Thiển Hạ Vi Lương - Chương 72

Thiển Hạ Vi Lương
Chương 72
gacsach.com

Trước đây trong ba tháng đầu của thai kỳ Lâm Thiển Hạ đã làm một lần kiểm tra siêu âm B, xác định thai nhi bình thường. Bây giờ nháy mắt đã hơn bốn tháng, đến giai đoạn giữa, bụng cô đã lộ rõ, chính là “đang mang thai“.

Dựa theo dặn của bác sĩ, ở giai đoạn giữa của thai kỳ, hàng tháng Lâm Thiển Hạ đều đúng hạn kiểm tra siêu âm B, bất quá không cần đi bệnh viện, ở nhà La Văn Tuệ chuẩn bị Liễu thiết bị, mời bác sĩ gia đình đến là có thể tiến hành.

Gia đình bác sĩ làm siêu âm B cho Lâm Thiển Hạ xong, vẻ mặt có chút nghiêm túc, thoạt nhìn tình hình dường như không lạc quan lắm.

Cẩn thận đóng cửa lại, La Văn Tuệ đã đoán được một chút, lúc cô đi ra, quả nhiên thấy bác sĩ gia đình đang đứng cạnh sô pha, hình như là có chuyện muốn nói với cô ấy.

“Bác sĩ Phương, đứa nhỏ và người mẹ tình hình có khỏe không?” La Văn Tuệ đi qua, thuận tiện đưa bác sĩ gia đình ly trà Thiết Quan Âm.

“La tổng, cô không cần quá lo lắng, tình hình không phải quá nghiêm trọng, chỉ là thai nhi phát triển, rõ ràng có vẻ chậm.”

“Làm sao có thể xảy ra chuyện này này?” Tuy bác sĩ nói tình hình không nghiêm trọng, nhưng đứa nhỏ phát triển chậm, làm sao La Văn Tuệ có thể không lo lắng. “Là vì dinh dưỡng không theo kịp sao?” Nhưng khả năng này không lớn, mỗi ngày Đàm Tiểu Tĩnh đều tận tâm tận lực vì Lâm Thiển Hạ phối hợp thức ăn, cô là chuyên gia dinh dưỡng sản phụ chuyên nghiệp, không thể xuất hiện vấn đề dinh dưỡng không theo kịp, chẳng lẽ là... vấn đề ở thể chất của Lâm Thiển Hạ, không thể hấp thu sao?

“Đây cũng không phải dinh dưỡng vấn đề.” Bác sĩ Phương nhấp một ngụm trà nho nhỏ, nhíu mày. Có một số việc, anh ta biết mình không thể lắm miệng hỏi đến. “La tổng, người mẹ và thai nhi có liên quan chặt chẽ, có đôi khi, nếu người mẹ thường xuyên cười cười, đến khi sinh ra em bé cũng có thể càng thêm khỏe mạnh và đáng yêu.”

“Bác sĩ Phương, anh cứ nói tiếp.” La Văn Tuệ nghe xong như nghĩ tới cái gì, giờ phút này mi tâm của cô đã nhíu chặt đến mức có thể vắt ra nước.

“Cảm xúc của mẹ dao động, ảnh hưởng rất lớn tới thai nhi. Cảm xúc Lâm tiểu thư vẫn quá áp lực, hiện tại điều chỉnh vẫn còn kịp, mà nếu cô ấy cứ như vậy mãi, đến lúc đó thai nhi sinh ra rất có khả năng thiếu cân nặng, thậm chí sẽ xảy ra các chức năng cơ thể mất cân đối, đặc biệt chức năng tiêu hoá dễ xảy ra rối loạn.” Làm bác sĩ, tất nhiên đầu óc cũng không kém. Bác sĩ Phương coi như là làm kiểm tra sức khoẻ cho Lâm Thiển Hạ vài lần, cũng có thể phát hiện ra cô không vừa ý. Huống chi từ đầu tới cuối, cha đứa nhỏ đều chưa từng xuất hiện, anh ít nhiều cũng có thể đoán được chút gì.

Bác sĩ Phương khâm phục dũng khí của Lâm Thiển Hạ, dù sao không phải người phụ nữ nào cũng có gan sinh con rồi một mình nuôi nấng, huống chi cô nhìn mới hai mươi tuổi. Anh ta cũng có thể hiểu tâm tình của cô, không có người yêu bên cạnh giúp đỡ, phụ nữ có thai dâu buồn, khổ sở đều không gì đáng trách. Nhưng nếu tình trạng này cứ duy trì như vậy, đến cuốicùng đứa bé sẽ ra sao, chính anh ta cũng không dám xác định.

“La tổng, vấn đề của Lâm tiểu thư, tôi bất lực. Nhưng tôi nghĩ, cô là bạn tốt của cô ấy, hẳn có thể giúp chút ít. Tôi cảm thấy cô cần khuyên nhủ cô ấy, làm cho cô ấy có thể trở nên lạc quan, vui vẻ một chút, như vậy đối mẹ và thai nhi đều tốt.”

“Ừ, tôi sẽ.” Tiễn bác sĩ gia đình, La Văn Tuệ rốt cục mới gỡ xuống vẻ mặt cười giả tạo vừa rồi, sau đó nghiến răng nghiến lợi đem mười tám đời tổ tông của Tập Vi Lương mắng lần lượt một trận.

Đồ vô liêm sỉ, cho dù phát sinh chuyện gì cũng không thể mặc kệ vợ đang mang thai, quả đúng là súc sinh! Sai, là không bằng cầm thú!

La Văn Tuệ không biết lúc đó Lâm Thiển Hạ và Tập Vi Lương xảy ra chuyện gì, lúc trước khi Lâm Thiển Hạ đến tìm cô, đã nói hai người có hiểu lầm, sau đó bảo cô rằng đừng hỏi gì nữa. La Văn Tuệ cho dù tò mò, cũng hiểu được cảm xúc Lâm Thiển Hạ rất kém, cô ấy không muốn nói, cô tự nhiên cũng không ép cô ấy nói.

La Văn Tuệ hung tợn thề, chờ Tập Vi Lương trở về, nhất định sẽ không để cho anh ta dễ dàng gặp vợ và con!

...

La Văn Tuệ chỉnh đốn xong tâm tình, khóe miệng tươi cười lại một lần nữa nhếch lên, khi cô gõ cửa đi vào, Lâm Thiển Hạ đang nằm im trong ổ chăn, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ.

Lâm Thiển Hạ mập lên không ít, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng thêm không ít thịt, hơn nữa khí sắc không tệ, sắc mặt hồng nhuận, đôi mắt màu hổ phách, bớt chút tức giận.

La Văn Tuệ thầm nghĩ, đúng vậy, làm sao có thể là vì dinh dưỡng theo không kịp chứ, nguyên nhân cũng đều là lỗi của tên đàn ông xấu xa Tập Vi Lương!

“Chị La.” Lâm Thiển Hạ cười đến nhạt, nhưng ý cười là thật sự xuất phát từ nội tâm. Từ tận đáy lòng, cô vô cùng cảm kích La Văn Tuệ.

La Văn Tuệ đi qua, dịu dàng vuốt mấy sợi tóc lộn xộn Lâm Thiển Hạ trên trán, nhẹ giọng nói: “Nha đầu,chị tin em sẽ là một người mẹ vô cùng dũng cảm, chút chuyện tình cảm không vui chúng ta tạm thời quên đi, chờ sau khi sinh đứa nhỏ ra lại tiếp tục được không? Nếu em không vui, bé con trong bụng cũng không vui, như vậy không tốt cho nó, đáng thương lắm.”

“La chị, em hiểu rồi.” Tuy rằng khổ sở, nhưng Lâm Thiển Hạ vẫn nở ra một chút tươi cười. Cô không muốn làm cho La Văn Tuệ lo lắng, cô thật sự hiểu được.

Kỳ thật lời nói của gia đình bác sĩ, vừa rồi Lâm Thiển Hạ lén trốn phía sau cửa nghe.

Tình hình của con, người làm mẹ như cô, chắc chắn là quan tâm nhất. Lâm Thiển Hạ không phải bác sĩ, cô không hiểu hình ảnh trên màn hình, nhưng cô đoán được ý qua lời nói và sắc mặt, qua quan sát biểu cảm của bác sĩ gia đình đoán đứa nhỏ có khỏe mạnh không.

Nét mặt bác sĩ gia đình nghiêm túc, hơn nữa không nói với cô những câu như “Cô yên tâm, đứa nhỏ tốt lắm”, Lâm Thiển Hạ cũng đã nhận ra đứa nhỏ có chút vấn đề, cho nên chờ hai người ra khỏi phòng, sau đó lén trốn sau cửa nghe.

Vấn đề bác sĩ gia đình nói, Lâm Thiển Hạ rất lo lắng, cô không muốn cô sinh ra bé cưng không khỏe mạnh, cô muốn con của cô khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên.

May mắn bác sĩ nói bây giờ khắc phục không phải quá muộn.

Lâm Thiển Hạ biết, vì đứa nhỏ có thể phát triển bình thường, vì thân thể đứa nhỏ khỏe mạnh, cô nhất định phải tạm thời “quên mất” Tập Vi Lương. Bất kể khó khăn đến cỡ nào, cô đều buộc mình nhất định phải làm được.

Lâm Thiển Hạ nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã lộ ra của mình, nhẹ giọng nói, con à, trước đây mẹ không hiểu chuyện, con cho mẹ một cơ hội nữa được không?

...

Ngủ từ bốn giờ sáng, khi Lâm Thiển Hạ dậy, cũng đã 1 giờ chiều.

Lâm Thiển Hạ bụng rất đói bụng, cô ra khỏi phòng còn muốn kêu Đàm Tiểu Tĩnh nấu bánh trôi, không nghĩ tới từ buổi sáng cô ấy đã bắt đầu nồi canh cá trích, nhìn đến Lâm Thiển Hạ đi ra, liền từ bình giữ nhiệt đổ chút ra.

“Đến đây, uống chút canh cá, sinh ra đảm bảo bé cưng cực thông minh.” Đàm Tiểu Tĩnh đã lâu không về nhà, cho nên trong bất tri bất giác đã đối đãi Lâm Thiển Hạ như người thân của mình, huống chi cô rất chờ mong một sinh mạng mới đến, tất nhiên là thay đổi cách làm thức ăn cho Lâm Thiển Hạ.

Trước khi Đàm Tiểu Tĩnh nấu canh, đầu tiên chiên cá với lửa lớn, như vậy nấu canh thoạt nhìn giống như sữa ngon miệng, hơn nữa cũng dễ dàng hấp thu dinh dưỡng.

Lâm Thiển Hạ uống hết một chén lớn, thậm chí còn ăn không ít thịt bò tươi.

Ăn no xong, Lâm Thiển Hạ cũng không cảm thấy buồn ngủ, người vẫn rất có tinh thần như cũ. Cô nghĩ bé con trong bụng thật ngoan, không nghịch ngợm.

Lâm Thiển Hạ nửa nằm trên sô pha, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đàn Piano ở giữa phòng khách, nhịn không được bắt đầu nhớ lại.

Đàm Tiểu Tĩnh không biết, chỉ cho là Lâm Thiển Hạ muốn nghe Piano, nói muốn bộc lộ tài năng cho cô nghe một chút.

Đàm Tiểu Tĩnh học Piano chỉ vì hứng thú, nhưng từ nhỏ cô đã bắt đầu bị cha mẹ đưa đến cung thiếu niên học, hiện tại cũng đã qua trung cấp 8. Bây giờ cô luyện tập đều đánh các bài như “khúc cuồng tưởng Liszt”, tiết tấu rất nhanh, vô cùng thách thức thực lực, nhưng giai điệu cũng không đẹp lắm. Đàm Tiểu Tĩnh cảm thấy, phụ nữ có thai hẳn là thích hợp nghe một khúc nhạc chậm rãi dịu dàng, vì thế liền chạy nhanh đến thư phòng đánh dấu mấy bài cô cho rằng có vẻ thích hợp.

Hoàn hảo thưởng thức của Đàm Tiểu Tĩnh và Lâm Thiển Hạ có vẻ giống, cô đánh, đều là những khúc Lâm Thiển Hạ thích nghe.

Đàm Tiểu Tĩnh đạn như nước chảy mây trôi giống như lưu sướng êm tai, này đủ thấy thực lực của cô phi phàm.

Lâm Thiển Hạ không khỏi nhớ tới Vương Mộng Khuê trước kia còn khen cô đánh Piano, nhưng cô làm sao được coi là đánh Piano, Đàm Tiểu Tĩnh như vậy mới là đánh Piano chân chính.

Mấy khúc nhạc rất nhanh đã đánh xong rồi, Lâm Thiển Hạ vừa mới hưởng thụ xong một bữa tiệc thính giác, tâm tình vô cùng vui vẻ. Cô không nhịn được đứng lên vỗ tay, trong mắt đều là hâm mộ và khâm phục.

Xưa nay Đàm Tiểu Tĩnh hào phóng lúc này lại ngượng ngùng, có chút ngượng ngập nói: “Mấy khúc nhạc này trước kia tôi đã luyện qua, cho nên đánh suông sẻ.”

Lâm Thiển Hạ biết là cô khiêm tốn, cũng không nhiều lời, liền cười nói mình phải về phòng nghỉ ngơi.

...

Mang thai 10 tháng thật dài, nhưng trong nháy mắt, Lâm Thiển Hạ cũng đã mang thai hơn tám tháng.

Bụng Lâm Thiển Hạ đã rất lớn, bây giờ cô đi đường cũng không thuận tiện, phải thẳng lưng, xoa nhẹ thắt lưng.

Gia đình bác sĩ nói, đứa nhỏ phát dục rất tốt, thân thể cũng tương đối khỏe mạnh.

Lâm Thiển Hạ biết, mình làm tốt công tác tư tưởng.

Cô lẳng lặng nhìn trăm hoa đua nở hết sức tươi đẹp ngoài cửa sổ, trên cây gần đó còn vang lên đến không dứt tiếng ve kêu.

Bây giờ là mùa thành phố K nóng bức nhất, tháng tám.

Lâm Thiển Hạ nhịn không được chua sót bĩu môi. Cô đợi từ mùa đông rét lạnh cho đến ngày hè nắng chói chang, vẫn như cũ không đợi được người trong lòng trở về.

Biết mình có khả năng sa vào đau thương sâu sắc, Lâm Thiển Hạ đi nhanh ra khỏi phòng, gọi Đàm Tiểu Tĩnh: “Tiểu Tĩnh, em muốn đi ra ngoài đi dạo một chút.”

Đàm Tiểu Tĩnh nhìn sắc trời bên ngoài, bây giờ sắp chạng vạng, mặt trời độc ác đã sớm lặn xuống núi, rất thích hợp tản bộ.

Cô mang theo văn kiện áo khoác, đưa Lâm Thiển Hạ ra ngoài.

Cảnh sắc trong công viên tuyệt đẹp, không khí tươi mát, làm cho con người đặt mình trong đó, không khỏi cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Lâm Thiển Hạ đi được hơi mệt chút, đã nghĩ ngồi ở một bên chiếc ghế nghỉ ngơi.

Đàm Tiểu Tĩnh rất cẩn thận, cảm giác thời tiết hơi lạnh, liền nhanh chóng khoác thêm áo cho Lâm Thiển Hạ.

Ở bãi cát gần đó có một cặp bé trai sinh đôi đang chơi, nhìn thấy Lâm Thiển Hạ mang thai cũng không tránh có chút tò mò, đã chạy tới nhìn cô, đôi ánh mắt trong suốt tròn xoe đảo. “Dì, con có thể sờ bụng của dì không?”

Lần đầu tiên Lâm Thiển Hạ nghe người khác gọi cô là “dì”, trước kia trẻ con cho dù nhỏ hơn rất nhiều đều gọi cô là “chị“. Nhưng cô nghe xong không mất hứng, ngược lại cười cười, đang chuẩn bị trả lời, lại lập tức bị Đàm Tiểu Tĩnh ngăn lại.

Đàm Tiểu Tĩnh cảm thấy cậu nhóc không tránh khỏi nghịch ngợm gây sự, hơn nữa đôi tay nhỏ bé của hai đứa lại dơ như vậy, cô ước gì hai nhóc nhanh nhanh cách xa Lâm Thiển Hạ một chút.

Lâm Thiển Hạ không đành lòng nhìn ánh mắt mất mát hai bạn nhỏ kia, huống hồ cô cảm thấy mình không yếu ớt như vậy, vì thế liền nói: “Không có việc gì, hai đứa có thể sờ.”

Gặp Lâm Thiển Hạ kiên trì, Đàm Tiểu Tĩnh không có biện pháp, nhưng vẫn lấy ra hai bao khăn ướt cho hai bạn nhỏ lau tay.

Bạn nhỏ ngoan ngoãn lau tay xong, liền vươn một bàn tay nhỏ, cách một lớp quần áo mỏng manh, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng lộ ra.

“Em trai, có nghe thấy anh gọi em hay không?”

“Làm sao con biết là em trai? Dì cảm thấy là em gái!”

Hai cậu nhóc cãi nhau, Lâm Thiển Hạ cảm thấy dở khóc dở cười, nhưng cô không nghĩ tới, một đôi song sinh này, có thể vì một việc nhỏ mà động tay động chân.

Lâm Thiển Hạ bị dọa kiếp sợ, may mắn mẹ của đôi song sinh tới đúng lúc, tét một phát vào mông của hai bạn nhỏ.

Mẹ đôi song sinh khoảng ba mươi lăm tuổi tả hữu, là một người phụ nữ phong tình vạn chủng. Cô thiện ý cười với Lâm Thiển Hạ, sau đó nhìn chằm chằm cái bụng lộ rõ của cô nói: “Em gái, chị thấy đứa nhỏ trong bụng em là một tiểu vương tử.”

Lâm Thiển Hạ cười cười cũng không để ý, kỳ thật trong lòng cô vẫn cho là trong bụng mình là một nha đầu. Đứa nhỏ trong bụng cô rất biết điều, trừ bỏ thỉnh thoảng đá cô, thời gian còn lại đều rất im lặng.

Lâm Thiển Hạ không trọng nam khinh nữ, và cô tin tưởng chồng cô sẽ thích con gái.