Vô Tận Kiếm Trang - Chương 818

Vô Tận Kiếm Trang
Chương 818: Kích sát (thượng)
gacsach.com

Đồng thời, bốn tiểu tổ may mắn còn sống sót cũng nghe được tiếng vang này. Hai gã chính phó tiểu đội trưởng Huyền Cơ Tổ, Tiêu Trường Phong, Lam Bạch Hiên khi nghe được thanh âm truyền ra liền cùng lúc chuyển hướng, chạy về phía nơi phát ra tiếng vang.

Hai tổ mười một gã còn lại cũng là như thế. Chỉ trong chốc lát, từng đợt từng đợt thân ảnh liền không ngừng từ nơi phụ cận rừng rậm hiện ra. Rất nhanh, Diệp Bạch liền triệt để bị vây quanh, bốn phía từ trên xuống dưới, từ trong trong ra ngoài toàn bộ đều là người của Thất Tinh Đàn, có khoảng vài chục người.

Trong đó, Bán Vương cảnh có hai người, Đỉnh cấp Huyền Tông cũng có hai người. Thượng vị Huyền Tông, Trung vị Huyền Tông, Hạ vị Huyền Tông càng là không cần phải nói.

Nhưng là, khi tất cả mọi người đi tới chỗ rừng rậm, nhìn một màn này, bọn họ không chỉ là ngạc nhiên, nghi hoặc, khiếp sợ, khó hiểu... Còn có một ít là vẻ mặt phẫn nộ.

Một Trung vị Huyền Tông nho nhỏ, vậy mà đem một Bán Vương cảnh cường giả bình thường luôn cao cao tại thượng, cho người ta một loại cảm giác bá đạo vô địch, Tuyền phó tổ trưởng đều đánh bại.

Tất cả mọi người bộ dáng như gặp quỷ, vẻ mặt không dám tin, không biết lúc trước, ở bên trong phiến rừng rậm này đến cùng là đã xảy ra chuyện gì.

...

Kim quan nhân Vạn Xà Sơn sắc mặt trầm lãnh, nhìn Tuyền Vô Ưu dưới tàng cây, nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: "Tuyền huynh, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"

Cũng không trách hắn lộ vẻ khó hiểu như vậy. Rất hiển nhiên, một màn ở trước mắt hắn căn bản không có khả năng dự liệu được. Một vị Bán Vương cảnh chặn giết một Trung vị Huyền Tông, chẳng lẽ còn có thể sinh ra biến cố gì.

Nghe được lời ấy, Tuyền Vô Ưu "Oa" một tiếng, lại lần nữa nhổ ra một ngụm máu tươi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Bất quá, hắn lại cố nén thương thế, ngón tay gian nan khẽ động, năm ngón tay tay trái chậm rãi nâng lên, phất ra mười đạo hồng quang, rất nhanh điểm điểm vào một số huyệt đạo ở trước ngực mình.

Hồng quang tiến vào trong thân thể, chậm rãi, sắc mặt của hắn cũng dần trở nên hồng nhuận, máu tươi trước ngực tựa hồ cũng đã ngừng lại.

Thương thế đáng sợ lúc trước vậy mà tựa hồ không hề tồn tại, Tuyền Vô Ưu lại lần nữa đứng lên. Mặc dù khi đứng lên bước chân có chút bất ổn, trước ngực như trước có vô số vết máu, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác cực kỳ đáng sợ, khí thế trở nên cường đại hơn mấy lần, ánh mắt vô cùng sâm lãnh.

Hắn khoát khoát tay, không nhìn về phía Kim quan nhân, trầm giọng nói: "Là do ta chủ quan. Bất quá, cũng chỉ đến như thế, Vạn huynh không cần nhúng tay, "món quà" này ta muốn trả lại cho hắn."

Bán Vương cảnh cường giả đều có tôn nghiêm của mình. Nếu như Bán Vương cảnh cường giả thua ở trên tay một Trung vị Huyền Tông, còn muốn một vị Bán Vương cảnh cường giả khác ra tay giúp hắn báo thù, vậy hắn cũng không cần sống trên thế giới này rồi.

Nói xong câu đó, Tuyền Vô Ưu xoay người, sắc mặt âm lãnh nhìn về Diệp Bạch phía đối diện, lạnh lùng nói: "Tiểu tử, ta thừa nhận, ta đã xem thường ngươi. Bất quá... Ngươi cho rằng, đây chính là thực lực thật sự của ta sao!?"

"Kế tiếp, ta sẽ cho ngươi biết, chênh lệch giữa Trung vị Huyền Tông cùng Bán Vương cảnh cao đến mức nào!"

Ở phía sau hắn, vị Thất Tinh Đàn Truy Hồn Tổ tổ trưởng Vạn Xà Sơn thấy vậy liền không khỏi nhíu nhíu mày, có chút để ý đến thương thế của Ngân quan nhân, muốn thay hắn ra tay, giáo huấn Diệp Bạch thoáng một phát. Nhưng hắn cũng biết, nếu như hắn ra tay, giữa hai người tất sẽ sinh ra mâu thuẫn.

Mỗi người đều có kiêu ngạo của chính mình, càng đến địa vị cao, phần kiêu ngạo này càng là bất khả xâm phạm. Hắn cũng hiểu được, nếu hắn đột nhiên thua ở trên tay một Trung vị Huyền Tông, hắn cũng tuyệt đối sẽ không cho phép người khác tới thay hắn lấy lại danh dự.

Thiệt thòi này, phải do chính mình tìm trở lại, mặc dù nó sẽ khiến thương thế của hắn tạm thời không được trị liệu, lưu lại một chút ít di chứng sau này. Thậm chí, nếu cố sức ra tay thì thương thế sẽ càng nặng thêm. Nhưng là... Đây cũng là con đường cần phải trải qua.

Nghĩ tới đây, Vạn Xà Sơn lui về phía sau một bước, nói: "Cũng tốt, chỉ một tên Trung vị Huyền Tông nho nhỏ, ta tin tưởng Tuyền huynh sẽ để cho hắn hiểu được cái gì là chênh lệch đấy."

Nói xong, hắn vung tay lên, lại để cho tất cả mọi người lui ra phía sau, hiển nhiên là ý bảo không cho phép bất luận kẻ nào ra tay.

Những người khác hai mặt nhìn nhau, nhưng vẫn lui ra phía sau mấy bước. Mà sáu người Ngô Liệt Vân lại rất sợ hãi kiếm chiêu vừa rồi của Diệp Bạch, sợ bị vạ lây liền lui ra sau lưng những người khác. Thêm nữa, một phần bọn họ cũng không dám chống lại uy nghiêm của Bán Vương cảnh cường giả, cho dù muốn thì cũng không dám ra tay.

Huống chi, bọn họ cũng hiểu, nếu như Tuyền Vô Ưu đã thực sự nổi giận, vậy Diệp Bạch còn có thể làm được gì. Bọn họ chỉ cần đứng ở một bên xem Tuyền Vô Ưu Tuyền đại nhân cường thế giết ngược lại, đem Diệp Bạch đánh chết tại chỗ.

Rồi sau đó, bọn họ vỗ tay trầm trồ khen ngợi là được.

...

Diệp Bạch sắc mặt tái nhợt, ho khan hai tiếng, dựa lưng vào thân cây phía sau, rốt cục lại lần nữa chậm rãi đứng lên.

Kích thứ nhất hắn không dùng toàn lực, chỉ là vì muốn thăm dò một chút lực công kích thực sự của Bán Vương cảnh cường giả đến cùng cao đến mức nào. Vì vậy, cũng khiến hắn bị nội thương không nhẹ.

Kích thứ hai, hắn dùng bảy thành lực, mặc dù còn ẩn tàng ba phần, nhưng không ngoài dự liệu, đã làm trọng thương Tuyền Vô Ưu. Chính diện đánh lui Bán Vương cảnh cường giả, bản thân lại không hề có chút thương thế nào.

Cho nên, trải qua một thời gian ngắn nghỉ ngơi, khí huyết trong cơ thể hắn đã bình phục hơn phân nửa, có thể miễn cưỡng đứng lên.

Nhìn phía đối diện là hai vị Bán Vương cảnh, hai gã Đỉnh cấp Huyền Tông, cùng với hơn mười gã Thượng vị, Trung vị, Hạ vị Huyền Tông, nhưng hắn ngược lại lại không có chút sợ hãi nào. Một Trung vị Huyền Tông đơn độc dưới áp lưc chính diện của hơn mười vị Đỉnh cấp Huyền Tông, hai vị Bán Vương cảnh thì có mấy người có thể làm được như hắn, nhẹ nhàng bình thản, bình tĩnh như thường.

Đại địch ở trước mặt, Diệp Bạch lại có chút cười, tiếng cười xen lẫn ho khan, sắc mặt càng thêm tái nhợt ba phần. Nhưng rất hiển nhiên, hắn cũng không đem Tuyền Vô Ưu phía đối diện để vào mắt.

Mà loại nụ cười này, rơi vào trong mắt Tuyền Vô Ưu thì càng thêm khiến hắn không chịu nổi, cảm thấy thật sự là tội không thể tha rồi.

"Tiểu tử, ta muốn ngươi chết, từng bước từng bước, chết!"

Hét lớn một tiếng, Ngân quan nhân Tuyền Vô Ưu trên mặt liền toát ra sát khí đáng sợ, nhìn chằm chằn Diệp Bạch phía đối diện, trong ánh mắt đột ngột nhảy lên, toát ra một đóa hỏa diễm màu hồng sắc.

Đóa hỏa diễm này là màu hồng, nhưng lại xen lẫn màu đen, trong đen hiện thanh, trong thanh hiện lam, trong lam lại bao hàm một tia tử sắc.

Mà khí thế của hắn liền bắt đầu tăng lên. Nguyên bản sau khi bị thương, thực lực thi triển được vốn không đến bốn thành lại dùng tốc độ đáng sợ không ngừng mà tăng trưởng, phát triển đến sáu thành, bảy thành, tám thành... Chín thành... Mười thành đỉnh phong...

Ở phía sau hắn, đám người Thất Tinh Đàn nhìn thấy một màn này liền không khỏi vô cùng kinh ngạc, thậm chí có không ít người lộ vẻ kinh dị.

"Tuyền đại nhân rõ ràng ngay cả một chiêu kia đều muốn sử dụng rồi. Đây chính là cấm chiêu tối thượng, mặc dù uy lực cực mạnh, nhưng di chứng của nó cũng không nhỏ a."

"Đối phó một tên Trung vị Huyền Tông nho nhỏ, sáu thành thực lực là đủ rồi, nhưng không ngờ đại nhân còn muốn dùng loại cấm chiêu thương người hại mình này sao?"

Hiển nhiên, không ít người đã nhìn ra Tuyền Vô Ưu giờ phút này đang sử dụng loại công pháp gì.

Kim quan nhân Vạn Xà Sơn đồng dạng kinh ngạc vô cùng. Bất quá nghe được thanh âm sau lưng, hắn sắc mặt đột nhiên trầm xuống, quay đầu hét lớn một tiếng: "Câm miệng! Tuyền phó tổ trưởng làm việc gì đều có dụng ý của hắn, bằng các ngươi cũng xứng đánh giá sao?"

Mọi người đột nhiên cảm thấy đầu mình on gong như muốn vỡ ra, cúi đầu, không còn ai dám nói câu nào nữa.

Thấy thế, Kim quan nhân Vạn Xà Sơn một lần nữa quay đầu lại, ánh mắt ngưng trọng, nhìn chăm chú vào trong trận đấu.

Những người còn lại cũng đồng thời đem ánh mắt phóng tới Tuyền Vô Ưu, thấy khí thế trên người hắn đạt tới mười thành đỉnh phong thì lại như trước không ngừng tăng trưởng, biến thành mười một thành, rồi sau đó là mười một thành rưỡi, mười hai thành, mười hai thành rưỡi, mười ba thành, mười ba thành rưỡi, mười bốn thành...

Một mực tăng trưởng đến mười lăm thành, Tuyền Vô Ưu thực lực mới đình chỉ, khí thế cả người liền trở nên vô cùng đáng sợ, không gian bốn phía mơ hồ có dấu hiệu hỗn loạn như muốn sụp đổ. Loáng thoáng, có thể chứng kiến vô số phù văn hình ngọn lửa dán trên da thịt của hắn, như ẩn như hiện.

Nguyên bản bị trọng thương, thực lực không bằng một phần tư so với ban đầu, lúc này, Tuyền Vô Ưu chẳng những lập tức khôi phục tới trạng thái đỉnh phong, thậm chí so với khi hắn ở trạng thái đỉnh phong thì còn phải mạnh hơn gấp rưỡi.

Lúc này, hắn phảng phất như một ma thần đứng sừng sững giữa hư không. Đồng thời, vô số phù văn hình ngọn lửa trên người hắn cũng dần dần biến thành màu đen, không ngừng xoay tròn xung quanh. Hắn nhìn chằm chằm Diệp Bạch, trong ánh mắt chỉ có vô tận sát ý.

"Giết, giết, giết, giết, giết..."

Một trảo duỗi ra, hư không cũng bắt đầu vặn vẹo. Mà trảo này khi vung ra liền như một đóa hắc sắc hỏa diễm, trực tiếp chụp vào Diệp Bạch phía đối diện đang đứng cách xa hơn mười trượng.

"Nhiên Lôi Cấm Pháp — Hỏa Chi Cực, Lôi Viêm Cấm Trảo!"

Nhìn thấy một màn này, Diệp Bạch sắc mặt rốt cục có chút ngưng trọng. Quả nhiên, hắn suy đoán không sai, mỗi cường giả đều có lá bài tẩy của mình. Đỉnh cấp Huyền Sư, Hạ vị Huyền Tông là như thế, Đỉnh cấp Huyền Tông, Bán Vương cảnh cũng là như vậy.

Hơn nữa, rất hiển nhiên, át chủ bài của Bán Vương cảnh cường giả càng là rất kinh khủng.

Vốn là, Diệp Bạch nghĩ, trải qua một kích toàn lực Vân Động Phong Lôi Kiếm Trận của mình, Tuyền Vô Ưu bản thân bị trọng thương, cơ hồ đã không có khả năng đứng lên, chiến lực càng là đã hạ thấp đến mức cực hạn. Nhưng chỉ ngắn ngủn trong chốc lát, hắn chẳng những hoàn toàn khôi phục chiến lực đỉnh phong nhất, hơn nữa còn bộc phát thực lực còn đáng sợ hơn. Rất hiển nhiên, hết thảy đều có quan hệ đến hắc sắc cự trảo mà hắn phát ra.

Không dám coi thường, sau lưng Diệp Bạch, Vân Động Phong Lôi Kiếm Trận lại lần nữa hiện lên. Hải Đường Ti Âm Kiếm, Kim Phong Tế Vũ Kiếm, Thập Phương Thổ Hoàng Kiếm, Lục Dực Ngân Sương Kiếm, Hồng Trần Chủng Ma Kiếm, Đại Hạ Long Tước Kiếm, Tuyết Điên Kiếm, Hồng Diệp Kiếm, Vạn Kính Nhân Tung Diệt Kiếm...

Trọn vẹn tổng cộng gần trăm thanh kiếm khí đồng thời lơ lửng xung quanh hắn. Các loại cường đại kiếm khí như muốn xé rách không gian, mơ hồ phát ra những tiếng long ngâm hổ khiếu, sấm chớp giật ầm ầm.

Cùng một thời gian, một thanh kiếm khí càng cường đại hơn, càng đáng sợ hơn liền từ sau lưng Diệp Bạch hiện lên, gia nhập vào kiếm trận. Diệp Bạch khí thế trên người không ngừng tăng vọt, đến cuối cùng, vậy mà hoàn toàn không kém chút nào so với Bán Vương cảnh cường giả Tuyền Vô Ưu phía đối diện vì sử dụng cấm pháp đặc thù để che dấu thương thế, tăng thực lực bản thân.

Còn hơn lúc trước.

Ta sẽ dùng toàn bộ những gì mình có vào một kích này, để xem rốt cuộc là một chiêu kia của ngươi lợi hại hơn, hay là Ngũ giai Kiếm Trận của ta cường đại hơn.

Diệp Bạch trong ánh mắt toát ra tinh quang mãnh liệt, ở giữa Vân Động Phong Lôi Kiếm, Vô Cấu trọng kiếm phát ra thanh quang đáng sợ, sấm chớp cũng muốn im lặng, gió bão cũng phải trở nên im ắng, tỏa ra sát khí núi thây biển máu, vạn vật như cỏ rác!

Không thể ngăn cản!