Vân Long Phá Nguyệt - Chương 93

Chương 93: Giận chó đánh mèo.

Ánh dương quang mờ nhạt ấm áp chiếu xuống đá vụn màu rêu xanh, một bàn chân dẫm lên mặt đá, tựa hồ đã có thể cảm giác được hơi thở mùa xuân. Một hồ nước được tích tụ từ dòng nước trên núi chảy xuống, một cô gái thân thể gầy yếu dùng sức múc nước vào thùng gỗ, hai bàn tay tái nhợt tới mức có thể nhìn thấy xương cốt bên trong. Có thể thấy được cô gái không thể chịu nổi sức nặng đó.

Đến lúc thùng gỗ chứa đầy nước xong, cô gái cầm lấy đòn gánh bên cạnh, đem hai thùng nước cố định hai bên, cố hết sức đứng dậy, thùng nước lắc lư một chút, thân thể gầy yếu của cô giống như cũng sắp bị đè ép chịu không nổi, cô hít một hơi, sau đó nắm chặt đòn gánh, đứng thẳng thắt lưng, bước từng bước một về phía trước.

Nước trong thùng theo cước bộ của nàng không ngừng vung vãi ra ngoài, trên con đường mòn màu xanh lưu lại một ít nước.

“Vân Tâm Nhược...” Một tiếng rống to, cô gái buông xuống đòn gánh trên vai, đôi mắt trong veo nhìn về phía trước, một bóng đen to lớn che đi dương quang trước mắt, màu đen như đêm đen thâm ám...khó dò...

Lê Hân toàn thân cơ bắp co rút, bao gồm cả đôi mắt màu nâu đồng của hắn, ánh mắt sắc nhọn như dao nhìn về cô gái trước mắt. Ý hận khó hiểu tràn ngập trong không khí, toàn bộ ngưng tụ về phía nàng...

“Có phải hôm nay ngươi cố ý kêu Vân Thiển Y tới đây không? Có phải ngươi biết hôm nay Thanh Hàn sẽ đến đây? Nên cố ý kêu nàng tới?” Tiếng dã thú gầm nhẹ vang lên như có thể xé rách màng tai của nàng.

Vân Tâm Nhược giật mình, ngón tay khẽ run một chút, lông mi chớp nhẹ, ánh dương quang nhẹ nhàng chiếu lên tóc nàng, đối với lời nói của Lê Hân, nàng không cần suy nghĩ cũng có thể hiểu được bảy phần, Vân Thiển Y biết Tiêu Thanh Hàn hôm nay tới Phủ tướng quân, cố ý lấy mình làm cớ, đơn giản chỉ là muốn tới để gặp người trong mộng, nhưng chuyện này thì có liên quan gì tới nàng? Nàng ngay cả nơi này muốn ra cũng không được, hơn nữa cũng sẽ không có bất luận kẻ nào thay nàng truyền tin, những chuyện này không phải do một tay hắn an bày sao? Tại sao mỗi lần xảy ra bất cứ chuyện gì, đều rơi xuống đầu nàng?

“Nô tỳ không hiểu Tướng quân đang nói gì?” Nàng cúi đầu, không phản bác cũng không giải thích. Đối với nam nhân trước mắt này, nàng biết mình nói gì cũng vô dụng, nên đơn giản là nàng sẽ không nói gì, hắn đã nhận định là nàng làm, thì như vậy trong mắt hắn chính là nàng đã làm. Giải thích cũng vô dụng, càng cãi lại càng vô dụng.

“Không hiểu? Chẳng lẽ không phải ngươi làm sao? Không lẽ ngươi không biết ý trung nhân của Thiển Y chính là Tiêu Thanh Hàn sao?”

Tiếng la hét cuồng nộ không ngừng phát ra, y phục màu đen cuồng loạn phất lên giữa không trung, con ngươi màu đen lóe ra sự ngoan độc, nam tử trước mắt này, sợ là đã mất đi lý trí.

Nhắm mắt lại, bàn tay trắng bệch của Vân Tâm Nhược xiết chặt lại, hắn tức giận đến như vậy, không biết tiếp theo sẽ là gì đây? Cho dù sớm đã quen thân thể luôn bị đau đớn, nhưng hiện tại, nàng vẫn có chút sợ hãi, giống như người không sợ đêm đen, phải độc hành một mình bước đi, tựa như người không sợ nước, lại phải đối mặt trước biển cả bao la, bất lực cùng đáng thương...

“Nô tỳ thật sự không biết...” Nàng còn chưa nói xong, một thùng nước đổ ập xuống đầu nàng, dương quang tháng ba tuy ấm áp, nhưng nước vẫn là lạnh lẽo.

Vân Tâm Nhược toàn thân ướt đẫm, cảm giác lạnh lẽo bất chợt len lỏi vào đáy lòng, giọt nước theo sợi tóc rối loạn của nàng chảy xuống, mặt đất ướt đẫm nước.

“Không nói phải không...” Nhìn thấy bộ dáng chật vật của nàng, Lê Hân ném thùng gỗ trong tay, có chút vui vẻ cuồng tiếu, hai tròng mắt che kín tơ máu, tình của Vân Thiển Y đối với Thanh Hàn, phách nguyệt tái hiện, những chuyện này đả kích hắn nghiêm trọng, hắn giống như một con thú bị thương, chỉ có thể lén lút trốn chạy, đơn độc một mình tự liếm láp miệng vết thương (một mình cái con khỉ, không phải đang bắt ng khác phải chịu khổ với mình ah).

Tất cả những chuyện này là vì sao?

Đột nhiên nghĩ đến ánh mắt làm cho hắn chán ghét kia.

Là cô ta, Vân Tâm Nhược, chính là cô ta, nếu không phải vì cô ta, tất cả những chuyện này sẽ không phát sinh, nếu không phải vì cô ta, Vân Thiển Y đã sớm là thê của hắn.

Tất cả những chuyện này đều là do cô ta...

Thanh Hàn vừa bước chân vào, Vân Thiển Y cũng lập tức tới.

Tất cả đều được tính toán trước.

Nguyên lai, hắn mới là người ngu ngốc nhất...

Hận thù mãnh liệt, lửa giận to lớn, đau đớn không kể xiết được, làm cho lí trí cùng sự bình tĩnh của hắn hoàn toàn biến mất, mất đi lý trí, kết cục chính là tất cả tội lỗi đều đổ lên người Vân Tâm Nhược.

“Người tới! Lấy gia pháp ra...” Lê Hân cười lạnh lùng, tròng mắt thị huyết cuồng bạo.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor