Lần đầu biết yêu - Chương 07 part 1

 

Hôm sau là một ngày đẹp trời hiếm có. Bầu trời trong xanh, mây trắng bay nhẹ nhàng, mặt trời như được treo giữa không trung. Dưới ánh nắng, khắp trường tràn ngập không khí ấm áp. Tuy nhiên, vẫn có những trường hợp ngoại lệ, mặt trời không thể chiếu đến đó, ví dụ như trong văn phòng của cô giáo Lạc, không khí ảm đạm như trời mưa.

"Phán Phán, có học sinh nói tối qua thấy con và một học sinh nam ở trường ngoài đến nhà hàng hẹn hò, có chuyện đó không?"

Lạc Phán Phán khổ sở, giải thích tới lần thứ 101: "Mẹ, đó không phải là nhà hàng, chỉ là một quán trà sữa, hơn nữa, bọn con không hẹn hò…”

"Thế chuyện con đi với một bạn nam là sao? Phán Phán, con phải thành thật với mẹ, có phải là con yêu rồi không?" Bà Lạc đẩy gọng kính trên sống mũi, tay gõ lên mặt bàn nghiêm khắc hỏi.

"Mẹ, con không yêu! Con không hẹn hò với cậu ấy. Tối qua không chỉ có hai người bọn con, Hướng Vũ Phàm cũng ở đó..." Cô đã giải thích rất nhiều lần rồi, vì sao mẹ cô lại không tin?

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Lạc Phán Phán ngừng nói, nhìn mẹ với vẻ khổ sở.

"Lát nữa xử lý con tiếp!" Cô giáo Lạc trừng mắt nhìn cô, ra hiệu cho cô ra ngồi ở góc nào đó chờ rồi mới nói với người ngoài cửa: "Mời vào".

Cửa mở ra, một thanh niên khôi ngô, tuấn tú bước vào. Sau khi nhìn thấy người ngồi trong phòng, cậu hỏi vẻ kinh ngạc: "Bạn Lạc cũng ở đây à?".

"Là cậu?" Vừa nhìn thấy cậu, Lạc Phán Phán tỏ ra xúc động. "Hướng Vũ Phàm, cậu đến đúng lúc quá! Cậu mau giải thích cho mẹ tôi chuyện tối hôm qua đi!"

"Việc tối hôm qua?" Hướng Vũ Phàm bị câu nói không đầu không cuối của cô làm cho bối rối.

Bà Lạc nhìn nét mặt lo lắng của con gái rồi quay sang hỏi Hướng Vũ Phàm: "Vũ Phàm, Phán Phán nói tối hôm qua đi ăn cơm với em, đúng không?".

"Vâng, có chuyện gì vậy ạ?" Hướng Vu Phàm không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nghe thấy câu trả lời, nét mặt bà Lạc dịu đi, bà cười nói: "Không sao, hôm qua Phán Phán về hơi muộn, cô chỉ muốn biết chuyện gì xảy ra mà thôi. À, em tìm cô có việc gì không?".

"Em thưa cô, là thế này. Gần đây, nhờ sự giúp đỡ của bạn Phán Phán, thành tích học tập của em tiến bộ nhiều, vì vậy em rất cảm ơn Phán Phán." Giọng điệu của Hướng Vũ Phàm vô cùng chân thành, trong ánh mắt thể hiện một nguyện vọng tha thiết. "Em hy vọng trong những ngày tiếp theo, bạn Phán Phán sẽ tiếp tục kèm em học. Em biết như thế là làm phiền tới cô và bạn Phán Phán, nhưng thực sự là em muốn học tập tấm gương của bạn ấy, hy vọng cô đồng ý."

"Đương nhiên là được!" Bà Lạc không do dự trả lời, ánh mắt tỏ vẻ hài lòng. "Bây giờ em học hành tiến bộ như thế là giáo viên chủ nhiệm lớp, cô thấy rất vui. Trong học tập, có vấn đề gì không hiểu, em cứ hỏi Phán Phán, không phải ngại!"

"Khoan đã! Con không đồng ý!" Bị bỏ rơi ở một góc phòng, Lạc Phán Phán vội vàng giơ tay phản đối. “Trước con kèm học cho cậu ấy, nhưng cách đây hai tuần, cậu ấy đã nói không muốn gặp con nữa nên con mới biến mất trước mặt cậu ấy!"

Bà Lạc ngạc nhiên nhìn Hướng Vũ Phàm. Cậu bèn giả bộ như bị oan ức: “Xin lỗi, tôi biết tôi sai rồi. Tôi không nên tức giận chỉ vì bị cậu cướp bánh ngọt, tôi cũng không nên nói những lời như vậy với cậu".

"Phán Phán, con cướp bánh của bạn Vũ Phàm à?" Bà Lạc giống như vừa nghe thấy một tin kinh thiên động địa, không dám tín, mắt mở to nhìn con gái của mình.

"Sự việc không phải như vậy, hôm đó con..."

Bà Lạc không kiên nhẫn được ngắt lời: "Con không cần giải thích, con chỉ cần nói cho mẹ biết, có phải là con đã cướp bánh của Vũ Phàm không là được!".

"Con có cướp bánh của bạn ấy, nhưng..."

"Con bé này, tự nhiên lại đi làm một việc đáng xấu hổ như thế!" Bà Lạc tức giận đứng dậy. "Còn không mau xin lỗi Vũ Phàm hả?"

Lạc Phán Phán rụt cổ lại, sợ hãi nhìn bàn tay đang giơ lên của mẹ, lo sợ chỉ một lát nữa thôi cô sẽ bị đánh.

Hướng Vũ Phàm thấy phản ứng của cô, trong lòng rất buồn cười nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra một vẻ cầu toàn. "Cô giáo, không sao, là lỗi của em. Bạn Phán Phán vất vả kèm em học, lẽ ra em nên nhường bánh cho bạn ấy."

Bà Lạc nghe xong càng tức giận, kéo tay Lạc Phán Phán, đẩy cô đến trước mặt Hướng Vũ Phàm nói: ''Vũ Phàm, Phán Phán nhà cô không biết phải trái, mong em bỏ qua. Việc kèm học cho em thống nhất như thế thứ Bảy tuần này Phán Phán sẽ đến nhà em đúng giờ".

"Vâng, cảm ơn cô ạ."

Từ phòng làm việc của bà Lạc bước ra, Lạc Phán Phán vô cùng tức giận hỏi: "Tại sao cậu lại làm như thế?".

Hướng Vũ Phàm dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, cười vẻ bất hạnh. "Không phải tôi nói rồi sao, tôi cần có cậu giúp tôi ôn bài!"

"Bỏ nụ cười xấu xa của cậu đi! Tôi không tin cậu! Rõ ràng là cậu không có ý tốt!"

“Tùy cậu nghĩ, thế nào cũng được, nhưng cậu nhớ thứ Bảy đến nhà tôi đúng giờ đấy, cô gia sư thân yêu của tôi! Thôi, tôi về lớp học đây, lúc tan học đừng quên đợi tôi, tôi đưa cậu về nhà! Vậy nhé, tôì gặp nhau." Nói xong, cậu nháy mắt với cô rồi huýt sáo một điệu nhạc vui vẻ và quay người bỏ đi.

Nhìn thấy vẻ vui mừng của cậu, Lạc Phán Phán suýt phát điên. "Cút! Cút mau! Tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!"

Tuy nhiên, hiện thực không giống như mong đợi!

Buổi chiều tan học, từ xa, Lạc Phán Phán đã nhìn thấy Hướng Vũ Phàm đang đứng ở cổng trường. Cách cậu không xa còn có một nam sinh khôi ngô, tuấn tú, người này không hề lạ lẫm với Lạc Phán Phán, đó chính là người nói sẽ theo đuổi cô - Hàn Thần Dật.

"Ái chà, Phán Phán, có hẳn hai anh chàng đẹp trai đang đợi cậu, cậu thấy thế nào?" Bước đi bên cạnh cô, Đoàn Khanh Nhi rất háo hức, mắt sáng lên.

"Cậu mà còn nói nữa mình sẽ nổi giận đấy." Lạc Phán Phán tỏ vẻ không vui, trừng mắt nhìn cô. "Rõ ràng cậu biết bây giờ mình không muốn gặp hai người đó mà!"

"Được rồi! Được rồi!" Đoàn Khanh Nhi vỗ vai cô rồi ngó đầu tới trước mặt cô hỏi dò: "Lát nữa, cậu định sẽ đi với anh chàng đẹp trai nào?".

"Đoàn Khanh Nhi!" Lạc Phán Phán tức giận, chau mày lại.

“Á... Á! Mình phát hiện ra hôm nay trời khó chịu quá!" Đoàn Khanh Nhi giả bộ nhìn trời, nhìn mây rồi nói.

Thấy thái độ khoa trương của cô, Lạc Phán Phán muốn phá lên cười. Tuy nhiên, nhìn hai người đang đứng trước cổng trường, cô thấy đau đầu, day day hai thái dương lấy lại tinh thần rồi bước tới chỗ họ.

Ngoài cổng trường, thái độ của hai người đó đều rất điềm tĩnh, nhưng thực ra đang đối đáp nhau từng câu từng chữ.

Hướng Vũ Phàm nói: "Cậu có thể về rồi, Phán Phán sẽ không đi với cậu đâu!".

Hàn Thần Dật không phục, phản bác: "Cô ấy không đi với tôi, lẽ nào lại đi với anh?".

Hướng Vũ Phàm vểnh cằm, giọng điệu tỏ vẻ rất đắc ý: "Lẽ nào cậu không biết sao? Cô giáo Lạc, mẹ của Phán Phán, đã đồng ý để Phán Phán tiếp tục kèm tôi học! Từ giờ về sau, tất cả thời gian rảnh rỗi ngoài giờ học của cô ấy đều thuộc về tôi! Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để cậu có cơ hội đâu!".

"Hừ, để rồi xem ai sẽ nắm được cơ hội!" Hàn Thần Dật phản đối.

Hai người đang cãi nhau kịch liệt thì một giọng nói lạnh lùng đột ngột cắt ngang.

"Hướng Vũ Phàm, cậu nhàn rỗi thế cơ à? Thành tích đã kém lại còn khoe khoang với người khác, cậu có muốn giữ thể diện không thế?"

Vừa nghe thấy giọng nói của cô, Hướng Vũ Phàm vội vàng quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ.

"Phán Phán, cậu về rồi à? Tôi đợi cậu lâu lắm rồi!"

Hàn Thần Dật bước tới bên cô, buồn bã hỏi: "Gấu nhỏ yêu quý, anh ấy nói thật sao? Từ giờ về sau cậu đều phải ở với anh ấy?".

"... Sự thật không đến mức như thế, vẫn như trước, tôi chỉ dạy kèm cậu ấy vào thứ Bảy và Chủ nhật thôi."

"Có nghĩa là anh ấy nói thật sao?" Hàn Thần Dật không nén được cảm giác thất vọng.

"Đừng nói nhiều với cậu ta làm gì. Phán Phán, tôi đưa cậu về nhà." Hướng Vũ Phàm kéo tay cô.

Cô gạt tay cậu ra. "Ai cần cậu đưa? Lẽ nào tôi không biết đường về nhà sao?"

Cô bực bội trừng mắt nhìn cậu rồi quay người bỏ đi. Hướng Vũ Phàm không hề nản, cười vui vẻ đi theo cô.

Hàn Thần Dật vẫn đứng nguyên ở đó, nhìn theo hai người bước đi xa dần dưới hoàng hôn, cảnh tượng đẹp đẽ đó khiến cậu nhức mắt. Sao lại như thế? Cậu chỉ định trêu đùa với Lạc Phán Phán thôi. Vì sao bây giờ cậu lại có cảm giác như vậy?

Ánh mắt của cậu trở nên khó hiểu, mặt hồ yên lặng đã bắt đầu dậy sóng.

"Thấy Phán Phán và Hướng Vũ Phàm đi với nhau, lòng cậu không thoải mái à?" Một giọng con gái vang lên sau lưng cậu. Quay người lại, cậu nhìn thấy một khuôn mặt bầu bĩnh đang cười vẻ thích thú.

"Khanh Nhi? Cậu không đi cùng họ sao?"

"Tôi muốn giúp cậu nên ở lại!" Đoàn Khanh Nhi tỏ vẻ bí mật nháy mắt, sau đó ra hiệu cho cậu ghé tai lại gần rồi nói: "Không phải là cậu muốn theo đuổi Phán Phán sao? Tôi có thể tiết lộ cho cậu một vài bí mật nho nhỏ liên quan đến Phán Phán nhé! Nhưng cậu đừng hiểu nhầm, tôi nói cho cậu đơn giản vì Phán Phán là bạn thân của tôi, tôi mong cậu ấy hạnh phúc, không phải vì mục đích nào khác".

"Bí mật của Phán Phán?"

"Ừ, có những bí mật này, tỷ lệ thành công khi cậu theo đuổi Phán Phán sẽ cao hơn nhiều! Nào, ghé tai sát vào, tôi nói cho cậu nghe…”

Mặc dù không muốn, mặc dù luôn cầu mong cho ngày ấy lâu đến, nhưng ông trời không chiều lòng người, thứ Bảy đầu tiên Lạc Phán Phán tiếp tục là gia sư cho Hướng Vũ Phàm vẫn đến.

Sáng hôm ấy, cô đến Cảnh Lam Viên như trước đây, người ra mở cửa vẫn là bà Hướng. Bà đon đả: "Phán Phán, chào cháu, cháu đã ăn sáng chưa?".

"Cháu chào cô, cháu ăn sáng rồi mới tới. Bạn Hướng đâu rồi ạ?"

"Ôi, các cháu thân quen như thế rồi, gọi là bạn Hướng nghe không thích hợp!" Bà Hướng cười nháy mắt với cô, rồi chỉ lên tầng hai. "Tiểu Phàm đang ở trong phòng nó, cháu lên đó tìm nó nhé!"

"Vâng, cảm ơn cô, cháu lên đó đây ạ." Lạc Phán cười khan hai tiếng, không còn đủ sức dể giải thích nữa, bước vào nhà. Cho dù đi một đoạn xa rồi cô vẫn cảm thấy ánh mắt nhìn đầy ẩn ý phía sau lưng mình. Cô ngại ngùng bước nhanh như chạy lên tầng hai.

Nhìn thấy bóng dáng cô nhanh chóng biến mất, bà Hướng lắc đầu than: “Bọn trẻ bây giờ yêu nhau thật ngọt ngào, chỉ vài phút thôi cũng không chờ đợi được".

Đến trước cửa phòng ngủ của Hướng Vũ Phàm, Lạc Phán Phán gõ cửa mãi mà không có ai ra mở, chạm vào nắm đấm cửa, cửa không khóa, cô bước thẳng vào.

Trong phòng rất yên tĩnh, rèm cửa sổ dày và đóng kín nên hơi tốỉ. Chiếc đèn thủy tinh trên bàn nhỏ đặt cạnh giường vẫn sáng, vì thế có thể nhìn thấy phòng rất rộng, có đầy đủ các đồ dùng cần thiết.

Đúng là con nhà giàu, khác quá xa so với hoàn cảnh của một gia đình thường dân như nhà cô. Lạc Phán Phán đang thầm than thở trong lòng thì đột nhiên có một âm thanh nhỏ phát ra từ giường ngủ.

Cô quay lại nhìn, thấy một chiếc giường gỗ rất to ở góc phía đông nam của phòng ngủ, ga trải giường màu trắng tinh chạm xuống đất. Ở giữa giường có một người đang thở đều đều.

Bỗng nhiên Lạc Phán Phán vô cùng tức giận. Tên tiểu tử này bảo cô đến sớm, vậy mà cậu ta lại đang ngủ nướng!

Cô tức giận bước về phía đó, không nghĩ ngợi gì lật chăn ra.

"Hướng Vũ Phàm, cậu mà không dậy tôi sẽ về đây..."

Câu nói dừng lại ở đó, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cho Phán Phán cứng đờ người.

Cuối cùng thì người đang ngủ trên giường cũng tỉnh dậy.

Cậu mở to mắt vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô rồi cười lười biếng nói: "Phán Phán thân yêu, cậu đến rồi à?".

Nghe thấy cậu ta nói, Phán Phán như tượng đá sống lại, tay run run chỉ vào cậu, thái độ vô cùng sợ hãi: "Cậu... cậu không mặc quần áo?".

Hướng Vũ Phàm cúi đầu nhìn rồi bỏ chăn ra, thản nhiên trả lời: "Tôi có mặc quần".

Quần? Lạc Phán Phán ngạc nhiên nhìn thứ đồ duy nhất mà cậu mặc - một chiếc quần sịp màu đỏ giống hệt lần trước...

Quần mà cậu ấy nói là chiếc quần màu đỏ này sao?

"Cậu là đồ biến thái!" Mặt Lạc Phán Phán đỏ bừng lên, cầm gối ném vào mặt cậu ta. "Hạ lưu! Vô liêm sỉ! Không biết giữ thể diện!"

Bà Hướng ở tầng dưới nghe thấy tiếng ồn ào, nghĩ là có chuyện gì xảy ra vội vàng chạy lên, vô cùng ngạc nhiên trước cảnh tượng trước mắt. Điều khiến cho bà sửng sốt là cậu con trai đang mặc chiêc quần sịp bị gối ném vào mặt không chịu nổi, bỗng nhiên thốt ra một câu khiến người khác kinh hoàng: “Đây không phải lần đầu cậu nhìn thấy tôi như thế này, cậu còn giả bộ ngạc nhiên! Lần trước mẹ tôi đi công tác, rõ ràng cậu còn rất vui vẻ nhìn…”

Không phải lần đầu? Lần trước? Rất vui vẻ nhìn?

"Trời ơi! Hai đứa... Hai đứa đã đến mức này rồi sao?" Bà Hướng trợn mắt ngạc nhiên nhìn hai người.

Tiếng kêu đột ngột làm cho hai người kinh ngạc, dừng động tác, thảng thốt quay lại nhìn bà Hướng.

"... Cô, không giống như cô đang tưởng tượng đâu..." Lạc Phán Phán lấy lại bình tĩnh trước, giải thích bằng giọng yêu ớt. "Cô... Cô hiểu nhầm rồi…”

Bà Hướng quá ngạc nhiên đên độ không thể lắng nghe bất kỳ lời giải thích nào, quay người bước đi, miệng than thở: "Có vẻ như phải dành thời gian gặp cô giáo Lạc nói chuyện của bọn trẻ…”

Lạc Phán Phán muốn khóc nhưng không thể nhỏ một nước mắt nào, cô nghĩ tất cả những điều này đều là do Hướng Vũ Phàm gây ra, liền quay đầu lại mắng cậu: “Đều tại cậu! Lần này chúng ta nguy rồi!".

"Hừ... Đừng có trừng mắt nhìn tôi, tôi chỉ nói sự thật... Lần trước mẹ tôi không có nhà, khi vào nhà tôi, đúng là cậu nhìn thấy bộ dạng này của tôi mà, hơn nữa, lần đó, cậu và mọi người đều nhìn có vẻ rất vui..."

"Cậu còn nói được à?" Lạc Phán Phán mắm môi mắm lợi, ném cái gối trong tay vào cậu ta.

Hướng Vũ Phàm vội vàng ôm đầu chạy vào phòng tắm. "Tôi đi rửa mặt!"

Những ngày ôn bài đối với Hướng Vũ Phàm là những ngày khổ sở, nhưng chỉ cần ngăn cho Lạc Phán Phán không gặp Hàn Thần Dật thì cậu sẵn sàng chịu đựng. Tuy nhiên, nhiều khi, sự việc phát triển đến mức vượt ra khỏi tầm kiểm soát của con người. Cho dù lên kế hoạch tốt như thế nào thì cũng có lúc không thực hiện được. Ví dụ như buổi chiều nay, Hướng Vũ Phàm phải nếm mùi thất bại.

"Các ion X, Y, Zcủa các nguyên tố có chu kỳ ngắn có số electron lớp ngoài cùng giống nhau,

bán kính của X lớn hơn Z, bán kính của Y lớn hơn Z, Y và Z có thể hình thành hợp chất ion thường gặp, nhưng nói như vậy không chính xác là vì... Này, Hướng Vũ Phàm, cậu có nghe tôi giảng không đấy?" Lạc Phán Phán chau mày, không vui cầm vở đập vào đầu cậu.

Đang trong trạng thái gà gật, Hướng Vũ Phàm tỉnh táo ngay lập tức: "À, cậu vừa nói gì?".

Nhìn thấy điệu bộ mơ màng của cậu, Lạc Phán Phán vô cùng tức giận. "Hướng Vũ Phàm, cậu có thật sự cần tôi ôn bài cho không?"

"Tôi thề, tôi rất chăm chỉ!" Giọng nói của cậu vô cùng thành khẩn, nhưng chỉ một lát sau, cậu chán nản nói: "Nhưng cậu giảng X, Y, Z đúng là có hiệu quả ru ngủ".

"Hướng Vũ Phàm, tôi thấy về cơ bản là cậu..." Lạc Phán Phán thấy vô cùng tức giận.

"Gấu nhỏ yêu quý..."

Dưới nhà có tiếng gọi vui vẻ chen ngang câu trách mắng chưa kịp nói ra của Lạc Phán Phán.

Hàn Thần Dật? Ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, cô bước về phía cửa sổ.

Giọng nói quen thuộc khiến Hướng Vũ Phàm chau mằy, nắm chặt tay lại, không nghĩ gì cả, cậu kéo tay cô giữ lại. ''Đừng đế ý đến cậu ta!"

"Sao cậu lại quản lý tôi?" Lạc Phán Phán quay đầu, cặp lông mày lá liễu chau lại, muốn nói với cậu như vậy. Tuy nhiên, khi nhìn thấy đôi mắt đẹp như sao đêm của cậu, cô ngỡ ngàng ngừng lại.

Ánh mặt trời đầu đông chiếu vào phòng ấm áp, cô nhìn thấy một sự khẩn cầu trong ánh mắt của cậu.

Cậu đang cầu xin cô? Cô nhớ cậu đã từng là người kiêu ngạo như thế nào, bây giờ lại hạ mình cầu xin cô vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy sao?

Nghĩ đến đó, lòng Lạc Phán Phán thắt lại, một cảm giác đau đớn xuất hiện.

"Phán Phán, đừng để ý đến cậu ta, chúng ta tiếp tục ôn bài, được không?" Ánh mắt cậu dừng lại trên mặt cô, bàn tay nắm chặt lấy cánh tay cô không chịu buông. Dường như cậu sợ nếu cậu thả lỏng tay ra thì cô sẽ đến một nơi mà tay cậu không thể với tới.

"Tôi..." Cô đang định đồng ý thì có một hồi chuông điện thoại vang lên từ túi áo khoác ngoài của cô...