Tân Nương Nóng Bỏng - Chương 10-2

Tân Nương Nóng Bỏng
Chương 10-2: Kết
gacsach.com

Thiên Uy cũng không bỏ qua cho cô, Anh vuốt lên thân thể mềm mại của cô, lật người, thân mật nói: "Bây giờ bắt đầu, chúng ta sẽ không nữa quấy rầy khách của khách sạn rồi."

Bọn họ thâm tình ôm hôn lẫn nhau...

Qua cảm xúc mạnh mẽ cả đêm.

Sáng sớm hôm sau, bọn họ trở lại khu nhà cấp cao của Đông Vương ở Luân Đôn.

Dọc theo đường đi, Thiên Uy bắt đầu khẩn trương sầu lo, gấp gáp lo lắng. Dù sao, anh đã gần mười năm chưa từng thấy qua bà cố nội rồi.

Lần này trở về, còn dẫn theo cháu dâu trở lại...

Bà sẽ như thế nào đây? Đông Vương Lý Văn sẽ có cái nhìn gì?

Cảm thấy lòng bàn tay Thiên Uy toát ra mồ hôi, Vũ Tiệp ăn ý cầm tay chồng, nhẹ giọng khích lệ.

"Yên tâm đi, không có một trưởng bối nào không thương cháu của mình. Hơn nữa mặc kệ kết quả như thế nào, em đều sẽ luôn luôn bầu bạn với anh." Chỉ là trên thực tế, mặc dù trong miệng Vũ Tiệp nói chắc canh, nhưng một lòng cũng là bất ổn.

Thiên Uy nghe vậy cười, nhìn chăm chú vào Vũ Tiệp mặc váy màu hồng đậm, hợp với âu phục hiện đại trên người mình, thật đúng là hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Anh vuốt ve mái tóc như tơ của vợ, giống như cũng nhìn thấu sự lo lắng của cô. "Dù sao, bất luận như thế nào, anh tuyệt không cho phép bà tổn thương chúng ta, nhất là em, anh nhất định sẽ bảo vệ em." Thiên Uy kiên định an ủi cô.

Vũ Tiệp hạnh phúc cười, Thiên Uy nhìn nụ cười này, đôi tay lại bắt đầu ăn ở xấu véo nhẹ cặp mông tròn trịa của vợ, Vũ Tiệp cười mắng anh: "Đại sắc lang!" Trong thời gian thật ngắn, cô vận dụng được từ ngữ cực kỳ thuần thục!

Bọn họ cứ như vậy hi hi ha ha buông lỏng tâm tình, cho đến khu nhà cấp cao Đông Vương đứng sững ở trước mắt.

Cửa chính khu nhà cấp cao đã sớm mở ra, đương nhiên chỉ vì hoan nghênh Thiên Uy, chỉ thấy một ông lão đứng ở cửa cung nghênh Thiên Uy vào bên trong, tuy nhiên không để cho Vũ Tiệp đi vào.

Vũ Tiệp bị chặn ngoài cửa, bởi vì bà cố nội căn bản không nguyện ý thấy cô!

Thiên Uy thấy thế tức giận trách cứ. "Vũ Tiệp là vợ của tôi, cũng coi là tứ phu nhân của các người! Các ngươi lại dám không để cô ấy ở trong mắt?" Anh quát với người làm: "Có phải các người cũng không đặt tôi ở trong mắt hay không?"

0 d"Không! Không dám! Tứ thiếu gia." Bọn người hầu đều nói, bọn họ ngoan ngoãn lui ra, Thiên Uy cứ như vậy ôm chặt lấy cô đi vào vườn hoa, xuyên qua hành lang, trực tiếp đến đại sảnh.

Vừa đến cửa phòng khách, chỉ thấy Đông Vương Lý Văn ung dung hoa quý ngồi ở trên ghế sa lon sang trọng, khí phái phi phàm trong đại sảnh, Đông Vương Lý văn giống như nữ vương quần lâm thiên hạ, tay bà cầm một cây gậy, đang vuốt ve vuốt vuốt...

...

Bỗng dưng, bà ngẩng đầu lên, cặp mắt giống như chim ưng sắc bén, giống như một con sư tử cái chờ phát động.

"Thiên Uy..." Bà trầm trầm mở miệng nói."Chính là cô gái này, khiến cháu vứt bỏ dầu nỏ hoàng kim trân quý?

Cô ta lại có thể so sánh với sa mạc Kim Hoàng Sắc còn trọng yếu hơn với ngươi?"Lý văn hơi khinh thường nói, giọng này làm Thiên Uy sởn tóc gáy.

"Bà nội..." Thiên Uy trấn định nói. "Đây là vợ của cháu, Mạc Vũ Tiệp." Đôi tay thừa dịp ôm vợ, mang theo ý vị nồng đậm bảo vệ.

"Cháu..." Lý Văn cũng khinh bỉ không muốn gọi tên tuổi Vũ Tiệp."Cô ta có cái gì hơn người, có thể hấp dẫn Thiên Uy, để cho cháu vứt bỏ danh hiệu thủ lĩnh trùm dầu mỏ thế giới? Đến đây đi! Để cho ta cẩn thận nhìn cô một chút..."

Vũ Tiệp tâm thần thấp thỏm lấy được ngầm cho phép trong mắt Thiên Uy, cô lấy dũng khí, gần như là kinh hồn bạt vía đi về phía Đông Vương Lý Văn.

Đến trước mặt Lý Văn, mắt Lý Văn lạnh lùng quan sát Vũ Tiệp một hồi lâu, thình lình, gậy đã dùng sức quét ngang eo của Vũ Tiệp, bà không chút lưu tình ra sức đánh Vũ Tiệp! Một gậy lại một gậy. "Tiện nhân, trộm đi lòng của cháu ta, để cho nó trở nên hai bàn tay trắng, ngươi rốt cuộc là ai? Xứng với tôn tử ta sao? Cô tính làm gì đó! Cô nhất định là dùng thủ đoạn đê hèn, có đúng hay không? Có phải cô mơ ước tài sản gia tộc Đông Vương hay không..."

"Bà nội! Người điên rồi..." Thiên Uy vội vàng kéo lấy gậy Lý Văn, sắc mặt tái xanh mà nói: "Người thật là quá đáng, quá phân biệt..." Thiên Uy lại hồi tưởng lại tuổi thơ ác mộng, tâm đau tới xương lần nữa đánh tới. Anh kéo lấy gậy, dùng sức ném thật là xa. Sau đó kéo Vũ Tiệp, tràn đầy xin lỗi nói: "Vũ Tiệp, em không có bị thương chứ! Em ngàn vạn lần không thể có chuyện!"

"Em không sao." Cô nhẹ nhàng nói. "Em rốt cuộc biết, tuổi thơ của anh là một cơn ác mộng, có bà nội không thấu tình, khó trách anh sẽ bị làm nhục, bị thương hại. Thiên Uy em thề, em sẽ không nếu để cho bà nội đối anh như vậy."

Câm mồm!" Lý Văn kêu gào nói "Tiểu yêu tinh, hồ ly tinh! Thiên Uy không cùng cô ở chung một chỗ, ta có thể giới thiệu toàn bộ Luân Đôn thậm chí toàn bộ thượng lưu Anh quốc cho ngươi, chỉ có họ mới xứng được với Đông Vương gia tộc. Ngoan! Thiên Uy, nghe lời..."

"Bà nội..." Thiên Uy cao giọng rống."Không cho phép người phê bình Vũ Tiệp, con cũng sẽ không mặc người bày bố nữa vậy."

Anh kiên định nói."Bởi vì, con cũng không sợ người sẽ rời đi...cháu cũng sẽ không cảm thấy cô độc, cho nên người khống chế cháu tới đó là hết. Hiện tại, chỉ cần có Vũ Tiệp làm bạn với cháu, tất cả cũng đã đủ rồi. Thẳng tanh nói, là cháu không hề nữa cần người rồi."

"Thiên Uy!" Lý Văn nghe vậy cắn răng căm hận nói."Cháu dám..."

"Là người buộc cháu, vốn là lần này con trở lại, không phải là không hi vọng bà cháu chúng ta còn có thể ‘bắt đầu lần nữa’?

Vậy mà đây là con si tâm vọng tưởng thôi. Người... tà ác không có thuốc cứu rồi." Anh ôm lấy Vũ Tiệp, hai mắt lóe lên kiên nghị. "Chúng ta đi thôi!"

Vũ Tiệp gật đầu, không chậm trễ chút nào, bọn họ bước nhanh chân, mà Lý Văn nguyền rủa từ sau cô, cả đời ta cũng sẽ không chấp nhận cô."

Vũ Tiệp nghe giận đến nổi trận lôi đình, cô cũng nhịn không được nữa quay đầu lại, mở miệng mắng: "Lão thái bà! Tôi mới sẽ không hiếm cổ phiếu nát gì kia, tiền mặt nát, hoàng kim nát... Tôi lại càng không quan tâm cái gì danh hiệu Tứ thiếu phu nhân Đông Vương, những thứ này tôi có thể hoàn toàn không muốn, tôi chỉ muốn có Thiên Uy, chỉ cần anh ấy yêu tôi, tôi đã hài long rồi. Tôi có thể cho Thiên Uy tình yêu người có sao, người cho nổi sao? Người không có yêu, ngươi chỉ có thù hận, cho nên ngươi không cần tổn thương anh ấy, người dùng thù hận của mình bức anh ấy đến tuyệt cảnh. Đáng tiếc người không cách nào làm như vậy nữa, người đã không có tiền đặt cược. Bởi vì tôi yêu anh, muốn thay đổi anh ấy. Tôi có thể mong đợi tương lai của người nằm trong một đống tiền mặt, cô độc quãng đời cuối cùng cả đời, đáng thương đó! Quá... đáng... thương..." Cô không để ý tới Lý Văn này sắp điên cuồng ngược lại sắc mặt hùng hồn đi về phía trước, đưa tay cầm tay Thiên Uy."Đừng để ý tới bà già đó, chúng ta đi vui vẻ ân ái, cuộc sống không buồn không lo, chúng ta sẽ để tiền bạc cho bà, thù hận đè chết được rồi." Thiên Uy sững sờ nhìn cô chằm chằm, không khỏi bội phục cô có dũng khí "Trở mặt", thích giọng điệu cô mạch lạc rõ ràng mắng chửi người, cùng với sự thông minh trong giọng nói.

Anh phát giác, anh không thể xem thường cô vợ nhỏ của anh đó!

Bọn họ không chậm trễ chút nào mà đi đến cửa trước, Vũ Tiệp thấy một bình hoa lớn đứng ở góc, xem ra cổ kính, có thể là cổ đại đi"Cái này rất mắc sao?" Vũ Tiệp như có điều suy nghĩ hỏi.

"Dĩ nhiên, là đồ cổ thật! Có chừng hơn 1,200 năm lịch sử đi!" Thiên Uy không hiểu tại sao cô sinh ra hiếu kỳ đối với cái bình hoa."Em muốn làm gì?"

Em nghĩ đến một phương pháp báo thù. Vũ Tiệp giảo hoạt cười một tiếng, sau đó quay đầu lại nói: "Lão thái bà, ngươi mới vừa rồi đánh ta này mấy gậy, còn nữa quá khứ ngươi nhìn Thiên Uy tổn thương, hiện tại ta đều đòi lại, chú ý nhìn đây... "

Không..." Tiếng hô Lý Văn đã xen lẫn tiếng gốm sứ bể tan tành vang vọng trên không trung, bình hoa sứ ngọc cổ bị Vũ Tiệp nhẹ nhàng đẩy, thành mảnh vụn đầy đất.

"Oa! Em thật độc ác!" Thiên Uy giơ ngón tay cái lên chậc chậc tán dương.

"Có khoái cảm báo thù hay không?" Vũ Tiệp cười hì hì đối mặt anh.

Có!" Thiên Uy rõ rãng nhanh tay nói."Nhưng chúng ta chạy nhanh hơn!"

"Không sai." Bọn họ như một làn khói xông ra ngoài.

Phía sau truyền đến gọng nói tức giận của Đông Vương Lý Văn."Ta sẽ không tha thứ các người, đời này kiếp này, cô đừng mơ tưởng ta thừa nhận cô... cả đời này cô cũng không có danh phận —" “đủ rồi!"Một tiếng uy nghiêm quát ngăn Lý Văn lại, một người đàn ông khí vũ hiên ngang đi ra, là Đông Vương Thiên Hoằng, Đại thiếu gia của gia tộc Đông Vương." Bà nội, bà quậy đủ chưa? "Vẻ mặt anh hào hùng nói.

"Anh cả..." Thiên Uy đứng ở phương xa nhìn chăm chú vào người đối với anh mà nói luôn luôn cao cao tại thượng, phải có quyền uy vô thượng... Đông Vương Thiên Hoằng.

Ánh mắt màu lam trong suốt nhìn Thiên Uy cùng Vũ Tiệp, vẻ mặt lạnh vào lòng người phi. Bỗng dưng, nổi lên nụ cười đạm mạt nơi khóe miệng của anh."Thiên Uy, cùng với em dâu, anh... chúc phúc các em."

Thiên Uy lập tức như trút được gánh nặng, anh vui vẻ nói: "Anh cả, hoan nghênh anh tới Đài Loan tìm chúng em." — "Sẽ, anh sẽ đi." Thiên Hoằng biểu hiện khó được bình dị gần gũi."Anh... rất hâm mộ!"

Nói xong, anh liền ý bảo bọn họ rời đi nhanh lên, tất cả giao cho anh.

Thiên Uy cảm kích gật đầu, sau đó... Đông Vương Thiên Uy cùng Mạc Vũ Tiệp cũng không quay đầu lại rời đi...

Sau lưng truyền đến tiếng khóc thê lương, Đông Vương Lý Văn nằm ở trên người Thiên Hoằng khóc thút thít, "Thiên Hoằng... Bọn họ cũng không muốn ta... Ta cũng vậy có thể không cần bọn họ... Nhưng mà cháu nhất định phải, chau không cần vứt bỏ ta không để ý, cháu trai cả của ta...

... Cháu không thể rời ta mà đi..."Lý Văn nức nức nở nở khẩn cầu.

"Được." Thiên Hoằng đồng ý."Bất luận như thế nào, cháu tuyệt đối sẽ không vứt bỏ bà nội..."

Nói xong, trong lòng của anh lại hiện lên một khuôn mặt mỹ lệ... Vũ Thiền, rốt cuộc em ở nơi nào?

Cơ Long Đài Loan, chuông cửa Đông Vương vang lớn.

"Nhất định là em tư trở lại." Thiên Nghiêu nói.

Trong nháy mắt, Thiên Vĩ lập tức xông ra mở cửa, chỉ là sao... ngoài cửa lớn cũng chỉ có một tuấn mã màu lông thuần trắng Arab.

Anh là "Abraham".

Thiên Vĩ trêu ghẹo cười nói: "Hello! Chủ nhân của ngươi đâu?"

"Abraham" tự nhiên buồn bực không lên tiếng.

Mặc kệ! Trước dắt vào đi thôi! Không biết Thiên Uy lại đang giở trò quỷ gì?

Thiên Vĩ vừa nghĩ vừa kéo dây cương, sau lưng lại truyền đến tiếng nói tựa như quan toà tra án phê phán. "Lớn mật! Lại dám trộm ngựa của em. Không phải là anh rất cao thượng văn minh sao? Có thể nào ngay cả em hai bàn tay trắng, còn sót lại một ngựa hoang làm gia sản anh cũng muốn? Anh thật sự là quá không tốt rồi!"

Giọng điệu này... Thiên Vĩ không thể quen thuộc hơn được, anh chợt quay đầu lại, đưa mắt nhìn "Dã Nhân" vẫn là ăn mặc qua loa.

"Thiên Uy..." Bọn họ kích động ôm nhau ở chung một chỗ." Rốt cuộc em tới tìm bọn anh."

"Đương nhiên là muốn tìm các anh! Các anh là người nhà của em!" Thiên Uy ôm thật chặt anh hai Thiên Vĩ.

Thiên Nghiêu, Vũ Yên và Lôi Đại Toa (Vũ Ngưng) cũng chạy tới, vừa nhìn thấy "Cô" bên người Thiên Uy, Thiên Nghiêu bừng tỉnh hiểu ra. "Đó, Dã Nhân sẽ đến đến văn minh thế giới, sẽ vứt bỏ sa mạc, dầu mỏ... Thì ra là vì giai nhân xinh đẹp!" Mọi người cười ha ha.

Thiên Uy đàng hoàng nhận tội. "Không có biện pháp! Tìm được thứ quan trọng hơn so với sa mạc... đây là vợ của em, Mạc Vũ Tiệp."

"Chào em! Tôi là Lục Vũ Yên, đây là Lôi Đại Toa, đây là Thiên Vĩ, Thiên Nghiêu, chúng tôi hoan nghênh em trở thành một thành viên trong nhà chúng tôi."Vũ Yên thao thao bất tuyệt nói qua.

Cùng Đông Vương Lý Văn đối đãi Vũ Tiệp rất khác nhau, bọn họ yêu mến tới đón tiếp Vũ Tiệp và Thiên Uy.

Vũ Tiệp cùng Thiên Uy hiểu... nơi này mới phải nhà cuối cùng của bọn họ.

Từ nay về sau, mọi người vui sướng sinh hoạt chung một chỗ.

Trải qua giám định nặng nề, thậm chí thuê nhà khảo cổ học nghiên cứu món đồ Trung Quốc lúc ấy Vũ di mặc, trải qua nghiên cứu phán xét, nó đến từ Tây Nguyên Ngũ Linh năm thứ nhất, thời đại Ngụy Đạo Vũ Đế, cùng chúng ta cách xa nhau gần một ngàn năm trăm năm.

"Đây là một đồ cổ giá trị hàng triệu!" Nhà khảo cổ học vô cùng thận trọng nhìn Thiên Uy."Xin hỏi anh có được từ nơi nào?"

Thiên Uy hài hước nói: "Chính nó từ trong ngọn lửa chạy đến."

"Thật sao?" Nhà khảo cổ học không giải thích được, không biết rốt cuộc Thiên Uy đang nói cái gì.

Thiên Uy không để ý tới ông ta, chỉ là cất cái này gắn bó cổ đại cùng hiện đại.

Sau khi anh về nhà nói cho Vũ Tiệp: "anh áy náy vì anh ‘ không cẩn thận ’ khi dễ một cô gái vừa mới tròn mười sáu tuổi, cảm thấy an lòng không ít! Bởi vì, em không phải chỉ mười sáu tuổi!" Thiên Uy giọng khoa trương nói."Chính xác mà nói, em nên là 1496 tuổi, bộ y phục này đến từ triều Ngụy, đây là chứng minh tốt nhất." Anh giễu cợt nói: "Đó... em là tân nương Thiên tuế."

"Thì ra là em đây già rồi!" Vũ Tiệp bừng tỉnh hiểu ra, ngay sau đó lại cười ha ha."Vậy anh phải nghe em chỉ huy cùng ra lệnh. Bởi vì em là lớn hơn anh một ngàn tuổi, anh phải tôn kính người già, hiểu rõ không?"

"Đúng vậy." Thiên uy cố chào."Xin hỏi có gì phân phó, lão nhân Thiên tuế?"

"Em..." con ngươi Vũ Tiệp chuyển rồi chuyển, "Bây giờ em đang học tập làm thế nào để trở thành người hiện đại toàn năng, anh biết chưa!"

"Dĩ nhiên." Đây là sự thật, Vũ Tiệp biến chuyển từng ngày, tiến bộ khoa học kỹ thuật thời đại tràn đầy ngạc nhiên, cho nên cô rất hiếu kỳ tâm cũng so người hiện đại còn nhiều hơn hơn trăm lần, mỗi ngày đều trải qua cuộc sống mới mẻ.

"Em lên mạng thấy một loại hoa, gọi hoa hồng, em hi vọng ngày mai anh giúp em mua mầm hoa hồng, em muốn mua về trồng trong sân nhà của chúng ta." Vũ Tiệp yêu cầu.

"Tại sao nhất định phải là hoa hồng?"

"Bởi vì hoa hồng nghĩa là... chờ đợi. Cái này rất giống chúng ta, anh ở thời không này chờ đợi em, mà em ở một thời không khác chờ đợi anh, chúng ta tương đối xa, cho đến cơ duyên thành thục, chúng ta mới chạm mặt." Vũ Tiệp vừa sầu não lại vui vẻ nói qua.

"Nhưng chút chờ đợi vẫn có giá cao, có đúng hay không?" Thiên Uy nhỏ nhẹ nói."Anh nghĩ anh nhất định cũng sẽ thích hoa hồng." Anh mỉm cười."Còn có phân phó gì? Bà xã đại nhân."

Vũ Tiệp bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, cô đánh về phía Thiên Uy, nhảy lên thân thể anh, chân thon dài vòng chắc hông của anh.

"Thiên Uy..." cô tươi sáng cười một tiếng.

"Ừ..." anh ôm mông vợ."Cần ta rồi, có phải không?" Anh một tay nâng cô, một tay kéo y phục của cô."Em rất chủ động đó!" Vũ Tiệp trêu nói."Anh biết em hôm nay lên mạng có tin mới gì sao?

"Cái gì mới?" Thiên Uy ngừng tay lại, chuyên tâm nhìn Vũ Tiệp cười ranh mãnh.

"Có một mẩu tin tức nói, cường bạo không còn là quyền lợi đàn ông! Hiện tại cũng có phụ nữ cường bạo đàn ông, rất thú vị đi!"

Thiên Uy trợn mắt hốc mồm, hiểu "Dụng ý" của cô, anh thất kinh la hét: "Đừng! Anh cự tuyệt! Anh cự tuyệt em cưỡng..."

Đáng tiếc, hình như chần chờ một bước, Thiên Uy thương xót kêu to, Vũ Tiệp còn không bỏ qua cho anh!"Anh biểu hiện được giống như một chút sao! Đây chỉ là diễn trò! Còn có thể tăng tiến tình thú cuộc sống của chúng ta."

"Em đó, sẽ bị cái thời đại này dạy bậy. Bởi vì sở dục, không để ý tự ái của chồng." Thiên Uy cả người dán chặt Vũ Tiệp, mặc dù oán trách không ngừng, nhưng câu nói sau cùng là: "Anh yêu cực kỳ!" Ở trong lửa lớn xuất hiện" tân nương nóng bỏng ", từ đó cuộc sống khẩn trương, kích thích, có đủ những cái lạ lại tràn đầy nhu tình trong thời không.

Hoàn