Rũ bóng nghiêng chiều - chương 68 - Vũ phu

Cô hầm hầm ẵm thằng nhỏ ra gốc mận để nó ngồi trên ghế yên ắng rồi mới đi trở lại bếp múc cháo vào chén. Thằng nhỏ không có tội tình gì nhưng cô đang không vui, mà nguyên nhân là do má nó. Liên không giận thằng nhỏ nhưng cô không thể cười với nó.
Cháo còn rất nóng, Liên phải đi chầm chậm để cháo trong chén không bị sóng sánh văng ra ngoài. Đoạn đường từ cửa bếp tới góc mận, cô vừa đi được một nửa thì đã thấy Đạt đang đứng bên thằng nhỏ. Mắt anh đang khẽ nhìn xuống, cái nhìn chẳng thấy tia trìu mến nhưng cũng chẳng đến nỗi ghét bỏ, anh chỉ đang nhìn như quan sát như nghĩ suy.
Cái nhìn của anh làm Liên càng thấy buồn bực vì nghĩ anh đang nghĩ chuyện cô có thực là mẹ ghẻ hành hạ con anh không. Vừa giận vừa buồn lại thêm tự ái, khuôn mặt cô càng xám xịt. Cô không nói không nhìn, cứ băng băng đi tới, phớt lờ anh cứ như anh không hề tồn tại. Nhanh chóng đặt chén cháo xuống bàn, cô cầm muỗng khuấy lên để làm cháo nguội.
- Hắn tới làm gì?
- Ai? À… Anh Bửu… tới đưa đồ cho em.
- Hai người nói chuyện lâu lắm hả?
- Cũng không nhiều.
- Hừ. Không nhiều mà mất gần nửa buổi sáng. Chắc hắn an ủi em nhiều lắm! Em đang buồn mà có người an ủi vậy, chắc trong lòng vui mừng lắm lắm.
- Anh muốn nói bóng gió gì đó?
- Bóng gió? Rành rành như ban ngày, em còn hỏi. Mới bữa qua đã gặp, bữa nay còn kiếm cớ tới gặp. Em đã từng hứa gì với anh, em nhớ không?
- Em chỉ hứa là ít gặp chớ không hề hứa là từ đây về sau sẽ không gặp. Mà gặp thường cũng đâu có sao? Anh Bửu với em luôn là bạn, luôn cư xử đàng hoàng đúng mực, đến ngón tay em anh ấy còn chưa đụng. Đâu có như anh…
Biết Liên sẽ nói gì, không để cô nói hết câu, anh đã bỏ đi về phía trước nhà.
Liên nhìn theo mà ấm ức. Sau đó, cô quay lại chén cháo. Chén cháo vừa mới nấu xong nên còn nóng hổi. Giữa trời trưa mà khói nóng bốc lên khiến Liên cảm thấy ruột gan mình cũng nóng lên theo.
Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu vào đầu thằng nhỏ. Đang là ban trưa nên ánh nắng khá gay gắt, Liên ngồi bên cạnh còn thấy chói mắt. Cô để nghiêng người để dịch cái ghế qua bên một chút cho khỏi nắng. Cái ghế bị di chuyển khiến thằng nhỏ cũng bị đung đưa. Theo phản xạ, nó đưa tay lên bàn để tìm chỗ vịn. Bàn tay nhỏ chạm lên mép chén. Giật mình vì bị nóng, thằng nhỏ ré lên rồi khều tay xuống. Miệng chén nghiêng qua một bên rồi rơi thẳng xuống đất. Cháo nóng cứ thế mà đổ dài từ tay xuống tới chân nó.
Liên hốt hoảng, cô cuống cuồng đưa tay lau sạch vết cháo còn đang dính trên tay chân rồi cởi áo nó ra. Tiếng khóc thét càng lúc càng lớn làm Liên quýnh quáng, cô nhìn quanh để tìm nước để rửa cho nó mà không có, cách duy nhất là lấy nước từ khạp chứa ở gần cửa sau Nhưng nếu chạy vô đó lấy nước đem ra thì quá mất thời gian. Cô nghĩ, cách nhanh hơn là ẵm thằng nhỏ đi thẳng tới khạp nước. Cô vội lấy tay xốc thằng nhỏ lên. So với cô thì nó khá nặng, lại đang giãy dụa nên khi cô còn chưa kịp ẵm nó lên tay thì lại bị mất thăng bằng mà làm thằng nhỏ té xuống đất. Thằng nhỏ khóc thét thêm lần nữa.
Giữa lúc đó, Liên nghe tiếng bà Ngự hét ngay bên tai mình.
- Cô làm gì vậy? Muốn giết nó hả?
Mặt Liên đã tái mét từ khi nào, cô hốt hoảng quay đầu lại để giải thích với bà nhưng vừa đối diện thì cô đã bị bà cho một cái tát tối sầm mặt mũi mà té xuống đất. Liên vội vàng ngôi dậy. Cô nhổm người tiến tới thì bà đẩy cô ra xa.
Liên ngồi nhìn bà đưa tay xốc thằng nhỏ lên mà không nói được lời nào.
- Má! Có chuyện gì vậy?
Đạt từ phía trước chạy tới. Anh không hiểu chuyện gì. Thấy Liên đang ngồi dưới đất, anh đưa tay định đỡ cô lên nhưng vừa khom người thì Bà Ngự đã kéo anh lại. Rồi bà chỉ thẳng vô mặt Liên mà nghiến răng.
- Nó là đồ đàn bà độc ác! Má thấy rõ ràng, nó quăng thằng nhỏ xuống đất. Con nhìn nè.
Bà nói xong thì quay thằng nhỏ về phía Đạt, chỉ cho anh thấy vết đất còn dính trên mình nó. Ngân đứng bên cạnh lại nói chen vào.
- Người ta nói đâu có sai! Mấy đời bánh đúc có xương.
- Chị…
- Thôi cô im đi! – Giọng Đạt gắt lên, anh đang chăm chú nhìn vết trầy trên người thằng nhỏ, rồi kiểm tra coi nó có bị gãy xương ở đâu không. Sau tiếng đay nghiến của Ngân là tiếng Liên ấm ức, hai giọng nói nối tiếp nhau liên tục mà anh lại không hề quay mặt nhìn, nên trong phút chốc, mọi người không biết là anh đang nạt ai. Nhưng ai nghe được đều chắc mẩm là anh nạt Liên.
Ngân đứng khoanh tay, cô nhìn về phía Liên tiếp tục lên tiếng.
- Hừm… Bữa trước anh nói muốn tui đem nó về là tui nghi rồi. Anh còn lớn miệng nói không có, nói vợ anh là người tốt.
Bà Ngự giận dữ trừng mắt về phía Đạt.
- Cái gì? Đạt! Bây khùng hả? Sao bây làm vậy? – Rồi bà quay đầu nhìn Liên trừng trừng - Cô Liên, nếu cô cảm thấy không thể thương được thằng nhỏ thì cô cứ nói thẳng. Chớ cô đừng hành hạ cháu tui. Có tui ở đây mà cô còn làm vậy, nếu sau này, không còn ai ở nàh này nữa… thì cô còn đối xử với nó như thế nào?
Liên giơ tay phân bua.
- Má ơi, con chỉ lỡ…
Bà Ngự nghiến răng.
- Tui thấy rõ ràng, cô quăng thằng nhỏ mà cô còn chối…
Liên từ sau tiến tới níu lấy áo anh.
- Anh Đạt… Em… lỡ…
Nhưng anh không quay lại. Anh phớt lờ cô để tiến thêm một bước về phía bà Ngự. Anh đã nhìn thấy mấy vết đỏ trên da thằng nhỏ nên anh gạt ngang lời cô mà nói với bà Ngự.
- Nó bị phỏng rồi.
Liên lập tức chìa tay vói ngụ ý muốn giúp.
- Anh Đạt, để em phụ anh…
Anh gạt tay cô qua một bên.
- Em tránh ra đi!
Anh nói xong thì bế thằng nhỏ chạy nhanh vô nhà, mặc kệ Liên đứng đó nhìn theo.
Anh kiếm thuốc xức cho nó rồi ru dỗ. Thằng nhỏ khóc mãi không ngừng. Tới khi mệt, nó gục ngủ trên vai anh. Dù không thương cũng con anh, dù ngoài ý muốn cũng chính anh tạo ra nó. Anh thở dài vì tự thấy mình là người cha tệ bạc.
Bà Ngự vừa ẵm thằng cháu đi khỏi thì Ngân đứng dậy bước tới. Ngồi im lặng từ nãy giờ nhìn anh dỗ thằng con. Cô chắc mẩm, dù không thương thì cũng phải xót, giọt máu đào thì vẫn hơn ao nước lã. Anh với Liên bận này, không dễ làm lành như trước.
- Vậy mà tui tưởng vợ anh tốt lắm. Nhìn bề ngoài hiền lành mà bên trong thì… chậc… đúng là khó đoán thiệt. Đàn bà mà cay độc với con chồng thì khác gì Tào thị, mấy ai không phải là đồ mất nết hư thân, nếu không thất tiết thì cũng là đồ lang cha…ạ…
Chát!
Lời còn chưa kịp nói xong thì Ngân đã bị một phen thất kinh vì cái tát như trời giáng của Đạt. Ngân loạng choạng nhưng không té, cô bưng một má còn nóng rát, hình ảnh trước mặt thì quay vòng. Đạt là đàn ông khỏe mạnh, cô là đàn bà mềm yếu nhưng cái tát anh phát ra thì dùng hết lực khiến Ngân trong phút chốc mà điếng cả người. Ngân không nghĩ là mình sẽ bị đánh, càng không nghĩ bị đàn ông đánh, nhất là anh.
Cái đau bắt đầu lan tỏa, cô nhìn anh bằng ánh mắt căm giận. Một chút tình quyến luyến theo cái tát mà tiêu tan.
- Anh… anh dám đánh tui…
Khuôn mặt Đạt ở phía đối cũng không kém gì. Đôi mắt trở nên đen thâm, anh không nói lớn, từng chữ phát ra kẽ răng. Cơn giận đang sôi trào không vì thế mà bị che giấu.
- Tui dám. Cô không bao giờ được sỉ nhục vợ tui như vậy nữa.
- Vợ anh là cái thá gì mà tui không được phép nói?
- Không là gì hết! Nhưng, chỉ cần là vợ tui, thì tui không cho phép cô nói vợ tui như vậy.
- Tui thích thì tui nói.
Đạt tiếp tục giơ tay lên cao. Ngân hoảng hồn rụt người lùi về sau một khoảng. Môi cô run run vì giận và vì sợ. Trừng mắt về phía anh, cô gằn từng chữ.
- Giờ tui mới biết, anh cũng là đồ vũ phu. Đàn bà nào làm vợ anh thì thế nào cũng hối hận.
Ngân nói xong lập tức chạy ra cửa, trước khi đi, cô ngoảnh đầu lại.
- Rồi có một ngày, anh phải hối hận về cái tát này!
Đạt ngồi mạnh xuống ghế. Cánh tay đang nắm chặt để trên bàn. “Vũ phu”. Anh có vũ phu không? Trước đây anh không như thế, chưa bao giờ như thế. Anh luôn nghĩ, không phải anh học đòi sự ga lăng, lịch thiệp đúng chất quý ông của phương Tây, đàn ông Á Đông cũng vậy thôi, chỉ cần là đàn ông thì không bao giờ được đánh phụ nữ. Đàn ông mạnh mẽ mà đánh đàn bà mong manh tơ liễu thì thật hèn.
Nhưng nếu…, anh để im cho người khác sỉ nhục vợ mình, sỉ nhục người mình thương… thì còn hèn hơn. Thế nên, cái tát đối với Ngân, ít nhất là bây giờ, anh không hối hận.
Giấu mình trong phòng với cái tát còn in trên má. Liên không muốn gặp ai. Cái tát đầu tiên kể từ khi về nhà chồng. Không phải cô chưa từng bị đánh. Ở nhà, cô thường xuyên nằm cúi trên ván ăn đòn khi cô vô tình phạm lỗi, đó là sự uốn nắn của bề trên. Còn cái tát của bà Ngự, đó không phải là sự uốn nắn, đó là sự trừng phạt cho sự độc ác của cô, là cách nhìn của bà về nhân cách của cô.
Nhưng đau hơn là sự phớt lờ và im lặng của anh. Nó khác gì sự đồng tình.
Nghe tiếng bước chân, cô biết anh đã vô phòng. Tiếng anh xoẹt diêm, tiếng anh rít thuốc. Cả tiếng thở dài đầy mệt mỏi lẫn chán chường. Cô đều nghe rõ.
Thật lâu sau, anh cũng lên tiếng.
- Từ mai, em đừng giữ thằng nhỏ nữa. Mắc công… lại sanh chuyện lôi thôi.
Nước mặt Liên chảy dài trên mặt. Cô đã chờ đợi để có thể nói rõ ngọn ngành. Rốt cuộc, anh chỉ nói có vậy. Câu nói khiến cô thấy tự ái mình bị đụng chạm.
Để yêu thương nhau cho trọn, sao mà… khó vậy?
Đạt đi ra ban công đứng hút thuốc được một lát thì Liên nhảy xuống giường. Cô tới tủ lấy khăn đội lên đầu, mép khăn hất qua vai, cả hai má, một bên còn đang sưng đều bị che lại.
- Không giữ thì không giữ. Em biết thân mình, em không dám đụng tới con trai cưng của anh nữa đâu. Cả anh nữa, em cũng không dám đụng tới. Anh cứ tự nhiên mà rước mà nó về lo cho nó. Đặng anh với má anh yên tâm.
Liên nói nhỏ, đủ để Đạt nghe. Khi anh quay lại nhìn thì cô đã ra tới cửa. Đạt nghe giọng thì biết cô đang giận anh. Anh không biết mình đã làm gì cho cô giận. Anh quá mệt mỏi để phân tích, tìm hiểu tâm trạng của cô. Anh chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô không cực, muốn cô không bị mang tiếng. Anh đã cố gắng phản kháng lại những lời kết tội của bà Ngự để bảo vệ cô mà cô lại nói với anh như thế. Cô như thế này khác gì đổ thêm dầu vô lửa.
- Em nói vậy là sao? Em làm thằng nhỏ té, má rầy em vài tiếng cũng không được hả? Má chỉ nóng ruột cho cháu thôi.
- Còn anh thì nóng ruột cho con anh chớ gì?
- Nó là con nít, bị vậy, ai mà không xót? Em đừng nhỏ mọn…
Anh nói xong thì Liên cắm đầu chạy đi.
Đạt ôm đầu. Anh quăng điếu thuốc rồi co giò đạp ầm ầm vô cánh cửa. Chuyện bên ngoài, dẫu khó cũng giải quyết được. Từ ngày gởi thư khiêu chiến, hãng xe anh tạm thời không bị quấy phá, chỉ chờ tới ngày quyết đấu, chỉ cần anh thắng thì coi như xong. Còn chuyện trong nhà thì… Cô với anh, hết giận rồi làm lành, làm lành lại giận. Cứ tưởng đã hiểu nhau nhiều hóa ra cũng thế.