Trọng Sinh Mạt Thế Chi Ngã Đích Băng Sơn Tình Nhân - Chương 82

Trọng Sinh Mạt Thế Chi Ngã Đích Băng Sơn Tình Nhân
Chương 82: Ác mộng bắt đầu
gacsach.com

Dạ Mặc Nhiễm hôm đó vẫn giống như ngày thường,tan học thì chậm rãi đi về nhà.Nhưng lúc đi qua một con đường bỗng cảm thấy một mùi hương lạ xông vào mũi, sau đó chính là bóng tối vô tận.Dạ Mặc Nhiễm bị người ta cho vào một cái túi,sau đó bỏ ở trong một cái rương.không gian nhỏ hẹp nhìn không thấy một chút ánh sáng,đầu gối lại bị gấp khúc lại không thể cử động được.Chỉ có thể dựa vào âm thanh mơ hồ từ bên ngoài truyền vào để xác định có người hay không.Dạ Mặc nhiễm cũng không biết cậu bị nhốt bao lâu,không ai cùng cậu nói chuyện cũng không ai mở rương ra nhìn xem cậu chết hay sống.Cho dù nhắm mắt hay mở mắt cũng chỉ có một mãnh bóng tối bao phủ.Dạ Mặc Nhiễm tư thế nằm cuộc tròn trong không gian chật hẹp, vừa đói lại vừa khát làm cậu cho dù có muốn phát ra thanh âm cũng khá khó khăn.Nhưng sau đó dần dần cậu cũng không thể phát ra một chút thanh âm.

Đói khát làm cho Dạ Mặc Nhiễm dần chìm trong mơ hồ,sau đó chính là muốn nôn mửa,dạ dày liên tục co thắt làm cho cậu không ngừng buồn nôn,tư thế hiện tại cũng làm cho cậu càng thêm thống khổ.Sau đó,Dạ Mặc Nhiễm cũng không còn cảm giác đói nữa,chân cũng tê cứng đến không còn cảm giác.Mặc dù có thể cảm giác được những chuyển động thoáng qua,Dạ Mặc Nhiễm gần như không còn cảm giác được những thứ khác.

Sau đó của sau đó,Dạ Mặc Nhiễm cảm thấy lồng ngực vừa nóng vừa đau,ban đầu là trái tim sau đó lại đến dạ dày.Lại sau đó nữa là một cảm giác như mất đi điểm dựa rồi rơi xuống, nước từ bên ngoài liên tục tràn vào trong rương qua khe hở đến khi cả rương đều là nước.

Dạ Mặc Nhiễm lúc đó không thể thở,lại tiếp tục rơi vào trong bóng tối.Đến khi cậu mở mắt tỉnh lại đã là chuyện của một tháng sau.Nghe nói cậu bị bắt cóc là vì một món đò nào đó rất quý giá của ông ngoại.Dạ Mặc Nhiễm lúc bị bắt có đã bị nhốt vào một cái rương nhỏ,đợi cảnh sát cứu từ dưới sông lên thì cậu đã bị bắt cóc sáu ngày.

Bởi vì đói khát quá độ làm dạ dày bị thủng,mất nước,chất điện phân hỗn loạn và rất nhiều chứng bệnh khác kèm theo làm cho Dạ Mặc Nhiễm trong suốt một tháng mê mang này phải trải qua hơn mười cuộc giải phẩu lớn nhỏ.

Quãng thời gian sau đó phải trải qua vật lý trị liệu,lại phải trị bệnh về tâm lý,mất khoảng gần một năm mới xuống giường đi lại.Nhưng chỉ có đối với chứng bệnh sợ giam cầm dù có cố gắng cỡ nào cũng không hết được.Dạ Mặc Nhiễm bị suyễn cũng không phải bẩm sinh,từ lúc mười hai tuổi đến khi trưởng thành cũng chỉ bị phát bệnh có hai lần,nhưng trước kia Dạ Mặc Nhiễm căn bản không thể rời khỏi được bình dưỡng khí

Giống như lại bị lâm vào hoàn cảnh khi đó,không khí khan hiếm,bóng tối luôn bao phủ.Cho dù có cố gắng vùng vẫy cũng không thể thoát khỏi bóng tối cậu chỉ cảm thấy bản thân ngày càng mệt mỏi.

Mệt mỏi quá... mệt mỏi quá,thật thống khổ.Cậu thật muốn ngủ mãi mãi như vậy sẽ không phải thống khổ nữa.Nhưng trong tìm thức dường như còn chuyện gì đó vẫn chưa làm,Dạ mặc Nhiễm cảm thấy nếu như không hoàn thành việc đócậu vĩnh viễn sẽ không an tâm.Dạ Mặc Nhiễm cố gắng suy nghĩ,cố gắng nhớ xem cậu vẫn chưa làm chuyện gì.Mang tất cả những việc từ nhỏ đến lớn cố gắng nhớ lại,nhưng như thế nào cũng nghĩ không ra.

Ngay khi Dạ Mặc Nhiễm chuẩn bị bỏ qua chuyện mình đã quên thì có thanh âm nào đó giống như truyền đến từ chân trời càng lúc càng gần,càng lúc càng rõ ràng.Có người đang không ngừng gọi tên của cậu.Dạ Mặc Nhiễm không nghĩ ra người đang gọi cậu là ai,chỉ cảm thấy khi nghe được thanh âm băng hàn đó cậu lại rất muốn khóc.

Mắt,một đôi mắt lạnh lùng chỉ luôn luôn chuyên chú nhìn cậu,ánh mắt này cũng giống như âm thanh kia luôn lạnh lùng nhưng Dạ Mặc Nhiễm lại thật muốn được ánh mắt kia chỉ chuyên chú nhìn mình.Một hình ảnh mờ nhạt dần hiện lên,tuy chỉ có bóng dáng,nhưng cậu biết chỉ cần nhìn rõ được bóng dáng đó thì cậu sẽ nhớ ra được việc mà mình đã quên mất.Dạ Mặc Nhiễm luôn cố gắng để chạy theo bóng dáng đó,nhưng bóng dáng đó càng ngày càng xa.Lòng cậu nóng như lửa đốt bất ngờ thốt ra một cái tên Phương Cẩm.Dạ mặc Nhiễm lúc này đã nhớ ra,nhớ ra người kia là Phương Cẩm.

người cậu quên là Phương Cẩm,chuyện mà cậu vẫn chưa làm xong là: sẽ sống cùng Phương Cẩm,sống thật lâu thật lâu.Ý thức dần dần khôi phục,Dạ Mặc Nhiễm chậm rãi mở mắt.Chậm rãi thấy được người trước mắt,tiểu Võ với đôi mắt đỏ bừng vui vẻ nhìn cậu.

“Mặc Nhiễm,cậu tỉnh rồi sao? thật sự tỉnh rồi sao? cậu nói xem cậu có thấy rõ tôi hay không?”

Vừa định mở miệng trả lời thì cổ họng bị một trận đau đớn làm Dạ Mặc Nhiễm bất giác nhíu mày lại.Tiểu Võ vội vàng đưa nước đến bên miếng cậu “Thật tốt quá,cậu cuối cùng cũng chịu tỉnh lại,xem chút nữa tôi đã muốn dùng cái chết để tạ tội,chứ nếu để chết trong tay Phương Cẩm khẳng định là càng thêm thống khổ,cậu bị hôn mê đã hai ngày,tôi suýt bị cậu hù chết,tỉnh lại là tốt rồi,tỉnh lại là tốt rồi...” ˚▽˚

lan Dương vỗ vỗ vai tiểu Võ để cậu đừng lãm nhãm nữa.Tuy biết lần này tiểu Võ thực sự bị hù chết,nhưng Dạ Mặc Nhiễm chỉ vừa mới tỉnh lại cần nghỉ ngơi nhiều một chút “Tiểu Võ cậu đừng làm ồn để cho Mặc Nhiễm nghỉ ngơi một chút đi,trên đường đi vẫn thật loạn nên chúng ta bọ chậm trễ thời gian,nếu cố gắng chạy nhanh một chút thì trước tối mai chúng ta sẽ đến nơi.”

Dạ Mặc Nhiễm nghi hoặc nhìn Lan Dương,còn Lan Dương chỉ biết thở dài “Ngày hôm đó tuy rằng khi lên bờ đã thoát khỏi đàn rắn,nhưng Tề Hoan cùng Từ Đào đều bị rắn cắn.Bọn họ đã... nếu tiểu Võ không hút máu độc ra giúp cậu chỉ sợ là cậu cũng đã mất mạng,phúc đội trưởng đã tìm được một chiếc xe khác,hiện tại chúng ta đang trên đường chạy về căn cứ.”

Dạ Mặc Nhiễm há miệng cố gắng nói cũng không phát ra được âm thanh gì,cậu nhíu mày nhìn về phía Lan Dương,Lan Dương lại nhìn qua tiểu Võ,tiểu Võ lại quay đầu nhìn mặt đất.tề Nhạc thở dài thanh âm khàn khàn nói “Đám rắn độc kia là được nuôi,độc tính rất mạnh,tuy cậu đã được tiểu võ hút máu độc ra kịp thời nhưng vẫn không tránh khỏi bọ tổn thương,sau khi về căn cứ lấy một ít máu để xét nghiệm xem có phương pháp nào trị liệu hay không.”

Dạ Mặc Nhiễm sửng sốt một chút sau đó nhắm mắt nghỉ ngơi,tiểu Võ cầm lấy tay Dạ Mặc Nhiễm “Mặc Nhiễm cậu đừng lo lắng tôi sẽ cố gắng tìm cách làm cậu có thể nói chuyện lại.Nếu... nếu Phương cẩm không cần cậu,tôi sẽ chăm sóc cậu cả đời.”

Dạ Mặc Nhiễm rút tay ra xoay lưng về phía tiểu Võ.Phúc đội trưởng vỗ vỗ vai của tiểu Võ “Cậu đừng lo lắng,đã sắp đến căn cứ rồi.So với... cậu ấy đã may mắn hơn rất nhiều.”

Tiểu võ cuối đầu thở dài “Chính là vì sắp đến căn cứ nên tôi mới lo lắng.”

Tiểu Võ có thể tưởng tượng ra cảnh Phương Cẩm mặt đầy thịnh nộ nhìn mình,cho dù không bị lột da cũng bị gãy mấy cái xương.!(‾▿‾!)

_____

Cám ơn mọi người đã ủng hộ ngẫu Hồ hảo xúc động,ta nghĩ ta sẽ cố gắng đẻ hoàn truyện sớm. *suy tư* nhà mới của ta thuộc dạng nhỏ hẹp chắc không bị bão thổi qua đâu nhễ!(‾▿‾!)... hảo lo lắng

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/