Yêu Nghiệt Trở Về - Quyển 1 - Chương 19

Yêu Nghiệt Trở Về
Quyển 1 - Chương 19: Lạnh nhạt
gacsach.com

All: Đầu tiên là cho mình được gửi lời xin lỗi tới tất cả các bạn vì đã bỏ bê khu vườn nhà mình gần cả tháng nay để nó mốc meo cỏ mọc um tùm và lời thứ 2 chính là cám ơn mọi người đã ủng hộ mình từ đầu đến giờ. Món quà năm mới của mình sẽ được gửi vào ngày mùng 1 tết nhé. Thân ^^

Cô gái xinh đẹp với vòng eo mềm mại và sợi tóc tán loạn trên gối.

Hai luồng rất tròn của cô lên xuống, chạm vào ánh mắt của người đàn ông trông hết sức diễm lệ, may mỵ và phóng đãng.

Giờ phút này, cô làm cho Lưu Nhiên si mê mình điên đảo,linh hồn hắc ám bên trong đang điên cuồng, xao động. Cô thật nhu nhược, cô ta đang muốn nghe được âm thanh sung sướng kêu to của cô.

Tiến vào, xâm nhập, di chuyển, va chạm...

“Yêu tinh, em đang muốn kẹp đứt anh sao?” Động tác của anh rất mạnh mẽ, làm cho thân thể của cô thoải mái mà run rẩy.

Anh tiến sát vào cô, muốn thấy mình trong đáy mắt của cô,như vậy anh mới có thể cảm nhận được cô và mình cùng nhau hòa tan, kết hợp.

Rea tại

Nhưng ở nơi đó chỉ có một mảnh sương mù mênh mông và vẻ mặt say mê của Thù Man.

Đáy lòng Lưu Nhiên liền mất mát, chua xót, anh không cam lòng, vì sao trong mắt mình có cô, mà linh hồn cô lại không bỏ xuống được ràng buộc với anh.

Trong mắt cô, trong lòng cô không có anh, vì cái gì, dựa vào cái gì, anh không cam lòng, rồi lại đau lòng, chua xót.

Trong mắt Lưu Nhiên liền hiện lên một tia ngoan độc, biên độ của anh lớn hơn nữa, liên tục va chạm thân thể xinh đẹp dưới thân, giống như muốn đánh bay cô,chọc thủng cô.

Anh thẳng tắp tiến vào thân thể của cô, vào lòng, đáy mắt, linh hồn,để cho cô cảm giác được chính mình, trong lòng in lại chính mình,ràng buộc với bản thân mình.

“Thù Man, gọi tên anh...”

“Yêu tinh, gọi tên anh...” Mỗi một động tác, Lưu Nhiên lại dùng sức một lần, bất chấp tất cả, hành động của anh điên rồi, nhưng lại hết sức chân thành, anh muốn nghe cô gái dưới thân gọi tên mình.

Hiện tại, khi cô và anh đang chìm đắm trong bể dục, anh muốn chính mình bảo vệ một tia lý trí, không muốn rơi vào tay giặc, chính mình muốn nghe cô gọi,gọi tên của anh,như vậy mới giảm bớt sự thống khổ và không cam lòng của mình.

“Văn Hoa... Văn Hoa...” Thù Man liền đáp lại Lưu Nhiên đang có chút thô bạo.

“Nói, em là của anh, nói...” Lưu Nhiên liền nhấn mạnh ý định,anh muốn tại giờ phút này, cô gái không có lương tâm hứa hẹn thuộc về chính mình.

Hôm nay, anh thật không đủ tỉnh táo, nói anh đê tiện cũng được, giờ phút này, anh muốn cô thừa nhận, về sau cô phải là của Lưu Nhiên.

Không nghe tiếng đáp lại, không nghe thấy điều mình muốn, anh lại càng tăng tốc, hung ác xuyên thủng thân thể cô, biểu đạt sự bất mãn trong lòng.

“Văn Hoa...” Thần tốc va chạm, sắp xảy ra, trong đầu Thù Man đã trống rỗng, anh nói cái gì,cô đã không còn chú ý nữa.

Cô chỉ có thể thống khổ, thoải mái rên rỉ và hừ nhẹ: “Uhm... Sướng... Văn Hoa... Huhu...”

Thời khắc mấu chốt,anh đột nhiên thả chậm động tác,cả tần suất và biên độ, bắt đầu tra, tấn ma sát cô,anh biết cô sắp, chính thân thể anh cũng đang kháng cự,nhưng vì mục đích của mình...

“Uhm...” Thù Man không hờn giận chỉ nhíu mày, mắt đầy sương mù.

Lưu Nhiên nhìn người dưới thân, vẻ mặt anh nghiêm lại, nhìn cô gái đang bắt đầu nhăn lông mày, anh va chạm lúc sâu lúc nông,muốn cho cô khó chịu, lại nhấn mạnh thêm: “Nói, em là của anh, nói Thù Man là của Lưu Nhiên, nói...”

“...” Thù Man liền im lặng, đầu ngoảnh sang một bên, không dám nhìn anh, ánh mắt của anh hết sức chân thành,cô không hứa hẹn nổi,cũng không có biện pháp hứa hẹn.

Nhìn Thù Man quay đầu, Lưu Nhiên đã biết, cô không muốn trả lời, cũng không muốn hứa hẹn.

“Em không hứa cũng được, nhưng từ nay về sau đừng nghĩ sẽ rời khỏi anh!” Âm thanh của Lưu Nhiên cực kỳ bình tĩnh, nói cho Thù Man biết quyết định của mình.

Sau khi dứt lời, động tác của anh lại trở nên cuồng dã, so với vừa rồi lại càng thêm mãnh liệt,quả thực muốn cô va chạm tới nát xương.Thù Man biết, anh đang phát tiết đáy lòng phẫn nộ và bất mãn, cô im lặng trầm mặc, thể hiện thái độ bất mãn của mình.

Sau một hồi trầm luân tại bể dục, anh liền gầm nhẹ một tiếng, tứ chi của cô run rẩy, kết thúc.

bình ổn lại, hai người nằm song song nhau,không giống như lần trước ôm nhau gắn bó. Lưu Nhiên nhìn người bên cạnh, trong mắt anh mang theo chua chát, đau xót, anh liền hỏi cô,cố chấp muốn biết đáp án.

“Thù Man, tại sao?”

“Văn Hoa, em và anh vốn chính là loại người giống nhau, sao lại phải hỏi? Nguyên nhân không phải anh biết rõ nhất sao...” Thù Man thản nhiên trả lời, chống lại ánh mắt bi thương của anh.

“Ha ha... thật sự là máu lạnh...” Anh liền cười chua xót, tiếng cười tràn đầy tào phúng, anh đang tự giễu chính mình.

Người đàn ông đang nỉ non tự giễu: “Đúng vậy, em và anh đều giống nhau, anh biết, chính là loại kết quả này...”

“Là em không xứng đáng với Lưu Nhiên, là tại em...”

“Thù Man, sao em lại có thể máu lạnh như vậy? Sao lại có thể...” Đóng lại ánh mắt chua xót của mình, trong thân thể anh có cái gì đó nát vụn...

Trước kia, những cô gái khác, những người yêu Lưu Nhiên vô cùng, nhưng anh không yêu họ.

Giấu ôn nhu ở sau lưng, luôn lạnh lùng và chân thật giống như những lưỡi dao sắc bén không nhìn thấy có thể đem người khác cắt đầy những thương tích.

Anh, Lưu Nhiên, luôn mang loại mặt nạ ôn nhu, khoác áo nhho nhã, làm như không thấy những cô gái bị anh làm cho tổn thương máy chảy đầm đìa.

Khi đó anh cũng không nghĩ là chính mình sẽ có ngày gặp kết quả giống như vậy, chính mình cũng sẽ bị thương,thật sự là xứng đáng.

Nói như vậy, những cô gái bị anh làm tổn thương thật nặng, cái loại vết thương nhìn không thấy,nhưng lại đau triệt nội tâm, giờ phút này anh có thể cảm nhận được, có lẽ là thiên lý tuần hoàn, sau này sẽ có báo ứng.

Anh đã từng làm tổn thương các cô như vậy, thờ ơ nhìn các cô khóc tê liệt tâm phế, nghe các cô nguyền rủa chính mình: “Lưu Nhiên, tôi nguyền rủa anh, anh sẽ gặp báo ứng, sớm hay muộn anh sẽ gặp một người mà không yêu anh, đến lúc đó anh sẽ đau khổ hơn tôi gấp trăm ngàn lần! Hàng vạn lần!”

Hiện tại báo ứng đã đến, đại khái là ông trời biết được, hiện tại báo ứng đã bắt đầu sao?

Người đàn ông bên cạnh, trên người tản ra một loại nồng đậm đau thương.

“Ai...” Thù Man thở dài, ngồi dậy, lại gần anh, giơ tay vuốt ve khuôn mặt tinh xảo tuấn mỹ.

Không gian yên tĩnh, trong phòng còn đầy rẫy mũi vị tình dục.

Thù Man đứng dậy đi xuống giường, cô nhặt nội y, mặc áo ngủ vào, đi chân trần đến bên cửa sổ.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor