Sổ Tay Hình Cảnh - Quyển 1 - Chương 23

Sổ Tay Hình Cảnh
Quyển 1 - Chương 23: Tỏ tình
gacsach.com

Bầu trời tối đen, quầng sáng mờ mờ phía xa mơ hồ bao trùm lên hai con người dưới mặt đất. Bộ áo lông màu đỏ của Diệp Nam Sênh lại mông lung thêm một tầng.

Cung Khắc không nhìn rõ mặt của Diệp Nam Sênh nhưng cảm nhận được động tác liếm môi của cô. Giọng mói ướt át, đầu lưỡi trượt qua môi, lại thêm răng ma sát vào nhau, cổ họng có tiếng nuốt nước bọt ừng ực.

Anh cũng nuốt nước bọt rồi nói: “Làm gì cơ?“.

“920, ngốc nghếch...” Diệp Nam Sênh cười khúc khích, nhấc cổ áo của Cung Khắc lên để anh sát lại gần mình rồi ghé mặt qua. Thời gian như chiếc máy phát thanh được ấn nút dừng tạm thời, tựa hồ vĩnh viễn đọng lại cảnh tượng ấy - Một khoảnh sân nhỏ mới sảy ra án mạng tại đại học y Lâm Thủy, gió lạnh, cỏ khô, nền tuyết ướ và hai trái tim cùng đồng thời đập mãnh liệt.

Hơi thờ của Diệp Nam Sinh phả đều đặn từng nhịp xuống làm da của Cung Khắc. Ba mươi mấy năm qua, trái tim anh lần đầu đập nhanh đến vậy. Có mấy giây, anh quên cả hít thở.

Môi cô thật mềm mại.

“Bố ơi... Bố ơi!” Tiếng gọi của Đông Đông dần dần rõ nét bên tai, cảm nhận được đôi bàn tay nhỏ xíu đang đẩy người mình, Cung Khắc choàng tỉnh.

Trời đã sáng hẳn. Trên bện cửa sổ tầng ba Công an quận Bích Đông, có những tia nắng mới lên. Thì ra ban nãy là một giấc mơ.

Đông Đông đặt món đậu nành quẩy nóng mà sáng nay Vương Diệp dẫn con bé đi mua lên bàn rồi hỏi: “Bố ơi, bố đi đâu vậy? Sao sáng sớm đã không tìm thấy bố?“.

“Bố tới hiện trường quan sát.” Cung Khắc đón lấy món quẩy của con gái, cắn một miếng, vẫn còn nóng hổi. Đông Đông và Vương Diệp vừa từ ngoài bước vào gần như đồng thanh lên tiếng: “Có phát hiện được gì không ạ?“.

Cung Khắc gật đầu, nhưng manh mối anh tìm ra đã giao cho Đới Minh Phong điều tra rồi. Bây giờ anh đang ngồi trong một căn phòng ấm áp, ăn sáng, chờ đợi kết quả.

Nhưng về việc phát hiện đó là gì, vận phải đợi thông tin phản hồi mới có thể nói rõ hơn.

Đông Đông ngoan ngoãn mang đồ ăn cho các cô các chú làm việc thâu đêm ở các phòng khác. Trong phòng chỉ còn lại Cung Khắc và Vương Diệp. Cung Khắc ăn xong quẩy, lúc lau tay chợt ngẩng đầu lên, “Vương Diệp?“.

'Sao thế ạ, thưa thầy!” Cung Khắc rất hiếm khi gọi tên ai, đột nhột như vậy khiến Vương Diệp run tay, suýt nữa đánh rơi nữa miếng quẩy trong tay. Cậu lấy mu bàn tay quẹt lớp dầu ăn trên khóe miệng, ngước mắt nhìn Cung Khắc.

“Hỏi cậu một vấn đề.”

“Thầy Cung cứ nói!” Vương Diệp thẳng thừng vứt luôn miếng sữa đậu nành trong tay. Đậy là lần đầu tiên Cung Khắc nói chuyện với cậu một cách nghiêm túc thế này. Cậu có dự cảm, Cung muốn vàn với cậu về vụ án.

Cung Khắc trầm tư giây lát rồi nói: “Trong tình huống gì mà nột cô gái sau tai nạn bất ngờ lại tình nguyện nằm bò lên người một anh chàng rất lâu không đứng dậy, hơn nữa... tiếp theo đó còn có những hành vi quấy rối?“.

Sau đôi ba giây suy sét, Cung Khắc lựa chọn từ 'Quấy rối' để khái quát kiểu hàng động đó.

Một giây trước, Vương Diệp vẫn còn phấn hích bỗng chốc thất vọng. cậu xua tay, “Còn phải hỏi sao. Cô gái thích anh chàng kia. Thầy Cung, cái trò quấy rối mà thầy nói không phải là hôn đấy chứ? Là thầy à? Thế thì cô ấy chắc chắn thích thầy rồi!'.

không phải tôi. Tôi đang nói vụ án. “Cung Khắc đứng dậy đi ra khỏi phòng. Bước chân của anh rất nhanh, vì ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy lỗ tai đang nóng rực lên.

“Vị trí không đúng...” Anh ôm tai, tại một vị trí bên vành tai còn in hằn dấu răng đỏ mờ mờ.

Đó là thứ Diệp Nam Sênh để lại cho anh ngay trên sân của trường đại học Y Lâm Thủy trước lúc bình minh. Cắn anh xong Diệp Nam Sênh ngồi trên người anh, cười khúc khích rất lâu. ạn nằm dưới đất, lưng chạm xuống nền đất, đầu óc trống rỗng một lúc.

Hôm đó, khi gặp lại Diệp Nam Sênh là trên bậc thềm trước cửa Công an quận. Diệp Nam Sênh xuống xe cùng các đồng nghiệp pháp y, trán còn lấm tấm mồ hôi, đang cởi mũ ra cầm trên tay quạt quạt. Quạt được mấy cái, chiếc mũ lông trong tay đột nhiên biến mất. Cô ngẩng đầu lên, Cung Khắc đứng cao hơn cô hai bậc thềm đã giật lấy mũ, nghiêm túc đội lên đầu cô bằng hai tay.

“Sẽ cảm lạnh đấy.” Nói xong mấy chữ này, Cung Khắc sãi bước đi xuống thềm, tiến về phía mấy vị pháp y đang thảo luận gì đó.

Nâng chiếc mũ đang che kín mặt lên, Diệp Nam Sênh ngây người mấy giây, nụ cười gian xảo trên khuông mặt khó mà che giấu được. Cô nhảy chân sáo mấy bước tới bên cạnh Cung Khắc. Dưới tình huống chiều cao chênh lệch hai mươi mấy phân, Diệp Nam Sênh kiễng chân lên, dáng vẻ như đang nghe các đồng nghiệp nói chuyện, thực chất là thì thầm bên tai Cung Khắc, '902, sao anh không đi?“.

“Không thoải mái.” Dường như không cần suy nghĩ, một cái cớ như đang nói dối được anh buộc miệng bật ra.

“Hả?” Diệp Nam Sênh không thấp, khiến các đồng nghiệp khác nhìn qua bằng ánh mắt kinh ngạc. Sắc mặt Cung Khắc đã sớm không thể nhận ra là đo bừng hay đen kịt, anh cứ thế trừng mắt lườm Diệp Nam Sênh, sau đó gượng gạo lùi về sau.

Anh quả thật duy trì hành động lùi bước ấy cho tới khi Diệp Nam Sênh biến mất khỏi tầm mắt.

Diệp Nam Sênh cười đến hụt hơi, nhưng cười xong cô lại bắt đầu âu sầu, “Bà Mục, mẹ bảo phải làm sao đây? Con thích một người nhưng có vè như anh ấy chưa thông suốt“.

Lại nữa tiếng trôi qua, Diệp Nam Sênh một lần nữa chạm mặt với người “Chưa thông suốt” ấy, địa điểm là phòng họp trên tầng hai của Công an quận Bích Đông.

Diệp Nam Sênh chốc lát lại động vào con chuột trên bàn để tiện thay đổi hình ảnh trên màn chiếu. Cô đang thuyết phục mình báo cáo khám nghiệm pháp y cùng với hình ảnh,“Nạn nhân Vạn Vi Vi, 21 tuổi. Căn cứ vào độ cứng của tử thi, có thẻ suy đoán thời gian tử vong trong vòng khoảng ba đến năm tiếng trước khi thi thể bị phát hiện. Nguyên nhân tử vong tương đồng với nạn nhân Nhiếp Du chết trước đó, qua đời sau khi máu bị rút cạn, vết thương cũng là dạng bốn lỗ tròn nằm phía cổ trái“.

Cô cuối xuống, đi chuột. Cùng với động tác của cô, bức ảnh hiện lên màng hình được tập trung phóng đại, nhắm chuẩn vào bốn cái lỗ. Hình ảnh tiếp tục được thay đổi, bên cạnh xuất hiện vị trí vết thương phía cổ của Nhiếp Duy. Hai nạn nhân, nguyên nhân cái chết hoàn toàn tương đồng.

Diệp Nam Sênh đứng dậy, xua tay, “Đội pháp y đã đối chiếu rất nhiều đồ vật có khả năng trở thành hung khí, đều không có kết quả... '.

“Chẳng lẽ đúng là do ma cà rồng gây ra?” Phía dưới, một nhân viên cảnh sát phá lên cười, nhưng một giây sau đã câm nín ngay bởi câu nói của Đới Minh Phong, “Cho dù có đúng là ma ca rồng, chúng ta cũng phải bắt cho bằng được con ma này!'.

Người cảnh sát bị phê bình cúi gằm xuống, co rụt người lại trong một khoảng bóng của chiếc máy chiếu.

Diệp Nam Sênh thì bật cười, “Cũng chẳng phải là ma ca rồng. Nếu tôi đoán không nhầm, đó có lẽ là một công cụ giết người có bốn răng cưa, một công cụ giết người kết hợp với bộ phận tạo áp lực chân không. Răng của nó rất sắc, một khi đâm xuyên vào động mạch, trong một khoảng thời gian ngắn sẽ rút hết toàn bộ máu trong cơ thể... '.

Ánh mắt cô mơ màng. Dựa theo thứ hung khí giết người cô chưa từng thấy, chỉ miêu tả thông qua ấn tượng trong não bộ kia, phía dưới có mấy người đã vô thức sờ tay lên cổ mình.

'Bác sĩ Diệp, có thê đưa ra ý kiến nào mang tính chỉ đạo không?” Người lên tiếng là Đới Minh Phong. Bây giờ anh ấy gọi Diệp Nam Sênh là bác sĩ Diệp, thái độ rất kính trọng.

Diệp Nam Sênh nhún vai: “Chỉ đạo thì không dám, phát hiện mới thì đúng là có”.

“Phương thức tử vong của Vạn Vi Vi và Nhiếp Duy có chút khác biệt. Bản thân, Nhiếp Duy đưa uống thuốc ngủ rồi bị giết chết. Còn Vạn Vi Vi trước lúc chết có phản kháng, có phản ứng thể sống, có lẽ trước khi chết cô ta và hung thủ đã có phản kháng. Hai là ngoại trừ vết thương trên cổ ra thì phần phía sau chếch bên phải trên đầu Vạn Vi Vi có chỗ bị rạn nứt xương, dưới da xuất huyết. Đây là vết thương do một hung khí cùn gây ra cũng chính vì vết thương này mới khiến Vạn Vi Vi mất đi khả năng chống cự, tiếp đó bị giết hại. Vì khi ấy cô ta đã ngất xỉu rồi.”

“Ừm..' Đới Minh Phong chìm vào suy tư. Lát sau, anh ấy lên tiếng: “Nhưng chỉ biết những điều này chưa thể giúp ngay được gì cho việc phá án“.

'Có.” Cung Khắc ngồi ở hàng ghế sau im lặng này giờ. Lúc Diệp Nam Sênh Trình bày, anh có vẽ gì đó lên giấy, lời nói của Đới Minh Phong đã khiến anh đặt bút xuống.

“Phạm vi của hung thủ có thể được thu hẹp lai. Hắn và Vạn Vi Vi rất thân thiết, nơ sinh sống cũng khá gần Lân Thủy, chiều cao thử một mét 80 tới một mét 85, thông thuộc đường đi lối lại trong đại học Lâm Thủy. Rất có thể là giáo viên hoặc sinh viên các trường ở gần hoặc chính trong đại học Lâm Thủy...”

Cung khắc còn chưa dứt lời, một tiếng ồn vọng vào từ ngoài hành lang, có cảm giác càng lúc càng gần, dường như nhằm thẳng vào phía căn phòng này.

Đới Minh Phong đang chuẩn bị đứng dậy xem thì cánh cửa bị người ta đạp mạnh.

Xuất hiện trước tiên là một người béo mập với mái tóc cắt ngắn ngủn.

Ánh mắt Diệp Nam Sênh men dần xuống chiếc thắt lưng hiệu Armani trên hông người đó rồi di chuyển lên chiếc sơ mi kẻ caro hiệu Burberry, cuối cùng dừng hẳn trên chiếc dây chuyền vàng thô kệch to bằng nữa ngón tay lủng lẳng trên chiếc cổ béo núc, sau đó cô âm thầm huýt sáo một tiếng. Hay cho một cặp đoi hoàn hảo.

Người béo đó rõ ràng không nghe thấy tiếng cảm thán trong nội tâm Diệp Nam Sênh, vì lúc này đây ông ta dang nổi giận đùng đùng, quát vào mặt cả đám cảnh sát ngồi trong phòng: “Ai phẫu thuật cho con gái cưng của tôi!“.

“Con gái cưng của ông là ai?” Phía dưới có một người cảnh sát đứng dậy, bực bội hỏi. Nói thật lòng, cảnh sát phá án cũng không dễ dàng như người dân vẫn suy nghĩ. Thu thập chứng cứ, điều tra xác minh, loại bỏ các đối tượng tình nghi... Trong suốt quá trình ấy, họ cũng gặp phải đủ loại người. Có người hợp tác và đủ thứ thành phần thiếu tôn trọng. Nhưng họ là cảnh sát, một khi gặp phải những người cứng đầu cũng chỉ biết nhẫn nhịn.

Theo sau người đàn ông béo mập ấy chính là Họa Đồ, chen mãi mới len lên được phía trước. Có lẽ vì phải tiếp đón ông ta, sắc mặt họa đồ cũng không vui cho lắm. Cô ấy lên tiếng giới thiệu: “Đội trưởng vị này là bố của Vạn Vi Vi“.

“Tôi là người giải phẫu chính, có vấn đề gì sao?” Diệp Nam Sênh nhướng mày, đi tới phía trước đám đông. Có lẽ bất kì người nào trong phòng cũng không ngờ được, bố của Vạn Vi Vi dám ra tay trong trụ sở công an thành phố.

“Mẹ kiếp con gái ông chết rồi mà còn dám động dao với nó!”

Khi cú đấm của ông ta hướng về phía mình, trong đầu Diệp Nam Sênh xuất hiện tình cảnh có một gương mặt tím bầm, sưng vù và một đôi mắt thâm quần giải phẫu trong phòng thể xác. Nhưng dường như bất luận là cô hay người khác cũng đều không để cho cảnh tượng ấy xảy ra.

“Người khác” ấy là Cung Khắc.

Trong căn phòng thường ngày chuyên phụ trách tội phạm của Công an quận Bích Đông, Diệp Nam Sênh Xoa chiếc cằm bầm tím của Cung Khắc. Cô xoa rất cẩn thận, động tác cũng rất nhẹ nhàng.

Có lẽ vì chuyện mới sảy ra ban sáng, Cung Khắc có phần sốt truột. Khi mười ngón tay nắm chặt lại rồi buông ra tới lần thứ mười, anh nghe thấy Diệp Nam Sênh nói: “Phải làm sao đây? 902 à, anh vốn đã không đẹp trai rồi, lần này vì em lại suýt nữa hủy hoại dung nhan... “.

Cung Khắc cảm thấy đầu mày của mình đang giật liên hồi.

“Hay là em chịu chút thiệt thòi, để anh làm bạn trai của em nhé?” Diệp Nam Sênh ngừng lại, mắt long lanh nhìn Cung Khắc.

“có được hay không tì anh nói một câu đi. nếu thật sự không được, em sẽ nghĩ cách khác...”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor