Vô Tận Kiếm Trang - Chương 829

Vô Tận Kiếm Trang
Chương 829: Mua sắm kiếm khí
gacsach.com

Hắn nhìn thấy xung quanh là một mảnh đông nghịt, tất cả đều là người và người. Thượng vị Huyền Tông nhiều như cẩu*, Đỉnh cấp Huyền Tông đi đầy đất, thậm chí ngẫu nhiên còn có thể gặp được Bán Vương cảnh cường giả.

*nguyên văn tác giả viết, đọc xong tí sặc.

Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều Huyền Tông cường giả như vậy, hơn nữa tất cả đều là người nổi bật trong lứa Huyền Tông, bất cứ ai cũng không thể giữ bình tĩnh. Cho dù là những đệ tử đại tông môn, cũng không ngoại lệ.

Cho dù là tông môn cường đại đến mấy, cũng không thể có cảnh tượng hàng vạn Huyền Tông đồng thời xuất hiện như vậy.

Như ở Lạc Nhật Thành trước kia, thậm chí toàn bộ Tử Hoa Tây Cảnh cũng chỉ mới có ba vị Huyền Tông. Thanh Điểu Hồng Trần Các đấu giá hội mở ra, nghe nói tam đại Huyền Tông sẽ đến liền trực tiếp oanh động cả tòa thành thị, tạo thành cục diện muôn người đều đổ xô tới.

Tất cả mọi người đều tề tụ ở đấu giá hội, nhưng cũng không phải vì mua cái gì đó, mà là vì chiêm ngưỡng thoáng một phát ba vị Huyền Tông đại nhân.

Mà trong ba người này, cao nhất là Trung vị Huyền Tông, hai người còn lại thậm chí chỉ là Hạ vị Huyền Tông.

Nhưng ở chỗ này... Trung vị Huyền Tông, Hạ vị Huyền Tông, căn bản ngay cả tư cách và dũng khí tiến vào Lạc Nhạn Sương Thành đều không có.

Loại tràng cảnh này, bình thường căn bản là không thể nào nhìn thấy, đừng nói chi là gặp được.

Cho nên, Diệp Bạch cũng không khỏi đi chậm lại cước bộ, tim đập thình thịch.

Đi trong đám người.

Đây là lần đầu tiên, Diệp Bạch mới cảm nhận được áp lực lớn như vậy. Trước kia hắn mặc dù không hề khoe khoang hay kiêu ngạo, nhưng cũng tự nhận tốc độ tu luyện của mình là khá nhanh. Nhưng ở chỗ này, tất cả đệ tử kiệt xuất của các đại tông môn đều chói mắt như những vì sao, so với chính mình còn cường đại hơn không ít.

Dõi mắt nhìn lại, các loại nhân vật kinh tài tuyệt diễm đều thỉnh thoảng xuất hiện, chỉ liếc mắt là có thể thấy được rất nhiều.

Mỗi người đều là thiên tài mười năm, trăm năm khó gặp của các đại tông môn.

Thiên tài nếu chỉ một hai người có lẽ sẽ khiến bọn họ rất nổi bật. Nhưng một khi những thiên tài này tụ tập cùng một chỗ, những người vốn luôn sống trong ánh hào quang chói mắt ngày xưa cũng liền trở nên rất bình thường.

Vì vậy, những người có tài năng hơn cũng càng thêm nổi bật.

Lấy thực lực Thượng vị Huyền Tông đỉnh phong của Diệp Bạch, khi đi trong đám người này thì ngay cả liếc mắt nhìn hắn một cái cũng đều không có một ai. Hiển nhiên, căn bản không ai quan tâm đến hắn.

Ở địa phương khác, Thượng vị Huyền Tông có thể là tồn tại cao nhất. Nhưng vào thời điểm này, ở Lạc Nhạn Sương Thành này, đó lại là tồn tại gần như thấp nhất.

Ngay cả Đỉnh cấp Huyền Tông đều không có đạt tới, trên cơ bản, loại người này tới đây chỉ là để làm nền, căn bản không phải chủ lực của thịnh hội lần này.

Phải biết rằng, mặc dù Diệp Bạch đã trải qua liên tục bốn tháng không ngừng khổ tu, thực lực đã có tiến bộ rất lớn. Khoảng cách Đỉnh cấp Huyền Tông cũng chỉ chênh lệch một bước nhỏ là có thể đạt tới, chỉ thiếu một cái đốn ngộ.

Nhưng cái khoảng cách tưởng như rất nhỏ này, nếu ở địa phương khác thì có thể cũng không phải chuyện gì to tát. Bởi vì, nơi đó, người có thể đạt tới Thượng vị Huyền Tông vốn không nhiều lắm.

Nhưng ở cái địa phương này, lập tức liền trở nên thấp hơn người khác một bậc.

Bởi vì... Trong đám người ở đây, Đỉnh cấp Huyền Tông cũng chỉ được coi là tồn tại bình thường nhất mà thôi.

Những người đã tiến vào Đỉnh cấp Huyền Tông mấy chục năm, sớm đã đạt tới cảnh giới Đỉnh cấp Huyền Tông đỉnh phong mới được coi là cường giả chân chính.

Trong đám người bọn họ, chỉ tùy tiện một người là có thể miểu sát mấy vị Đỉnh cấp Huyền Tông bình thường khác. Mà trong những đệ tử thiên tài của các đại tông môn, thậm chí còn có thể ngẫu nhiên thấy được Bán Vương cảnh cường giả, so với những người ở trên thì càng mạnh hơn.

Cho nên, ngay cả giới hạn thấp nhất là Đỉnh cấp Huyền Tông đều không có đạt tới, muốn trổ hết tài năng trong vô số Đỉnh cấp Huyền Tông ở nơi này, đạt được "Huyền Vương Chí Tôn Đan" quý hiếm đến cực điểm kia thì quả thực không khác gì mơ mộng giữa ban ngày.

"Kỳ Thiên Các Bí Cảnh thí luyện" khoá trước còn chưa từng nghe nói có Thượng vị Huyền Tông nào có thể đoạt giải nhất, lấy được "Huyền Vương Chí Tôn Đan". Thấp nhất, cũng là Đỉnh cấp Huyền Tông đỉnh phong, đại bộ phận thì toàn bộ bị Bán Vương cảnh cường giả đạt được.

Thực lực của bọn họ mạnh nhất, hi vọng cũng vì vậy mà lớn nhất, là những người khó trêu chọc nhất trong đám người ở đây.

...

Trong đám người này, thỉnh thoảng vang lên một hồi kinh hô, hiển nhiên là có người thấy được các thiên tài tuổi trẻ của các đại vực đã đến.

"Nhìn, là Quỷ Linh Quật Quỷ Diện Kiếm Khách, hắn tiến vào Đỉnh cấp Huyền Tông đỉnh phong đã ba năm rồi. Nghe nói kiếm pháp của hắn sớm đã đạt tới xuất thần nhập hóa, đã từng đánh chết một con Ngũ giai Hạ vị hung thú."

"Ồ, Bái Nguyệt Hồ Bái Nguyệt công tử... Người này chỉ mới gần hai mươi sáu tuổi liền tấn chức trở thành Bán Vương cảnh cường giả, thiên tài tuổi trẻ đáng sợ nhất của Lang Thần Quốc!"

"Vậy thì sao. Thấy không, bên kia chính là đệ nhất thiên tài võ đạo của Ly Hỏa Đế Quốc ở phía tây, Yến Quy Lai. Nghe nói, Quy Lai Kiếm của hắn rất dễ dàng miểu sát được Bán Vương cảnh cường giả bình thường."

"Băng Sương đại lục "Cửu Thiên Băng Thành" Ngọc Tình Đình, Ngọc Linh Lung hai vị tỷ muội cũng đã đến!"

"Đó là — Trời ạ, Lãnh Tuyết Công Quốc Lôi Hoán Chi!"

"Đại danh đỉnh đỉnh, "Tuyết Ma Kiếm Khách" Đoạn Tinh Tà..."

"Một trong thập nhị đại mỹ nữ của đại lục, Nguyệt Nhu cô nương..."

"Vô Nhai Hải đại đệ tử "Bạch Y" Thu Vô Nhai, nhị đệ tử "Tử Y" Lam Huyễn cô nương cũng đã đến!"

"Trường Sinh Điện Chủ Đại công tử "Đông Quách Phong"!"

"Trung Ương đại lục, người của "Bạch gia"..."

"Đệ nhất đao khách của Tứ phẩm tông môn Huyết Điểu Vân Điện, Lãnh Cát!"...

Khắp nơi, mọi người không ngừng hô lên tên của mấy vị tuyệt thế thiên tài ở khắp các đại lục của Thương Mang thế giới. Mà khí thế trên người những người kia cũng đích thật là rất cường đại, dù là ở xung quanh có vô số Huyền Tông cũng không thể che dấu ánh hào quang của bọn họ.

Hắn dạo chơi khắp nơi quanh thành, thấy có có một nhà tửu điếm tên "Vân Thiên Cư" liền đi vào, tùy tiện gọi một chút món ăn, yên lặng lắng nghe người khác phân tích Kỳ Thiên Các thí luyện lần này sẽ có Huyền Tông cường giả nào tham gia.

Rồi sau đó, trả tiền xong, hắn tiếp tục đi dạo trên đường phố, theo dòng người chậm rãi đi về phía trước, ánh mắt lại không ngừng nhìn về những cửa hàng xung quanh.

"Huyền Binh Các", "Kỳ Binh Các", "Thần Binh Lâu", "Đoán Kiếm Phường", "Ngũ Ngọc Cư"... Nguyên một đám danh tự rất lớn, nhìn thấy hoa cả mắt. Trong lúc Diệp Bạch đang ngó nghiêng xung quanh, một luồng bảo khí mãnh liệt màu đỏ như đám mây liền từ trong một cửa hàng bắn ra, sặc sỡ loá mắt.

Hiện tại Diệp Bạch trên người Huyền Tinh không ít, đang muốn mua một bộ kiếm khí. Hắn ở Bái Kiếm Cốc mua sắm tám mươi tám thanh Hải Đường Ti Âm kiếm, trong những cuộc chiến lần trước ở Quỷ Diện Đảo thiếu chút nữa toàn bộ bị phá huỷ, khẳng định phải mua sắm thêm kiếm khí nữa mới được.

Bằng không, khi đó, ở bên trong Kỳ Thiên Các Bí Cảnh thí luyện hắn sẽ không thể thi triển Kiếm Trận, nếu vậy còn nói gì đến chiến thắng, đoạt giải nhất. Phải biết rằng, lấy thực lực hiện tại của hắn nếu so sánh với rất nhiều người ở đây thì thật sự là quá thấp.

Nếu như không phải hắn có được át chủ bài lớn nhất — Ngũ giai Kiếm Trận, hắn ngay cả cơ hội cạnh tranh "Huyền Vương Chí Tôn Đan" cũng đều không có.

Cho nên, mua sắm kiếm khí phẩm chất cao là chuyện bắt buộc. Trước khi tiến vào Kỳ Thiên Bí Cảnh, chắc chắn phải đem toàn bộ tiền tài trên người mình đổi thành sức chiến đấu, vậy mới có lợi nhất.

Như vậy, khi tiến vào Kỳ Thiên Bí Cảnh, dù cho gặp phải một ít Bán Vương cảnh cường giả thập phần cường đại, Diệp Bạch cũng không phải là không có tư cách đánh một trận. Nguồn tại http://Truyện FULL

Hơn nữa, lần này đối mặt hắn rất có thể là đám thanh niên Huyền Tông cường đại nhất của các quốc gia, ngoài ra còn có những cường giả cực kỳ đáng sợ đã tiến vào Đỉnh cấp Huyền Tông rất nhiều năm. Kiếm khí bình thường, khẳng định không cách nào phù hợp yêu cầu của Diệp Bạch.

Nhị giai Trung cấp Hải Đường Ti Âm Kiếm mà trước đây sử dụng hiện giờ phẩm giai đã hơi thấp, cho nên lần này Diệp Bạch sẽ không dùng nữa. Đã mua, khẳng định phải mua tốt nhất có thể.

Đương nhiên... Còn nhất định phải cùng một bộ mới được, bằng không cũng không có tác dụng gì với bản thân mình, trừ phi phẩm giai có thể đạt tới một cái cấp độ cực cao. Nhưng, đó là loại kiếm khí chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Hắn xoay chuyển ánh mắt, nhìn về phía các cửa hàng chuyên về binh khí, liền thấy "Kỳ Binh Các" dễ thấy nhất, trang trí hoa lệ nhất, bên ngoài hiện lên phong cách cổ xưa. Thậm chí, kiếm khí bên trong mơ hồ xông thẳng lên trời, cùng kiếm khí trong cơ thể hắn phát ra thanh âm cộng hưởng.

Vì vậy, hắn biết cửa hàng này chỉ sợ là cửa hàng tốt nhất rồi.

Cho nên, hắn liền trực tiếp quay người lại, đi vào.

Khi tiến vào "Kỳ Binh Các", hắn biết mình đoán không sai. Ở bên trong quả nhiên treo rất nhiều Huyền binh cực kỳ quý hiếm, thấp nhất cũng là Tam giai. Ở chỗ này, căn bản không có khả năng xuất hiện Huyền binh dưới Tam giai.

Tứ giai, Ngũ giai kiếm khí đều không phải là không có, bảo quang mạnh mẽ không ngừng bắn ra xung quanh, khiến cho dù là ai cũng không thể dời mắt. Bất quá, giá trị của chúng cũng cực kỳ kinh người.

Làm Diệp Bạch không khỏi có chút cười khổ chính là, bên trong cửa hàng mặc dù rất lớn, nhưng lúc này không ngờ lại chật ních Huyền Tông đến để trao đổi, mua bán vũ khí. Muốn chen đến những cái quầy kia, thật sự không phải một chuyện dễ dàng.

May mà hắn cũng không vội, liền dứt khoát rời khỏi nơi đông người, chậm rãi dời bước, đi đi lại lại ở xung quanh, xem trước một chút phẩm giai của những thanh kiếm này rồi nói sau.

"Tam giai Trung cấp, Liệt Diễm Phượng Hoàng Kiếm, 5 vạn Huyền Tinh một thanh."

"Tam giai Cao cấp, Thái Thượng Thanh Quang Kiếm, 10 vạn Huyền Tinh một thanh."

"Tam giai Đỉnh cấp, Vô Lượng Thương Hải Kiếm, 120 vạn Huyền Tinh một thanh."

"Tứ giai Đê cấp, Trục Nguyệt Bôn Lôi Kiếm, 2000 vạn Huyền Tinh một thanh."

"Tứ giai Trung cấp, Đồng Vân Hạo Khí Kiếm, 5000 vạn Huyền Tinh một thanh."

...

"Ngũ giai Trung cấp, Thái Cực Thông Viên Kiếm, 10 ức* Huyền Tinh một thanh."

*1 ức = 1 trăm triệu.

"Ngũ giai Cao cấp, Cửu Thiên Kinh Tịch Kiếm, 30 ức Huyền Tinh một thanh."

...

Diệp Bạch càng xem, mí mắt càng nhảy liên tục, cuối cùng thiếu chút nữa không dám tin vào hai mắt của mình. Tam giai Huyền binh thì thôi, cấp cao nhất cũng chỉ khoảng hơn 100 vạn. Nhưng đến Tứ giai Huyền binh, thấp nhất đều phải 2000 vạn, cao nhất thậm chí hơn 1 ức.

Mà Ngũ giai Huyền binh... Trực tiếp có thể làm cho người ta hai mắt tối sầm. Mười ức, hai mươi ức, ba mươi ức là chuyện thường. Một thanh giá cao nhất, Diệp Bạch thấy nó được đặt trong một cái quầy thủy tinh màu tím ở phía đông. Thanh kiếm này không ngừng lưu chuyển hào quang, tên là "Hấp Hồng Huyết Kiếm ", Ngũ giai đỉnh phong, chào giá là 100 ức!

Sờ vào Minh tạp trong ngực, nhờ thu hoạch được từ những lần chiến đấu với Thất Tinh Đàn đã khiến số lượng Huyền Tinh Diệp Bạch có lúc này là không hề ít.

Nhưng vào lúc này, ở bên trong "Kỳ Binh Các", hắn liền cảm nhận được cái gì gọi là Lưu mỗ mỗ tiến vào đại quan viên*. Vốn là hắn cảm giác được "Tài phú của bản thân rất khổng lồ", nhưng ở chỗ này quả thực chính là không đáng giá nhắc tới.

*ý đại khái là "người giàu còn có người giàu hơn".

May mà hắn cũng chưa từng nghĩ tới sẽ ở chỗ này mua sắm những Ngũ giai Cao cấp, Ngũ giai Đỉnh cấp Huyền binh kia. Đừng nói là hắn, đại đa số người ở đây, cho dù là những hạch tâm đệ tử xuất thân từ Ngũ phẩm tông môn, thậm chí Tứ phẩm siêu cấp đại tông môn cũng không có mấy người có phần tài lực này.