Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em - Chương 56

Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em
Chương 56: Chân tướng sự thật
gacsach.com

Trong đại sảnh rộng lớn,hắn cùng Hưng và Thiên Minh mặt đối mặt.Khuôn mặt hắn không cảm xúc,đôi mắt lạnh lùng nhìn Thiên Minh dò xét.Cả thân người ngã ra thành ghế,ngạo nghễ vòng hai tay lại.Đối diện hắn là Hưng với khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.Hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối,lưng hơi khom.Lâu lâu,Hưng đưa mắt nhin thái độ của hắn.

- Có chuyện gì thì nói nhanh đi.Tôi không có nhiều thời gian.- Hắn lạnh lùng nói như không.Ánh mắt vẫn dõi theo từng hành động của Thiên Minh.

Bốp...

Thiên Minh hờ hững ném sấp tài liệu màu vàng đến trước mặt hắn.Anh đưa ánh mắt màu huyết của mình,lãnh đạm nhìn hắn như khiêu khích.Hưng thấy tình hình khá căng thẳng thì vội lên tiếng.

- Đây là những bằng chứng cho thấy Vương Thiên Lâm buôn lậu vàng và kim cương.Còn có tài liệu về quả boom DH 745.

- DH 745 sao?Là quả boom đã gắn trong xe của mẹ em.- Hắn ngơ ngác cầm tài liệu về quả boom lên.Chăm chú đọc từng chữ.

- Ừ.Qủa boom này do Vương Thiên Lâm sáng chế ra.Và hung thủ hại chết mẹ em là Vương Thiên Lâm.- Hưng khẳng định chắc nịch.Ánh mắt anh lạnh lẽo khi nghĩ đến Vương Thiên Lâm.

Hắn cau mày lại khi nghe từng câu từng chữ mà Hưng nói.Vương Thiên Lâm chính là hung thủ hại mẹ sao?Nhưng vì sao ông ta phải hại chết mẹ chứ?Từ trước đến nay,hai gia đình Dương - Vương đâu có xích mích gì xảy ra chứ?Vậy lí do ông ta hại mẹ anh là gì?

Như hiểu được nổi thắc mắc trong lòng hắn,Thiên Minh đưa tay vào túi áo,lấy chiếc iphone của mình ra,bấm bấm một loạt gì đó.Ngay lập tức,một giọng nói lạnh lùng được phát ra.

- "Tài liệu về quả boom DH 745 đã hủy chưa?"

- "Vâng thưa ông chủ,những tài liệu đó đang nằm trong mật thất."

- "Nhanh chóng hủy nó đi.Nếu để người khác biết được thì sẽ không hay đâu."

- "Thuộc hạ đã rõ.Nhưng... Tại sao lại phải hủy tài liệu về quả boom đó."

- "Vì quả boom này đã giết chết Lâm Khã Băng,phu nhân của chủ tịch tập đoàn Star."

- "Bà ấy là mẹ của bang chủ Ric mà.Tại sao lại giết bà ta?"

- "Vì chồng bà ta là Dương Long Tuấn Kiệt đã giết chết em trai ta.Đầu tiên,ta sẽ giết chết Lâm Khã Băng,sau đó là Dương Lâm Hoàng Phi và cuối cùng là Dương Long Tuấn Kiệt.Hahahahaha... Rồi tất cả sẽ phải chết."

Đây chính là cuộc nói chuyện giữa Vương Thiên Lâm và Trần Thiên Bảo mà Thiên Minh đã nghe được khi trốn ở trong mật thất.Vì muốn lưu giữ lại một ít chứng cứ nên anh đã nhanh chóng thu âm lại đoạn hội thoại này.

- Sao hả?Đã đủ tin chưa?- Thiên Minh nhàn nhạt lên tiếng xóa tan không khí u ám trong căn phòng rộng lớn.Anh vừa nói vừa thu lại chiếc iphone của mình,ánh mắt ảm đạm nhìn hắn.

Hắn hoàn toàn không có một động tĩnh gì cho thấy mình đang sống.Đôi mắt lạnh lùng nhắm hờ lại.Mi tâm nhăn lại như đang suy nghĩ điều gì đó.Đột nhiên,hắn đứng lên,nhẹ nhàng đi đến trước mặt Thiên Minh rồi đưa tay ra và nói:

- Cảm ơn.

Hưng và Thiên Minh ngạc nhiên nhìn hắn.Đây là lần đâu tiên hắn có biểu hiện kì quặc như vậy.Lấy lại được bình tĩnh,Thiên Minh đứng dậy,mỉm cười nhẹ rồi đáp trả lại cái bắt tay của hắn,anh nói:

- Đây coi như là những gì tôi bù đắp cho cậu vì khoảng thời gian tôi đã làm hại cậu ở Mĩ.

Ngừng lại một lát,Thiên Minh lại tiếp tục nói:

- Nhưng về Gia Uyên,tôi sẽ không nhường cô ấy cho cậu.- Thiên Minh nhẹ nhàng nói.

Cái gì,anh cũng có thể cho hắn nhưng nó thì không.Khoảng thời gian mà anh cảm thấy ý nghĩa nhất đó chính là khoảng thời gian quen biết nó.Vì vậy,anh sẽ không bao giờ buông tay nó và sẽ làm mọi cách đễ giữ nó bên mình mãi mãi.

- Vậy... Chúng ta cạnh tranh công bằng.- Hắn cười như không,ánh mắt nghiêm nghị nhìn Thiên Minh.

Hưng thật sự được đưa từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khắc.Hắn thực sự thích nó thật sao.Không phải trước kia,hắn nói với Hưng chỉ dùng nó làm con cờ để trả thù Thiên Minh sao?Hắn thực sự thay đổi quá nhiều rồi.

- Được... Cạnh tranh công bằng.- Thiên Minh cũng không thua kém hắn,cười lãnh đạm rồi nói.

Cả hai đang cùng nhau đấu mắt thì từ đâu,một con xe màu trắng dừng lại trước cửa chính tạo nên một tiếng động lớn.Tất cả không ai hẹn ai mà dời ánh mắt của mình về phía con xe.

Từ trên xe,nội và baba hắn nhanh chóng bước xuống.Cả hai gấp rút đi vào trong biệt thự.Ông Kiệt và nội nhìn hắn với ánh mắt đầy nhung nhớ và yêu thương.Cả hai đi đến ngồi đối diện hắn,nhìn chằm chằm vào hắn như thể chỉ cần một giây rời khỏi hắn thì hắn sẽ biến mất vậy.

Thấy tình hình khá căng thẳng,Hưng vội vàng kéo Thiên Minh đi vào trong,nhường chỗ cho gia đình họ nói chuyện.Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại tiếng thở đều đều của ba con người.Không chịu nổi cái không khí u ám này,hắn đành phải lên tiếng trước.

- Ba và nội đến đây có việc gì sao?

Nghe hắn hỏi,ông Kiệt và nội hắn không khỏi ngạc nhiên.Lần đầu tiên kể từ lúc mẹ hắn mất,hắn gọi ông Kiệt bằng một tiếng "ba".Cả hai vẫn cứ ngơ ngác mở to mắt nhìn hắn mà không hề có ý định trả lời.

- Sao vậy?- Hắn nhìn hai người họ độn mặt ra thì thắc mắc hỏi.

- À... à... Không có gì.Mà con hỏi gì nhỉ?- Nội hắn lấy lại bình tĩnh,nhìn hắn hỏi.

- Con hỏi hai người đến đây làm gì?- Hắn kiên nhẫn lặp lại câu hỏi.

- Chúng ta đến thăm con không được sao?- Nội hắn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy yêu thương.

- Tất nhiên là được.- Hắn cười nhẹ nhìn cả hai rồi nói.

Cả hai người lại một lần nữa ngoẹt mặt ra vì kinh ngạc.Hắn lại con cười với hai người nữa chứ.Có ai làm ơn cho hai người biết,hắn là đang bị yêu quái phương nào nhập vào không?

- Khoan,... Ta có chuyện muốn hỏi con.- Kiệt bỗng nhiên lên tiếng.Ánh mắt chăm chú nhìn từng nét mặt của hắn.

Ông nghĩ,hắn sẽ lại lãnh đạm và nói "Tôi không có chuyện gì để nói với ông" nhưng không phải,ông đã đoán sao,hắn nhẹ nhàng cười rồi nói:

- Được,ba hỏi đi.

Ông Kiệt chính thức đơ lại vì câu trả lời rất chi là tỉnh của hắn.Từ khi nào,hắn chịu tha lỗi cho ông vậy.

- Ba nghe bác Yen nói,con đưa một cậu bé đến bệnh viện xét nghiệm ADN.- Ông Kiệt vui mừng hỏi.Thật lòng mà nói thì tâm trạng ông đang rất vui vẻ.Đứa con trai sau 7 năm xa cách cuối cùng cũng chịu gọi ông một tiếng "ba".

- Đúng.Hắn gật đầu.

- Bác Yen còn nói,con và thằng bé đó có cùng huyết thống.Vậy là sao?- Kiệt kinh ngạc nhìn hắn.

Thằng bé đó không thể là con của hắn vì thằng bé đó năm nay đã 7 tuổi.Cũng đồng nghĩa với việc,hắn 10 tuổi có con.Chuyện đó tất nhiên là trái sự thật.Nhưng thằng bé đó càng nhất định không phải là con ông.Vì sao ư?Rất đơn giản,từ khi Khã Băng,vợ ông mất,ông cũng giống như tu sĩ,đã ăn chay từ lâu rồi nên không thể có con riêng ở bên ngoài.Mà nếu có đi chăng nữa thì hắn chắc chắn sẽ điên tiết lên chứ không phải ngồi đây gọi ông bằng ba.

- Thì con và thằng nhóc đó là anh em.- Hắn bình thản trả lời như thể,đây là điểu hiển nhiên.

- Sao có thể như vậy được chứ.Con đùa chắc.- Ông Kiệt trợn tròn mắt nói lớn.

- Sao lại không thể chứ.Thằng bé đó là em trai con.Là con của ba.Thằng bé tên Hoàng Khang,thường ngày gọi là Key,7 tuổi.

- Sao lại có thể là con của ba chứ.Ba từ trước đến nay,chỉ có một mình con là con,chỉ có một mình Khã Băng làm vợ thì sao có thể có đứa con ngoài dã thú chứ.

- Ai nói đó là đứa con ngoài dã thú.Câu nào con nói với ba,Key là con ngoài dã thú của ba.

- Nói tóm lại là như thế nào?Ta thực sự không hiểu gì hết.- Nội hắn nhìn cả hai đấu khẩu qua lại,nhịn không được đành phải lên tiếng tìm câu trả lời.

- Key là máu mủ của ba,là em trai ruột của con.Key là do mẹ sinh ra.- Hắn nhẹ nhàng nói.Cả thân người ngã xuống thành ghế,hờ hững nhắm hai mắt lại.

- Là do Khã Băng sinh ra sao?- Ông Kiệt kinh ngạc há hốc hỏi.Lần đầu tiên ông nghe chuyện,người chết sinh ra được trẻ con.

- Đúng vậy.Trong vụ tai nạn lần đó,mẹ chưa chết.Mẹ chỉ bị mất trí nhớ nên không thể quay về tìm chúng ta.- Nhắc đến mẹ,đột nhiên một thứ nước trong suốt chảy từ mắt hắn ra.

- Thật sao.Khã Băng còn sống thật sao?Mẹ con đang ở đâu?Ba sẽ lập tức đi đón mẹ về.- Ông Kiệt xúc động hỏi dồn dập.

- Mẹ hiện tại sống rất tốt.Đừng nên tìm mẹ.- Hắn lạnh lùng nói.

- Tại sao chứ?

- Mẹ chính là bị người ta hãm hại.Nếu bây giờ đón mẹ về,để kẻ thù biết được thì sẽ không hay.Nên tốt nhất,hãy để mẹ ở đó cho an toàn.Chờ con xử lý xong mọi việc,con nhất định sẽ đưa mẹ và em trở về.- Hắn từ từ phân tích.

Ông Kiệt và nội hắn thấy vậy thì không nói gì thêm.Đứa cháu này quả thật tài ba như lời đồn.Làm chuyện gì cũng phải tính trước sau.Thật sự rất giống ông Kiệt lúc còn trẻ.Người ta thường nói,con nhà tông không giống lông cũng giống cánh quả không sai mà.

---END CHAPTER 56---

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này