Xuyên Qua Làm Chủ Một Gia Đình - Chương 61-4

Xuyên Qua Làm Chủ Một Gia Đình
Chương 61-4
https://gacsach.com

Bởi vì chuyện làm ăn tốt, nhị nương qua hai tháng đã kiếm bảy mươi, tám mươi lượng bạc, khí trời càng ngày càng lạnh, nhị nương quyết định tại trên trấn thuê một cái cửa hàng để tránh mùa đông.

Vì vậy thời điểm nhị nương bán đồ ăn liền hướng những khách hàng hỏi thăm xem có của hàng thích hợp muốn cho thuê hay không.

Những khách hàng này bình thường đều thường xuyên đến nơi này ăn cơm, cùng nhị nương cũng có quen biết, nói cho nhị nương biết cách nơi này không xa sau có một gian tơ lụa muốn cho thuê.

Nhị nương vội nói cám ơn: "Ai, thực sự là cảm tạ với chưởng quỹ, bữa cơm này ta mời,"

"Cái kia ta sẽ không khách khí," chưởng quỹ kia ngược lại cũng sảng khoái,

Nhị nương không thể chờ đợi được nữa bán xong lập tức đến xem cửa hàng, chỉ thấy cửa hàng tơ lụa này bề ngoài cũng không nhỏ, cửa hàng hai bên có tiệm tạp hóa, cũng có cửa hàng tơ lụa, cửa hàng này có hai con đường giao nhau, vị trí thực không tồi,

Chỉ là không biết tốt vị trí như vậy, chưởng quỹ này tại sao cam lòng cho thuê đây?

Nhị nương tiến vào cửa hàng, liếc mắt liền thấy ngồi ở phía sau có một nữ nhân đã có tuổi, xem ra khoảng chừng có năm mươi, sáu mươi tuổi, đang cúi đầu, biểu tình xem ra rất không tốt.

"Chưởng quỹ, chưởng quỹ," nhị nương lên tiếng hô,

"Ai, ai, đến đây" chưởng quỹ nghe thấy tiếng người, vội vã đứng lên đến trả lời,

Nhìn thấy nhị nương, ánh mắt chưởng quỹ sáng lên, nàng cũng ăn qua đồ ăn nhị nương làm, vẫn nhận thức nhị nương,

"Là Lưu lão bản nương a," chưởng quỹ vội vã nhiệt tình hô,

Lão bản nương này khiến nhị nương có chút thật xẩu hổ, dù sao người đến sạp hàng của mình ăn cơm,đều gọi mình là nhị nương, rất ít người gọi lão bản nương.

Bất quá nhị nương cũng hào phóng đáp lại, dù sao chưởng quỹ cũng không có gọi sai.

"Là ta, ta nhìn thấy trước của cửa hàng viết cho thuê, ta mới tiến vào, chưởng quỹ, cửa hàng ngươi cho thuê sao?"

"Ai, đúng đấy," chưởng quỹ đàm luận bản thân có cửa hàng muốn cho thuê, cũng có chút hậm hực,

"Tại sao? Ta xem cửa hàng này vị trí rất tốt a,"

"Ai, một lời khó nói hết a, đều là nữ nhi ta không nên thân a, nữ nhi ta từ sau khi nghiện cờ bạc, tiền trong nhà tích góp đều bị nàng thua sạch, tiền thua sạch vẫn không tính, nàng còn định đem cửa hàng này đi đặt cược, ta nói cái gì cũng không nghe, may là ta còn có một tiểu nữ nhi, ta đã nghĩ đem cửa hàng này trước tiên cho ra ngoài " chưởng quỹ thất lạc nói.

Nhị nương cũng nhìn ra chưởng quỹ kỳ thực rất không nỡ lòng bỏ,

"Cửa hàng này vị trí tốt như vậy, lẽ ra nên sớm đã có thể cho ra ngoài a, tại sao hiện tại vẫn không có cho đi ra ngoài?"

Nói đến vấn đề này, chưởng quỹ có chút thật không tiện nhìn nhị nương, sau đó như không thèm đến xỉa nói: "Ai, Lưu lão bản nương cũng là người tốt, ta cũng không muốn lừa dối ngươi, kỳ thực là như vậy, chỉ cần ta bàn ta bàn giao cửa hàng này cho người khác, nữ nhi kia của ta cả ngày sẽ tới cửa quấy rối, cho nên không ai dám lại bàn với ta cửa hàng này."

Nhị nương sau khi nghe cũng do dự, nếu như mình thuê cửa hàng này, người kia tới quấy rối chẳng phải là rất phiền phức,

Nhìn thấy nhị nương do dự, chưởng quỹ khó khăn vội vã nói: "Nếu như Lưu lão bản thuê, nữ nhi kia của ta nhất định không dám tới quấy rối,"

Nhị nương nghi hoặc nhìn chưởng quỹ "Tại sao?"

Lập tức chưởng quỹ ước ao nói: "Bởi vì Lưu lão bản nương có một cử nhân muội muội a,"

"Nga, nguyên lai là nguyên nhân này, xem ra Tam nương trúng cử nhân, tác dụng đúng là quá lớn," nhị nương không khỏi nghĩ đến.

"Chưởng quỹ cửa hàng này của ngươi dự định làm sao thuê đây?"

Nghe nhị nương nói như vậy, ánh mắt chưởng quỹ sáng lên "Nói như vậy Lưu lão bản nương dự định thuê cửa hàng nhà ta?"

"Đúng " nhị nương gật gù, cơ hội tốt như vậy nhị nương đương nhiên sẽ không bỏ qua,

"Lưu lão bản nương yên tâm đi, không mắc, không mắc, một năm chỉ cần 50 lượng bạc,"

"Đúng là không mắc, mình một hai tháng liền có thể kiếm được mấy chục lượng bạc, tiền thuê này, mình một hai tháng có thể kiếm về," nhị nương tính toán,

"Vậy cũng tốt, ta thuê,"

"Ai, hảo, hảo, Lưu lão bản nương chính là người hào phóng, sảng khoái,"

Chưởng quỹ nghĩ đến cửa hàng này rốt cục cũng cho thuê đi, trong lòng cao hứng,

Bất quá nhị nương nhìn thấy trong cửa hàng còn có nhiều vải vóc như vậy, có chút khó khăn hỏi chưởng quỹ: "Chưởng quỹ, những vải vóc này làm sao bây giờ?"

Chưởng quỹ cười một tiếng nói: "Không có chuyện gì, những vải vóc ta đã sớm tìm tới người bán đi, hai ngày nay sẽ đem những vải vóc lôi đi, Lưu lão bản nương yên tâm đi, nhất định sẽ không làm lỡ chuyện làm ăn của ngài. "

"Chưởng quỹ nói giỡn, ta ngược lại không gấp, hơn hai ngày cũng có thể "

" Lưu lão bản nương ngày mai có rảnh rỗi không, chúng ta cùng đi nha môn làm tương quan công văn?"

"Được, không thành vấn đề, ngày mai ta tìm đến chưởng quỹ, chúng ta cùng đi,"

"Ai, hảo, hảo,"

Nếu sự tình xong xuôi, nhị nương cũng không muốn ở lâu thêm liền cười nói: "Chưởng quỹ, sắc trời không còn sớm, ta đi về trước, ngày mai ta trở lại,"

"Ai, hảo, hảo, ta đưa đưa ngài,"

"Ai, chưởng quỹ tuổi lớn hơn so với ta, là trưởng bối, sao có thể đưa ta đây, bên ngoài trời lạnh, ngài không cần đi ra, ta đi trước,"

Chưởng quỹ nghe những lời này của nhị nương, đúng là cực tôn kính mình, trong lòng cũng cao hứng, cũng âm thầm nhắc nhở chính mình về nhà nhất định phải hảo hảo gõ nữ nhi không nên thân của mình một cái, tránh sau này tìm Lưu lão bản nương gây phiền toái,

Nhị nương xử lý xong xuôi sự tình, trong lòng cao hứng, một đường đều là cười trở về nhà,

Sau khi về đến nhà, nhị nương không thể chờ đợi được nữa đem tin tức nói cho Lý Thanh, Lý Thanh thấy nhị nương cao hứng như thế, trong lòng mình cũng cao hứng,

Ngày thứ hai nhị nương cùng chưởng quỹ kia làm công văn cho, một tuần sau đó, nhị nương cũng đã đem cửa hàng thu thập xong, khí trời chậm rãi lạnh, nhị nương quyết định mùa đông vẫn nên nấu lẩu.

Tại mùa đông lạnh lẽo ăn một nồi lẩu nóng hổi, thực sự là một sự hưởng thụ, nhị nương còn dự định bán dương thang (là cái gì?), tại mùa đông dương thang cũng rất dễ bán.

Trước khi khai trương mấy ngày trước, nhị nương hướng những khách nhân quen thuộc thường đến sạp hàng ăn cơm nói mình ở chỗ đó thuê cửa hàng, hi vọng đại gia tiếp tục ủng hộ chuyện làm ăn,

Người trên trấn rất nhiệt tình đáp ứng, nhị nương còn đem dương thang mình làm sớm phân cho mọi người thưởng thức, cũng được đại gia nhất trí tán đồng,

Ngày cửa hàng Nhị nương khai trương, Lưu Lý thị, Nguyên nương đều đến giúp nhị nương một tay, Trương Tiểu Thúy cùng Trương Tiểu Hoa vốn muốn tới, chỉ là nhị nương không cho, Lý Thanh cũng muốn đến thì bị nhị nương cưỡng chế tính cho đeo mũ trùm đầu, che khuất gương mặt diễm lệ kia của Lý Thanh

Khai trương, nhị nương đã in ấn rất nhiều tuyên truyền quảng cáo, cho tiểu hài tử một ít tiền, để tiểu hài tử phân phát giấy quảng cáo, cái trấn này vốn không phải thật to, cho nên trong một ngày người trên trấn căn bản đều biết khách điếm của nhị nương muốn khai trương, tên liền gọi "Vị tốt nhất" thông tục dễ hiểu.

Khai trương một tháng, người trong cửa hàng mỗi ngày đều tràn đầy, tuy rằng kiếm được tiền, thế nhưng cũng làm cho nhị nương mệt không chịu được, cho nên nhị nương quyết định thuê mấy người, cũng để cho mình ung dung một chút.

Lý Thanh thấy nhị nương cả ngày bận bịu đến tưng tửng (nguyên văn nha), sắc mặt cũng có chút không tốt, rất đau lòng, cho nên mỗi ngày làm thức ăn ngon cho nhị nương, hảo hảo bồi bổ nhị nương, cũng đem chuyện trong nhà quản lý tốt, để nhị nương không cần phân tâm,

Chỉ là những ngày tháng này tuy rằng lướt qua càng náo nhiệt, thế nhưng phiền phức cũng không ngừng tìm đến,

Tỷ như;

"Gọi lão bản nương của các ngươi ra đây, gọi Lưu Lam đi ra," chỉ thấy trong đại sảnh một trung niên nữ nhân quay về tiểu nhị tỷ trong cửa hàng không khách khí kêu gào, dáng vẻ rất hung hăng,

Rốt cục tiểu nhị tỷ không ưa dáng vẻ hung hăng của trung niên nữ nhân này, liền không khách khí nói: "Vị đại tỷ này, gọi lão bản nương chúng ta đi ra thì có thể, thế nhưng ca ca lão bản nương chúng ta ca ca là nam tử sao có thể gặp ngươi. "

Trung niên nữ nhân kia xem thường trừng tiểu nhị tỷ, phách lối nói: "Hừ, ta là tẩu tử của lão bản nương các ngươi, thê chủ của Lưu Lam, nhanh gọi các nàng đi ra gặp ta ta,"

Có nên nói nhị nương xui xẻo hay không, người quen biết toàn là cực phẩm, một người bình thường cũng không có