Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư - Chương-141

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư
Bắc Minh
www.gacsach.com

Chương 141: Thuốc phải phối hợp xoa bóp mới hữu hiệu

Mặt của Mạc Tiểu Hàn nhất thời hồng thấu, Sở Thiên Ngạo giúp cô bôi thuốc?

Giúp cô bôi thuốc vào nơi đó? Này... Quá mắc cỡ! Mặc dù đã cùng hắn làm rất nhiều lần, nơi đó cũng bị hắn hôn qua, liếm qua vô số lần, nhưng đang là ban ngày, muốn cô dang chân của mình, để hắn nhìn tận mắt nơi đó, giúp cô bôi thuốc, cô thế nào cũng không tiếp nhận được!

Không cần! Em tự mình bôi cũng được!" Mạc Tiểu Hàn đỏ bừng cả mặt, không dám nhìn Sở Thiên Ngạo.

"Em không nhìn thấy nơi đó, bôi thế nào? Thuốc này mặc dù có tác dụng tiêu sưng, nhưng cũng phải bôi cẩn thận mới có thể phát huy tác dụng a! Để anh giúp em!"

Sở Thiên Ngạo nói không hoàn toàn là nói dối, thuốc này hiệu quả tốt vô cùng, nhưng nếu không bôi đúng vị trí, sẽ không còn tác dụng nữa.

Mạc Tiểu Hàn tự bôi, quả thật không dễ dàng bôi đều được.

Mạc Tiểu Hàn lắc đầu như lắc trống: "Không cần! Em thà chậm một chút, nhưng không cần anh giúp! Mắc cỡ chết được!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng một mảnh ngượng ngùng, đôi mắt càng thêm phong tình động lòng người.

Sở Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy giọng nói có chút khó khăn, cả người bắt đầu nóng lên, cảm giác hung hăng muốn chiếm cứ cô toàn bộ lại bắt đầu bắt đầu khởi động.

Hắn khẽ cắn răng, cố gắng kềm chế sự vọng động của mình. Hiện tại thân thể Tiểu Hàn vẫn không thể trải qua cuộc chạy nước rút của hắn. Hắn nhất định phải nhịn được.

"Chậm một chút? Nhưng như thế chúng ta không kịp... Anh muốn em mau khỏi, tối nay là tốt nhất..." Sở Thiên Ngạo từ phía sau lưng ôm lấy Mạc Tiểu Hàn, vật to lớn của hắn cứng hơn đá đỉnh đỉnh vào mông cô.

Đôi tay thuần thục bao trùm nơi cao vút phía trước, vừa nhẹ vừa mạnh, mang theo kỹ xảo vỗ về chơi đùa.

Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, nhanh chóng ngăn đôi tay lộn xộn của Sở Thiên Ngạo: "Không phải là thần dược, làm sao tối nay khỏi được? Đều tại anh..." Mạc Tiểu Hàn nuốt lại nửa câu sau "Như mèo thèm ăn."

Nói ra nhất định sẽ bị Sở Thiên Ngạo cười. Cô mới không cần!

Sở Thiên Ngạo thấy thái độ kiên quyết của Mạc Tiểu Hàn, cũng không dám ép cô cữa, không thể làm gì khác hơn là nghĩ biện pháp khác dụ dỗ cô: "Ngoan á..., để anh giúp em bôi có được hay không? Thuốc này phải phối hợp với mát xa mới có tác dụng! Nếu không sẽ không có hiệu quả."

"Thật không?" Mạc Tiểu Hàn nửa tin nửa ngờ nhìn Sở Thiên Ngạo. Thuốc gì mà thần kỳ như vậy?

Sở Thiên Ngạo chợt nhớ tới, bình thuốc thượng hạng quả thật viết "Nếu như phối hợp xoa bóp, hiệu quả sẽ tốt hơn" Ánh mắt đảo lòng vòng, buông Mạc Tiểu Hàn, đi vào bên trong: "Không tin anh lấy bình thuốc cho em xem, trong sách hướng dẫn có. Em xem một chút là biết."

Đi vào phòng trong, lấy bình thuốc ra, xé bỏ mấy chỗ, đi tới đưa bình thuốc cho Mạc Tiểu Hàn, " Em xem đi."

Mạc Tiểu Hàn cầm bình thuốc, phía trên có nhiều chỗ đã bị mài mòn, không thấy được chữ. Chỉ có thể nhìn thấy mấy chữ "Xoa bóp"..."Hiệu quả" "Tốt".

Sở Thiên Ngạo chỉ vào bình thuốc nói: "Em xem, phía trên không phải viết phải kết hợp xoa bóp hiệu quả mới có thể tốt sao?" Mặc dù những chữ khác không thấy rõ, nhưng mấy chữ này em có thể thấy chứ?

Mạc Tiểu Hàn lần này lần hoàn toàn tin Sở Thiên Ngạo.

Ánh mắt trong veo khổ sở nhìn Sở Thiên Ngạo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đỏ bừng một mảnh. Làm thế nào đây? Chẳng lẽ để Sở Thiên Ngạo giúp cô bôi thuốc sao? Nhưng nếu không để Sở Thiên Ngạo giúp cô bôi, giúp cô xoa bóp, hôm nay khẳng định không tốt lên được, cô cũng không muốn cứ khập khễnh như vậy xuất hiện trước mặt người khác a, sáng sớm hôm nay bị Vi Vi náo loạn như vậy, tất cả mọi người đều biết tư thế đi bộ của cô không được tự nhiên là vì cùng người đàn ông làm cái đó nhiều...

Điều này khiến cô làm sao ngẩng đầu lên được!

Thấy dáng vẻ do dự khổ sở của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo biết cá đã mắc câu, rèn sắt khi còn nóng: "Nếu như không bôi thuốc, nơi đó không khỏi. Vậy em không thể đi bộ. Nếu đi sẽ rất khó nhìn! Người nào có kinh nghiệm nhìn một cái cũng biết người kia làm chuyện đó nhiều mới có thể đi như vậy. Quá mất mặt đấy!"

Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo nói trúng tâm tư, bắt đầu dao động: "Ừ... Được rồi, vậy anh giúp em bôi đi, nhất định phải xoa bóp a, để em nhanh khỏi."

Sở Thiên Ngạo mừng rỡ! Rốt cuộc có thể nhìn kỹ nơi thâm u tuyệt vời đó của Mạc Tiểu Hàn, Tiểu Hàn quá xấu hổ, trước kia thường cầu xin cô để hắn nhìn một chút, cô đều không đáp ứng. Hôm nay thật là cơ hội tốt nha! Hắn nhất định phải thưởng thức một phen!

Mạc Tiểu Hàn không phải người dông dài, một khi đã quyết định, cũng rất sảng khoái.

Chỉ chỉ rèm cửa sổ: "Anh đi kéo rèm che."

Sở Thiên Ngạo phụng mệnh đi kéo rèm cửa sổ, nhưng để lại một khe hở không lớn không nhỏ. Nếu kéo hết, phòng sẽ quá tối, hắn không cách nào thưởng thức nơi đó của Tiểu Hàn được.

"Toàn bộ kéo lên! Không được có ánh sáng." Nghĩ đến chuyện bị Sở Thiên Ngạo mở to hai mắt nhìn, hơn nữa ngón tay còn bôi thuốc vẽ loạn, Mạc Tiểu Hàn liền cảm thất thẹn thùng.

" Kéo lên toàn bộ không có ánh sáng, sao anh giúp em bôi thuốc đây?" Sở Thiên Ngạo làm ra bộ dáng vẻ uất ức.

"Vậy... Mở đèn đầu giường đi, nhưng phải điều chỉnh ánh sáng đến nhỏ nhất, có thể bôi thuốc là được rồi. Không cho sáng quá." Giọng nói Mạc Tiểu Hàn thẹn thùng run rẩy.

Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn thật sự xấu hổ, cũng không dám ép cô nữa, chỉ sợ tính bướng bỉnh của cô nổi lên, hắn liếc cũng không có cơ hội.

Rèm cửa sổ toàn bộ kéo lên, trong nhà tối sầm, chỉ ánh đèn đầu giường tản mát ra bóng vàng nhu hòa.

Mạc Tiểu Hàn dưới ánh đèn có vẻ đẹp hơn. Sắc mặt mềm mại trắng nõn, đôi môi hồng thuận, giống như trái cây tươi mới nhất, khiến người ta muốn nhào tới ăn một miếng.

Sở Thiên Ngạo cảm thấy cả người bắt đầu căng thẳng. Hỏng bét, hắn không nên trêu đùa Mạc Tiểu Hàn như vậy. Chỉ sợ đến lúc đó khó chịu nhất vẫn là mình!

Cố nén xao động trong lòng, Sở Thiên Ngạo mở nắp bình, bảo Mạc Tiểu Hàn nằm dài trên giường.

Mạc Tiểu Hàn thẹn thùng. Kì kèo mè nheo cởi quần áo xuống, cơ thể vừa bại lộ trong không khí, lập tức kéo ga giường che mình.

Sở Thiên Ngạo bị cử động của cô làm cho có chút bất đắc dĩ: "Tiểu Hàn, em như vậy anh không có biện pháp bôi thuốc a!"

"Ưmh..." Mạc Tiểu Hàn từ dưới mền phát ra tiếng trả lời trầm muộn. Thân thể không nhúc nhích.

Sở Thiên Ngạo một tay cầm bình thuốc, một tay nhẹ nhàng nhấc một góc mền lên.

"Tiểu Hàn, mở chân ra một chút." Dịu dàng kiên nhẫn dụ dỗ.

Mạc Tiểu Hàn níu cái mền rất chặt, ánh mắt lại khẩn trương nhìn Sở Thiên Ngạo. Chân run rẩy theo lời Sở Thiên Ngạo, chậm rãi mở ra.

Thật là mắc cỡ chết được! Thấy Sở Thiên Ngạo cầm bình thuốc, ngơ ngác nhìn giữa hai chân cô, Mạc Tiểu Hàn thúc giục: "Anh nhanh lên một chút á!"

Bị hắn nhìn như vậy, thật là mắc cỡ chết được!

"Được, thuốc này mới thoa lên có thể có chút kích thích, em kiên nhẫn một chút a!" Trong miệng mặc dù đáp trả, nhưng Sở Thiên Ngạo hoàn toàn không có hành động. Hai mắt tham lam ngắm nhìn nơi tuyệt mỹ kia.

Hai cánh hoa đỏ tươi, thấp thoáng trong khu rừng rậm rạp. Bên trong còn có hai mảnh mềm hơn nhỏ hơn, dưới ánh mắt quan sát chăm chú của Sở Thiên Ngạo, khẽ cử động. một tia nước ở phía trên run rẩy ánh ra sắc màu mê người.

Sở Thiên Ngạo cảm thấy cả người nóng bỏng, cổ họng khô khan.

Hầu kết ngọ nguậy, nuốt xuống một ngụm nước miếng. Thật ra thì hắn thật sự là muốn giúp Mạc Tiểu Hàn bôi thuốc, hắn cũng không muốn làm những chuyện khác. Tiểu Hàn bây giờ, cũng không thể làm cái gì.

"Này, anh rốt cuộc đang nhìn cái gì! Nhanh lên một chút!" Thấy Sở Thiên Ngạo chậm chạp không cử động, Mạc Tiểu Hàn vừa xấu hổ vừa vội, thúc giục Sở Thiên Ngạo.

Giọng nói phát run, bị Sở Thiên Ngạo nhìn như vậy, thân thể cô cũng bắt đầu có một ít phản ứng khác thường!

Mặt càng ngày càng hồng, thân thể càng lúc càng nóng. Một chỗ nào đó, dường như cũng bắt đầu ướt...

Sợ bị Sở Thiên Ngạo nhìn ra sự khác thường của cô, Mạc Tiểu Hàn không ngừng thúc giục Sở Thiên Ngạo, hi vọng hắn nhanh thoa thuốc, không cần cố ý hành hạ cô như vậy.

Sở Thiên Ngạo cố gắng áp chế ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim, ngón tay thon dài đưa vào trong lọ thuốc, nhẹ nhàng khuấy động, trên ngón tay lập tức có thuốc bốc mùi thơm ngát.

"Tiểu Hàn, anh bắt đầu a!" Giọng nói có chút khàn khàn, lại càng thêm từ tính rồi.

"Ừ..." Mạc Tiểu Hàn khẽ hừ nhẹ một tiếng. Một tiếng này, lại đáng yêu vừa mềm mại, khiến lòng của Sở Thiên Ngạo càng thêm ngứa ngáy.

Ngón tay thon dài có lực chậm rãi đưa đến vùng đất tuyệt mỹ kia, khi chạm lên vùng da thịt nóng bỏng này thì cả Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn đều run lên!

Thuốc có chút lạnh, nhưng khi thoa lên rất thoải mái. Chỉ có điều, Mạc Tiểu Hàn phát run cũng không liên quan đến thuốc.

Ngón tay dính thuốc, êm ái ở nơi sưng đỏ đảo quanh, từng chút từng chút vẽ loạn, không buông tha bất kỳ một góc nào dù nhỏ bé nhất.

"A..." Mạc Tiểu Hàn phát ra một tiếng rên nhỏ.

Phương pháp vẽ loạn như vậy, thật sự quá mệt nhọc rồi. Căn bản không giống như bôi thuốc, cái này hoàn toàn là vô lễ với cô có được hay không!

"Sở Thiên Ngạo! Anh..." Mạc Tiểu Hàn muốn khiển trách Sở Thiên Ngạo, nhưng tay Sở Thiên Ngạo lại vừa đến nơi nho nhỏ nhô ra kia.

Nơi nhô ra kia, đã trở nên cứng hơn đá rồi! Giống như một hòn đá nhỏ.

Nhấn một cái, Sở Thiên Ngạo cũng biết cơ thể Mạc Tiểu Hàn khát vọng cái gì.

Trên gương mặt anh tuấn hiện lên một nụ cười tà khí, trong miệng lẩm bẩm thật nhỏ "Vật nhỏ nhạy cảm..."

"Không cho nói!" Mạc Tiểu Hàn vươn tay che lỗ tai của mình. Cô cũng biết những lời nói trong miệng Sở Thiên Ngạo không tốt đẹp gì, nhất định làm cho cô mặt đỏ tới mang tai hắn mới vừa lòng.

"Chẳng lẽ anh nói sai?" Sở Thiên Ngạo lấy thêm thuốc, bôi nhẹ nơi nhô lên một cái.

"Ưmh... Không cần..." Giọng nói Mạc Tiểu Hàn vỡ vụn, chỉ có thể phát ra cầu khẩn.

"Em xem... Em ướt như thế..." Sở Thiên Ngạo tư tưởng xấu xa đưa tay đến động Thủy Liêm kia, nhẹ nhàng vén lên.

"Không cho nói! Nếu không em với anh tuyệt giao!" Mạc Tiểu Hàn thẹn thùng đến nỗi toàn thân đều đỏ, không thể làm gì khác hơn là lấy ra đòn sát thủ uy hiếp Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo cười càng thêm tà khí, nhưng mà vẫn là không dám nói những lời như vậy nữa.

Ngón tay lấy thuốc, bôi trét lên nơi đó không biết bao nhiêu lần... Nhẹ nhàng đánh chuyển, cảm thụ xúc cảm từng chỗ một...

Thật ra thì, thuốc đã sớm bôi xong! Nhưng Sở Thiên Ngạo lòng tham không đáy, không muốn buông tay, chỉ muốn lưu lại một lát, dừng lại thêm một lát, tốt nhất đời này cũng không muốn lấy tay ra

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor