Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi - Chương 791

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi
Chương 791 - Cho Ta Một Cái Công Đạo (Ba)
gacsach.com

Cố Nhược Vân không có nói chuyện tiếp, nàng nhẹ vỗ về cằm, hơi hơi trầm mặc xuống.

Xem ra, nàng nhanh chóng tăng lên thực lực hơn nữa.

Ban đầu thực lực này ở Tây Linh đại lục đã được cho là chí cường (mạnh nhất), nhưng dù sao nơi này cũng là Đông Nhạc đại lục, không chỉ có nam tử tự xưng là Bản Thánh kia đang như hổ rình mồi, còn có kẻ địch cường đại của nghĩa phụ...

Cho nên, lực lượng của nàng vẫn là không đủ.

——

Ban đêm, ánh trăng thanh lãnh.

Bởi vì trứng Linh Thú đã bị người cướp đi, vì vậy các thế lực đều ‘ào ào’ rời đi, trong toàn bộ Tuyết Sâm, chỉ có đoàn người Hồng Liên Lĩnh.

Lúc này, trong lều trại, Cố Nhược Vân nhìn Tử Tà đứng ở trước mặt, tựa tiếu phi tiếu hỏi: "Thế nào ta lại không biết chừng nào thì ngươi trở nên tham ăn như vậy?"

Tiểu Tử Tà liếc mắt xem thường: "Quả trứng Linh Thú kia vốn là đồ của ta."

"Đồ của ngưoi?" Cố Nhược Vân có chút kinh ngạc: "Chẳng lẽ ngươi và mẫu Phượng Hoàng sinh ra tiểu Phượng Hoàng? Vậy làm sao ngươi lại ăn đời sau của mình?"

Vừa nghe lời này, Tiểu Tử Tà tức đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thở ‘phì phì’ nói: "Đó là thứ ta đặt ở nơi đó ở trước lúc quen biết ngươi, bên trong chứa đựng lực lượng của ta, chẳng phải trứng Linh Thú gì, ta chỉ là lấy lại lực lượng của ta, ta mới không có sinh cục cưng với mẫu Phượng Hoàng, nhưng mà, nếu ngươi nguyện ý mà nói, chúng ta có thể sinh một đứa."

Sắc mặt Cố Nhược Vân lập tức che kín hắc tuyến: "Ta không có hứng thú đối với Linh Thú, nhưng mà ngươi nói trong đó ẩn chứa lực lượng của ngươi, lại là bởi vì sao?"

"Này..." Con ngươi Tiểu Tử Tà chuyển động vài cái, tà mị nở nụ cười: "Này ngươi không cần quản, dù sao hiện tại ta đã lấy lại lực lượng thuộc về ta, nhưng cần tiêu phí một đoạn thời gian để hoàn toàn tiêu hóa nó, trước đó, ngươi còn cần giúp ta một việc."

"Việc gì?"

"Lông Chu Tước! Ngươi tìm được Chu Tước, lấy một cái lông cho ta, lông chim của nó có thể trợ giúp ta dung hợp lực lượng, l.q.đ đến lúc đó, thực lực của ta có thể tăng lên! Ít nhất sẽ không kém tiện nghi cha kia của ngươi."

Cố Nhược Vân trầm ngâm một lúc lâu: "Đã như vậy, hiện tại chúng ta đây lập tức xuất phát đi."

"Ngươi không đi cùng tiện nghi cha kia của ngươi sao?"

"Không cần, ta lưu một phong thư cho hắn, sau đó chúng ta lập tức xuất phát đi tìm Chu Tước, hơn nữa cũng là lúc ta tìm Hạ gia báo thù! Chờ sau khi hoàn thành chuyện này, ta sẽ đi Hồng Liên Lĩnh gặp nghĩa phụ."

Cố Nhược Vân ngẩng đầu, nhìn Tiểu Tử Tà, nói.

Tiểu Tử Tà gật gật đầu: "Tốt, hiện tại chúng ta đây lập tức xuất phát đi, chờ sau khi ta dung hợp lực lượng này, tuy rằng còn không thể đến thời kỳ trưởng thành, nhưng ít nhất cũng có thể trợ giúp tiện nghi cha kia của ngươi báo thù!"

Sau khi hai người thương lượng tốt, Cố Nhược Vân trực tiếp lấy ra một cây bút cùng một tờ giấy, sau khi để lại tờ giấy thì thừa dịp bóng đêm xuất phát.

Chờ ngày hôm sau khi người Hồng Liên Lĩnh đến kêu Cố Nhược Vân, lại phát hiện trong lều trại của nàng không có một bóng người, chỉ có một tờ giấy im lặng bị tảng đá áp trên mặt đất. Lúc này người nọ không chậm trễ, lập tức lấy tờ giấy đến trước mặt hồng y nam tử.

Hồng y nam tử trầm mặc một lúc, thở dài, nói: "Nàng đã có việc khác muốn đi làm, như vậy tùy nàng đi, chúng ta tìm được Huyền Vân quả trước, đến lúc đó lại phái người đi tìm tung tích của nàng."

Khi nói lời này, giữa mặt mày của hắn mơ hồ có sầu lo, nhưng nghĩ đến thực lực Cố Nhược Vân biểu hiện ra, tâm lại bất giác hạ xuống.

Thiên phú của nha đầu kia cường hãn như thế, át chủ bài lại nhiều, chắc hẳn ở đại lục này hỗn như cá gặp nước, nói không chừng tương lai không lâu sau, cho dù hắn ở trong Hồng Liên Lĩnh, cũng có thể nghe được những sự tích của nàng...

Phỏng chừng hồng y nam tử cũng không biết bản thân vậy mà một ngữ thành sấm, mà một ngày kia, cũng là đến nhanh như vậy...