You are here

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Chương 03

 

Chương RL3: CódLNTVx bdLNTVxao nhiMVSdfeêu mốiMVSdfe tMVSdfeình cdLNTVxó thMVSdfeể làRLm lạiRL đượRLc từMyiU9y đầu?

            “NgốcdLNTVx ạ,MyiU9y chẳMVSdfeng lẽMVSdfe RLem khôngRL MyiU9yhiểu saMVSdfeo? TừRL tMyiU9yrước MVSdfeđến MVSdfenay ngườiRL adLNTVxnh yêudLNTVx chMyiU9yỉ dLNTVxcó mìnhMVSdfe em!RL” TRLiêu ViễndLNTVx ômRL chặMVSdfet lấMVSdfey tôRLi, giọngMyiU9y nódLNTVxi dLNTVxtha thiết.

            MVSdfeTim RLđau gầnMVSdfe nRLhư muốndLNTVx nghMyiU9yẹt RLthở, tRLại dLNTVxsao? TạiMVSdfe sMyiU9yao dLNTVxbao dLNTVxnhiêu nMVSdfeăm tMyiU9yrôi qudLNTVxa rồidLNTVx MVSdfemới nóMyiU9yi vớMyiU9yi tôdLNTVxi nhữngMVSdfe điềuRL này?

1. ĐãRL MyiU9ylâu khôMVSdfeng gặp,RL anRLh vẫndLNTVx khdLNTVxỏe chứ

Tiêu ViễMyiU9yn đứnMVSdfeg trMVSdfeước dLNTVxmặt tôi,MVSdfe cườMVSdfei nóidLNTVx: “ĐMVSdfeiền RLKhả LạcMyiU9y, dLNTVxanh biếtRL MVSdfengay làdLNTVx edLNTVxm mMyiU9yà, MVSdfeem khôngMVSdfe ndLNTVxgờ đượcdLNTVx làdLNTVx aMyiU9ynh phRLải không?”

Tôi MVSdfekhông kiềmMVSdfe chếRL đượcRL nỗiRL xMyiU9yúc độngdLNTVx trdLNTVxong lònRLg, ngaMyiU9yy cảdLNTVx giọMyiU9yng dLNTVxnói cũnRLg rdLNTVxun lậpMVSdfe cập,MyiU9y “MVSdfeTiêu VRLiễn! LRLà anRLh tMVSdfehật sao?”

“Nếu làRL giảMyiU9y chMVSdfeo đổiMyiU9y lại.MyiU9y ĐúngRL lMyiU9yà andLNTVxh đây”MVSdfe. AdLNTVxnh kéoMVSdfe tadLNTVxy tôdLNTVxi MyiU9ylại, ấmMyiU9y RLáp. RLRõ rRLàng khdLNTVxông pdLNTVxhải ldLNTVxà mơ.

“Tại saRLo aMVSdfenh lạidLNTVx tMyiU9yrở tdLNTVxhành TRLổng gRLiám MVSdfesát RLkỹ thuậtdLNTVx chứ?”dLNTVx TôidLNTVx MyiU9yhỏi. MyiU9yAnh xuRLất ngoMyiU9yại mớidLNTVx MVSdfehơn MyiU9ybốn MyiU9ynăm, nhMyiU9yanh nRLhất MyiU9ycũng cdLNTVxhỉ vMyiU9yừa hdLNTVxọc xoMyiU9yng chMVSdfeương trìMVSdfenh dLNTVxtiến sĩ.

“Chuyện nMVSdfeày rdLNTVxất dàMyiU9yi dòngRL, cóRL dLNTVxdịp MyiU9yanh dLNTVxsẽ kểMyiU9y cdLNTVxho eRLm nghMyiU9ye”. RLTiêu RLViễn nhdLNTVxìn tôiRL cười,dLNTVx rồiMVSdfe khôMVSdfeng nMyiU9yói thMyiU9yêm gMVSdfeì nữa.

Ngồi tronMVSdfeg phòngMVSdfe MyiU9ylàm việcRL cMyiU9yủa TMyiU9yiêu MyiU9yViễn, MVSdfenghe tiếdLNTVxng nhMyiU9yạc MyiU9ydu RLdương, MyiU9ynhấm nMVSdfeháp vịRL tMVSdferà sữMyiU9ya tMyiU9yhơm nồng,MyiU9y RLhai đứaMVSdfe nhRLìn nhaMVSdfeu khMyiU9yông nóMVSdfei nêndLNTVx RLlời, tôidLNTVx cMyiU9yảm thấydLNTVx dLNTVxđây chínMyiU9yh ldLNTVxà tộtdLNTVx cdLNTVxùng dLNTVxcủa hạnhMVSdfe phúMVSdfec rồi!

 Bao dLNTVxnăm quaRL, tấtMVSdfe RLcả chRLờ đMVSdfeợi, tRLất cảMyiU9y MyiU9ynhung nhớMVSdfe đềuMVSdfe hộiRL tụdLNTVx lạiMVSdfe ởRL RLcái nhìnRL đắmRL đuối,RL codLNTVxn ngươiRL củadLNTVx tôiMVSdfe khdLNTVxẽ dLNTVxchuyển độngMVSdfe nhẹMVSdfe vềRL phíMVSdfea đMyiU9yuôi mắt.

Tiêu ViMyiU9yễn MyiU9ynhìn tdLNTVxôi, dLNTVxnhíu mày,RL “MVSdfeKhả, mắtdLNTVx eMVSdfem khôdLNTVxng ổnMVSdfe àMyiU9y? TMyiU9yại sadLNTVxo MVSdfeánh mắMyiU9yt lạRL vậy?”

My GoddLNTVx! dLNTVxTiêu dLNTVxViễn dLNTVxơi, chẳngMyiU9y lẽMVSdfe aMVSdfenh kdLNTVxhông biếtRL thếMyiU9y ndLNTVxào lMyiU9yà MVSdfeliếc mắtMVSdfe RLđưa tìnRLh saoRL? HadLNTVxy dLNTVxlà dLNTVxđộng tRLác diễnRL xuRLất củaMyiU9y tôiMVSdfe qudLNTVxá kém?

“Đâu códLNTVx, chRLỉ làMyiU9y emRL… MyiU9ychỉ là…dLNTVx RLchưa dLNTVxngủ đủdLNTVx gMyiU9yiấc, RLmắt MyiU9yhơi mỏi”.dLNTVx TôiRL ấpMyiU9y úng.

“Sau này,MyiU9y buổiMyiU9y tMVSdfeối trướcRL kRLhi MyiU9yđi ngủdLNTVx uRLống tdLNTVxrà MVSdfeít thôdLNTVxi, uốRLng sữaMyiU9y tươiMyiU9y nMyiU9yhiều vào”.dLNTVx TiêuMVSdfe ViễdLNTVxn MyiU9ydịu dàngMVSdfe cdLNTVxười dLNTVxnói vMyiU9yới tôi.

Tổng MVSdfegiám sdLNTVxát dLNTVxkỹ thMVSdfeuật vừaRL MVSdfeyên vdLNTVxị, dLNTVxPhó tổdLNTVxng giáRLm RLsát kdLNTVxỹ thuậMVSdfet RLđã xuấMVSdfet MVSdfehiện MVSdfengay –MyiU9y đâyMyiU9y quảMyiU9y đRLúng MVSdfelà dLNTVxmột đạiMVSdfe MVSdfemỹ nhMyiU9yân. NgRLhe nódLNTVxi lRLà cháuRL gRLái củaMVSdfe CụMVSdfec trưởng,dLNTVx RLlà trMyiU9yí thứcMVSdfe caRLo ởRL nướdLNTVxc ngRLoài vềdLNTVx, làmdLNTVx dLNTVxcho cácdLNTVx MyiU9yanh RLchàng độcMVSdfe thMVSdfeân cứMVSdfe phMyiU9yải xúmMyiU9y RLxít RLvây quanh.

Đại mỹMVSdfe MyiU9ynhân nhìMVSdfen cMVSdfeác chànMyiU9yg trMVSdfeai trRLong tổMyiU9y dựMVSdfe MyiU9yán bRLằng RLnửa RLcon MyiU9ymắt, duMyiU9yy cMVSdfehỉ MyiU9yđối vớiRL dLNTVxTiêu VRLiễn lạdLNTVxi tdLNTVxỏ rMyiU9ya âMVSdfen MVSdfecần MyiU9yquá mứdLNTVxc. RLTôi dLNTVxthấy RLvậy trMyiU9yong lòMVSdfeng rấtMyiU9y RLlo sợMVSdfe, bảdLNTVxn thâdLNTVxn MVSdfetôi vốMVSdfen kMVSdfehong MyiU9ycó sứcMVSdfe cạndLNTVxh trMVSdfeanh gMVSdfeì, bâRLy giờdLNTVx gMVSdfeặp phMVSdfeải đốRLi tRLhủ mạnhRL nhưRL vậMyiU9yy, xRLem rMVSdfea RLông tRLrời đangMVSdfe thMyiU9yử RLthách dLNTVxtôi đây!

Mặc MVSdfedù ởMyiU9y cdLNTVxùng mMyiU9yột dLNTVxtổ vdLNTVxới RLTiêu ViễMVSdfen, nhưnMyiU9yg RLcơ MVSdfehội gặpdLNTVx dLNTVxgỡ khMyiU9yông nMVSdfehiều. CdLNTVxó dLNTVxlúc đMyiU9yi RLngang quMyiU9ya dLNTVxvăn pdLNTVxhòng RLcủa anhMVSdfe, dLNTVxtôi khôMyiU9yng kìMyiU9ym cRLhế đượMVSdfec MVSdfephải lMyiU9yiếc mắtMyiU9y nhMyiU9yìn vàMVSdfeo, tMyiU9yoàn thấyMyiU9y TiMyiU9yêu ViễMyiU9yn MyiU9yđang dLNTVxchăm chRLú ngdLNTVxhiên RLcứu bảnMVSdfe vRLẽ dMVSdfeự án.

Một hôdLNTVxm, RLTiểu LMVSdfeưu –MVSdfe cùngMVSdfe MyiU9yphòng làmMVSdfe việcRL RLvới MVSdfetôi, độtMyiU9y nhiêRLn hMVSdfeỏi: “ChịRL Điền,RL cdLNTVxó phảiMVSdfe MyiU9ychị RLcó ýRL vRLới TMyiU9yổng giádLNTVxm MVSdfesát dLNTVxkỹ thRLuật TiêdLNTVxu không?”

Tôi đangRL uốngMyiU9y tràMyiU9y, dLNTVxphụt hếdLNTVxt cảMVSdfe nRLước dLNTVxra ngoàiMVSdfe: “dLNTVxXin lỗi,RL tdLNTVxôi bịMyiU9y sặRLc!” TRLôi vộidLNTVx vàngMVSdfe lấMVSdfey khănMVSdfe laMyiU9yu bàn.

“Điều đóMVSdfe cóRL gdLNTVxì pdLNTVxhải xấuMyiU9y hMVSdfeổ cMVSdfehứ? SáRLu chịRL eMyiU9ym gáiMVSdfe ởRL RLtổ chúRLng tMyiU9ya đMyiU9yều thầmdLNTVx MyiU9yyêu TMyiU9yổng giRLám sátRL kdLNTVxỹ thudLNTVxật TiêuMVSdfe MVSdfemà”. TiểuRL MyiU9yLưu tiếndLNTVx hMyiU9yành RLphân tícMyiU9yh MVSdfecụ thểMyiU9y, RL“Nhưng màMVSdfe nhìMVSdfen ưdLNTVxu thếdLNTVx cMVSdfeủa PhMyiU9yó MyiU9ytổng gdLNTVxiám sádLNTVxt kRLỹ tMyiU9yhuật NgôRL caRLo nhMyiU9yư vMVSdfeậy, dLNTVxem RLcảm thấMVSdfey MyiU9ychúng tMyiU9ya vốnMyiU9y đềudLNTVx chẳngdLNTVx MVSdfecó MVSdfecơ hội!”

Tôi ngMyiU9yhe màMyiU9y lRLòng qRLuặn tMyiU9yhắt, tMVSdfehử ngMVSdfehĩ xdLNTVxem, tMVSdfeừng ldLNTVxà MyiU9yngười yêRLu chMyiU9yính thứcMVSdfe RLcủa MVSdfemình, bRLảo bốiMVSdfe riêndLNTVxg củdLNTVxa cáRL nhâdLNTVxn, bdLNTVxây gMVSdfeiờ phảMVSdfei đeMVSdfem dLNTVxra đểMyiU9y phMyiU9yân chiMVSdfea vRLới mMVSdfeọi người,dLNTVx MVSdfelại bMVSdfeị phádLNTVxn đoMyiU9yán cMVSdfeuối cùMVSdfeng sdLNTVxẽ RLrơi vàdLNTVxo dLNTVxtay ngườMVSdfei khMyiU9yác, MVSdfetâm trMyiU9yạng cMyiU9yó thoảMVSdfei dLNTVxmái đRLược MVSdfekhông chứ?

Hết MyiU9ygiờ lMVSdfeàm, TiêuMyiU9y ViễdLNTVxn bảdLNTVxo tMyiU9yôi đdLNTVxợi MVSdfeanh đểMyiU9y đRLi ănRL MyiU9ytối cdLNTVxùng, tMyiU9yôi cảmMVSdfe thấydLNTVx tâmdLNTVx trạnRLg buồndLNTVx dLNTVxbực, nMVSdfeên đãMVSdfe đạpMVSdfe dLNTVxxe vềRL trước.

Tôi làMVSdfe ngườdLNTVxi RLkhông cMyiU9yhỉ khdLNTVxông MyiU9ycó sdLNTVxức cạnRLh tranhMyiU9y, dLNTVxmà cMVSdfeòn khôRLng dLNTVxcó chúMVSdfet tMVSdfeự tdLNTVxin nào.

Đi đưdLNTVxợc nMyiU9yửa MyiU9yđường, lạiMyiU9y hốiRL hận,RL ngườiMyiU9y khácRL ngưỡngdLNTVx mộdLNTVx anMVSdfeh, RLđâu phảiMVSdfe lỗdLNTVxi cdLNTVxủa anh.

Tội nMVSdfeghiệp MyiU9ycho TiêuMyiU9y Viễn,RL cóMVSdfe phảMVSdfei tMyiU9yôi MyiU9yđã kRLhông thdLNTVxông dLNTVxcảm chdLNTVxo anMyiU9yh rồi?

Thế làMVSdfe lạdLNTVxi vòRLng xRLe RLquay dLNTVxlại, đạpRL nhdLNTVxư bdLNTVxay, suýMVSdfet chRLút nRLữa đâmMyiU9y sầmMVSdfe vàRLo qMyiU9yuầy trMVSdfeực bạndLNTVx nằMyiU9ym ởMVSdfe cRLửa chínhRL củaMVSdfe Cục.

Chạy dLNTVxqua cửaMVSdfe chíMyiU9ynh, báRLc thMVSdfeường tdLNTVxrực gRLiả MyiU9yhỏi: “TMVSdfeại RLsao lạMVSdfei qMyiU9yuay lMVSdfeại vậy?”

“Cháu dLNTVxlàm rơRLi đồ,MVSdfe mộtMyiU9y mMyiU9yón đồRL RLrất qMyiU9yuan tMVSdferọng!” TMyiU9yôi MVSdfenói, sadLNTVxu đMyiU9yó chạyRL vộidLNTVx vRLề dLNTVxphía văRLn phònMyiU9yg cdLNTVxủa TidLNTVxêu Viễn.

Cửa phòngMVSdfe MyiU9ykhép hdLNTVxờ, bênMyiU9y trRLong dLNTVxthấp MyiU9ythoáng phRLát dLNTVxra tiếngRL khócdLNTVx nghẹnMyiU9y ngào.

Văn phòngMVSdfe củaMyiU9y TiMyiU9yêu ViMVSdfeễn tạiMyiU9y sadLNTVxo cRLó ngườidLNTVx khócMVSdfe? LRLại RLlà âMyiU9ym thanMyiU9yh cRLủa cdLNTVxô MyiU9ygái trẻ.

Tôi dừngRL bước,MyiU9y dLNTVxkhông biếtdLNTVx cMVSdfeó ndLNTVxên vdLNTVxào dLNTVxhay không.

“Đừng khóMyiU9yc nữa,RL MVSdfeanh đưdLNTVxa MVSdfeem điMVSdfe ăndLNTVx MVSdfechút gìRL nhé!”dLNTVx TôiMVSdfe MyiU9ynghe gMVSdfeiọng TiMVSdfeêu ViễMVSdfen dịuMyiU9y MVSdfedàng, âdLNTVxm tRLhanh ấMyiU9yy, chdLNTVxỉ cóMyiU9y tRLhể làdLNTVx dànMVSdfeh cMVSdfeho nMVSdfegười MyiU9yyêu MVSdfemới vậyRL cMVSdfehứ? BMyiU9yiết TMVSdfeiêu ViMVSdfeễn đRLã lâu,RL anMVSdfeh cdLNTVxũng chưdLNTVxa bMyiU9yao giờRL dLNTVxdỗ dMyiU9yành tMVSdfeôi nhưMyiU9y thế.

Sau đdLNTVxó, MVSdfetôi nMyiU9yghe RLthấy tiếngMyiU9y anMVSdfeh tMVSdfehu dMVSdfeọn đồdLNTVx đạc,dLNTVx tiếnRLg đóngRL ngănMyiU9y kéo.

Đưa MyiU9ycô ấydLNTVx đidLNTVx RLăn? TiêMVSdfeu MVSdfeViễn chẳnRLg pMyiU9yhải hẹnMVSdfe RLtối RLnay dLNTVxđi MVSdfeăn dLNTVxcùng tRLôi sMVSdfeao, tdLNTVxại sRLao bRLây giờdLNTVx lạRLi đổidLNTVx thànRLh đưMyiU9ya ngườMVSdfei kRLhác đi?

Khi nhMyiU9yìn MyiU9yvào dLNTVxphòng anMVSdfeh, RLkhông MyiU9yphải MVSdfeai kMyiU9yhác, chíRLnh ldLNTVxà PhdLNTVxó tMVSdfeổng RLgiám sátMVSdfe kMyiU9yỹ thuRLật xiMVSdfenh đẹRLp NgôRL DuRLyệt, đầuMyiU9y RLtôi MyiU9ycảm tMVSdfeháy cMVSdfehoáng váng.

Tôi đứngdLNTVx sadLNTVxu phdLNTVxía cầuMyiU9y thanMyiU9yg, nhìMyiU9yn bMyiU9yóng họMVSdfe RLdìu nhMVSdfeau đMyiU9yi RLkhuất, cdLNTVxhỉ MVSdfebiết thẫnMyiU9y tMVSdfehờ ndLNTVxhư ngườidLNTVx MVSdfemất hồn.

Lúc bướRLc xuốngdLNTVx dLNTVxcầu thadLNTVxng, bácRL thườngMyiU9y trMVSdfeực giMyiU9yà vRLẫn ởMyiU9y đMVSdfeó, nhiệtMVSdfe tMyiU9yình hỏidLNTVx tRLhăm “TìmRL thấyMVSdfe đồRL chưMVSdfea cháu?”

“Chưa ạ!”

Có MyiU9ynên RLcoi nhMVSdfeư tMyiU9yôi RLđã RLmang MVSdfenó tặdLNTVxng MVSdfecho ngườRLi kháRLc rồiMyiU9y khônMVSdfeg? HaMVSdfey nóMVSdfei MVSdfelà nóMyiU9y tựMVSdfe dLNTVxchạy mất?

Ngày dLNTVxthứ hadLNTVxi đidLNTVx làmMyiU9y, TRLiêu ViễnRL nhMVSdfeìn thấyMyiU9y MyiU9ytôi, mỉmRL cườiMyiU9y tdLNTVxự MyiU9ynhiên, nhMVSdfeưng MyiU9ytôi lạidLNTVx cảMVSdfem thMyiU9yấy nụdLNTVx cườidLNTVx ấyMVSdfe MyiU9ycực kRLỳ xMyiU9ya MVSdfecách, tdLNTVxưởng MVSdfenhư dLNTVxbị MyiU9yngăn cácdLNTVxh bởiMVSdfe mMVSdfeột tMVSdfehế giớidLNTVx mờMVSdfe sương.

“Bảo MVSdfeem đợMVSdfei MVSdfeanh, RLmà MyiU9ylại tựMyiU9y bMVSdfeỏ vềMVSdfe trước!”dLNTVx MyiU9yAnh RLnói MVSdfenhư khMyiU9yông MyiU9yhề cRLó cRLhuyện gì.

“Xin lỗiMVSdfe, MVSdfeem bậRLn!” TôMyiU9yi kdLNTVxhông cườiMVSdfe nổiMVSdfe, cMyiU9yhỉ códLNTVx thểRL gRLiả vMVSdfeờ MVSdfenhìn MVSdfeđi chMyiU9yỗ khádLNTVxc. AndLNTVxh chắcdLNTVx chắnMyiU9y khôdLNTVxng bidLNTVxết tôidLNTVx đãdLNTVx qMVSdfeuay tdLNTVxrở lạiMVSdfe, cònRL đdLNTVxược xMyiU9yem mộtdLNTVx cảnMVSdfeh tưMyiU9yợng khôdLNTVxng nêMVSdfen xem.

“Ai ldLNTVxàm eRLm kMVSdfehông vudLNTVxi rồi?”dLNTVx TiêuRL ViMyiU9yễn nMyiU9yhìn tMVSdfeôi, ngRLữ khíMyiU9y MyiU9ykhá thậnMyiU9y trọng.

Tự nhiênMVSdfe nhMyiU9yớ RLlại mấRLy năRLm trMVSdfeước RLtôi gheRLn bóndLNTVxg gdLNTVxhen giMVSdfeó, nhìdLNTVxn aMyiU9ynh vMVSdfeà mộtdLNTVx RLbạn nữMVSdfe tRLrong lớRLp ngồdLNTVxi cùnRLg nhauRL, liềnMVSdfe bỏMVSdfe chạydLNTVx rMyiU9ya khỏiMyiU9y phMyiU9yòng học,MVSdfe MVSdfesau đódLNTVx aMVSdfenh chạyRL thdLNTVxeo kédLNTVxo tMyiU9yay dLNTVxtôi RLlại nói:RL “ĐMVSdfeồ ngốc,RL anMVSdfeh tMyiU9yhích em!”

Đồ ngốc!RL RLTôi đúnRLg làdLNTVx đồMVSdfe ngốc,dLNTVx lúcMVSdfe ndLNTVxào cũngMyiU9y ndLNTVxgây dLNTVxthơ tiMyiU9yn tưởngMVSdfe rằnRLg, MVSdfexa RLnhau chừndLNTVxg ấyMyiU9y kRLhoảng thRLời gMyiU9yian vàdLNTVx khôngdLNTVx gRLian, chúMVSdfeng tôiMVSdfe đềuMVSdfe MVSdfesẽ kMVSdfehông thMyiU9yay đổi.

Sự tMVSdfehật đúRLng làMyiU9y dLNTVxtàn MVSdfekhốc. ChúngMyiU9y tôiRL đãMVSdfe RLthay đổMVSdfei rồiMyiU9y, MyiU9ytất cảMyiU9y dLNTVxmọi thứMVSdfe đềudLNTVx khdLNTVxông MyiU9ythể ndLNTVxhư trMyiU9yước đượcdLNTVx nữa.

Công việcMVSdfe MyiU9ytrong TdLNTVxổ dRLự ádLNTVxn MVSdferất bậdLNTVxn rộn,RL RLtôi vRLà RLTiêu ViễndLNTVx dLNTVxdù MyiU9ycó đụndLNTVxg nhMyiU9yau, cũnMVSdfeg khônRLg nóMyiU9yi đượcdLNTVx lRLời nào.

Theo quaRLn RLsát củadLNTVx TiểudLNTVx Lưu,MVSdfe “TổngRL giádLNTVxm sátdLNTVx TiMyiU9yêu dLNTVxmấy hômMVSdfe nMVSdfeay tâMyiU9ym trạngMyiU9y khdLNTVxông tốMyiU9yt lắm!”

“Nhà nMVSdfeước RLtrả baRLo MVSdfenhiêu lươdLNTVxng cMyiU9yho MyiU9yem, đMVSdfeể eMyiU9ym quMVSdfean tâmMyiU9y đMVSdfeến cảdLNTVx dLNTVxtâm trMVSdfeạng cMyiU9yủa MyiU9ytổng gRLiám sMyiU9yát kRLỹ thuRLật sao?”

“Em MVSdfebuôn chuMyiU9yyện MyiU9ychút khôngRL đượcRL dLNTVxà? MấMVSdfey hMVSdfeôm naMVSdfey dLNTVxtính dLNTVxkhí chMVSdfeị dữMVSdfe dằnMyiU9y quMyiU9yá! CMVSdfehú RLý cMyiU9yhút, dLNTVxđừng dLNTVxđể bướcMyiU9y vMyiU9yào thờiMVSdfe kỳMVSdfe tRLiền mãMyiU9yn dLNTVxkinh sớmdLNTVx đấy!”

“Nghe nói,RL ngườMyiU9yi bưdLNTVxớc MyiU9yvào thờiMyiU9y kỳRL tiRLền mãnMyiU9y dLNTVxkinh thườndLNTVxg thícMyiU9yh luyêdLNTVxn thuMVSdfeyên! ChMVSdfeị cóMyiU9y luyêMVSdfen thMyiU9yuyên không?”

Tiểu MVSdfeLưu vdLNTVxội ndLNTVxgậm miệnRLg luôn.

Thiết dLNTVxkế qudLNTVxy hoRLạch ddLNTVxự ándLNTVx hìMVSdfenh RLnhư MVSdfegặp phảRLi dLNTVxkhó khMyiU9yăn, mấMyiU9yy lRLần tôMyiU9yi nhìnMyiU9y tRLhấy TRLiêu ViễnRL hoặcdLNTVx làMVSdfe ngMyiU9yồi MVSdfeđăm chMyiU9yiêu tRLrước MyiU9ybàn MVSdfelàm việc,MVSdfe hoặcdLNTVx lMVSdfeại đứdLNTVxng trầmMVSdfe dLNTVxngâm mấydLNTVx MyiU9ygiờ liRLền ởMVSdfe pdLNTVxhòng MVSdfehút thuốc.

Nhìn bMyiU9yộ dạMVSdfeng côMVSdfe MVSdfeđộc dLNTVxsuy tMyiU9yư củaRL anMVSdfeh nhRLư vậydLNTVx tôiRL cảmMyiU9y thấyMVSdfe dLNTVxthật đaMyiU9yu lòndLNTVxg, hậndLNTVx nỗiMVSdfe mìnRLh RLnăng lựcMVSdfe MVSdfecó hạnRL, khdLNTVxông giúMyiU9yp đưRLợc vRLiệc gì.

Tổ RLdự ádLNTVxn mờidLNTVx đếnMVSdfe mMyiU9yột chuyêdLNTVxn giMyiU9ya đầyRL quRLyền MVSdfeuy –RL GidLNTVxáo MyiU9ysư ĐiMyiU9yền MVSdfeDuy NidLNTVxên, ngRLhe nMVSdfeói nRLgười MyiU9ynày RLnổi tiếRLng cMyiU9yả trêMVSdfen tdLNTVxhế gRLiới. MVSdfeTiêu ViễndLNTVx dLNTVxvà NgdLNTVxô DuyệRLt đứdLNTVxng saRLu ôndLNTVxg taRL, giốRLng nhRLư hadLNTVxi cMVSdfeô cậuMVSdfe họcRL tRLrò nhỏ.

Tổ trưởnMyiU9yg bảoMVSdfe tMVSdfeôi tổngdLNTVx hợdLNTVxp lMyiU9yại cácRL dữMVSdfe liệudLNTVx sổMVSdfe MyiU9ysách, trựMyiU9yc tiếpMyiU9y manMVSdfeg đMyiU9yến phòRLng kháMyiU9ych VIP.

Lúc tdLNTVxôi MyiU9yôm MVSdfemột đốnMyiU9yg MyiU9ytài liMVSdfeệu MyiU9ydày tiếMVSdfen vào,MVSdfe giáoMyiU9y sưRL ĐiềnRL đaRLng cdLNTVxùng TiêRLu ViễMyiU9yn MVSdfethảo luậdLNTVxn dLNTVxviệc sửdLNTVxa đổiRL dựMVSdfe MyiU9yán. ThdLNTVxấy tôiMyiU9y bướRLc vMyiU9yào, TiêuRL VdLNTVxiễn cadLNTVxu MVSdfemày, đdLNTVxỡ RLchồng tMyiU9yài liệuRL trMVSdfeên tadLNTVxy tRLôi, nóMVSdfei: MyiU9y“Tại MVSdfesao lMyiU9yại đểdLNTVx dLNTVxmột ngưdLNTVxời MVSdfeôm nhiềMyiU9yu đồRL tRLhế dLNTVxnày? SaMVSdfeu nàMVSdfey phảiRL bảoMyiU9y TiểMVSdfeu LưMVSdfeu dLNTVxgiúp eRLm đấy”.

Tôi dLNTVxlý nhíMVSdfe “vdLNTVxâng” mRLột tiếRLng, gậtMVSdfe gậtRL đầuRL tMVSdfeỏ dLNTVxra đápRL lạMyiU9yi. ChdLNTVxút tàiMVSdfe lRLiệu nàMVSdfey thìMVSdfe dLNTVxăn thMVSdfeua dLNTVxgì chứ?

Đè nRLén coMyiU9yn ngườiRL dLNTVxthường khMyiU9yông pdLNTVxhải lRLà tdLNTVxrọng dLNTVxlượng, màMyiU9y lạiMyiU9y làRL dLNTVxnhững MVSdfegánh nặngMyiU9y vôdLNTVx hRLình kia.

Tiêu ViễRLn thMVSdfeân RLmật MyiU9ykéo taMVSdfey dLNTVxtôi, vịdLNTVx gMyiU9yiáo sMyiU9yư giMyiU9yà ngRLước mắtMyiU9y chằMyiU9ym chằmMyiU9y nhRLìn cdLNTVxhúng tôi,MVSdfe tôRLi vộiMVSdfe vMVSdfeàng MVSdferút taRLy lại,dLNTVx dLNTVxđỏ mặRLt, nóMVSdfei vớiMyiU9y dLNTVxTiêu ViễnRL: “EdLNTVxm vềMVSdfe MVSdfelàm viRLệc đây”.

“Hết giờdLNTVx adLNTVxnh đưRLa eMyiU9ym về!”MyiU9y TRLiêu ViễnMVSdfe nởMyiU9y nMyiU9yụ cườiMyiU9y mMyiU9yà mdLNTVxấy ngdLNTVxày rồiMVSdfe hiếmdLNTVx thấy.

“Không cần!MVSdfe” MdLNTVxỗi ngàRLy đềuMyiU9y MVSdfetự đạpMyiU9y MyiU9yxe dLNTVxvề nhà,MyiU9y trMyiU9yước naRLy códLNTVx cầndLNTVx MVSdfeai đưaRL vềMyiU9y đâudLNTVx, đãdLNTVx thànMVSdfeh thRLói MyiU9yquen rMyiU9yồi. VớiMyiU9y lạMVSdfei, tôRLi MVSdfecũng khoRLng kiMyiU9yêu MVSdfesa RLđến mứcRL hdLNTVxết giờRL cMVSdfeần cRLó ngườMVSdfei đRLưa về.

Điều càngdLNTVx MyiU9yquan trọngRL hRLơn RLlà TiêRLu ViMVSdfeễn rấMyiU9yt bậndLNTVx, rRLất mệdLNTVxt, tôiMVSdfe khônMyiU9yg đàndLNTVxh lòngRL đểRL dLNTVxanh hếRLt giờMVSdfe phảdLNTVxi lộnMyiU9y dLNTVxmột vòngMVSdfe đưMVSdfea tiễnMVSdfe tôdLNTVxi rồiMyiU9y muộnMyiU9y mớiMVSdfe vềRL đượMVSdfec đếnMyiU9y nhà.

Tiêu ViễdLNTVxn tMVSdfehở dài,RL “KhảMyiU9y KMVSdfehả, đừndLNTVxg cRLố ýdLNTVx tránMyiU9yh MyiU9yanh nữa!”

Buổi trưadLNTVx đếnRL phònMVSdfeg giảMyiU9yi MyiU9ylao lấyRL nướdLNTVxc, nMyiU9yhìn thấydLNTVx giádLNTVxo sưMyiU9y ĐiềdLNTVxn MyiU9yDuy RLNiên cũnMVSdfeg đaMVSdfeng phMyiU9ya tMVSdferà, RLtrong cốcMyiU9y tMVSdfehủy RLtinh đổMVSdfe MVSdfeđầy nửRLa cốcMyiU9y MyiU9ylá chMyiU9yè, tôMVSdfei khMyiU9yông RLkhỏi kinRLh nMyiU9ygạc, “BMyiU9yác dLNTVxcho nhiMVSdfeều láMVSdfe cMyiU9yhè tMyiU9yhế, cóRL RLsợ MyiU9yđắng MVSdfequá khônMVSdfeg ạ?”

“Uống dLNTVxquen MyiU9yrồi”. ÔngRL dLNTVxcười tMVSdfehấy thMVSdfeật thâRLn tMyiU9yhiết, khiếMVSdfen ngườiRL tMVSdfea cdLNTVxó cảRLm giáMyiU9yc qMyiU9yuen thuộc.

Ông MyiU9ypha tdLNTVxrà xonMyiU9yg kRLhông rờiMVSdfe đdLNTVxi, dLNTVxmà MyiU9yvãn đứnMVSdfeg ởdLNTVx phòRLng giảidLNTVx MyiU9ylao nhìnRL tôiMyiU9y RLlấy nước,MVSdfe “MVSdfeCô MyiU9ybé, chMVSdfeáu yêuRL TiêudLNTVx ViễnRL hả?”

Tôi giậMyiU9yt mìnMVSdfeh làMyiU9ym bàMyiU9yn tRLay đanMyiU9yg cầMVSdfem phícRLh nướMVSdfec rRLung MVSdfelên, nMVSdfeước sdLNTVxôi trdLNTVxong bMyiU9yình RLrót xuốnMVSdfeg làMyiU9ym ngóndLNTVx taMyiU9yy bịMyiU9y giộiMVSdfe MVSdfebỏng rát.

Vị gMVSdfeiáo MVSdfesư gMyiU9yià nMVSdfehanh mắtMVSdfe nhaMyiU9ynh tadLNTVxy, liềnMVSdfe MyiU9yđóng nMVSdfegay vòdLNTVxi nướcMyiU9y nóMVSdfeng lại,MyiU9y kRLéo MVSdfetay tôMyiU9yi RLsang vòMyiU9yi nưMVSdfeớc lạnhdLNTVx MVSdfevặn xRLuống, dLNTVxđể gMyiU9yiảm bớtRL sựMVSdfe đdLNTVxau rát.

Mắt tdLNTVxôi ngMVSdfeân MVSdfengấn lMVSdfeệ, tronMyiU9yg lòMVSdfeng cườiRL tRLhầm: XedLNTVxm rdLNTVxa, tínhMVSdfe ndLNTVxhiều dLNTVxchuyện cũngMVSdfe khônMyiU9yg hềdLNTVx giMyiU9yới hạnMVSdfe dLNTVxlứa tuổi.

Lấy nRLước xonMVSdfeg, giMVSdfeáo sMVSdfeư ĐiềMyiU9yn giúpdLNTVx tRLôi xácMVSdfeh phíchRL nướcRL vMVSdfeề MyiU9yphòng làmMVSdfe việc,RL TRLiểu LưuMyiU9y nhìMVSdfen tdLNTVxhấy nRLói: “TrờiRL MVSdfeạ, chịMVSdfe ĐiềMVSdfen, MyiU9ysao cdLNTVxhị lRLại đểMyiU9y MyiU9yông ấyRL xdLNTVxách phídLNTVxch nướcMyiU9y chứ?RL ChịdLNTVx biếtMVSdfe ôngRL MVSdfeấy lMVSdfeà MVSdfeai không?”

“Giáo MyiU9ysư ĐiềnMyiU9y MyiU9yDuy Niên”.

“Biết rồiMyiU9y cònMVSdfe đdLNTVxể ôngRL ấMVSdfey xdLNTVxách hộRL cMyiU9yhị phdLNTVxích MVSdfelà sao?MVSdfe” TiRLểu LMyiU9yưu sdLNTVxuýt nữaMVSdfe cMVSdfeáu lênMyiU9y vdLNTVxới tôdLNTVxi, RL“Cục trưởngdLNTVx củaMyiU9y dLNTVxchúng tMVSdfea mRLời RLđến lMVSdfeà khácRLh dLNTVxVIP, làRL chuyMyiU9yên gMVSdfeia dựMVSdfe ándLNTVx, làMVSdfe đạiMVSdfe thụRL cdLNTVxủa dLNTVxgiới khMyiU9yoa họcMVSdfe đMVSdfeiện tử”.

“Chẳng RLqua chMyiU9yỉ MyiU9ylà MVSdfenhờ ôngMyiU9y ấMVSdfey dLNTVxxách hộRL chịMVSdfe phícMVSdfeh nướcRL thôiMVSdfe mà!”MyiU9y MàRL dLNTVxchính ôMyiU9yng RLtự nguyệdLNTVxn đMVSdfeấy chứ,dLNTVx dLNTVxnói nàMyiU9yo MyiU9ylà dLNTVxtay RLtôi bịRL bỏngMVSdfe rồRLi, đóMyiU9y cũndLNTVxg lMyiU9yà tráMyiU9ych ndLNTVxhiệm củaMyiU9y ôngMVSdfe ấy.

Chị còdLNTVxn muốnMyiU9y nhRLờ ôngMVSdfe ấydLNTVx làMVSdfem gìMVSdfe ndLNTVxữa? GidLNTVxúp chdLNTVxị qRLuét nRLhà à?MVSdfe” dLNTVxTiểu RLLưu nhRLìn MyiU9ytôi MVSdfechế giRLễu, “MyiU9yXúc phạmRL MVSdfeông ấMyiU9yy làRL tộMyiU9yi RLkhông tMVSdfehể thRLa đưMVSdfeợc đâu”.

Nhưng tôiMyiU9y đâuMyiU9y mRLuốn xúMyiU9yc phRLạm ôMVSdfeng, dLNTVxmà mộMyiU9yt vịdLNTVx giRLáo sư,dLNTVx chdLNTVxuyên giMVSdfea cóMVSdfe thRLân phdLNTVxận địdLNTVxa vịMVSdfe nhưMyiU9y thếdLNTVx cdLNTVxũng sẽMVSdfe kMyiU9yhông thểdLNTVx nMyiU9yhận rdLNTVxa mộMyiU9yt nMyiU9yhân viênRL vănMyiU9y phòngMyiU9y bìMyiU9ynh thưdLNTVxờng nhưMyiU9y tMVSdfeôi đâu.

Có lẽMVSdfe, vừaMyiU9y RLquay điRL, ôngRL vRLốn MVSdfeđã MyiU9ykhong dLNTVxnhớ đưRLợc tMyiU9yôi dLNTVxlà aMVSdfei rồi.

Hết gMyiU9yiờ làm,MVSdfe MyiU9yđi MVSdfequa siêMyiU9yu thịdLNTVx CarMVSdferefour, MVSdfetôi mdLNTVxua mRLột đốngMyiU9y đồRL lMyiU9yinh tinh.

Khi tMVSdfeôi xáRLch gMVSdfeiỏ hdLNTVxàng MyiU9yđi rMVSdfea MyiU9yphía ngoàiMVSdfe thMyiU9yì nMVSdfehìn RLthấy TiêuMyiU9y ViễnMyiU9y. VừaMyiU9y địdLNTVxnh gọiMVSdfe anMyiU9yh, ngưRLời bỗngMVSdfe cdLNTVxứng đờRL khôndLNTVxg MVSdfethốt đượcMVSdfe RLra ldLNTVxời, bởidLNTVx vMyiU9yì NgdLNTVxô DuyệtRL MVSdfevà aRLnh dLNTVxđi cùnRLg nhau.

Anh bắtRL MVSdfeđầu đưaRL côRL đMyiU9yi lượnMVSdfe siRLêu thịdLNTVx MyiU9ytừ bMVSdfeao giờMVSdfe? DáMVSdfeng vdLNTVxẻ chMyiU9yăm MyiU9ysóc RLchở MyiU9yche cdLNTVxô dLNTVxấy. MVSdfeNhìn xMVSdfee mdLNTVxua đồMyiU9y cMVSdfeủa họRL, dLNTVxxếp đầMVSdfey nhữngMVSdfe vậtMyiU9y RLdụng gidLNTVxa đình.

Mũi tôdLNTVxi cdLNTVxay MVSdfexè, ndLNTVxhặt bRLừa mấyRL thứMyiU9y dLNTVxrồi vộiMVSdfe dLNTVxvàng chạyMVSdfe rMVSdfea ngoài.

Ngô DMVSdfeuyệt đãMyiU9y nhMVSdfeìn thdLNTVxấy tôiRL, “TRLiểu KhảMVSdfe? TiểuRL Khả?MVSdfe” CôMyiU9y ấyRL gọRLi tôMVSdfei, âmdLNTVx MVSdfethanh dịuMyiU9y dMVSdfeàng traRLng dLNTVxnhã, uyểnRL MyiU9ychuyển vMVSdfeà dễMyiU9y chịuMyiU9y, MyiU9ykhiến chRLo MyiU9yở giữaMVSdfe MVSdfeđám đôngdLNTVx huMyiU9yyên náRLo vẫnMyiU9y cóRL thMVSdfeể nổiMVSdfe rõMyiU9y RLlên giọnRLg MVSdfenói đRLặc biệt.

“Tiểu Khả,MyiU9y MVSdfeem dLNTVxcũng đRLến đâRLy dLNTVxmua đồdLNTVx à?MyiU9y” RLTiêu ViễnRL nRLhìn MVSdfetôi bốiRL rốMVSdfei, vMVSdfeẻ mặdLNTVxt RLcó chúMyiU9yt lRLo lắng.

Tôi MyiU9ykhông đếnMyiU9y tMyiU9yhì cRLó thMyiU9yể nhMVSdfeìn tRLhấy aMyiU9ynh vdLNTVxà RLPhó tổngMVSdfe giáMyiU9ym sátRL MyiU9yxinh dLNTVxđẹp âdLNTVxn âdLNTVxn áRLi áRLi bêdLNTVxn dLNTVxnhau khôMyiU9yng dLNTVxchứ? ĐãMVSdfe RLtức giậRLn rồidLNTVx, MyiU9ycũng dLNTVxchẳng nhìdLNTVxn dLNTVxanh nữMVSdfea, chRLỉ nóRLi vớidLNTVx NgôRL DuyMVSdfeệt: “CMVSdfehào PhdLNTVxó tMVSdfeổng RLgiám sáMVSdfet, thậtMVSdfe tìnhdLNTVx cờMVSdfe ạ!”

“Gọi dLNTVxtôi làMVSdfe NgôMyiU9y DuyMyiU9yệt tdLNTVxhôi, bâdLNTVxy dLNTVxgiờ hếtMyiU9y giMyiU9yờ làRLm MVSdferồi mà!MVSdfe” MVSdfeCô dLNTVxta kédLNTVxo taRLy tMVSdfeôi tdLNTVxỏ rRLa rấdLNTVxt dLNTVxthân tình.

Tôi dLNTVxvẫn RLlịch sựMVSdfe mMyiU9yỉm cườMyiU9yi, nhìnRL dLNTVxcô vMyiU9yà dLNTVxTiêu Viễn.

Thần sắRLc củaMVSdfe TiMyiU9yêu ViễnMyiU9y ldLNTVxại rMVSdfeất MyiU9yủ dột.

 

2. TạiMyiU9y sMyiU9yao MVSdfecứ xuấtMyiU9y MVSdfehiện ldLNTVxúc tôiRL nhRLếch RLnhác nhất

Ra khỏidLNTVx siMyiU9yêu thMyiU9yị, nướRLc mắRLt tRLôi đdLNTVxã kMVSdfehông cầdLNTVxm đượdLNTVxc nữaMyiU9y, vỡdLNTVx òa.

Tôi xáMVSdfech RLtúi tdLNTVxo túiMyiU9y MyiU9ynhỏ điMVSdfe qdLNTVxua cầdLNTVxu RLvượt, MyiU9ynhìn dLNTVxxuống MVSdfedưới chMyiU9yân cầu,dLNTVx xMVSdfee MyiU9ycộ dLNTVxnườm nưMVSdfeợp, tdLNTVxự MVSdfenhiên đứMVSdfeng ldLNTVxại. NếuRL ndLNTVxhảy từdLNTVx trRLên nMVSdfeày xuRLống códLNTVx lẽRL sẽdLNTVx cMVSdfehết rMVSdfeất tRLhảm nhỉ?MyiU9y CdLNTVxhắc MVSdfechắn dLNTVxcơ thMyiU9yể dLNTVxsẽ đầyMVSdfe máuRL dLNTVxme, nátRL bRLét? NóiRL khôngdLNTVx chừMyiU9yng, lúcMVSdfe MVSdfeđó MyiU9yóc còndLNTVx bắnRL pMyiU9yhụt vMyiU9yào ngườRLi điMyiU9y đườngRL cũnMVSdfeg nên.

Cứ tưởngRL tượMVSdfeng vậy,MyiU9y đãdLNTVx thấMVSdfey ghêMVSdfe rRLợn hếtdLNTVx RLcả người.

Có lẽMyiU9y tMyiU9yừ cổRL MyiU9ychí kRLim, tdLNTVxôi lMyiU9yà ngườiRL MVSdfeđầu RLtiên lạiRL bịMVSdfe chRLính MyiU9yý MyiU9ytưởng cdLNTVxủa mìnMVSdfeh dMyiU9yọa cMyiU9yho sợRL dLNTVxphát thétMVSdfe lên.

Để cRLho khôMyiU9yng phMVSdfeải ndLNTVxghĩ đếdLNTVxn mốiRL quadLNTVxn RLhệ củMVSdfea TiêudLNTVx VdLNTVxiễn vRLà NgMyiU9yô DuyệRLt nữaMVSdfe, tRLôi vRLội vàRLng tìRLm mộtdLNTVx nơiMVSdfe RLan toMyiU9yàn lẩndLNTVx trốn,RL dLNTVxcàng MVSdfekín đáoMVSdfe càngMVSdfe tốt!

Đối diMyiU9yện RLsiêu thMyiU9yị cóRL MVSdfemột quádLNTVxn StarbucMVSdfeks, khôRLng gdLNTVxian dLNTVxtao ndLNTVxhã, MyiU9yphục dLNTVxvụ dLNTVxchuyên nghiệpdLNTVx. TôdLNTVxi gọMVSdfei mộtRL RLtách capucciMyiU9yno cMVSdfeùng vdLNTVxới RLmón trángMVSdfe miệng.

Vị tdLNTVxhơm ngoMyiU9yn RLcủa móndLNTVx ănRL lMVSdfeàm tâmRL trạnMyiU9yg tôMVSdfei tRLốt hơdLNTVxn, RLgiữa nềnMyiU9y âmRL nhRLạc dMVSdfeịu nhẹdLNTVx RLkhiến tôiRL RLdần dầnMyiU9y cRLảm thdLNTVxấy tdLNTVxhư tháMVSdfei trởdLNTVx lại.

“Thưa cô,RL cóMyiU9y cầRLn RLkhăn giấMyiU9yy khôMyiU9yng ạ?”MVSdfe NhMyiU9yân viêMVSdfen pMVSdfehục MVSdfevụ lMVSdfeễ phMVSdfeép đứngdLNTVx bMVSdfeên cạnh.

“Không cdLNTVxần, cádLNTVxm ơn!RL” TôiMVSdfe vôMVSdfe tMyiU9yhức RLđưa MVSdfetay lMVSdfeên MyiU9ylau mMyiU9yặt, MVSdfetoàn làMVSdfe nưMVSdfeớc mắt.MVSdfe dLNTVxTại saMVSdfeo tMyiU9yôi lạMyiU9yi MyiU9ykhóc chứ?

 “Xin đừngMyiU9y ngồiRL MVSdfeở đó!MyiU9y” TMVSdfeôi vừaMVSdfe laRLu RLmắt vừaMVSdfe nMyiU9yói vMyiU9yới ngườidLNTVx dLNTVxđối diệMVSdfen, khMVSdfeông chMyiU9yo MVSdfengồi dLNTVxcùng tôi.

“Em nMVSdfeghĩ làMVSdfe MVSdfetôi mdLNTVxuốn ngồMyiU9yi saodLNTVx? ChỉMyiU9y vdLNTVxì eMyiU9ym cRLứ kRLhóc nMVSdfehư vậyMyiU9y mãi,MVSdfe dLNTVxkhiến chMyiU9yo tâmMVSdfe RLtrạng MyiU9ytôi RLthấy rấtdLNTVx MVSdfeu uấtMVSdfe”. NgườidLNTVx đốiMyiU9y diệnMyiU9y nói.

“Chương NMyiU9ygự, tạiRL saRLo aRLnh MVSdfecứ xuRLất hMyiU9yiện lúcMyiU9y tôiRL nMyiU9yhếch nhácdLNTVx nMyiU9yhất?” TôidLNTVx rầMVSdfeu MyiU9yrĩ nóiMVSdfe vớiRL aMVSdfenh ta.

“Nhưng mà,dLNTVx hìnRLh nhdLNTVxư tôiMVSdfe còMVSdfen nMyiU9yhếch nháMyiU9yc hơMVSdfen em!RL” AnMyiU9yh tMyiU9ya dLNTVxnhún viadLNTVx, chỉMVSdfe dLNTVxlên bRLộ dLNTVxcomple maMVSdfey RLđo mMVSdfeàu trắMVSdfeng ngàdLNTVx củaMVSdfe mìnMVSdfeh, tôMVSdfei mớiMyiU9y phátRL hiệMVSdfen dLNTVxra, vdLNTVxừa nMVSdfeãy MyiU9ytôi vôRL RLý làMVSdfem đổdLNTVx MyiU9ycà pdLNTVxhê, RLchất lỏnMVSdfeg mMyiU9yàu nâuMyiU9y đMyiU9yã MVSdfengấm vàMyiU9yo áodLNTVx anh.

“Đồ MVSdfengốc, tạMVSdfei saMVSdfeo aMyiU9ynh dLNTVxlại khôMyiU9yng biRLết đườMyiU9yng tránRLh ra?”

“Nhìn dLNTVxem khRLóc quRLan trRLọng hơdLNTVxn, dLNTVxbởi dLNTVxvì thậtMVSdfe hiếmMVSdfe cMVSdfeó”. AnMyiU9yh tMVSdfea lộdLNTVx dLNTVxra nụdLNTVx cườiMVSdfe tMyiU9yinh nghịdLNTVxch, nRLhìn trôngRL giốngdLNTVx RLnhư mRLột đứadLNTVx trMVSdfeẻ vậy.

“Đi nàoMVSdfe, MyiU9ytôi MVSdfedẫn MVSdfeem đếnRL mộtMVSdfe ndLNTVxơi RLvui vMVSdfeẻ”. ChươndLNTVxg NgMVSdfeự MyiU9ykéo tôdLNTVxi đứndLNTVxg lên.

“Tôi khRLông đi,dLNTVx tRLôi cMVSdfeòn cMVSdfeó MyiU9yviệc!” TôMVSdfei muốnRL thoátdLNTVx rdLNTVxa khỏMyiU9yi RLsự dLNTVxlôi kRLéo cRLủa anMVSdfeh ta.

Nghĩ đếnRL việcMyiU9y vừadLNTVx rồiMyiU9y gặpRL TiêMyiU9yu ViễMVSdfen MyiU9yvà NgRLô DuyệdLNTVxt, ngMVSdfehĩ đMVSdfeến sựMVSdfe ăRLn ýMyiU9y củaMyiU9y MVSdfehọ khRLi ởMVSdfe bMVSdfeên nhRLau, nghĩdLNTVx đếndLNTVx sựdLNTVx ddLNTVxịu dMVSdfeàng TiêMVSdfeu ViMyiU9yễn dMVSdfeành cRLho dLNTVxcô tMyiU9ya… tấtdLNTVx cMyiU9yả mọiMVSdfe cáiMyiU9y kháRLc đềdLNTVxu dLNTVxtrở tMyiU9yhành MVSdfevô nghĩa.

“Việc RLgì MyiU9ycó tMVSdfehể MVSdfequan trọMyiU9yng hơnRL vMyiU9yui RLvẻ chứ?RL KhôMVSdfeng dLNTVxđi sẽMVSdfe tiMVSdfeếc đấyMVSdfe dLNTVxnhé”. AdLNTVxnh MVSdfeta cườiMyiU9y nRLhìn RLtôi RLchờ đợi,RL RLtôi thậtRL khóMyiU9y mdLNTVxà phảdLNTVxn đối.

Tôi cònRL cóMVSdfe thểRL vudLNTVxi MVSdfevẻ đượcMVSdfe dLNTVxkhông? TạdLNTVxi saMVSdfeo lạiMVSdfe cdLNTVxảm thấdLNTVxy MyiU9ytrong lMVSdfeòng nặnRLg trĩMyiU9yu nhưMyiU9y đeoMVSdfe MVSdfeđá thếdLNTVx nMyiU9yày? TôiMyiU9y cốMyiU9y gắnMVSdfeg muốnMyiU9y vdLNTVxứt bỏRL MVSdfenó đMVSdfei, nRLhưng nRLó MVSdfecứ đdLNTVxiềm nMyiU9yhiên bấtdLNTVx động.

Chương NgdLNTVxự nóMyiU9yi khdLNTVxông saRLi, đâyMVSdfe quRLả nhiêndLNTVx làdLNTVx mộtdLNTVx nơiRL MyiU9yvui vẻ,MyiU9y “RLmười hMyiU9yai cdLNTVxhốn vui”.

Đáng tiếMVSdfec, RLtâm MyiU9ytrạng RLcủa tMVSdfeôi khôRLng hòMyiU9ya nhậpMyiU9y đượcMVSdfe vớiMyiU9y nơMVSdfei này.

“Tại sadLNTVxo lạiRL MyiU9ycó cdLNTVxái tRLên nhưMyiU9y vậy?”dLNTVx TôiRL rầuMyiU9y rĩMyiU9y hỏi.

“Ở MyiU9yđây códLNTVx mườiMyiU9y hMyiU9yai tụdLNTVx MVSdfeđiểm, mRLỗi mộtMyiU9y cdLNTVxhỗ đềuMVSdfe khiếnMVSdfe ngườiMVSdfe tRLa vuMVSdfei MyiU9ykhông dLNTVxbiết chán”.RL CMVSdfehương NgRLự giảiMyiU9y thích.

“Có thểRL làmMyiU9y ngườiMVSdfe tdLNTVxa quMyiU9yên đMyiU9yi phiềnMVSdfe mMVSdfeuộn khRLông?” MyiU9yTôi tdLNTVxỏ dLNTVxra MVSdfenghi ngờ.

“Có thểMVSdfe, cMyiU9yhỉ cầnMyiU9y RLem tựdLNTVx nguyMyiU9yện”. ChRLương NgựuRL nghMVSdfeiêm tMVSdfeúc nMVSdfehìn tôMyiU9yi, “EmRL nêMyiU9yn làRL mộtMyiU9y ngưdLNTVxời vuMyiU9yi vẻdLNTVx, dLNTVxngay đMVSdfeến cáMyiU9yi têMyiU9yn cRLủa MVSdfeem cũnMVSdfeg gdLNTVxọi làMyiU9y KhảMVSdfe LạRLc cMyiU9yơ mà”.

Khả RLLạc thRLì nMyiU9yhất địnhMyiU9y cdLNTVxó thểdLNTVx vMyiU9yui vẻRL sRLao? TôdLNTVxi cưRLời MyiU9yđau khổ.

Đi dLNTVxlên gácMVSdfe vớiMyiU9y CdLNTVxhương NRLgự, lậpMVSdfe MVSdfetức đãMVSdfe cóRL nhânMyiU9y vMVSdfeiên MVSdfephục vMVSdfeụ đếnRL đónRL, MVSdfeluôn dLNTVxmiệng cdLNTVxhào “TổnMVSdfeg RLgiám đốRLc ChưMVSdfeơng ạ”,MyiU9y “TMVSdfeổng dLNTVxgiám đốcMyiU9y ChươndLNTVxg dLNTVxạ”. TôRLi xáchdLNTVx nhữngRL túiRL MyiU9yto túiMVSdfe nhỏRL củdLNTVxa siêuRL thị,MVSdfe dLNTVxtheo MyiU9ysau CdLNTVxhương NgựRL RLgiống nhưRL mộtMVSdfe MVSdfengười hầu.

Một nhóRLm ngưRLời MyiU9yăn cdLNTVxơm, lRLiên tdLNTVxục gọidLNTVx mónRL dLNTVxđắt tiMyiU9yền, kdLNTVxhông MyiU9ygọi RLnhững RLmón vừdLNTVxa miệng.

Tôi uốndLNTVxg mộtRL dLNTVxloại nMyiU9yước nMVSdfegọt rMVSdfeất ngodLNTVxn, nhưMVSdfeng lạiMVSdfe thấyMyiU9y RLhơi đdLNTVxau đMVSdfeầu, “TạiMyiU9y sMVSdfeao lạRLi thế?MyiU9y TôiRL cdLNTVxó RLuống rượuMyiU9y đMyiU9yâu nhỉ?”NRLgửi MyiU9ykỹ mớiRL pháMVSdfet hiệndLNTVx rdLNTVxa thMVSdfeứ nướRLc nRLgọt tôiRL vRLừa mớiRL RLuống làRL lodLNTVxại rRLượu MyiU9yTây MVSdfepha chế.

Ăn RLxong, nhdLNTVxóm ngườiMyiU9y MyiU9ytách rMVSdfea mỗdLNTVxi ngườMyiU9yi mRLột nRLơi, giốnMyiU9yg nhưMyiU9y MyiU9ysau kMyiU9yhi MyiU9yxem xoMyiU9yng RLmột MVSdfevở kịchdLNTVx vuidLNTVx, chỉRL còdLNTVxn dLNTVxlại sựMyiU9y trốngRL rMVSdfeỗng dLNTVxvà MyiU9ycô đơn.

“Tôi phMyiU9yải đợiMVSdfe mộtMVSdfe lúcRL nRLữa mớdLNTVxi MyiU9yvề nMVSdfehà đưRLợc, khônMyiU9yg MyiU9ythể đểdLNTVx RLmẹ tôiMyiU9y bRLiết tôiMVSdfe RLđã RLuống rưRLợu!” TôiMVSdfe dựaMVSdfe vàoRL ngườidLNTVx ChươMyiU9yng MyiU9yNgự, vòdLNTVx vòMyiU9y cRLái đầdLNTVxu đMVSdfeau nhức,MyiU9y dLNTVxanh MyiU9yta MyiU9ycố gdLNTVxiữ lấydLNTVx vRLai tôi.

“Được!” MVSdfeSao MVSdfeanh tdLNTVxa MVSdfecứ nRLhìn tôiMVSdfe cườiMyiU9y chứ.

Về đếndLNTVx cửa,MVSdfe tdLNTVxôi lụcMVSdfe tRLìm chìaMVSdfe RLkhóa tronMVSdfeg túiRL, RLsau đódLNTVx mởMVSdfe cửa.

Chương NgựdLNTVx cMVSdfeứ cườidLNTVx tôi,MVSdfe “TRLại MVSdfesao lấydLNTVx cMyiU9yhìa khóadLNTVx RLnhà RLem đểRL mởRL cửMyiU9ya nhàMyiU9y tôi?”

“Có đMyiU9yược khônMVSdfeg?” dLNTVxTôi gãiRL gãidLNTVx đầu,RL “DùngMVSdfe dLNTVxchìa dLNTVxkhóa cdLNTVxủa MyiU9yanh MVSdfemở RLthử xem”.

Quả nhMVSdfeiên, adLNTVxnh MVSdfeta mởMVSdfe đưMVSdfeợc cửadLNTVx rMVSdfea, tMyiU9yôi đMyiU9yi theMVSdfeo vàdLNTVxo, gụRLc mMVSdfeặt xMyiU9yuống MyiU9ysofa mMVSdfeà RLkhóc, “TạidLNTVx sMyiU9yao chìRLa MyiU9ykhóa MVSdfecủa anMVSdfeh MyiU9ylại códLNTVx thểMyiU9y MVSdfemở cMyiU9yửa MVSdfenhà tôMyiU9yi dLNTVxchứ, màdLNTVx saMVSdfeo tMyiU9yôi dLNTVxlại kMyiU9yhông mMyiU9yở được?”

Chương MyiU9yNgự ngồidLNTVx dướiMVSdfe tRLhảm, MyiU9ykhông chMyiU9yớp mắtMVSdfe MyiU9ynhìn tôi,dLNTVx “NRLgốc dLNTVxạ, khMyiU9yóc cMVSdfeái gìMVSdfe, dLNTVxvì dLNTVxmột chiRLếc cMyiU9yhìa khóMyiU9ya sRLao? NgàRLy MyiU9ymai đáMyiU9ynh cMyiU9yho RLem MVSdfemột MVSdfechiếc MVSdfelà đượMVSdfec cMyiU9yhứ gì”.

“Không phảMyiU9yi vdLNTVxì MVSdfechìa khóaRL!” RLTôi vẫRLn khóRLc, dLNTVxkhông bMVSdfeiết vMVSdfeì saMyiU9yo, MVSdfenước dLNTVxmắt MVSdfekhông thểMyiU9y nàoMyiU9y cầmMyiU9y lRLại được.

“Thế RLlà vMyiU9yì cádLNTVxi gì?”

“Vì dLNTVxTiêu dLNTVxViễn!” dLNTVxTôi vừaMVSdfe nóiMyiU9y RLvừa khóc.

Chương dLNTVxNgự dLNTVxkhông nóiRL gìMVSdfe, cdLNTVxhâm tMVSdfehuốc MyiU9ylá, ngMVSdfeậm trêdLNTVxn miệng.

Có thểRL RLdo khócMVSdfe RLmệt RLquá, tdLNTVxôi ngápMyiU9y mRLột cádLNTVxi rồidLNTVx dầndLNTVx dầdLNTVxn chìMyiU9ym vdLNTVxào dLNTVxgiấc mơ.

Trong RLmơ, TiêuMyiU9y ViễnRL cứRL đứngdLNTVx ởdLNTVx MVSdfetrên cMVSdfeao, tôdLNTVxi cốMyiU9y ngMVSdfeước nhMVSdfeìn thếdLNTVx dLNTVxnào cMyiU9yũng kMyiU9yhông tdLNTVxhể nhìndLNTVx RLđược vàoRL mắtMVSdfe anh.

Sáng sớmdLNTVx tỉMyiU9ynh lại,RL toMyiU9yàn tMVSdfehân RLướt đẫMVSdfem mồMVSdfe hôi,dLNTVx dLNTVxuể oảiMyiU9y vMVSdfeặn mìMyiU9ynh, ngoMyiU9yác miMVSdfeệng dLNTVxngáp dài.

Vừa quMyiU9yay ngườiMyiU9y, đdLNTVxã nhìnMVSdfe thấyRL mộdLNTVxt gươnMyiU9yg mặtMyiU9y tRLo hiệMyiU9yn dLNTVxra MVSdfetrong gươnMVSdfeg. RLMá dLNTVxơi, RLthì rMVSdfea đâRLy khôMyiU9yng phảMyiU9yi dLNTVxlà phòRLng ngMVSdfeủ cdLNTVxủa nRLhà mình!

“Tỉnh rồRLi MyiU9yà?” ChưMVSdfeơng MyiU9yNgự dMyiU9yáng vẻMyiU9y rMyiU9yất MVSdfethoải MVSdfemái RLxuất dLNTVxhiện trướcMVSdfe MyiU9ymặt tMyiU9yôi, aMVSdfenh RLta cMyiU9yó vRLẻ nhưMyiU9y vMyiU9yừa rửaRL mặt,dLNTVx tRLrên tóMyiU9yc còRLn đọMVSdfeng lạidLNTVx vdLNTVxài giọMVSdfet nướdLNTVxc, tRLrông lạiMVSdfe MyiU9ytrẻ rdLNTVxa vàRLi tuMyiU9yổi, cứdLNTVx nhdLNTVxư cậuMyiU9y cMyiU9yon RLtrai dLNTVxlớn MyiU9ycủa RLnhà hàngMyiU9y xóm.

Thấy tôidLNTVx hRLoảng loạn,MyiU9y MyiU9yChương NgRLự RLnói: “HdLNTVxôm quRLa RLem MVSdfeuống rượdLNTVxu saMVSdfey, RLkhông dámdLNTVx vềRL nhMyiU9yà, RLcứ RLđòi MyiU9yđến MVSdfechỗ tôi!”

Trời MyiU9yơi, tMyiU9yôi đMyiU9yiên rMyiU9yồi sao?

“Bây gMyiU9yiờ MVSdfemấy gMVSdfeiờ rMyiU9yòi?” TôdLNTVxi hỏdLNTVxi dLNTVxChương Ngự.

“7h30”. AdLNTVxnh chỉMVSdfe đồngdLNTVx hồRL trdLNTVxên tRLường nói.

“7h30? SMVSdfeao MVSdfeanh khôngMVSdfe gọidLNTVx MyiU9ytôi dậyMyiU9y sớmMyiU9y hơndLNTVx? TMVSdfeôi sRLắp đếndLNTVx muMVSdfeộn rMyiU9yồi”. TôRLi nhRLặt áoRL ldLNTVxên rồMyiU9yi chạMyiU9yy RLra ngoàMyiU9yi, tMyiU9yhì bịRL aRLnh giữRL lại,MyiU9y “ĐểdLNTVx dLNTVxtôi đưaRL edLNTVxm đi”.

Ngồi troMVSdfeng chiếcdLNTVx xMyiU9ye MMyiU9yer BendLNTVxz cMVSdfeủa ChMVSdfeương NgựRL tôMyiU9yi gọidLNTVx đMVSdfeiện chdLNTVxo mẹ,RL mMyiU9yẹ tôMyiU9yi tráMyiU9ych MyiU9ymắng téRL tát:MyiU9y “MVSdfeVẫn cMyiU9yòn nMVSdfehớ dLNTVxtôi lMVSdfeà mdLNTVxẹ côMVSdfe à?MyiU9y CảMVSdfe đdLNTVxêm dLNTVxđi đâMVSdfeu hảMVSdfe? MyiU9yGọi điRLện cMVSdfeho cRLô RLtoàn tdLNTVxắt máy”.

“Thì giờMVSdfe coMyiU9yn gọiMyiU9y MVSdfeđiện chRLo MyiU9ymẹ MyiU9yđây thôi?”

“Tôi gMVSdfeọi điệnRL RLcho MVSdfecô cảMVSdfe MyiU9yđêm tMyiU9yhì saMVSdfeo?” GiọMyiU9yng mdLNTVxẹ tôdLNTVxi hơRLi nghẹnMVSdfe ngàodLNTVx, “ConRL MyiU9ycó bidLNTVxết sMVSdfeuýt MyiU9ynữa RLdọa MyiU9ychết mMVSdfeẹ rồiRL kdLNTVxhông? MVSdfeBên ngRLoài lộndLNTVx xộnMVSdfe nhưMyiU9y thế,RL dLNTVxnếu MVSdfecon MyiU9ycó MyiU9yxảy rMyiU9ya vRLiệc gMVSdfeì tdLNTVxhì mMVSdfeẹ biMVSdfeết MVSdfelàm tdLNTVxhế nàoRL chứ?”

“Mẹ, coMVSdfen MVSdfesai rồMVSdfei, cMVSdfeon MVSdfexin lỗiMyiU9y MVSdfemẹ!” TôdLNTVxi thdLNTVxành thậtMVSdfe nói.

Mẹ tMyiU9yôi MVSdfemãi khônMyiU9yg ndLNTVxói gMyiU9yì, dLNTVxnửa phútMyiU9y saMyiU9yu mớidLNTVx nói:dLNTVx “HếtRL gRLiờ lRLàm MVSdfenhớ dLNTVxvề nMyiU9yhà sớMyiU9ym, đdLNTVxừng cóMVSdfe ldLNTVxượn MyiU9ylờ bdLNTVxên ngoàRLi nữa”.

“Vâng ạ”MVSdfe. MyiU9yTắt điệndLNTVx dLNTVxthoại, MyiU9ytrong dLNTVxlòng dLNTVxvẫn tMyiU9yhấy áMVSdfey náyRL khóMVSdfe chịu.

Tôi nhdLNTVxìn đồngMVSdfe hRLồ, nóidLNTVx: “LàmdLNTVx ơn,dLNTVx nMyiU9yhanh MyiU9ylên mộMyiU9yt chút!MVSdfe SắRLp muộRLn mdLNTVxất rồi!”

Anh dLNTVxta MyiU9ychăm chMVSdfeú nMyiU9yhìn đưMVSdfeờng, nRLói: “CũngMyiU9y khôngMVSdfe tMyiU9yhể MVSdfeđâm vàoMVSdfe xMVSdfee MyiU9yngười kháMVSdfec được!”

Đến dLNTVxcơ quaMVSdfen dLNTVxvừa kịpRL MyiU9y8 gRLiờ đúng,MVSdfe tôiMVSdfe vộiRL vMyiU9yàng MyiU9ychạy đếnRL vănRL phòng.

“Túi củRLa edLNTVxm!” ChươnMVSdfeg NMVSdfegự cMyiU9yhạy thMyiU9yeo đMyiU9yưa túMVSdfei cMVSdfeho tdLNTVxôi, “TMyiU9yại saMVSdfeo trêRLn mặtMVSdfe vẫnMVSdfe còMyiU9yn vếtRL nướcMyiU9y miếRLng MVSdfenày?” RLAnh dùngMVSdfe MVSdfengón MVSdfetay MVSdfelau laMyiU9yu giúpMVSdfe tôi,MVSdfe sMVSdfeau đMyiU9yó đưRLa túidLNTVx chMyiU9yo tôi.

Tôi vMyiU9yơ lMyiU9yấy địnhMVSdfe cRLhạy MyiU9yđi, thMyiU9yì nhìnMVSdfe MVSdfethấy TiêuRL VRLiễn đứngRL ngRLay RLở cửadLNTVx chính.

“Tôi MVSdfekhông đếnMVSdfe muộn,RL khôngRL tdLNTVxin anMVSdfeh nhìMyiU9yn xem!”MVSdfe dLNTVxTôi RLgiơ đồngMyiU9y hồMVSdfe MyiU9ycho TiMVSdfeêu VMyiU9yiễn xem.

“Người vừaMyiU9y đMyiU9yưa edLNTVxm đRLến MVSdfelà dLNTVxai?” MVSdfeAnh làdLNTVxm MVSdfemặt lMyiU9yạnh lùdLNTVxng hỏiMyiU9y tôi.

Hóa rdLNTVxa TổnMyiU9yg giáRLm sátMyiU9y dLNTVxđại nhâRLn đRLứng đâyMyiU9y khôMVSdfeng phảRLi đdLNTVxể kiểmMVSdfe tdLNTVxra sựdLNTVx chMVSdfeuyên cầdLNTVxn, vậydLNTVx thMyiU9yì chẳngMyiU9y sợRL aMyiU9ynh tRLa nMVSdfeữa, “CRLhẳng lMVSdfeiên quMVSdfean gìMVSdfe MyiU9yđến anRLh cả!”dLNTVx TôdLNTVxi kMyiU9yhông RLnhìn anRLh, tdLNTVxung tẩyRL đMVSdfei vào.

“Khả…”

Tôi ngRLhe tMVSdfeiếng anMyiU9yh gọMyiU9yi, dLNTVxcũng dLNTVxkhông quRLay dLNTVxđầu lại.MVSdfe MyiU9yBây giờMyiU9y MyiU9ylà MyiU9ygiờ làdLNTVxm vMyiU9yiệc, khônMVSdfeg nRLói chudLNTVxyện riRLêng tư

 

3. KhMyiU9yả MVSdfeLạc, cRLó ngMVSdfehĩa làMyiU9y dLNTVxkhả áidLNTVx vRLà lạMVSdfec quan

Tôi bdLNTVxận rộnMVSdfe tổnMyiU9yg hRLợp dMVSdfeữ liệu,MVSdfe cứMyiU9y MVSdfebị điệnMVSdfe thoMyiU9yại MVSdfenội tuyếndLNTVx làMVSdfem MyiU9yồn đếMVSdfen nhứcRL đầu,MVSdfe “TMyiU9yiểu MVSdfeLưu, MyiU9ygiúp dLNTVxnghe đRLiện thMyiU9yoại chMyiU9yút đi!”dLNTVx TôRLi khôMyiU9yng nMyiU9ygơi MyiU9ytay, đànMyiU9yh MVSdfephải pdLNTVxhiền đMyiU9yến TiMyiU9yểu Lưu.

“Tổng giámMVSdfe sátdLNTVx TiêdLNTVxu bảodLNTVx chMVSdfeị đếMyiU9yn vădLNTVxn pdLNTVxhòng củMyiU9ya aMVSdfenh ấy!”dLNTVx dLNTVxTiểu LưMyiU9yu RLthật làMVSdfe nRLhanh ndLNTVxhẹn, dậpRL điRLện thoạiMVSdfe xuốMyiU9yng dLNTVxđã truMyiU9yyền đRLạt ngay.

Tôi chẳngMVSdfe đểRL ýMVSdfe đếnMyiU9y lờiRL MVSdfecô ấyMVSdfe nóRLi, tiếpMyiU9y tụcdLNTVx tổMVSdfeng hợpRL phiếuRL thốngMyiU9y dLNTVxkê sRLố liệuRL cônMyiU9yg viMVSdfeệc màMyiU9y tRLổ dLNTVxtrưởng giMVSdfeao, sốMyiU9y MyiU9yliệu qMyiU9yuá dLNTVxphức tRLạp, làmdLNTVx tRLâm MVSdfetrí tôiRL rốMVSdfei loạn.

Một lRLúc dLNTVxđiện thMVSdfeoại MyiU9ylại reMVSdfeo, TiểuMyiU9y LưuRL nghMyiU9ye rRLồi nMVSdfeói: “TổngMyiU9y giádLNTVxm sdLNTVxát TiêdLNTVxu bảodLNTVx chịMyiU9y nhanRLh đếnMyiU9y vMVSdfeăn phòRLng cMVSdfeủa MyiU9yanh ấyRL, dữRL liệudLNTVx lầMVSdfen trdLNTVxước chMVSdfeị tdLNTVxổng hợpdLNTVx MyiU9ycho adLNTVxnh ấdLNTVxy cMVSdfeó chútdLNTVx vấdLNTVxn đề”.

“Được!” TôRLi trdLNTVxả lờidLNTVx mộtMVSdfe tiMyiU9yếng, MVSdfevẫn ngMVSdfeồi MVSdfeì khônRLg nhúcRL nhMyiU9yích. MVSdfeDữ liệMVSdfeu MyiU9ycó vấRLn đề,dLNTVx andLNTVxh nMyiU9yên tdLNTVxìm MVSdfetổ trưởdLNTVxng, tRLôi khônMyiU9yg chịMyiU9yu trMyiU9yách nhiRLệm trựcMVSdfe tiếMyiU9yp RLvới tổngRL giáMVSdfem sát.

Mặc kệMyiU9y tổngdLNTVx giámdLNTVx sRLát TiêuRL, tôidLNTVx vốnMVSdfe yếdLNTVxu RLbóng víaMVSdfe, khônMVSdfeg cMyiU9yhịu MyiU9yđựng RLđược RLkhi phdLNTVxải đdLNTVxối ddLNTVxiện MVSdfevới bộRL mRLặt lạnhdLNTVx lùMyiU9yng cMVSdfeủa aRLnh dLNTVxta. SáMyiU9yng nMyiU9yay, anMVSdfeh RLta mRLặt MVSdfelạnh tanMyiU9yh đứndLNTVxg ởMyiU9y cửaMyiU9y gRLọi tRLôi, giốMVSdfeng nRLhư tôMVSdfei RLphạm MVSdfelỗi lầdLNTVxm RLgì, ngườiMyiU9y hôdLNTVxm quMyiU9ya MyiU9yđi lượdLNTVxn siêuMyiU9y thdLNTVxị vớRLi NgôRL DuyMyiU9yệt làdLNTVx RLanh tadLNTVx, kMyiU9yhông pMyiU9yhải tdLNTVxôi, bâyRL gMVSdfeiờ MVSdfelại đMVSdfeến gâydLNTVx MyiU9ysự MVSdfegì MyiU9yvới tMVSdfeôi chứ?

 Điện thoạdLNTVxi lạiMVSdfe reoMVSdfe, TiểudLNTVx dLNTVxLưu cứMyiU9y nhMyiU9yìn MVSdfetôi MyiU9ylắc đMyiU9yầu, “NếudLNTVx mdLNTVxà đRLắc tộMVSdfei RLvới tMVSdfeổng giámRL sRLát TiêMyiU9yu, MVSdfechị sMVSdfeẽ RLkhông yêndLNTVx thdLNTVxân đâu”.

Tôi quyRLết địMyiU9ynh lấyRL hdLNTVxai cụcdLNTVx bônRLg nhétRL vRLào taiRL, đúngMyiU9y RLlà MVSdfetôi đadLNTVxng muốMyiU9yn đượdLNTVxc yRLên thânRL đây.

Reo đMVSdfeến nửaRL ngàyMyiU9y, điệnMyiU9y tMVSdfehoại cMVSdfeuối cùndLNTVxg cũMyiU9yng nMVSdfeằm yMyiU9yên, tMVSdfeôi thởRL phào.

Vừa dLNTVxngẩng đầu,MVSdfe đãRL nMyiU9yhìn thdLNTVxấy dLNTVxTiêu ViRLễn đứngMVSdfe ởRL cMyiU9yửa phòngRL làmMyiU9y việcdLNTVx, mặtdLNTVx buồnMyiU9y rầuRL nhRLìn tôMVSdfei, đôiRL môidLNTVx mímRL lạMyiU9yi thànhdLNTVx MVSdfemột vệtMVSdfe mỏng.

“Điền KhảRL LạMVSdfec, dLNTVxem lạiRL đMVSdfeây chdLNTVxút!” GiọRLng dLNTVxnói dịRLu dàngMyiU9y RLcủa MVSdfeanh dLNTVxdu dươnMVSdfeg nhMVSdfeư MVSdfetiếng đàMVSdfen vMVSdfeiolincen, dụRL dRLỗ khiMVSdfeến RLtôi khôdLNTVxng tựdLNTVx RLchủ đượdLNTVxc màMVSdfe đứngdLNTVx lênMyiU9y điMVSdfe theRLo anh.

Đi đưdLNTVxợc mấMyiU9yy bướcdLNTVx mdLNTVxới RLkhông khỏidLNTVx mắngMyiU9y thMVSdfeầm mìMyiU9ynh vRLô dụngMyiU9y, chẳnMyiU9yg lẽMVSdfe chỉMyiU9y cMyiU9yần TMVSdfeiêu ViễnRL MyiU9yngoắc tayMyiU9y, tôdLNTVxi MyiU9ysẽ lRLiền ngoaMVSdfen ngoãMyiU9yn cMyiU9yhạy đếRLn sao?

Tiêu ViễndLNTVx MyiU9yđi phíRLa trước,RL đdLNTVxể lạRLi phíMVSdfea tMVSdfeôi dángdLNTVx lưngdLNTVx cdLNTVxao MyiU9ythẳng củaRL anhRL, MyiU9ytôi nhìRLn bRLóng dLNTVxlưng ấy,RL RLkhông thểMVSdfe dừngRL MyiU9ybước được.

Tiêu ViễdLNTVxn ơMyiU9yi TdLNTVxiêu ViMyiU9yễn, adLNTVxnh MyiU9ylà dLNTVxkhắc tiRLnh dLNTVxcủa em.

Văn phòndLNTVxg MyiU9ycủa dLNTVxTiêu VidLNTVxễn cóMyiU9y mùiRL hươngMyiU9y hoMyiU9ya hồngdLNTVx nồdLNTVxng nRLàn, tMyiU9yôi hMVSdfeít mạndLNTVxh mộMVSdfet dLNTVxhơi, hỏi:dLNTVx “MùidLNTVx hưdLNTVxơng dLNTVxở đâdLNTVxu thế?”

Tiêu ViễnMyiU9y nhMVSdfeư làMyiU9ym ảodLNTVx thuậdLNTVxt lấyRL rMyiU9ya dướMyiU9yi bRLàn làmMyiU9y RLviệc mộtRL bódLNTVx dLNTVxhoa MVSdfehồng RLto, nói:MVSdfe “TặngMVSdfe MyiU9yem quMVSdfeà xiMVSdfen lỗiMyiU9y, đừngdLNTVx trádLNTVxnh MVSdfemặt adLNTVxnh nữa!”

Nhìn bMyiU9yó MyiU9yhoa tdLNTVxo, lMVSdfeộng lẫyMyiU9y đẫMVSdfem dLNTVxsương, dLNTVxtôi khôRLng nhận,MyiU9y mMyiU9yà hỏidLNTVx lạMyiU9yi aMyiU9ynh: “TạiRL sMyiU9yao lMVSdfeại cầMVSdfen quRLà MyiU9yxin lMVSdfeỗi em?”

Tiêu ViễnMyiU9y cườidLNTVx cưMyiU9yời ngạidLNTVx ngùngdLNTVx, “SáMyiU9yng RLnay tháiMVSdfe đMVSdfeộ củRLa MVSdfeanh khôMVSdfeng tốt!”

Tôi cdLNTVxố tìMyiU9ynh liếMVSdfec MyiU9ynhìn RLanh, “ChMyiU9yỉ cMyiU9yó sádLNTVxng ndLNTVxay tháMVSdfei độMyiU9y kdLNTVxhông tMVSdfeốt MyiU9ythôi sao?”

Anh dMVSdfeúi hoMVSdfea vàoMyiU9y MyiU9ytay MyiU9ytôi, “Đúng,dLNTVx dLNTVxanh lúMVSdfec ndLNTVxào tháiRL MVSdfeđộ cũndLNTVxg RLkhông tMyiU9yốt, xMyiU9yin lãdLNTVxnh đạoMyiU9y thMVSdfea thứ,dLNTVx RLđã đưRLợc chưa?”

Tôi ômMVSdfe MyiU9ybó MVSdfehoa tdLNTVxo, đưMVSdfea lêdLNTVxn ngửiMVSdfe, khôngRL kìmMVSdfe đMVSdfeược, hắtRL hơiMyiU9y mộtMVSdfe tiếng.

Tiêu ViRLễn cườiRL tôiMVSdfe, “NgMVSdfeốc thế,MVSdfe MVSdfelàm vậyMVSdfe MyiU9ydễ bịRL MVSdfedị ứngdLNTVx RLvới phấRLn hoa!”

“Ngốc thìMVSdfe lMVSdfeàm sRLao? NgRLốc cũdLNTVxng chRLẳng phạmMyiU9y pháp”.

“Đúng, eRLm ngốcMyiU9y đếndLNTVx khácdLNTVx RLngười, lạiRL RLthành ưuMVSdfe điểm”.

Tôi nhìRLn TdLNTVxiêu ViMVSdfeễn ngạcRL nhMyiU9yiên, “NgàiMVSdfe tổMVSdfeng dLNTVxgiám sáRLt, ngRLài MyiU9ybiết dLNTVxăn nRLói MyiU9ytừ khRLi MyiU9ynào vậy?”

Anh khônMyiU9yg nhdLNTVxìn tôiMyiU9y, chỉdLNTVx cúRLi đầudLNTVx nRLhìn RLvào mặtMVSdfe bàdLNTVxn sạchRL bdLNTVxóng, “…MyiU9y TMyiU9yừ kMVSdfehi andLNTVxh pháMyiU9yt hMVSdfeiện sắpdLNTVx mấtMyiU9y em!”

Ra khỏiMVSdfe vădLNTVxn phòMVSdfeng củaMVSdfe TMVSdfeiêu ViễndLNTVx, tôRLi đMyiU9yến phRLòng giảiMVSdfe MVSdfelao ngồidLNTVx mdLNTVxột lúcRL, MyiU9ymuốn cdLNTVxho dLNTVxcảm MVSdfexúc củadLNTVx RLmình bìnhRL MyiU9ytĩnh trởMyiU9y lại.

Giáo sưdLNTVx MyiU9yĐiền lạiMyiU9y đMVSdfeang pMyiU9yha tràdLNTVx, tRLôi nhRLìn nhìnMVSdfe ôngdLNTVx gMVSdfeật gMyiU9yật đầuMyiU9y, MVSdfeông lạiRL khônMyiU9yg RLvội trởRL vdLNTVxề làRLm việMyiU9yc, ngồiRL xMVSdfeuống đốidLNTVx MVSdfediện vMyiU9yới tMVSdfeôi, “TâmMVSdfe trạngRL kMVSdfehông vudLNTVxi à?”

Tôi RLcũng khôngRL giấuMyiU9y diếm,MVSdfe MyiU9ymiễn dLNTVxcưỡng nMyiU9yở nụdLNTVx cười.

“Có phảMVSdfei làRL dLNTVxliên quRLan đếnMVSdfe thờidLNTVx tMVSdfeiết MyiU9ykhông, hôRLm MVSdfenay nMyiU9ygười MyiU9ytâm trạngMyiU9y kdLNTVxhông vRLui khdLNTVxông chdLNTVxỉ MVSdfecó mRLình chádLNTVxu!” ÔdLNTVxng RLám chdLNTVxỉ dLNTVxTiêu MyiU9yViễn saMyiU9yo, gầnRL đâyMVSdfe, RLhọ đềuMVSdfe làmdLNTVx việcMyiU9y cdLNTVxùng nhau.

“Chắc là,MVSdfe cóMyiU9y lẽ,MyiU9y chRLắc RLcũng dLNTVxcó dLNTVxkhả nănMVSdfeg nàMyiU9yy đấMyiU9yy ạ!”MyiU9y MVSdfeTôi dLNTVxkhông muốnRL khdLNTVxông MyiU9ykhí quRLá nặngMVSdfe dLNTVxnề, nMyiU9yên cốMVSdfe gắnRLg mởdLNTVx miệng.

Ông cườiMyiU9y, hỏiRL: “TạiMVSdfe sRLao MyiU9ycháu RLtên lMyiU9yà KhảMVSdfe Lạc?”

“Khả lạc,MVSdfe cMyiU9yó nMVSdfeghĩa lMVSdfeà khảMyiU9y MyiU9yái vdLNTVxà lạRLc qdLNTVxuan ạ”.dLNTVx KMyiU9yhi RLtôi rdLNTVxa đời,dLNTVx CoMVSdfela chưMyiU9ya pdLNTVxhải làMyiU9y đồMyiU9y MVSdfeuống phổMyiU9y biếndLNTVx tMyiU9yrên RLthế giớRLi, ítdLNTVx dLNTVxra TrundLNTVxg QMVSdfeuốc vRLẫn dLNTVxchưa MyiU9ycó RLloại nướcRL nRLgọt tRLên dLNTVxlà KhảMyiU9y lạdLNTVxc này.

“Khả dLNTVxái, lạcdLNTVx qdLNTVxuan…”, vdLNTVxị gMVSdfeiáo sMVSdfeư gMVSdfeià lẩMyiU9ym MVSdfebẩm nRLói, “CáMVSdfei têRLn nMVSdfeày hayMyiU9y, MVSdfehy vọMyiU9yng cMyiU9yon ngườMVSdfei cháRLu đượcRL nMyiU9yhư tê”.

“Bác lRLà ngườiRL tRLhứ hMVSdfeai nóidLNTVx MyiU9ytên cháuMVSdfe RLhay đấy”.MyiU9y NgMyiU9yười thứRL nhấtMyiU9y nóMyiU9yi nMyiU9yhư vMVSdfeậy tấRLt nhMVSdfeiên làMVSdfe mẹMyiU9y tMyiU9yôi rồi.

“Ồ?”

“Bác khMyiU9yông nódLNTVxi KhảRL LạcRL MyiU9ylà nRLước RLuống MVSdfecó gaMVSdfe”. TôiMVSdfe nMyiU9yhún vaMVSdfei, cườidLNTVx vớMyiU9yi ông.

Buổi tốRLi vềRL nMyiU9yhà, MyiU9yngồi dLNTVxxem MyiU9yphim dMyiU9yài tậMyiU9yp lMVSdfeúc RL8 gRLiờ vớMyiU9yi mẹ.

Biết mdLNTVxẹ vMyiU9yẫn cMVSdfeòn giậnRL tôMVSdfei, nênRL RLtôi MyiU9ykhông MyiU9ydám nóiMyiU9y năndLNTVxg gì,dLNTVx chămdLNTVx dLNTVxchú MVSdfengồi đợiMyiU9y mẹRL phêdLNTVx bình.

Thấy tôMVSdfei dLNTVxngáp lRLiên tục,MyiU9y mẹdLNTVx cRLó vMyiU9yẻ khdLNTVxông đàndLNTVxh MVSdfelòng ndLNTVxói: “MệtdLNTVx thìMyiU9y điMVSdfe nMyiU9ygủ đi”.

“Không mệtRL, MVSdfekhông mệt”MyiU9y CốRL lấyMyiU9y tinMyiU9yh thdLNTVxần, tiếpMVSdfe MyiU9ytục ngồiMyiU9y đếmdLNTVx thờMVSdfei gMyiU9yian dLNTVxvới mẹ.

Ti vMyiU9yi chMVSdfeèn MVSdfechương tRLrình MVSdfequảng cáoMVSdfe, MVSdfeđiều nàyMyiU9y làMVSdfem RLcho RLngười dLNTVxta MVSdfecực kỳMyiU9y RLthấy phRLản RLcảm, mộdLNTVxt nhóMVSdfem MVSdfengười vừRLa nhMVSdfeảy vMyiU9yừa hát,dLNTVx dLNTVx“Tết nămdLNTVx naRLy kRLhông nhậRLn quàMVSdfe…” đúngRL lRLà chẳngdLNTVx rMyiU9ya làmdLNTVx saodLNTVx! ẢnhMyiU9y hưởngMyiU9y nghiMVSdfeêm trRLọng đếndLNTVx việcMVSdfe dLNTVxnghe nhìMVSdfen dLNTVxcủa tRLoàn dân.RL TôMVSdfei MVSdfethật khôngRL hiểRLu cácMVSdfe MVSdfecơ quadLNTVxn pdLNTVxhê chuẩndLNTVx MVSdfenhư thếMyiU9y nào,MyiU9y RLcái kiểMyiU9yu quảngMyiU9y cMyiU9yáo MyiU9yvớ dLNTVxvẩn RLnhư thếdLNTVx nMyiU9yày cũndLNTVxg đưdLNTVxợc dLNTVxlên MyiU9yti vidLNTVx. CácRL quảRLng cáodLNTVx kMVSdfehác tMVSdfehì MyiU9ymất tiề,dLNTVx quảdLNTVxng cáoMyiU9y MyiU9ynày thRLì mdLNTVxất mạng.

Mẹ MVSdfetôi MyiU9ycũng dLNTVxcảm tRLhấy điếcRL taMVSdfei, tắtRL dLNTVxti vMyiU9yi điMVSdfe, đedLNTVxo kínMyiU9yh lãRLo nêMyiU9yn đọcdLNTVx báo.

“Mẹ đừRLng xeMVSdfem RLnữa, nghMyiU9yỉ ngơMVSdfei sMyiU9yớm dLNTVxđi tMyiU9yhôi! MRLắt đãRL khôMyiU9yng MyiU9ytốt rồiMVSdfe MVSdfecòn dLNTVxcứ thíMyiU9ych đọcMyiU9y chữdLNTVx MVSdfenhỏ!” TôMVSdfei RLkhông MyiU9ybiết mìnhMyiU9y từdLNTVx lMyiU9yúc RLnào cũndLNTVxg MyiU9yhọc mẹMyiU9y cáidLNTVx tíMVSdfenh cMyiU9yàu nhàuMyiU9y nhữdLNTVxng dLNTVxchuyện vụndLNTVx vặt.

“Mẹ đâuMVSdfe giốMVSdfeng MyiU9ycon được,MyiU9y nằmRL MyiU9yxuống MyiU9ylà ngủ.RL NhiềRLu dLNTVxtuổi rồiMyiU9y, ngủMVSdfe ít,dLNTVx ngdLNTVxủ kMyiU9yhông đượdLNTVxc!” RLMẹ tôdLNTVxi MyiU9ychậm rRLãi nói.

“Con MyiU9ynói chdLNTVxuyện vớiMyiU9y mMyiU9yẹ”. TdLNTVxôi sáRLn lạiMyiU9y bMVSdfeên mRLẹ, nũnMVSdfeg nRLịu. NgàMyiU9yy béMyiU9y, tRLôi thíMVSdfech đượcMVSdfe dLNTVxsà vàoRL ldLNTVxòng mMVSdfeẹ, tdLNTVxhật lRLà thích.

Mẹ rRLốt cuộMVSdfec cũngdLNTVx bdLNTVxỏ RLbáo xuốRLng, “RLThôi được,MVSdfe mMyiU9yẹ cũMVSdfeng đaMyiU9yng muốRLn nRLói chuMVSdfeyện vớiRL codLNTVxn. TốidLNTVx quRLa dLNTVxcon MyiU9ykhông MVSdfevề, dLNTVxđi đRLâu vậy?”RL MyiU9yTôi biMVSdfeết ngadLNTVxy mdLNTVxẹ sẽMVSdfe hỏiRL câMVSdfeu MVSdfehỏi nàdLNTVxy mà.

“Tụ tậRLp MyiU9yvới bdLNTVxạn bè,MyiU9y ngMyiU9yhịch dLNTVxphá MyiU9ycả đêm!”MVSdfe TôiMyiU9y đàndLNTVxh phảMyiU9yi nóiMVSdfe dối.

Xin thưMVSdfeợng MVSdfeđế MVSdfetha lỗMVSdfei chMVSdfeo RLtôi, nếudLNTVx đểdLNTVx mMVSdfeẹ tMyiU9yôi dLNTVxbiết tôiRL uốnMyiU9yg dLNTVxrượu saydLNTVx, lạiMyiU9y quMVSdfea đêmdLNTVx tMyiU9yrong nhdLNTVxà RLmột RLngười đànMyiU9y dLNTVxông MVSdfeđộc thâdLNTVxn, chắcMyiU9y MyiU9ymẹ sẽdLNTVx tuRLyệt tdLNTVxình dLNTVxmẹ coRLn dLNTVxvới RLtôi mất.

Mẹ dLNTVxthở dàdLNTVxi, MyiU9y“Sao cMyiU9yon chẳRLng lúcdLNTVx nàoRL đểdLNTVx MyiU9ymẹ đưMVSdfeợc MVSdfeyên tâdLNTVxm vậy!”

Tôi ngoMyiU9yan RLngoãn nhMyiU9yận lỗiMVSdfe, thàdLNTVxnh thậtRL đểMyiU9y dLNTVxđược kdLNTVxhoan hồng.

“Khả dLNTVxKhả à,MVSdfe RLcon MVSdfecũng khdLNTVxông dLNTVxcòn nhRLỏ nMVSdfeữa, cMVSdfeó phảidLNTVx MVSdfelà dLNTVxcon cRLũng nMyiU9yên tìmMVSdfe mộdLNTVxt ngườiMyiU9y bạndLNTVx RLtrai chMVSdfeo RLổn địnhMVSdfe đidLNTVx kMyiU9yhông? ĐểdLNTVx mẹdLNTVx đỡRL RLphải bậnMyiU9y MVSdfetâm MVSdfemãi!” MẹRL tôiMVSdfe dLNTVxnói vRLẻ suMVSdfey tư.

Bạn traMVSdfei MVSdfeđâu phảiMyiU9y MyiU9ycứ nRLói tRLìm làMyiU9y tìmMyiU9y đượcdLNTVx dLNTVxđâu? CứRL RLnhư ldLNTVxà RLđã đượcRL đặtRL sẵMVSdfen ởMyiU9y đâuMyiU9y đóMyiU9y đdLNTVxợi tRLôi đếdLNTVxn nhMyiU9yặt vMVSdfeề vậy.

Mẹ tdLNTVxôi đúnMyiU9yg làdLNTVx ngườRLi haMVSdfey sốtMVSdfe ruMyiU9yột. MVSdfeTôi cườidLNTVx cMyiU9yười, tMyiU9yự nhMVSdfeiên lRLại nhớRL đếdLNTVxn TRLiêu ViRLễn, dLNTVxnhớ đếnMVSdfe RLđôi mRLắt sáMVSdfeng lấMVSdfep ldLNTVxánh củaMyiU9y andLNTVxh, nhớRL đếndLNTVx bóMVSdfe hodLNTVxa hồngMyiU9y andLNTVxh tdLNTVxặng hdLNTVxôm nay.

Có phảiMyiU9y dLNTVxanh cMVSdfeũng lRLo sRLợ, sợRL cMyiU9yhúng tôidLNTVx cuMVSdfeối cMyiU9yùng kMyiU9yhông thdLNTVxể đếnMVSdfe RLđược vớiMyiU9y MVSdfenhau? NgượcMyiU9y lại,dLNTVx hànhMyiU9y độngdLNTVx RLlo MVSdfelắng cdLNTVxủa aMVSdfenh lạiRL làmRL MVSdfecho tôiRL dLNTVxthấy yêRLn tâRLm, vdLNTVxậy dLNTVxlà aRLnh vẫMyiU9yn MVSdfecòn dLNTVxcó cMyiU9yhút đRLể ýRL đếnRL tôiRL chăRLng? TôiMVSdfe cóMyiU9y tMyiU9yhể MVSdfenào coMyiU9yi đódLNTVx dLNTVxlà hMyiU9yành độngMyiU9y adLNTVxnh vẫnRL MVSdfeyêu tôiRL giốnMVSdfeg nhưdLNTVx tôMVSdfei yêMyiU9yu RLanh đượcMyiU9y không?

“Mẹ còMVSdfen nhMyiU9yớ hồiRL đạdLNTVxi MyiU9yhọc cRLon cdLNTVxó mộtMVSdfe ngườiMyiU9y bMyiU9yạn têndLNTVx TiMVSdfeêu ViễndLNTVx RLkhông?” RLTôi MVSdfengước đầuMVSdfe lên,MyiU9y tMyiU9yâm hMVSdfeồn baRLy bổMyiU9yng thậtRL xa.

Mẹ độtRL nhdLNTVxiên nMyiU9ygừng lRLại, rấtdLNTVx RLlâu saudLNTVx, hìnRLh nhưMyiU9y nhRLớ rdLNTVxa đidLNTVxều gìdLNTVx, RL“Nhớ! MRLùa hèMyiU9y nămMyiU9y đdLNTVxó cMVSdfeon sốtMyiU9y caoRL, lMVSdfeên dLNTVxđến 4RL0 độMyiU9y liền,MyiU9y tdLNTVxrong lRLúc MVSdfemê maMVSdfen bấRLt tỉnhMyiU9y MyiU9ytoàn lRLảm dLNTVxnhảm cRLái MVSdfetên nàMyiU9yy. SadLNTVxu đMyiU9yó, mdLNTVxẹ hỏRLi gdLNTVxiáo viêMVSdfen vMVSdfeà bdLNTVxạn hdLNTVxọc cMVSdfeủa coMVSdfen, mMVSdfeới biếtMVSdfe cậudLNTVx dLNTVxta xuRLất ngoMVSdfeại rồi”.

Tôi tRLròn mắtRL nhìRLn mẹ,MyiU9y “MẹMVSdfe cònRL biếdLNTVxt gìRL nữa?”

“Một giáMVSdfeo viêdLNTVxn cMVSdfeủa bọnRL cRLon RLcho mẹMVSdfe sốdLNTVx điệMyiU9yn thoạidLNTVx RLnhà cậMVSdfeu ấMyiU9yy. MRLẹ vốnMyiU9y địnhMyiU9y MyiU9yhỏi bMyiU9yố mẹdLNTVx cậMVSdfeu MVSdfeta cáRLch RLliên lạcMVSdfe MVSdfebên nướcMyiU9y ngoMVSdfeài, RLmẹ cậuMVSdfe ấyMVSdfe MyiU9ylại MyiU9ynói vớiMVSdfe mẹRL rằngdLNTVx, gMVSdfeia đìnhRL họRL vốnMyiU9y khôRLng đMVSdfeồng MVSdfeý MVSdfecậu ấdLNTVxy dLNTVxvà coMyiU9yn đếnRL vớiMVSdfe nhaMyiU9yu”. MdLNTVxẹ tRLôi bìnhdLNTVx thảMyiU9yn MyiU9ythuật lại,MVSdfe tRLrong giMVSdfeọng nóMyiU9yi tdLNTVxoát lêMyiU9yn sMyiU9yự bRLi thường.

“Dù MVSdfegì cậMVSdfeu ấyRL cũnMyiU9yg đãMVSdfe xuấMyiU9yt ngoạiMVSdfe rồiRL, chRLứng tỏMVSdfe trMyiU9yái RLtim củRLa cRLậu dLNTVxấy cũnMyiU9yg đặtdLNTVx MVSdfeở RLnơi MVSdferất cMVSdfeao, sẽMyiU9y kMVSdfehông MVSdfevì cRLon mdLNTVxà tMVSdfeừ bỏRL tidLNTVxền đồMVSdfe củMVSdfea dLNTVxmình, ngườidLNTVx nhưRL RLvậy khôMVSdfeng lMVSdfeà chỗRL ddLNTVxựa cảMVSdfe RLđời được…”

“Về saMyiU9yu, cậuMVSdfe ấdLNTVxy gọiMyiU9y điệndLNTVx thoạidLNTVx đRLến dLNTVxnhà mìnMyiU9yh mấyMyiU9y lần,MyiU9y mẹRL dLNTVxđều nóiMVSdfe làdLNTVx cMVSdfeon khôMyiU9yng RLcó nhRLà. VMyiU9yề dLNTVxsau nữMyiU9ya, nhàMVSdfe mìMVSdfenh MyiU9yđổi sốRL điệnRL thoạiRL mới…”

Thì MVSdfera giữRLa tôMyiU9yi vMyiU9yà TiêMVSdfeu VdLNTVxiễn cMVSdfeòn cMVSdfeó mộtdLNTVx quãngRL trắcMyiU9y trRLở nhưMyiU9y vậyMVSdfe MyiU9ymà tôMyiU9yi dLNTVxchưa tRLừng biết!

“Mẹ!” TôRLi dLNTVxvội ôMyiU9ym lRLấy mẹ,dLNTVx nằMVSdfem MyiU9ytrong vòRLng tRLay mẹMyiU9y, dLNTVxlau MVSdfenước mắt.

“Khả Khả”.MVSdfe MẹMVSdfe vỗMyiU9y nhMyiU9yẹ MVSdfelưng tôMyiU9yi, RL“Đi nRLgủ đi”.

“Không, hômRL nRLay dLNTVxcon ngủMVSdfe vớiMyiU9y mdLNTVxẹ”. TôdLNTVxi lườiMyiU9y biếngMVSdfe MVSdfekhông chịuMVSdfe rdLNTVxa khMyiU9yỏi lòMyiU9yng mẹ.

Tôi RLsợ budLNTVxổi tốidLNTVx RLngủ RLmột mìdLNTVxnh, nMVSdfehư vdLNTVxậy, khdLNTVxi mMyiU9yơ thấyMyiU9y MVSdfeTiêu RLViễn, tôMyiU9yi dLNTVxsẽ cảmMyiU9y MyiU9ythấy rấtRL RLcô đơn.

Mỗi ngMyiU9yày điRL làdLNTVxm, tôMVSdfei đMyiU9yều cốMVSdfe ýMyiU9y RLtránh dLNTVxTiêu ViễnRL, cốRL MyiU9ygắng trdLNTVxánh cànRLg xRLa cànMyiU9yg tốMVSdfet, RLanh khônRLg còRLn MyiU9ylà chàRLng traMVSdfei trẻRL màMyiU9y tôiMyiU9y tRLừng biếtMVSdfe nữa.

Tiêu ViễnMyiU9y củaRL hiMyiU9yện RLtại, toànMyiU9y thâMVSdfen tdLNTVxoát lêMVSdfen sứdLNTVxc quyMyiU9yến rMyiU9yũ cMyiU9yủa mộtdLNTVx ngườdLNTVxi đànMyiU9y ônRLg trưởngMyiU9y thàndLNTVxh, khíMVSdfe MVSdfephách MVSdfemạnh mMyiU9yẽ lộRL rMVSdfea mộtMyiU9y cáchMyiU9y tựMyiU9y nhiêMyiU9yn tMyiU9yhu hMyiU9yút mọidLNTVx nMyiU9ygười chRLú ý.

Một ngườiMyiU9y đàMVSdfen MVSdfeông ưMyiU9yu MyiU9ytú ndLNTVxhư vậy,MyiU9y tạMVSdfei saMyiU9yo lúcMVSdfe đầuMyiU9y lạidLNTVx thícMVSdfeh mộRLt đứadLNTVx đầuMVSdfe ódLNTVxc MVSdfebã đậuMVSdfe dLNTVxnhư tôiMyiU9y chứ?

Một MVSdfehôm, lớpMVSdfe trưMyiU9yởng MyiU9yChương SínhRL kiếmRL MVSdfeđược MyiU9yhai chidLNTVxếc vdLNTVxé biểuRL diRLễn MyiU9yca nhạMyiU9yc cMyiU9yủa LưMyiU9yu MyiU9yĐức MyiU9yHoa, mandLNTVxg đếnMVSdfe chMVSdfeo tRLôi MVSdfenhư vậMVSdfet hiếnRL tế,MVSdfe “ThếdLNTVx nàodLNTVx? BuổdLNTVxi biểRLu diễdLNTVxn củMVSdfea thầMVSdfen MyiU9ytượng củaRL RLcậu đấy”.

“Thật khôMVSdfeng hổMVSdfe dLNTVxdanh cdLNTVxậu dLNTVxlà lớpRL trưMyiU9yởng, RLđúng lMVSdfeà quádLNTVx vĩMyiU9y đại”.

“Vậy cuốiMyiU9y tuầndLNTVx mìnhMVSdfe đưaRL cậMyiU9yu đdLNTVxi MVSdfexem nhéMyiU9y?” ChươnMVSdfeg SíMVSdfenh đềRL nghị.

“Không MVSdfecần, đểMVSdfe MVSdfemẹ mìnhdLNTVx đưaRL mìMVSdfenh đi!”MyiU9y TRLôi RLbiết ChMVSdfeương SínhMyiU9y MyiU9ykhông thícRLh LưuMyiU9y ĐứMyiU9yc MyiU9yHoa RLlắm, dLNTVxhồi hdLNTVxọc đdLNTVxại học,MVSdfe mỗiMVSdfe lầndLNTVx tdLNTVxôi nghMVSdfee LưRLu RLĐức RLHoa hátdLNTVx, cdLNTVxậu ấyMyiU9y vMVSdfeà MVSdfeTiêu ViễnMVSdfe đềudLNTVx khịtMVSdfe mũiMVSdfe RLchê bai.

“Người giàMVSdfe họRL kMVSdfehông thícMyiU9yh cRLác ndLNTVxgôi MyiU9ysao RLca nhạcRL ĐàdLNTVxi LoMVSdfean, HồnMyiU9yg KônMyiU9yg thếMVSdfe nàydLNTVx đâRLu, đMyiU9yi cũnRLg giốngMyiU9y hdLNTVxành tộMVSdfei. TMVSdfehôi thìMyiU9y mìRLnh dLNTVxđi chịuRL tộMyiU9yi MyiU9ythay chRLo bậcRL caMyiU9yo niêMVSdfen đỡMyiU9y khổ”MyiU9y. ChươnMVSdfeg SíndLNTVxh RLtỏ rdLNTVxa rdLNTVxất MVSdfehiểu RLtâm lMVSdfeý ngưMVSdfeời khác.

“Ha haMyiU9y, mẹRL MyiU9ymình RLmà MVSdfenghe MVSdfecậu RLnói vRLậy lạiMyiU9y cuốnMyiU9yg lêdLNTVxn đấy”.

“Sao thế?”

“Mẹ tRLớ còMyiU9yn mêdLNTVx dLNTVxLưu ĐứcRL HdLNTVxoa hơMVSdfen tớMVSdfe ấMVSdfey chứ”.

“Trời, tMVSdfeại MyiU9ysao lMyiU9yại dLNTVxcó bàRL giMVSdfeà nhưRL vậMVSdfey chứ?”

“Mẹ mdLNTVxình vẫnMyiU9y chMyiU9yưa RLgià đâu”.RL TôdLNTVxi phảdLNTVxn bác,RL “VậydLNTVx tRLhì, đểMVSdfe MVSdfelần sMVSdfeau mMyiU9yình mờiRL cậudLNTVx MVSdfexem bMVSdfeóng rổMVSdfe ởMVSdfe sdLNTVxân vậndLNTVx MVSdfeđộng nhé”.

 

4. MVSdfeTôi sợMyiU9y aMVSdfenh MVSdfebán ngMyiU9yười nướMVSdfec ngoàidLNTVx mất 

Hôm thRLứ MyiU9ysáu, tMyiU9yổ trưởngMyiU9y MyiU9ydẫn tổngMVSdfe giMVSdfeám sáMyiU9yt kMVSdfeỹ dLNTVxthuật MVSdfevà phódLNTVx tổdLNTVxng giRLám sáMyiU9yt kỹdLNTVx tdLNTVxhuật đếnMVSdfe thMVSdfeị sátMVSdfe cácMVSdfe pMyiU9yhòng ban.

Từ RLxa đãMyiU9y nhRLìn thấMVSdfey TiMyiU9yêu ViễRLn, tôdLNTVxi vộiMyiU9y vàMVSdfeng cMVSdfeúi đầuRL xMyiU9yuống giRLả vờMyiU9y đadLNTVxng phoMVSdfeto tàiMVSdfe lMyiU9yiệu. TRLôi cúiRL mMyiU9yỏi cổRL lắdLNTVxm dLNTVxrồi màMyiU9y họMVSdfe vRLẫn chưRLa điMVSdfe kMVSdfehỏi, đãRL tMVSdfehế cMyiU9yòn RLtiến dLNTVxlại phMyiU9yía tôi.

Tổ trưởdLNTVxng cưdLNTVxời MyiU9yha MyiU9yhả nói:RL “Này,dLNTVx TiểuMVSdfe KhảRL dLNTVxà, cdLNTVxây MVSdfelô hộiMVSdfe củaRL dLNTVxcô RLlớn đẹpMVSdfe quá!”

Ông RLkhông cóMVSdfe vRLiệc gìdLNTVx thìMVSdfe nMVSdfehanh dLNTVxđi đMyiU9yi, ngRLắm lMyiU9yô hMyiU9yội củaMyiU9y tdLNTVxôi lMyiU9yàm dLNTVxgì chứ?

“Đúng thế,dLNTVx muMVSdfea cùndLNTVxg mộMyiU9yt lMyiU9yúc MVSdfemà câydLNTVx củaMyiU9y tôMyiU9yi dLNTVxkhông lớnMyiU9y đẹpMVSdfe bằngRL câydLNTVx RLcủa dLNTVxTiểu KdLNTVxhả”. TiểuRL LdLNTVxưu cMVSdfeũng phMyiU9yụ hMyiU9yọa theo.

“Nuôi thếdLNTVx nàoMyiU9y đấyRL? GiớdLNTVxi thdLNTVxiệu mộtdLNTVx chútMVSdfe dLNTVxkinh nghiệMyiU9ym đRLi!” TRLổ trưởngMVSdfe dLNTVxđến trưMVSdfeớc mặMVSdfet, vỗdLNTVx vaMVSdfei tMyiU9yôi, làRLm nhdLNTVxư mốiMyiU9y MVSdfequan MyiU9yhệ củaRL chúRLng tôdLNTVxi gắnMyiU9y bódLNTVx lắm.

“Ha dLNTVxha, cMVSdfeó kinMVSdfeh nghiệRLm dLNTVxgì đRLâu?” MỗiMVSdfe MVSdfengày dLNTVxtôi uốdLNTVxng sữMyiU9ya dLNTVxcòn tMVSdfehừa ndLNTVxgại đổ,RL MyiU9yđều MVSdfetưới vàoRL cMVSdfehậu câMVSdfey mà.

“Lại cònRL giữMVSdfe bMVSdfeí mậMVSdfet vớiRL tôiMyiU9y RLnữa à?”

Tất nhMyiU9yiên lMVSdfeà phảMVSdfei bảMVSdfeo mậtMVSdfe rồRLi, nếMVSdfeu khôMyiU9yng lMyiU9yát nRLữa RLtôi lạMyiU9yi bịMyiU9y pMVSdfehê bình.

 Phó tổnMyiU9yg giRLám sátdLNTVx NgMyiU9yô DuyệdLNTVxt MyiU9ythấy khônMyiU9yg kMyiU9yhí RLtrầm lắngMyiU9y, RLbèn ndLNTVxói: “TiểuRL KhảdLNTVx, RLcô gầnRL đdLNTVxây cóMyiU9y giMyiU9yảm béRLo khMVSdfeông, cảdLNTVxm RLthấy gdLNTVxầy đRLi nhRLiều đấy”.

Một nhóMVSdfem ngườiMyiU9y vMVSdfeây lấMVSdfey tMyiU9yôi hỏRLi nọMyiU9y RLhỏi kiRLa, khiếndLNTVx tMyiU9yôi tMyiU9yhấy MVSdfekhông tMVSdfeự nhiên.

“Xin lỗRLi cádLNTVxc vịMyiU9y, tôRLi dLNTVxphải vàMyiU9yo ndLNTVxhà vRLệ siMyiU9ynh mộtMyiU9y cMVSdfehút”. TMVSdfeôi MVSdfevội dLNTVxvàng MyiU9ytìm cớMVSdfe tMyiU9yhoát thân.

Khi ngaRLng quMyiU9ya bênRL TMVSdfeiêu ViRLễn, anMVSdfeh liếcMyiU9y MVSdfenhìn tôMyiU9yi, nRLói: “EmMyiU9y vẫRLn quMVSdfeen lẩMVSdfen trốn”.

Tiếng RLnói RLquá nhỏdLNTVx, MyiU9ynhỏ đếnMVSdfe độMyiU9y cMVSdfehỉ dLNTVxđủ chdLNTVxo mộtMyiU9y mìdLNTVxnh tMVSdfeôi ngRLhe thấy.

Hết giMyiU9yờ làRLm, bỗngMVSdfe nhiêdLNTVxn trờMyiU9yi MVSdfenổi gióRL, MVSdfebụi dMyiU9yày đMyiU9yặc thổdLNTVxi mMyiU9yù mịt,dLNTVx ldLNTVxàm ngườiRL dLNTVxta MVSdfekhông dLNTVxthở nRLổi, RLchỉ dLNTVxcó thRLể MVSdfebắt xMyiU9ye RLvề nhà.

Có lẽRL MyiU9ytại RLthời tiMyiU9yết khôngdLNTVx tRLốt nMyiU9yên rấMyiU9yt íRLt tMVSdfeaxi trêMVSdfen đường,MyiU9y thỉnRLh thoảngdLNTVx dLNTVxmới RLcó dLNTVxmột dLNTVxxe chạyMVSdfe qRLua, thìMVSdfe bêdLNTVxn MyiU9ytrong đãMVSdfe RLcó RLngười ngồMVSdfei rồi.

Người MyiU9yđứng bêdLNTVxn đườnMVSdfeg rMVSdfeất đônMyiU9yg, cũnRLg đềMyiU9yu khRLông bdLNTVxắt đượcRL MVSdfexe. LRLòng tMyiU9yôi chánMyiU9y nMyiU9yản, MyiU9ycúi đầuMVSdfe đếdLNTVxm cMVSdfeác ôRL MyiU9ygạch dướiMyiU9y đất.

Một chiếcdLNTVx RLxe RLmàu xanMyiU9yh ngọcdLNTVx đRLỗ bdLNTVxên cạMVSdfenh tôMyiU9yi, rồiMyiU9y MyiU9ynghe thMyiU9yấy tiếngdLNTVx cRLủa TiRLêu ViễdLNTVxn, “LênRL dLNTVxxe đi!dLNTVx AMVSdfenh đRLưa eMVSdfem về!”

Tôi lắcRL đầMVSdfeu, “KhMyiU9yông cầnMyiU9y đâuMyiU9y, anMVSdfeh cũdLNTVxng khôRLng thuậndLNTVx đường”.

“Thời RLtiết xấuMyiU9y thếRL nMyiU9yày, MVSdfeem kRLhông bắMyiU9yt đượcRL xdLNTVxe MVSdfeđâu. MaMVSdfeu lênMVSdfe MyiU9yxe đi”.

Tôi nhìRLn bMVSdfeầu trờiMyiU9y xRLám xịt,MyiU9y ddLNTVxo dựRL mộtdLNTVx chútdLNTVx, đàMVSdfenh lênMyiU9y xdLNTVxe củaMyiU9y TiêuRL Viễn.

Ra dLNTVxđến lMVSdfeàn MVSdfeđường đRLôi, MVSdfebắt đầuRL MyiU9ytắc đường,RL TMVSdfeiêu dLNTVxViễn giảmMyiU9y tốMVSdfec độMyiU9y chậmMVSdfe lại.

“Phía trướcMVSdfe cRLó cửadLNTVx hàMVSdfeng ănMVSdfe củRLa TMyiU9yứ XuyMyiU9yên đượcMyiU9y lRLắm, MyiU9yăn cơmRL xonMVSdfeg rồMVSdfei andLNTVxh đMVSdfeưa edLNTVxm vềMyiU9y RLnhé”. RLTiêu ViễnMVSdfe đándLNTVxh xdLNTVxe vàMVSdfeo trong.

“Cho eRLm xuốRLng đMyiU9yây đượcdLNTVx RLrồi”, tôRLi dLNTVxchỉ vàMVSdfeo dLNTVxngã dLNTVxrẽ dLNTVxtrước mặt,RL “EmMyiU9y khôngMVSdfe đói,MyiU9y nMyiU9yên kRLhông MVSdfeđi MVSdfeăn vớiMyiU9y aMyiU9ynh đâu”.

“Em MVSdfethay đổRLi tMVSdfeừ lúcMyiU9y nàdLNTVxo vậyMyiU9y? NhớdLNTVx hồiMVSdfe trướcMVSdfe dLNTVxbuổi MyiU9ychiều chưaMyiU9y đếndLNTVx bốnMVSdfe giMVSdfeờ RLđã MVSdfekêu đóMVSdfei MVSdfemà”. MVSdfeTiêu ViễMVSdfen MyiU9ynhăn mặtdLNTVx MVSdfecười, “MàdLNTVx cònRL ăRLn MVSdferất dLNTVxkhỏe nMVSdfeữa, lượngMyiU9y cRLơm nganRLg vớRLi anh”.

“Bây giMVSdfeờ edLNTVxm kMVSdfehông ădLNTVxn nhiềuMyiU9y nữa,MVSdfe sợMVSdfe béodLNTVx”. BâMVSdfey giờMVSdfe điRL lMyiU9yàm, MVSdfengày nRLào cũnRLg ngồidLNTVx ởMyiU9y vRLăn RLphòng, ănRL nMVSdfehiều thRLêm mộRLt miếngRL lMVSdfeà béMyiU9yo ngay.

“Nhưng màRL, eMVSdfem từMyiU9y trướdLNTVxc đMyiU9yến gRLiờ cóMVSdfe béRLo đâu”.

“Đó lMVSdfeà vMVSdfeì trdLNTVxước đếnRL giờMVSdfe khônMVSdfeg pMyiU9yhải lúcMVSdfe MVSdfenào aMVSdfenh RLcũng ởdLNTVx bdLNTVxên dLNTVxem, nênMVSdfe khôngdLNTVx biMVSdfeết. HồiMVSdfe eMyiU9ym bMVSdfeéo nhấtdLNTVx dLNTVxlà 70dLNTVxkg đấy”.

Hồi đó,MVSdfe vìdLNTVx nhRLớ MyiU9ynhư MyiU9yđiên mộdLNTVxt ngườMyiU9yi, lạiMyiU9y khdLNTVxong cóMyiU9y cáchMVSdfe nàoMyiU9y MVSdfetrút rdLNTVxa được,dLNTVx MVSdfechỉ cóRL thểdLNTVx ănRL thMVSdfeật nhRLiều đồRL nMVSdfegọt, cMVSdfeơ thểMyiU9y MVSdfecứ nởRL phìnhRL rMVSdfea MVSdfenhư bộdLNTVxt MyiU9ynở vậy.

Xe dLNTVxphía sRLau dLNTVxkhông ngừnMyiU9yg bấmMyiU9y cdLNTVxòi, MVSdfeTiêu ViễnRL mớidLNTVx đểRL MVSdfeý đếnRL MVSdfexe đMVSdfeang dừngMVSdfe ởdLNTVx giữMVSdfea đường,MVSdfe “AnMVSdfeh MVSdfeđói MyiU9yrồi, trướcdLNTVx RLmặt RLlại cóMVSdfe hànRLg MyiU9yăn chíndLNTVxh dLNTVxgốc TứRL XuyêMVSdfen, thôiMyiU9y RLem ănRL vớRLi aMVSdfenh mMyiU9yột chúMyiU9yt MVSdfeđi”. GRLiọng dLNTVxanh nàiMyiU9y nMVSdfeỉ khiMVSdfeến tôdLNTVxi kMyiU9yhó màMyiU9y từdLNTVx chối.

Quả lMyiU9yà đồRL ăMyiU9yn TMVSdfeứ XuyêdLNTVxn chínhRL gốc,dLNTVx vừadLNTVx bMVSdfeước vàMVSdfeo cdLNTVxửa dLNTVxhàng MVSdfeăn đdLNTVxã ngửiRL MyiU9ythấy rdLNTVxõ vMVSdfeị cRLay nồdLNTVxng, MyiU9ytôi tuRLy lMVSdfeà nMVSdfegười miMVSdfeền BRLắc, nhưnMyiU9yg lạiRL thíchdLNTVx ănRL dLNTVxcay hMyiU9yơn MVSdfecả nMVSdfegười miMVSdfeền Nam.

Lên tầngMyiU9y haiMVSdfe, cdLNTVxhúng tMyiU9yôi vàoRL dLNTVxmột phòRLng rộMyiU9yng rãiMyiU9y trMVSdfeang MVSdfenhã, troMyiU9yng RLphòng ngátdLNTVx hưMyiU9yơng chdLNTVxè thơMVSdfem làmdLNTVx chdLNTVxo tMVSdfeinh MVSdfethần ngườiMVSdfe tdLNTVxa MyiU9ytrở nMVSdfeên MVSdfedễ chRLịu hẳn.

“Hay làMyiU9y đổiRL chỗdLNTVx đMyiU9yi, RLở đâydLNTVx MVSdfequá MVSdfesang trMyiU9yọng, cdLNTVxhắc RLchắn kdLNTVxhông MVSdferẻ đâu!”MyiU9y MyiU9yTôi dLNTVxnói nhỏRL MyiU9yvới MyiU9yTiêu Viễn.

“Không sadLNTVxo, aMVSdfenh vMyiU9yẫn đMyiU9yủ sứcMVSdfe trảdLNTVx tiềRLn ăn”.RL dLNTVxAnh cưdLNTVxời cườMVSdfei, khMVSdfeuôn mặtdLNTVx tỏRL rMVSdfea MyiU9ykhông hềMVSdfe quaRLn tâm.

Từ khdLNTVxi tRLôi qudLNTVxen anhMyiU9y, MVSdfeanh dLNTVxđã thícMVSdfeh tdLNTVxốn MVSdfekém xRLa xỉ,MyiU9y bMyiU9yao nhiêuRL năRLm tMVSdferôi qudLNTVxa, vẫndLNTVx khôngMyiU9y hRLề thaMyiU9yy đổi.

Nhìn TidLNTVxêu ViễMyiU9yn trướcRL mặtRL mMyiU9yà troMyiU9yng tiMyiU9ym vôRL MyiU9ycớ dânMyiU9yg đầyMyiU9y nhữnMVSdfeg nỗMVSdfei RLniềm thưRLơng cdLNTVxảm khôngdLNTVx tên.

Thời gMVSdfeian làmdLNTVx biMyiU9yến đổdLNTVxi rấtMyiU9y nhiềMyiU9yu tRLhứ, nhưRLng kMVSdfehông tRLhể RLnào biếdLNTVxn đổiRL đượcMyiU9y RLtrái MyiU9ytim ydLNTVxêu thưRLơng thRLuở dLNTVxban đầu.

“Ha RLha, TMVSdfeiêu ViễRLn àRL, cậRLu đếnMVSdfe saMyiU9yo khônMVSdfeg nMVSdfeói vớiMyiU9y adLNTVxnh eRLm mdLNTVxột tiếng?”MVSdfe dLNTVxNgoài cửaMyiU9y cóRL tiếngMyiU9y nóiMVSdfe MyiU9ytừ dLNTVxxa MyiU9ytiến lRLại gần,MVSdfe rồRLi thấyRL MVSdfeở cửaMyiU9y xuấtMVSdfe RLhiện mộtMVSdfe dMVSdfeáng ngườidLNTVx vạmMVSdfe vỡ.

“Mình chỉdLNTVx dLNTVxtiện đdLNTVxường đMyiU9yi nganMyiU9yg MyiU9yqua, khdLNTVxông mMyiU9yuốn làmdLNTVx phiềnMVSdfe đếnRL thMVSdfeời giMVSdfean nMyiU9yghỉ ngơidLNTVx củaMVSdfe cdLNTVxậu”. TiêuMyiU9y VMyiU9yiễn cười.

Người đàndLNTVx ôngdLNTVx dLNTVxto MVSdfecao ấyRL nhìnMyiU9y tôMVSdfei, “RLỒ, đMVSdfeây chẳnMVSdfeg MVSdfephải lRLà RLcô dLNTVxem dLNTVxđi cùdLNTVxng vMyiU9yới RLđại dLNTVxca đếndLNTVx MyiU9yđánh bMVSdfeài sao?”

Thảo MVSdfenào nhMVSdfeìn tdLNTVxhấy MyiU9yquen thìMVSdfe RLra đúdLNTVxng MVSdfelà đMVSdfeã từngRL gặpRL ngườiMyiU9y dLNTVxnày, ldLNTVxần đóMVSdfe cùnMVSdfeg ChMyiU9yương NMVSdfegự đếMyiU9yn khdLNTVxu giảidLNTVx MyiU9ytrí đMyiU9yánh MVSdfebài, cũngRL cRLó mặtdLNTVx MVSdfeanh ta.

“Đại cMVSdfea, đánhRL bàiMVSdfe?” TiêMVSdfeu ViễnRL MyiU9ynghe dLNTVxmà chẳdLNTVxng RLhiểu gMyiU9yì MyiU9ycả, dLNTVx“Côn TMVSdfehiếu từngRL gặpdLNTVx TiểdLNTVxu KhảMyiU9y MyiU9ynhà MVSdfemình à?”

“Thì rRLa ldLNTVxà ngRLười RLnhà cậu”.MyiU9y CôMyiU9yn ThiếMVSdfeu cườiMVSdfe thoảdLNTVxi mMVSdfeái, RL“Thảo nàoMVSdfe RLđến CdLNTVxhương dLNTVxNgự cũndLNTVxg pMyiU9yhải cMyiU9yhăm sMVSdfeóc dLNTVxcô ấyRL cẩMyiU9yn thMyiU9yận dLNTVxthế chứ!”

“Tôi vMyiU9yà ChươngMVSdfe NRLgự khMyiU9yông thMVSdfeân nhMVSdfeau!” TôidLNTVx đứngRL lêdLNTVxn đểRL biệnMVSdfe MVSdfeminh cMVSdfeho RLmình, dLNTVxcũng RLchỉ ldLNTVxà gặRLp mặtRL MyiU9yvài lầMyiU9yn, MyiU9ytiếp xúRLc dLNTVxqua vàiMVSdfe MVSdfelần thdLNTVxôi, RLngay cảMyiU9y bạndLNTVx bdLNTVxè cũngRL MyiU9ychưa đượcRL tRLính đến.

“Nhưng TRLiêu ViMyiU9yễn dLNTVxvà MyiU9yanh dLNTVxấy MyiU9ythân nhaMyiU9yu mà”dLNTVx. CMyiU9yôn ThdLNTVxiếu bMVSdfeá MyiU9yvai TiêdLNTVxu Viễn,MVSdfe dLNTVx“Trở vMyiU9yề RLchưa tìdLNTVxm anRLh cảdLNTVx MVSdfeuống rượRLu à?”

“Chưa”. dLNTVxTiêu ViễnMyiU9y nódLNTVxi giọdLNTVxng nhànMVSdfe nhạMVSdfet, “MìnhMyiU9y vdLNTVxề ngoMVSdfeài bMVSdfeáo vớdLNTVxi cậuMyiU9y dLNTVxra, nhữdLNTVxng ngườiRL khácRL RLđều cMVSdfehưa báo”.

“Được, MVSdfehôm ndLNTVxay khdLNTVxông báoMyiU9y cũdLNTVxng phdLNTVxải báoRL rồiMyiU9y! ChươngMyiU9y Ngự,RL ChưMyiU9yơng MyiU9ySính, LdLNTVxão MyiU9yChâu, ThànhMyiU9y Thiếu,dLNTVx MyiU9ybọn hMVSdfeọ đềudLNTVx ởRL phMyiU9yòng MyiU9ybên cạnh”.

Côn MVSdfeThiếu vừadLNTVx dứtMVSdfe MyiU9ylời, đãdLNTVx ngdLNTVxhe tRLhấy mộdLNTVxt MyiU9ycơn hdLNTVxỗn loạnMVSdfe ngoàMyiU9yi cửa,MVSdfe “ĐượMyiU9yc lắm,MyiU9y TiêRLu MyiU9yViễn, RLtrở vềdLNTVx cMVSdfeũng kRLhông thèmMyiU9y thônMVSdfeg báRLo RLcho RLanh em!RL” TMVSdferong phMVSdfeòng lậpMyiU9y MVSdfetức dLNTVxùa vàoMyiU9y khôngMVSdfe dLNTVxít ngưMVSdfeời, MyiU9ytôi vộiRL vàngMVSdfe lùRLi MVSdfera mộtdLNTVx góc.

“Hôm ndLNTVxay làRL ngàMVSdfey RLgì vMyiU9yậy? SadLNTVxo mọRLi ngườiRL dLNTVxđều ởdLNTVx đây?MyiU9y” TiêuMyiU9y ViễnMVSdfe hỏi.

“Chẳng pMyiU9yhải dLNTVxngày mMVSdfeai dLNTVxanh cdLNTVxả xuấtMyiU9y ngoạiRL saRLo, hômMyiU9y naMVSdfey RLmấy anMVSdfeh eMyiU9ym cóRL thờiMVSdfe gRLian MVSdfetụ MyiU9ytập nMyiU9ygồi vớMVSdfei nMyiU9yhau, khôngMyiU9y lMVSdfeại MyiU9yphải nămRL bdLNTVxa tháRLng nữMVSdfea MyiU9ymới gặRLp RLmặt được”.dLNTVx CRLó ngườiRL nói.

“Đúng rdLNTVxồi, TMVSdfeiêu ViễMyiU9yn, lầnRL trướcRL RLông giàRL nhàMyiU9y mìnMVSdfeh nhìnRL ởMyiU9y AdLNTVxnh quMyiU9yốc ndLNTVxhìn tdLNTVxhấy cậuMyiU9y vdLNTVxới MVSdfebạn gdLNTVxái đMyiU9yi MVSdfexem trRLiển lãMyiU9ym MyiU9ytranh vớidLNTVx RLnhau, cứMVSdfe dLNTVxbảo MyiU9ymình MyiU9yhỏi bdLNTVxọn cậuMVSdfe RLkhi nMVSdfeào thìRL RLtổ cMVSdfehức chuyệRLn vuiRL, MVSdfeđể ôngdLNTVx đượcMyiU9y thaMVSdfem dự”.

“Thành ThiếRLu, cậuMVSdfe uMyiU9yống nhiềdLNTVxu rồiRL thìMyiU9y phải?”RL RLTiêu ViễnMyiU9y vMyiU9yừa gdLNTVxắp tMyiU9yhức ăndLNTVx cMyiU9yho anMyiU9yh dLNTVxta vRLừa nháyMVSdfe mắMVSdfet, “Nào,MyiU9y ăMVSdfen nhiềdLNTVxu đMVSdfeồ ăndLNTVx MyiU9ychút đi”.

“Uống nhiMyiU9yều rồRLi lMyiU9yà thếdLNTVx nào?MVSdfe ĐấyRL, chẳngRL phảiRL đãdLNTVx mdLNTVxang bạRLn gádLNTVxi dLNTVxvề rồiRL sao?”

“Thành RLThiếu, cMVSdfeậu MVSdfelảm nhMVSdfeảm MyiU9ygì thế?”RL dLNTVxTiêu ViễnRL MVSdfecuống lênMVSdfe, némdLNTVx mạnhMyiU9y đũaMyiU9y xuống.

Tôi kRLéo adLNTVxnh lại,MyiU9y mềmdLNTVx RLmỏng nói:MyiU9y “NgườdLNTVxi tdLNTVxa RLcó lRLẽ nhìMyiU9yn nhầMyiU9ym mà!”

Tiêu ViễnMyiU9y quMVSdfeay đầuMyiU9y lạidLNTVx nMyiU9yhìn tMyiU9yôi, sắcdLNTVx mặRLt MyiU9ylo lắMVSdfeng, “dLNTVxEm khônMyiU9yg dLNTVxđược RLtin cRLậu ta!”

Tôi gdLNTVxật đRLầu, tôdLNTVxi MVSdfesẽ kMVSdfehông tiMVSdfen anMVSdfeh taMyiU9y, tôdLNTVxi vRLà aRLnh MyiU9yta gdLNTVxặp nMVSdfehau lầnMVSdfe đâdLNTVxu, dựaMVSdfe vàoMyiU9y cádLNTVxi gìRL đểRL tMVSdfein aMyiU9ynh tRLa chứ?

Cái thMyiU9yế giớidLNTVx nRLày nMVSdfegay RLcả ndLNTVxgười bêMVSdfen cMyiU9yạnh cdLNTVxũng khônRLg tMVSdfehể tiRLn tưởnMVSdfeg đượcRL, aMyiU9yi lạiMyiU9y điMVSdfe tdLNTVxin lờidLNTVx nóMVSdfei vôRL nghĩMyiU9ya củRLa mộtRL MVSdfengười xMyiU9ya lMVSdfeạ chứ.

Một nRLhóm RLngười huyêdLNTVxn MVSdfenáo cảRL budLNTVxổi, RLtôi MVSdfehơi mệtdLNTVx mỏi,MyiU9y muốMyiU9yn cMyiU9yhuồn MyiU9yra ngoài,MVSdfe khổMyiU9y ndLNTVxỗi, MyiU9ycái túiRL lạdLNTVxi bịdLNTVx RLTiêu dLNTVxViễn giữMyiU9y chặt,MVSdfe “ĐừMVSdfeng nóiRL vớidLNTVx RLanh lMyiU9yà rdLNTVxa nhRLà MVSdfevệ sdLNTVxinh, eRLm đdLNTVxã dùngMyiU9y cáiRL cRLớ ndLNTVxày đMVSdfeể chuồndLNTVx đMVSdfei mấRLy lRLần rồi!”

“Em RLra RLgọi điệnMyiU9y thdLNTVxoại cRLho mẹRL emRL, RLở đâyMVSdfe ồnRL quáRL, muộMyiU9yn tMyiU9yhế MVSdfenày MyiU9ymà eMyiU9ym cMVSdfehưa dLNTVxvề, MVSdfemẹ MVSdfeem sdLNTVxẽ MyiU9ylo lắng!”

“Em phảiMyiU9y hMVSdfeứa, khôngRL đượcMVSdfe bỏdLNTVx dLNTVxvề! LádLNTVxt nữaMVSdfe aMyiU9ynh RLđưa MyiU9yem về!”dLNTVx TiêudLNTVx ViễnMyiU9y RLthấp giọngdLNTVx nói.

“Em hứa”.

“Mẹ ạdLNTVx, đừngMyiU9y MyiU9yđợi codLNTVxn nữdLNTVxa ndLNTVxhé, dLNTVxmẹ ănMVSdfe cơRLm mộMVSdfet mMyiU9yình đi,dLNTVx cMVSdfeon ăMVSdfen xoMyiU9yng rồRLi về.dLNTVx RLBây gidLNTVxờ bụiRL dLNTVxlớn lắm,MyiU9y lMVSdfeại RLlà giờMVSdfe tRLan tầmMyiU9y dLNTVxcao điểm,MVSdfe khônMyiU9yg MyiU9ybắt MVSdfexe vMyiU9yề được!RL” TôMyiU9yi dựaRL vRLào RLbức tườngMyiU9y hàMyiU9ynh langdLNTVx, RLbàn cMyiU9yhân dLNTVxnhư khôngMVSdfe đỡRL RLnổi trọnMVSdfeg lưdLNTVxợng cRLơ thMyiU9yể, lưnRLg trRLượt dọcRL dLNTVxxuống bdLNTVxờ tưMVSdfeờng. ĐáMVSdfe GrannRLit lạnhMVSdfe buốMyiU9yt ngấMVSdfem MyiU9yqua MVSdfecả quMyiU9yần áMVSdfeo thấmdLNTVx vàdLNTVxo người,dLNTVx dLNTVxtôi gMVSdfeục MVSdfeđầu RLxuống RLhai đầudLNTVx gốdLNTVxi, từdLNTVx từRL xMVSdfeua MVSdfetan MVSdfehơi lạdLNTVxnh troRLng MVSdfecơ thể.

Một MyiU9ybàn tMVSdfeay tMVSdfeo đRLặt lMVSdfeên đầudLNTVx tôiMyiU9y, MyiU9ynhẹ nhMVSdfeàng RLvuốt tMyiU9yóc tôMyiU9yi, RLhỏi bằnRLg giọngRL trầdLNTVxm kdLNTVxhàn: “EmdLNTVx dùnRLg dLNTVxdầu gộRLi đdLNTVxầu cMyiU9yủa hãMVSdfeng MVSdfenào vậMyiU9yy? RLDưỡng tócdLNTVx thậtMyiU9y tốt”.

Tưởng MVSdfelà đMVSdfeến aMyiU9yn ủiMyiU9y tôiMVSdfe, lRLại điMVSdfe hỏiRL mộtdLNTVx cMyiU9yâu chẳnMyiU9yg vàodLNTVx đâuRL nhưMVSdfe thế.

“Đừng MVSdfecó MyiU9ysờ dLNTVxrối lên,RL tóMVSdfec MyiU9ytôi MyiU9yquý RLlắm RLđấy, sờRL hỏngdLNTVx rMVSdfeồi MyiU9yanh khôdLNTVxng đMyiU9yền đượcMyiU9y MVSdfeđâu”. TôdLNTVxi ngẩngMVSdfe MyiU9yđầu MyiU9ylên, nhìdLNTVxn thấyRL RLngười điRL rRLa lạidLNTVx ldLNTVxà ChưdLNTVxơng Ngự.

“Tại MVSdfesao lRLà anh?”

“Sao MyiU9ykhông thRLể làMyiU9y tRLôi? EMyiU9ym MVSdfenghĩ lRLà ai?”

“Tiêu ViMVSdfeễn đâu?”

“Đang uốngdLNTVx rượMVSdfeu MyiU9yvới ChươngMyiU9y SínMyiU9yh ởRL RLtrong đó”.

Tôi xácdLNTVxh tdLNTVxúi vộidLNTVx dLNTVxvã xuốngdLNTVx lầuRL, lúMyiU9yc nàydLNTVx MVSdfekhông vMVSdfeề cMyiU9yòn đợidLNTVx lúcMVSdfe ndLNTVxào nữa.

“Bên ngMVSdfeoài RLđang nổiMVSdfe MVSdfebão cátMyiU9y đấy,MVSdfe khMyiU9yông bắtdLNTVx đượcMVSdfe RLxe đMyiU9yâu”. MyiU9yAnh tMyiU9ya đứnMyiU9yg sadLNTVxu lưnMyiU9yg tôRLi nMyiU9yhắc nhở.

“Thế thMyiU9yì tôiMyiU9y đMVSdfei dLNTVxbộ về”.

“Có tMVSdfehể RLthử xdLNTVxem”. AnMyiU9yh dLNTVxta búngdLNTVx nMyiU9ygón taMyiU9yy, “EdLNTVxm lúdLNTVxc MVSdfenào cMVSdfeũng dLNTVxkhác người”.MVSdfe CáRL MựcdLNTVx đánMVSdfeg RLghét toàRLn dLNTVxnói giọngRL cMyiU9yhâm chọc.

Bão cRLát đếnRL dLNTVxthật dữdLNTVx dội,dLNTVx cáRLt bMVSdfeụi thMyiU9yổi từdLNTVxng cdLNTVxơn trêMVSdfen đường.

Tôi lấyMyiU9y tdLNTVxay bịtMVSdfe mũidLNTVx vàMyiU9y MVSdfemiệng, dLNTVxmen thRLeo lMVSdfeề đdLNTVxường đMyiU9yi thẳngRL. MắtdLNTVx bịdLNTVx bMVSdfeụi thổidLNTVx đMyiU9yến RLnỗi dLNTVxkhông RLmở dLNTVxra đượcMVSdfe, nưdLNTVxớc mắRLt cứMVSdfe thếdLNTVx MVSdfetrào RLra. ThờidLNTVx dLNTVxtiết khỉdLNTVx dLNTVxgió ndLNTVxày MVSdfethật kdLNTVxhó mMVSdfeà cdLNTVxhịu đựng.

“Em ơMVSdfei, cRLần dLNTVxxe khôMyiU9yng? MVSdfe50 MyiU9ytệ mộRLt km”MVSdfe. MyiU9yPhía saMyiU9yu ldLNTVxà chiMVSdfeếc xRLe MedLNTVxr BedLNTVxnz cRLủa ChươngMVSdfe NgựdLNTVx đadLNTVxng vẫyRL chào.

“Hắc quMVSdfeá đấy!”

“Tôi MyiU9ycho eRLm nợRL lMVSdfeà đRLược chứMVSdfe gì?”MVSdfe ChươMyiU9yng NgựdLNTVx cười.

Ngồi trdLNTVxong xMyiU9ye củaMVSdfe ChưdLNTVxơng NgựdLNTVx, MyiU9ytôi mớiMyiU9y dáMVSdfem hMVSdfeít thMVSdfeở thMVSdfeoải mái.

Trong mắtMyiU9y hMyiU9yình nhưRL cóRL dLNTVxhạt bụi,RL nướMVSdfec mắRLt cứdLNTVx RLnhòe nhoRLẹt kMyiU9yhông thôi.

“Em cứMVSdfe khócdLNTVx MyiU9ymãi thếRL, cdLNTVxó pMyiU9yhải lRLo ldLNTVxắng dLNTVxcho MVSdfetôi ngàyMVSdfe mRLai xuấtMVSdfe ngoạMyiU9yi bịRL ngườdLNTVxi nướMyiU9yc MVSdfengoài báRLn mấdLNTVxt không?”

“Tôi lMVSdfeo anRLh xuấRLt ngoạiRL RLmang bdLNTVxán ngưRLời nướcdLNTVx ngoMVSdfeài mấdLNTVxt thRLôi! RLAnh đíMyiU9ynh lôndLNTVxg ldLNTVxên ngưdLNTVxời thìdLNTVx cònMVSdfe MVSdfekhôn hdLNTVxơn khỉRL, dLNTVxai lạidLNTVx dLNTVxcó thểMVSdfe bdLNTVxán aMVSdfenh được!”

Chương dLNTVxNgự cMVSdfeười vMyiU9yang, “EmMVSdfe đaRLng khMyiU9yen tôMVSdfei RLhay mỉaMVSdfe tôMyiU9yi đấy?”

“Tất nhiêMyiU9yn kRLhen adLNTVxnh rồi!”

“Ồ, lạdLNTVxi dLNTVxcó kiểudLNTVx RLkhen ngườiMyiU9y nRLhư RLem nữa!MVSdfe BMyiU9yiết rMyiU9yõ tMyiU9yhế RLrồi, chẳnRLg qdLNTVxua, tôRLi MyiU9ylại dLNTVxvẫn thRLích nghe”.

“Anh thMVSdfeích nghMyiU9ye, RLtôi dLNTVxlại khônRLg thícRLh dLNTVxnói đấy!”

Chương NMyiU9ygự nóidLNTVx: “NgMyiU9yày RLmai tMVSdfeôi điMyiU9y RLrồi, ướcMyiU9y tíRLnh MyiU9yít ndLNTVxhất cMyiU9yũng pdLNTVxhải dLNTVxba thángMyiU9y mdLNTVxới códLNTVx thMyiU9yể tMyiU9yrở về”.

“Vừa MVSdfenãy RLtôi dLNTVxđã ngMVSdfehe hếtMyiU9y rồi!”RL TôRLi RLcũng kMyiU9yhông điếc,MVSdfe vừMVSdfea nãyRL cảRL nhómMyiU9y ndLNTVxgười nóiMyiU9y oandLNTVxg dLNTVxoang vRLậy, rồiRL MVSdfelại chúcMVSdfe rượRLu, lạRLi tMyiU9yừ biRLệt, dLNTVxmuốn khônRLg MVSdfebiết cdLNTVxũng khó.

“Thế sadLNTVxo MVSdfeem kMVSdfehông cóMVSdfe chMVSdfeút biMVSdfeểu MyiU9yhiện gìMVSdfe?” CRLhương NgMVSdfeự MVSdfecười rdLNTVxất giadLNTVxn xảo.

“Lại RLcần phảMyiU9yi MyiU9ybiểu hiệnMVSdfe? RLCó RLcần lMVSdfeát nữRLa MVSdfeđi MVSdfequa cMyiU9yửa hàRLng tạpMVSdfe hódLNTVxa dướiMyiU9y RLlầu nRLhà tMyiU9yôi RLmua MyiU9ychút bándLNTVxh nRLgọt, sữaRL chudLNTVxa gRLì đóRL MyiU9ymang đdLNTVxi không?”dLNTVx BMVSdfeình thườnMyiU9yg đRLi RLđâu xMyiU9ya, tôMVSdfei đềuMyiU9y thícRLh mMyiU9yang thdLNTVxeo nhữndLNTVxg đồMyiU9y này.

Chương dLNTVxNgự cườiRL rMVSdfeất khổMyiU9y sMVSdfeở, “TôiRL thấdLNTVxy thdLNTVxôi midLNTVxễn đượcdLNTVx rồi”.

“Vậy tốdLNTVxt quá,RL tôMVSdfei đỡMyiU9y tốnRL tiền”.

“Hay là…dLNTVx MyiU9ychúng tMyiU9ya hônMVSdfe tạmdLNTVx bMVSdfeiệt nhé?”

“Cái gì?RL ĐợiMyiU9y đã…”dLNTVx CóMyiU9y pdLNTVxhải tôMyiU9yi MyiU9yđã nghRLe nhầRLm không.

“Hôn tạmMyiU9y biệt!”RL AMVSdfenh MyiU9yta dừRLng xMVSdfee lại,MyiU9y nMVSdfeâng đầudLNTVx tôiMVSdfe lêdLNTVxn vàdLNTVx nRLhìn mMyiU9yột cáchdLNTVx nMVSdfeghiêm túc.

Có ldLNTVxẽ tRLôi đãMVSdfe sdLNTVxợ đầnRL mặtMyiU9y rdLNTVxa, nếuMyiU9y khMVSdfeông RLthì cũnRLg mấtRL hồnMyiU9y rMVSdfeồi, nMVSdfegay cMVSdfeả mắtMVSdfe cũnMyiU9yg kRLhông độngRL đậy,MVSdfe nMyiU9yhìn andLNTVxh tdLNTVxa chằMVSdfem chằm.

Đầu dLNTVxanh tdLNTVxa dMyiU9yần hướMVSdfeng RLgần MyiU9yvề phMVSdfeía tôi,dLNTVx MyiU9ymột RLluồng dLNTVxhơi nMyiU9yóng pdLNTVxhả lạRLi, “dLNTVxNày này!MyiU9y” TdLNTVxôi hMVSdfeét lên.

Anh dừMVSdfeng MyiU9ylại, bỏdLNTVx tôdLNTVxi raMVSdfe, RLđột nhiêndLNTVx cườidLNTVx ldLNTVxớn, “ĐùaMVSdfe dLNTVxem cMyiU9yho dLNTVxvui thôi!”

Cá MựcMVSdfe dLNTVxchết MyiU9ytiệt, đùadLNTVx cáiMyiU9y MVSdfegì kdLNTVxhông đMyiU9yùa, lạiMyiU9y đùaMVSdfe cRLái kiểudLNTVx xấRLu RLxa ấy.

Lúc vMyiU9yề đếndLNTVx cửadLNTVx dLNTVxnhà tôRLi, CMyiU9yhương NMyiU9ygự MVSdfehỏi: “TMyiU9yâm trạngMyiU9y tốMVSdfet dLNTVxhơn chRLút RLnào chưa?”

“Tốt nhiềuMyiU9y rồi!”dLNTVx MaRLy MVSdfemà cóMyiU9y anMVSdfeh ta.

“Vậy tRLhì laMVSdfeu RLkhô nMVSdfeước mdLNTVxắt đi,MVSdfe xuốnRLg xe”.dLNTVx AnRLh MyiU9yta ddLNTVxừng xdLNTVxe RLlại, giúRLp tMyiU9yôi mRLở cMyiU9yửa MVSdfexe rMVSdfeất lMVSdfeịch lãm.

“Chương Ngự,dLNTVx cMyiU9yảm dLNTVxơn anh!RL” TôiMVSdfe ndLNTVxói rấtRL tRLhành thật.

“Lời nóiRL suôndLNTVxg tMyiU9yhì MVSdfemiễn điMVSdfe, dLNTVxlàm MyiU9ycái gRLì thựRLc tMVSdfeế hơnRL điRL”. ÁnMVSdfeh MyiU9ymắt củMyiU9ya ChMyiU9yương dLNTVxNgự đảoMVSdfe rMVSdfeất ndLNTVxhanh, MyiU9ycó MyiU9yvẻ lạiMVSdfe MyiU9ynghĩ rMyiU9ya tròMVSdfe qMyiU9yuỷ gRLì đó.

“Tôi MVSdfekhông MVSdfecó tiền!”MVSdfe TôidLNTVx vộiMyiU9y thadLNTVxnh minh.

“Tôi RLcũng dLNTVxchẳng thdLNTVxiếu tiềdLNTVxn, lấyMVSdfe tiềMyiU9yn MVSdfecủa MyiU9yem làmMVSdfe gì?”

“Vậy RLanh MVSdfecần gì?dLNTVx” MyiU9yTôi MVSdfeđề caMVSdfeo cảnhRL giáRLc, nRLgười nàyMVSdfe RLtoàn xuMVSdfeất nhMyiU9yững chMyiU9yiêu khônMyiU9yg thedLNTVxo dLNTVxquy tắRLc MVSdfegì cMyiU9yả, pdLNTVxhải dLNTVxđề pMVSdfehòng chút.

 

 

5. MàuMyiU9y xaRLnh MVSdfengọc lMyiU9yà pRLhong cáchMVSdfe cMVSdfeủa dLNTVxTiêu Viễn 

Anh giMyiU9yơ cdLNTVxhùm cMyiU9yhìa khóaMVSdfe trướcdLNTVx mặtRL RLtôi lắRLc lắRLc, “ĐâyMyiU9y ldLNTVxà chìadLNTVx RLkhóa nhMyiU9yà tôRLi, dLNTVxem RLcầm lấy”.

Tôi ngưMyiU9yớc ldLNTVxên nhìndLNTVx xuMVSdfeống thămMyiU9y dMyiU9yò aRLnh, “ARLnh cRLhưa dLNTVxbị ấmMyiU9y MVSdfeđầu chứMyiU9y? RỗdLNTVxi việMVSdfec nêndLNTVx dLNTVxtùy tdLNTVxiện mMVSdfeang chìMyiU9ya khóaMyiU9y rMyiU9ya dLNTVxđưa MVSdfecho ngườiMVSdfe tRLa à!”

“Tất nhiênRL khônMVSdfeg ấdLNTVxm đầu!RL ĐưaMVSdfe chìadLNTVx khóadLNTVx dLNTVxcho eRLm lMVSdfeà dLNTVxđể edLNTVxm MyiU9ygiúp tôidLNTVx mộtMVSdfe sốMVSdfe việc”.

“Việc gìMVSdfe?” BMVSdfeiết ngaRLy aRLnh MyiU9yta làMyiU9y ngườRLi khMyiU9yông chịRLu bịMVSdfe thiệtRL mà.

“Giúp tôiRL MVSdfecho ăn,dLNTVx địRLnh kỳMVSdfe thRLay nưMyiU9yớc chRLo chúng!”

“Nhà MyiU9yanh nRLuôi cRLá à?dLNTVx MyiU9yKhông phảidLNTVx MVSdfelà cáRL mựcdLNTVx chứ?”MVSdfe dLNTVxTôi đRLã từngRL đếnRL MVSdfenhà anMyiU9yh tadLNTVx, chMyiU9yẳng thấydLNTVx cRLon cMyiU9yá nàoMVSdfe cả.

“Tất RLnhiên cMVSdfeó MyiU9ycá rdLNTVxồi, đMVSdfeều RLlà cRLá nổiMVSdfe tiRLếng dLNTVxcủa vùngMyiU9y nhiệMVSdfet đớdLNTVxi đấy”.RL AMVSdfenh tMyiU9ya vêdLNTVxnh MVSdfemặt tựMyiU9y hào.

“Sao tôRLi lạiRL khôndLNTVxg nhRLìn thấy?”

“Ngoài cáiRL soRLfa MyiU9ynhà tMVSdfeôi RLra, eMVSdfem còndLNTVx nMyiU9yhìn thấRLy cáMVSdfei gdLNTVxì nữadLNTVx đâu?”

“Cũng phải!”RL HômMVSdfe đóMyiU9y uốnRLg ndLNTVxhiều quá,MyiU9y đếndLNTVx nhàMVSdfe anMVSdfeh MVSdfeta làRL MyiU9ylăn rMVSdfea RLsofa nằmRL MVSdfekhóc, khóRLc chMVSdfeán tRLhì ngủMVSdfe. MyiU9ySáng ngàyMVSdfe thRLứ hMyiU9yai dậRLy lMyiU9yại cuốnMyiU9yg cuồngMyiU9y điRL lMVSdfeàm, đúngMyiU9y lMyiU9yà kRLhông MVSdfeđể ýMVSdfe RLnhà RLanh tMVSdfea rốtdLNTVx MyiU9ycuộc MyiU9ycó nhữngMVSdfe gì.

 “Nhưng màMyiU9y, MVSdfetôi vMyiU9yới RLanh khônMVSdfeg hRLề thMyiU9yân qMyiU9yuen MVSdfemà! SMyiU9yao adLNTVxnh lạiMyiU9y dLNTVxcó thểdLNTVx yMyiU9yên tâmRL giadLNTVxo chdLNTVxìa kRLhóa dLNTVxnhà cMyiU9yho tôi?”

“Chính dLNTVxvì khôngMVSdfe thâdLNTVxn RLquen nMVSdfeên MyiU9ymới yêndLNTVx tMyiU9yâm đểMVSdfe eMyiU9ym đến.MVSdfe ĐểMyiU9y ngườiRL MVSdfequen đến,RL dLNTVxgiới dLNTVxbáo chMVSdfeí MVSdfelại dòMyiU9ym MVSdfengó phỏnRLg đoán”.dLNTVx ChMyiU9yương NgựdLNTVx nóiMyiU9y rấtdLNTVx cMyiU9yó RLlý lẽ.

“Để dLNTVxChương SíndLNTVxh đMVSdfeến, cRLhắc chMyiU9yắn ngưRLời tMVSdfea sẽMyiU9y khMyiU9yông nMVSdfeói gìdLNTVx được”.MVSdfe TMyiU9yôi đềdLNTVx nghị.

“Nó đếnRL đểRL MyiU9ylàm loạndLNTVx dLNTVxnhà tôiMVSdfe lMyiU9yên àMyiU9y, tôidLNTVx trởMyiU9y vềdLNTVx MyiU9ylại phRLải thRLu MVSdfedọn mấtRL mấRLy ngày!”

“Nhưng mà…”

“Sao eMVSdfem “nMVSdfehưng mà”MyiU9y nhiềuRL thế?”

“Nhưng mà,MyiU9y MyiU9ytôi chdLNTVxưa từndLNTVxg ndLNTVxuôi cMyiU9yá đâRLu! dLNTVxCho cdLNTVxá ănMVSdfe MyiU9ygiúp aMVSdfenh, MVSdfelỡ cRLhết dLNTVxrồi phảdLNTVxi lRLàm sao?”

“Có vấRLn đềRL dLNTVxgì MVSdfethì gọMyiU9yi điMVSdfeện chRLo tôi!”

“Cước gọiMVSdfe đườRLng dàiMVSdfe quốdLNTVxc tRLế đấy!”

“Sẽ hoànMyiU9y MyiU9ytrả cMyiU9yho RLem RLphí điệnMyiU9y RLthoại, phụMVSdfe cdLNTVxấp RLphát RLsinh, tiềMVSdfen muMVSdfea tMyiU9yhức ăMVSdfen MyiU9ycho cáMyiU9y cũndLNTVxg sẽRL trả!RL EMVSdfem dLNTVxmà còdLNTVxn “nhưnRLg mMVSdfeà” nữaMyiU9y lMyiU9yà tôiMyiU9y bựcdLNTVx mìnMyiU9yh đấy,dLNTVx bảoMyiU9y MyiU9yem giúRLp mMVSdfeột việcdLNTVx dLNTVxmà RLkhó RLkhăn thếMyiU9y à?”MyiU9y ChươngdLNTVx NgựMVSdfe tỏMyiU9y rMyiU9ya nghiêMyiU9ym trMyiU9yọng, lạiMVSdfe cóMyiU9y vẻdLNTVx MyiU9ydọa nạt.

Tôi cMyiU9yòn cMVSdfeó tMVSdfehể nRLói RLgì đưRLợc dLNTVxnữa chứMVSdfe, chMyiU9yỉ cóMyiU9y thểMyiU9y nhậnMVSdfe chìaMVSdfe MVSdfekhóa củdLNTVxa RLanh tMVSdfea, “NMVSdfeếu MVSdfemà cMyiU9yho cRLá MVSdfeăn RLbị chMVSdfeết rồMyiU9yi thìMyiU9y aRLnh đừngMyiU9y dLNTVxcó RLnổi gdLNTVxiận đấy!”

“Chỉ làMVSdfe mấdLNTVxy cRLon cádLNTVx MyiU9ythôi MVSdfemà? dLNTVxTôi cMVSdfeó thểRL giậnMVSdfe MyiU9ygì chứ!”

Thấy tdLNTVxôi ngoaRLn nRLgoãn cầMVSdfem chìaMyiU9y kMVSdfehóa, ChMVSdfeương NdLNTVxgự cười,MVSdfe “NhRLư MVSdfethế làMVSdfe tMVSdfeôi ydLNTVxên tMVSdfeâm rồi!”

Buổi tốRLi điMyiU9y ngdLNTVxủ qudLNTVxên khôMyiU9yng tắRLt điệnMVSdfe thoạMyiU9yi, ngủMyiU9y đếnMyiU9y RLnửa dLNTVxđêm, nMyiU9yó bắtRL đầRLu kêdLNTVxu loạnMyiU9y lên.

“Ai đấy?”MyiU9y KhRLông biếdLNTVxt bdLNTVxây MyiU9ygiờ đanMVSdfeg lMVSdfeà MyiU9ygiờ ngủdLNTVx sRLao, gMVSdfeọi đRLiện phiRLền nhiễudLNTVx giữaMVSdfe đêMyiU9ym, RLtội đRLáng MVSdfetử hình.

Đầu điệndLNTVx thoạiMVSdfe bênMVSdfe RLkia idLNTVxm dLNTVxắng MyiU9ymột khoảngMyiU9y lMyiU9yặng dLNTVxmơ hồ.

Tôi khôRLng sợRL ồdLNTVxn, sợMVSdfe nhấtRL MVSdfelà dLNTVxlúc RLtĩnh mặngdLNTVx, iMVSdfem ắRLng khôngMyiU9y mRLột tiếnMVSdfeg đMVSdfeộng thấyRL cMVSdfeó cảmRL giáMVSdfec kMyiU9yỳ dị.

Mấy giâMVSdfey trôiMVSdfe qudLNTVxa vẫnMyiU9y kMVSdfehông cóMVSdfe giọRLng nói,RL tôMVSdfei ngồRLi bMyiU9yật dậy.

“Làm ơRLn nóiMyiU9y mộtMyiU9y dLNTVxcâu, nếuMVSdfe khôMVSdfeng dọdLNTVxa chếtdLNTVx ngườdLNTVxi anMVSdfeh phảMyiU9yi đềMyiU9yn mRLạng MVSdfeđấy!” TôiMyiU9y hétMyiU9y vRLào dRLi động.

“Khả…”, RLlà giọngdLNTVx nóMVSdfei củadLNTVx TiêMVSdfeu ViMyiU9yễn, tôdLNTVxi níndLNTVx thdLNTVxở, lầnMVSdfe MVSdfenày đRLến MyiU9ylượt tMyiU9yôi dLNTVxkhông nMyiU9yói gì.

“Em, MyiU9yem chưRLa tắtMyiU9y máyMVSdfe MyiU9ydi động”.MVSdfe GiMVSdfeọng nóiMVSdfe củaMVSdfe TRLiêu VMVSdfeiễn dịuMyiU9y dàng,dLNTVx dịudLNTVx ddLNTVxàng đếnMyiU9y nỗdLNTVxi MyiU9ylàm tôdLNTVxi ngâyMVSdfe ngấMVSdfet, tRLôi cdLNTVxẩn thậdLNTVxn lặngRL dLNTVxnghe hơRLi thMyiU9yở dLNTVxcủa anMyiU9yh, cdLNTVxảm giáRLc hRLơi RLnóng đRLang lMVSdfean tỏaRL trêRLn mặt.

Cả MyiU9yhai RLngười dLNTVxim RLlặng hồiMyiU9y ldLNTVxâu, vẫnRL ldLNTVxà TiêudLNTVx ViễndLNTVx RLmở MyiU9ylời trước,MVSdfe MyiU9y“Ngủ ngon”.

Tôi giữMVSdfe chRLặt điệnMyiU9y thoạidLNTVx dRLi động,MVSdfe mdLNTVxãi khôRLng RLchịu RLbỏ RLxuống. ĐdLNTVxến lúcMyiU9y cMVSdfeơ thểMyiU9y cMVSdfeảm thấyMVSdfe lạRLnh MyiU9ymới biếtMVSdfe RLlà cMyiU9yhăn RLđã rdLNTVxơi xuốngMyiU9y MVSdfekhỏi giưMyiU9yờng rồi.

Buổi sángdLNTVx, kdLNTVxhi trờiMVSdfe vẫdLNTVxn MVSdfecòn tờMVSdfe mờRL, gióMyiU9y lạndLNTVxh khMVSdfeông ngừnMyiU9yg thổdLNTVxi, mởMyiU9y cửMVSdfea RLsổ rRLa MVSdfethấy dLNTVxbụi MVSdfebám dMyiU9yày tdLNTVxhành MVSdfelớp trênRL MyiU9ybệ cửa.

Dưới MyiU9ylầu, kMVSdfehông biếtRL cúnMyiU9y MyiU9ycon dLNTVxcủa RLnhà nàoMyiU9y mặRLc bộMVSdfe quầRLn áoRL ngộRL ngRLhĩnh đangMyiU9y chdLNTVxạy lăngMVSdfe quăngMVSdfe, cMVSdfeái môngMyiU9y tròndLNTVx mdLNTVxũm mĩmMyiU9y ngMyiU9yoe ngudLNTVxẩy, RLcực kỳdLNTVx đángRL yêu.

Cún dLNTVxcon chạdLNTVxy đếnRL MyiU9ydưới mộRLt RLchiếc dLNTVxxe MyiU9ycon RLmàu xdLNTVxanh nRLgọc, muốMVSdfen đánhMVSdfe dấRLu lãnMyiU9yh địa,RL ngdLNTVxửi ngửidLNTVx RLmùi thRLấy khôngMyiU9y phảiMyiU9y lạRLi từMVSdfe từdLNTVx bỏRL đi.

Chiếc dLNTVxxe ấydLNTVx rấtdLNTVx giốngMyiU9y chiMyiU9yếc RLxe TiêdLNTVxu ViễnRL MyiU9ylái ngàRLy hômMyiU9y MyiU9yqua, mRLàu xandLNTVxh ngọcMyiU9y RLthâm tMVSdferầm sâudLNTVx sắc,RL thdLNTVxật hMVSdfeợp RLvới phodLNTVxng cácRLh cMyiU9yủa TiêdLNTVxu Viễn.

Tôi chạyRL nRLhư badLNTVxy MVSdfexuống dướdLNTVxi lầuRL, phónMVSdfeg đếnMVSdfe cdLNTVxhỗ chiếcMVSdfe xeRL, qMVSdfeua lớpMyiU9y bụMyiU9yi phủdLNTVx ngoMyiU9yài RLcửa kMVSdfeính MyiU9ynhìn thMVSdfeấy TiRLêu VidLNTVxễn ởdLNTVx troRLng xe.

Cả ngưMVSdfeời aMyiU9ynh ngRLồi dựaMyiU9y MyiU9ytrên ghế,RL ngủdLNTVx MVSdfethiếp MyiU9yđi, chMyiU9yỉ cóMVSdfe ddLNTVxi độngMyiU9y vẫdLNTVxn đểdLNTVx ởRL bêdLNTVxn dLNTVxtai, dLNTVxdáng điệdLNTVxu nhdLNTVxư MyiU9yđang gọdLNTVxi điệnMVSdfe thoại.

Tôi gMyiU9yõ gõMyiU9y RLvào cửRLa RLxe, saMVSdfeu MVSdfeđó thRLấy TiêuMVSdfe RLViễn tỉnhMVSdfe dậy.

“Tại MyiU9ysao andLNTVxh lạiMyiU9y RLở đây?”RL RLTôi hỏi.

Anh MyiU9ydụi dụiMVSdfe RLmắt, khôRLng trRLả lờiRL tôi.

“Anh ởMVSdfe đâRLy cảMyiU9y mộRLt đêmMyiU9y à?”

“Đâu MVSdfecó, hơMyiU9yn MVSdfehai MyiU9ygiờ sánMyiU9yg mớiMyiU9y rRLa kMVSdfehỏi chỗMVSdfe CMVSdfeôn ThiếudLNTVx!” RLAnh RLmở MVSdfecửa xRLe, “EmMVSdfe cMVSdfeó lạnhRL khdLNTVxông? dLNTVxVào tdLNTVxrong ndLNTVxói MVSdfechuyện đi!”

“Còn nóiRL dLNTVxgì nữaRL, kRLhông cóMyiU9y chuyRLện gìdLNTVx maRLu vềMyiU9y nMVSdfehà RLngủ đi!”MyiU9y TôidLNTVx đứMyiU9yng MyiU9yở dLNTVxbên nMyiU9ygoài RLkhông nMyiU9yhúc nhích.

“Có chuyện”.

“Có chuyRLện thdLNTVxì maMyiU9yu nMVSdfeói, RLnói xonMVSdfeg rồiRL vềMyiU9y MVSdfeđi ngủMyiU9y!” MVSdfeTôi cảmdLNTVx thấdLNTVx hôRLm naMVSdfey tMyiU9yôi cằnRL nhằMyiU9yn qRLuá, MVSdfegiống mộtRL MyiU9ybà lãoRL támRL mưdLNTVxơi vậMyiU9yy. TiêudLNTVx ViễMVSdfen dLNTVxim lặndLNTVxg nhìnRL tôMVSdfei, “”EmdLNTVx đangdLNTVx dLNTVxgiận à?”

“Em giậRLn cáiRL gRLì chứ?dLNTVx MấyMyiU9y ngưdLNTVxời cácMyiU9y MyiU9yanh thíchMVSdfe gMVSdfeì thMyiU9yì ldLNTVxàm, liêndLNTVx qRLuan MyiU9ygì đếnMVSdfe RLem chứ?MVSdfe” ĐúnMyiU9yg làMyiU9y tôdLNTVxi đaMyiU9yng giậMVSdfen, giậnMyiU9y MyiU9yanh saRLo lạiMyiU9y MVSdfekhông bMyiU9yiết qMyiU9yuý bảdLNTVxn thânMVSdfe MVSdfemình nMVSdfehư thế,RL trờiMyiU9y MyiU9ylạnh màMVSdfe MVSdfekhông MyiU9yvề nhà,dLNTVx MyiU9ycòn ndLNTVxgủ MVSdfeở trMyiU9yên xe.

“Nhìn andLNTVxh chằRLm chằmMVSdfe ndLNTVxhư vMyiU9yậy, dLNTVxcòn nódLNTVxi lMVSdfeà khônMVSdfeg RLgiận à?”RL TiêudLNTVx VidLNTVxễn nMyiU9yhìn tôiRL cườiMVSdfe vớiMyiU9y vẻRL dLNTVxnuông chiều.

`”Em giận,MyiU9y RLlà tựdLNTVx dLNTVxgiận bảRLn thâMVSdfen mìnMVSdfeh! TrờMyiU9yi lạnhdLNTVx thdLNTVxế nàMyiU9yy, chạyMyiU9y RLxuống quảnMVSdfe anRLh làMVSdfem gìdLNTVx?” TRLôi MVSdfequay ngườiMVSdfe mMVSdfeuốn RLlên RLnhà, kRLhông đểRL MyiU9yý dLNTVxanh nữadLNTVx MVSdfechắc anRLh sẽMVSdfe bRLỏ vềRL thôi.

“Đợi đã!”MVSdfe TMVSdfeiêu MVSdfeViễn xMyiU9yuống xMyiU9ye RLkéo tRLôi lại,MyiU9y “RLAnh mudLNTVxốn MyiU9ynói vớidLNTVx dLNTVxem, tấMVSdfet dLNTVxcả đềMVSdfeu khônRLg nRLhư MyiU9yem dLNTVxnghĩ thếdLNTVx đâu!”

“Cái gìdLNTVx MVSdfemà khMyiU9yông nhRLư eRLm nghdLNTVxĩ?” TôiMVSdfe nMyiU9yghĩ MyiU9ycái gMVSdfeì dLNTVxchứ? LMyiU9yời MVSdfenói củadLNTVx TiêMVSdfeu VMVSdfeiễn làmMyiU9y tMyiU9yôi nghdLNTVxi hoặc.

Tiêu VMyiU9yiễn thởMVSdfe dàMVSdfei RLkhẽ dLNTVxnói: “ThMVSdfeôi vậyMVSdfe, cóRL mộtdLNTVx sốMVSdfe cMyiU9yhuyện aMyiU9ynh dLNTVxcũng khôngMyiU9y biRLết nMVSdfeên MyiU9ynói RLthế nào”.

“Vậy dLNTVxthì đừngdLNTVx ndLNTVxói nữa!”dLNTVx ĐãRL khôngMVSdfe biếtMVSdfe ndLNTVxên MVSdfenói thếdLNTVx nàoMVSdfe tdLNTVxhì cRLòn nóiMVSdfe RLgì nữMyiU9ya, cMyiU9yhúng tMVSdfeôi đềuMyiU9y khôMyiU9yng phMyiU9yải làMyiU9y dLNTVxnhững ngườdLNTVxi quádLNTVx gMVSdfeượng ép.

Tiêu ViễnMVSdfe rõdLNTVx rànMVSdfeg rấtRL mệt,dLNTVx RLngáp dàMVSdfei mdLNTVxột RLcái rMyiU9yồi ndLNTVxói: “BâyMVSdfe giMyiU9yờ aMyiU9ynh vềRL điMyiU9y ngủRL, buMyiU9yổi tốdLNTVxi dLNTVxđến đdLNTVxón RLem, sẽMyiU9y chRLo MyiU9yem mMVSdfeột bấdLNTVxt RLngờ thRLú vị”.

“Buổi tdLNTVxối edLNTVxm cMyiU9yó việc…”.RL TốiMyiU9y naMVSdfey tôMyiU9yi phảiMVSdfe RLđi MyiU9yxem buổiMyiU9y biểdLNTVxu diễndLNTVx cdLNTVxủa LưuRL ĐứcdLNTVx HoMVSdfea vMyiU9yới MyiU9ymẹ, MVSdfelớp trưởngdLNTVx ChưMyiU9yơng SíMyiU9ynh RLchẳng dLNTVxdễ RLgì mMVSdfeới MyiU9ykiếm đượcMyiU9y vé.

“Nếu mMVSdfeà MyiU9ykhông quaRLn trọngdLNTVx dLNTVxthì hủMyiU9yy đi!”MyiU9y TidLNTVxêu ViễnRL giọMVSdfeng nàMVSdfei nỉMVSdfe khiếdLNTVxn tMVSdfeôi sRLuýt nữaMVSdfe mềmRL MyiU9ylòng, nhưngdLNTVx nghdLNTVxĩ dLNTVxlại, tạRLi sRLao mỗidLNTVx lầnMyiU9y ngườiMVSdfe MVSdfebị tMVSdfehỏa hiệpMVSdfe đềdLNTVxu lMyiU9yà tôi?

“Không hủydLNTVx đượRLc!” TôdLNTVxi hầmMyiU9y hdLNTVxừ nóRLi, buổidLNTVx diễnMVSdfe MVSdfeca dLNTVxnhạc dLNTVxkhông vìMyiU9y tôiMVSdfe màMyiU9y hoãMVSdfen lạiMVSdfe được,RL mMVSdfeà MVSdfecũng đãMVSdfe hứMyiU9ya chMyiU9yắc chắdLNTVxn RLvới mẹdLNTVx rồi,RL RLmẹ vdLNTVxì chMyiU9yuyện ndLNTVxày màRL vuMVSdfei sướngMyiU9y mdLNTVxấy ngàdLNTVxy liền.

“Ừ, thếMyiU9y thôdLNTVxi vậy”.dLNTVx TRLiêu ViễndLNTVx cóRL dLNTVxvẻ thấtMVSdfe vdLNTVxọng, “NhưngMVSdfe RLhy vọnRLg lầMyiU9yn MVSdfesau còRLn códLNTVx MyiU9ycơ hội”.

Còn cRLó cơRL hộiMVSdfe MVSdfegì, tôdLNTVxi muốnMyiU9y hỏiRL aMVSdfenh, nhMVSdfeưng thRLấy dRLáng vMVSdfeẻ anRLh mệMVSdfet MVSdfemỏi, MVSdfelại khônMVSdfeg đMyiU9yành lòMyiU9yng, códLNTVx lMVSdfeẽ tMyiU9yhôi vậyMVSdfe. NóiRL MyiU9yđến đâyMVSdfe lMyiU9yà dLNTVxđược rMVSdfeồi, nêMyiU9yn nMVSdfehanh chóndLNTVxg vdLNTVxề nRLhà đMyiU9yi ngủRL đi.

Cổng dLNTVxsân MVSdfevận độngdLNTVx ngườRLi đôMyiU9yng nRLhư mắcMVSdfe cửi,RL MyiU9yrất nMVSdfehiều dLNTVxngười khôMyiU9yng RLmua đưMyiU9yợc vdLNTVxé, tMyiU9yúm MyiU9ytụm RLở cổnMVSdfeg đểRL MyiU9ymua véRL chợMVSdfe đen.

Có ngườidLNTVx RLnhìn sốdLNTVx ghếdLNTVx védLNTVx cdLNTVxủa tôMVSdfei, RLhỏi: MyiU9y“Cô gdLNTVxái, RLcó bándLNTVx véRL khôngMVSdfe?” TôMVSdfei lMyiU9yắc đầu,MyiU9y lMyiU9yớp trưởndLNTVxg chẳMyiU9yng RLdễ gMVSdfeì kiMyiU9yếm chMVSdfeo, làmRL sadLNTVxo cMVSdfeó tMyiU9yhể bán?

Bên cạnhRL, cũngMyiU9y dLNTVxcó rấtRL nhidLNTVxều ndLNTVxgười vRLây lMVSdfeấy mẹMVSdfe tRLôi, RLcó ngườRLi nóiMyiU9y: MyiU9y“Chị MyiU9yơi, cáiMVSdfe MVSdfevé MyiU9ynày chịRL MyiU9ycứ MyiU9ynói gMyiU9yiá đMVSdfei, baRLo nhMyiU9yiêu tiềnMVSdfe MyiU9ytôi cũRLng lấy”.

Lúc nàyMVSdfe tRLôi mớidLNTVx bieRLts, thìMVSdfe MVSdfera chỗMyiU9y ngồiRL củaMyiU9y dLNTVxhai chiếcdLNTVx MyiU9yvé nRLày cựcMVSdfe kMyiU9yỳ tốdLNTVxt, MVSdfelúc RLvề phảiMVSdfe cảmMVSdfe ơRLn CdLNTVxhương SdLNTVxính tửMyiU9y tdLNTVxế mớMyiU9yi được.

Chỗ nMVSdfegồi củaMVSdfe chúMVSdfeng RLtôi MVSdfelà dLNTVxkhu gdLNTVxhế dLNTVxVIP, ởRL hàndLNTVxg thứMVSdfe dLNTVxba, rấtdLNTVx gdLNTVxần RLsân khMyiU9yấu, dLNTVxcó thểRL nhìdLNTVxn rõRL cảRL mặtdLNTVx củaRL MVSdfenhân viêRLn làmMyiU9y côdLNTVxng tMyiU9yác điRLều khMVSdfeiển thiRLết RLbị trêdLNTVxn sâMyiU9yn kMyiU9yhấu, RLlại dLNTVxcòn đượcdLNTVx dLNTVxcung cấpRL miễnRL pMyiU9yhí nướcRL uốngMyiU9y vdLNTVxà đồdLNTVx ănRL nhẹ.

Hàng MVSdfethứ haMVSdfei dLNTVxtrước MyiU9ymặt dLNTVxchúng tRLôi MVSdfecó dLNTVxhai chdLNTVxỗ ngồiRL luRLôn đểdLNTVx tMyiU9yrống, tdLNTVxrên mặdLNTVxt MVSdfebàn củadLNTVx gRLhế tMyiU9yrước dLNTVxmặt tMVSdfeôi đRLặt MyiU9ymột bóMVSdfe hRLoa lRLy xMyiU9yen hoRLa hồng.

Khi buổiMyiU9y MyiU9ybiểu didLNTVxễn bắtdLNTVx đdLNTVxầu, MVSdfehai gMyiU9yhế trướcRL mặtRL vẫndLNTVx trMVSdfeống. TôMVSdfei cdLNTVxứ ngRLhĩ, ngườMyiU9yi nàodLNTVx lạiRL đốdLNTVxt MyiU9ytiền nMyiU9yhư vậMyiU9yy? ĐãRL muMVSdfea vMVSdfeé rồdLNTVxi cònRL khônMyiU9yg đến.

Buổi biRLểu diễnRL vừaMyiU9y bMVSdfeắt đầuRL, tôRLi MVSdfevà MyiU9ymẹ đãMVSdfe nhanMVSdfeh chMVSdfeóng RLbị cuMVSdfeốn dLNTVxhút, cùRLng vớiRL mọiMyiU9y ngườiRL hédLNTVxt gọdLNTVxi dLNTVxtên dLNTVxLưu ĐứcMyiU9y HoMVSdfea, MVSdfetrạng MyiU9ythái cuMyiU9yồng nhRLiệt MVSdfechưa MVSdfecó bMVSdfeao giMyiU9yờ. TMyiU9yhậm RLchí mMVSdfeẹ MyiU9ytôi còMyiU9yn lấyMyiU9y máMyiU9yy chụpMVSdfe RLảnh MyiU9ykhông ngMyiU9yừng cMyiU9yhụp cácdLNTVx MyiU9yđộng tácMyiU9y vàdLNTVx biểuMVSdfe dLNTVxhiện cdLNTVxủa LưRLu ĐứMyiU9yc Hoa.

“Cái mdLNTVxáy ảnhdLNTVx nàyMVSdfe củaRL MyiU9ymẹ chdLNTVxụp lênMyiU9y ảnRLh khônMyiU9yg nMyiU9yhìn rdLNTVxõ MVSdfeđâu, đMyiU9yừng mấtRL côMyiU9yng MVSdfenữa!” TôMVSdfei bảoMyiU9y mẹ.

“Nhìn rMVSdfeõ mMyiU9yà! MVSdfeKhông tiRLn dLNTVxcon nhìMVSdfen xem!RL” MyiU9yMẹ tôiMyiU9y rấtdLNTVx tựRL hàodLNTVx đRLưa máyRL ảnhMVSdfe cdLNTVxho tRLôi nhìn.

“Ngày mMyiU9yai trdLNTVxên mMyiU9yạng sRLẽ dLNTVxcó đầyMyiU9y ảMVSdfenh đẹpMyiU9y củaMyiU9y MVSdfecác thMVSdfeợ chụMyiU9yp ảnMyiU9yh RLchuyên ngMVSdfehiệp chụp,RL dLNTVxcon MyiU9ytải vềMVSdfe RLcho mẹdLNTVx xem”.

“Không tRLhích bằngRL MVSdfeảnh mMyiU9yẹ tRLự chụp!”RL MMVSdfeẹ MVSdfetôi tựMVSdfe MyiU9ytin nói.

Tôi khdLNTVxông trMVSdfeanh luMyiU9yận MVSdfevới MVSdfemẹ nữa,MVSdfe ngMVSdfeày mMVSdfeai RLxem MVSdfeảnh củaRL thdLNTVxợ chuMVSdfeyên nghiệdLNTVxp cMVSdfehụp tMVSdfehì sẽRL dLNTVxkhỏi dLNTVxnói luôn.

Xem xonMyiU9yg buổiMVSdfe biểuMyiU9y diMyiU9yễn, tâmMVSdfe tRLrạng cdLNTVxủa tôiRL MyiU9yvà mẹRL vRLô cùnRLg thMyiU9yoải mái.MVSdfe MẹdLNTVx tôMVSdfei nóMVSdfei: “NMyiU9yhân tiệnMVSdfe truRLng tdLNTVxâm thươngRL RLmại chưMyiU9ya đdLNTVxóng RLcửa, chúngMVSdfe tMyiU9ya MVSdfeđi lượnRL chúMVSdfet, xRLem đMVSdfeồng hồ!”

“Con dLNTVxcó bdLNTVxao giờRL MVSdfethích đồngdLNTVx hdLNTVxồ đâMVSdfeu? CMVSdfeũng chẳMyiU9yng ddLNTVxùng đến”.MVSdfe ThờMVSdfei đạdLNTVxi MVSdfecủa MyiU9ychúng tMyiU9yôi bRLây gidLNTVxờ đạiMVSdfe đaMyiU9y sốMyiU9y đềudLNTVx lấyRL dMyiU9yi độdLNTVxng đểRL xedLNTVxm gidLNTVxờ rMVSdfeồi, vốnMyiU9y khôngMyiU9y códLNTVx hMyiU9yứng tRLhú vớidLNTVx mMVSdfeón đồRL đeoMyiU9y taMVSdfey ấydLNTVx nữa.

“Sắp đếnMyiU9y MVSdfemùa xuMVSdfeân rồi,RL mMVSdfeặc dLNTVxáo dLNTVxlộ cádLNTVxnh tRLay dLNTVxtrần MyiU9yra cũngMVSdfe khMVSdfeông đẹp”.

“Vậy mudLNTVxa cRLho cMyiU9yon cMVSdfehiếc MVSdfevòng nRLgọc bíMVSdfech điMVSdfe, thếMVSdfe mớiMyiU9y đẹp”.dLNTVx dLNTVxTôi đdLNTVxùa mẹ.

“Nếu cdLNTVxon thícRLh, đợiMVSdfe MyiU9yhôm sMVSdfeau mẹMVSdfe RLrút tMyiU9yiền tiếtMVSdfe MVSdfekiệm đRLể dLNTVxmua dLNTVxnhà MyiU9yra MVSdfemua cRLho codLNTVxn mộtMVSdfe chiếc!MVSdfe” MẹdLNTVx MVSdfetôi cười.

“Thôi đừngMyiU9y ạ,RL mẹMyiU9y dàRLnh tiềnMVSdfe đểdLNTVx mudLNTVxa nRLhà cMVSdfeho cRLon đi!”

Mua dLNTVxcho tôiRL mộtMVSdfe căMVSdfen nhRLà ldLNTVxuôn RLlà tâmdLNTVx ngMyiU9yuyện dLNTVxcủa RLmẹ. MRLẹ thườngMVSdfe nói,MyiU9y MyiU9ycon MVSdfegái nhấdLNTVxt địnMyiU9yh phảMyiU9yi dLNTVxcó MyiU9ynhà rMVSdfeiêng cdLNTVxủa mìnMVSdfeh, nếMVSdfeu khônMVSdfeg sdLNTVxau nàMyiU9yy cãiMyiU9y nhadLNTVxu vớidLNTVx chồnMyiU9yg dLNTVxcũng khôRLng cMVSdfeó chỗMVSdfe dLNTVxmà MyiU9yđi. LoRLgic thậtdLNTVx kỳRL quặc,dLNTVx nhưngMyiU9y cũRLng rấtMyiU9y thựcMVSdfe tế.

Khi mẹMVSdfe vàMVSdfe bốMVSdfe lMyiU9yy hMyiU9yôn, mẹMyiU9y chẳndLNTVxg códLNTVx MVSdfechỗ MVSdfenào đểRL maMyiU9yng MyiU9ytôi đRLến ở,dLNTVx đànMyiU9yh phảMVSdfei MyiU9ysống MVSdfechen chúMyiU9yc MVSdfemãi troMVSdfeng khôngMyiU9y giRLan pMVSdfehòng kháMVSdfech bMyiU9yé MVSdfetý củaMyiU9y nhMyiU9yà dLNTVxbà ngoại,RL mãRLi đMVSdfeến nhRLiều MyiU9ynăm saRLu, MyiU9ykhi tMVSdfeôi cMyiU9yó tdLNTVxhể RLnhớ đượdLNTVxc mọdLNTVxi chuyRLện, cMVSdfeơ MyiU9yquan củaMVSdfe RLmẹ mMVSdfeới cấpMyiU9y chMyiU9yo mRLột căMVSdfen hộdLNTVx RLnhỏ dLNTVxhai buồng.MVSdfe NhMyiU9yưng trướcRL MyiU9ysau thMyiU9yì vẫndLNTVx làRL MyiU9ycơ qMVSdfeuan cấp,dLNTVx RLkhông RLchắc ngMVSdfeày nàoMVSdfe lạidLNTVx tMyiU9yhu hồi,RL chúnMyiU9yg tôidLNTVx lạiMyiU9y khMyiU9yông cMyiU9yó MyiU9ychỗ ởMyiU9y nMyiU9yữa, cdLNTVxho MVSdfenên mẹMVSdfe kRLhông RLyên tâm,RL lMVSdfeuôn ghdLNTVxi MVSdfenhớ RLviệc muMyiU9ya mMyiU9yột căMVSdfen nhàMyiU9y riêngdLNTVx củMVSdfea cRLhúng tôi.

“Khoản MyiU9ychi mMVSdfeua MVSdfenhà mdLNTVxẹ vẫRLn giữMyiU9y chRLo codLNTVxn mà,RL đủMyiU9y rdLNTVxồi!” MẹdLNTVx khRLoác dLNTVxtay tMyiU9yôi điMVSdfe vềMyiU9y MVSdfephía siêuMVSdfe thịMyiU9y HMVSdfeoa Đường.

“Mẹ thấyMyiU9y chúnRLg MVSdfeta khoRLác taRLy nhaMVSdfeu điMyiU9y lượRLn siRLêu tdLNTVxhị cRLó giốMyiU9yng hMyiU9yai MyiU9ychị eMyiU9ym kRLhông?” TôiRL trêdLNTVxu đùMyiU9ya mẹ.

“Nếu giốngMyiU9y RLđược RLthì tốMVSdfet”. MẹMVSdfe tdLNTVxhở dàiMVSdfe nói.

“Giống, khôngMyiU9y MyiU9ytin mẹMyiU9y thửRL hỏiRL ngườMVSdfei khácdLNTVx xem”MyiU9y. TMyiU9yôi cốMVSdfe RLý dựMyiU9ya sMyiU9yát MVSdfevào mẹ.

“Hôm ndLNTVxào chMyiU9yúng MVSdfeta điMyiU9y chụpMyiU9y MVSdfecái dMVSdfeán MyiU9ygì đóRL điMyiU9y? MyiU9yCái đóMyiU9y MyiU9ygọi làMVSdfe gìdLNTVx đdLNTVxấy nMVSdfehỉ? DMVSdfeán ldLNTVxên điệndLNTVx thoRLại ddLNTVxi độndLNTVxg cMyiU9yủa con”.

“Ảnh đềRL can”.

“Đúng, chídLNTVxnh MyiU9ylà nóMVSdfe, coMyiU9yn MyiU9yđưa mẹMyiU9y đRLi RLnhé!” LMyiU9yúc mẹMyiU9y tôMVSdfei MyiU9yhưng phấMVSdfen thRLì MyiU9ygiống nhưMVSdfe mộdLNTVxt RLđứa cRLon nMVSdfeít già.

“Được, kdLNTVxhông RLvấn đềdLNTVx gìdLNTVx! MMVSdfeẹ đúRLng MVSdfelà sMVSdfeành điRLệu quMyiU9yá đMyiU9yấy, MVSdfecon còdLNTVxn chưdLNTVxa từngdLNTVx chụpdLNTVx RLbao giờ”.

Ở bêndLNTVx mẹ,MVSdfe lMyiU9yuôn MVSdfevui vMyiU9yẻ nMVSdfehư RLvậy, mẹMVSdfe RLchính làdLNTVx chMyiU9yỗ dLNTVxdựa cdLNTVxho MVSdfetâm MyiU9yhồn tôi.

 

6. TRLáo PMyiU9yhú SMVSdfeĩ rơiMVSdfe đầdLNTVxy dướiRL đất

Lúc xeRLm biểMyiU9yu diMVSdfeễn MyiU9yca nhạc,MVSdfe tôidLNTVx đểMyiU9y RLđiện thoạidLNTVx MyiU9ydi MVSdfedộng ởMVSdfe cMVSdfehế MVSdfeđộ yêdLNTVxn lặnMyiU9yg, códLNTVx mấMyiU9yy cuộcMVSdfe gọiMVSdfe đMVSdfeến nhưRLng MVSdfeđều khôdLNTVxng biết,RL mRLở ddLNTVxanh sMVSdfeách cuộcMyiU9y gMyiU9yọi nhRLỡ thấyMyiU9y đềuMyiU9y làMVSdfe củaMVSdfe dLNTVxTiêu Viễn.

Tôi qMVSdfeuay lưngMyiU9y MVSdfevới mRLẹ đểRL gọiRL dLNTVxlại chRLo andLNTVxh, gRLiọng TiêuRL ViRLễn mdLNTVxệt mMyiU9yỏi ởMyiU9y đầdLNTVxu bênMyiU9y kidLNTVxa, RL“Không MVSdfecó việcRL gMVSdfeì đâu!”

“Vâng!” TôiMyiU9y đápMyiU9y, qRLuay đầMyiU9yu lạiRL tdLNTVxhấy MVSdfemẹ đRLang RLnhìn dLNTVxtôi MVSdfedò hMyiU9yỏi, thMyiU9yế làdLNTVx MVSdfevội vàngdLNTVx dậpMyiU9y máy.

Thứ hMyiU9yai RLđi làm,RL nhậndLNTVx đượcRL thôngdLNTVx báRLo củaRL dLNTVxCục, sMyiU9yẽ đếnMVSdfe kiểMyiU9ym trRLa MVSdfetiến độRL MyiU9ydự án.

Tôi đMyiU9yưa thdLNTVxông MyiU9ybáo cdLNTVxho MyiU9yTổ trRLưởng xdLNTVxem, ônMyiU9yg bảRLo tôRLi trựMyiU9yc tiMyiU9yếp MyiU9ymang đdLNTVxến cMyiU9yho TiMVSdfeêu ViễnRL vàRL NMyiU9ygô Duyệt.

Bộ dạngMyiU9y TiêdLNTVxu VRLiễn nRLhư khRLông đượcdLNTVx nghỉMyiU9y ndLNTVxgơi đủMyiU9y sứcdLNTVx, “ERLm khôdLNTVxng trốndLNTVx MVSdfetôi MyiU9ynữa dLNTVxà?” ĐâyRL dLNTVxlà làmMVSdfe việc,dLNTVx cMVSdfeó MyiU9ythể tMyiU9yrốn trádLNTVxnh sao?

Tôi nhìndLNTVx tMyiU9yrên RLbàn aRLnh MVSdfeđặt hdLNTVxai MVSdfetấm RLvé xMyiU9yem biểudLNTVx RLdiên MVSdfeca nhạMyiU9yc, MVSdfetrên véMVSdfe iMVSdfen hàndLNTVxg RL2 MVSdfesố 8dLNTVx, sMyiU9yố 1MyiU9y0, chẳngMVSdfe lẽ…

Tôi cMyiU9yhợt dLNTVxhiểu rdLNTVxa, thìMVSdfe rMyiU9ya dLNTVxđây MVSdfechính ldLNTVxà điMyiU9yều nMyiU9ygạc nhMyiU9yiên dLNTVxthú vịMVSdfe mRLà anMVSdfeh đMyiU9yã nói!

“Anh cũngMVSdfe đMyiU9yi xeMyiU9ym MVSdfebuổi biểudLNTVx diễnRL cMyiU9ya nhạcdLNTVx à?”dLNTVx TôdLNTVxi hỏRLi tdLNTVxhăm dò.

“Không, aRLnh chưaMyiU9y bMyiU9yao giờMyiU9y thíchdLNTVx LưuMVSdfe ĐứRLc HodLNTVxa”. dLNTVxAnh RLlạnh lùRLng nói.

“Thế dLNTVxlấy RLvé nMVSdfeày đểMVSdfe làmdLNTVx gì?”MVSdfe ThậdLNTVxt MyiU9yphí chdLNTVxỗ ngMyiU9yồi tốtRL ndLNTVxhư vậy.

“Người khácMyiU9y tặdLNTVxng, tRLiếc MyiU9ylà dLNTVxtặng MyiU9ynhầm ngườiRL rồi”.

Vẫn MVSdfecòn nóiRL cứnMyiU9yg, MVSdfekhông nóiMVSdfe thdLNTVxì thôi.

 

“Tiêu Viễn,MVSdfe MyiU9yem cầnRL nódLNTVxi RLchuyện vớidLNTVx RLanh dLNTVxvề dLNTVxquy hoạchMyiU9y lắpRL đMyiU9yặt cMyiU9yáp điệndLNTVx củaMVSdfe dRLự MyiU9yán ndLNTVxày”. NRLgô MyiU9yDuyệt đadLNTVxng ởMVSdfe cửa,MVSdfe trêMyiU9yn taMVSdfey cầmMVSdfe mộdLNTVxt RLtệp bdLNTVxản vẽdLNTVx phádLNTVxc thảo.

“Tôi RLcòn cMyiU9yó việcRL dLNTVxkhác, MVSdfexin MyiU9yphép dLNTVxvề RLtrước ạ!RL” TôdLNTVxi vộdLNTVxi MVSdfevàng nhườngMyiU9y đườngMVSdfe chMyiU9yo NgôRL Duyệt.

“Em cMyiU9yũng MyiU9yngồi dLNTVxở đâdLNTVxy, ngMVSdfehe cùng!”RL TiêRLu ViễndLNTVx rMVSdfea lMyiU9yệnh cMyiU9yho tôi,MyiU9y hômMVSdfe MVSdfenay RLsắc mMyiU9yặt MyiU9yanh khônMyiU9yg đượdLNTVxc tốtdLNTVx, chắcMyiU9y MyiU9ylà dLNTVxdo chRLưa đượcRL ndLNTVxghỉ dLNTVxngơi đầRLy đủ.

Ngô DuyệtMVSdfe nhRLíu màRLy, RLnói: “RLTiểu MVSdfeKhả RLcó thểRL kRLhông cầMyiU9yn nghe”.

“Đúng, đúng!RL TMyiU9yôi khônMVSdfeg cầRLn phảiRL nghMyiU9ye ạ!”MyiU9y RLTôi MyiU9ycười theo.

“Cô ấyMyiU9y từRLng họcMyiU9y khMVSdfeoa tRLự nhRLiên, mdLNTVxà đâyMVSdfe lạMVSdfei cRLhính lRLà chuyênMyiU9y nMyiU9ygành cMVSdfeô ấRLy học,RL MyiU9ytại saRLo lạiMVSdfe khdLNTVxông thMVSdfeể nghe?”RL TiêuRL ViMyiU9yễn MVSdfecó vRLẻ cốMyiU9y RLbắt épMVSdfe tRLôi ởMyiU9y lại.

“Tại saMVSdfeo anRLh biếtMVSdfe?” NRLgô DuyệMVSdfet ngạMVSdfec nhiMVSdfeên nhdLNTVxìn tôiRL vàMyiU9y TiMyiU9yêu Viễn.

“Tại saMVSdfeo kMVSdfehông biMVSdfeết? BọRLn MyiU9yanh hRLọc RLcùng mộMyiU9yt trườndLNTVxg dLNTVxĐại học”.

“Tổng giámMVSdfe sáMyiU9yt Tiêu!”MVSdfe MyiU9yTôi mMVSdfeuốn ngădLNTVxn RLanh lại.

Nhưng TiMVSdfeêu ViễnRL liRLếc nMVSdfehìn tôi,MVSdfe vẫMyiU9yn tiếpdLNTVx tụdLNTVxc nódLNTVxi: “HơndLNTVx nữMyiU9ya côMVSdfe ấydLNTVx tMVSdfeừng MyiU9ylà bạnMVSdfe MyiU9ygái củaMyiU9y aRLnh, dLNTVxanh cMVSdfeó tMyiU9yhể khônRLg hiểdLNTVxu MyiU9ycô ấMVSdfey sao?”

Sắc mặtMyiU9y MVSdfeNgô DuMyiU9yyệt đMVSdfeột nhiênRL tdLNTVxrắng bệch.

Phó tRLổng gMyiU9yiám sát,MyiU9y đừnMyiU9yg RLnghe anRLh ấyMyiU9y RLnói nhảm”MVSdfe. TMyiU9yôi vộiMVSdfe vàngMyiU9y dLNTVxgiải thíchdLNTVx, dLNTVx“Hồi dLNTVxđi họcMVSdfe chỉMVSdfe dLNTVxlà đùadLNTVx MVSdfevui thôi”.

“Ai RLđùa vuMyiU9yi vớiMVSdfe edLNTVxm chứ?”RL SắcRL RLmặt TiêuRL RLViễn càngMyiU9y MVSdfekhó coiRL, giRLận dữMyiU9y dLNTVxnhìn tôi.

“Tiêu dLNTVxViễn, saRLo aMVSdfenh lạMyiU9yi cóMyiU9y tMVSdfehể đMyiU9yối xửdLNTVx RLvới dLNTVxem dLNTVxnhư vậy?”RL dLNTVxNgô DuyệtRL bậRLt khóc,MyiU9y RLsau đMVSdfeó chạdLNTVxy MyiU9yvụt MyiU9yra ngoài.

“Tại MVSdfesao aMVSdfenh lạiRL cRLứ phảiMVSdfe MVSdfenói vớdLNTVxi côdLNTVx MyiU9yấy dLNTVxđiều đó?dLNTVx TạiMyiU9y saMVSdfeo cRLòn MVSdfenói dLNTVxra trMVSdfeước mặtdLNTVx em?”

Tôi cũMyiU9yng khóc,MyiU9y mốidLNTVx quadLNTVxn RLhệ phdLNTVxức MyiU9ytạp tRLhế nàdLNTVxy, bMyiU9yảo tôiMVSdfe RLsau nMyiU9yày cònMVSdfe MVSdfetiếp tụcMVSdfe MVSdfelàm việcRL ởRL RLđây thMyiU9yế MVSdfenào đượcMyiU9y chứMVSdfe. TiRLêu ViễnMyiU9y adLNTVxnh MVSdfekhông đểdLNTVx MVSdfeý, vìdLNTVx RLchỗ dựaRL phíMyiU9ya saMVSdfeu aMyiU9ynh MyiU9yvững chắc,RL hoàMVSdfen toMyiU9yàn cMyiU9yó thRLể nMVSdfeói đRLi làRL đMyiU9yi, tôiMyiU9y MVSdfethì lRLàm dLNTVxthế nMVSdfeào đưMVSdfeợc đây?

“Anh xidLNTVxn lỗiRL, andLNTVxh dLNTVxkhông tMVSdfehể RLkhông nMVSdfeói ra!”dLNTVx TidLNTVxêu ViễMyiU9yn lắcMVSdfe vadLNTVxi tôdLNTVxi, RL“Nếu còMyiU9yn khôMVSdfeng nóidLNTVx, ngưMyiU9yời MyiU9ynhà sẽMyiU9y RLbắt MVSdfeanh đídLNTVxnh hôRLn vdLNTVxới RLcô ấy”.

“Hai ngườidLNTVx MyiU9yđính hdLNTVxôn đưRLợc rồRLi, tạdLNTVxi saRLo phảRLi kdLNTVxéo MVSdfeem vào?”MVSdfe MyiU9yTôi khóc.

“Ngốc ạ,MVSdfe cdLNTVxhẳng lẽMyiU9y eMVSdfem khôdLNTVxng RLhiểu MyiU9ysao? TừMVSdfe tdLNTVxrước đếndLNTVx MyiU9ynay ngườiMyiU9y aMyiU9ynh MyiU9yyêu dLNTVxchỉ cóRL mìnhdLNTVx em!”MVSdfe TRLiêu VRLiễn ômMyiU9y chặRLt lấyMyiU9y tôRLi, giọMyiU9yng nóiMVSdfe tRLha thiết.

Tim dLNTVxđau dLNTVxgần nhdLNTVxư mMyiU9yuốn nghẹtdLNTVx thRLở, tạiMVSdfe sadLNTVxo? TạiMVSdfe sMyiU9yao bdLNTVxao nhidLNTVxêu nămdLNTVx tMVSdferôi quRLa rồRLi MVSdfemới MVSdfenói vớiMyiU9y tôiRL nhữMyiU9yng điềuMyiU9y ấy?

Hai MyiU9ychân tôMVSdfei rãRL MyiU9yrời, MVSdfedựa sdLNTVxát vàoRL ngựcMVSdfe TiêuMyiU9y Viễn.

Ngô DuyRLệt mấyMVSdfe ngMVSdfeày MyiU9yliền khMVSdfeông lộdLNTVx diệnRL ởMyiU9y TổMyiU9y dMVSdfeự án.

Tổ kiểmMVSdfe dLNTVxtra củadLNTVx MyiU9yCục dRLo đícMyiU9yh thâMyiU9yn CụcdLNTVx tdLNTVxrưởng dẫMVSdfen đầuMyiU9y xuốnMVSdfeg kdLNTVxiểm RLtra dMyiU9yự ádLNTVxn, RLgiáo MVSdfesư ĐiềnMyiU9y MVSdfeDuy MVSdfeNiên MVSdfeđóng dLNTVxvai tròMyiU9y MyiU9ycố vẫn.MVSdfe TiMVSdfeêu VMVSdfeiễn vàdLNTVx TổdLNTVx trưởngdLNTVx đMVSdfei cùngMVSdfe đếRLn cácMyiU9y nơRLi, MVSdfetôi điMyiU9y phMVSdfeía saMVSdfeu phụMVSdfe tMyiU9yrách MyiU9yghi chép.

Đi dLNTVxhết mộMVSdfet vòdLNTVxng, mọiMVSdfe ngườiMyiU9y ngMyiU9yồi lMyiU9yại nghỉMVSdfe ndLNTVxgơi, CRLục trưRLởng vdLNTVxà TMyiU9yiêu ViễnMyiU9y ngồidLNTVx phíaRL tMyiU9yrước tMVSdfeôi, ngượdLNTVxc lMVSdfeại, giMVSdfeáo sưMVSdfe ĐiềnRL ngdLNTVxồi bênMVSdfe cMyiU9yạnh tôi.

“Tiêu ViMVSdfeễn nàMVSdfey, dLNTVxcó RLphải cdLNTVxháu vớMyiU9yi DuRLyệt dLNTVxDuyệt cãiMyiU9y nhMyiU9yau MVSdfekhông?” RLCục trưMyiU9yởng MyiU9yân MyiU9ycần nóMyiU9yi cdLNTVxhuyện dLNTVxgia đMyiU9yình vớiMyiU9y TMyiU9yiêu Viễn.

Tiêu ViễnMVSdfe khRLông nóMyiU9yi gì.

“Thanh dLNTVxniên vớidLNTVx nhaRLu dLNTVxkhông tMyiU9yránh đượMyiU9yc việcdLNTVx cãiRL RLcọ, dLNTVxđừng dLNTVxbận tâmMyiU9y. ChMyiU9yáu RLcũng biRLết tMVSdfeính dLNTVxcách DuyệRLt DuyệtRL rồidLNTVx đMyiU9yấy, tíRLnh cMyiU9yòn trẻMyiU9y cRLon, chuyệMyiU9yn gìMyiU9y cũngMyiU9y thícRLh cdLNTVxhấp nhặt,MVSdfe nhườngRL nhịMyiU9yn nMyiU9yó cMVSdfehút, dMyiU9yù sadLNTVxo cMyiU9yũng sắdLNTVxp đínhRL hônMVSdfe rMVSdfeồi mà!”

Tiêu ViễndLNTVx RLquay xMyiU9yuống liếcRL nhìnMVSdfe tôiMVSdfe, MyiU9yánh dLNTVxmắt đenMVSdfe thẫRLm lộRL MyiU9yra vẻMyiU9y cMVSdfeương nghị,MVSdfe sRLau đóMyiU9y quadLNTVxy sanRLg MVSdfenói vớRLi CMyiU9yục trMyiU9yưởng NgôdLNTVx: “BácMyiU9y NRLgô… MVSdfecháu RLnghĩ cháuMyiU9y vRLà dLNTVxNgô DuyệtRL khMVSdfeông hợpdLNTVx nhau!”

“Thằng bRLé này,RL nóMyiU9yi cRLái gRLì nMyiU9ygớ nMyiU9ygẩn? MyiU9yHai MyiU9yđứa RLlà thanRLh maRLi trúcMVSdfe mãMyiU9y, lMVSdfeà mộtRL đôMVSdfei quMyiU9yá đẹp”.dLNTVx CMyiU9yục MyiU9ytrưởng vỗMyiU9y vadLNTVxi TiêRLu ViễRLn cườiMVSdfe hMVSdfea hRLả nódLNTVxi: “MRLấy ngàRLy trướcMyiU9y bốMyiU9y cháMVSdfeu cRLòn MyiU9ygọi điệdLNTVxn hỏiMyiU9y bMyiU9yác đRLặt tidLNTVxệc đíMyiU9ynh hôRLn dLNTVxở đâuMVSdfe nữa”.

“Thưa RLbác NgMVSdfeô, dLNTVxcháu RLnghĩ sẽMVSdfe khônMVSdfeg dLNTVxcó tiệRLc đíRLnh hMVSdfeôn đâuMVSdfe ạ!”MyiU9y TiêuMyiU9y dLNTVxViễn nódLNTVxi nhỏ.

“Đúng lMVSdfeà giậndLNTVx dRLỗi tMVSdfehật rồi!”RL MyiU9yCục trưởMyiU9yng vẫdLNTVxn cRLười MVSdfeha hRLa, “MyiU9yNhưng, dLNTVxhai đứadLNTVx cMyiU9yãi nRLhau mấydLNTVx MyiU9yngày MyiU9yrồi lạiRL dLNTVxổn thôi”.

Nghỉ MVSdfengơi xMVSdfeong rồi,MVSdfe mọMVSdfei ndLNTVxgười lạiMyiU9y tiRLếp tụdLNTVxc đi,RL đếnMyiU9y hiệnMyiU9y trưRLờng xeMVSdfem MVSdfetình tMyiU9yrạng thMyiU9yi công.dLNTVx MVSdfeTôi điMVSdfe cRLách xRLa pdLNTVxhía saRLu, tMVSdfeâm trạnRLg MyiU9ythật kMyiU9yhó tả.

Giáo dLNTVxsư ĐiềnMVSdfe vỗdLNTVx vaMVSdfei tôRLi nóiMVSdfe: “NàMVSdfey, bMVSdfeạn trẻdLNTVx, lấyRL lMyiU9yại tiMVSdfenh tMyiU9yhần đdLNTVxi nào”.

Tôi nhìRLn ôndLNTVxg MVSdfecảm kícRLh, kìmMyiU9y chMVSdfeế nMyiU9yhững cMVSdfeảm xúcMVSdfe bMyiU9yộc phdLNTVxát RLmuốn òRLa khóc.

Tranh thMVSdfeủ tRLhời giaRLn đếnMVSdfe RLchỗ MVSdfeở củadLNTVx MyiU9yChương Ngự,MyiU9y giúRLp anMyiU9yh dLNTVxta chdLNTVxo RLcá ăn.

Có tiềnMVSdfe đúngMyiU9y lRLà tMyiU9yốt thật,dLNTVx cóRL thểdLNTVx mộRLt mMVSdfeình dLNTVxở tronRLg ngôiRL nMyiU9yhà tdLNTVxo thdLNTVxế này,MyiU9y riêngMVSdfe phòMyiU9yng kháRLch đãMVSdfe cóMVSdfe hRLai cáidLNTVx, mỗidLNTVx phònRLg MVSdfeđều đặtdLNTVx mộRLt bMyiU9yể RLcá tRLo. MyiU9yTrong bểMVSdfe cáMyiU9y cMyiU9yó đủMyiU9y MyiU9yloại RLmàu sắRLc hìnhdLNTVx dángRL, chủngMyiU9y loạidLNTVx đMyiU9ya dạngMyiU9y, tdLNTVxôi khMVSdfeông cdLNTVxó kdLNTVxinh nghMVSdfeiệm nuôMyiU9yi MVSdfecá nêndLNTVx khMyiU9yông MyiU9yphân biMVSdfeệt cMyiU9yụ dLNTVxthể đượcMVSdfe lũdLNTVx cádLNTVx nMyiU9yày giốRLng gìRL, RLchỉ biếMVSdfet rấMVSdfet nhdLNTVxiều loạiRL chRLưa dLNTVxthấy bMyiU9yao giRLờ, cRLó tdLNTVxhể MyiU9yđúng MyiU9ylà rấtRL dLNTVxquý hiếm.

Thức ădLNTVxn dLNTVxcủa cáMVSdfe đểdLNTVx trênMVSdfe bàn,MyiU9y tôdLNTVxi ldLNTVxấy mMVSdfeột ítRL thảdLNTVx xRLuống, lMyiU9yũ dLNTVxcá nMyiU9yhỏ bắRLt đầuMVSdfe MyiU9ytranh RLnhau ăndLNTVx, mộMVSdfet ldLNTVxúc thôMVSdfei đdLNTVxã ădLNTVxn hếtdLNTVx sạcdLNTVxh, tôiRL lạdLNTVxi MVSdfeđổ vàMVSdfeo mộdLNTVxt MVSdfeít, lạiMyiU9y ăMyiU9yn hếdLNTVxt. XeRLm MVSdfera lMyiU9yũ nhóRLc nàMVSdfey dLNTVxđúng ldLNTVxà dLNTVxđói MyiU9yrồi, tôiMVSdfe quyếtMyiU9y địnhdLNTVx MyiU9yđổ cMVSdfeả góiRL tRLo vàoRL, cdLNTVxho bọdLNTVxn dLNTVxchúng ăndLNTVx no.

Cho MyiU9ycá MyiU9yăn xoMyiU9yng, rMyiU9ya MVSdfekhỏi nhRLà ChươnRLg NgdLNTVxự, tdLNTVxôi dLNTVxgọi MVSdfeđiện MyiU9ycho TiêuMVSdfe ViễnRL, “ChúnMyiU9yg RLta đếnMyiU9y trưdLNTVxờng ăndLNTVx cRLơm cădLNTVxng tidLNTVxn đi”.

Tiêu ViễnMyiU9y mdLNTVxặc trêMyiU9yn ngMVSdfeười MyiU9ybộ RLthể thaMVSdfeo màuMVSdfe trắng,dLNTVx đứnMVSdfeg ởRL cổngMVSdfe trườngdLNTVx đợiMVSdfe tôi.

Nhà MyiU9yăn cănRL bảndLNTVx MyiU9ykhông thMVSdfeay MVSdfeđổi gì,dLNTVx chRLỉ làMyiU9y khôRLng còdLNTVxn cuMyiU9yng dLNTVxcấp canRLh tMyiU9yrứng cMyiU9yà chudLNTVxa mRLiễn pMyiU9yhí nRLữa. TôiMyiU9y vRLà TidLNTVxêu ViễnMVSdfe mMyiU9yua hdLNTVxai suRLất cơMVSdfem rMyiU9yưới sốMyiU9yt thịtRL gàRL, RLtìm mộMyiU9yt cRLhỗ vMyiU9yắng nMVSdfegười MVSdfengồi xuống.

Vẫn làRL cdLNTVxảnh tưMVSdfeợng củRLa năRLm đMVSdfeó, cRLhỉ dLNTVxcó vịRL củaMVSdfe móMVSdfen dLNTVxcơm rưMyiU9yới MVSdfelà hoànMyiU9y tMVSdfeoàn khMyiU9yông giốngRL MyiU9ynăm đóMVSdfe nữa.

Ăn cdLNTVxơm xoMVSdfeng, TiêuMVSdfe ViễnMyiU9y nRLói: “dLNTVxChúng tMyiU9ya RLra sâMyiU9yn vMVSdfeận độngMVSdfe đMyiU9yi, dLNTVxxem dLNTVxanh bâRLy giờdLNTVx cònMyiU9y cóMVSdfe thểMVSdfe cdLNTVxhạy 150MyiU9y0m ndLNTVxữa không”MyiU9y. dLNTVxLúc nàMyiU9yy tôiMVSdfe dLNTVxmới chúdLNTVx dLNTVxý đRLến andLNTVxh điMVSdfe đMVSdfeôi gidLNTVxày thMVSdfeể tdLNTVxhao MyiU9yNike MVSdfecũ đó.

“Anh vẫnMyiU9y điMVSdfe đôiMVSdfe MVSdfegiày nàdLNTVxy à?”

“Muốn thaRLy dLNTVxđôi mới,RL vRLẫn chưMVSdfea cdLNTVxó ngườiRL đưadLNTVx anRLh đdLNTVxi muaMyiU9y”. AMyiU9ynh nhìndLNTVx tôidLNTVx cười.

Tôi cúiMVSdfe RLđầu lẩMyiU9yn tránhMyiU9y ádLNTVxnh ndLNTVxhìn trìRLu MyiU9ymến củaRL anRLh, “ĐợidLNTVx códLNTVx thMyiU9yời giMyiU9yan lạiMyiU9y đưMVSdfea MVSdfeanh MVSdfeđi mudLNTVxa dLNTVxđôi mMyiU9yới dLNTVxnhé, nMyiU9yhưng aRLnh pdLNTVxhải tựdLNTVx MVSdfebỏ tiền”.

“Điền KMVSdfehả LRLạc, RLem tMVSdfehật MyiU9ylà MVSdfekeo kiệt”.dLNTVx VẫndLNTVx nRLguyên vMyiU9yăn lờiMVSdfe phêMyiU9y phdLNTVxán tôMyiU9yi MVSdfenăm đó.

Tôi đứngMyiU9y bdLNTVxên đưMyiU9yờng biênMVSdfe chạyMyiU9y giúpdLNTVx anRLh bMVSdfeấm thờiMyiU9y gidLNTVxan, rấtMVSdfe nhiềRLu sindLNTVxh viênMVSdfe trdLNTVxên MyiU9ysân vậMVSdfen độngRL nhìnMVSdfe chRLúng tôi,dLNTVx MVSdfenhất làMyiU9y cRLác côRL gái,MVSdfe nMVSdfehìn TiMyiU9yêu ViễnMyiU9y bằngMyiU9y đôdLNTVxi mắtdLNTVx rạnMVSdfeg rỡ.

Tôi kéoMVSdfe MyiU9yTiêu ViễdLNTVxn, “ĐiMVSdfe thôi,MVSdfe cơmdLNTVx xMVSdfeong khôngMyiU9y đượMyiU9yc vậndLNTVx độngRL mạnh”.

Tôi vMyiU9yà RLTiêu ViễdLNTVxn dLNTVxnắm tdLNTVxay nhaMVSdfeu lặMyiU9yng lẽRL điMVSdfe dọRLc theRLo bờMVSdfe dLNTVxsông, dườngdLNTVx MVSdfenhư trởMVSdfe RLlại thwMVSdfeoif điểmMVSdfe mớiMVSdfe queMyiU9yn dLNTVxnhau củadLNTVx nRLhiều năMVSdfem trước.

“Đợi dựMyiU9y áMyiU9yn MVSdfenày kếdLNTVxt thúcRL, chúnMVSdfeg MVSdfeta đdLNTVxi đMVSdfeăng kýRL MVSdfekết hMyiU9yôn nhé”.dLNTVx TiRLêu ViễndLNTVx độtMyiU9y nhidLNTVxên nói.

“Kết hôn?”MVSdfe TôiMyiU9y khôngMVSdfe MVSdfecó mộMVSdfet cdLNTVxhút chuẩMyiU9yn bịMyiU9y tRLâm lýMVSdfe gMVSdfeì, “TạiRL sao?”

“Tất nhiMyiU9yên làdLNTVx vìMVSdfe RLanh ydLNTVxêu edLNTVxm!” TiêuMVSdfe ViễMyiU9y ddLNTVxừng lạRLi, hdLNTVxôn RLlên dLNTVxmôi tôi.

Lần đầMyiU9yu tiêdLNTVxn MyiU9yanh hôdLNTVxn tMVSdfeôi nhMVSdfeư vậyRL, tôiRL RLsững sRLờ kMVSdfeinh ngạc.

“Sao vậy,RL vMyiU9yẫn muốnMVSdfe ndLNTVxữa à?”MVSdfe AMVSdfenh nhưMVSdfe bịMVSdfe nghiệnMyiU9y, MyiU9ylại MVSdfesấn tớdLNTVxi hôMVSdfen tôi.

Môi RLTiêu ViMyiU9yễn cMyiU9yó vRLị sdLNTVxe sRLe ngMyiU9yọt, mịnMVSdfe màngMVSdfe, ẩMVSdfem dLNTVxướ, mềmMyiU9y dịRLu RLấn MVSdfetrên mdLNTVxôi tôi.

“Tiêu ViễRLn, adLNTVxnh MVSdfesẽ khôngRL rờiMyiU9y xMyiU9ya eMVSdfem chứ?”MVSdfe MyiU9yTôi lMyiU9yuôn cdLNTVxảm thấyMVSdfe đMVSdfeiều tuyệdLNTVxt dRLiệu tRLhế nàyMVSdfe lạidLNTVx khRLông phảiMyiU9y lRLà sựdLNTVx thật.

“Sẽ khôMVSdfeng baMVSdfeo giờRL dLNTVxnữa!” RLAnh giữdLNTVx chMVSdfeặt miRLệng tôMVSdfei, “TậpMyiU9y tMVSdferung đRLi, đừnMyiU9yg RLnói nữa…”

Tiêu VRLiễn MVSdfeđưa thẳRLng tMyiU9yôi vềMVSdfe đếnRL cMVSdfeửa MVSdfenhà, MyiU9y“Anh muốMVSdfen dLNTVxvào gặpMyiU9y mẹMyiU9y eMyiU9ym!” AMyiU9ynh lMVSdfeần cMVSdfehần ởRL đRLó kdLNTVxhông muRLốn đi.

“Lần saMVSdfeu nhéRL, RLem vRLề nMyiU9yói MyiU9yvới mẹRL mộtRL tiMyiU9yếng trMVSdfeước MVSdfeđã, tMyiU9yránh lMVSdfeàm mRLẹ giậMVSdfet mìnhMyiU9y, MyiU9ymẹ vMVSdfeẫn MVSdfeluôn ngMVSdfehĩ anMVSdfeh MVSdfeđang ởMVSdfe nướcMVSdfe ngoài”.

“Chúng tRLa lRLàm cùMVSdfeng ởdLNTVx MVSdfemột cơMVSdfe qMVSdfeuan, MVSdfeem đãMyiU9y dLNTVxkhông MVSdfenói vớidLNTVx RLcô à?”

Tiêu ViễnMyiU9y dùMyiU9yng MVSdfehai MVSdfecánh tMVSdfeay RLgiữ tôdLNTVxi lạiMVSdfe mộtdLNTVx RLgóc nhỏ.

“Em sợdLNTVx mRLẹ kMyiU9yhông thdLNTVxích aMyiU9ynh đấy”.

“Mẹ vợdLNTVx gặpMyiU9y cdLNTVxon MVSdferể, cóMVSdfe RLgì mRLà khôngdLNTVx thícRLh?” MVSdfeAnh đắcRL ýdLNTVx nói.

“Được rồiRL, lầRLn saRLu aRLnh MyiU9yhãy đếnMyiU9y”. TôMyiU9yi đẩyMyiU9y andLNTVxh MVSdfera, “dLNTVxNhanh vềMVSdfe nhàRL nMVSdfegủ đi,RL ngàMyiU9yy madLNTVxi cRLòn RLđi làmdLNTVx chứ”.

Mẹ tdLNTVxôi đãRL ngMVSdfeủ MVSdferồi. TôidLNTVx dLNTVxnhẹ nRLhàng mởdLNTVx cửadLNTVx sợMVSdfe dLNTVxđánh RLthức mMyiU9yẹ, gầnMyiU9y đMyiU9yây, mẹMVSdfe toMyiU9yàn ngdLNTVxủ sớm.

Tắm xongMVSdfe, nằmRL trêRLn RLgiường, trRLái tiMyiU9ym rộnMVSdfe RLrã mớidLNTVx chịuRL trầMyiU9ym lắRLng xuống.

Tiêu Viễn,dLNTVx chMyiU9yúng RLta thậMyiU9yt sMyiU9yự dLNTVxcó MyiU9ythể MVSdfeở dLNTVxbên RLnhau khôdLNTVxng? TạidLNTVx MVSdfesao RLtrong MVSdfelòng tôRLi cứdLNTVx thdLNTVxấp dLNTVxthỏm khMyiU9yông yên?

Ngày hMVSdfeôm sMyiU9yau điMVSdfe RLlàm, tổdLNTVx dựdLNTVx RLán cMyiU9yử TMVSdfeiêu MyiU9yViễn RLvà tRLôi đếnMVSdfe côngRL trườndLNTVxg kRLhảo sátRL tiMVSdfeến độMyiU9y thdLNTVxi công.

Lúc xuấMVSdfet phMVSdfeát, TRLổ MVSdfetrưởng ndLNTVxăm MVSdfelần bảyMyiU9y lượRLt nhắcMyiU9y nhởMVSdfe ldLNTVxái xMyiU9ye nhấtRL MyiU9yđịnh phMVSdfeải đảmRL bdLNTVxảo aMVSdfen toànMVSdfe cMyiU9yho tổngMyiU9y giámMVSdfe sáMyiU9yt Tiêu.

Trên đườnMVSdfeg đidLNTVx, dLNTVxtôi MVSdfenói đùdLNTVxa vớMVSdfei TiêRLu ViMyiU9yễn, “Xem,MVSdfe đMyiU9yó chMyiU9yính làMVSdfe sựMVSdfe MVSdfecách biMVSdfeệt giữaRL tMVSdfeổng MyiU9ygiám sátMyiU9y vàMyiU9y nhMVSdfeân viên.dLNTVx TổdLNTVxng gdLNTVxiám sátMVSdfe thdLNTVxật làMyiU9y đangMVSdfe RLquý, MVSdfera khỏidLNTVx cửRLa làMVSdfe cMVSdfeần phảiMyiU9y MyiU9ybảo đảmRL dLNTVxan toàn”.

“Em cMVSdfehẳng phdLNTVxải cRLàng đMyiU9yáng dLNTVxquý hơnMyiU9y dLNTVxsao, cóRL mMyiU9yột tổngdLNTVx giámdLNTVx sátMVSdfe kRLhôi dLNTVxngô tuấnMyiU9y tRLú, MVSdfeuy phonMyiU9yg lẫMyiU9ym liệt,RL lRLà RLanh đâydLNTVx đảmMyiU9y bMyiU9yảo adLNTVxn toMyiU9yàn chRLo eRLm!” RLTiêu ViMyiU9yễn nhìnMyiU9y RLtôi cườiMVSdfe MVSdfehì hì.

“Em sMVSdfeao dáMVSdfem lMyiU9yàm phidLNTVxền anh?”

Đến côngRL trườnMyiU9yg, dLNTVxĐội trưởngdLNTVx RLđội dLNTVxthi côngMyiU9y dẫMVSdfen tôiMVSdfe vMVSdfeà TRLiêu ViMVSdfeễn đRLi RLxem xMVSdfeét tìnhdLNTVx trạMVSdfeng đắpMVSdfe đêdLNTVx kèRL đRLường. RLTiêu VMVSdfeiễn lúRLc MyiU9ylúc lạiMyiU9y RLchỉ rMVSdfea cácdLNTVx phưdLNTVxơng diệMyiU9yn cdLNTVxần chúRL ý,MVSdfe MVSdfeđội trưởndLNTVxg đềMVSdfeu MVSdfeghi RLchép lạMyiU9yi dLNTVxcẩn thận.

Đi đếndLNTVx MVSdfemột nơRLi gậpdLNTVx MyiU9yghềnh, cMyiU9yó hMyiU9yố nưMyiU9yớc. NMyiU9ygười láiRL xdLNTVxe đMVSdfei cùnMVSdfeg chMyiU9yỉ lMVSdfeo bảMVSdfeo vệMVSdfe TMyiU9yiêu ViễdLNTVxn, dMVSdfeo mudLNTVxốn RLgiữ TiMyiU9yêu MVSdfeViễn khônRLg tiMyiU9yến RLvề phíaRL trưMyiU9yớc MyiU9ymà MVSdfeđã lỡRL MyiU9yva vMVSdfeào ngRLười tôi.

Một MVSdfecú vấpdLNTVx ngMyiU9yã, tôMVSdfei MyiU9yrơi luMyiU9yôn xuốngMVSdfe. NMVSdfeước ngMVSdfeập sâuMVSdfe đếnRL RLtận thắtdLNTVx ldLNTVxưng, lạnhMVSdfe têRL tRLái, RLquần RLáo trMyiU9yên RLngười đềuRL bịdLNTVx ưdLNTVxớt sũng.

Tiêu ViễnMyiU9y thấyMVSdfe vRLậy, lậpdLNTVx dLNTVxtức vRLứt bỏdLNTVx áodLNTVx RLkhoác ởMyiU9y trêMyiU9yn ngườiRL, địMyiU9ynh ldLNTVxao xuốRLng dLNTVxkéo tôi.

Tôi hRLét: “TiêuMVSdfe Viễn,MVSdfe aRLnh đừngRL xuống,MyiU9y MVSdfeem cdLNTVxó thMyiU9yể tMyiU9yự lêdLNTVxn được”.

Người dLNTVxlái RLxe RLva phảiMyiU9y dLNTVxtôi, tdLNTVxhấy cRLó lỗi,dLNTVx nói:MyiU9y MVSdfe“Tổng giádLNTVxm RLsát TRLiêu, MVSdfehay RLđể tôMyiU9yi dLNTVxxuống đi”.

Tiêu MyiU9yViễn RLgiận dữMyiU9y nhìnRL aMyiU9ynh tadLNTVx, ánMVSdfeh mắMVSdfet cdLNTVxòn sắcMVSdfe lạnhRL hMyiU9yơn cảMVSdfe dMyiU9yòng nước,MyiU9y “ĐứndLNTVxg saMVSdfeng mộtMyiU9y bên”.

Người láiRL MyiU9yxe sRLợ hdLNTVxãi khônRLg dádLNTVxm nóiMVSdfe gìRL, lùdLNTVxi dLNTVxsang mộtMyiU9y bên.

Tiêu ViMyiU9yễn khônRLg ngạMyiU9yi nướMyiU9yc lạnhMVSdfe, tRLừ từMVSdfe đếnMyiU9y gầnMyiU9y tMyiU9yôi, gidLNTVxữ chặtdLNTVx MyiU9ytay tMyiU9yôi, nóRLi: “ĐidLNTVx tMyiU9yheo anhRL, chậmMyiU9y tMyiU9yhôi kẻoMVSdfe ngã”.

Sau RLkhi TdLNTVxiêu VRLiễn kéMVSdfeo tdLNTVxôi rMyiU9ya kRLhỏi hốMVSdfe nMyiU9yước, tRLổ trMVSdfeưởng dLNTVxtìm cdLNTVxho chúnRLg tôMVSdfei mộRLt lềRLu trạiRL cóMyiU9y dLNTVxlò sưởidLNTVx điRLện dLNTVxđể hdLNTVxong kMVSdfehô MVSdfequần áMyiU9yo. TiêudLNTVx VMVSdfeiễn sợRL MyiU9ytôi lạnhMVSdfe, cMVSdfeởi luRLôn RLcả MVSdfeáo khoácMyiU9y ngoRLài đắRLp RLcho tôidLNTVx, “CádLNTVxi tMyiU9yên MVSdfelái xdLNTVxe tdLNTVxay châdLNTVxn hậuRL đậuMyiU9y ấy,RL RLthật bựcRL mình”.

Tôi cưdLNTVxời anRLh RLđã làRLm tdLNTVxo chuyện,dLNTVx tdLNTVxôi chẳngMyiU9y MyiU9yqua cũRLng chMyiU9yỉ bịMyiU9y ướtRL qRLuần áoRL thôidLNTVx, MVSdfekhông đángMyiU9y đMVSdfeể MyiU9ynổi cáRLu vớRLi MyiU9yngười ta.

Tiêu ViMyiU9yễn ngồRLi hdLNTVxơi xdLNTVxã ldLNTVxò MVSdfesưởi, tôiRL bảoMVSdfe RLanh lRLại MVSdfegần chdLNTVxút, đểdLNTVx MyiU9ytránh dLNTVxlạnh, anMyiU9yh khôMyiU9yng chRLịu: “ERLm RLcòn đángdLNTVx quRLý hơnMyiU9y anh”.

Tôi nhRLìn MVSdfeanh, mỉmMyiU9y cưMyiU9yời, trdLNTVxong lòMVSdfeng ấmMVSdfe ápMyiU9y vôMyiU9y ngần.

Quay vềMyiU9y tdLNTVxổ MyiU9ydự dLNTVxán, TiRLêu ViễnMVSdfe cMyiU9yứ hắMyiU9yt hơiMyiU9y suốt,dLNTVx tôiMyiU9y cMyiU9yho anRLh uốngRL mRLột cRLốc tMVSdfehuốc MyiU9ygiải cảm,MyiU9y nhMVSdfeưng kdLNTVxhông MyiU9ycó táMVSdfec dụng.

Ngày hômMyiU9y RLsau, vừaRL dLNTVxsáng rRLa, dLNTVxđiện thoạiMyiU9y RLcủa TMyiU9yiêu ViễMyiU9yn đánhMVSdfe thứcdLNTVx RLtôi dậdLNTVxy: “KRLhả Lạc,MyiU9y RLanh dLNTVxsốt caodLNTVx, MyiU9ycó dLNTVxchút triRLệu chMVSdfeứng bịMVSdfe viêmMyiU9y phổi,MVSdfe nhậpMVSdfe việndLNTVx rồi”dLNTVx. GiRLọng dLNTVxnói kMyiU9yhản dLNTVxkhô, khdLNTVxông cMVSdfeòn êMyiU9ym áRLi ndLNTVxhư nhữdLNTVxng ngàMVSdfey trướcMVSdfe nữa.

“Ở đMVSdfeâu vậdLNTVxy?” TôRLi hỏi.

“Bệnh vdLNTVxiện cảndLNTVxh RLsát vMyiU9yũ trang”.

“Anh dLNTVxđợi nhMyiU9yé, eRLm đếndLNTVx tổdLNTVx MyiU9ydự áRLn điểmdLNTVx dadLNTVxnh, rồiMVSdfe MyiU9yxin phMyiU9yép ngdLNTVxhỉ đMVSdfei thămdLNTVx anh”.

“Ừ”. TiêuRL MyiU9yViễn nMVSdfegoan dLNTVxngoãn đáp,RL dLNTVxcó MVSdfevẻ sốtRL nặngMyiU9y MyiU9ykhông dLNTVxcòn sứcMVSdfe ndLNTVxói nữRLa rồi.

Tôi muMyiU9ya MVSdfemột gMyiU9yiỏ MVSdfetáo PhúdLNTVx SĩRL, RLvừa tdLNTVxo vừMVSdfea đdLNTVxỏ, nghĩdLNTVx rằdLNTVxng TdLNTVxiêu ViễMVSdfen sdLNTVxẽ rấtdLNTVx thíRLch ăn.

Tôi chưaRL RLđến bệdLNTVxnh dLNTVxviện CảnhdLNTVx sátMVSdfe MyiU9yvũ MyiU9ytrang bdLNTVxao giờRL, bRLước MVSdfevào thấyMVSdfe thậtMyiU9y rộngMyiU9y MVSdfelớn, ởdLNTVx đạiRL sMVSdfeảnh hỏiRL mấyRL lượRLt, MVSdfemới biMVSdfeết đượcdLNTVx kdLNTVxhu nhậpRL việnMVSdfe chMVSdfeỗ nào.dLNTVx dLNTVxVừa nhắcMyiU9y đMyiU9yến MyiU9ytên dLNTVxTiêu ViMVSdfeễn vớiRL cádLNTVxc RLy táMyiU9y củaMyiU9y kRLhu ndLNTVxhập việnMVSdfe, mấyMVSdfe côRL gáRLi dLNTVxtrẻ đMyiU9yều hMyiU9yào hứnRLg nói:MVSdfe “ĐểMyiU9y tôMyiU9yi dẫMyiU9yn côMyiU9y đi”.

Tiêu ViễndLNTVx ndLNTVxằm RLở phòndLNTVxg bệnMVSdfeh riênMyiU9yg cRLao cRLấp, cRLửa RLphòng bệnhdLNTVx mMyiU9yở rdLNTVxa, bêndLNTVx trMVSdfeong thMyiU9yấy cóRL mấdLNTVxy bónMyiU9yg MyiU9yngười RLđi lại.

Tôi nhaMVSdfenh chónRLg nhậdLNTVxn rMVSdfea NgôMyiU9y DuyệtMyiU9y đangMyiU9y nMVSdfegồi RLở đMVSdfeầu gRLiường, nâMVSdfeng dLNTVxcốc nướcdLNTVx cdLNTVxho TiêudLNTVx ViễnRL dLNTVxuống. TiêuMVSdfe ViễnRL MVSdfelộ RLrõ vẻMyiU9y dịudLNTVx dRLàng cườiMyiU9y vớiMyiU9y RLcô ấy.

Tôi đứndLNTVxg ởRL lRLối RLđi rấtdLNTVx MVSdfelâu, chăRLm cRLhú nhMVSdfeìn NgôMyiU9y MyiU9yDuyệt, cMyiU9yô ấMyiU9yy vàdLNTVx TiêRLu ViễndLNTVx MVSdfecư xửMyiU9y vớRLi ndLNTVxhau nhưMyiU9y thế,RL nhdLNTVxất địnhRL đãMVSdfe MVSdfecó thờiRL giaMyiU9yn RLrất dRLài bêndLNTVx nhau.

“Thư kýRL Tống,RL MVSdfecô gáMVSdfei nàMVSdfey MyiU9ymuốn tMyiU9yìm TidLNTVxêu Viễn”.

Người đưdLNTVxợc gọiMVSdfe làMVSdfe thMVSdfeư kýMVSdfe TốMyiU9yng đdLNTVxó lidLNTVxếc MyiU9ynhìn tôi,MyiU9y quaMVSdfey MVSdfeđầu đi,”BdLNTVxộ RLtrưởng TiMyiU9yêu RLvà pMVSdfehu nhdLNTVxân đdLNTVxã dặndLNTVx rồi,MyiU9y trdLNTVxừ cRLô NMVSdfegô DuMyiU9yyệt MyiU9yra, dLNTVxTiêu ViễnMVSdfe khRLông gặRLp bấMVSdfet kỳRL ngMyiU9yười nào”.

Trừ MVSdfeNgô DudLNTVxyệt radLNTVx, ngưdLNTVxời kRLhác MVSdfeđối vớiMyiU9y RLTiêu ViễdLNTVxn MVSdfeđều làMyiU9y “ngườMyiU9yi bRLất kỳ”dLNTVx sao?

Tôi khôngdLNTVx bidLNTVxết nêRLn MyiU9ylý giảiMVSdfe nhMyiU9yư thếMVSdfe nàoMyiU9y dLNTVxvề RLhàm MyiU9yý cdLNTVxủa câRLu ndLNTVxói nàyMyiU9y, MVSdfechỉ cảMVSdfem thấdLNTVxy trRLái tiMyiU9ym trMyiU9yàn đầydLNTVx MVSdfenhiệt huydLNTVxết bỗngMVSdfe chốcdLNTVx nguộidLNTVx lMVSdfeạnh đi,MVSdfe bịMVSdfe RLđông cMVSdfeứng lạRLi nhưRL nướcMyiU9y đádLNTVx. ĐồngdLNTVx thRLời, cơRL thểMVSdfe RLco thắtMyiU9y dLNTVxlại, cácdLNTVx ngóMVSdfen taRLy rRLun rẩy.

Y tdLNTVxá gọidLNTVx MVSdfetôi, “CôMVSdfe làmMyiU9y sadLNTVxo vậy?”

Tôi cMVSdfeố gắngMyiU9y đMyiU9yể dLNTVxlàm chdLNTVxo mMVSdfeình kRLhông RLrun lênRL nữa,dLNTVx RLquay đdLNTVxều lRLại nhìdLNTVxn cMyiU9yô RLta MyiU9ycảm MyiU9ykích, rMyiU9yun rMyiU9yun mRLôi nói:RL “KhôngMyiU9y saMVSdfeo đâu”.

Người MVSdfey tádLNTVx ngRLạc nhRLiên nhìndLNTVx tháiMyiU9y độMyiU9y MVSdfecủa tôidLNTVx, chỉMyiU9y tMVSdfeay xuốnRLg dưMVSdfeới đất,dLNTVx khôngMyiU9y biếtdLNTVx MyiU9ytừ lMVSdfeúc nMVSdfeào, giMyiU9yỏ táoMyiU9y trêMyiU9yn taRLy đãMyiU9y lănRL xuốnMyiU9yg đấMyiU9yt rồi.

Tôi lMVSdfeại nhìndLNTVx vàoRL trMVSdfeong phòng,RL NgôdLNTVx DuyMyiU9yệt đangRL nhẹMVSdfe nhMyiU9yàng dLNTVxnâng RLđầu TiêdLNTVxu Viễn,MyiU9y đặtdLNTVx lêRLn gối,MVSdfe saMVSdfeu đMyiU9yó đMyiU9yắp cdLNTVxhăn cMVSdfeho anh.

Tôi địnMyiU9yh thầdLNTVxn ldLNTVxại, cdLNTVxúi đMVSdfeầu RLxuống nhìRLn dLNTVxnhững quảRL RLtáo lRLăn trMVSdfeên đấtRL, MVSdfedập nátMVSdfe đếMVSdfen thếdLNTVx nàydLNTVx, dLNTVxxem MyiU9yra khônMyiU9yg MyiU9ythể dLNTVxăn đượcdLNTVx nữaMVSdfe rồi.

Mỉm cười,MyiU9y troMyiU9yng dLNTVxlòng dLNTVxthầm nóidLNTVx vớiMyiU9y TiêMVSdfeu ViMyiU9yễn: BảoMyiU9y trọng.