Yêu Nghiệt Trở Về - Quyển 2 - Chương 07

Yêu Nghiệt Trở Về
Quyển 2 - Chương 7: Kinh hãi
gacsach.com

Chu Nham Hải ôm lấy Thù Man ngồi xuống sô pha, điều chỉnh thân thể của anh để cho cô nằm càng thoải mái: “Hinh nhi, làm sao vận động mệt như vậy rồi, hôm qua lại cùng Lưu Nhiên ra ngoài chơi sao?” Mấy câu nửa đầu của anh rất ôn nhu nhưng nửa câu sau lại hiện ra tối tăm khó kiềm nén.

“Ừhm.” Thù Man liền nhẹ giọng đáp lại, mở mắt ra, nhìn mặt của người đàn ông có chút hờn giận, môi nở nụ cười nhạt, trong mắt linh động giảo hoạt: “Anh hai, anh đang ghen sao?”

“Đúng vậy, vật nhỏ cao hứng sao, nhìn anh hai ghen, hửm?” Ngữ khí của Chu Nham Hải rất nghiêm túc, ánh mắt nhìn Thù Man đang tràn đầy nguy hiểm.

“Ha ha...” Thù Man liền cười nhẹ nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, cái mũi của cô để sát vào trên người anh cố sức ngửi ngửi, giọng điệu trêu tức: “Nhưng sao em lại không ngửi được mùi chua nha, anh hai?”

“A, cái đồ tồi, rõ là...” Vẻ mặt của Chu Nham Hải vô cùng sủng nịch bất đắc dĩ, anh liền cúi đầu xuống-chóp mũi cọ cọ vào đỉnh mũi của Thù Man nhìn vô cùng thân thiết.

Khuynh lqđ Hữu nhìn đôi anh em đang vô cùng thân thiết không coi ai ra gì này, chỉ cảm thấy bạn thân đối với người trong lòng vô cùng thân thiết-Ừhm... Nói trắng ra là đã hiển nhiên vượt qua giới hạn của tình anh em. Truyện chỉ được đăng tại diễn đàn lqđ.

Xem trình độ này, như vậy sẽ còn tiếp tục- Khuynh Hữu mắt không chuyển động nhìn chằm chằm vào đôi anh em cách đó không xa, trong lòng nhịn không được nổi tà ý, chắc là sẽ không phải muốn hôn môi đi?

Ai ngờ, ngay sau đó, cảnh tượng trong lòng đã hóa thành chân thật, Khuynh Hữu kinh hãi trừng mắt, miệng liền mở ra đều quên khép lại, ngạc nhiên nhìn.

Tà ý giả tưởng và hiện thực thật khó mà nói nên lời.

Trước mặt anh, môi người đàn ông đang bá đạo chiếm lấy cánh môi cô gái trong lòng, cánh tay gắt gao kéo cô vào trong ngực, nụ hôn cuồng dã mà cực nóng- vẻ mặt của anh vô cùng thâm tình, mê lqđ say quên mình lại mang theo khổ sở, đau đớn khiến người ta không thể bỏ qua!

Cô gái hứng lấy nụ hôn sâu bá đạo của người đàn ông, nhẹ nhàng đáp lại, năm ngón tay trắng nõn đâm xuyên qua tóc anh.

Hai người cùng triền miên hôn môi, lưỡi quấn vào nhau, si mê, cuồng nhiệt, trên người liền tràn ra được miêu tả sinh động, vô cùng tập trung.

Khuynh Hữu hiện tại đã không còn kinh ngạc nữa, mà là hung hăng chấn động, trong lòng anh đang điên cuồng gào thét mắng chửi: Chu Nham Hải mẹ nó tên súc sinh, cậu thế nào lại... Liền không để ý trong phòng còn có tôi, bạn bè của cậu- lại còn không để ý, cậu quên mình đang hôn môi em gái, là do chính mẹ cậu sinh ra, là em gái có cùng huyết thống của cậu!

Khuynh Hữu nhìn ra lần này bạn bè của mình là thật lòng, trên mặt anh ta thể hiện tình cảm vô cùng nồng nhiệt, nội tâm trên người đều đặt hết lên người cô gái trong lòng, giờ phút này Khuynh Hữu đã bắt đầu hoài nghi, anh ta tới cùng có biết chính mình đang làm gì hay không?

Anh ta có biết suy xét đến người nhà của mình hay không-cha mẹ, ông nội, anh trai của anh ta-- nếu biết thì sẽ chấn động như thế nào, sau chấn động là đau lòng như thế nào!

Khuynh Hữu cũng biết chính mình không có đường lui, cũng không có lập lqđ trường để ngăn cản toàn bộ việc đang xảy ra trước mắt.

Nhưng- sao anh có thể đứng im như vậy nhìn người bạn thân thiết nhất của mình sa vào bẫy cấm luyến cấm kỵ, vô pháp tự thoát khỏi được?

Khuynh Hữu không nghĩ ra được, cũng nghĩ không thông, cấm kỵ luyến này rốt cuộc khi nào bắt đầu phát sinh, chẳng lẽ là sau khi Chu Nham Hinh hôn mê?

Đúng, nhất định là vậy, trong lòng Khuynh Hữu đã khẳng định, bởi vì mình hiểu anh ta, có thể nói là vô cùng hiểu bản thân anh ta.

Anh ta cũng chưa từng giấu diếm anh cái gì.

Cho nên hôm nay nhìn một màn này trước mắt, chỉ sợ là anh ta tận lực muốn làm cho anh xem đi!

Muốn nhìn thấy phản ứng của anh như thế nào- trong lòng của Nham Hải chắc chắn là cực kỳ áp lực, tội ác quá nặng, nhưng lại vô pháp buông ra, hợp chất đơn giản không nên biến thành hợp chất phức tạp, hậu thế sẽ không tha thứ cho cấm kỵ luyến, để cho anh ta tự hành hạ bản thân nhưng lại không thể thoát khỏi si mê.

Kết quả thì Nham Hải nhất định là biết rồi! Cho nên cho dù như vậy vẫn cuồng nhiệt hôn, ôm lấy cô ấy!

Trên người lại quanh quẩn sự khổ sở, yêu như vậy thật đau khổ. Truyện chỉ được đăng tại diễn đàn l.q.đ.

Anh ta không tìm được nơi nào để nói ra, toàn bộ đều giấu ở nơi sâu nhất trong lòng.

Một mình bị nỗi thống khổ gặm nhấm, chịu luân lý đạo đức lương tâm khiển trách, vùng vẫy vô vọng trong vực sâu cấm kỵ.

Nham Hải, chẳng lẽ cậu không biết hay sao, đáy lòng sinh ra nghiệt luyến, giống như là đầm lầy, cậu càng vùng vẫy, lại càng sa chân vào vũng bùn sao?

Cậu muốn tôi cứu giúp cậu thế nào đây? Tôi có thể làm gì để giúp cậu?

Có thể cứu cậu, chỉ có thể mình cậu thôi, đạo lý đơn giản như vậy, thông minh cơ trí như cậu, sao lại không biết?

Khuynh Hữu không dám nghĩ tiếp, đoạn nghiệt luyến hắc ám này, cuối cùng nhất định sẽ kết thúc bi thương, đau tê tâm liệt phế.

Nếu như đã không có kết cục tốt đẹp, Nham Hải-vì sao cậu vẫn không quan tâm, vẫn không buông xuống.

Nham Hải-Khuynh Hữu tôi biết, cậu từ trước đến nay vẫn không coi trọng đạo đức thế tục, nhưng cậu có suy xét đến cô gái trong lòng cậu không.

Một khi cậu đã yêu cô ấy như vậy, sao có thể nhẫn tâm để cô ấy cùng cậu đều bị ngàn người thóa mạ, chỉ trích?

“Khụ...” Khuynh Hữu giơ tay khẽ che môi ho khan một tiếng, nhắc nhở hai anh em đang hôn đến say mê quên mình, vẻ mặt anh đang rất tối tăm, mi cau chặt, không muốn nhìn tới biểu tình của bạn bè lúc này.

Chu Nham Hải nghe thấy tiếng nhắc nhở tận lực này, lúc này mới buông ra cô gái đang hít thở dồn dập trong lòng mình. Anh liền giương mắt liếc nhìn Khuynh Hữu một cái bằng ánh mắt vô cảm mà liều lĩnh, thâm sâu đau đớn không cách nào che giấu.

Cũng thấy tự nhiên xấu hổ nên anh bèn nắm lấy thân hình mềm mại bên dưới, hướng Thù Man về kẻ vừa vào thư phòng liền bị bọn họ xem như không khí: “Bảo bối, đây là bạn tốt nhất của Nhị ca-Khuynh Hữu!”

Thù Man giương ánh mắt lạnh lùng xa cách nhìn về phía người đàn ông gọi là Khuynh Hữu- một người đàn ông anh tuấn tà mị, cô chống lại đôi mắt phượng hẹp dài, âm u, mang theo tia tối tăm kia, trong lòng đang cân nhắc cùng hưng phấn, thầm nghĩ: Không tiếp nhận được nụ hôn cấm kỵ tà ác kích động như vậy sao?

Môi cô liền tràn ra nụ cười nhạt, mang theo một chút trào phúng, Thù Man gật đầu với anh: "Khuynh Hữu, anh đã biết tôi, mà tôi đối với anh hoàn toàn không có ấn tượng.” Giọng nói của cô rất tự nhiên, “Rất khó tiếp nhận đúng không? Dù sao cũng là anh trai và em gái. Tôi chính là thích anh trai, cũng không muốn buông tha anh ấy, Khuynh Hữu... Anh nói, phải làm sao bây giờ?” Thù Man nhìn anh bằng ánh mắt thản nhiên.

Cô đang chờ anh trả lời.

“À...” Ngũ quan tuấn tú của Khuynh Hữu có chút giật giật, lại có chút kinh ngạc do không phòng ngự kịp, nhìn cô gái đang cười nhạt, khóe môi cô đang cong lên châm chọc mà ánh mắt lại cực kỳ bình thản-anh không nghĩ cô lại thẳng thắn... Ừhm, còn lớn mật nói ra như vậy.

Đối với câu nói trắng trợn của cô, Khuynh Hữu không biết nên trả lời như thế nào, cũng nhất thời không biết nên trả lời cái gì, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cô, im lặng không nói.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor