Xuyên Qua Làm Chủ Một Gia Đình - Chương 63-4

Xuyên Qua Làm Chủ Một Gia Đình
Chương 63-4
https://gacsach.com

Đến nhà, người trong thôn thấy nhị nương mua ngựa liền dồn dập chạy tới quan sát, dù sao đây chính là con ngựa thứ hai trong thôn a, trong thôn duy nhất có một con ngựa là ở trong nhà trưởng thôn, thế nhưng vừa nhìn thì thấy con ngựa kia dáng vẻ uể oải, không có tinh thần, vừa nhìn liền biết đã sinh bệnh,

Nhị nương kêu người ta đem ngựa ra sau chuồng ngựa bên trong hậu viện đi, chuồng ngựa này nhị nương cũng vừa mới xây xong.

Người trong thôn lập tức suy đoán nhị nương này là xảy ra chuyện gì? Làm sao lại mua một con ngựa bệnh trở về?

Có người không nhịn được hiếu kỳ hỏi nhị nương "Nhị nương a, ngươi mua con ngựa thấy thế nào cũng giống như sinh bệnh vậy?"

Nhìn người trong thôn một mặt kỳ quái nhìn mình, nhị nương cười cười nói: "Không có chuyện gì, chỉ là bệnh vặt, qua một thời gian sẽ tốt thôi. "

Người trong thôn nghe nói là qua một thời gian sẽ khỏi cũng không hỏi lại.

Tiểu Ngôn Nhi cùng Thần Dương là tiểu hài tử, thấy trong nhà đến nhiều người như vậy rất là cao hứng chạy tới.

Chờ người trong thôn đi hết, tiểu Ngôn Nhi chạy đến bên người nhị nương, trốn sau lưng nhị nương.

Tiểu Ngôn Nhi trước đây chưa từng thấy ngựa nên rất hiếu kỳ nhìn ngó, cái này cũng rất dễ hiểu, tiểu hài tử mà.

"Nương, nương đây là cái gì?"

Nhị nương ngồi xổm người xuống, ôm tiểu Ngôn Nhi, chỉ vào chuồng nói: "Đây gọi là ngựa."

"Ngựa?"

"Đúng, tiểu Ngôn Nhi của chúng ta thật thông minh,"

"Hì hì," được nhị nương khích lệ, tiểu tử rất cao hứng.

"Cái kia, nương, nó là dùng để làm gì?"

"Cái này a, tiểu Ngôn Nhi biết trâu không?"

"Biết, Ngôn Nhi biết trâu dùng để làm ruộng, Ngôn Nhi cũng gặp qua nương cùng cậu thường xuyên ngồi xe bò về nhà. " (Gọi xe bò vì nó có tên là xe bò, không ai gọi xe trâu cả)

"Uh, tiểu Ngôn Nhi thật thông minh, ngựa này cùng trâu giống nhau, nhưng mà trâu đi chậm, ngựa đi được nhanh hơn, cho nên nương mới mua ngựa về, chờ ngựa khỏi bệnh rồi nương mang theo Ngôn Nhi cưỡi ngựa có được hay không?"

Tuy rằng tiểu Ngôn Nhi cũng không lý giải cái gì gọi là cưỡi ngựa, thế nhưng chỉ cần có thể cùng với nhị nương, tiểu tử cũng rất cao hứng, liền vỗ tay, cao hứng kêu lên: "Được, được "

Buổi tối Tam nương trở về, nhị nương lôi kéo Tam nương đi tới chuồng ngựa sau hậu viện, sau đó kéo vó ngựa cho Tam nương xem,

Tam nương vừa nhìn liền kinh hãi,"Này? Chuyện gì thế này? Phía dưới chân ngựa sao lại có một cây châm đây?"

Nhị nương cười cười: "Đúng đấy, theo như bình thường bàn chân ngựa rất dầy, làm sao sẽ bị một cây châm đâm được, ta cũng không biết, thế nhưng mặc kệ đây là làm sao bị như thế, nói chung chúng ta cũng chiếm món hời lớn. "

Nói đến đây nhị nương rất cao hứng, đúng đấy, còn lại tiết kiệm mấy chục lượng bạc đây, nhị nương làm sao sẽ không cao hứng đây?

Tam nương một mặt khâm phục nhìn nhị nương "Thật không nghĩ tới, nhị tỷ lại nhìn cẩn thận như vậy. "

Buổi tối;

Nhị nương nằm ở trên giường bán ôm Lý Thanh "Thanh nhi ngày mai ta cùng đi với ngươi lên trên trấn xem một chút đi, nhà chúng ta cũng nên mua đồ tết,"

"Thật sự?" Lý Thanh một mặt kinh hỉ nhìn nhị nương, ngược lại khiến nhị nương có chút áy náy, dù sao lúc trước là do mình ngăn cản Lý Thanh, không cho Lý Thanh đi lên trên trấn,

Lý Thanh dung mạo xinh đẹp, nhị nương ở trên trấn nửa năm, gặp qua không ít nam tử, nhưng cũng không tìm được một người đẹp hơn Lý Thanh,

Nhị nương sợ vẻ đẹp của Lý Thanh đưa tới vài người phiền toái, vài chuyện phiền phức, cho nên không cho phép Lý Thanh đi lên trên trấn, nếu có đi cũng phải mang nón che mặt.

Lý Thanh cũng nhìn thấy nhị nương hổ thẹn, càng ôm chặt nhị nương "Ta biết thê chủ có hảo ý, ta một chút cũng không có không vui, hơn nữa ta thích ở trong nhà, mỗi ngày ở nhà chờ thê chủ trở về, Thanh nhi cảm giác thật hạnh phúc. "

Thật là một tiểu nam nhân hiểu chuyện, trong lòng nhị nương ấm áp. "Ngày mai mang theo Ngôn Nhi, Thần Dương, cả nhà chúng ta đều đi,"

"Uh, hảo, ta nghĩ Ngôn Nhi nhất định sẽ rất cao hứng,"

Sáng sớm ngày thứ hai, nhị nương cùng Lý Thanh rời giường, bây giờ khí trời lạnh lẽo, tuy rằng nhị nương mua rất nhiều than tốt, ngày đêm đốt ở trong phòng, thế nhưng mùa đông vẫn không muốn rời giường, đặc biệt là tiểu hài tử,

Lúc Nhị nương đi gọi tiểu Ngôn Nhi, tiểu Ngôn Nhi vẫn đang ngủ say, đầu nhỏ đều chôn trong chăn, một mặt an tường.

Trêu đến nhị nương đều không muốn gọi hắn tỉnh, nhưng nghĩ đến chuyện cần làm ngày hôm nay nhiều như vậy, không đi sớm hơn một chút nhất định làm không xong, vì vậy nhị nương nhẹ nhàng tại bên tai tiểu Ngôn Nhi nhẹ giọng kêu: "Ngôn Nhi, Ngôn Nhi,"

Kêu vài tiếng tiểu Ngôn Nhi mới có phản ứng "Uh," miệng nhỏ không cao hứng ừ một tiếng, thật giống như trách cứ nhị nương không nên quấy nhiễu hắn như thế,

"Thực sự là tiểu hài tử," nhị nương tiếp theo kêu lên: "Tiểu Ngôn Nhi tỉnh lại đi, nên rời giường, nhanh lên một chút,"

"Nương, Ngôn Nhi buồn ngủ quá, để Ngôn Nhi ngủ một chút đi," âm thanh tiểu Ngôn Nhi mơ hồ thỉnh cầu nói,

"Không thể nga, ngày hôm nay nương muốn mang tiểu Ngôn Nhi đi trên trấn chơi đấy, tiểu Ngôn Nhi không muốn đi sao?"

"Trên trấn?" Chỉ thấy tiểu Ngôn Nhi nghe nhị nương nhắc tới đi lên trên trấn, giống như phản xạ có điều kiện hỏi một tiếng, nhị nương biết tiểu Ngôn Nhi muốn đi trên trấn chơi đã thật lâu.

"Đúng đấy, ngày hôm nay nương muốn mang tiểu Ngôn Nhi đi trên trấn chơi đấy, tiểu Ngôn Nhi có đi hay không đây?"

"Đi, đi," tiểu Ngôn Nhi rốt cục nghe nhị nương nói liền vội vội vàng vàng kêu lên, còn từ trong chăn từ từ bò ra ngoài.

"Nương, nương thật sự muốn dẫn Ngôn Nhi đi trên trấn chơi sao?" Hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm nhị nương, phảng phất như sợ nhị nương đổi ý vậy,

"Đúng vậy, nương hôm nay muốn mang theo Ngôn Nhi đi trên trấn chơi, như vậy tiểu Ngôn Nhi có đi không a?"

"Đi, đi, Ngôn Nhi muốn đi,"

"Nhưng Ngôn Nhi không chịu rời giường thì làm sao đi a?"

"Rời giường, lập tức rời giường, Ngôn Nhi không buồn ngủ," nói xong tiểu Ngôn Nhi cũng không kịp nhớ bên ngoài lạnh liền vội vội vàng vàng chui ra ổ chăn, tìm quần áo mặc vào.

Nhị nương nhìn liền đau lòng, vội vàng nói: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, chúng ta chậm rãi mặc quần áo, còn không muộn, a, đừng nóng vội," được sự giúp đỡ của nhị nương, tiểu Ngôn Nhi đã mặc xong quần áo vào.

"Nương, chúng ta đi chơi có thể mang Thần Dương tỷ tỷ đi cùng không a? Nương chúng ta cũng mang Thần Dương tỷ tỷ đi có được hay không?"

Nhị nương biết tiểu Ngôn Nhi là một hảo hài tử thiện lương hiểu chuyện, vội vàng đáp ứng nói: "Được. "

"Tốt, nương thật tốt,"

"Tiểu Ngôn Nhi của chúng ta cũng tốt,"

"Hì hì,"

"Được rồi, chúng ta nhanh lên đi ra ngoài đi, cha ngươi cùng cậu nhất định chờ ở bên ngoài đợi chúng ta,"

"Uh, được,"

Tiểu Ngôn Nhi vừa đến bên ngoài quả nhiên nhìn thấy Thần Dương cũng đã mặc chỉnh tề, xem ra nương không có lừa gạt mình, Thần Dương tỷ tỷ thật sự cũng đi cùng, nương thật tốt,

Vì vậy tiểu Ngôn Nhi một cái chạy tới, lôi kéo Thần Dương bắt đầu nói chuyện, trong lời nói đều nói về ngày hôm nay đi trên trấn muốn chơi gì đó? Muốn mua món gì ăn ngon.

Thần Dương so với tiểu Ngôn Nhi lớn một chút, cũng càng thêm hiểu chuyện, không có ham chơi như Ngôn Nhi, thế nhưng nghe tiểu Ngôn Nhi nói liên miên cằn nhằn, Thần Dương cũng không có lộ ra một điểm thiếu kiên nhẫn, cũng giống như rất cao hứng,

Lưu Lam nhìn nữ nhi mình cao hứng, trong lòng tự nhiên cũng cao hứng, nhìn thấy Lý Thanh đang nấu cơm liền vội vã đi hỗ trợ.