Yêu Nghiệt Trở Về - Quyển 1 - Chương 27

Yêu Nghiệt Trở Về
Quyển 1 - Chương 27: Trở về Bắc Kinh
gacsach.com

Chiều hôm sau, Thù Man và Lưu Nhiên đến sân bay quốc tế Côn Minh để trở về Bắc Kinh bằng máy bay. Sau khi đăng ký, Thù Man liền đứng trước màn hình lớn trước đại sảnh gửi cho anh hai Chu Nham Hải một tin nhắn, nói mình vào lúc 4 giờ sáng sẽ đến sân bay thủ đô.

Trên máy bay, Thù Man vẫn nửa mê nửa tỉnh, giống như cân nặng toàn thân đã mất đi, cả người đang bay lượn trên đám mây, loại cảm giác này rất tốt đẹp làm cho cô có cảm giác quyến luyến.

Nhưng cô vừa giống như cực kỳ tỉnh táo, lại giống như vừa mơ ngủ, bên tai là tiếng anh nỉ non, giống như anh đang nói gì đó với cô, chỉ là Thù Man không nghe được, hình như có vài điều kỳ ảo truyền vào trong tai.

“Thù Man, dậy đi, hạ cánh rồi...” Lưu Nhiên lay cô gái bên cạnh, nhìn lông mi của cô đang rung động vài cái rồi từ từ mở đôi mắt nhập nhèm ra.

“Uhm...” Thù Man liền xoa xoa hai mắt vẫn còn nặng trịch, cô ngồi dậy duỗi thân thể ra. Tỉnh táo lại theo bản năng liền nhìn về phía người bên cạnh, cô mỉm cười nhạt theo thói quen, lại chân thành nói: “Văn Hoa, em muốn an tĩnh ở nhà vài ngày.”

Mi mắt của anh nhẹ nhàng chau lại, môi mỏng liền nhếch lên, mắt đen nhìn nhìn Thù Man chăm chú, thật lâu sau mới mở miệng: “Thù Man, em muốn trốn anh sao?”

“Anh biết là không phải mà, em chỉ muốn yên tĩnh làm Chu Nham Hinh vài ngày.” Thù Man liền bình tĩnh nhìn anh.

“Được, nghe theo em.” Sự đen tối biến mất trong mắt anh, trả lời xong liền quay đầu đi không nhìn cô.

Lưu Nhiên trả lời cực kỳ bình tĩnh, sắc mặt vẫn ôn nhu như cũ. Chỉ có mình anh biết, trong lòng đang chua sót không thôi, anh không cam lòng, mà cô gái này lại... anh đang móc hết tim gan cho cô, vậy mà cô lại như vậy, coi như anh không tồn tại.

Chu Nham Hải đã sớm lái xe đến sân bay, tầm mắt nhìn thật lâu vào cửa ra. Tay anh đang nằm trong bao tay liền khẩn trương nhắm chặt lại, mang theo bao nhiêu khẩn trương, hưng phấn. Anh đã bao lâu không thấy nụ cười ngọt ngào kia rồi?

Tính toán đâu ra đấy, cũng chỉ mới vài ngày mà thôi, vậy mà anh lại cảm giác là đã lâu lắm rồi. Cô không ở nhà vài ngày, anh liền cảm thấy trong lòng vắng vẻ, thiếu cái gì đó, trong đầu lại hiện lên một gương mặt và bóng dáng giống nhau.

Về sau, anh mới biết, toàn bộ điều này là vì sao.Bởi vì, trong lòng anh chính là nhớ, anh nhớ nụ cười luôn vui vẻ kia, cô ngồi cạnh anh, cô gái gọi anh là anh trai,là em gái Chu Nham Hinh của anh.

“Các vị khách chú ý, máy bay Côn Minh đi Bắc Kinh, sau ba phút nữa sẽ đáp xuống sân bay thủ đô, mời quý khách chuẩn bị sẵn sàng!” Giọng nữ xinh đẹp ngọt ngào xuyên qua radio liền vang khắp sân bay.

Đám đông đang bắt đầu nhốn nháo, Chu Nham Hải nhìn xung quanh để tìm kiếm bóng dáng xinh đẹp. Một dáng người mặc áo màu xanh nước biển chiếu vào mắt, mang theo nụ cười mà anh yêu thích, bước nhanh về phía anh.

“Anh hai!” Thù Man liền gọi người đàn ông tuấn lãng cao ngất trong đám đông, cô bước nhanh về phía anh ta.

“Hinh Nhi, nha đầu kia, cuối cùng đã về rồi sao?” Khi đang nói chuyện, một tay Chu Nham Hải đã ôm cô gắt gao vào lòng, anh vùi đầu vào cổ cô liền tham lam ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, là mùi hoa nhài nhưng lại không chú ý đến người đàn ông vẻ mặt âm trầm đi phía sau.

“Anh hai, em không thở được.” Thù Man đẩy đẩy cánh tay anh để nhắc nhở người đàn ông đang ôm mình, anh ôm thật chặt làm cho cô thấy khó thở quá.

“A, thật xin lỗi Hinh Nhi, chỉ là anh quá nhớ em thôi.” Trong mắt của Chu Nham Hải tràn đầy đau lòng và xin lỗi, nhưng anh vẫn không buông thân hình mềm mại trong lòng ra. Anh ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra có một người đàn ông toàn thân nho nhã đang đứng cạnh bọn họ.

Anh ta nhìn rất quen, có thể nói là anh biết anh ta biết từ khi còn nhỏ,mi theo bản năng liền nhăn lại, trong lòng anh đang dâng lên một cỗ hờn giận, sao anh ta lại đi chung với Hinh Nhi?

“Văn Hoa, em và anh trai về trước, liên lạc sau nhé.” Thù Man nói nhanh với Lưu Nhiên một câu, liền nắm tay của Chu Nham Hải đi ra khỏi sân bay, không quay đầu lại. Cho nên cô không nhìn thấy lửa trong mắt của Chu Nham Hải và Lưu Nhiên.Chỉ có tại n dan.com

Xe thể thao sang trọng chạy nhanh trên đường cao tốc. Một bên Chu Nham Hải thuần thục lái xe, một bên cùng Thù Man nói chuyện: “Hinh Nhi, sao em không nói tiếng nào đã bỏ đi Vân Nam rồi, ngày đó anh tới Hoàng Cung đón em, gọi điện thoại cho em em cũng không bắt máy?”

“A... đêm đó em uống rượu cho nên ngủ tại khách sạn trên lầu, bỗng dưng em muốn đi Vân Nam, chỉ muốn đi thôi, không tại sao cả.” Sắc mặt của Thù Man vẫn nhàn nhạt, giọng điệu thản nhiên như trước.

“Em đi chơi vui không?”

“Không tồi, nếu có anh và ông nội thì sẽ vui hơn.”

“A... thật sao?” Vẻ mặt Chu Nham Hải rất hoài nghi, trong lòng thật không dám tin.

“Đó là đương nhiên, sao Hinh Nhi lại có thể lừa gạt anh được.” Thù Man liền bĩu môi, trong đôi mắt sáng trong đang ngưng tụ ủy khuất, bất mãn nhìn về phía người đàn ông có vẻ mặt hoài nghi. Ánh mắt giống cô như muốn nói: Anh còn nhìn như vậy, em sẽ khóc cho anh xem.

“Được, được, anh sợ em rồi, em gái nhỏ của anh!” Chu Nham Hải lại cười sủng nịch, bàn tay to xoa xoa đỉnh đầu Thù Man.

Ban đêm, mấy người Lý Khanh lại tề tựu như trước nhưng không còn điên cuồng như ngày xưa. Trong ghế lô cổ điển trang nhã chỉ nghe thấy bài hát thanh lịch từ máy quay đĩa kiểu cổ truyền ra, không có vũ nữ tươi đẹp chói mắt, cũng không có cảnh tượng chạm rượu kịch liệt, mấy người họ chỉ ngồi yên tĩnh, đợi Lưu Nhiên đến.Truyện chỉ được đăng tại.

Mấy yêu nghiệt đang trầm mặc, khói thuốc bay lượn lờ khắp nơi, trong lòng mỗi người đều nghi ngờ! Hiện giờ đã 5 giờ 30 sáng, lẽ ra họ phải đang ngủ ngon trong nhà, nhưng Lưu Nhiên lại gọi điện bảo bọn họ tụ tập tới đây, là vì cái gì?

Chẳng lẽ anh ta đã phát hiện chuyện đó, nên muốn bọn họ đến đây để dạy cho mỗi người một trận sao?

Có lẽ là vậy, nghe trong điện thoại thì ý giận của anh rất rõ ràng. Theo tính tình của anh thì nếu biết rõ chuyện ngày đó thì anh sẽ không thể bỏ qua được.

Nhưng cũng không đúng, nếu trong lòng anh đang giận thì bề ngoài càng phải bình tĩnh mới đúng?

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor