Thiên Kim Hạ Phủ - Chương 13

Chương 13: Tiểu viên cầu sớm thông minh

Sau khi Thu Thủy ra ngoài, Xuân Oanh không nhịn được nói: “Thiếu phu nhân, lần trước cái vị Thượng thư phu nhân và Trần phu nhân đến rõ ràng là muốn làm khó thiếu phu nhân, lúc này Trấn Nam phu nhân và An Bình Hầu phu nhân đến đây, cũng không biết lại ra một nan đề gì? Nếu vẫn bảo thiếu phu nhân phô diễn tài nghệ, sao thiếu phu nhân không phô diễn một hai, cũng ngăn chặn miệng của các nàng, không để các nàng xem nhẹ đi.”

“Đúng vậy, đúng vậy, thiếu phu nhân khi còn là cô nương đã đi theo Tôn phu tử học qua cầm kỳ thi họa, mấy năm nay phải chăm sóc ca nhi thư nhi, mặc dù không gảy được như ngày xưa, nhưng lúc trở về cùng thiếu gia ngắm trăng, đàn một tiểu khúc, hay hát một ca khúc, nghe cũng không bị mài mòn gì.” Thu Yến cổ động nói: “Lúc trước trở về hát cái giai điệu chưa từng nghe qua kia, cực kỳ dễ nghe. Nếu Thiếu phu nhân lại hát bài ấy, bảo đảm chế phục người.”

“Cho nên nói, hai người các ngươi cũng vẫn còn nhỏ!” Quý Thư lắc đầu nói: “Ta là thiếu phu nhân chân chính của Hạ phủ, nếu người ta bảo ta phô diễn tài nghệ, ta đã vội vàng lại hát lại đánh đàn, còn ra thể thống gì? Qua đi người ta sẽ không khen ta hát hay hay là đánh tốt, chỉ biết sẽ nói thì ra là do hát đánh đàn, không trách được tướng công bị mê hoặc! Các ngươi ngẫm lại xem, có loại người nào vừa hát còn đánh đàn, còn cấp cho các phu nhân trong phủ hiến nghệ?”

“Vừa đánh đàn, vừa hát, còn phải hiến nghệ! Đây chẳng phải là ca cơ hay là con hát sao?” Thu Yến bật thốt ra lời, sau đó tự mình đưa hai tay tát vào mặt mình, “Đáng chết, sao lại nói lung tung như thế?”

Xuân Oanh há hốc miệng, nhưng cũng thầm oán chính mình nói: “Sao nô tỳ lại không nghĩ tới chuyện này, mấy vị phu nhân này muốn thiếu phu nhân phô diễn tài nghệ, thì ra là có tâm tư này. Thiếu chút nữa đã rơi vào cái bẫy của các nàng. Nô tỳ nói mấy vị phu nhân trong kinh thành sao thích đùa giỡn ám toán người thế. Lúc này còn muốn gặp thiếu phu nhân và ca nhi thư nhi, nếu còn ngôn tam đạo tứ (ba lời bốn đường), lão thái thái lại không đỡ lời, cũng không phải để người ta chặn họng rồi?”

“Ta nói vẫn là ở nông thôn tốt hơn, đóng kín cửa chúng ta có thể vui vui sướng sướng nói chuyện làm việc, cũng không cần ai phải khó xử ai, ngày an nhàn thoải mái. Ở chỗ cao môn đại trạch này, tuy là cẩm y ngọc thực, nhưng là quá nhiều chuyện.” Thu Yến hầu hạ Quý Thư thay đổi xiêm y, vừa đi đổi xiêm y mới cho Hạ Viên và Tiểu Cảm Lãm, vừa nói lảm nhảm: “Ca nhi thư nhi mỗi ngày đều phải gặp người, xiêm y này không thể mặc giống nhau hoài, chỉ phải làm thêm mấy bộ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, bạc tháng này cũng thật không đủ dùng. Đến đây mới hơn nửa tháng, chúng ta sử dụng bạc bằng ở nông thôn một năm.”

Quý Thư đang sửa sang lại xiêm y cho Hạ Viên, lại nghe lời nói Thu Yến, nàng dừng tay lại, lúc trước vẫn biết đến kinh thành tiêu phí (phí chi tiêu) khẳng định rất nhiều, chính là không biết lại phải tiêu phí đến độ này. Chiếu theo kiểu tiêu phí thế này, chỉ sợ bạc hàng tháng của các phòng cũng không đủ dùng, nếu không có tiền thu nào khác, cũng phải mang đồ cưới bù vào mới không thiếu hụt. Trách không được mỗi người đều e dè hai cái nha đầu Thu Đường và Thu Bình, muốn từ trên người các nàng tìm một chút tài lộ.

Hạ Viên nghe lời nói của Thu Yến, cũng âm thầm suy nghĩ tính toán, lão nương mang bạc đến kinh thành cùng số tiền Đại phòng đưa đến tiền tiêu hàng tháng các loại tích ba năm nay.., vốn là rất nhiều, chính là nghe nói lúc trước tổ mẫu lấy bạc giúp lão nương nhập cổ phần vào trang tơ lụa của lão thái thái, lão nương nhất thời nhanh tay, cầm hơn nửa số bạc trả lại cho tổ mẫu trước, lúc này bạc trong nhà cũng không còn nhiều, lại không sinh lợi, chỉ sợ đang buồn phiền đây.

Vì sợ Trấn Nam phu nhân và An Bình Hầu phu nhân đợi lâu, Quý Thư cũng không trì hoãn thêm, vội vàng dẫn theo Tiểu Cảm Lãm và Hạ Viên đi ra ngoài, sớm có nhuyễn kiệu nhỏ chờ ở cửa, đợi Tiểu Cảm Lãm và Hạ Viên lên kiệu, dọc theo đường đi Quý Thư dặn bảo bọn họ: “Thấy người phải đến thỉnh an, nếu bảo các con đọc thơ, liền lấy một hai bài thơ mấy ngày gần đây học được đọc ra, biết chưa?”

Ừm, tiểu hài tử hiến nghệ cũng là niềm vui mừng cho những trưởng bối, nếu là có người muốn làm khó lão nương, lúc này cũng không thể khóc nháo muốn trở về phòng, vẫn nên nghĩ cách không muốn lão nương mình hiến nghệ nữa đi. Hạ Viên ngẩng đầu nhìn Quý Thư, thấy nàng chân mày nhíu chặt, không khỏi ngồi thẳng người lên, đưa tay nhỏ bé vuốt vuốt lông mi Quý Thư nói: “Nương, người đừng có buồn!”

“Ồ, Tiểu Viên Cầu biết nương đang buồn sao? Thật không hổ là tiểu tâm can của nương.” Quý Thư vươn tay trái ôm lấy Hạ Viên, cười nói: “Tiểu Viên Cầu an ủi nương, nương sẽ không buồn nữa, cũng không có cái gì mà phát sầu. Cũng chỉ là việc nhỏ thôi.”

Tiểu Cảm Lãm cũng ngẩng đầu nhìn Quý Thư, đưa tay vòng quanh eo Quý Thư, nãi thanh nãi khí nói: “Nương, người có tâm sự sao? Nói cho con biết, con giúp người phân ưu!”

“Ha ha, hai đứa đều là tiểu quai quai (bé ngoan) của nương!” Quý Thư một tay ôm một đứa, cười nói: “Có các con, nương cái gì cũng không buồn nữa!”

Đến đại sảnh, sau khi bái kiến các vị phu nhân, Trấn Nam phu nhân và An Bình Hầu phu nhân vừa thấy long phượng thai, đều mang long phượng thai đến bên nhìn xem, tấm tắc khen lấy khen để nói: “Mấy năm trước cũng đã gặp mấy phủ khác có long phượng thai, chính là bộ dáng cũng không quá giống, liếc mắt một cái cũng có thể phân được nam oa nữ oa, long phượng thai nhà ngài lại giống không thể tả, cực kỳ tuấn tú, thêm hai đứa đều cùng mặc đồ màu đỏ, ánh mắt sai chút, còn tưởng rằng hai đứa đều là nữ oa nhi đấy.”

“Bọn ta đều nói, khó có được long phượng thai lại giống nhau như thế này. Nếu là lớn lên chút nữa, mới có thể liếc mắt một cái phân ra được đấy!” Hạ lão thái thái cười nói: “Cũng may một đứa đến thượng tộc học, một đứa học tư thục trong nhà, hai đứa mà ở cùng một chỗ, chỉ sợ tiên sinh nhận nhầm người đấy!” Nói xong nở nụ cười. Made by.com...

Quý Thư nghe Trấn Nam phu nhân và An Bình Hầu phu nhân nhàn thoại, thấy các nàng không giống Thượng thu phu nhân và Trần phu nhân mắt lạnh nhìn người như vậy, cũng dần dần yên lòng.

An Bình Hầu phu nhân thấy Hạ Viên nhu thuận, lại bế nàng ngồi trên gối đầu của mình, vừa cười nói với Quý Thư: “Ta thích nữ nhi, mình lại không có phúc, chỉ sinh được ba cái nam oa, Hầu gia cũng nạp vào mấy phòng, mỗi nơi đều sinh ra, ai biết tất cả đều là nam oa, giờ nhìn nữ nhi người ta mà đỏ mắt đâu!” Nói xong lại hướng Hạ lão thái thái và Quý Thư nói: “Lúc này thật sự là bất đắc dĩ, mới đến cầu thượng phủ, mong rằng lão thái thái và thiếu phu nhân có thể đáp ứng!”

Đáp ứng gì hả? Quý Thư lấy làm lạ, lại thấy Hạ lão thái thái đang rất khó xử nói: “Cũng không phải là ta không đáp ứng, thật sự là Viên nhi còn quá nhỏ, chỉ sợ sẽ khóc rống.”

Nguyên lai An Bình Hầu phu nhân muốn sinh một đứa nữ nhi mà không được, lại không biết nghe chỗ nào nói có một cách, nói chỉ cần mang một nữ oa của long phượng thai mạng cách tương hợp cùng nàng đến trong miếu cầu phúc, sau đó để cho nữ oa giúp đỡ theo trong miếu dẫn ra một đôi cầu nguyện quá phúc Phượng đèn hồi phủ, ý dụ là trong phủ còn thiếu một nữ oa, thỉnh Bồ tát đưa nữ. Trôi qua nửa năm, nếu nữ nhân có thai, nhất định sẽ mang thai nữ nhi. An Bình Hầu phu nhân cũng chỉ mới 28 tuổi, rất tự tin còn có thể sinh nữa, chỉ là rất sợ sinh hạ vẫn là tiểu tử, lúc này nghe được cách nói này, biết trong Hạ phủ có long phượng thai, nên đến đây thỉnh cầu.

Loại cách nói hoang đường này mà cũng có người tin hả? Cổ nhân quả nhiên quá mê tín đi! Hạ Viên có chút kinh ngạc, lại nghe An Bình Hầu phu nhân cười nói: “Lão thái thái yên tâm, ngài coi Viên nhi ngồi trên đầu gối ta hồi lâu vẫn không nhúc nhích, thì biết ta và nàng hữu duyên, lại chẳng khóc lóc, hẳn sẽ không khóc rống.”

Hạ lão thái thái thấy không có cách nào thoái thác, đành phải nói: “Mặc dù Viên nhi xưa nay nhu thuận, nhưng vẫn luôn bên cạnh nương nàng, chưa bao giờ tách ra, chỉ sợ không chịu đi theo.”

Ôi ôi, hôm nay thực không nên giả nhu thuận, làm cho bây giờ có muốn biến sắc mặt khóc lên cũng bất tiện. Hai con mắt tròn xoe đen tuyền của Hạ Viên xoay chuyển, lại thấy Quý Thư muốn nói lại thôi, lại nhớ đến An Bình Hầu phu nhân là người không thể đắc tội, Hạ lão thái thái nói như thế, thật ra là chờ lão nương tự động mở miệng đáp ứng chuyện này, cũng may An Bình Hầu phu nhân trước mặt bán một cái nhân tình. Nếu lão nương không cảm thấy được, thì chỉ cần không đáp ứng mình đi theo An Bình Hầu phu nhân là xong, chỉ sợ đợi khi An Bình Hầu phu nhân vừa đi khỏi, Hạ lão thái thái lại biến đổi sắc mặt. Có điều lão nương thương yêu mình như vậy, làm sao có thể bỏ được mình đi giúp một phu nhân mới gặp nói cái gì đèn?

“Cái Phượng đèn kia bất quá chỉ lớn cỡ bàn tay, nhỏ nhắn xinh xắn, tiểu oa nhi mang theo không mệt đâu. Mà một đường ngồi cỗ kiệu, lại lót nệm gấm thật dầy, ta sẽ che chở tốt, chắc hẳn không xảy ra chuyện gì.” An Bình Hầu phu nhân còn đang khuyên bảo, rất sợ Quý Thư không chịu thả người, ôm chặt Hạ Viên nói: “Huống hồ thư nhi nhu thuận như vậy, người lớn nói sẽ nghe làm theo...”

Hạ Viên thấy môi Quý Thư khẽ động đậy, đoán hẳn là muốn nói lời cự tuyệt, vội vàng giành nói: “Nương, con cùng phu nhân đi nhìn cái gì đèn kia, có được không?”

“Mọi người xem mọi người xem, ta đã nói Viên nhi có duyên với ta mà, quả nhiên là vậy.” An Bình Hầu phu nhân vui vẻ nói: “Nói một chút đã tiếp thu ngay, còn muốn theo ta đi xem đèn nữa! Viên nhi nguyện ý tự mình đi cùng ta, lão thái thái và thiếu phu nhân cũng không có nói gì. Mọi người yên tâm, dù gì cũng đi theo ta ba ngày, nhất định sẽ bình an trở về, cam đoan một sợi tóc cũng không thiếu.”

Quý Thư nôn nóng, lại không thể nói gì nữa, đành ngoắc Hạ Viên đi qua đây nói: “Tiểu Viên Cầu, con thật muốn theo phu nhân đi xem đèn? Nhưng không cho khóc nhè đâu đấy!”

Hạ Viên cười hì hì thỏ thẻ bên tai Quý Thư nói: “Nương, người yên tâm, con sẽ không khóc.”

Hạ Niên mới bốn tuổi đã xem tướng cho người, danh mãn kinh sư. Bây giờ, Tiểu Viên Cầu cũng thông minh sớm như vậy, cũng không biết đó là chuyện tốt hay chuyện xấu. Quý Thư lặng lẽ thở dài, Tiểu Viên Cầu luôn nhu thuận, nghe được chuyện này đã hiểu hướng người lớn nói, lường ứng trước không muốn phá hư chuyện An Bình Hầu phu nhân mới đúng. Hiện nay Hạ phủ mặc dù bình yên, Hạ lão thái thái nhắm mắt xuôi tai, lại không biết có bao nhiêu ám ba mãnh liệt, các cô nương Hạ phủ đến lúc đó sợ cũng chịu lây theo, nếu có được An Bình Hầu phu nhân ưu ái, sau này con đường của Tiểu Viên Cầu cũng bằng phẳng hơn. Quý Thư suy đi nghĩ lại, cân nhắc nặng nhẹ, cuối cùng quyết định đáp ứng lời thỉnh cầu An Bình Hầu phu nhân.

-->