngAEaT AEaTthi côK3yKng. AEaTTôi điAEaT AEaTcách xMyaHa pysgqhía saohiAu, MyaHtâm trạnK3yKg thậtMyaH khóohiA tả.

Giáo ohiAsư ĐiềnK3yK vMyaHỗ K3yKvai tôMyaHi nóiMyaH: “NàyohiA, bạMyaHn trysgqẻ, lohiAấy AEaTlại K3yKtinh thầAEaTn đohiAi nào”.

Tôi nhohiAìn ôngMyaH cảmMyaH kích,K3yK kK3yKìm chysgqế nhữngysgq cảmohiA xúK3yKc bysgqộc pohiAhát muốohiAn òMyaHa khóc.

Tranh thủysgq thờohiAi gysgqian K3yKđến chỗAEaT MyaHở ohiAcủa ChươngMyaH NgựAEaT, giúpK3yK aMyaHnh MyaHta cAEaTho K3yKcá ăn.

Có tiMyaHền K3yKđúng làMyaH tốtysgq thậtAEaT, cohiAó thểohiA AEaTmột ysgqmình ởohiA MyaHtrong ngôMyaHi K3yKnhà AEaTto MyaHthế ohiAnày, rK3yKiêng phònAEaTg khácohiAh ohiAđã ohiAcó haysgqi cái,ysgq AEaTmỗi phMyaHòng đềohiAu đK3yKặt ohiAmột bohiAể cohiAá MyaHto. TronohiAg bểMyaH cMyaHá ohiAcó ohiAđủ ysgqloại màAEaTu sohiAắc hìnhMyaH dK3yKáng, MyaHchủng loạK3yKi ysgqđa dạng,MyaH tôysgqi kohiAhông cysgqó ysgqkinh nghiệK3yKm nuôAEaTi cáMyaH nênK3yK khôK3yKng phânohiA biệtK3yK cụAEaT thểohiA đưysgqợc lũK3yK cK3yKá nAEaTày giốngAEaT gì,ysgq ohiAchỉ biMyaHết rK3yKất nhK3yKiều loạysgqi chohiAưa thấK3yKy baohiAo giohiAờ, MyaHcó thểMyaH đúngK3yK ysgqlà ysgqrất AEaTquý hiếm.

Thức ysgqăn củMyaHa cáMyaH đểK3yK ohiAtrên bohiAàn, MyaHtôi lấyAEaT mysgqột íK3yKt thảysgq MyaHxuống, K3yKlũ cáK3yK nysgqhỏ ohiAbắt ohiAđầu ysgqtranh nAEaThau K3yKăn, mộohiAt lúcohiA MyaHthôi đohiAã ănMyaH hếtMyaH sạch,AEaT tysgqôi K3yKlại đK3yKổ vohiAào mộtohiA MyaHít, lạK3yKi ănMyaH hếtysgq. K3yKXem rK3yKa ysgqlũ nhóAEaTc nàyohiA đúMyaHng AEaTlà đóiK3yK AEaTrồi, tôK3yKi quK3yKyết địnhohiA K3yKđổ cảMyaH góiK3yK tAEaTo vàoMyaH, MyaHcho bọnMyaH chúohiAng AEaTăn no.

Cho ohiAcá ănMyaH xonAEaTg, rK3yKa kysgqhỏi nhysgqà ChươMyaHng NK3yKgự, tôysgqi gọohiAi điệnK3yK ysgqcho TiêuMyaH Viễn,ohiA “Cysgqhúng K3yKta đếysgqn tysgqrường AEaTăn cơK3yKm K3yKcăng tohiAin đi”.

Tiêu ViễnohiA mặcohiA trêK3yKn ngườiMyaH bộAEaT thểohiA thMyaHao màuAEaT trắngK3yK, đứysgqng ởohiA cổohiAng trưAEaTờng đợiohiA tôi.

Nhà K3yKăn ysgqcăn bảnAEaT khôohiAng ohiAthay đAEaTổi gAEaTì, cysgqhỉ lK3yKà K3yKkhông còohiAn cysgqung cấpMyaH caK3yKnh trứnohiAg càMyaH chuAEaTa miễnMyaH phK3yKí AEaTnữa. TôiK3yK vàK3yK Tysgqiêu ViễMyaHn MyaHmua AEaThai ohiAsuất cơmysgq rohiAưới sốMyaHt thịtK3yK gMyaHà, K3yKtìm mAEaTột chỗohiA vắngohiA ngườiohiA ngồiAEaT xuống.

Vẫn lK3yKà cảnhMyaH AEaTtượng củysgqa K3yKnăm đK3yKó, chỉAEaT MyaHcó MyaHvị củK3yKa mónAEaT cMyaHơm rAEaTưới ysgqlà hoysgqàn toànAEaT khMyaHông giốohiAng năysgqm đóAEaT nữa.

Ăn cAEaTơm ysgqxong, TiêK3yKu ViễnAEaT ohiAnói: “CAEaThúng ohiAta rohiAa sâAEaTn vậAEaTn độngohiA đi,K3yK xK3yKem anAEaTh bK3yKây giờAEaT AEaTcòn cóAEaT tAEaThể chạyK3yK 1ysgq500m nMyaHữa không”.AEaT K3yKLúc nàMyaHy tohiAôi mysgqới chúMyaH ohiAý đếnAEaT anK3yKh điAEaT đMyaHôi giàyohiA thểMyaH thaysgqo Niysgqke cohiAũ đó.

“Anh vẫnAEaT điohiA đôiAEaT ysgqgiày AEaTnày à?”

“Muốn thohiAay đK3yKôi mớysgqi, vẫnK3yK AEaTchưa cóAEaT ngohiAười đưysgqa aysgqnh K3yKđi mua”ysgq. K3yKAnh nhìMyaHn tMyaHôi cười.

Tôi cúK3yKi đầuohiA lẩnAEaT tránohiAh ánhK3yK nhìAEaTn tohiArìu mếnMyaH K3yKcủa anhMyaH, “ĐợAEaTi cóysgq ysgqthời gMyaHian lạiMyaH đưohiAa anysgqh điAEaT muMyaHa đAEaTôi AEaTmới nhé,K3yK nhưMyaHng anMyaHh MyaHphải tohiAự bỏK3yK tiền”.

“Điền KhMyaHả LMyaHạc, ysgqem thAEaTật lK3yKà ohiAkeo kiysgqệt”. MyaHVẫn K3yKnguyên văysgqn lờysgqi phêohiA pháAEaTn ysgqtôi nMyaHăm đó.

Tôi đứMyaHng bMyaHên đườnAEaTg biêAEaTn chạyK3yK gAEaTiúp anohiAh bấmAEaT ysgqthời MyaHgian, MyaHrất nhiềuAEaT MyaHsinh viêK3yKn trêAEaTn sânysgq vậnohiA độngysgq nMyaHhìn chúngK3yK tôi,K3yK nMyaHhất làK3yK cácAEaT AEaTcô gáiK3yK, nhìohiAn MyaHTiêu VMyaHiễn bằngAEaT đôiAEaT K3yKmắt rạysgqng rỡ.

Tôi kMyaHéo TiêK3yKu Viễn,MyaH “ĐiK3yK thôohiAi, cK3yKơm xMyaHong kysgqhông đượcAEaT vậnAEaT độngAEaT mạnh”.

Tôi vàMyaH TiêuK3yK Viễysgqn nắAEaTm AEaTtay nhAEaTau lMyaHặng lẽAEaT điysgq dK3yKọc tMyaHheo bờMyaH sôngAEaT, dườnohiAg nhưK3yK tohiArở lạiysgq thwoMyaHif đK3yKiểm mớiK3yK qK3yKuen MyaHnhau củaMyaH nhiAEaTều nămAEaT trước.

“Đợi ysgqdự áysgqn nàK3yKy K3yKkết thúcAEaT, chúAEaTng ohiAta ysgqđi đK3yKăng kAEaTý kếtAEaT MyaHhôn nhé”ysgq. Tiysgqêu ysgqViễn độtK3yK nohiAhiên nói.

“Kết hôysgqn?” TôiK3yK kohiAhông AEaTcó mộMyaHt chMyaHút chuẩnMyaH bịK3yK tohiAâm MyaHlý gAEaTì, “TạiMyaH sao?”

“Tất nhiênAEaT làAEaT ysgqvì K3yKanh ysgqyêu em!”ohiA TiêAEaTu Vysgqiễ dừnAEaTg lại,K3yK hMyaHôn lêAEaTn ysgqmôi tôi.

Lần đầuohiA tiênK3yK MyaHanh AEaThôn tôysgqi AEaTnhư vậK3yKy, tôiysgq sữngohiA K3yKsờ kiMyaHnh ngạc.

“Sao K3yKvậy, vẫnohiA muốnMyaH nữysgqa à?”AEaT AohiAnh MyaHnhư K3yKbị nghiệMyaHn, lạAEaTi sấAEaTn tohiAới ysgqhôn tôi.

Môi ysgqTiêu ViMyaHễn cóohiA MyaHvị AEaTse ohiAse K3yKngọt, mịMyaHn màngMyaH, ẩAEaTm ướ,AEaT mềmohiA dịuK3yK ấysgqn trêK3yKn AEaTmôi tôi.

“Tiêu ViễohiAn, aK3yKnh ohiAsẽ K3yKkhông rờMyaHi xMyaHa eysgqm chohiAứ?” TôiohiA luAEaTôn cảK3yKm tK3yKhấy điềohiAu tK3yKuyệt diệuohiA ohiAthế nàyohiA lạiysgq AEaTkhông pohiAhải lysgqà ohiAsự thật.

“Sẽ kohiAhông baysgqo giờohiA nữa!”ohiA Anysgqh giữK3yK chặtysgq miệMyaHng tôohiAi, ohiA“Tập AEaTtrung điysgq, đừngAEaT nóohiAi nữa…”

Tiêu ViễnAEaT đưaysgq thMyaHẳng K3yKtôi vAEaTề đếnysgq ohiAcửa nMyaHhà, “AnMyaHh muysgqốn ohiAvào gặK3yKp mysgqẹ eK3yKm!” AnAEaTh lầnMyaH chầnohiA ởysgq đAEaTó khohiAông muốnysgq đi.

“Lần sysgqau nhéAEaT, eK3yKm vềysgq nMyaHói vớiMyaH mẹysgq mộtK3yK tiMyaHếng tAEaTrước đysgqã, trysgqánh MyaHlàm ohiAmẹ gysgqiật mìnAEaTh, K3yKmẹ vẫnAEaT luK3yKôn AEaTnghĩ MyaHanh đaysgqng ởK3yK nysgqước ngoài”.

“Chúng tohiAa K3yKlàm cùohiAng ởohiA mohiAột ohiAcơ quMyaHan, eohiAm đãK3yK khohiAông nóohiAi vMyaHới AEaTcô à?”

Tiêu ViễnAEaT dAEaTùng haysgqi cáysgqnh tAEaTay giữAEaT tAEaTôi lohiAại mộAEaTt ysgqgóc nhỏ.

“Em sysgqợ mAEaTẹ khôAEaTng tAEaThích anK3yKh đấy”.

“Mẹ vợK3yK gAEaTặp cK3yKon MyaHrể, ohiAcó gAEaTì ysgqmà khônMyaHg thíchK3yK?” AMyaHnh đắysgqc ýMyaH nói.

“Được rồi,K3yK lầnysgq K3yKsau aAEaTnh hãMyaHy đến”.ysgq Tôiysgq đẩyK3yK aohiAnh AEaTra, “Nhaysgqnh vềysgq nysgqhà ngủMyaH MyaHđi, ngAEaTày ysgqmai K3yKcòn đohiAi lysgqàm chứ”.

Mẹ tK3yKôi K3yKđã nAEaTgủ rồiAEaT. TAEaTôi nhẹAEaT nhàngysgq K3yKmở cAEaTửa K3yKsợ đánohiAh tMyaHhức mẹK3yK, gầnAEaT đây,ysgq ysgqmẹ tK3yKoàn nMyaHgủ sớm.

Tắm AEaTxong, nằohiAm trênysgq giườnMyaHg, tMyaHrái ohiAtim rộysgqn rãysgq mớK3yKi chịuysgq trầMyaHm ohiAlắng xuống.

Tiêu Viễn,ysgq chúK3yKng AEaTta thậtohiA sựK3yK MyaHcó thohiAể ởMyaH ohiAbên nMyaHhau khônK3yKg? TạiK3yK sMyaHao trysgqong lohiAòng tôysgqi cứysgq thMyaHấp K3yKthỏm kysgqhông yên?

Ngày hôK3yKm saysgqu điK3yK làm,ysgq tổysgq dựohiA áMyaHn cửysgq TK3yKiêu ohiAViễn vàMyaH tôK3yKi đếnysgq AEaTcông trưK3yKờng khảoAEaT sáMyaHt ohiAtiến độAEaT tMyaHhi công.

Lúc xuấtysgq pohiAhát, Tổysgq trưởysgqng nMyaHăm lầysgqn bK3yKảy lưysgqợt nhK3yKắc nhởAEaT láAEaTi xK3yKe nhAEaTất địnhK3yK phảiysgq MyaHđảm bK3yKảo ysgqan toMyaHàn MyaHcho tMyaHổng giámMyaH sátK3yK Tiêu.

Trên đườngohiA điMyaH, tK3yKôi nK3yKói đùAEaTa ysgqvới TAEaTiêu VK3yKiễn, “XeohiAm, đóMyaH chíAEaTnh ohiAlà sựMyaH MyaHcách bysgqiệt giữaAEaT tổnohiAg giáysgqm sáysgqt K3yKvà K3yKnhân viK3yKên. TMyaHổng giMyaHám ysgqsát thMyaHật làMyaH MyaHđang qK3yKuý, ohiAra khỏysgqi cửK3yKa lysgqà cK3yKần pohiAhải bảK3yKo đảmAEaT aysgqn toàn”.

“Em chẳysgqng phảiMyaH K3yKcàng đysgqáng quýohiA hơnK3yK saoysgq, cóohiA mK3yKột tổnAEaTg giAEaTám MyaHsát kMyaHhôi K3yKngô tuấMyaHn tysgqú, uK3yKy phoysgqng lẫysgqm lK3yKiệt, lysgqà aohiAnh đK3yKây đảmohiA bảoohiA ysgqan tohiAoàn chMyaHo eysgqm!” TiêuMyaH ViễnK3yK nhìnMyaH tôMyaHi cườiysgq hìysgq hì.

“Em sK3yKao ysgqdám làmohiA phMyaHiền anh?”

Đến côngysgq K3yKtrường, K3yKĐội trưởngAEaT ysgqđội thysgqi côngMyaH dẫMyaHn tôAEaTi vK3yKà ysgqTiêu ViễohiAn đMyaHi xK3yKem AEaTxét tìnhK3yK trạngAEaT đắpAEaT đohiAê kèohiA đườnAEaTg. TiK3yKêu ViễAEaTn lúcysgq lúcK3yK lạAEaTi chysgqỉ ysgqra cácAEaT physgqương diệnK3yK cMyaHần AEaTchú ýohiA, đohiAội trưởngMyaH đềohiAu ysgqghi cysgqhép ysgqlại cMyaHẩn thận.

Đi AEaTđến mộtohiA nơiohiA gậK3yKp ghềnysgqh, cAEaTó hốMyaH nước.ohiA NAEaTgười láiysgq xK3yKe đMyaHi cAEaTùng chỉohiA ysgqlo bysgqảo AEaTvệ Tiêysgqu Viễysgqn, ysgqdo mAEaTuốn giữysgq TiohiAêu ViMyaHễn khohiAông tiếnysgq vềohiA phíaysgq trMyaHước màohiA đãAEaT lỡAEaT vK3yKa vàoK3yK ngK3yKười tôi.

Một ohiAcú ysgqvấp ngohiAã, tôysgqi rysgqơi luK3yKôn xuK3yKống. NướcK3yK ngysgqập sâuysgq đếnMyaH ysgqtận thAEaTắt lK3yKưng, ohiAlạnh tohiAê MyaHtái, quầMyaHn K3yKáo trêohiAn ngưysgqời đềuMyaH bMyaHị AEaTướt sũng.

Tiêu ViễnAEaT K3yKthấy vậysgqy, lAEaTập tứcMyaH vAEaTứt bAEaTỏ áohiAo khoysgqác MyaHở tMyaHrên ngAEaTười, địnhysgq lK3yKao xuốngMyaH kohiAéo tôi.

Tôi héK3yKt: “TiêuAEaT Viysgqễn, anK3yKh đừngK3yK xysgquống, MyaHem cMyaHó thểMyaH tysgqự lMyaHên được”.

Người láiK3yK xohiAe vMyaHa AEaTphải tMyaHôi, tysgqhấy cMyaHó lohiAỗi, nói:ysgq “Tổngysgq gAEaTiám sátAEaT TiêohiAu, hysgqay đểAEaT tôiK3yK xMyaHuống đi”.

Tiêu ViễnAEaT giysgqận dữMyaH nhìysgqn anK3yKh taAEaT, ánhMyaH mắtohiA cònysgq sắohiAc lạnhysgq ohiAhơn ohiAcả dysgqòng nước,ohiA “ĐứngAEaT sK3yKang mộtysgq bên”.

Người ohiAlái MyaHxe sợysgq hãohiAi khônohiAg ohiAdám nóiohiA MyaHgì, lùysgqi AEaTsang mộtohiA bên.

Tiêu ohiAViễn khôngAEaT ngysgqại nK3yKước lK3yKạnh, từohiA ohiAtừ đếnMyaH K3yKgần tysgqôi, giữysgq chặtysgq taK3yKy tAEaTôi, nAEaTói: “ĐK3yKi tK3yKheo AEaTanh, chohiAậm ohiAthôi kẻoAEaT ngã”.

Sau MyaHkhi TiMyaHêu ViohiAễn MyaHkéo tôysgqi rK3yKa kohiAhỏi hốohiA nưAEaTớc, tMyaHổ trMyaHưởng tìmohiA cK3yKho chúngMyaH tôiMyaH mộtAEaT lysgqều trạiMyaH cMyaHó lysgqò sưởiysgq điysgqện đểAEaT hAEaTong khôMyaH quầK3yKn áohiAo. Tiêysgqu ViễnMyaH sợMyaH ohiAtôi lạnhohiA, cởK3yKi lysgquôn MyaHcả AEaTáo khoácohiA ohiAngoài đắohiAp cK3yKho AEaTtôi, “CáMyaHi têK3yKn láiohiA xMyaHe ysgqtay AEaTchân hậuohiA đysgqậu ấyK3yK, thậtMyaH bMyaHực mình”.

Tôi cK3yKười ohiAanh đãohiA làmAEaT ohiAto chuyệysgqn, tôiohiA chẳMyaHng MyaHqua cũnysgqg chohiAỉ bịMyaH ướK3yKt quầnK3yK K3yKáo thôi,ysgq khôysgqng đángK3yK đểMyaH nysgqổi AEaTcáu AEaTvới ngMyaHười ta.

Tiêu ViễohiAn nK3yKgồi hơMyaHi xãK3yK lysgqò sưởiK3yK, tohiAôi bảoK3yK anK3yKh lạohiAi gầAEaTn cAEaThút, ohiAđể tránhysgq lạK3yKnh, anAEaTh khôysgqng chysgqịu: “Emysgq cysgqòn đAEaTáng qMyaHuý hơysgqn anh”.

Tôi K3yKnhìn aohiAnh, mỉmAEaT cườysgqi, tronohiAg lòMyaHng ấmAEaT ápohiA vôohiA ngần.

Quay vềysgq tổK3yK ysgqdự áohiAn, AEaTTiêu ohiAViễn ysgqcứ hắtK3yK hơMyaHi sysgquốt, tôysgqi cysgqho anK3yKh ohiAuống mộtAEaT K3yKcốc thuốcMyaH giảysgqi cảm,ysgq nhưAEaTng khôngMyaH cAEaTó tácK3yK dụng.

Ngày hohiAôm sauohiA, vừaMyaH sáK3yKng raK3yK, điệnMyaH thoạiohiA củaAEaT TiêMyaHu ViễnohiA đánhMyaH thứohiAc tohiAôi dAEaTậy: “Khảysgq LAEaTạc, anysgqh sK3yKốt caoAEaT, cohiAó cK3yKhút trysgqiệu chứngysgq ohiAbị viêAEaTm phổi,ohiA nhohiAập việnAEaT K3yKrồi”. GiọngohiA nysgqói khysgqản kMyaHhô, khAEaTông còysgqn êAEaTm áAEaTi ysgqnhư nhữngK3yK ngàMyaHy MyaHtrước nữa.

“Ở ohiAđâu vysgqậy?” TôK3yKi hỏi.

“Bệnh viohiAện cảnhMyaH sK3yKát vũMyaH trang”.

“Anh K3yKđợi nhéMyaH, K3yKem đếnMyaH AEaTtổ dựysgq MyaHán điểmK3yK dMyaHanh, rồiohiA xiK3yKn phépK3yK nghỉMyaH điK3yK thămAEaT anh”.

“Ừ”. TiêuAEaT MyaHViễn ngoohiAan ngoãohiAn đAEaTáp, cK3yKó vẻohiA sốtMyaH nặngK3yK khMyaHông cònK3yK ohiAsức nóAEaTi nMyaHữa rồi.

Tôi ysgqmua mộysgqt ohiAgiỏ táAEaTo PhúohiA SK3yKĩ, vừAEaTa ohiAto vừK3yKa K3yKđỏ, ngMyaHhĩ K3yKrằng Tiêuysgq ViễnohiA ysgqsẽ K3yKrất tMyaHhích ăn.

Tôi cohiAhưa ysgqđến bệysgqnh việnAEaT Cysgqảnh sátMyaH vũK3yK AEaTtrang bohiAao giMyaHờ, bướcK3yK vàoMyaH thấyAEaT thậtysgq ysgqrộng lớn,ohiA ởAEaT đạiAEaT sảnhK3yK hỏiK3yK mấohiAy lượt,ysgq mớiysgq ohiAbiết đượcohiA K3yKkhu nhậpAEaT AEaTviện chỗAEaT nào.ysgq VừaMyaH nhắohiAc đếnK3yK tohiAên Tiysgqêu Viễnysgq vớiAEaT cK3yKác K3yKy táK3yK củaAEaT khohiAu nhậpMyaH viAEaTện, mấK3yKy côohiA ohiAgái trẻMyaH đềuK3yK hK3yKào hứysgqng nóysgqi: “ĐểMyaH tAEaTôi K3yKdẫn MyaHcô đi”.

Tiêu AEaTViễn nysgqằm ởMyaH phòngK3yK MyaHbệnh riênK3yKg MyaHcao cấp,AEaT cửaK3yK K3yKphòng bệohiAnh mK3yKở MyaHra, K3yKbên tronK3yKg ysgqthấy ohiAcó mAEaTấy bysgqóng nK3yKgười điAEaT lại.

Tôi nhAEaTanh chohiAóng nhậnK3yK rAEaTa Ngysgqô Duyysgqệt đaMyaHng ngồiMyaH AEaTở ysgqđầu giường,K3yK nânysgqg cAEaTốc nohiAước ysgqcho TiAEaTêu ViễnAEaT uốMyaHng. Tysgqiêu Viễysgqn lysgqộ AEaTrõ vẻAEaT dịuAEaT dànMyaHg MyaHcười MyaHvới côK3yK ấy.

Tôi đứnK3yKg ởMyaH lK3yKối đysgqi rAEaTất lâu,ohiA ohiAchăm chohiAú nhMyaHìn NK3yKgô Duyệtysgq, ohiAcô ấyK3yK MyaHvà TiêuK3yK K3yKViễn cysgqư MyaHxử vớMyaHi nhaMyaHu nhMyaHư tAEaThế, AEaTnhất địnMyaHh đãAEaT K3yKcó thờiK3yK giMyaHan rấAEaTt dK3yKài ohiAbên nhau.

“Thư kohiAý TốngMyaH, ysgqcô gysgqái nàysgqy muốnysgq AEaTtìm TiêuohiA Viễn”.

Người đượcohiA gọohiAi lK3yKà thưK3yK ysgqký TohiAống đK3yKó liếcysgq nhìnMyaH tôi,ysgq quK3yKay ohiAđầu đi,”BMyaHộ trưMyaHởng TiêK3yKu ysgqvà phohiAu nhâK3yKn đãohiA dặnAEaT rồi,AEaT tysgqrừ K3yKcô Nysgqgô Duyệtysgq MyaHra, Tiysgqêu AEaTViễn khônohiAg gặpohiA bấtMyaH kỳK3yK ngK3yKười nào”.

Trừ NgôK3yK DuyệtohiA ohiAra, ngohiAười kháohiAc đốiAEaT vớAEaTi MyaHTiêu ViohiAễn đềuohiA lohiAà “ngườiysgq bấtohiA kỳ”ohiA sao?

Tôi khôngK3yK biếtMyaH nêohiAn MyaHlý giảiohiA nohiAhư K3yKthế nMyaHào ohiAvề hMyaHàm ýysgq ohiAcủa cysgqâu nóK3yKi nàK3yKy, chỉohiA cảmohiA tysgqhấy ohiAtrái tiysgqm K3yKtràn đầyK3yK nhiysgqệt huyếtMyaH bỗnK3yKg cohiAhốc ngK3yKuội MyaHlạnh đohiAi, AEaTbị đôngAEaT cứnohiAg lạAEaTi nhohiAư nưohiAớc đáohiA. Đồngysgq thờiK3yK, MyaHcơ thểAEaT cK3yKo thK3yKắt lạiohiA, cácAEaT ysgqngón taysgqy ohiArun rẩy.

Y tMyaHá gK3yKọi MyaHtôi, “CôMyaH MyaHlàm saAEaTo vậy?”

Tôi ysgqcố gắAEaTng đểK3yK K3yKlàm cMyaHho mìnohiAh khônAEaTg ruMyaHn lênAEaT ohiAnữa, qK3yKuay đềuohiA AEaTlại nK3yKhìn cysgqô MyaHta ohiAcảm kícysgqh, ruAEaTn rohiAun môysgqi K3yKnói: AEaT“Không saAEaTo đâu”.

Người ysgqy tysgqá ngohiAạc nhiêohiAn nAEaThìn tháAEaTi MyaHđộ củaK3yK tK3yKôi, cK3yKhỉ MyaHtay xuốngMyaH dướiAEaT đất,MyaH khôngAEaT biếtohiA từK3yK lúK3yKc nàoK3yK, giỏysgq tohiAáo K3yKtrên tMyaHay đãMyaH lănMyaH xuốngAEaT đấAEaTt rồi.

Tôi lạiysgq nhìnMyaH vàoMyaH trohiAong pohiAhòng, NgôAEaT DuyệtohiA đohiAang nhohiAẹ ohiAnhàng nângohiA K3yKđầu ysgqTiêu ysgqViễn, ohiAđặt lênMyaH gối,AEaT ohiAsau đóAEaT MyaHđắp cAEaThăn cysgqho anh.

Tôi địAEaTnh thầAEaTn lMyaHại, cysgqúi đohiAầu xuốohiAng nhMyaHìn nhữMyaHng ohiAquả tAEaTáo lMyaHăn tAEaTrên đấtohiA, dậpMyaH nK3yKát đếnMyaH K3yKthế nàK3yKy, AEaTxem K3yKra kAEaThông thểAEaT ăK3yKn đượMyaHc nữaAEaT rồi.

Mỉm cườiK3yK, trAEaTong AEaTlòng thMyaHầm nóAEaTi vớiohiA Tiysgqêu Viễn:ysgq BAEaTảo trọng.