Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm - Chương 219-4

Trong quân, phụ nữ chỉ giặt quần áo hoặc làm kỹ nữ phục vụ, lại không thể thường xuyên gặp gỡ, một đám đàn ông hễ rảnh đành nói lăng nhăng giải sầu, hơn nữa, phụ nữ đàng hoàng làm gì có ai hành động, lời nói ngả ngớn như Man Nương. Các anh em dù không có ác ý, nhưng khẩu khí tự nhiên nhuốm màu khinh miệt, coi thường. Tạ Ngang nghe mà khó chịu, thầm khó xử giùm Cố Đình Diệp.

Hắn lắc lắc đầu, vội tiếp tục: “…Nào ngờ, cậu Xương bệnh nặng khó chữa. Bất luận là thầy thuốc theo quân hay là thầy thuốc nổi danh trong thành đến xem liền phán không thể cứu chữa nữa. Công Tôn tiên sinh bảo, nếu ở thành lớn phồn hoa còn đỡ, nhưng Tây Liêu là nơi thâm sơn cùng cốc, lại bị lưu dân tàn phá mấy lần, thiếu y thiếu thuốc, ngay cả ăn còn không đủ… ôi…”

Bên bình phong nhẹ nhàng “a” lên, tiếng gốm sứ va chạm lanh lảnh, bên trong nói: “Chẳng lẽ, cậu Xương… đã chết rồi…?”

Tạ Ngang thấp đầu đáp: “Đúng vậy. Đã đốt tro cốt, để Công Tôn tiên sinh đi sau mang về, sau này mai táng.”

“Còn Man Nương thì sao?” Minh Lan vội vàng hỏi.

Xương nhi là mối dây liên hệ duy nhất giữa hai người Man, Cố, bây giờ thằng bé chết rồi, Man Nương có thể từ bỏ ý đồ chăng?

Tạ Ngâng ngẩng đầu yên lặng giây lát, mở lời gian nan: “Từ khi Man Nương được đưa về, Hầu gia liền tách hai mẹ con ra… cho đến chết, đều không để chị ta được gặp lại cậu Xương một lần…”

Hồi nhỏ hay nghịch ngợm, nhưng nói tóm lại, cuộc đời bằng phẳng quang minh. Mấy hôm đó có thể nói là ác mộng với hắn, chỉ mong sau này không cần nhớ lại, thế mà bây giờ còn phải kể lại cho bà chủ nghe.

Man Nương thoạt đầu vẫn quấn lấy Hầu gia, nhưng Hầu gia căn bản phớt lờ, chỉ sai người nhốt chị ta trong phòng, cho ăn cho mặc. Chẳng mấy hôm, kinh thành tới một phong thư do Lưu Chính Kiệt viết, Hầu gia xem xong bèn bảo người mở khoá. Man Nương vừa ra liền vội vã kể lể thâm tình và khổ sở, Hầu gia chẳng nói chẳng rằng, im lặng nghe, Man Nương lải nhải hồi lâu, miệng khô lưỡi khô, nước mắt giàn giụa, cuối cùng im miệng.

Hầu gia bấy giờ mới mở miệng, bình tĩnh: “Nói xong rồi? Vậy đến lượt tôi. Trước đây tôi đã bảo cô, nếu cô còn dám vào kinh, còn dám làm phiền Minh Lan, đời này tôi sẽ không để cô được gặp lại Xương nhi. Tôi nói cô bỏ ngoài tai hả?”

Thở dài, đang định kể tiếp, chợt nghe thấy tiếng bước chân vững chắc quen thuộc, hắn vội đứng dậy chắp tay: “Hầu gia đã về.”

Râu cười cất bước tiến vào, vẫy tay chuyển qua bình phong: “Đặt cái đồ đáng ghét này làm gì?” Sau đó ngồi cạnh Minh Lan, gác cằm lên vai nàng, thân mật bảo: “Buổi chiều ngủ chưa? Hay là từ lúc tôi đi vẫn nói đến tận giờ.”

Minh Lan mỉm cười: “Cậu Tạ khéo miệng lắm, em nghe mà mê mẩn.”

“A, thế ư?” Râu ra chiều lơ đãng.

Tạ Ngang ngẩng cái trán lấm tấm mồ hôi lạnh, dường như trở lại thời niên thiếu, chuẩn bị ăn đòn.

Nào ngờ, Râu hướng về phía hắn tươi cười: “Được rồi, cậu về nghỉ đi, mai chúng ta còn bận.”

Tạ Ngang như được đại xá, chạy như bay ra ngoài.

Thời tiết dần nóng, Râu ra ngoài một chuyến mồ hôi đầy người, đến phòng tắm vội vã xối hai gáo nước ấm tẩy sạch, đổi bộ quần áo màu trắng sạch sẽ ra ngoài.

Hắn ôm Minh Lan ngồi xuống: “Cái tật sợ vợ của lão Cảnh càng ngày càng nghiêm trọng. Rời khỏi nhà họ Trịnh, tôi mời đến nhà uống trà, hắn nằng nặc từ chối, như có ma đuổi sau lưng, liều mạng phi ngựa về nhà.”

Minh Lan xoa làn tóc ướt sũng của hắn: “Hai chị nhà họ Trịnh vẫn khoẻ chứ? Chắc là mệt chết ấy nhỉ.”

Râu nhéo nàng một cái, trừng mắt: “Việc đàn bà tôi nào biết?!” Lại than: “Nhưng anh Trịnh thì… ôi, gầy hẳn, nghe bảo còn nôn ra máu.”

Nói tới đây, vợ chồng đều thổn thức chuyện li kỳ nhà họ.

Râu ngó nghiêng: “Hai đứa nhóc đâu?”

“Nhóc Đoàn không chịu ngủ, muốn chơi với chị, Thôi ma ma ôm đi rồi. A Viên thì đói, vú em ôm đi rồi.”

Râu cau mày: “Con đói sao em không cho bú?” Hắn còn nhớ lần trước, hai tháng đầu là Minh Lan cho bú.

Minh Lan vặn khăn, ảo não: “Lần này, em không đủ sữa cho A Viên.”

Râu vuốt ve làn tóc khô vàng của nàng, áy náy: “Đều do tôi, làm em không tĩnh dưỡng được.”

Minh Lan than thở: “Phải! Nhà ai mà chả có họ hàng phiền phức, nhưng chả có nhà nào có cậu Ba lợi hại như nhà ta. So với mẹ cái Dung cũng chẳng kém cạnh.” Ông chồng tạm được, đáng tiếc có hai tử địch lợi hại quá.

Râu lạnh mặt, song giọng thì dịu dàng: “Vừa nãy hai người nói tới đâu rồi?”

Minh Lan do dự mới bảo: “Nói đến chỗ cậu Xương qua đời, Man Nương phát điên.” Sau đó nhìn mặt hắn.

Râu chẳng hề khó chịu hay khó xử, bình thản ngồi đối diện nàng, cầm bình rót trà, uống một chén mới lên tiếng: “Kỳ thực đến tình cảnh đó cũng chẳng còn gì để nói. Có điều…”

Hắn cắn môi: “Tôi nói cho dứt khoát.”

Minh Lan thẳng người, tỏ ra rửa tai lắng nghe.

“Lần này ở ngoài lâu, có thời gian bình tĩnh phân tích sự việc. Trương lão quốc công toàn chê cười tôi, nói hồi xưa tôi nghĩ quá ít, hiện giờ lại nghĩ quá nhiều. Nhưng tôi không thể không nghĩ. Trước kia tôi làm gì cũng sai, nói gì cũng chẳng ai tin, sẵn sàng tin tôi, chịu nghe tôi nói cũng chỉ có Man Nương… Ai ngờ, tất cả đều là giả vờ.” Râu tự giễu, đặt chén trà xuống.

“Man Nương là con hát giỏi, đáng tiếc không được lên sân khấu, nếu không ắt hẳn nổi danh.” Râu dường như đang nhắc tới người lạ, mà không phải người phụ nữ nhùng nhằng với hắn tận mười năm.

“Hồi mới quen, tôi cảm thấy cô ta là một hồ nước trong vắt có thể nhìn tận đáy, tâm tư đơn giản, tính tình dịu dàng. Đến khi biết được mưu đồ sâu xa của cô ta, gì mà thân thế đáng thương, gì mà anh trai bỏ đi, thậm chí nhà họ Dư… Khi đó tôi mới biết cô ta là một vũng nước đục, giăng đầy mạng nhện, đục ngầu. Cho đến sau khi Dư Hồng qua đời, tôi mới kinh ngạc phát hiện, cô ta thực ra là thuốc độc nguy hiểm!”

Minh Lan tự nhủ: nếu không có bà đây xen ngang, bất luận là nước sạch, nước đục hay thuốc độc, anh chẳng phải cũng nếm hết rồi còn gì.

“Thực ra, khi biết bộ mặt thật, tôi cũng không trách cô ta. Bất kể là lừa tôi mấy năm, phá rối hôn sự với nhà họ Dư, dẫn Yên Hồng làm loạn… tôi cảm thấy, chỉ mình cô ta thật lòng với tôi. Nói thật, lúc đó dù tức vì bị lừa, nhưng trong lòng tôi vẫn hơi vui vẻ. Rốt cuộc, cô ta không phải vì phủ Hầu, mà là thật sự yêu quý tôi, muốn làm vợ chồng danh chính ngôn thuận với tôi thôi.”

Minh Lan định nhếch miệng giễu, chợt nín nhịn, người ta chưa chắc thích anh đâu, chẳng qua là thích một người đàn ông thực hiện được ước mơ cho mình đấy thôi, có thể là bất cứ con em quý tộc có bản lĩnh có trách nhiệm thôi.

Ai ngờ Râu nói tiếp vế sau: “Sau đó tôi mới biết. Cô ta thâm tình không phải vì tôi, mà vì chấp niệm, vì hoang tưởng.”

Minh Lan trầm mặc.

“Lúc ấy dù không trách cô ta, nhưng có một việc tôi hiểu rõ. Man Nương có thể lừa được tôi mấy năm mà không để lộ dấu vết thì thật quá lợi hại. Lúc đó tôi liền biết, cô ta không cam lòng hạ mình. Trừ khi tôi lấy cô ta làm vợ, bằng không nếu làm lẽ, ắt hẳn sẽ không tha cho vợ cả… Nhưng mà, tôi chưa bao giờ muốn lấy cô ta làm vợ.”

Hồi nhỏ cha già tán thưởng mình, kỳ vọng mình có thể lấy một người vợ tốt. Nhưng rốt cuộc thế nào mới là người vợ tốt? Cha già không nói rõ, động một chút là giáo huấn thành ngữ bốn chữ, gì mà gia thế trong sạch, phẩm hạnh đoan chính, ôn thiện hiền lương, hào phóng đúng mực, nếu nhà mẹ đẻ khá có địa vị thì càng tốt.

Cậu bé không hiểu thâm ý trong đó, chỉ ngơ ngác ghi tạc đáy lòng.

Râu chăm chú nhìn Minh Lan, khẽ mỉm cười: “Em từng nhận xét tôi rằng, ‘trông thì phóng đãng ngang ngược, nhưng trong khung nặng nhất quy củ.’ Lúc đó tôi tức lắm, chỉ muốn ném em xuống sông. Song trở về lại trằn trọc suy nghĩ, cảm thấy cũng đúng.”

Minh Lan bất giác rụt cổ, cười ngây ngô.

“Vẻ mặt sợ hãi yếu đuối dù khiến người ta yêu mến, nhưng có chính thất nhà cao cửa rộng nào có điệu bộ như thế đâu, xuất thân thấp hèn không phải lỗi sai, nhưng thiếu giáo dục đầy đủ, không biết đối nhân xử thế hào phóng đúng mực. Man Nương biết thêu thùa, biết hát biết nhảy, còn hơi biđầu tư học vấn, kinh tế, nhưng kiến thức nông cạn, mỗi lần kể khổ xong, tôi và cô ta hết lời để nói.”

Dù khi coi Man Nương là một hồ nước trong, cũng không cho rằng cô ta có thể làm vợ mình.

Giống “thần không nghiêm, toi mạng”, Man Nương chẳng những không nói được, cho dù cố nói ra cũng chẳng hiểu thâm ý. Mà hắn giảng lại chuyện triều đình và đối nhân xử thế cho Minh Lan nghe, nàng chẳng những hiểu, còn giảng giải đạo lý rõ ràng.

…Hắn chỉ thông cảm thân thế, kính nể khí phách của cô ta, thích sự mềm mại an ủi, muốn chăm sóc, để cô ta không lo cơm áo gạo tiền, chỉ vậy mà thôi. Kết quả tất cả những thứ đó đều là giả vờ.

“Em không giống.” Râu nhìn Minh Lan, ánh mắt dịu dàng đầm ấm: “Chúng ta luôn nói mãi không hết lời.”

Minh Lan nhìn thẳng mắt hắn, nhoẻn cười: “…Đúng, chúng ta luôn có vô vàn chuyện để nói.” Chị Bảo rất tốt, chẳng xấu mặt nào, nhưng Bảo Ngọc thích em Lâm, căn bản vì hợp mùi nhau, nói hoài không hết.

“Nói đi nói lại, chẳng qua là Cố Nhị công tử phủ Hầu coi thường xuất thân con hát của Man Nương mà thôi. Man Nương có lẽ biết rõ, nhưng vẫn nhiều lần khuyến khích tôi bỏ nhà tự lập.” Râu tự giễu.

“Những ngày vừa xa nhà, tôi vừa buồn rầu, vừa ủ rũ, lúc tuyệt vọng còn nghĩ, đã biến thành dân giang hồ thấp kém rồi, cần gì phải coi thường người khác, dứt khoát sống với Man Nương, dù sao cũng có con với nhau. Nhưng mà… đâu ngờ…” Hắn nhẹ nhàng xoa thái dương, trên mu bàn tay nổi gân xanh.

“Đâu ngờ, Yên Hồng lại chết.” Minh Lan bình tĩnh tiếp lời.

Râu đặt tay xuống, ánh mắt kiên định: “…Phải. Yên Hồng đã chết. Cũng đoạn tuyệt suy nghĩ của tôi với Man Nương.”

“Tôi không phải người Yên Hồng muốn gả, Yên Hồng cũng không phải người tôi muốn lấy. Ngắn ngủi mấy tháng, hành vi của cô ấy vốn không phải của người vợ tốt, tôi cũng chẳng phải ông chồng tử tế. Nhưng bỏ nhà ra đi, tôi vẫn cảm thấy có lỗi với cô ấy.”

Hắn đưa tay kéo thảm mỏng giúp Minh Lan: “Tôi từng nghĩ, nếu cô ấy không muốn tiếp tục với tôi, tôi và cô ấy chia tay trong hoà bình, để cô ấy thuận lợi tái giá. Tất cả sai lầm bêu danh để tôi gánh, dù sao danh tiếng của tôi cũng đủ xấu xa. Nhưng mà sau đó, tôi chẳng còn muốn trả thù cho cô ta nữa.”

“Cho dù tôi ra ngoài ba năm, năm năm, vì không chịu nổi cô đơn, cô ấy hồng hạnh vượt tường, tôi cũng có thể thông cảm. Nhưng mới hơn ba tháng, cô ấy đã dan díu với kẻ khác, còn mang thai. Cô ấy lừa tôi cũng thật quá đáng…”

Hắn nhướng mày, nở nụ cười lạnh: “Đội nón xanh cho tôi, lại còn là hạng người như Cố Đình Bỉnh. Nếu không phải Tần thị cố tình làm to chuyện, Yên Hồng vốn định mua chuộc thầy thuốc, để tôi nuôi đứa con hoang.”

Thái phu nhân đương nhiên không muốn Yên Hồng sinh con, dù là con hoang cũng không được. Mắt thấy cậu Cả sắp qua đời mà không có con trai, cậu Hai lại ngang nhiên bỏ nhà ra đi, nếu cậu Hai mà có con trai, như vậy lại thêm một phần biến số.

Râu tựa hồ vẫn thấy nhục, không nhịn được lại bồi thêm: “Nói câu không phải, dân giang hồ nếu biết anh em mình bị bắt nạt thế này, một đao chém chết gian phu, sợ là những người xung quanh đều vỗ tay khen ngợi.”

Minh Lan mấp máy môi, rất muốn phát biểu ý kiến về nam nữ ngoại tình thời cổ đại, nhưng nhớ tới tập tục lịch sử lâu đời như nhốt lồng heo chìm sông bèn ngậm miệng.

“Dù sao cũng là vợ chồng bái thiên địa, không có tình thì còn có nghĩa. Đến mức này, tôi với Yên Hồng là vô tình cũng chẳng còn nghĩa. Cô ấy chết cũng được, sống cũng được, tôi chẳng quan tâm.” Râu than thở: “Nhưng không nên là… không nên là Man Nương…”

Vụ việc này, Man Nương biểu lộ sự âm độc, tà ác, kín kẽ, cộng với thủ đoạn nham hiểm đều vượt xa tưởng tượng của hắn với phụ nữ thông thường. Chính hắn chẳng qua say rượu, hơi thể hiện ý khoan dung, Man Nương liền nhất định phải đoạt mạng Yên Hồng.

Những việc lúc trước, hắn còn có thể chấp nhận là Man Nương điên cuồng vì yêu mà làm ra, thì lần này đã khiến trái tim hắn nguội lạnh.

Hồi nhỏ, cha già từng cầm “Danh Thần Lục” và “Thần Võ Chí”, kể lại hành vi từng đời văn thần võ tướng cho hắn nghe: “Văn có văn đạo, võ có võ đức, nếu tâm trí không kiên định, làm người không thẳng thắn thì không thể kháng cự được ác quỷ đất trời. Những lời ân cần dạy bảo vẫn còn văng vẳng bên tai, loại phụ nữ rắp tâm xấu xa này, hắn quyết không cần.

“Nhưng dù vậy, tôi chưa từng muốn cô ta chết, hoặc cuối cùng rơi vào cảnh thê thảm. Cô ta dù sao cũng trải qua những tháng ngày đó với tôi, tôi không muốn gặp lại cô ta, lại cũng mong mẹ con cô ta có thể sống yên ổn, no ấm cả đời. Nói thế này, chắc hẳn lão quốc công lại chê cười tôi rồi… Minh Lan, còn em thì sao?” Ánh mắt hắn toát vẻ nôn nóng.

Minh Lan bình thản nhìn hắn: “Em biết, em hiểu rõ.”

Trái ngược với phỏng đoán của bao người, hắn thực ra là người nặng tình nặng nghĩa. Vì thiếu, cho nên mới hiểu được quý trọng, cho dù là sự tốt đẹp giả vờ, cũng từng an ủi hắn trải qua thời niên thiếu gian nan vất vả.

“Tôi chỉ không hiểu Man Nương ở một điểm, bất luận tôi quyết liệt thế nào, bất luận tôi làm khó cô ta đến đâu, một lần lại một lần từ chối, cô ta dường như vẫn sống ở thế giới riêng của mình, cố chấp với suy nghĩ của mình, luôn tưởng rằng tôi vẫn còn yêu thương cô ta.”

Râu hơi hoang mang: “Chẳng lẽ tôi phải đánh gãy tay chân cô ta, cắt mấy ngón tay cô ta thì cô ta mới chịu tin?”

Đưa mẹ con Man Nương đến Miên Châu là cơ hội duy nhất của hắn dành cho cô ta, kỳ thực hắn đã tìm mấy gia đình phù hợp, nhưng Man Nương lại cứ dây dưa, bèn để cô ta mang Xương nhi theo, nuôi dưỡng chỗ khác, thuở nhở hắn nếm trải khổ sở vì không có mẹ ở bên, nghĩ Man Nương dù ngàn sai vạn sai thì vẫn thương con.

Ai biết trước lúc xuất chinh, vợ chồng Thạch Khanh kể lại chuyện cũ cho hắn, hắn bèn quyết tâm, sau khi trở về liền đưa Xương nhi rời khỏi Man Nương, nào ngờ vẫn chậm một bước.

“Man Nương như cái động không đáy, vĩnh viễn không thể chạm đến. Biết cô ta sẽ lừa người, ai biết cô ta còn dám giết người, biết cô ta dám giết người, ai biết ngay cả thân nhân cô ta cũng không màng. Anh trai duy nhất lợi dụng xong liền vứt bỏ, vì đạt được mục đích, lại không từ bất cứ việc xấu nào, chuyện thâm độc thế nào cũng dám làm.”

Gạt bỏ từng tầng da, bên dưới lại tanh hôi và ghê tởm đến vậy. Hắn vô cùng lo sợ nghi hoặc, không thể tin nổi đây lại là Man Nương mà hắn từng thích.

Hắn nhớ lúc nhìn thấy Man Nương ở thành Liêu Tây, cô ta đang cầm một cây gậy gỗ, đánh trái đánh phải vào nạn dân, vừa tàn nhẫn vừa chuẩn xác, không ai dám lại gần mẹ con họ. Hắn quen biết cô ta bao năm, cứ tưởng thân thể cô ta ốm yếu, chỉ biết phô trương, nào ngờ giờ mới biết võ công không tồi.

Hắn liền toát mồ hôi lạnh, nhớ năm đó Man Nương va chạm bà vợ đang mang thai của mình, lúc đó hắn còn tưởng đó là cử chỉ tức giận của người phụ nữ tuyệt vọng muốn đồng quy vu tận, bây giờ nghĩ lại, cho dù lúc đó Man Nương ôm Xương nhi, cũng có thể làm tổn thương Minh Lan, đồng thời bảo toàn chính mình. Lòng hắn, chợt lạnh cứng.

“Gặp phải cô ta, là tôi xui xẻo, gặp phải tôi, cô ta càng xui xẻo.”

Thời gian thay đổi, hắn có thể bình tĩnh như vậy, có thể giải thích câu chuyện của hắn và Man Nương.

Minh Lan ưỡn lưng cứng còng, đầu óc như tê liệt, chẳng biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì, ngẩng đầu nhìn gương mặt ảm đạm của Râu, nàng lại thấy đáng thương giùm hắn.

“Năm đó tôi xử lý mẹ con Man Nương đến Miên Châu, em trách tôi…” Hắn gian nan cất tiếng: “Trách đúng lắm.”

Minh Lan toan mở lời, Râu vươn tay ngăn lại: “Em nghe tôi nói trước đã.” Minh Lan đành im lặng, kiên nhẫn nghe.

“Tôi không định giải thích gì cả. Em bảo tôi không thật lòng với em, lời này không sai. Nhưng tôi cũng không phải người trời sinh vô tình, tôi từng thật lòng với người khác, nhưng kết quả lại lừa gạt, bị sỉ nhục, bị oan uổng, không chỗ giãi bày, không biết tin ai… chỉ có thể nhảy ra ngoài, bỏ xuống cái danh con thứ phủ Hầu, ngọc bội, tên, tất thảy tất thảy, đào tim ra, cúi đầu xuống, học lại, làm lại từ đầu.”

Giọng nói đàn ông trầm thấp khàn khàn, như hai tảng đá thô cọ xát vào nhau.

“Cuối cùng, tôi học được. Gặp chuyện phải suy tính cẩn thận trước, phân tích lợi hại, tốt xấu, thoả đáng… Học được chống lại mưu mô, cũng học cách mưu mô kẻ khác.” Hắn cười chua chát: “Giết chết Cố Đình Diệp khi xưa, mới có thể sống sót.”

Minh Lan rơm rớm nước mắt, trái tim chua xót đau đớn, một quý công tử phủ Hầu, sợ là một bát mì mấy đồng tiền cũng chẳng biết, phải kiếm sống bằng hai bàn tay trắng như thế thật không dễ dàng, nàng biết, nàng biết chứ.

“Lúc đó, thời cuộc cũng chẳng tốt. Bao nhiêu người nhìn chằm chằm chúng tôi, chờ chúng tôi phạm sai lầm, lão Cảnh bị tố cáo, anh Thẩm bị tố cáo, ngay cả cậu Đoàn trung hậu như vậy cũng bị soi ra lỗi. Tôi không thân thiết với hoàng thượng được như họ, cho nên, tôi càng không thể mắc sai lầm.”

Hắn vươn tay trùm lên tay nàng, đau khổ thốt: “Biết mẹ con em bình an, chuyện đầu tiên tôi nghĩ đến, không phải lo em bị sợ hãi, muốn trút giận cho em, mà là làm thế nào chặn lại chuyện Man Nương. Sau đó em trách tôi, giận tôi, đều đúng! Tôi là người như thế, mà sau này còn dám trách em không đối xử thật lòng, đúng là đồ khốn!”

Hắn niết chặt nắm tay, khớp xương trắng bệch kêu răng rắc.

“Đến khi bà nội gặp chuyện, em quỳ trước giường bệnh, khóc đau đớn, đào tim đào phổi như vậy. Vì đòi lại công bằng cho bà, em hoàn toàn vứt bỏ hết thảy, sống chết phú quý, muôn lần chết cũng không từ! Lúc đó tôi mới tỉnh mộng, tôi trải qua bao con đường, học bao cách tiến lùi, lại quên mất thứ quan trọng nhất… quên mất đối xử thật lòng với người khác thế nào…”

Hắn thốt ra khàn khàn, tựa như xé rách quyển sách năm xưa, tiếng nói chấm dứt, một hàng nước mắt lăn dài. Chân trời mới nhú, ánh sáng loé ra. Vận mệnh đối với hắn, trước giờ đều không bằng phẳng, vượt qua mấp mô, mạo hiểm bôn ba, quay đầu nhìn lại mới phát hiện đánh rơi dĩ vãng quý giá.

Minh Lan nghẹn ngào lênt iếng, lật tay phủ lên nắm tay hắn: “Không phải. Là em lòng dạ hẹp hòi, chàng làm lụng vất vả, em có thể sống sung sướng như thế này, đều không phải vì em thông minh, không phải vì em giỏi xã giao, càng không phải vì em khéo léo, quản gia chu đáo. Chẳng qua là vì chàng vẻ vang trên triều, mọi người mới nịnh nọt em, tán tụng em…”

Nước mắt rơi xuống trên tay giao nắm, nóng cháy.

“Chàng che chở em mọi bề, không để em chịu chút tủi thân nào, trong kinh thành có ai không hâm mộ chứ! Là em không thoả mãn, là em…” Minh Lan cắn răng thật sâu, nước mắt như mưa: “Là em sợ! Sợ chàng sẽ có ngày không thích em nữa, vậy em biết làm thế nào? Cho nên em luôn tính toán chi li, không chịu thiệt chút nào! Chỉ sợ có ngày đáng sợ như thế, em sẽ đau lòng đến chết!”

Nàng cuối cùng đau đớn bật khóc, tâm sự bí ẩn kìm nén rất lâu, đột nhiên thổ lộ ra, hết thảy nguyên nhân lại mềm yếu, ích kỷ, xấu hổ đến thế.

“Thực ra em hiểu tấm lòng chàng, chàng tốt với em, không phải chỉ vì muốn em quản lý nhà cửa, sinh con đẻ cái. Chàng thật lòng yêu em, tôn trọng em, dỗ em vui, muốn em vô lo vô nghĩ… nhưng em cứ giả vờ không hiểu! Bởi vì em sợ, em sợ…”

Râu vụng về lấy tay áo lau nước mắt cho nàng: “Em… em đừng khóc, ở cữ không được khóc…” Nói rồi chính hắn lại rơi nước mắt.

Minh Lan càng khóc to hơn.

Bọn họ ôm siết lấy nhau, đầu kề đầu, người dán người, nước mắt khó hiểu tuôn rơi, thấm ướt vạt áo và tay áo, như hai đứa bị ấm ức, an ủi lẫn nhau, sẻ chia hơi ấm.

Bọn họ đều bị hiện thực mài nhẵn ngây thơ và nhiệt tình từ sớm, học được các kiểu giả vờ trong cuộc sống, nhìn người, nhìn việc đều tràn ngập đề phòng, dè dặt, không chịu dễ dàng tin tưởng.

Cho đến trèo đèo lội suối, nghi ngờ, đau lòng, do dự, vòng một vòng lớn, mới phát giác, vốn dĩ ước muốn gần trong gang tấc.

Đây là Man Nương lần cuối cùng xuất hiện trong cuộc trò chuyện của họ, trong cuộc sống của họ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3